Truyện Thương Bạch, Hữu Thanh là tựa truyện khá mới lạ, thú vị thuộc thể loại đam mỹ. Câu chuyện xoay quanh hai nhân vật Mạnh Vũ Phàm và Văn Tùng. Mạnh Vũ Phàm không thích nói là sự tình mà mọi người đều biết, ngay cả khi cự tuyệt nữ sinh thì chỉ có một chữ “Không”, hơn nữa chỉ nói đúng một lần. Còn lại Văn Tùng muốn nói nhưng lại không có biện pháp, tại thời điểm khi kết thúc kỳ nghỉ hè, một sự việc ngoài ý muốn khiến cho dây thanh quản của cậu bị tổn thương nghiêm trọng. Có lẽ chính vì vậy, mới vào cấp ba, chủ nhiệm mới của ban văn nghệ liền phân Mạnh Vũ Phàm cùng Văn Tùng ngồi cùng bàn với nhau.
-
Đơn Xin Ly Hôn
Đọc truyện Đơn Xin Ly Hôn full (đã hoàn thành) của tác giả Vân Gian(云间. Trình Cẩn bất giác nhận được cú vỗ nhẹ vào vai, đẩy cậu trở lại thực tế. Mọi sự chú ý đổ vào người phụ nữ duyên dáng kế bên, ánh mắt ngọt ngào, nụ cười chuyên nghiệp trên môi, cô nói với giọng ôn hoà: “Đến lượt anh rồi, tiên sinh.” Trình Cẩn hơi sững sờ, đứng lên và bắt đầu di chuyển, sau đó dừng lại, lời cảm ơn thoáng qua môi: "Cảm ơn... Rất cảm ơn đã nhắc nhở."
-
Hệ Tình Luyến
Duyên phận, nếu như là đến đúng lúc, đó chính là điều hạnh phúc nhất trên đời này. Nhưng đáng tiếc, nếu như đến không đúng lúc, há chẳng phải là nghiệt duyên hay sao? Tồn tại trong trời đất, chẳng ai có thể thoát khỏi mùi vị của tình ái. Một người, trải qua trăm ngàn vết thương đau, liệu có vì yêu mà mở ra cánh cửa trái tim? Một người, sau tất cả liệu có thể nào kiếm tìm được hạnh phúc?
-
Huề Thủ Thiên Nhai
Cổ Tiểu Mộc là một tên thư sinh lên đường ứng thí nhưng lại nghèo rách mồng tơi. Nếu không còn cách nào khác, mình cũng chỉ có thể học tập chiêu thường dùng nhất của các đại hiệp từ xưa đến nay – cướp của người giàu chia cho người nghèo! Tự mình đi cướp, tự chia cho mình. Tiếp cận một gia đình thanh danh không tốt, trong nhà không có chó, bảo hộ không nhiều lại có võ công không cao… Chủ đất là chuẩn! Tốt nhất là tường vây nhà bọn họ không quá cao. Nếu có thể dâng luôn chỗ cất tiền luôn thể thì… ví như có nguyên bảo trước cửa gì đó chẳng hạn. Nhưng lần cướp đầu tiên hắn lại không may bị một nhóm giang hồ đuổi đánh, thì may mắn được cứu bởi Bách Lý Mạc Nhiên. Cổ Tiểu Mộc chỉ cảm thấy người nọ thoắt cái đã biến mất, sau đó khoé mắt tựa hồ cẩm nhận được một ánh sáng như ánh chiều buông loé lên. Vậy mà khi hắn chăm chú nhìn sang, Mạc Nhiên đã ngồi lại trên lưng ngựa. Điều duy nhất có thể chứng minh y từng rời khỏi ngựa, chính là trên con đường hoang dã mà đôi huynh đệ lúc nãy chạy trối chết xuất hiện hai thi thể. Nhìn sắc trời, giật cương ngựa, Mạc Nhiên nhân lúc trời chưa tối phi ngựa đến trấn nhỏ phía trước để nghỉ trọ. Chỉ có thể nói là y vô cùng lợi hại. Mà tiểu tử Cố Tiểu Mộc kia lại không biết vô sỉ, được dũng sĩ cứu mạng một lần, sau đó liền trở thành cái đuôi nhỏ bám riết người ta, bắt người nó cưu mang rồi nói chuyện yêu đương với mình…
-
Tạm Biệt Nordrhein Westfalen
