Diệp Linh Cẩm mới mơ màng tỉnh dậy, tiếng gào thét ở phía xa liền khiến cho nàng cảm thấy cực kỳ quỷ dị. Khoác áo, đi ra khỏi phòng mới phát hiện, đáng lẽ ra có không ít hạ nhân trong viện, giờ phút này lại không thấy một bóng người. Trên đất vương vãi, tán loạn đồ đạc, có thể thấy, người rời đi rất vội vàng.
-
Cự Linh Thần Chưởng
Mỗi người sinh ra trong giang hồ này, tựa hồ còn mang theo trong mình một sứ mệnh, một sự khác biệt. Có người trời sinh đã khổ cực, nhưng cũng có người trời sinh đã có thể mang trong mình tài thống lĩnh. Đây hết thảy đều là tùy thuộc vào sinh mệnh. Cái gì cũng đều phải có tính hai mặt của nó. Leo lên càng cao, sự gan dạ càng phải chắc chắn, đồng thời tất cả cũng phải có sự đề phòng một ngày bất trắc. Làm thống lĩnh không hề dễ dàng, nguy hiểm trùng trùng, có đếm bao nhiêu cũng không thể nào đếm hết được. Một người, ngay từ khi sinh ra trên đời đã được đem theo một cảm giác hết sức đặc biệt, đó chính là sự áp bức khiến cho đối phương hỗn loạn. Cho dù có là gì, tất cả đều không thể nào thoát ra được khỏi sự khống chế của trời cao. Hắn sinh ra đã mang trong mình sứ mệnh bảo vệ thiên hạ, khôi phục những gì mà nó vốn dĩ thuộc về. Áo bức chất chồng lên áp bức, cho dù mệt mỏi bao nhiêu cũng tuyệt đối không thể nào chùn bước được. Một lời đã định, cả đời liền là khó có thể thay đổi. Những cái gì nên dừng cũng đã dừng, những gì cần phải tiếp tục cũng vẫn sẽ như thế mà tiếp tục.
-
Hàn Mai Kim Kiếm
Ðêm rất khuya! Gió lồng lộng! Trong một đêm mưa sấm đầy trời. Trong Thất Lạc cốc nằm giữa đồi núi chập chùng. Trong một khe suối sâu nước chảy cuồn cuộn, bỗng có một, hai, ba... khoảng mười mấy vật đen lềnh bềnh trôi đi, chả lẽ đó là xác dã thú bị nước dìm chết hay sao? Ðột nhiên, một tia chớp bạc lướt qua, lại thấy nhiều vật đen nữa theo dòng nước trôi đi. Cứ thế, hết tốp này đến tốp khác, tổng cộng có đến hơn trăm vật đen lềnh bềnh trôi đi trên mặt nước. Tốp sau cùng trôi đi không lâu, bỗng từ trong thâm cốc trên thượng lưu xuất hiện hai bóng người, lướt đi như bay trên mặt nước.Hai người ấy trên tay đều có một thanh trường kiếm sáng ngời, đuổi theo những vật đen trôi đi trên mặt nước. Hai người ấy hễ gặp một vật đen là vung kiếm đâm một nhát, thủ pháp nhanh khôn tả, qua đó chứng tỏ họ đều là cao thủ tuyệt đỉnh trên giang hồ. Mời các bạn cùng theo dõi chuyện gay cấn gì sẽ xảy qua truyện Hàn Mai Kim Kiếm.
