Liễu Ký Minh, người nức tiếng cả giới tu tiên, chưởng môn trẻ nhất của phái Thương Vũ, mới niên thiếu đã đạt tới nhất đại kiếm tu, còn trẻ tuổi mà đã tới tu vi Hóa Thần, là chỗ dựa vững chắc nhất trong cuộc đời tu tiên chậm chạp của cô, chưa kể còn là người cùng cô cộng kết minh thề, là đạo lữ song tu cùng vong thân hoặc cùng thăng tiên với cô.Tạ Cẩn Du trợn mắt nhìn trà bánh bày trên bàn, lòng dạ rối bời suy ngẫm về thông tin mà mình mới nhận được, trước mặt là món bánh hoa mai xinh xắn bao lấy phần nhân ngọt ngào, tỏa ra mùi thơm phức nóng hổi.Phần lớn đệ tử của phái Thương Vũ đều đã ích cốc, thế nhưng trên "Văn Ngọc Phong" nơi ở của Liễu Ký Minh vẫn xây một căn bếp nhỏ, nghe đâu là chuẩn bị riêng cho cô, chưởng môn phu nhân thích nhất là ăn uống, Liễu chưởng môn vung tiền như nước, điều này chẳng phải là bí mật gì trong phái Thương Vũ cả.
-
Thiên Hương Bách Mị
Bạn đang đọc truyện Thiên Hương Bách Mị full (đã hoàn thành) của tác giả Thập Tứ Lang. Mùa hạ hừng đông đến sớm, không lâu sau ánh nắng đã le lói trong rừng sương trắng, trải rộng trong tiểu viện này. Đã là tiểu viện thì không thể lớn được: có ba ngôi nhà gỗ cạnh nhau, bên ngoài có hàng rào bao quanh, sau sân có mấy thửa ruộng nhỏ, trồng bừa bãi một ít củ cải và rau xanh, bên cạnh là một giếng đất được buộc hai thùng gỗ, trên giếng là những con chim sơn ca kêu không ngừng.
-
Tế Thuyết Hồng Trần
Ven đường trà lâu, bóng người chằng chịtTrên đường phố truyền tới, hai ba tiếng gào toNgười phía trước lay quạt, vỗ thước đập bànCác vị người xem, mà lại lắng nghe phân trầnNhân gian này nhiều chuyện, tuế nguyệt sơn hàGiang hồ mưa gió bao nhiêu hào hùng cùng phiền muộnCái kia vương triều kỳ mộng, hoang đường một trậnThần quỷ chí dị cũng không phải cao cao tại thượngTiên quái yêu ma, yêu ma quỷ quáiThời gian phí hoài cũng báo ứng xác đángNgươi ta không phải thánh hiền, đều có mê mangNhân sinh khổ đoản không thể so nhật nguyệt tới luiQuạt xếp giương ra, dung đạo vạn tìnhThiên Cương Địa Sát hiển ảo diệu biến hóaVỗ thước một kích, sóng lên ngàn tầngHữu tình chúng sinh đều cuồn cuộn hồng trần
-
Yêu Nữ Dụ Tăng
Đôi lúc gặp nhau không phải vì duyên mà là nghiệt, chính vì chữ "nghiệt" ấy đã mang hai thái cực trái chiều thu hút dây dưa vào nhau. Có khi chỉ là yêu thôi cũng chưa đủ, đâu cần mỗi ngày đều ở bên nhau thì mới gọi là tình yêu, đâu cần vì nhau mỗi ngày xuất hiện thì gọi là yêu. Yêu cũng thể hiện qua chờ đợi, mong cầu và ý niệm sâu sắc về người ấy. Yêu Nữ Dụ Tăng là một chuyện tình hài hước, giữa hai con người không đứng cùng một cấp bậc bọn họ dây vào nhau chính là nghiệt duyên oan trái nhưng lại khiến cho người khác phải dở khóc dở cười. Lần đầu tiên một yêu nữ giang hồ giao đấu với đệ tử thiếu lâm đã trúng phải một chưởng của hắn, tạo nên ấn tượng khó phai trong lòng yêu nữ nên yêu nữ quyết tâm thuần hóa hắn thành tình nô của mình. Nhưng nàng không thể ngờ rằng trong quá trình thuần hóa, trái lại nàng bị hắn lăn qua lăn lại chết đi sống lại... thế nhưng tâm hắn vẫn chưa thể đặt ở nàng, dù cho nàng có hy sinh về hắn nhiều cỡ nào, nếu một ngày nàng biến mất liệu hắn có tìm chăng?.
-
Nữ Nhị Đại Tác Chiến
Bạn đang đọc truyện Nữ Nhị Đại Tác Chiến của tác giả Cổ Ngôn Cửu Khanh. Nhân vật này được tỉ mỉ miêu tả, đắp nặn vô số thứ, nhưng cuối cùng cũng chỉ là gian tế mà thôi, kết cục là vạn tiễn xuyên tâm mà chết.Quỷ thân ơi, sao không thành nữ chính được sủng ái, không ưu phiền gì vậy?Cớ gì xuyên thành nữ nhị (phụ) vừa không được nam chính, càng không được lòng nam phụ vậy hả??? Sau khi xuyên thành nữ nhị, Long Kiểu Nguyệt có hai lựa chọn.Chọn cùng một chỗ với nữ chủ, chết sảng khoái.Chọn cùng một chỗ với nam chủ, chết thảm.Long Giảo Nguyệt: Ta lựa chọn cẩu mang.Nếu yêu thích truyện bách hợp, bạn đừng bỏ qua [BHTT] Đế Sư hay Là Antifan Của Chị Thì Đã Sao?
-
Chấp Mê
Mỹ nhân cùng rượu, lại thêm ánh trăng, nhân gian cực lạc. Tu sĩ bạch y ngồi tọa thiền điều tức trên đỉnh núi bằng phẳng, sau đó rút trường kiếm bản mệnh ra. Kiếm quang như nước mùa thu, linh ngọc làm chuôi, cầm trong tay, khiến người trong lúc nhất thời không phân rõ màu da và màu ngọc. Minh Diễm cực kỳ vui sướng, lười nhác tựa lên cành đào, nhìn mỹ nhân múa kiếm dưới ánh trăng. Ngoài trời thưa thớt chấm nhỏ, trăng sáng như lưỡi câu.Minh Diễm liếc nơi tu sĩ bạch y luyện kiếm chiêu, phát hiện thiên tư người này thật kinh người, chỉ có ba tháng, lại đã đem “Phiếu Miểu Kiếm” của Thiên Diễn tiên tông luyện tới tầng thứ chín —— sương lãnh trường hà. Nhớ năm đó, y cũng luyện. Khóe môi hiện lên nụ cười lười nhác, yết hầu Minh Diễm khẽ nhúc nhích, nuốt xuống một ngụm rượu trắng.Đệ tử kinh tài tuyệt diễm như vậy, lại bị Thiên Diễn tiên tông che giấu, không hề truyền ra mảy may tiếng gió. Thú vị. Minh Diễm lười biếng co chân dài lại, hồng y theo động tác trượt xuống, rũ xuống từ cành đào, đong đưa trong gió. Nhớ tới chuyện cũ, trong lòng Minh Diễm dâng lên ý nghĩ nóng nảy, đang định uống cạn vò rượu, chợt phát hiện, tu sĩ bạch y dừng động tác lại. “Không biết tiền bối còn muốn xem bao lâu.” Đây là lần đầu tiên Minh Diễm nghe người này mở miệng nói chuyện.






