Thật ra đó là do cha sinh mẹ đẻ của ta quá ư là đẹp đi nên ta cũng có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành. Một nam nhân mà bị hiểu lầm là nữ nhân, vậy xem ra nhan sắc của nam nhân đó không phải dạng vừa đâu. Tiểu Hàn từng nghĩ rằng khi lớn lên bản thân sẽ là một nam nhân tuấn tú, là soái ca trong lòng nữ giới, bởi vì cha mẹ hắn vô cùng đẹp, hắn từ nhỏ cũng đã thể hiện vẻ đẹp của mình ra ngoài. Quả thật lớn lên Tiểu Hàn vô cùng tuấn tú, vô cùng đẹp, chỉ có một nhược điểm duy nhất là lùn. Sự kết hợp này trên người hắn đã bị người khác lầm tưởng hắn là nữ. Hắn đã giải thích với cái gã kia rất nhiều lằn rằng hắn không phải nữ nhân, hắn là nam, đích thực là nam. Nhưng cái gã đó chẳng bao giờ thèm nghe, luôn phớt lờ những gì tiểu Hàn nói. Biết làm sao được, do bộ dạng tiểu Hàn quá xinh đẹp mà thôi. Trải qua nhiều nguyên nhân khác nhau, cũng không biết cụ thể là cái nào, tiểu Hàn bị gã đó bắt đem về làm hạ nhân. Đã đem về làm hạ nhân thì thôi đi, gã đó vẫn một mực nói tiểu Hàn là nữ. Tình cảm giữa hai người họ có thể ví như một câu chuyện hài, khiến người khác không thể không cười. Mặc dù tiểu Hàn cũng rất đau khổ vì bị xem là nam nhân nhưng nói thế nào đi nữa tiểu Hàn cũng có một người yêu thương mình. Mời các bạn cùng theo dõi.
-
Đơn Xin Ly Hôn
Đọc truyện Đơn Xin Ly Hôn full (đã hoàn thành) của tác giả Vân Gian(云间. Trình Cẩn bất giác nhận được cú vỗ nhẹ vào vai, đẩy cậu trở lại thực tế. Mọi sự chú ý đổ vào người phụ nữ duyên dáng kế bên, ánh mắt ngọt ngào, nụ cười chuyên nghiệp trên môi, cô nói với giọng ôn hoà: “Đến lượt anh rồi, tiên sinh.” Trình Cẩn hơi sững sờ, đứng lên và bắt đầu di chuyển, sau đó dừng lại, lời cảm ơn thoáng qua môi: "Cảm ơn... Rất cảm ơn đã nhắc nhở."
-
Hệ Tình Luyến
Duyên phận, nếu như là đến đúng lúc, đó chính là điều hạnh phúc nhất trên đời này. Nhưng đáng tiếc, nếu như đến không đúng lúc, há chẳng phải là nghiệt duyên hay sao? Tồn tại trong trời đất, chẳng ai có thể thoát khỏi mùi vị của tình ái. Một người, trải qua trăm ngàn vết thương đau, liệu có vì yêu mà mở ra cánh cửa trái tim? Một người, sau tất cả liệu có thể nào kiếm tìm được hạnh phúc?
