Bạn đang đọc truyện Nữ Xứng Ta Tới Sủng của tác giả Thiên Mịch Hà. Kết thúc HE của nam nữ chính, chính là nhờ vào bao công sức và hy sinh của những nhân vật phụ.Làm nữ phụ, vừa chính là chướng ngại vật trong tình yêu của nam chính và nữ chính, nhưng vừa là trợ lực, thúc đẩy tình cảm của họ phát triển, khiến họ thêm hiểu nhau và yêu nhau. Đến khi họ hoàn toàn ở nhau, tác dụng của nữ phụ không còn nữa, tự nhiên là lúc nữ phụ phải nhận lấy kết cục thê thảm.A Sân bị oán niệm mãnh liệt của các nữ phụ triệu hoán tới, vì thế xuyên qua thời không, lần lượt an ủi linh hồn bị tổn thương của các tiểu tỷ tỷ, giúp các nàng thóat khỏi vận mệnh thảm khốc.Ai ngờ...Tiểu tỷ tỷ ôm lấy nàng không buông tay!Tiểu tỷ tỷ: "A Sân, ngươi vẫn luôn yêu thầm ta sao?"A Sân: "Không......" Không có a!Tiểu tỷ tỷ: "Ngươi nói ta đẹp nhất, ưu tú nhất, đáng giá tốt nhất, mọi chuyện dựa vào ta, sủng ta, hết thảy cho thấy ngươi lưu luyến si mê ta."Tiểu tỷ tỷ: "Không cần ý đồ giải thích, A Sân, ta sẽ không cô phụ ngươi một lòng say mê."A Sân: Kỳ thật thật là cái hiểu lầm...... Di, tiểu tỷ tỷ hảo mỹ, tưởng hôn một cái?Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện cùng thể loại như: Pháo Hôi Kiên Cường Dạy Học Ở Cổ Đại hay Tú Cầu Không Có Mắt
-
Dấu Chân Trên Tuyết
Mẫu thân ta là ma ma hầu cận trong phòng của phu nhân Hầu phủ, bà đã từng chứng kiến hết thảy những vinh hoa phú quý chốn hầu môn. Bà nói, dưới mái hiên Hầu phủ, đến cả loài kiến cũng phải biết giữ quy củ. Mỗi ngày ta ăn bao nhiêu hạt gạo, đều do bà tự tay đếm kỹ. Chỉ cần thừa một hạt, liền dùng đầu trâm nhọn đ.â.m vào da thịt ta.Bà đem bán cả quan tài để chuẩn bị hậu sự cho mình, chỉ để cắt may cho ta một bộ gấm hoa giống hệt tiểu thư. Bà ép ta quỳ chân trần giữa trời tuyết, chỉ để thân thể mảnh mai yếu ớt như liễu trước gió, chẳng khác gì tiểu thư nhà quyền quý. Bà nói: “Phải đau thì mới nhớ được quy củ, mới rũ bỏ được cái thân nô tỳ hèn mọn này.” Về sau, ta thực sự lọt vào mắt của Thế t.ử phủ Quốc công, hắn muốn nạp ta làm quý thiếp. Bà cho rằng mình cuối cùng cũng đã chờ được ngày đổi đời, sắp trở thành chủ t.ử. Nhưng bà không biết, thứ mà ta rũ bỏ, không chỉ là cái thân phận thấp hèn này. Mà còn có cả mạng sống của con ch.ó già biết vẫy đuôi nịnh hót chủ nhân như bà.
-
Thương Nhân Đá Quý Cùng Tiểu Thư Kim Cương
Bạn đang đọc truyện Thương Nhân Đá Quý Cùng Tiểu Thư Kim Cương full (đã hoàn thành) của tác giả Nhập Nhập Nha. Lục Kiều Vi nắm thông tin điều tra được, ngón tay run rẩyMột cô gái tốt như vậy, điều kiện xuất sắc như vậy, gã đàn ông thúi kia làm sao xứng?Vào ngày chia tay, Lục Kiều Vi một cước đá tên đàn ông cặn bã sang một bên, hai chân đứng đối diện với người phụ nữ kia, phía sau thì là một bức tường.Mắt cô nhìn người phụ nữ tựa như đang quan sát đá quý, rồi mỉm cười nói: "Một tên đàn ông cặn bã thấp kém như vậy thì có gì tốt, nhìn tôi này.""Tôi đây chân dài eo thon, miệng cũng ngon ngọt hơn."Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Quản Lý Diệp Hôm Nay Không Làm Người của cùng tác giả.
-
Bán Niên Khế
Mưa ở Giang Châu rả rích suốt nửa tháng trời. Trời tối rất sớm, mỗi khi Bạch Cảnh Niên hồi phủ, ta đều đứng chờ sẵn dưới mái hiên. Giúp hắn cởi áo tơi trên người, đưa lên chiếc khăn khô ráo. Vào phòng rồi, lại dâng một chén trà ấm. Bạch Cảnh Niên tuổi trẻ đã nắm quyền quản gia, đối với thê t.ử tương lai yêu cầu cực kỳ khắt khe. Vừa phải ăn mặc chỉnh tề, cử chỉ đúng mực, đưa ra ngoài không mất thể diện. Lại vừa phải rót trà bưng nước, cẩn thận hầu hạ phu quân.
-
Sát Trư Đao Dữ Ôn Nhu Hương
Cha nuôi nhặt được ta khi ta đang nằm trong cái chậu gỗ bên bờ sông, lúc đó vẫn còn là một đứa trẻ sơ sinh vừa mới chào đời không lâu. Cha nuôi là một đồ tể g.i.ế.c lợn, không vợ không con. Ông đối xử với ta cực kỳ tốt, dựa vào cái nghề g.i.ế.c lợn mà nuôi ta béo mầm, trắng trẻo. Vì không biết chữ, ông cứ gọi ta là "Trư Trư" (Heo Con), bảo rằng cái tên hèn mọn thì dễ nuôi. Năm ta lên bảy, trong làng xảy ra dịch bệnh, cả làng gặp nạn, chẳng mấy ai sống sót. Cha nuôi trước khi mất đã đưa cho ta một con d.a.o chọc tiết lợn: "Con à, đây là cái cần câu cơm, đừng có làm mất đấy." Ta khắc cốt ghi tâm lời ông dặn. Thế nên, dù có rơi vào tay bọn buôn người, ta vẫn khư khư ôm lấy con d.a.o g.i.ế.c lợn đó. Ta bẩm sinh sức dài vai rộng, tuy tuổi còn nhỏ và cũng chẳng mấy thông minh, nhưng cũng nhờ con d.a.o ấy mà ta trốn thoát được. Từ đó, ta bắt đầu những năm tháng dài đằng đẵng đi ăn xin.
-
Lý Thanh Sương
Ngày đại hôn, trưởng tỷ bỏ trốn, ta bị ép thay nàng xuất giá. Phu quân mở khăn hỷ lên với vẻ hớn hở, sau đó nụ cười lại cứng đờ nơi khóe môi. Ta giữ lấy tay hắn khi hắn định quay người bỏ đi, rồi cùng hắn thoả thuận ba điều ước định: Thứ nhất, việc gả thay không phải ý của ta, mong hắn tra rõ sự tình, đừng oán sai người vô tội. Thứ hai, ta và hắn chỉ là phu thê giả, ba năm sau sẽ hòa ly. Thứ ba, trước khi hòa ly, hắn phải cho ta thể diện mà một chính thê đáng được hưởng. Phu quân gật đầu đáp ứng.






