Trang chủ > Thể loại > Khác > Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế!
Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế! Adam Khoo Tác giả
3.60 Vạn chữ Lượt xem 30 Số bầu chọn 0 Đánh giá: 4.5/5

Tôi thất bại trong việc học ngay từ những ngày đầu tiên vào trường tiểu học. Khi còn nhỏ, tôi rất ghét đọc sách mà chỉ thích chơi trò chơi điện tử, xem tivi. Hậu quả là tôi không tập trung trong lớp học, học bạ của tôi đầy những “trứng và ngỗng”. Điều này chỉ khiến tôi thêm ghét thầy cô và trường học nhiều hơn. Mọi việc ngày càng trở nên tồi tệ. Trước năm lớp ba, tôi bị đuổi khỏi trường tiểu học St Stevens vì học kém và quậy phá, rồi bị chuyển sang trường tiểu học Ngee Ann. Ở đó, tôi lại tiếp tục chơi bời, bỏ bê việc học. Như một điều tất yếu, điểm thi tốt nghiệp tiểu học của tôi tệ đến nỗi tôi không được nhận vào học ở bất cứ trường nào trong sáu trường cấp hai mà cha mẹ chọn cho tôi, dù đó chỉ là những trường trung bình. Cuối cùng, tôi được tống vào trường cấp hai Ping Yi, một trường nhỏ mới mở mà hầu như chẳng có người quen nào của tôi nghe nói tới.Mặc dù không ai mong đợi tôi sẽ học khá hơn tại ngôi trường mới này, họ cũng không ngờ tôi lại “trượt dốc” quá nhanh đến nỗi, thầy dạy toán lớp sáu của tôi đã tức giận gọi điện cho mẹ tôi, để biết lý do tại sao tôi không thể giải một bài toán lớp bốn. Lúc bấy giờ, việc thi đậu một môn học với điểm số tối thiểu được tôi xem như một thành tích vĩ đại. Bởi thế, điểm số của tôi cứ chạy quanh quẩn từ năm trở xuống. Trong tổng cộng hơn 160 học sinh cùng khóa, tôi nằm trong số 10 học sinh kém nhất.

Bình luận
Tôi thất bại trong việc học ngay từ những ngày đầu tiên vào trường tiểu học. Khi còn nhỏ, tôi rất ghét đọc sách mà chỉ thích chơi trò chơi điện tử, xem tivi. Hậu quả là tôi không tập trung trong lớp học, học bạ của tôi đầy những “trứng và ngỗng”. Điều này chỉ khiến tôi thêm ghét thầy cô và trường học nhiều hơn. Mọi việc ngày càng trở nên tồi tệ. Trước năm lớp ba, tôi bị đuổi khỏi trường tiểu học St Stevens vì học kém và quậy phá, rồi bị chuyển sang trường tiểu học Ngee Ann. Ở đó, tôi lại tiếp tục chơi bời, bỏ bê việc học. Như một điều tất yếu, điểm thi tốt nghiệp tiểu học của tôi tệ đến nỗi tôi không được nhận vào học ở bất cứ trường nào trong sáu trường cấp hai mà cha mẹ chọn cho tôi, dù đó chỉ là những trường trung bình. Cuối cùng, tôi được tống vào trường cấp hai Ping Yi, một trường nhỏ mới mở mà hầu như chẳng có người quen nào của tôi nghe nói tới.Mặc dù không ai mong đợi tôi sẽ học khá hơn tại ngôi trường mới này, họ cũng không ngờ tôi lại “trượt dốc” quá nhanh đến nỗi, thầy dạy toán lớp sáu của tôi đã tức giận gọi điện cho mẹ tôi, để biết lý do tại sao tôi không thể giải một bài toán lớp bốn. Lúc bấy giờ, việc thi đậu một môn học với điểm số tối thiểu được tôi xem như một thành tích vĩ đại. Bởi thế, điểm số của tôi cứ chạy quanh quẩn từ năm trở xuống. Trong tổng cộng hơn 160 học sinh cùng khóa, tôi nằm trong số 10 học sinh kém nhất.
Chương mới :   Chương 18: Chiến Thắng Và Vinh Quang Thời gian cập nhật : 2024-09-02 00:19