-
Huề Thủ Thiên Nhai
Cổ Tiểu Mộc là một tên thư sinh lên đường ứng thí nhưng lại nghèo rách mồng tơi. Nếu không còn cách nào khác, mình cũng chỉ có thể học tập chiêu thường dùng nhất của các đại hiệp từ xưa đến nay – cướp của người giàu chia cho người nghèo! Tự mình đi cướp, tự chia cho mình. Tiếp cận một gia đình thanh danh không tốt, trong nhà không có chó, bảo hộ không nhiều lại có võ công không cao… Chủ đất là chuẩn! Tốt nhất là tường vây nhà bọn họ không quá cao. Nếu có thể dâng luôn chỗ cất tiền luôn thể thì… ví như có nguyên bảo trước cửa gì đó chẳng hạn. Nhưng lần cướp đầu tiên hắn lại không may bị một nhóm giang hồ đuổi đánh, thì may mắn được cứu bởi Bách Lý Mạc Nhiên. Cổ Tiểu Mộc chỉ cảm thấy người nọ thoắt cái đã biến mất, sau đó khoé mắt tựa hồ cẩm nhận được một ánh sáng như ánh chiều buông loé lên. Vậy mà khi hắn chăm chú nhìn sang, Mạc Nhiên đã ngồi lại trên lưng ngựa. Điều duy nhất có thể chứng minh y từng rời khỏi ngựa, chính là trên con đường hoang dã mà đôi huynh đệ lúc nãy chạy trối chết xuất hiện hai thi thể. Nhìn sắc trời, giật cương ngựa, Mạc Nhiên nhân lúc trời chưa tối phi ngựa đến trấn nhỏ phía trước để nghỉ trọ. Chỉ có thể nói là y vô cùng lợi hại. Mà tiểu tử Cố Tiểu Mộc kia lại không biết vô sỉ, được dũng sĩ cứu mạng một lần, sau đó liền trở thành cái đuôi nhỏ bám riết người ta, bắt người nó cưu mang rồi nói chuyện yêu đương với mình…
-
Huynh Hữu Đệ Công
Trời sinh có hai anh em sinh đôi, thằng em thì đẹp như hoa như ngọc, thông minh khôn khéo, còn thằng anh thì nhan sắc tầm thường, học vấn tầm tầm, nói chung là chẳng có gì nổi bật. Mỗi lần thằng anh có bạn gái là y như rằng bị thằng em cướp mất. Cho nên thằng anh vô cùng ghét thằng em, phải nói là ghét cay ghét đắng luôn, như thế gọi là giật miếng ăn của nhau còn gì? Nhưng đấy chỉ là suy nghĩ của thằng anh thôi, chứ thực chất hắn không biết rằng thằng em làm như thế là vì nó yêu hắn.
-
Tạm Biệt Nordrhein Westfalen
Từ khi sinh ra cho đến giờ, Chu Khải hắn vẫn chưa thực sự hiểu được hết ý nghĩa của tình yêu. Hắn cũng đã từng thương một ai đó, từng ở cạnh một ai đó, nhưng hắn lại chưa từng có thể vì người ấy mà làm mọi thứ chẳng hề băn khoăn hay là học được cách yêu một ai đó bằng cả tấm lòng, không cần đến thứ suy nghĩ đầy vụ lợi hay là sự thèm muốn một mối quan hệ, một sự ràng buộc của chính bản thân mình. Còn Dư Dương cậu thì lại yêu một người quá sâu đậm, chính bởi sự sâu đậm như thế nên cậu chưa bao giờ có thể đủ can đảm để nói lời chia xa hay tìm cách rời khỏi người ấy, dù cho lòng đau như cắt còn trái tim thì như có cả ngàn vết cứa sau mỗi tổn thương mà người ấy trao cho cậu.Hai người họ đều cùng đặt chân lên đất Đức vào một ngày nào đó, giữa hàng ngàn người không quen biết luôn chuyển động trong những quán hàng, nơi du lịch, phòng ốc và trên cả những cung đường, ngõ nhỏ chằng chịt, lại không phải là một ai khác, họ để ý đến nhau. Tình yêu là một thứ gì đó kì lạ lắm, nó không có màu sắc, không có hương vị, có người yêu nhưng không dám nói, có người yêu nhưng lại chịu buông tay, có người lại không nhận thấy nó để mà đến khi mất rồi mới thấy hối hận. Đây là quá trình theo đuổi người tình đầy tính nghiêm túc của một người đàn ông lưu manh với một con cừu nhỏ, rồi mọi chuyện sẽ đi về đâu?






