Một đêm đi lạc trong rừng, thân xác mệt lả lại nghe được tiếng mỹ nữ nỉ non. Nam Cung Liễu tuy là quân tử, dù sao cũng là thanh niên huyết khí phương cương, đối mặt mỹ nhân tránh không được tâm lý ngứa ngáy, huống hồ thị nữ mỹ thành như vậy, chủ nhân không biết còn tuyệt sắc bao nhiêu.Nhưng khi bước vào phòng, đập vào mắt Nam Cung lại là một hình ảnh nam nhân kinh diễm. Mắt phượng hẹp dài, cầm lưỡng đàm thâm bích, nhu như nước, nồng như mực, đuôi lông mày khóe mắt mang theo như có như không tà khí, không chớp mắt nhìn hắn, sống mũi thẳng tắp, hơi cong lên môi mỏng, vạt lụa mỏng màu xanh đen lỏng lỏng lẻo lẻo mà khoác lên người, tóc đen xõa tung trên mặt đất, giữa mi tâm một vệt màu xanh nhạt long văn dấu ấn tăng thêm vô hạn phong tình, sóng mắt lưu chuyển gian, Nam Cung Liễu cảm thấy được chính mình hồn phách đều bị câu đi ── quả nhiên là thế gian ít có mỹ nhân, mặc dù không thể so với vẻ kiều diễm, không giống hoa sen thanh nhã, khuôn mặt này cũng đủ để cho người không thở nổi, quyến lệ bức người, thêm vào từ xương tủy lại truyền tới yêu khí mê người, câu dẫn người ta tâm linh chập chờn.Ly Cảnh nếu là nữ tử, mỹ lệ như vậy xinh đẹp, chỉ sợ hắn đã sớm nhào tới. Đáng tiếc y mỹ thì có mỹ, nhưng lại là nam nhân, không thể làm gì khác hơn là bỏ đi ý niệm muốn làm cái kia…phong lưu. Còn trong suy nghĩ của Ly Cảnh lúc bấy giờ, y nghĩ rằng mình bị nhốt tại nơi quỷ quái này như thế nhiều năm, thịt đưa tới tận cửa há có đạo lý nào lại không ăn? Huống hồ tính ra vẫn là tiểu tử này đánh bậy đánh bạ giẫm hỏng bùa chú, mình mới có thể lại thấy ánh mặt trời, như vậy tạm thời ông mất cân giò bà thò chai rượu, thưởng hắn một đêm phong lưu. Thế là chuyện tình một đêm… chỉ là mở đầu cho hàng nghìn đêm xuât về sau, chính thức bắt đầu!
-
Uế Sinh
Bạn đang đọc truyện Uế Sinh của tác giả Phù Tha Nịnh Mông Trà. Phủ Liễu Thừa tướng, có vị tiên sinh dạy học mới tới.Vị tiên sinh giàu kinh nghiệm tới dạy lúc trước đã cao tuổi, xin nghỉ về quê chữa bệnh; còn Trương tiên sinh mới tới là thanh niên tài tuấn, xuất thân dòng dõi nho gia, mày tựa dáng núi mắt đẫy sao trời, cả nhân phẩm hay tướng mạo đều mười phân vẹn mười.Liễu gia rất ưng ý vị tiên sinh mới tới này.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi hay Giả Ngốc Cùng Vai Ác Mù Kết Hôn.
-
Bánh Trung Thu Nhân Thịt, Bánh Thuận Tử
Kỳ Thuận là hồ ly sinh ra thứ mười sáu, trước hắn còn có đến 15 huynh tỷ khác, trên cơ bản thì trừ tu luyện ra, cha và phụ thân cùng các huynh tỷ không có yêu cầu gì thêm với hắn bởi bản thân Thuận Tử chẳng có chí hướng gì lớn, chỉ cần có thể yên ổn mà sống qua ba trăm tuổi thì ngay cả tu luyện cũng đều không quan trọng, vì thế nên cuộc sống của hắn trôi qua coi như là nhàn nhã thanh bình, thiếu đi những tranh chấp như trong những gia tộc lớn khác, hắn chỉ có việc thảnh thơi là đủ rồi.Tình yêu và chấp nhất duy nhất của đời hắn là ăn ăn ăn và chỉ có ăn. Ở nhà, dù cho có bất cứ chuyện gì xảy ra cũng đã có cha mẹ cùng các huynh tỷ chống đỡ, bởi vậy chẳng có chuyện gì cần đến Thuận tử quan tâm, hắn cả ngày cũng chỉ có ăn no rồi ngủ, ngủ no lại ăn. Hắn chưa bao giờ được ưu ái trong nhà, cũng chẳng bao giờ được mọi người coi trọng, hắn cảm thấy vậy cũng không sao, cả đời này chẳng mong gì hơn được an an ổn ổn, bình bình đạm đạm mà sống, chỉ cần đến vậy thôi. Cũng chính vì sở thích của mình mà hắn dễ dàng bị Cao Bính - chủ hiệu bánh lừa về nuôi dưỡng, từ đấy bắt đầu chuỗi ngày bao cấp, ăn ăn ăn và bị ăn. Mời các bạn đón đọc truyện.
