Bạn đang đọc truyện Sau Khi Gả Cho Tướng Quân Tàn Tật của tác giả Minh Nguyệt Khanh Tửu.Thánh chỉ ban hôn vừa đến, Tiêu Tắc Tự vẫn còn ngồi xổm trong lãnh cung đếm kiến;Sau đó, y bị tròng lên áo cưới rồi bị đóng gói đưa đến phủ tướng quân...Tiêu Tắc Tự từng kinh tài tuyệt diễm, giống như hiền quân;Nhưng bị người hãm hại, uống phải độc tửu, trở nên ngốc nghếch, bị phế truất chức vị Thái tử, ban hôn cho tướng quân tàn tật, triệt để cắt đứt khả năng phục vị...Đêm tân hôn đột nhiên tỉnh lại, Tiêu Tắc Tự nhìn lão nam nhân bên cạnh, không khỏi nhíu mày.Thôi thì, giữ lại mạng cho ngươi! Để Cô dùng ngươi làm tấm chắn vậy!Sau đó, thái tử điện hạ mượn danh ngốc nghếch, hết lần này đến lần khác sờ mó Hạ tướng quân...Thật vả mặt!**Hạ Hàn Thanh xuất thân nhà tướng, dũng mãnh thiện chiến, là tướng tinh chuyển thế, trở về kinh thành lại phải ngồi trên xe lăn với thân thể bệnh tật;Hoàng đế khen thưởng Hạ gia, đem nhi tử mình ban làm phu nhân tướng quân.Hạ Hàn Thanh quỳ trước tiền điện ba ngày ba đêm cũng không cầu được hoàng đế thu hồi thánh chỉ, chỉ có thể bất đắc dĩ cưới thê.Đêm tân hôn mở khăn voan, tiểu ngốc tử xinh đẹp mặc giá y đỏ thẫm, mềm mại kêu một tiếng "Tướng công!"Tay Hạ Hàn Thanh run lên, mặt già đỏ bừng, đáp một tiếng.Thật vả mặt!Từ đó nơi Tiêu Tắc Tự đếm kiến từ lãnh cung chuyển thành hoa viên hậu phủ tướng quân.Phía sau còn có một kẻ dai như keo hỏi y khát không? Đói không? Mệt không?Tướng quân giết chóc quyết đoán Hạ Hàn Thanh lau khô máu trên tay, ôn nhu dỗ dành tiểu nương tử của hắn, muốn sao không cho trăng.Hạ tướng quân cực kỳ cưng chiều mỹ nhân nhu nhược của hắn...Cho đến một ngày, Hạ Hàn Thanh thấy "mềm mại yếu đuối" điện hạ khoác trên mình chiếc áo choàng lông.Cười tươi một kiếm chặt đứt đầu thích khách, chậm rãi nói mấy chữ "Không để lại nhân chứng!"Đầu lăn đến bên chân Hạ Hàn Thanh, Hạ Hàn Thanh nuốt một ngụm nước bọt, đối diện với ánh mắt của Tiêu Tắc Tự.Tiêu Tắc Tự lập tức lao đến, chui vào lòng hắn, "Tướng công, ta sợ quá."Sau đó Hạ Hàn Thanh cùng tiểu nương tử của hắn rốt cuộc cũng viên phòng, cuối cùng phát hiện bụng của mình vậy mà dần dần to lên.Hạ Hàn Thanh:??? Chắc là bị chứng tích thực.Lão đại phu giàu kinh nghiệm mừng rỡ đến phát khóc: Tướng quân, ngài đây là có hỉ rồi.Hạ Hàn Thanh:??? Tuyệt đối không có khả năng này.Lời chưa kịp ra khỏi miệng đã bị người ôm vào lòng, Tiêu Tắc Tự véo má hắn, "Ngươi gọi nhi tử của Cô là chứng tích thực?"Ngoài ra, bạn có thể đọc truyện cùng thể loại như: Đại Sư Huynh Chỉ Biết Soi Gương Trang Điểm.
-
Phá Giới
Hòa thượng và hồ ly, một câu chuyện tình cảm thần kì. Câu chuyện này, gắn liền với mọi thời đại, sự ngọt ngào vẫn còn chút dư vị đọng lại trong tim. Bởi vì hòa thượng cứu hồ ly, hồ ly muốn báo ơn, nhưng vì cớ gì, hết lần này đến lần khác đều báo ơn không thành, đã vậy lại còn vô tình khiến cho hòa thượng vi phạm điều cấm kỵ. Ai nha, chẳng qua là muốn thành tâm báo đáp ơn cứu mạng thôi mà cũng khó đến như vậy sao? Thật sự là khiến cho người ta cảm thấy phát mệt ra mà! Hòa thượng đúng thật là hòa thượng, vì cớ gì mà hết lần này đến lần khác đều không cho hồ ly cơ hội để được báo ơn ân nhân? Đau đầu ghê! Thôi được rồi, thời gian còn dài mà! Đợi đến khi hòa thượng chính thức phá giới, xóa bỏ đi cuộc đời của một hòa thượng, chẳng phải khi báo ơn sẽ càng dễ dàng hơn hay sao? Xem nào, hừm, nên báo ơn kiểu gì mới tốt đây? Lấy thân báo đáp hay sao? Cái ý kiến tưởng như là củ chuối này hình như cũng không tồi đâu! Nhưng mà, hồ ly chỉ có ý định báo ơn xong liền rời đi, vì cớ gì mà hòa thượng lại cứ nắm chặt tay mãi, không chịu buông ra? Ai nha, trái tim của hồ ly loạn nhịp mất rồi!
