Trang chủ > Thể loại > Khoa huyễn > Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao?
Tiên Sinh Đoán Mệnh Sao? Thính Thuyết Ngã Thị Hắc Sơn Lão Yêu Tác giả
60.40 Vạn chữ Lượt xem 36 Số bầu chọn 0 Đánh giá: 4.5/5

Cảm giác người người xuyên không đều có thể xông ra một mảnh thiên địa, có thể sống được thoải mái, hạnh phúc. Tống Triết nhìn nhìn người ta, Tống Triết nhìn nhìn lại mình. Tống Triết: Tôi có thể chỉnh lại tư thế khi đáp xuống thế giới này hay không? Chính vì có so sánh mới có đau đớn, Tống Triết xuyên thành một tên "thần côn" (thầy bói, người dùng miệng lưỡi lừa người)Ờ, nếu nói có gì tốt trong lần xuyên không này, chắc phải nói tới diện mạo xinh xẻo của cơ thể Tống Triết xuyên qua, mặc dù chẳng phù hợp để đi đoán mệnh, hay để khiến người khác tin tưởng. Hừ!! Chê cậu dáng dấp dễ nhìn không giống tiên sinh đoán mệnh như ông chú râu ria xồm xoàm kế bên? Chậc! Tống Triết nói cho bạn biết, cậu chính là người có thể dựa vào mặt kiếm cơm nhưng cố tình lại phải dùng tài hoa của mình.No. 1: "Chú gì ơi, emmmm, con trai chú không phải nhân cách phân liệt đâu, chẳng qua bị quỷ nhập thôi." Ông chú: QAQ! Quỳ cầu đại sư ra tay giúp đỡ.  No. 2: "Người anh em kia ơi, cuộc sống có vẻ không ổn nhỉ, đầu xanh lét rồi."  Người anh em nọ: Kinh hãi! Lấy thanh đao dài bốn mét ra đây! Tao phải chém chết Lão Vương hàng xóm. "Ô? Vị tiên sinh này, mệnh cách hình như chính là..."  Tiêu tiên sinh: [mặt không biểu cảm] thần côn cách xa tôi một chút.  "...tiên sinh, mệnh cách thiên sát cô tinh cần phải giải trừ."  Tiêu tiên sinh: [cười nhạt] tôi là thiên sát cô tinh? A!  Sau đó, mặt bị tát bốp bốp bốp, cúi đầu. 

Bình luận
Cảm giác người người xuyên không đều có thể xông ra một mảnh thiên địa, có thể sống được thoải mái, hạnh phúc. Tống Triết nhìn nhìn người ta, Tống Triết nhìn nhìn lại mình. Tống Triết: Tôi có thể chỉnh lại tư thế khi đáp xuống thế giới này hay không? Chính vì có so sánh mới có đau đớn, Tống Triết xuyên thành một tên "thần côn" (thầy bói, người dùng miệng lưỡi lừa người)Ờ, nếu nói có gì tốt trong lần xuyên không này, chắc phải nói tới diện mạo xinh xẻo của cơ thể Tống Triết xuyên qua, mặc dù chẳng phù hợp để đi đoán mệnh, hay để khiến người khác tin tưởng. Hừ!! Chê cậu dáng dấp dễ nhìn không giống tiên sinh đoán mệnh như ông chú râu ria xồm xoàm kế bên? Chậc! Tống Triết nói cho bạn biết, cậu chính là người có thể dựa vào mặt kiếm cơm nhưng cố tình lại phải dùng tài hoa của mình.No. 1: "Chú gì ơi, emmmm, con trai chú không phải nhân cách phân liệt đâu, chẳng qua bị quỷ nhập thôi." Ông chú: QAQ! Quỳ cầu đại sư ra tay giúp đỡ.  No. 2: "Người anh em kia ơi, cuộc sống có vẻ không ổn nhỉ, đầu xanh lét rồi."  Người anh em nọ: Kinh hãi! Lấy thanh đao dài bốn mét ra đây! Tao phải chém chết Lão Vương hàng xóm. "Ô? Vị tiên sinh này, mệnh cách hình như chính là..."  Tiêu tiên sinh: [mặt không biểu cảm] thần côn cách xa tôi một chút.  "...tiên sinh, mệnh cách thiên sát cô tinh cần phải giải trừ."  Tiêu tiên sinh: [cười nhạt] tôi là thiên sát cô tinh? A!  Sau đó, mặt bị tát bốp bốp bốp, cúi đầu. 
Chương mới :   Chương 302 Thời gian cập nhật : 2024-09-02 17:17

Tác giả
Cùng thể loại
  • Uế Sinh

    Tác giả : Phù Tha Nịnh Mông Trà

    Bạn đang đọc truyện Uế Sinh của tác giả Phù Tha Nịnh Mông Trà. Phủ Liễu Thừa tướng, có vị tiên sinh dạy học mới tới.Vị tiên sinh giàu kinh nghiệm tới dạy lúc trước đã cao tuổi, xin nghỉ về quê chữa bệnh; còn Trương tiên sinh mới tới là thanh niên tài tuấn, xuất thân dòng dõi nho gia, mày tựa dáng núi mắt đẫy sao trời, cả nhân phẩm hay tướng mạo đều mười phân vẹn mười.Liễu gia rất ưng ý vị tiên sinh mới tới này.Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi hay Giả Ngốc Cùng Vai Ác Mù Kết Hôn.

