Bạn đang đọc truyện Trăng Sa Đáy Vực của tác giả Nhạc Thiên Nguyệt.Vào năm 891 của lịch Đại Quang Diệu, Ma Vương mới sinh ra dưới đáy vực sâu.Chủng tộc tà ác bị phong ấn hơn hai trăm năm tái xuất từ vực sâu, nhân tộc không chống chọi lại được, liên tiếp bại lui.Đại quân xông tới vương thành, một mình Thánh Quân nhân tộc chiến đấu với Ma Vương suốt ba ngày ba đêm, nhưng sự che chở của thần Quang Minh chưa bao giờ xảy ra cho đến khi Thánh Quân kiệt sức bị đánh bại.Dân chúng tuyệt vọng thóa mạ, khinh thường y, đinh ninh tín ngưỡng của y ô uế. Đến nỗi chất vấn tín ngưỡng bản thân, mặc cho lửa lớn hừng hực thiêu rụi thần điện Brett.Ba ngày sau, đại quân ma tộc rút lui một cách ly kỳ.Mà cũng theo đó biến mất, còn có tung tích của Thánh Quân.Dân chúng hối tiếc tìm kiếm khắp nơi, nhưng không một ai biết quân vương trẻ hiền lành ngày xưa đã đi đâu.Cho đến khi làn gió xuân thổi tan tuyết đọng trong đống đổ nát của thần điện, gió thu lại chôn vùi hương thảo héo úa....Nghe nói năm đó, Ma Vương đã mang đi một nhân loại làm nô lệ và chiến lợi phẩm của mình, để làm điều kiện rút quân.Nô lệ có một đôi mắt màu tử la lan, cười lên có đôi phần đượm buồn, trông rất giống Thánh Quân bệ hạ từng sống trong thần điện ấy.Một buổi chiều nọ rất lâu về sau, hoa bắt đầu nở rộ ở vực sâu Gasol.Hoa là do tự tay nô lệ trồng, lúc trước Ma Vương còn chẳng nể nang giễu cợt y, vì vực sâu chưa bao giờ nở hoa như ở nhân gian.Không ngờ thật sự nở hoa làm tâm trạng Ma Vương rất tốt. Hắn nghĩ lại ngày xưa từng trút mối hận thù và gây tổn thương cho nô lệ, bây giờ thời gian qua đi cảnh vật thay đổi, ấy thế mà cả hai đã trở thành mối quan hệ có thể rúc vào nhau ngắm hoa.Ma Vương cho rằng, sau này hắn có thể nhân từ với nô lệ hơn. Chẳng hạn như không để cho người này làm nô lệ nữa, chọn một ngày tốt lành, phong làm vương hậu của Ma Vương.Langmuir lẳng lặng tựa đầu vào vai Ma Vương, đôi mắt đong đầy ánh sáng.Y đã bước vào vực sâu tối tăm này đã bảy năm, thời gian trôi nhanh tựa như một giấc chiêm bao. Bây giờ y đã tỏ tường mình đã là đèn cạn dầu, sắp rời xa nhân thế.Song hôm nay, may mắn được trông thấy từng đóa hoa nở như gấm vóc dưới vực sâu.Y nghĩ, mình đã có thể nhắm mắt yên nghỉ rồi.—— "Em đến vực sâu vun trồng cho chàng một đóa hoa, cũng vì gột rửa tội lỗi của mình."Nếu yêu thích thể loại đam mỹ, bạn đừng bỏ lỡ Phật Tứ Diện hay Mặt Trăng.
-
Theo Trảm Yêu Trừ Ma Bắt Đầu Trường Sinh Bất Tử
Tiêu hao thọ nguyên quán chú võ học, có thể không hạn tiến hành thôi diễn.Thẩm Nghi phàm nhân thân thể, số tuổi thọ không hơn trăm năm, may mà có khả năng thông qua chém g·iết yêu ma thu hoạch đối phương còn thừa thọ nguyên.Tại Tà Túy khắp nơi trên đất trong loạn thế lộ ra trường đao, nhường đám này sống trăm ngàn năm sinh linh sợ vỡ mật!Theo 【 Ưng Trảo công 】 đến 【 Bát Hoang Liệt Thiên Thủ 】, theo 【 Phục Ma quyền 】 đến 【 Kim Thân Trấn Ngục Pháp Tướng 】!Thẩm Nghi tình cờ cũng sẽ trầm tư, này tuổi thọ làm sao càng dùng càng nhiều?Hắn thu đao vào vỏ, ngước mắt nhìn lên bên trên nhìn lại, nghe nói cái kia đám mây phía trên có bầu trời ngọc phủ, trong đó ngồi đầy thiên chân vạn thánh, bất luận một vị nào đều từng trải qua vô tận tuế nguyệt.Lần này đạp thiên tới, chỉ vì hướng chư tiên mượn cái trăm vạn năm, dùng chứng ta trường sinh bất tử Đại Đạo.. . .Cuốn sách này lại tên 《 nhường ngươi khắc mệnh luyện võ, ngươi khắc người khác? 》, 《 đạo hữu xin dừng bước, ngươi thọ nguyên cùng tại hạ hữu duyên 》.
