Trang chủ > Thể loại > Ngôn tình > Ti Mệnh
Ti Mệnh Cửu Lộ Phi Hương Tác giả
12.40 Vạn chữ Lượt xem 38 Số bầu chọn 0 Đánh giá: 4.5/5

Ti Mệnh là vị thần quân đức cao vọng trọng, tay nàng vẽ ra kiếp số, định đoạt cay đắng ngọt bùi. Thế gian là thế cờ, công việc của nàng là chơi mãi một ván cờ triệu quân. Ti Mệnh thương Thiên Đế, thương đã vạn năm rồi. Nàng thẳng thắn và thô lỗ, chân thành và chính trực. Nàng yêu ai ghét ai không bao giờ giả vờ hay che dấu. Rung động trước Thiên quân, nàng liền đi tỏ tình. Ghen tuông với nữ nhân, nàng liền thanh toán các ả. Ti Mệnh chẳng sợ Thiên giới chê cười, chẳng sợ dư luận bàn tán, chẳng sợ kết thù kết oán, nàng chỉ sợ Thiên Đế không thương…Trải qua vạn năm hắn vẫn thờ ơ như nước cuốn hoa trôi, lạnh lùng như gió cuối đông vươn theo hơi tuyết… Thất tình, Ti Mệnh liền đi mượn rượu giải sầu. Ai ngờ lại ngơ ngẩn bị rơi vào hỗn độn. Nơi đó là tù đày vĩnh hằng của Tam giới, không có ngày và đêm, không có đất và trời, không có mộng và tỉnh. Ở nhân gian có cô bé Nhĩ Sanh, mồ côi sống nhờ xin xỏ trộm vặt từ bà con hàng xóm. Nàng giỏi nhất là cái lớn gan. Nghe nói cánh rừng bên cạnh có nhiều yêu quái, Nhĩ Sanh vì bị đuổi đánh và liều mạng chạy vào. Cơ duyên khiến nàng gặp một chàng trai, hắn là nam nhân đẹp nhất nàng từng biết, duyên phận của nó bắt nguồn từ cái lưng quần.Nhĩ Sanh cho rằng thành thân với hắn sẽ nở mày nở mặt, sau này có con thì hắn chạy đâu cho thoát. Tiếc là nam nhân coi bộ yếu ớt, hắn bị thương không nhẹ, suốt ngày ngồi im, buộc nàng phải đem chăn, tìm thức ăn cung phụng tử tế. Chuyện vẫn chưa tới đâu thì cả làng bị trúng thi độc, hóa dại mà cắn giết nhau. Đệ tử Vô Phương tiên môn hết lòng cứu độ chúng sinh, may mắn quen biết cặp vợ chồng có một không hai này. Trường Uyên phu quân nhà nàng có thân phận không nhỏ, nhìn hắn đi cũng cần người cõng nhưng vào giây phút quan trọng thì có thể đứng lên chém. 

Bình luận
Ti Mệnh là vị thần quân đức cao vọng trọng, tay nàng vẽ ra kiếp số, định đoạt cay đắng ngọt bùi. Thế gian là thế cờ, công việc của nàng là chơi mãi một ván cờ triệu quân. Ti Mệnh thương Thiên Đế, thương đã vạn năm rồi. Nàng thẳng thắn và thô lỗ, chân thành và chính trực. Nàng yêu ai ghét ai không bao giờ giả vờ hay che dấu. Rung động trước Thiên quân, nàng liền đi tỏ tình. Ghen tuông với nữ nhân, nàng liền thanh toán các ả. Ti Mệnh chẳng sợ Thiên giới chê cười, chẳng sợ dư luận bàn tán, chẳng sợ kết thù kết oán, nàng chỉ sợ Thiên Đế không thương…Trải qua vạn năm hắn vẫn thờ ơ như nước cuốn hoa trôi, lạnh lùng như gió cuối đông vươn theo hơi tuyết… Thất tình, Ti Mệnh liền đi mượn rượu giải sầu. Ai ngờ lại ngơ ngẩn bị rơi vào hỗn độn. Nơi đó là tù đày vĩnh hằng của Tam giới, không có ngày và đêm, không có đất và trời, không có mộng và tỉnh. Ở nhân gian có cô bé Nhĩ Sanh, mồ côi sống nhờ xin xỏ trộm vặt từ bà con hàng xóm. Nàng giỏi nhất là cái lớn gan. Nghe nói cánh rừng bên cạnh có nhiều yêu quái, Nhĩ Sanh vì bị đuổi đánh và liều mạng chạy vào. Cơ duyên khiến nàng gặp một chàng trai, hắn là nam nhân đẹp nhất nàng từng biết, duyên phận của nó bắt nguồn từ cái lưng quần.Nhĩ Sanh cho rằng thành thân với hắn sẽ nở mày nở mặt, sau này có con thì hắn chạy đâu cho thoát. Tiếc là nam nhân coi bộ yếu ớt, hắn bị thương không nhẹ, suốt ngày ngồi im, buộc nàng phải đem chăn, tìm thức ăn cung phụng tử tế. Chuyện vẫn chưa tới đâu thì cả làng bị trúng thi độc, hóa dại mà cắn giết nhau. Đệ tử Vô Phương tiên môn hết lòng cứu độ chúng sinh, may mắn quen biết cặp vợ chồng có một không hai này. Trường Uyên phu quân nhà nàng có thân phận không nhỏ, nhìn hắn đi cũng cần người cõng nhưng vào giây phút quan trọng thì có thể đứng lên chém. 
Chương mới :   Chương 62: Phiên ngoại 3 Thời gian cập nhật : 2024-09-02 00:42

