Năm năm trước La Mông mới vừa tốt nghiệp đại học, lại không tìm được việc làm. Lúc về nhà ăn tết thì cha mẹ liền thương lượng làm mai cho nó với cô gái tốt, ai ngờ thằng nhóc kia quăng một quả bom cho cả nhà, nói không thích phụ nữ, không có cách nối dõi tông đường.Lúc ấy ông La tức điên, không chỉ có xuống tay tàn nhẫn đánh hắn mặt mũi bầm dập, còn nói ra không ít lời tàn nhẫn, cái gì cắt đứt quan hệ cha con, bảo hắn cút đi, đời này đều đừng nhận người cha này, coi như chính mình chưa từng sinh ra nó. Hiện giờ ngẫm lại, không hối hận thì đó là gạt người, ông vừa nháo như vậy thì toàn bộ người trong làng liền biết tới việc này, không ít lời nói xấu, con của ông vừa đi chính là năm năm không về nhà.Một ngày kia, La Mông tốt bụng giúp một ông lão ở tiểu khu nên nhận được một cái linh tuyền, càng quyết tâm chuyến này phải nhất quyết hồi hương. La Mông rời bỏ cuộc sống đô thị, trở lại nông thôn bắt đầu nuôi trâu, trồng trọt, ngày vẫn vui vẻ trôi qua như cũ. Cũng vì cuộc sống điền viên, mà La Mông đã bắt gặp được chàng trai của đời mình.
-
Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì
Người xung quanh khi nói về Nhiễm Phàm đều bảo anh nhẹ nhàng thật thà, là một người tốt.Mọi người đều biết, chỉ những người bình thường đến mức chẳng còn ưu điểm nào để khen mới được gọi là người tốt.Nhiễm Phàm bình thường có một người bạn trai đẹp kiêu ngạo như đóa hồng. Hai người quen biết nhau từ thuở thiếu thời, yêu nhau nhiều năm. Nhiễm Phàm chăm sóc người ấy như chăm hoa, yêu như thờ thần, một tấm chân tình trước sau như một. Tình cảm của họ không thể nói là không tốt.Cho đến một ngày nọ, người bạn trai ấy bỗng được báo rằng mình là đứa con riêng thất lạc bên ngoài của một gia tộc hào môn.Ngày hôm sau, Nhiễm Phàm nhận được lời tuyên bố chia tay từ đối phương, “Xin lỗi, nhưng tôi cảm thấy mình xứng đáng với điều tốt đẹp hơn.”Nhiễm Phàm khóc không biết bao nhiêu lần, quỳ cầu đóa hồng đừng rời bỏ mình.Tất cả đều vô ích, không thể thay đổi được quyết định. Thứ duy nhất anh chờ được là người cha hào môn vừa mới nhận lại con trai ấy đưa tay giúp đỡ, mời anh lên xe rồi an ủi:“Thằng bé còn quá trẻ, nó không biết mình vừa vứt bỏ thứ gì.”“Cho nó chút thời gian, nó sẽ quay đầu lại.”***Không lâu sau đó, đóa hồng thật sự quay về.“Em không cần ai khác cả, em yêu anh, em chỉ cần anh thôi!”“Người kia cũng chẳng biết lại có con với ai, rời khỏi em thì gia sản vẫn có người kế thừa.”“Phàm Phàm, em thật sự biết sai rồi.”Nhiễm Phàm đặt tay lên bụng đã nhô cao dưới lớp áo phao, lơ đãng quay đầu lại từ bên cửa sổ: “Xin lỗi, vừa rồi cậu nói gì cơ?”
-
[ZSWW] Nam Phong Tự
Bạn đang đọc truyện [ZSWW] Nam Phong Tự của tác giả Thượng Trì. Nam Phong lâu. Tháng mười, ánh nắng xuyên qua cành lá thanh thanh nhẹ nhàng chiếu vào tửu lâu, trên mặt đất vẽ ra quanh ảnh loang lổ, bầu không khí thoang thoảng mùi rượu quế hoa thanh u, hơi lạnh mùa thu phảng phất thổi qua tạo nên một làn khí mát quanh quẩn nơi chóp mũi. Trong tửu lâu có người trò chuyện vui vẻ lại có người bí tỉ say mèm, muôn màu muôn vẻ hội tụ từ nhiều tầng lớp khác nhau. Tiêu Chiến ngồi một mình một bàn, ánh mắt mờ mịt không biết đã lạc đến phương nào. Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn có thể đọc thêm Hôn Một Cái, Làm Một Đề hay Đảo Dị Chủng.
-
Xuyên Nhanh: Nam Chính Không Vội Sao Ta Phải Vội!!