-
Tây Du Ký
Bạn đang đọc truyện Tây Du Ký full (đã hoàn thành) của tác giả Ngô Thừa Ân. Một con khỉ đá sống trong một cộng đồng các khỉ con, thảnh thơi tồn tại trong môi trường hòa thuận. Ban ngày, nó vui đùa trên núi Hoa Quả, và vào buổi chiều, nó quay về tổ để nghỉ ngơi trong khu rừng Thủy Liêm. Không còn phải chạy trốn khỏi sự truy đuổi của các thú săn hoang dã, cuộc sống của nó trôi qua thanh bình, hạnh phúc trong khoảng hơn ba trăm năm qua.
-
Đồ Mi Hương
Tiểu cô nương tư thái cao nhã, tóc đen nhánh, da thịt trắng nõn gần như trong suốt. Bên ngoài cửa sổ, cây lá xum xuê, một đóa hoa nhỏ trong lúc nàng cắm cúi viết liền không tiếng động bung nở, đóa hoa đó trắng noãn, nhị hoa màu vàng mang đầy mật ngọt. Theo cửa sổ nhìn ra sân nhà, cây hoa trắng nhỏ cành lá xanh mượt, vươn tới tận bên cạnh cửa sổ nơi tiểu cô nương đang ngồi. Nàng nhẹ cúi mắt, lông mi dài như phiến quạt phe phẩy.Đầu bút dính mực ở trong bàn tay nho nhỏ của nàng di động viết lên thẻ tre những hàng chữ như nước chảy mây trôi. Nam tử khoanh tay đứng ở bên ngoài cửa sổ trong đình, lẳng lặng nhìn nàng đang không tiếng động viết xuống mỗi chữ mỗi nét. Bút nàng cầm trong tay nhẹ nhàng viết xuống chữ viết thanh tú mà tinh tế. Hắn mở miệng, nhẹ giọng hỏi nam tử mặc áo xanh ở bên cạnh. “Nàng chính là con cháu của Đao gia vu nhi?”“Vâng.” Nam tử áo xanh khoanh tay, cung kính trả lời. Tiểu cô nương kia vẫn tập trung viết dường như không nghe thấy tiếng vang ở bên ngoài. Nam tử có chút đăm chiêu nhìn bộ dáng tập trung của nàng, nhẹ giọng nói. “Từ trước đến nay không có mấy nữ tử biết viết chữ.” “Đao gia chuyên việc buôn bán nên người đứng đầu đã có quy định, mọi người trong tộc đều phải biết viết chữ và tính toán sổ sách, không có ngoại lệ.
-
Thần Cố
Ningya thân thương, đứa con ta yêu quý nhất: Đây là bức thư thứ ba cha viết cho con, hoặc cũng là bức cuối cùng. Bão cát Đông Côi Mạc đã xâm lấn mất một phần năm quốc thổ, nhưng vẫn chưa ngừng bước. Thời gian tới ra sao rất khó đoán trước. May mắn là đại ma pháp sư Timothy đã chiêu mộ một đoàn hai mươi ma pháp sư đến biên cảnh, biết đâu sẽ có được tin tốt lành.Những gì cha viết bên trên mẫu thân của con, vương hậu của ta vốn định giấu con. Bà nghe nói sau khi con rời Langzan, bệnh trạng khi tái phát của chú ngữ trên người con đã thuyên giảm đôi chút thì vui mừng vô cùng, muốn con ở lại Học viện Ma pháp St. Paders không phải trở về nữa. Nhưng cha nghĩ rằng con đã thành niên, có quyền tự quyết định tương lai của mình. Là một người đàn ông, gánh vác trách nhiệm cũng là quang vinh. Con là con của cha và mẫu thân con, cũng là Vương tử của Langzan, có đầy đủ trí tuệ và lòng dũng cảm để hạ quyết định vận mệnh của mình.Nếu nghe theo lời mẫu thân con, Gucci mang theo châu báu đủ để mua một hòn đảo nhỏ ở phía nam của Đế quốc Kanding, để con sung túc cả đời. Dòng họ You để cho con truyền thừa đến đời đời. Đây cũng là tâm nguyện của cha.
-
Giết Địch Bạo Tu Vi, Ta Công Lực Ngập Trời!
Cái này thế giới, cường giả vô số, tông môn san sát, cửu phái lục bang, ma đạo bát môn, Đạo Môn tam tông, Phật Môn nhị tự, Đại Càn triều đình uy áp tứ hải. Cường giả xem người yếu là kiến hôi, hoàng tử xem giang hồ làm bàn cờ, may ra Tiêu Biệt Ly kích hoạt g·iết địch bạo tu vi hệ thống, chỉ muốn g·iết c·hết địch nhân, thì có thể thu được tu vi, tuyệt thế thần công còn có các loại thần binh! Ta quản ngươi là tông môn thánh tử, vẫn là triều đình hầu gia, chỉ cần cùng ta là địch, toàn diện hóa thành ta kinh nghiệm bảo bảo. Một số năm sau, nhìn lấy đã điêu linh giang hồ, Tiêu Biệt Ly thầm nghĩ đến: "Muốn hay không nghỉ ngơi mấy năm, chờ những thứ này rau hẹ lại dài cao một chút lại cắt?"






