Bạn đang đọc truyện Phất Huyền Thập Tam Khúc của tác giả Lưu Diên Trường Ngưng. Một cô công chúa từ hoàng cung trốn đi, nàng bị mọi người lãng quên, mà mẫu thân nàng cũng vì thực hiện đại kế bản thân, thuận thế để nàng rời đi.Hai nàng công chúa, tại hoàng cung lướt qua nhau, một thoáng dưới cây ngô đồng, chạm mặt chỉ một lần...Thâm cung cô đơn lạnh lẽo, thật giả khó phân. Chần chờ, do dự, bối rối, tiền đồ mờ mịt. Tranh sủng, ẩn nhẫn, tướng hộ, gần trong gang tấc. Hồng nhan dịch lão, có thể vì chính mình mà sống một lần sao? Lối nhỏ thâm cung, tiếng tỳ bà vang lên, mười ba khúc tấu. Trong dư âm, nhìn lên bầu trời, Phượng Hoàng ở nơi đâu?Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Phù Sinh Nhược Mộng của cùng tác giả.
-
Tương Quân Phối
Anh công là tướng quân thắng trận trở về, đang hí hửng đến thăm người yêu, lại bắt gian tại vườn người yêu mình đang cùng Vương gia. Anh cõi lòng tan nát, còn chưa kịp căm hận Vương gia thì đã bị phân tâm bởi anh trai Vương gia - mỹ nhân Hoàng đế. Ngày ngày cùng người đẹp thân cận, anh một đêm nhịn không được đã đem em gặm nuốt. Anh chung quy vẫn tự ti, không dám nghĩ em yêu mình. Cho đến khi hai người gặp nạn rơi xuống vực, anh mới ngộ ra chân tình, từ thần dân trung thành chuyển sang phu quân cường ngạnh. Anh lại phát hiện, em chính là mối tình đầu thuở nhỏ của anh, người yêu kia vốn chỉ là thế thân mà thôi. Hai người lưỡng tình tương duyệt, dắt díu nhau ra khỏi núi, lại nghe tin, kẻ hãm hại em rơi xuống vực chính là người yêu cũ của anh. Trong lúc triều đình chấn động, Vương gia hoang mang, người yêu phẫn hận khóc lóc, chỉ có anh là bình chân như vại. Hoá ra anh biết, từ nhỏ em đã không phải thiên sứ đáng yêu, mà là ác quỷ đáng sợ, vì giành lại anh mà bày mưu tính kế xoay người yêu cũ như chong chóng. Nhưng cho dù là thiên thần hay ác quỷ, anh cũng đã yêu thảm em rồi. Nhờ công tác tư tưởng của em cùng khổ nhục kế của Vương gia, người yêu cũ và bạn Vương gia sau đó trở thành một cặp.
-
Vệ Tranh
Nữ t.ử kia sợ hãi đến cực điểm, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi. "Giữa thanh thiên bạch nhật mà hành hung, đây là trọng tội! Ngươi không sợ..." Thị vệ căn bản không cho nàng ta nói hết lời, bịt miệng nàng ta lại rồi lập tức trói lên trường đua. Cổ nàng trắng trẻo mảnh mai, khi tuấn mã phóng đi, dây cương kéo căng, m.á.u tươi liền tuôn xối xả. Nàng ta cũng sợ c.h.ế.t. Hai tay nắm c.h.ặ.t dây cương đến mức lòng bàn tay m.á.u t.h.ị.t lẫn lộn, cũng không dám buông tay. Bởi vì chỉ cần buông tay, cái cổ kia liền sẽ gãy nát. Ta chống cằm, hứng thú ngắm nhìn, trong lòng thầm suy nghĩ, nàng ta có thể cầm cự được bao lâu.
