Trang chủ > Thể loại > Ngôn tình > Nhu Phong
Nhu Phong Tiểu Hồ Nhu Vĩ Tác giả
13.60 Vạn chữ Lượt xem 31 Số bầu chọn 0 Đánh giá: 4.5/5

Bạn đang đọc truyện Nhu Phong của tác giả Tiểu Hồ Nhu Vĩ. Không biết là ai gào to, đám người đang lừ đừ, vất vưởng đầy đất bỗng chốc tỉnh táo hẳn. Phần lớn những người này đều ăn mặc rách rưới tả tơi, trên thân bốc mùi hôi thối nồng nặc. Từ phía xa, gã chủ quản đã thắp đèn. Giữa quầng sáng vàng cam leo lét hiện ra một bóng dáng yểu điệu, khoan thai lại gần. Cô gái ấy tuổi chừng hai mươi, mặc váy lam vải mộc điểm xuyết hoa trắng, quấn tóc kiểu thiếu phụ, trên búi tóc cài một đóa dành dành. Vòng eo nàng mảnh mai, bên hông có thả dây buộc chuỗi chuông đồng xanh nên mỗi khi nhấc bước lại vang lên leng keng rộn rã.Song điều đặc biệt nhất, lại là con gà trống to bắt mắt với bộ lông óng mượt được ôm trước ngực nàng. Con gà rất đẹp, mào lớn đỏ tươi, nơi cổ chiếu ánh vàng lấp lóa, đôi cánh sắc lục ngả dần sang đen, đến đuôi lại thẫm xanh nhanh nhánh như kim loại sáng loáng. Giống gà trống to này cũng khá có tiếng, được xưng là "phượng hoàng ngũ sắc". Dân chúng ở một vùng thuộc Trừng Châu nếu muốn xung hỉ thì nhất định phải dùng giống gà này để bái đường."Mẹ ơi, Bão Kê nương nương là ai vậy?" Một bé trai gầy gò, vàng vọt sợ hãi ôm chặt lấy mẹ, "Sao chủ quản còn tự mình cầm đèn cho ngài ấy?" Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện như Xuyên Nhanh: Kí Chủ Nhà Ta Bệnh Không Nhẹ và Chị Vợ, Theo Anh Về Nhà Nào.

Bình luận
Bạn đang đọc truyện Nhu Phong của tác giả Tiểu Hồ Nhu Vĩ. Không biết là ai gào to, đám người đang lừ đừ, vất vưởng đầy đất bỗng chốc tỉnh táo hẳn. Phần lớn những người này đều ăn mặc rách rưới tả tơi, trên thân bốc mùi hôi thối nồng nặc. Từ phía xa, gã chủ quản đã thắp đèn. Giữa quầng sáng vàng cam leo lét hiện ra một bóng dáng yểu điệu, khoan thai lại gần. Cô gái ấy tuổi chừng hai mươi, mặc váy lam vải mộc điểm xuyết hoa trắng, quấn tóc kiểu thiếu phụ, trên búi tóc cài một đóa dành dành. Vòng eo nàng mảnh mai, bên hông có thả dây buộc chuỗi chuông đồng xanh nên mỗi khi nhấc bước lại vang lên leng keng rộn rã.Song điều đặc biệt nhất, lại là con gà trống to bắt mắt với bộ lông óng mượt được ôm trước ngực nàng. Con gà rất đẹp, mào lớn đỏ tươi, nơi cổ chiếu ánh vàng lấp lóa, đôi cánh sắc lục ngả dần sang đen, đến đuôi lại thẫm xanh nhanh nhánh như kim loại sáng loáng. Giống gà trống to này cũng khá có tiếng, được xưng là "phượng hoàng ngũ sắc". Dân chúng ở một vùng thuộc Trừng Châu nếu muốn xung hỉ thì nhất định phải dùng giống gà này để bái đường."Mẹ ơi, Bão Kê nương nương là ai vậy?" Một bé trai gầy gò, vàng vọt sợ hãi ôm chặt lấy mẹ, "Sao chủ quản còn tự mình cầm đèn cho ngài ấy?" Nếu yêu thích thể loại truyện này, đừng bỏ lỡ những truyện như Xuyên Nhanh: Kí Chủ Nhà Ta Bệnh Không Nhẹ và Chị Vợ, Theo Anh Về Nhà Nào.
Chương mới :   Chương 68: Lời Cuối Của Tác Giả Thời gian cập nhật : 2024-09-02 18:53

Cùng thể loại
  • Ta Và Lão Chồng Đấu Trí Hàng Ngày

    Tác giả : Nhất Thiểm Nhất Thiểm Lượng Tinh Tinh

    Bạn đang đọc truyện Ta Và Lão Chồng Đấu Trí Hàng Ngày của tác giả Nhất Thiểm Nhất Thiểm Lượng Tinh Tinh.Phu quân ta là một thư sinh bụng dạ đen tối, mưu kế thâm sâu.Từ khi thành hôn đến giờ, chúng ta cứ thích so tài, đấu trí cùng nhauKhổ nỗi, toàn là ta ở hạ phong mà thôi.Hôm nay chơi đánh bài với các phu nhân trễ thế này mới về, không biết phu quân ta lại đang định bày trò gì chỉnh ta đây?Nếu yêu thích truyện cổ đại, bạn có thể đọc thêm Hậu Cung Hài Tử Vương hay Đa Danh Chi Hậu.

