Trang chủ > Thể loại > Ngôn tình > Tình Yêu Nơi Đâu
Tình Yêu Nơi Đâu Bộ Vi Lan Tác giả
15.80 Vạn chữ Lượt xem 28 Số bầu chọn 0 Đánh giá: 4.5/5

Chuyện tình cảm giữa Thẩm Khánh Đệ và Khương Thượng Nghiêu, kế hoạch trả thù của Thượng Nghiêu với những kẻ đã vùi dập anh xuống bùn lầy. Năm 13 tuổi, lần đầu tiên cô gặp anh. Anh chỉ là người vô tình được cô kể cho nghe câu chuyện buồn của mình. Nhưng chính những ấm áp mà anh trao đã khiến cho cô bé ấy chôn dấu mãi hình ảnh của anh trong tim. Ba năm sau họ gặp lại nhau, cô vẫn ôm mối tình câm lặng, còn anh, anh đã quên cô rồi. Anh đã có người thương, có cuộc sống ổn định. Một năm sau biến cố xảy ra... Vì người anh yêu, vì cứu em trai cô ấy, anh phải ngồi tù oan, ước mơ về một gia đình yên ấm bên người yêu bị phá nát. Còn cô, cũng chỉ biết âm thầm giúp đỡ anh trong suốt quá trình kháng án.Trong những năm anh ở tù, người con gái anh yêu đã chết. Thẩm Khánh Đệ đã giả danh người con gái ấy để viết thư cho Khương Thượng Nghiêu. Vì tình yêu cô sẵn sàng giấu đi tình cảm của mình, biến bản thân trở thành cô ấy - người yêu của anh, cô muốn anh giữ lấy niềm tin và tiếp tục sống. Bảy năm sau, Khương Thượng Nghiêu ra tù, nhưng lòng hận thù nuôi dưỡng trong từng ấy năm ở tù đã khiến anh ngày càng thay đổi. Anh lúc này đã khác, không còn là chàng trai cô yêu thời niên thiếu nữa. Anh điên cuồng theo đuổi tiền tài danh vọng, tìm mọi cách để vươn lên, chà đạp những kẻ đã dồn anh vào bước đường cùng.Quyền lực và tiền bạc khiến anh trở nên tàn nhẫn và lạnh lùng. Khánh Đệ yêu một Thượng Nghiêu ấm áp trước đây chứ không phải một Thượng Nghiêu với thù hận bao quanh mình như vậy, thế nên cô quyết định ra đi. Liệu anh có thể buông bỏ chấp niệm của quá khứ mà vươn tay giữ chặt lấy hạnh phúc nơi hiện tại? Liệu tình yêu bền bỉ, sâu sắc của Khánh Đệ có thể đưa trở về một Thượng Nghiêu ấm áp, dịu dàng của năm xưa?

Bình luận
Chuyện tình cảm giữa Thẩm Khánh Đệ và Khương Thượng Nghiêu, kế hoạch trả thù của Thượng Nghiêu với những kẻ đã vùi dập anh xuống bùn lầy. Năm 13 tuổi, lần đầu tiên cô gặp anh. Anh chỉ là người vô tình được cô kể cho nghe câu chuyện buồn của mình. Nhưng chính những ấm áp mà anh trao đã khiến cho cô bé ấy chôn dấu mãi hình ảnh của anh trong tim. Ba năm sau họ gặp lại nhau, cô vẫn ôm mối tình câm lặng, còn anh, anh đã quên cô rồi. Anh đã có người thương, có cuộc sống ổn định. Một năm sau biến cố xảy ra... Vì người anh yêu, vì cứu em trai cô ấy, anh phải ngồi tù oan, ước mơ về một gia đình yên ấm bên người yêu bị phá nát. Còn cô, cũng chỉ biết âm thầm giúp đỡ anh trong suốt quá trình kháng án.Trong những năm anh ở tù, người con gái anh yêu đã chết. Thẩm Khánh Đệ đã giả danh người con gái ấy để viết thư cho Khương Thượng Nghiêu. Vì tình yêu cô sẵn sàng giấu đi tình cảm của mình, biến bản thân trở thành cô ấy - người yêu của anh, cô muốn anh giữ lấy niềm tin và tiếp tục sống. Bảy năm sau, Khương Thượng Nghiêu ra tù, nhưng lòng hận thù nuôi dưỡng trong từng ấy năm ở tù đã khiến anh ngày càng thay đổi. Anh lúc này đã khác, không còn là chàng trai cô yêu thời niên thiếu nữa. Anh điên cuồng theo đuổi tiền tài danh vọng, tìm mọi cách để vươn lên, chà đạp những kẻ đã dồn anh vào bước đường cùng.Quyền lực và tiền bạc khiến anh trở nên tàn nhẫn và lạnh lùng. Khánh Đệ yêu một Thượng Nghiêu ấm áp trước đây chứ không phải một Thượng Nghiêu với thù hận bao quanh mình như vậy, thế nên cô quyết định ra đi. Liệu anh có thể buông bỏ chấp niệm của quá khứ mà vươn tay giữ chặt lấy hạnh phúc nơi hiện tại? Liệu tình yêu bền bỉ, sâu sắc của Khánh Đệ có thể đưa trở về một Thượng Nghiêu ấm áp, dịu dàng của năm xưa?
Chương mới :   Chương 79: Ngoại truyện 5: Kẻ xấu được tạo thành như thế nào Thời gian cập nhật : 2024-09-02 19:18