-
Ngọc Vô Hà
Cậu được người ta đặt cho cái tên Liên Ngọc, Liên trong hoa sen, Ngọc trong bạch ngọc. Cái tên hay là vậy, ấy thế mà chốn dung thân của cậu lại là nơi bẩn thỉu, lấy việc thỏa mãn dục vọng của khách nhân là trên hết, trái tim của cậu có khi cũng bị nhuộm bẩn theo mất rồi. Hắn là Cận Song Thành, vốn dĩ đến nơi này cũng chỉ vì muốn điều tra chút chuyện, gặp được cậu thiếu niên nhìn như yếu đuối nhu nhược ngày ấy bỗng nhiên lại sinh ra lòng thương tiếc. Nhưng ai ngờ được rằng chỉ vài phút sau hắn liền nhận ra người ấy không phải đơn thuần như mình vẫn nghĩ, hóa ra sống giữa cái nơi bùn nhơ như thế này, tâm hồn dù có đẹp đẽ hay trong sạch đến mấy cũng không thể nào tránh khỏi việc bị vấy bẩn, cũng chỉ vì miếng cơm manh áo mà thôi.Nhưng có vẻ như hắn nhầm rồi, Liên Ngọc chẳng phải là cái tên được lấy để che đi thân phận của cậu thiếu niên ngày đó, cũng như thực tế cậu cũng chẳng phải là bị vấy bẩn bởi cái nơi bán rẻ tiếng cười ấy. Chỉ là quá khứ của cậu đã từng đau đớn quá, đau đớn đến mức độ tôn nghiêm của cậu cũng chẳng cần, cậu chỉ muốn chứng tỏ, chứng tỏ rằng cậu có thể sống tốt lắm, chẳng cần thiết phải dựa vào bất cứ ai cả. Cuối cùng thì hắn cũng không thể kìm được mà ôm cậu vào lòng, trở thành nơi mà cậu có thể ngả đầu khi mỏi mệt, cho cậu thứ cảm tình mà cậu vẫn luôn kiếm tìm, chẳng biết từ bao giờ mà hắn đã yêu cậu mất rồi.
-
Trò Chơi Độc Lập 30330
Bạn đang đọc truyện Trò Chơi Độc Lập 30330 của tác giả Trung Hòa Nhập Thất. Trình Mạch bước đi một mình trong bóng tối đen kịt, chỉ có từng dòng chữ lạnh lẽo nhấp nháy ánh sáng trắng lần lượt xuất hiện trên nền hư vô.[Chào mừng bạn đến với "Trò chơi độc lập 30330"][Đồng đội của bạn đã tham gia trò chơi][Phó bản No.1043 tải lên hoàn tất][Đếm ngược 3 2 1][GAME STARTS]Nếu yêu thích những truyện cùng thể loại, bạn đừng bỏ lỡ Cứu Vớt Vai Ác Kia hay Chạm Đuôi [Truy Vĩ].
-
Anh Hùng Mạn Tẩu
Ai cũng có giấc mộng anh hùng. Thế nhưng, mơ là mơ, đời thực lại chính là đời thực. Nó khác biệt nhau. Mà cho dù là có như thế nào, anh hùng cũng khó qua ải mỹ nhân. Và cũng từ đây, một câu chuyện tình yêu được nảy nở. Hắn yêu y, yêu tựa như còn sâu sắc hơn cả yêu chính bản thân của hắn. Hắn muốn làm cái ô vững chắc nhất, che chở y dưới nó, bằng tất cả tình yêu của hắn.
-
Trái Cấm - Tsaiko
Khi đã yêu sẽ chẳng khác nào ăn phải trái cấm. Cho dù nó có đẹp đẽ tới đâu đi chăng nữa, nhưng vẫn nguy hiểm muôn phần. Cho nên, có cố gắng từ bỏ như thế nào, vẫn sẽ một lòng tò mò mà nếm thử nó. Yêu một người, cảm giác là như thế nào? Giống như không thể yêu, nhưng vẫn cứ mãi bất chấp, điều đợi chờ ta chính là niềm đau. Phiền muộn? Như thế thì thế nào? Phiền muộn có thể khiến lòng bớt đau sao? Nó sẽ càng khiến cho trái tim thêm rỉ máu mà thôi. Trên thế giới này, thứ khó hiểu nhất chính là lòng người, thứ đáng sợ nhất cũng chính là lòng người. Cho dù có phòng bị bằng mọi cách, cũng sẽ chẳng thể nào thay đổi được sự thật đó.