-
Linh Xâm
Lão đại xã hội đen thì thế nào? Dù sao cũng chỉ là một tên "bại trận" ở...trên giường! Oanh liệt cái khỉ khô gì cơ chứ? Hắn đường đường là lão đại, hô mưa gọi gió, người người nể sợ, vậy mà vì cớ gì mà hàng đêm đều bị một tên đồi bại làm loạn trên thân thể của mình? Số phận của hắn tại sao lại thảm đến như vậy cơ chứ? Đã thế, kẻ cưỡng gian hắn không phải người! Hắn là quỷ! Một con quỷ tương tư hắn! Nhưng hắn đâu biết rằng, đó chính là chân mệnh thiên tử của hắn ở kiếp trước...
-
[Thượng Cổ Chúng Thần Hệ Liệt] Lưu Ly Toái
Hắn là Phó Vân Thương – một kẻ không có trái tim, máu lạnh vô tình. Hắn có cái biệt tài có thể sai bảo quỷ thần, làm bạn với yêu quái, có thể nói rằng trên đời này không có bất cứ ai đủ khả năng để chống lại hắn. Vốn dĩ sinh mệnh của hắn khi còn cầm trên tay Ngọc Lưu Ly sẽ không bao giờ phải lo lắng đến việc bị đứt đoạn, bao nhiêu lần hắn thoát chết trong hiểm cảnh cũng đều là nhờ vào thứ này tương trợ. Ngờ đâu Ngọc Lưu Ly dù có trân quý hơn nữa, nhiều pháp lực hơn nữa cũng không tài nào có thể giải được một thứ độc dược, gọi là độc ái tình. Thứ độc đó không có màu, không có mùi, không có vị, thứ độc dược đó không có bất cứ hình dáng ổn định nào cả, một khi mắc phải chỉ có thể chịu đủ các loại đau đớn thấu tận tim gan, bị sự khổ sở gặm nhấm đến sức cùng lực kiệt.Cứ nghĩ rằng cả đời này hắn cũng không thể yêu thương bất cứ ai, thế nhưng tình cờ làm sao lại bị thu hút bởi Thanh Lân. Hắn đem toàn bộ tấm lòng này đều dâng đến trước mặt y, vậy mà hóa ra bao thâm tình y tỏ ra trước mặt đều chỉ là một thứ giả dối, y tìm đến hắn là vì thù hận, không phải vì thương, uổng hắn thật lòng thật dạ đối đãi với y như vậy.
-
Giết Địch Bạo Tu Vi, Ta Công Lực Ngập Trời!
Cái này thế giới, cường giả vô số, tông môn san sát, cửu phái lục bang, ma đạo bát môn, Đạo Môn tam tông, Phật Môn nhị tự, Đại Càn triều đình uy áp tứ hải. Cường giả xem người yếu là kiến hôi, hoàng tử xem giang hồ làm bàn cờ, may ra Tiêu Biệt Ly kích hoạt g·iết địch bạo tu vi hệ thống, chỉ muốn g·iết c·hết địch nhân, thì có thể thu được tu vi, tuyệt thế thần công còn có các loại thần binh! Ta quản ngươi là tông môn thánh tử, vẫn là triều đình hầu gia, chỉ cần cùng ta là địch, toàn diện hóa thành ta kinh nghiệm bảo bảo. Một số năm sau, nhìn lấy đã điêu linh giang hồ, Tiêu Biệt Ly thầm nghĩ đến: "Muốn hay không nghỉ ngơi mấy năm, chờ những thứ này rau hẹ lại dài cao một chút lại cắt?"






