Bạn đang đọc truyện Người Là Sao Sáng Giữa Nhân Gian của tác giả Nam Khinh Ca. Lần đầu tiên An Nghi gặp Ninh Tinh Hà là lúc cậu mặc chiếc áo jean đã cũ, tay ôm đàn ghi-ta, cô độc đứng hát ở con đường phồn hoa nhất thành phố.Cô chưa từng rung động bao giờ, chỉ vỏn vẹn khoảnh khắc kia mà đã nhất kiến chung tình…Lần thứ 2 gặp Ninh Tinh Hà là khi cậu đứng trong sân biệt thự nhà cô, cậu cúi đầu cầm vòi nước rửa xe, mặt mày lạnh nhạt như mọi khi nhưng lại rất nghiêm túc.Hoá ra cậu là con trai chú tài xế mới đến.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Tiến Vào Vòng Tay Anh hay Sủng Ái Quá Độ của cùng tác giả.
-
Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Hai con người, cùng chung niềm đam mê, cùng chung cả sở thích đã thấm sâu vào từn mạch máu. Quen nhau trong thế giới ảo, yêu nhau ở ngoài đời thực, cái này có được gọi là vẹn cả đôi đường?Tiêu Nại anh vốn dĩ rất lạnh lùng, vậy mà lại vì mối tình đầu mà trân trọng cả đời. Anh biết ghen tuông, biết dùng những hành động lãng mạn để bày tỏ tình yêu thầm kín của mình. Đúng như người ta nói, vì tình mà có thể trở nên cuồng si, vì yêu mà tâm hồn tươi đẹp hơn cuộc sống đơn điệu thường ngày. Quen biết Bối Vy Vy, Tiêu Nại một mực cưng chiều cô. Anh không ngại bày tỏ tình cảm ở những nơi đông người. Vì đơn giản, anh muốn nói cho cả thế giới biết, cô gái xinh đẹp tên Bối Vy Vy này là người mà anh yêu thương, giống như là một lời tuyên thệ, một lời thề son sắt, chung thủy trước đất trời. Tình yêu này, đơn thuần trong trẻo như nốt nhạc ngân vang, tinh khiết tựa nước suối ngọt ngào, cũng là lời an ủi động viên thầm kín trên những chặng đường của tương lai. Phía trước kia, là muôn vàn khó khăn thử thách đang đợi chờ dấu chân của hai người đang yêu...
-
Thải Vân Tán
Ta là Hầu phu nhân vô dụng nhất kinh thành. Tĩnh An hầu cưới ta, chỉ vì ta hiền lành dễ bảo, dễ sai khiến. Trước khi thành thân, hắn thẳng thừng nói rõ: “Chỉ c.ầ.n s.au khi vào cửa, nàng chịu đối xử t.ử tế với Bạch di nương mà ta yêu thương, không tranh giành với nàng ta, ta sẽ cho nàng thể diện mà một chính thê đáng được hưởng.” Vì gia tộc, ta đành cam lòng gả đi. Từ đó về sau, Bạch di nương ngồi, ta phải đứng. Bạch di nương ăn thịt, ta uống canh thừa. Lễ vật từ trong cung ban thưởng xuống, Bạch di nương được chọn trước, phần còn lại mới tới lượt ta.
-
Về Quê Ẩn Cư
Bạn đang đọc truyện Về Quê Ẩn Cư full (đã hoàn thành) của tác giả Tớ Là Con Ma Nè. Năm ta đến tuổi cập kê, nhà bị tịch biên, lão nô bộc phó thác ta cho tôn tử ở quê của hắn. Nam nhân ấy một thân sức mạnh, ngày ngày chẳng săn bắn thì cày ruộng, còn hung dữ nói ta yếu đuối. Ban ngày ta mắng hắn: "Đồ nhà quê, ta thà chết đói chứ không ăn một miếng canh rau của ngươi!" Rồi đêm đến bụng lại đói meo, trộm khóc trong chăn.Ngày hôm sau, hắn cõng ta đi mười dặm đường núi đến trấn mua bánh hạt dẻ: "Túi bánh nhỏ này đã tiêu hết tiền để dành lấy thê tử của ta rồi, ngươi ăn rồi thì không được khóc nữa!" Ta hung hăng cắn một miếng bánh hạt dẻ, bất mãn: "Có tí bánh hạt dẻ thôi mà, sau này trả lại cho ngươi là được!" "Trả, ngươi lấy gì mà trả?" Bên cạnh đó, cũng có những truyện, thể loại hoặc tác giả vô cùng hay và hấp dẫn khác mà bạn đừng nên bỏ lỡ như lên nhầm kiệu hoa được chồng như ý hay xuyên thành ác nữ bị nghe trộm tiếng lòng.
-
Cưng Chiều Cô Vợ Nhỏ Tinh Nghịch
Bạn đang đọc truyện Cưng Chiều Cô Vợ Nhỏ Tinh Nghịch của tác giả Khánh Linh. Đông Phương Nhã Tịch Tiểu thư Đông Phương gia. Từ nhỏ bố mẹ đã qua đời, cô được chú tư nuôi lớn. Năm 22 tuổi, cô trở về nước sau 4 năm du học. Tối hôm trở về, cô cùng 3 người bạn thân của mình đến quán bar ăn mừng. Tình cờ gặp một chú đẹp trai, trong cơn ngà ngà say cô đi chọc ghẹo chú đẹp trai.Sau hôm đó, cứ ngỡ sau này sẽ không bao giờ gặp lại, nhưng không ngờ được chú đẹp trai đó lại là người anh em tốt của của chú tư mình người đã nuôi lớn cô.Nếu yêu thích truyện nữ cường, bạn có thể đọc thêm Khi Anh Đến Lửa Cháy Lan Đồng Cỏ hay Đổi Hồn Tráo Phận
-
Từng Bước Đắm Chìm
Tôi vừa nhét cuốn Toán cao cấp vào túi thì chính nó lại đạp tôi xuống hố sâu nhục nhã. Uống say rồi mà vẫn còn phải ngồi vật lộn với bài tập ở quán bar, tôi rầu rĩ đến mức cảm giác như sắp trọc cả đầu. Ngay lúc đang sầu não không thôi, tôi liếc mắt sang phía đối diện thì thấy một anh chàng đẹp trai đeo kính, trên thẻ đeo trước n.g.ự.c ghi rõ dòng chữ: Nghiên cứu sinh Tiến sĩ Đại học A. Học bá đây rồi! Tôi trong cơn "cùng đường sinh liều" đã lảo đảo tiến về phía anh, bỏ qua vẻ mặt hơi nghi hoặc của đối phương, tôi chỉ tay vào đống đề toán trên sô pha sau lưng mình rồi hỏi thẳng: "Anh biết làm không?" Lời vừa thốt ra, không khí bỗng chốc lặng thinh, anh sững người một chút rồi dường như khẽ cười, sau đó liền ngồi thẳng dậy nghiêng đầu đ.á.n.h giá tôi.