  • Chồng Cưới Vội Là Cảnh Sát Ngầm

    Tác giả : Hướng Cẩm

    Tác giả: Hướng Cẩm Đăng bởi: Mẹ Bông BomCuộc hôn nhân chớp nhoáng – ngọt ngào trước, yêu sâu sau.Nữ chính: Lạc Ninh – bác sĩ cấp cứu xinh đẹp, kiên cường, lý trí.Nam chính: Lục Thừa Uyên – đội trưởng đội hình sự, nội liễm sâu sắc, yêu say từ lâu… và… rất có lực eo.Ngày thứ hai sau khi cưới, chồng bỗng dưng biến mất như bốc hơi khỏi thế gian.Lạc Ninh một mình trống vắng suốt ba năm, từ mong chờ đến tuyệt vọng, cuối cùng gần như buông bỏ.Cho đến khi người đàn ông ấy bất ngờ quay lại…Và cô mới biết—anh là cảnh sát ngầm.

  • Thải Vân Tán

    Tác giả :

     Ta là Hầu phu nhân vô dụng nhất kinh thành.   Tĩnh An hầu cưới ta, chỉ vì ta hiền lành dễ bảo, dễ sai khiến. Trước khi thành thân, hắn thẳng thừng nói rõ:   “Chỉ c.ầ.n s.au khi vào cửa, nàng chịu đối xử t.ử tế với Bạch di nương mà ta yêu thương, không tranh giành với nàng ta, ta sẽ cho nàng thể diện mà một chính thê đáng được hưởng.”   Vì gia tộc, ta đành cam lòng gả đi.  Từ đó về sau, Bạch di nương ngồi, ta phải đứng.   Bạch di nương ăn thịt, ta uống canh thừa.   Lễ vật từ trong cung ban thưởng xuống, Bạch di nương được chọn trước, phần còn lại mới tới lượt ta.

  • Bồ Công Anh Bất Tử

    Tác giả : Dạ Đích Đệ Thất Mộng

    Bạn đang đọc truyện Bồ Công Anh Bất Tử full (đã hoàn thành) của tác giả Dạ Đích Đệ Thất Mộng. Các bạn có biết, trước đây trong làng, những gia đình không có con trai thì thê thảm đến mức nào không? Trong các cuộc họp làng, ba tôi không có phần phát biểu. Bữa cơm đêm giao thừa, mẹ tôi không được lên bàn ngồi. Ngay cả khi anh em chia nhà, chúng tôi cũng chỉ được phân căn nhà đất lâu năm, dột tứ phía. Đến khi tôi năm tuổi, mẹ tôi lại mang thai... Bên cạnh đó, cũng có những truyện, thể loại hoặc tác giả vô cùng hay và hấp dẫn khác mà bạn đừng nên bỏ lỡ như vo cu that quyen ru hay dành cho nhân vật bị bỏ rơi yêu thích nhất của tôi.

  • Lâu Quy Vãn

    Tác giả :

     GIỚI THIỆU:     Mẫu thân ta là nữ tiên sinh dạy gia huấn danh tiếng bậc nhất Trường An.  Bà dùng trọn mười tám năm, rèn giũa ta thành một khuê tú hoàn mỹ không tì vết.  Sau lễ cập kê, thiếp cầu thân bay tới như tuyết rơi.  Mẫu thân cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng chọn trúng phủ Vĩnh Toàn Hầu.  Nhà họ Tiết quyền thế hiển hách, chỉ tiếc thiếu đi căn cơ tích lũy qua nhiều đời, vì thế bị giới thanh lưu khinh thường.  Bọn họ khát khao một vị danh môn khuê tú xuất thân thanh quý, để tô điểm môn đình.   Đêm trước ngày xuất giá, mẫu thân hỏi ta:  “Nếu phu quân bội bạc, công bà khắt khe, con sẽ làm sao?” Ta rũ mắt đáp:  “Ắt nên ôn lương, cung kiệm, lấy đức báo oán.”  Mẫu thân lại hỏi:  “Nếu bọn họ càng ngày càng quá đáng thì sao?”  Ta sững người tại chỗ.  Mẫu thân thong thả xoay xoay một chiếc trâm vàng trong tay, khẽ nói:  “Vậy thì phải như thế này đây — ôn nhu mà đ.â.m thẳng vào tròng mắt của họ.”