Xuyên Nhanh: Nam Chính Không Vội Sao Ta Phải Vội!! Tiểu Thuyết Trực Tuyến. Thể loại: Đam mỹ, 1× 1, chủ thụ. Trạng thái: Đang tiến hành Nhân vật chính: Xương An Diệp × n công( công trước sau đều là một người)Xương An Diệp trong mắt mọi người có thể nói là ngoại trừ có ưu điểm là IQ cao ngất và khuôn mặt trời ban đẹp trai, khí chất chuẩn còn nhà giàu thì chẳng có cái gì tốt. Xương An Diệp nhếch môi khinh thường, ko thèm đặt mọi người trong mắt. Trên cái thế giới tồi tàn này, thắng làm vua thua làm giặc. Muốn ko bị chà đạp dưới chân thì trước tiên mình phải hơn người khác. Từ năm 6t cậu đã ngộ ra được đạo lý đó. Có tiền, có quyền, có chức có vị , chẳng lẽ còn sợ mình chịu thiệt.. Xương An Diệp bề ngoài là nhị thiếu gia Xương gia, được mọi người nhìn bằng con mắt ngưỡng mộ nhưng trong lòng ai mà chẳng biết cậu chỉ là 1 đứa con riêng, mẹ cậu là người phá hoại hạnh phúc nhà người ta, là 1 gái quán bar bị mọi người phỉ nhổ. 6t , mẹ mất , trước đó bà đã đưa cậu đến Xương gia nhận cha. Ông ta, Xương Lâm Khải, ngoài mặt chấp thuận, sau lưng ném cậu sang một bên mặc tự sinh tự diệt. Xương Khảo, 8t , cũng chính là con của ông ta với người vợ hợp pháp, không lúc nào để yên. Sỉ nhục, lăng mạ, đánh đập... mọi thứ cậu đều nhớ như in. 10 năm , cậu nhẫn nhịn 10 năm. Xương Khảo càng lớn càng làm càn, ăn chơi trác táng, tiêu xài phung phí. Ông nội Xương tức giận đến nhập viện. Sau đó liền cấm túc Xương Khảo không được ra khỏi nhà , cắt hết tiền tiêu vặt. Mẹ hắn là tiểu thư Lý gia, Lý Hân , bà ta gào khóc đòi công bằng cho con trai, không chỉ khiến ông nội Xương bệnh càng thêm nặng mà Xương Lâm Khải cũng đau đầu sinh thêm chán ghét. Lý gia bênh cháu ngoại, Xương gia lại muốn giáo huấn nghịch tử. 2 bên đối lập , đấu chọi gay gắt. Lý Hân đương nhiên dẫn con trai về Lý gia. Ông nội Xương ngã bệnh, Xương Lâm Khải ngu ngốc không được lòng cổ đông. Xương An Diệp là người duy nhất trong Xương gia chưa ra măt. Cậu vẫn rất thảnh thơi du học nước ngoài 2 năm mới trở về. Nhân cơ hội từng bước tiếp quản Xương thị. " Xương An Diệp, mày là súc sinh, mày dám gài bẫy tao. " Xương Khảo mặt mày dữ tợn " Năm đó mày cho người dụ dỗ tao đến gay bar để rồi đi thông tri cho ông nội. Mày cho người bắt tao , ép tao hút cần sa. Không những thế còn cho người khiêu khích mối quá hệ giữa Lý gia và Lâm gia, khiến 2 bên rạn nứt tình cảm..."
-
Hợp Đồng Chia Tay
Bạn đang đọc truyện Hợp Đồng Chia Tay của tác giả Sơn Nguyệt Từ Hoan. Cậu không hỏi hắn tại sao lại đến tìm cậu, cũng không hỏi vì sao hắn lại tìm được cậu, chỉ đứng một chỗ, nhẹ giọng hỏi hắn có muốn uống nước không. Giống như bị thứ gì đó mắc ở cuống họng, Kiều Duật im lặng hồi lâu mới lắc đầu đáp: “Không cần.” Thoạt nhìn có chút ủy khuất. Không khí trong phòng phút chốc trở nên trầm lặng. Cậu nhìn Alpha đối diện mình đứng lên, dùng bàn tay ấm áp của hắn kéo cậu lại gần, dùng lực rất nhẹ nhưng cũng không hề cưỡng ép, kéo cậu về phía nhà bếp. Hứa Nguyên ngơ ngẩn nhìn, thời gian dường như ngưng đọng, cậu không biết đã trôi qua bao lâu, một phút hay năm phút, cũng có thể dài hơn hoặc ngắn hơn. Cậu chỉ biết, khi tiếng nước ngừng chảy, giọng Kiều Duật vang lên từ trên đỉnh đầu: “Sao em lại bất cẩn thế, còn đau không?” Ôn như như một giấc mơ vậy.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Yêu Đương Đoan Chính hay Kế Hoạch Yêu Nhau Khẩn Cấp.
-
Trò Chơi Độc Lập 30330
Bạn đang đọc truyện Trò Chơi Độc Lập 30330 của tác giả Trung Hòa Nhập Thất. Trình Mạch bước đi một mình trong bóng tối đen kịt, chỉ có từng dòng chữ lạnh lẽo nhấp nháy ánh sáng trắng lần lượt xuất hiện trên nền hư vô.[Chào mừng bạn đến với "Trò chơi độc lập 30330"][Đồng đội của bạn đã tham gia trò chơi][Phó bản No.1043 tải lên hoàn tất][Đếm ngược 3 2 1][GAME STARTS]Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn đừng bỏ lỡ Cứu Vớt Vai Ác Kia hay Chạm Đuôi [Truy Vĩ].