-
Lạc Tâm
Nàng là một nữ nhân bình thường, vì yêu hắn mà bất chấp hy sinh bản thân mình. Người hắn yêu nhất là Tiêu Minh Dân, một nam nhân là công tử trong kinh thành có tiếng là nho nhã, ôn hoà và dịu dàng. Hắn ta chính là kẻ giết chết cha của nàng, lại chính hắn là người mà Vương Vũ yêu, nàng như vậy, còn gì mà không hận Tiêu Minh Dân kia chứ? Nàng giết hắn ta, nàng giết hắn, nàng hận hắn đến thấu xương thấu tủy mà giết hắn, nhưng khi đã giết rồi, nàng thấy sợ, sợ tất cả mọi thứ. Nàng sợ rằng mọi chuyện sẽ được phơi bày, nàng sợ giết người, mà chính nàng lại giết người, nàng sợ nàng. Nàng tự tử, nhảy xuống cầu sông thê lương và đau đớn, nhưng nàng lại được hồi sinh trở lại, trở lại thì ở trong chính thân xác của tên Tiêu Minh Dân kia. Nàng mặc dù rất hận, cũng vì thế mà nàng được ở bên cạnh Vương Vũ, và được Vương Vũ sủng ái và yêu thương. Nàng biết, là chàng chỉ đang yêu cái thể xác là Tiêu Minh Dân mà thôi, nàng buồn, nhưng vẫn không dám nói ra. Khi nàng nói ra sự thật bên lòng của hắn, nàng đã chấp nhận, để chàng hận mình, dù có chuyện gì đi chăng nữa, nàng sẽ chấp nhận mọi sự. Vậy cuối cùng khi nàng nói ra, thì Vương Vũ hắn sẽ hận nàng đến thấu xương, hay là sẽ chấp nhận mọi sự khác?
-
Yên Tri Phi Hồ
Lục vương gia Nhiếp Dao bị “gả” đến xứ xa xôi thành thân với công chúa Khương Nguyệt tộc. Thân là một thư sinh trói gà không chặt bị tống ra sa mạc hoang sơ, Lục hiền vương hết đụng “tình địch” lại đụng kẻ thù nhà vợ, nỗi khổ cứ gọi là thấu tận trời xanh. Vừa mới sang đó được vài ngày, chưa kịp cử hành thì đi lạc đường và tình cờ gặp được công, được coi là tộc trưởng của 1 dị tộc khác, 1 trong 2 dị tộc lớn ở vùng sa mạc. Thụ tự xưng là đại phu đi lạc, mà ở vùng sa mạc thì đại phu rất hiếm, vì thế công dẫn thụ trở về và đối đãi rất tốt.Thiên Lang- con sói hoang dã của đại mạc chẳng phải kẻ hữu dũng vô mưu. Yêu người là một chuyện, hoàn toàn tin tưởng đặt tính mạng của tộc nhân lên tay người ta lại là chuyện khác. Thế nhưng, hắn lại bằng lòng giao cho người ta tính mạng của mình. Sau, phát hiện ra thân phận thật của thụ, công đưa thụ về tộc nhỏ kia, tuyên bố chủ quyền và bắt từ hôn nhưng thụ lại khuyên công để tự mình giải quyết rồi đuổi công về trước. Công đi được 1 đoạn vẫn không yên tâm, lại quay về kéo thụ đi. Rồi thì gặp ám toán của 1 dị tộc khác, chính là dị tộc lớn thứ hai vùng này.Trước khi đi hòa thân, thụ được hoàng thượng giao cho nhiệm vụ hủy diệt các tộc để tránh hậu họa sau này bọn chúng ngấp nghé Trung Nguyên. Việc thụ gặp công cũng nằm trong tính toán mà thụ cũng ngầm châm ngòi để 2 tộc lớn đánh nhau. Còn công vốn dĩ đã để ý từ lâu, cũng dần nghi ngờ thụ rồi, đến cuối biết thụ muốn hại mình nhưng cuối cùng cũng không xuống tay được vì quá yêu em, thả cho thụ đi, đôi ta đoạn tuyệt từ đây. Hoàng gia vô tình, liệu chân thành của sói có cảm hóa được lòng hồ ly hay không?
-
Vấn Tình
Vấn Tình là một tựa truyện thuộc thể loại đam mỹ cổ trang, tiểu thuyết cổ đại, cung đình, Vương gia x học sĩ, Vương gia thụ, học sĩ công, HE. Truyện xoay quanh mối tình giữa Mạnh Vân Khanh và Lưu Giản. Hắn thân là Hàn lâm học sĩ, công việc chủ yếu của Mạnh Vân Kha chính là cùng hoàng đế chơi cờ, vẽ tranh, đối thơ, ngoài những lúc bị triệu vào cung bồi hoàng thượng ra thì lúc nào cũng nhàn rỗi.






