Gặp nhau là duyên hay là phận, không phải ngày một ngày hai là biết được. Có những việc, chúng ta tưởng chừng như đã nắm rất rõ ở trong lòng bàn tay, nhưng kì thực, hoàn toàn là do chúng ta tự ảo tưởng. Người ta nói cấm có sai, yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Gặp nhau, yêu nhau chính là khoảnh khắc thiêng liêng của con người. Khi đó, điều gì ta cũng sẽ cảm thấy thật đẹp, thật ý nghĩa. Một người biết yêu là người hiểu được giá trị đích thực của tình yêu. Một người yêu sâu đậm một người là người có thể tình nguyện vì người kia mà trả giá. Dù cho có sung sướng hay nghèo khổ, cũng sẽ giống như lời tuyên thệ khi đứng trước Thánh đường, cùng nhau nắm tay, vượt qua những chặng đường đầy bão giông của cuộc sống.
-
Cung Tường Tẫn
Vì sao ở kiếp trước ta lại không nhận ra. Tiêu Hành đối với Khương Đáp ứng, ngay từ ban đầu đã khác biệt. Khi ta còn đang thất thần, một quả nho đã được đưa tới trước mắt ta. Ngụy Chiêu nghi theo hướng ánh mắt ta nhìn qua, khẽ cười một tiếng. “Đó là cô nương Khương gia, hình như tên là Khương Chi Chi. Nghe nói phụ thân chỉ là một huyện lệnh nhỏ.” “Khi tuyển tú nàng ta thất lễ trước điện, được phong một danh hiệu Mỹ nhân rồi liền bị cho lui xuống. Hôm qua tỷ tỷ rời đi sớm, tự nhiên là chưa gặp qua nàng ta.” Ta nhận lấy quả nho, thu hồi ánh nhìn.
-
Lưỡng Mang Mang
Trên giường có hai nam tử, tên nam tử nằm dưới có thân hình mạnh khoẻ cùng cơ bắp săn chắc. Húc liên tục bị mỹ nam kia làm cho toàn thân đau đớn vì những cơn cuồng dâm của ngài. Húc không nhịn được nữa, nước mắt dọc theo hai bên gò má chảy xuống, chạy qua chiếc cằm cương nghị, rơi xuống chiếc giường đơn minh hoàng, mà hai tay bị trói cũng không ngừng giãy dụa để thoát ra. Thì ra người nãy giờ không ngừng hành hạ thân dưới của Húc, chính là đương kim thiên tử Mộ Dung Hoài Tần. Cơn cuồng bạo đã kết thúc, ngài thấy hắn đang thất thần, Mộ Dung Hoài Tần kéo đầu của hắn lại, nhấc cái đầu nặng nề của Liễu Yển Húc lên. Nhìn thấy Liễu Yển Húc ngày thường lợi hại phi phàm ra sao, bây giờ người đầy mồ hôi nhìn Hoài Tần, lại lộ ra dung mạo tuyệt mỹ mê nhân của hắn, Mộ Dung Hoài Tần chỉ cảm thấy thân thể nóng rực, không thể khống chế cơn cuồng dâm của mình nổi lên. Tình dục dây dưa càng ngày càng cao, thân thể càng lúc càng thành thục. Tía lí trí cuối cùng cũng đã rời khỏi, Liễu Yển Húc buông lỏng cơ thể trầm luân trong tay Mộ Dung Hoài Tần, nhìn người nam tử anh tuấn trước mặt đang thẫn thờ, vì vừa mới làm tình mà bây giờ da thịt ửng đỏ lên, không giống với con người như thường ngày và rất quyến rũ.
-
Thả Tuý Phi Thương
Truyện Thả Túy Phi Thương là tựa truyện hay thuộc thể loại cổ đại, cung định, bá đạo công hồ ly thụ, sinh tử. Truyện kể về Đệ nhất phú thương Giang Nam là Nguyên Thần Khanh nhưng y lại mắc bệnh nan y vì thế mà y lại quyết định buông thả bản thân. Y gặp được thiếu niên Vĩnh An Vương tại thanh lâu cùng tìm khoái lạc. Vĩnh An Vương cũng vì tìm thấy cảm giác mê luyến trên người y, quyết định mang y về Vương phủ.
