Sống mà không có cảm giác tồn tại, vậy thì có khác nào là nói mình đã chết? Sống mà giống như là một người vô hình, vậy thì con người ta sẽ bị cô lập. Ai cũng có một mục đích sống cho riêng mình. Vậy mục đích sống của bạn là gì? Có phải chính là theo đuổi đam mê, hay vì gia đình, vì tình bạn, hay là vì tình yêu? Trên thế giới này có vô số người, ta không thể gặp được họ. Nhưng mỗi người được sinh ra đều sẽ giống như là sứ giả của ông trời, được trời cao phái xuống để thực hiện nghĩa vụ của cuộc sống. Đó chính là sứ mệnh! Định mệnh đã an bài thì cho dù có cố gắng thay đổi đến mấy cũng vô dụng mà thôi.
-
Hà Tì
Bạn đang đọc truyện Hà Tì của tác giả Cà Phê Đắng. Con nuôi của Thẩm vương gia, Thẩm Ngọc Hà nổi tiếng xấu tính, tàn nhẫn. Chỉ cần không vừa mắt ai, y sẽ tìm đủ cách gây chuyện vậy nên bị người người trong kinh thành chán ghét. Tuy nhiên bởi vì có cái bóng của vương gia bảo vệ nên không ai dám thực sự làm gì Thẩm Ngọc Hà, chỉ dám ở sau lưng âm thầm mắng chửi.Sau này Thẩm Ngọc Hà bị đuổi ra khỏi Thẩm phủ.Có người hả hê có người âm thầm tiếc thương cũng có người muốn tìm y với ý đồ bất chính. Nhưng bọn họ không ngờ rằng lần thứ hai Thẩm Ngọc Hà quay lại kinh thành, y đã trở thành ngọc quý được vô vàn người truy cầu.Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Chạm Vào Ánh Dương hay Mỗi Ngày, "Mị" Đều Chăm Chỉ Làm Thêm của cùng tác giả.
-
Trọng Sinh Liên Hôn Với Đỉnh Cấp Hào Môn
Văn ánNhân loại sau hàng tỉ năm tiến hoá đã hình thành "tinh thần khóa".Tinh thần khóa thể chất: Trong não mỗi người tồn tại những "phiến khóa" đặc biệt. Chỉ cần mở được từng phiến khóa, là sức mạnh và năng lực của người đó sẽ tăng lên mạnh mẽ.Chìa khóa thể chất: Là những người có thể hỗ trợ người khác mở khoá các "cánh cửa năng lực" ấy một cách dễ dàng hơn.Thiếu gia nhà họ Thẩm – Thẩm Tu Yến – lại là cực phẩm hiếm có: bản thân cậu có thể tự mở được tất cả tinh thần khóa của mình, đồng thời còn là một chiếc chìa khóa thể chất cực kỳ quý giá.Nghe nói, Thẩm thiếu gia lớn lên đẹp như tranh, da trắng, mặt mày tinh xảo khiến ai cũng phải ganh tị.Nghe nói, tập đoàn Thẩm thị bỗng chốc lao dốc, đứng bên bờ phá sản.Nghe nói, gia tộc định hy sinh hạnh phúc cả đời của Thẩm thiếu gia, gả cậu vào một liên hôn để cứu công ty.Nghe nói, vô số nhà hào môn lớn đều tranh nhau cầu hôn cậu, nhưng Thẩm Tu Yến lại có một mối chân tình.Ai nấy đều nghĩ Thẩm thiếu gia sẽ chống lại ép duyên, kiên quyết chọn người mình yêu. Tất cả đều chờ xem Thẩm thị mất mặt.Nhưng không ai ngờ — Thẩm Tu Yến lại chọn kết hôn với tập đoàn mạnh nhất: Lâm thị, một bước trở thành Thiếu phu nhân của hào môn quyền lực nhất.Thể loại & Tóm tắtBối cảnh giả tưởng – tinh tế – giới giải trí. Motif báo thù – ngược tra – sảng văn – ngọt sủng.• Thụ: ngoài mềm trong cứng, bề ngoài ngoan ngoãn nhưng thực chất là một "đóa hoa hồng có gai"; trọng sinh để trả thù, ngọt nhưng không yếu.• Công: siêu cấp hào môn, thiên tài IQ max, lạnh lùng tàn nhẫn với thiên hạ nhưng lại hết mực cưng chiều thụ — kiểu sủng đến nóc.Lưu ý trước khi đọcTruyện có tình tiết sinh con, phần sau miêu tả kỹ.Truyện không chú trọng logic, tác giả thỉnh thoảng "bay màu" tùy hứng.Xuất hiện rất nhiều nhân vật pháo hôi "đến rồi đi".Tag: Sinh con – Trọng sinh – Ngọt – Sảng vănNhân vật chính: Thẩm Tu Yến, Lâm Cảnh HàngNhân vật phụ: Cố Thanh Chanh, Thẩm Tu Dịch,...Khác: Trọng sinh báo thù, tình yêu, tinh tế, giới giải trí, sinh con.