Cùng thể loại
  • Tình Yêu Của Anh, Thế Giới Của Em

    Tác giả : Bản Lật Tử

    Hạ Tu là một tên đàn ông trăng hoa, thay người yêu còn nhanh hơn thay áo, điều này ai cũng biết. Hắn vừa có tiền, gia thế hiển hách, lại còn đẹp trai phong độ, bất cứ cô gái nào khi nhìn thấy hắn cũng đều phải điêu đứng. Hắn chỉ trêu đùa phụ nữ, không biết cách để yêu, hắn cũng không muốn hiểu yêu là như thế nào. Cho tới khi, hắn gặp được cô - một tác giả viết truyện tranh, trái tim lại không nhịn được mà rung động thật sâu. Cô gái đó, đối với hắn rất đặc biệt, nhịp đập mãnh liệt này, mỗi khi đối diện với mọi cô gái ở nhiều dạng khác nhau cũng chưa từng có một lần loạn nhịp. Đại thiếu gia trăng hoa bị thu phục, người người đều không tin. Nhưng mà không sao, hãy để thời gian chứng minh cho tất cả sự chân thành này của hắn.

  • Bánh Răng

    Tác giả : Tuyên Trúc

    “Là tòa nhà đằng trước à?” “Đúng thế. Nghe nói, cô gái ấy nghe được tiếng động định báo cảnh sát thì bị phát hiện. Một dao găm trúng tim, chết ngay tại chỗ.” Nghe ngóng được câu chuyện, Sa Khinh Vũ cau mày, đi tới hỏi: “Ở đây xảy ra án mạng sao?” Người đó thấy cô chen vào, ngẩng đầu lên nhìn rồi tiếp tục nhiều chuyện: “Đúng thế! Mới giữa trưa thôi mà trộm cướp ngang nhiên vào nhà. Chủ nhà tỉnh dậy nghe thấy tiếng động, muốn báo cảnh sát mà kẻ trộm sợ hãi, lập tức dùng dao đâm cô gái ấy, một nhát tắt thở.”“Tòa nhà nào thế?” Sa Khinh Vũ hỏi tiếp. Người đó chỉ cho Sa Khinh Vũ nhìn tòa nhà bên kia: “Đó, là chỗ kia kìa!” Sa Khinh Vũ nhìn theo. “Cô gái, cô ở một mình à?” Người đó lên tiếng nhắc nhở Sa Khinh Vũ: “Cẩn thận hơn nhé. Với loại trộm này, chẳng biết chúng sẽ làm ra loại chuyện gì đâu. Cứ nhắm mắt giả vờ ngủ, biết đâu lại giữ được mạng.” Khóe miệng Sa Khinh Vũ co rúm. Cô giống người hay gặp xui xẻo lắm sao?Đương nhiên, cô không giống. Bởi vì, cô chính là người như thế! “Thế nên?”

  • Cơn Mưa

    Tác giả : Khang Thành

    Cô , là một phóng viên trẻ. Không được quá coi là xinh đẹp nhưng cũng rất ưa nhìn. Với tính cách tự tin, cô đã làm nổi bật được vẻ đẹp tâm hồn của mình. Cuộc sống cũng không quá khó khăn, nhưng vì một ước mơ to lớn nào đó, cô luôn phải gồng mình, cố gắng kiếm tiền để tạo dựng ước mơ đó bằng mọi cách.

  • Lâu Quy Vãn

    Tác giả :

     GIỚI THIỆU:     Mẫu thân ta là nữ tiên sinh dạy gia huấn danh tiếng bậc nhất Trường An.  Bà dùng trọn mười tám năm, rèn giũa ta thành một khuê tú hoàn mỹ không tì vết.  Sau lễ cập kê, thiếp cầu thân bay tới như tuyết rơi.  Mẫu thân cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng chọn trúng phủ Vĩnh Toàn Hầu.  Nhà họ Tiết quyền thế hiển hách, chỉ tiếc thiếu đi căn cơ tích lũy qua nhiều đời, vì thế bị giới thanh lưu khinh thường.  Bọn họ khát khao một vị danh môn khuê tú xuất thân thanh quý, để tô điểm môn đình.   Đêm trước ngày xuất giá, mẫu thân hỏi ta:  “Nếu phu quân bội bạc, công bà khắt khe, con sẽ làm sao?” Ta rũ mắt đáp:  “Ắt nên ôn lương, cung kiệm, lấy đức báo oán.”  Mẫu thân lại hỏi:  “Nếu bọn họ càng ngày càng quá đáng thì sao?”  Ta sững người tại chỗ.  Mẫu thân thong thả xoay xoay một chiếc trâm vàng trong tay, khẽ nói:  “Vậy thì phải như thế này đây — ôn nhu mà đ.â.m thẳng vào tròng mắt của họ.”

  • Thải Vân Tán

    Tác giả :

     Ta là Hầu phu nhân vô dụng nhất kinh thành.   Tĩnh An hầu cưới ta, chỉ vì ta hiền lành dễ bảo, dễ sai khiến. Trước khi thành thân, hắn thẳng thừng nói rõ:   “Chỉ c.ầ.n s.au khi vào cửa, nàng chịu đối xử t.ử tế với Bạch di nương mà ta yêu thương, không tranh giành với nàng ta, ta sẽ cho nàng thể diện mà một chính thê đáng được hưởng.”   Vì gia tộc, ta đành cam lòng gả đi.  Từ đó về sau, Bạch di nương ngồi, ta phải đứng.   Bạch di nương ăn thịt, ta uống canh thừa.   Lễ vật từ trong cung ban thưởng xuống, Bạch di nương được chọn trước, phần còn lại mới tới lượt ta.