Tác giả
Cùng thể loại
  • Tình Nhân

    Tác giả : Janusz Leon Wiśniewski

    Tình Nhân là một Tiểu thuyết Phương Tây đầy hấp dẫn, nhiều triết lí. Là một chuỗi các truyện ngắn mà chìa khóa của chúng là những hội chứng chu kỳ của phụ nữ. Tất nhiên đấy chỉ là cái cớ để tác giả thể hiện tính chu kỳ của cuộc sống, sự qua đi, tính thay đổi đồng thời cũng liên quan chặt chẽ với sự lặp lại - giống như chu kỳ kinh nguyệt được Janusz Leon Wisniewski thể hiện một cách tinh tế, sâu sắc và độc đáo.Tình yêu thể xác và khát vọng yêu đương không phải là đề tài cấm kỵ chúng ta gặp các khúc ngoặt của cuộc đời họ, trong những khoảnh khắc bế tắc, mất mát và vô vọng nhất của họ. Chúng ta chạm tới nỗi đau ở khoảng cách rất gần. Gần đến mức như chính chúng ta cũng cảm thấy nỗi đau đó. Và không phải ai cũng có thể viết lên bằng lời đẹp đến vậy về những bi kịch và trải nghiệm của con người, đặc biệt là phụ nữ.Một tập truyện độc đáo về những cảm xúc, thức tỉnh và sự sục sôi của cảm xúc. Bằng phương pháp rất bất ngờ, tác giả đã bước qua ranh giới của giới tính để cho chúng ta thấy phụ nữ có thể mạnh mẽ, tinh tế, đau khổ và tình cảm biết bao. Tám câu chuyện, trong đó phụ nữ đóng vai trò chủ đạo, tám thế giới, trong đó những cảm nhận và trải nghiệm của phụ nữ tràn đầy trong từng câu từng chữ… Tập truyện khiến chúng ta phải suy ngẫm trước sự sâu sắc của tâm hồn phụ nữ và cách tiếp nhận thực tế của họ. 

  • Trăm Năm Cô Đơn

    Tác giả : Gabriel García Márquez

    Truyện Trăm Năm Cô Đơn thuộc thể loại tiểu thuyết. Truyện nói về sự cô đơn dằn vặt trong mỗi nhân vật, sự cô đơn ấy có thể là đến từ chiến tranh, trách nhiệm, hay sự tham lam... Tuy nhiên tất cả các nhân vật trong truyện không ai có nổi một đức tính tốt đẹp mà chỉ bao trùm là sự hoài nghi và ích kỷ.

  • Anh Chàng Mộ Bên

    Tác giả : Katarina Mazetti

    Truyện Anh Chàng Mộ Bên là một tựa truyện có nhan đề khá hấp dẫn, thuộc thể loại tiểu thuyết, kể về câu chuyện tình yêu của Désirée và Benny. Chuyện thật không thể tin rằng trong một không gian yên ắng tại một nghĩa trang lại có thể kết hợp được một cặp đôi rất hạnh phúc.Désirée, một thủ thư góa bụa 35 tuổi, không con cái. Benny, chàng nông dân chính hiệu, sống một mình trong trang trại nuôi 24 con bò sữa. Hai người tình cờ gặp nhau ở nghĩa trang, và chỉ bằng một ánh mắt, một nụ cười, họ đã trúng tiếng sét ái tình của nhau. Hai người trở thành một cặp đôi khác biệt hoàn toàn về mọi thứ, từ suy nghĩ cho đến lối sống. Benny với đàn bò. Désirée và sách vở. Đối với cô, một con bò cái bằng xương bằng thịt trở nên cực kỳ hư cấu. Còn Benny luôn cho rằng đọc sách chỉ tổ mất thời gian. Nàng mê mẩn các vở opera, còn chàng vào rạp chỉ muốn ngủ. Chàng nhìn thấy giấy tờ là sợ, còn nàng lại thích viết lách, làm thơ. Thế nhưng, như hai điện cực trái dấu, cả hai vẫn lao vào nhau bất chấp tất cả. Dẫu yêu nhau là vậy nhưng họ gần như không thể thỏa hiệp để trở nên đồng điệu. Cuối cùng họ chia tay nhau. Cả hai cùng rơi vào trầm cảm.