Cùng thể loại
  • Tình Yêu Của Anh, Thế Giới Của Em

    Tác giả : Bản Lật Tử

    Hạ Tu là một tên đàn ông trăng hoa, thay người yêu còn nhanh hơn thay áo, điều này ai cũng biết. Hắn vừa có tiền, gia thế hiển hách, lại còn đẹp trai phong độ, bất cứ cô gái nào khi nhìn thấy hắn cũng đều phải điêu đứng. Hắn chỉ trêu đùa phụ nữ, không biết cách để yêu, hắn cũng không muốn hiểu yêu là như thế nào. Cho tới khi, hắn gặp được cô - một tác giả viết truyện tranh, trái tim lại không nhịn được mà rung động thật sâu. Cô gái đó, đối với hắn rất đặc biệt, nhịp đập mãnh liệt này, mỗi khi đối diện với mọi cô gái ở nhiều dạng khác nhau cũng chưa từng có một lần loạn nhịp. Đại thiếu gia trăng hoa bị thu phục, người người đều không tin. Nhưng mà không sao, hãy để thời gian chứng minh cho tất cả sự chân thành này của hắn.

  • Bánh Răng

    Tác giả : Tuyên Trúc

    “Là tòa nhà đằng trước à?” “Đúng thế. Nghe nói, cô gái ấy nghe được tiếng động định báo cảnh sát thì bị phát hiện. Một dao găm trúng tim, chết ngay tại chỗ.” Nghe ngóng được câu chuyện, Sa Khinh Vũ cau mày, đi tới hỏi: “Ở đây xảy ra án mạng sao?” Người đó thấy cô chen vào, ngẩng đầu lên nhìn rồi tiếp tục nhiều chuyện: “Đúng thế! Mới giữa trưa thôi mà trộm cướp ngang nhiên vào nhà. Chủ nhà tỉnh dậy nghe thấy tiếng động, muốn báo cảnh sát mà kẻ trộm sợ hãi, lập tức dùng dao đâm cô gái ấy, một nhát tắt thở.”“Tòa nhà nào thế?” Sa Khinh Vũ hỏi tiếp. Người đó chỉ cho Sa Khinh Vũ nhìn tòa nhà bên kia: “Đó, là chỗ kia kìa!” Sa Khinh Vũ nhìn theo. “Cô gái, cô ở một mình à?” Người đó lên tiếng nhắc nhở Sa Khinh Vũ: “Cẩn thận hơn nhé. Với loại trộm này, chẳng biết chúng sẽ làm ra loại chuyện gì đâu. Cứ nhắm mắt giả vờ ngủ, biết đâu lại giữ được mạng.” Khóe miệng Sa Khinh Vũ co rúm. Cô giống người hay gặp xui xẻo lắm sao?Đương nhiên, cô không giống. Bởi vì, cô chính là người như thế! “Thế nên?”

  • Mẹ Ơi! Ba Đâu?