-
Học Viện Lộc Sơn Có Vị Nhan Tiên Sinh
Bạn đang đọc truyện Học Viện Lộc Sơn Có Vị Nhan Tiên Sinh của tác giả Dạng Thùy. Nhưng vì va chạm thánh nhan, cả đời không được phép bước chân vào con đường làm quan, vì thế y chọn ở lại Thư viện Lộc Sơn dạy học.Ý trung nhân của Nhan tiên sinh chính là đệ nhất mỹ nam tử của nước Đại Thương, tứ hoàng tử Tiêu Trì, hiện tại là Nam Vương điện hạ.Hai người đã nhiều năm không gặp, nhưng bỗng có một ngày --"Bổn vương nghe danh Nhan tiên sinh đã lâu, hôm nay đặc biệt tới đây nghe giảng."Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Chồng Ơi, Nổ Miếng Tiền Đi hay Livestream Cách Trồng Một Gốc Cây Thảo Ở Tinh Tế.
-
Tình Yêu Đau Dạ Dày
Yêu đơn phương là một loại tình yêu đau đớn, còn gì đau lòng hơn khi nhìn người mình yêu thương đi chăm sóc người khác còn mình đứng xếp hàng khổ sở như vậy. Trái tim cũng lên cơn đau từng hồi như đau dạ dày từng đợt có đợt đau nhẹ cũng có đợt đau đến quằn quại. Lần này thật sự đã hết thuốc chữa nữa rồi cho dù có uống thuốc cũng không khỏi liệu có nên nắm chặt hay buông tay...Ai cũng có thể nói bản thân sẽ buông tay nhưng việc có thể buông tay rất khó, khó đến mức trái tim vỡ vụn ra, còn việc phải chặt lấy lại khó khăn hơn. Vì người ta vốn đã không biết, chỉ có một đầu dây, tự nắm tự đi theo sợi dây ấy, thì đến bao giờ mới được hồi đáp. Chỉ có thể bắt buộc người đó quay lại, bức ép buộc đầu dây ấy vào cổ tay người kia. Cùng người ấy dây dưa không dứt, bắt người đó cũng phải nếm đủ mùi vị đau thương như mình. Quả là một điều tàn ác. Nhưng khi yêu con người ta vốn không thể làm chủ lý trí được nữa.
-
Nghe Nói Tôi Rất Nghèo
Lúc Dư Niên bước vào thang máy thì bên trong đã có một người đứng rồi. Hai người chạm mắt với nhau, ngừng hai giây, rồi cùng lúc dời đi. Dư Niên quay người, nhấn nút tầng 42, còn đối phương bị tướng mạo cùng khuôn mặt khiến người khác kinh diễm trước mắt khiến hắn dao động vài phần.Đàn anh Tề Triết đi sau cậu bước vào thang máy cúi đầu, không chú ý tới người đứng trong góc, hắn lo lắng xoa ngón tay, chờ cửa thang máy khép lại mới nhỏ giọng nói chuyện, có chút xấu hổ.“Dư tiểu đệ, anh thực tập ở Giải trí Tinh Diệu còn không có tiếng nói nào, lần này mới chỉ nhìn ảnh của cậu mà người quản lý đã đánh nhịp nói muốn gặp cậu. Chờ một lát tới đó cậu biểu hiện tốt một chút, chỉ bằng khuôn mặt này của cậu thì nhất định có thể đậu...”So với hắn đang căng thẳng thì Dư Niên ngược lại nở nụ cười thoải mái, giống như cảm thấy việc này thật bình thường, cậu cũng hạ giọng, thành khẩn nói, “Cảm ơn anh đã giúp em tranh thủ cơ hội này, nhất định em sẽ nỗ lực.” Tề Triết vội vã xua tay, cà lăm, “Cám ơn gì chứ, anh cũng không có làm gì hết ... Hơn nữa, trước đây cậu đã giúp anh nhiều lần, tính ra phải là anh cảm ơn cậu.” Đầu ngón tay hắn run run, chuyển chủ đề, “Trong ví cậu còn bao nhiêu?” Dư Niên tính toán trong lòng một chút, ăn ngay nói thật, “Trừ tiền vừa mua sơ mi trắng ra còn lại chỉ gần hai trăm.”