Từ khi sinh ra cho đến giờ, Chu Khải hắn vẫn chưa thực sự hiểu được hết ý nghĩa của tình yêu. Hắn cũng đã từng thương một ai đó, từng ở cạnh một ai đó, nhưng hắn lại chưa từng có thể vì người ấy mà làm mọi thứ chẳng hề băn khoăn hay là học được cách yêu một ai đó bằng cả tấm lòng, không cần đến thứ suy nghĩ đầy vụ lợi hay là sự thèm muốn một mối quan hệ, một sự ràng buộc của chính bản thân mình. Còn Dư Dương cậu thì lại yêu một người quá sâu đậm, chính bởi sự sâu đậm như thế nên cậu chưa bao giờ có thể đủ can đảm để nói lời chia xa hay tìm cách rời khỏi người ấy, dù cho lòng đau như cắt còn trái tim thì như có cả ngàn vết cứa sau mỗi tổn thương mà người ấy trao cho cậu.Hai người họ đều cùng đặt chân lên đất Đức vào một ngày nào đó, giữa hàng ngàn người không quen biết luôn chuyển động trong những quán hàng, nơi du lịch, phòng ốc và trên cả những cung đường, ngõ nhỏ chằng chịt, lại không phải là một ai khác, họ để ý đến nhau. Tình yêu là một thứ gì đó kì lạ lắm, nó không có màu sắc, không có hương vị, có người yêu nhưng không dám nói, có người yêu nhưng lại chịu buông tay, có người lại không nhận thấy nó để mà đến khi mất rồi mới thấy hối hận. Đây là quá trình theo đuổi người tình đầy tính nghiêm túc của một người đàn ông lưu manh với một con cừu nhỏ, rồi mọi chuyện sẽ đi về đâu?
-
Bàn Vận Công
Ai bảo rằng sống ở thời cổ đại được làm người mang dòng dõi quý tộc là sung sướng? Danh vọng càng cao, chỗ đứngc àng cao thì càng phải chịu nhiều nguy cơ rình rập, đừng nghĩ rằng cứ đơn giản an an ổn ổn ngồi đây mà xong, luôn luôn có những kẻ, dù rằng ta chẳng làm gì hắn, hắn cũng sẽ nghĩ cách đạp ta xuống để có thể leo lên một chỗ đặt chân tốt hơn, cũng bởi vì thế giới này chính là điên cuồng như vậy. Nếu như ngươi không có đủ bản lĩnh, không có đủ tư duy, vậy thì xác định sẵn rằng kiểu gì cũng sẽ bị biến thành một quân cờ, rồi sau đó là bị ném bỏ không thương tiếc, tất cả mọi người đều sẽ không nhớ đến ngươi là ai, cũng chẳng thèm chảy dù chỉ một giọt nước mắt vì ngươi không còn nữa. Cung đình sơn son thiếp bạc, nhìn thì có vẻ lộng lẫy xa hoa, nhưng nào có mấy người thấy được cái bộ mặt chân chính đằng sau của nó, đó là một cơn lốc xoáy không có hồi kết, là vương quốc của mưu quyền đoạt vị, là những kế hoạch không thể lộ ra ngoài ánh sáng, vốn dĩ chưa bao giờ thực sự bình yên.Ngụy Tiểu Diểu hắn vì muốn giữ được cái mạng nhỏ của mình mà luôn luôn phải hành xử khéo léo, nhìn trước ngó sau, nếu không chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị người ta ám hại, hoặc rơi vào bẫy rập không biết trước. Địa vị của hắn ở chốn này cao, nó cho hắn nhiều quyền lợi cùng sự đảm bảo, nhưng một khi sóng gió cung đình nổi lên, làm sao có thể kiên cố vững chắc mà che chắn hắn. Hắn đã luôn luôn phải kìm nén cảm xúc của mình, không giám thực sự bộc bộ cái gì, hay là để cho người ta nắm được cái gì, Thất vương gia đối với hắn chung tình, hắn nhìn thấy, nhưng Tiểu Diểu không thể nào đáp lại tình cảm ấy, dù rằng trái tim này cũng đã trao cho y mất rồi. Cuối cùng cũng chỉ mong một khắc được như ước nguyện, buông thả mình nhận lấy ngàn vạn sủng ái, một đêm tiêu hồn đổi lại đời đời khắc cốt ghi tâm.