  • Công Chúa Tóc Mây

    Tác giả :

    Ngày xưa có một đôi vợ chồng nghèo sống ở một ngôi nhà nhỏ nhắn ven rừng. Một hôm người vợ thấy cạnh nhà có một giống hoa màu tím lạ, nên nài nỉ bắt ông chồng hái cho được bông hoa đấy. Thương vợ người chồng leo qua tường hái bông hoa ấy. Nhưng người chồng không ngờ rằng đây là khu vườn của mụ phù thủy. Bà ta bắt gặp người chồng hái trộm nên ra điều kiện: Nếu ngươi chịu giao đứa con đầu lòng của ngươi cho ta, ta sẽ tha cho ngươi.Quá sợ lời nguyền của mụ phù thủy nên người vợ đành chấp nhận lời đề nghị của mụ. Năm ấy người vợ hạ sinh một đứa con gái và vợ chồng họ đành giao đứa con gái đầu lòng của mình cho mụ ta. Thời gian trôi qua cô bé càng lớn càng xinh đẹp nhất là bộ tóc dài vàng óng mượt. Sợ nàng trốn thoát mụ phù thủy đã đem nàng nhốt trên một ngọn tháp cổ rất cao. Mỗi khi về tới nhà mụ phù thủy lại gọi: Tóc dài! Tóc dài! Thế là cô gái thả mái tóc xuống để mụ phù thủy leo lên. Ở trên tháp cổ một mình ngày nào cô gái tóc dài cũng cất cao tiếng hát để xua đi nỗi cô quạnh.Một hôm có vị hoàng tử cưỡi ngựa đi ngang qua chợt nghe thấy tiếng hát của nàng. Chàng tò mò đến gần và thấy sự kiện lạ lùng khi thấy mụ phù thủy leo lên và leo xuống cái tháp bằng mái tóc dài của nàng. Chờ mụ ta đi khuất chàng đến bên tháp bắt chước làm theo mụ phù thủy. Khi gặp được cô gái tóc dài, Hoàng tử cùng cô gái đàn ca vui vẻ họ trở nên thân thiết nhau hơn. Và chàng hẹn với cô gái hôm sau sẽ quay trở lại nữa.

  • Còn Chút Gì Để Nhớ

    Tác giả : Nguyễn Nhật Ánh

    Dường như khi trở thành một chàng trai mười tám tuổi, không chú bé nào là không phấn khởi. Đối với tôi cũng vậy, đó là một ngày kỳ diệu vô cùng. Tôi còn nhớ trước đó hai năm, khi một đứa bạn cùng lớp hí hửng khoe : Thế là năm nay tao mười tám tuổi... tôi đã ghen tị một cách khổ sở với hạnh phúc của nó. Mặc dù lớn xác như nó, đi học trễ hơn bạn bè hai, ba năm, chẳng được cái vinh dự gì ngoài mỗi "ưu điểm" to con nên được cô chủ nhiệm phân làm lớp trưởng. Tuy nhiên mười tám tuổi vẫn cứ là mười tám tuổi, vẫn cứ là cái tuổi oai vệ, đáng ao ước và đầy bí mật đối với bọn nhóc tì như tôi. Lúc đó, tôi đã cay đắng vô cùng khi nhận ra rằng mình phải phấn đấu đến hai năm đằng đẵng nữa mới được như nó.Thế rồi mải học hành, mải vui chơi, tôi quên béng mất sự mong ngóng nôn nao của mình. Đùng một cái, nó tới lúc nào chẳng hay, cái tuổi mười tám ấy. Nó tới và nhe răng cười với tôi, vào một buổi sáng rực rỡ đầy ắp nắng hồng và hương thơm. Mười tám tuổi, tôi có hai niềm vui rộng lớn, hai bước đi quan trọng trong cuộc đời : một chân bước vào ngưỡng cửa người lớn, và một chân chuẩn bị bước vào ngưỡng cửa đại học.Cửa người lớn thì rộng, trẻ em tới tuổi cứ xộc vào tự do, chẳng ai cấm cản hay soát vé. Nhưng cửa vào đại học thì không phải dành cho tất cả mọi người. Muốn vào phải thi mà phải thi đậu kia! Quê tôi không có trường đại học. Hồi nhỏ tôi học cấp một ở trường xã, những ngày lười đi học bị mẹ vác roi rượt chạy tới tận cổng trường. Lên cấp hai, phải ra trường huyện. Lên cấp ba, lại ra tỉnh lỵ. Trường tỉnh chỉ mới mở lớp mười. Tôi tính học xong lớp mười sẽ xin ra thành phố học tiếp. Nhưng tôi vừa học xong lớp mười, trường mở thêm lớp mười một.