  • Bánh Trung Thu Nhân Thịt, Bánh Thuận Tử

    Tác giả : Hoài Dực

    Kỳ Thuận là hồ ly sinh ra thứ mười sáu, trước hắn còn có đến 15 huynh tỷ khác, trên cơ bản thì trừ tu luyện ra, cha và phụ thân cùng các huynh tỷ không có yêu cầu gì thêm với hắn bởi bản thân Thuận Tử chẳng có chí hướng gì lớn, chỉ cần có thể yên ổn mà sống qua ba trăm tuổi thì ngay cả tu luyện cũng đều không quan trọng, vì thế nên cuộc sống của hắn trôi qua coi như là nhàn nhã thanh bình, thiếu đi những tranh chấp như trong những gia tộc lớn khác, hắn chỉ có việc thảnh thơi là đủ rồi.Tình yêu và chấp nhất duy nhất của đời hắn là ăn ăn ăn và chỉ có ăn. Ở nhà, dù cho có bất cứ chuyện gì xảy ra cũng đã có cha mẹ cùng các huynh tỷ chống đỡ, bởi vậy chẳng có chuyện gì cần đến Thuận tử quan tâm, hắn cả ngày cũng chỉ có ăn no rồi ngủ, ngủ no lại ăn. Hắn chưa bao giờ được ưu ái trong nhà, cũng chẳng bao giờ được mọi người coi trọng, hắn cảm thấy vậy cũng không sao, cả đời này chẳng mong gì hơn được an an ổn ổn, bình bình đạm đạm mà sống, chỉ cần đến vậy thôi. Cũng chính vì sở thích của mình mà hắn dễ dàng bị Cao Bính - chủ hiệu bánh lừa về nuôi dưỡng, từ đấy bắt đầu chuỗi ngày bao cấp, ăn ăn ăn và bị ăn. Mời các bạn đón đọc truyện.

  • Lục Diệp Sâm Lâm Hệ Liệt

    Tác giả : Nguyệt Hạ Tang

    Đây là tình cảnh mà bất cứ người địa cầu nào chứng kiến đều sẽ bị dọa vỡ mật: đứng trong chiến hạm vũ trụ đại biểu cho công nghệ cao nhất vũ trụ, xuyên qua hộ giáp chiến đấu hợp kim mật độ cao có thể thay đổi màu sắc tùy theo bối cảnh, vị chiến sĩ đang lười biếng dùng chân sau gãi xong lỗ tai rồi lại gãi cái bụng, chính là một con khủng long.

  • Linh Xâm

    Tác giả : Mặc Vũ Yên Dạ

    Lão đại xã hội đen thì thế nào? Dù sao cũng chỉ là một tên "bại trận" ở...trên giường! Oanh liệt cái khỉ khô gì cơ chứ? Hắn đường đường là lão đại, hô mưa gọi gió, người người nể sợ, vậy mà vì cớ gì mà hàng đêm đều bị một tên đồi bại làm loạn trên thân thể của mình? Số phận của hắn tại sao lại thảm đến như vậy cơ chứ? Đã thế, kẻ cưỡng gian hắn không phải người! Hắn là quỷ! Một con quỷ tương tư hắn! Nhưng hắn đâu biết rằng, đó chính là chân mệnh thiên tử của hắn ở kiếp trước... 

  • [Thượng Cổ Chúng Thần Hệ Liệt] Lưu Ly Toái

    Tác giả : Mặc Trúc

    Hắn là Phó Vân Thương – một kẻ không có trái tim, máu lạnh vô tình. Hắn có cái biệt tài có thể sai bảo quỷ thần, làm bạn với yêu quái, có thể nói rằng trên đời này không có bất cứ ai đủ khả năng để chống lại hắn. Vốn dĩ sinh mệnh của hắn khi còn cầm trên tay Ngọc Lưu Ly sẽ không bao giờ phải lo lắng đến việc bị đứt đoạn, bao nhiêu lần hắn thoát chết trong hiểm cảnh cũng đều là nhờ vào thứ này tương trợ. Ngờ đâu Ngọc Lưu Ly dù có trân quý hơn nữa, nhiều pháp lực hơn nữa cũng không tài nào có thể giải được một thứ độc dược, gọi là độc ái tình. Thứ độc đó không có màu, không có mùi, không có vị, thứ độc dược đó không có bất cứ hình dáng ổn định nào cả, một khi mắc phải chỉ có thể chịu đủ các loại đau đớn thấu tận tim gan, bị sự khổ sở gặm nhấm đến sức cùng lực kiệt.Cứ nghĩ rằng cả đời này hắn cũng không thể yêu thương bất cứ ai, thế nhưng tình cờ làm sao lại bị thu hút bởi Thanh Lân. Hắn đem toàn bộ tấm lòng này đều dâng đến trước mặt y, vậy mà hóa ra bao thâm tình y tỏ ra trước mặt đều chỉ là một thứ giả dối, y tìm đến hắn là vì thù hận, không phải vì thương, uổng hắn thật lòng thật dạ đối đãi với y như vậy.