-
Cuồng Hiệp Tà Kiếm
Trên cánh đồng hoang mênh mông tuyết trắng chỉ có duy nhất một ngôi nhà gỗ, bốn bề một màu trắng xóa. Tuyết đã ngừng rơi nhưng mây đen vẫn còn dày đặc, gió lạnh thấu xương, trận cuồng phong đang thổi tung những đống tuyết ở trên mặt đất, những bông hoa tuyết như những sợi bông đang bay lượn khắp trời. Trong ánh sáng lờ mờ của tuyết trắng, một già một trẻ đang chấp kiếm liều đấu với nhau, bóng kiếm và ánh đao, trông khí thế thật kinh người.Ngoài giang hồ lưu truyền bốn câu ca:Hận thiên, oán địa
-
Mai Hoa Quái Kiệt
Mùa xuân, tháng ba ở phương Nam chính là thời tiết trăm hoa đua nở, cỏ cây tươi tốt, cảnh sắc thu hút con người. Ở huyện Giang Tích bên sông Hoàng Phố có một rừng hoa đào rộng hơn trăm mẫu, trên một đại đạo chạy tới Nam Hạ Hàng Châu, hàng ngày biết bao thương nhân, du khách vãng lai, náo nhiệt phi thường, mỗi khi qua rừng hoa đào đều muốn dừng xe xuống ngựa, ghé vào Đào Hoa Trang uống vài chung rượu, giải trừ mọi nỗi gian nan trên đường.Đào Hoa Trang là một tòa kiến trúc độc đáo, kiểu như một đại lữ quán, kinh doanh tấp nập. Biệt tài chế tạo mỹ tửu của chủ nhân Đào Hoa Trang nức tiếng hai phủ Tô – Hàng, mỗi người có dịp ngang qua rừng hoa đều không thể không ghé vào Đào Hoa Trang tạm nghỉ, bởi thế danh tiếng Đào Hoa Trang đã lấn át cả hai địa danh Tô – Hàng. Nhắc đến Đào Hoa Trang thì không một ai không tấm tắc ca tụng.Một tác phẩm tuyệt phẩm của Ngọa Long Sinh - Đài Loan Đệ Nhất Bút (tầm của Cổ Long đã vượt quá Đài Loan). Truyện kể về một giai đoạn đen tối của võ lâm, kéo dài hơn nửa hoa giáp. Một giai đoạn mà giới quần thoa tranh đoạt thiên hạ, khuynh đảo giang hồ. Nhân vật chính là Lãnh Như Băng, lạnh như băng tuyết, đẹp tựa Phan An, võ công nhân phẩm vô đối. Mỗi tội toàn núp bóng đàn bà. Hài.. Đáng tiếc lắm thay. Mời các bạn cùng đón đọc.
-
Cuồng Tà Tuyệt Đản
Dưới ánh nắng chói chang như thiêu như đốt thấu tận tim gan như thế, hỏi chi đến người, ngay cả tấm thép cứng rắn nhất cũng như muốn tan ra thành nước. Thế mà có kẻ vẫn đứng sừng sững bất động ở đó. Sức nóng chói chang của trời trưa đã vậy, mà gió thổi cũng tựa như lửa táp, ngay cả những hạt cát vàng óng lăn tròn cũng tỏa ra hơi nóng kinh người. Cả thế gian tợ như lò lửa khổng lồ thiêu cháy mọi vật. Thế nhưng toàn thân người ấy lại lạnh buốt như giá như băng. Bởi vì huyết dịch của hắn như đông cứng lại từ rất lâu đã không còn sôi sục trong huyết quản, tình cảm cũng chai cứng đi, không còn bị kích động nữa. Trong lòng hắn giờ đây chỉ còn khắc sâu hai chữ “Hận Thù”. Hai mắt hắn tròn xoe, đen như hai cục than, râu tóc khô cứng mặt không huyết sắc. Y phục trên thân mình gã rách rưới còn hơn lão hóa tử dơ bẩn, đến độ chẳng ai còn biết nó là màu gì. Trên thân hắn cũng chẳng mang theo một thứ vũ khí sắc bén lợi hại nào cả, dĩ nhiên đối với hắn cơ hồ chẳng có tương lai, tiền đồ nào. Trong khoảnh khắc này tựa hồ như giây phút cuối cùng của đời hắn. Hắn là ai? Chuyện gì đã xảy ra với hắn? Mời các bạn cùng khám phá qua truyện Cuồng Tà Tuyệt Đản.