    Tác giả :

    Bạn đang đọc truyện Mẹ Ơi! Ba Đâu? của tác giả 猫. Reng...reng, tiếng chuông báo hiệu hết giờ làm bài vang lên." Tất cả dừng bút, nộp bài." Thầy giám thị vừa nói vừa thu bài. " Vậy là các em đã thi xong môn cuối cùng. Chúc các em có kì nghỉ thư giản thoải mái trước kì thi đại học nhé." Thầy đẩy cặp kính, tay ôm xấp bài kiểm tra, cúi chào rồi nhanh chóng bước ra khỏi lớp.Đám học sinh bàn tán về bài thi vừa rồi. Có đứa la toáng lên thất thanh: " Chết tao rồi mày ơi." sau tiếng la thất thanh đó là tiếng khóc thê lương." Ngọc ơi, làm bài được không mày? thôi mày khỏi trả lời tao cũng biết đáp án rồi. Mày lại 9 10đ nữa chứ gì. Chẳng bù cho tao" vừa nói Tiểu Mẫn vừa xoa đầu, làm đầu tóc rối bù xù, cô dùng cặp mắt bi ai nhìn Kim Ngọc." Mày cứ nói quá, tại tao học bài bù đầu bù cổ ra chứ đâu có giỏi giang gì đâu. Nhưng mà mày là thiên kim tiểu thư thì lo gì. Như tao nè không học thì cạp đất mà ăn hả mày." Kim Ngọc nhìn vẻ mặt Tiểu Mẫn mà không khỏi buồn cười. Cả hai là bạn thân từ hồi mẫu giáo. Tiểu Mẫn xuất thân từ gia đình giàu có. Ba của cô sở hữu cả một chuỗi cửa hàng thời trang nổi tiếng.Còn Kim Ngọc bởi vì gia đình nghèo khó, ba vì một lần làm ăn thua lỗ không thể vượt qua cú sốc mà suốt ngày chỉ có thể làm bạn với rượu. Còn mẹ, ngay từ nhỏ cô cảm thấy dường như cô không phải là con của bà. Vì cô chưa từng nhận được sự âu yếm nào từ mẹ như những đứa trẻ khác. Mỗi lần bà thua bạc đều lấy cô ra làm nơi trút giận. Cô cảm thấy chỉ có con đường học vấn mới giúp cho tương lai của cô sau này.Ngoài ra, bạn cũng đừng bỏ lỡ nhiều truyện ngôn tình hay như: Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn hay Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé.

  • Cơn Mưa

    Tác giả : Khang Thành

    Cô , là một phóng viên trẻ. Không được quá coi là xinh đẹp nhưng cũng rất ưa nhìn. Với tính cách tự tin, cô đã làm nổi bật được vẻ đẹp tâm hồn của mình. Cuộc sống cũng không quá khó khăn, nhưng vì một ước mơ to lớn nào đó, cô luôn phải gồng mình, cố gắng kiếm tiền để tạo dựng ước mơ đó bằng mọi cách.

  • Lâu Quy Vãn

    Tác giả :

     GIỚI THIỆU:     Mẫu thân ta là nữ tiên sinh dạy gia huấn danh tiếng bậc nhất Trường An.  Bà dùng trọn mười tám năm, rèn giũa ta thành một khuê tú hoàn mỹ không tì vết.  Sau lễ cập kê, thiếp cầu thân bay tới như tuyết rơi.  Mẫu thân cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng chọn trúng phủ Vĩnh Toàn Hầu.  Nhà họ Tiết quyền thế hiển hách, chỉ tiếc thiếu đi căn cơ tích lũy qua nhiều đời, vì thế bị giới thanh lưu khinh thường.  Bọn họ khát khao một vị danh môn khuê tú xuất thân thanh quý, để tô điểm môn đình.   Đêm trước ngày xuất giá, mẫu thân hỏi ta:  “Nếu phu quân bội bạc, công bà khắt khe, con sẽ làm sao?” Ta rũ mắt đáp:  “Ắt nên ôn lương, cung kiệm, lấy đức báo oán.”  Mẫu thân lại hỏi:  “Nếu bọn họ càng ngày càng quá đáng thì sao?”  Ta sững người tại chỗ.  Mẫu thân thong thả xoay xoay một chiếc trâm vàng trong tay, khẽ nói:  “Vậy thì phải như thế này đây — ôn nhu mà đ.â.m thẳng vào tròng mắt của họ.”