-
Lạc Tâm
Nàng là một nữ nhân bình thường, vì yêu hắn mà bất chấp hy sinh bản thân mình. Người hắn yêu nhất là Tiêu Minh Dân, một nam nhân là công tử trong kinh thành có tiếng là nho nhã, ôn hoà và dịu dàng. Hắn ta chính là kẻ giết chết cha của nàng, lại chính hắn là người mà Vương Vũ yêu, nàng như vậy, còn gì mà không hận Tiêu Minh Dân kia chứ? Nàng giết hắn ta, nàng giết hắn, nàng hận hắn đến thấu xương thấu tủy mà giết hắn, nhưng khi đã giết rồi, nàng thấy sợ, sợ tất cả mọi thứ. Nàng sợ rằng mọi chuyện sẽ được phơi bày, nàng sợ giết người, mà chính nàng lại giết người, nàng sợ nàng. Nàng tự tử, nhảy xuống cầu sông thê lương và đau đớn, nhưng nàng lại được hồi sinh trở lại, trở lại thì ở trong chính thân xác của tên Tiêu Minh Dân kia. Nàng mặc dù rất hận, cũng vì thế mà nàng được ở bên cạnh Vương Vũ, và được Vương Vũ sủng ái và yêu thương. Nàng biết, là chàng chỉ đang yêu cái thể xác là Tiêu Minh Dân mà thôi, nàng buồn, nhưng vẫn không dám nói ra. Khi nàng nói ra sự thật bên lòng của hắn, nàng đã chấp nhận, để chàng hận mình, dù có chuyện gì đi chăng nữa, nàng sẽ chấp nhận mọi sự. Vậy cuối cùng khi nàng nói ra, thì Vương Vũ hắn sẽ hận nàng đến thấu xương, hay là sẽ chấp nhận mọi sự khác?
-
Do Ký Phỉ Nhiên: Phong Lưu
Kỳ thực mà nói tình yêu có khi không thể thắng nổi những thứ như quyền lợi, danh vọng. Mà huống hồ chỉ đối với những người không hiểu rõ tình yêu của nhau lại càng không có nền tảng mà cùng nhau tranh đấu để vượt qua. Quý Phỉ Nhiên là Quý thượng thư được Hoàng thượng sủng hạnh và coi trọng bởi con người cực kỳ thông minh, tài năng hơn người. Nhưng nhắc đến Quý Phỉ Nhiên người ta còn phải tiếc nuối mà nói rằng “Nghiệp chướng, đúng là nghiệp chướng”. Quý Phỉ Nhiên không ngại để người khác biết rằng mình là một kẻ đoạn tụ, dù không phải là tội nhưng người ta cho rằng Quý Phỉ Nhiên đoạn tụ đến mất cả phẩm giá, đoạn sai tới mắc phải chướng nghiệp. Tâm tư của Quý thượng thư đặt lên người của Du Tín, tự Tử Vong. Du Tín lại là người có chí hướng cao, muốn nối nghiệp cha mình làm quan chốn triều đình. Nhưng hoàng cung tranh đấu ai mà không biết, rất khó để đi chung một đường. Họ vốn không thấu hiểu tâm tư của nhau. Ở bên nhau không viên mãn, nhưng có một câu nói của Quý Phỉ Nhiên mà Tử Vọng băn khoăn cả nửa đời sau. “Cùng xe bụi ngựa cưỡi, quan to lộc hậu, không bằng ngày tốt cảnh đẹp, đêm tới đoàn viên, đi thuyền nhỏ, thưởng dương liễu. Cười nhìn nhân sinh, một đời phong lưu.” Mời các bạn cùng theo dõi.






