Bạn đang đọc truyện Ứng Trường Lạc của tác giả Chocolate Lưu Tâm Đoàn.Khúc Sở gia sản bạc triệu, làm việc cũng chỉ để cứu cả thế giới, biệt danh là Quách Đức Cương [1] của bệnh viện top 3.[1] Quách Đức Cương là người sáng lập công ty truyền thông Văn hóa Đức Vân Xã Bắc Kinh. Trong đoạn này ý chỉ Khúc Sở là người sáng lập ra các tiêu chuẩn cho bệnh viện đạt top 3.Đại tiểu thư Ứng Vô Hoan có thân phận phức tạp nhất Đế Đô, là hòn ngọc quý được cả ba gia đình nâng niu, có thể hái sao dễ như trở bàn tay, vừa ít nói lại lạnh lùng.Một hôm nọ, khi Ứng Vô Hoan lên sân thượng của bệnh viện để hóng gió, chợt có người kéo cô ra xa rào chắn.Cô ngước mắt, chàng trai đeo kính gọng vàng, chưa châm điếu thuốc trong miệng, áo blouse trắng chỉnh tề, thẻ đeo trước ngực ghi rõ: Bác sĩ thực tập, Khúc Sở, Khoa Tinh thần Tâm lý.Người này mở đầu với câu “Sinh mệnh đáng quý, có gì phải nghĩ quẩn”, trích dẫn kinh điển, khuyên giải đúng trình tự.Giọng nói dịu dàng êm tai, cô lại lười lên tiếng ngắt lời, đành chịu đựng nghe hết.Cuối cùng, Khúc Sở do dự nói: “Cô có gương mặt rất giống với một người quen của tôi.”Ứng Vô Hoan liếc nhìn anh, vẻ mặt nhạt nhẽo: “Tôi, chưa thành niên, không mời.”Khúc Sở giải thích tám trăm chữ, đưa ra vô vàn chứng cứ để thuyết phục lời mình nói là sự thật.Ứng Vô Hoan chán nản: “Hay anh dẫn tôi về nhà, trình bày từ sáng đến tối luôn đi.”Nào ngờ, Khúc Sở sẵn sàng vượt qua bao gian nan, dẫu bị đánh quỳ xuống đất, vẫn tự nhiên chỉ tay lên trời lập lời thề, thật sự thuận theo lời nói đùa của cô.**Khúc Sở giúp cô đổi tên thành “Trường Lạc”, ngụ ý mong cô mãi vui vẻ, không sầu không lo.Trước khi chăm nom đại tiểu thư, Khúc Sở sống ngông cuồng buông thả, về sau lúc săn sóc cô, anh lại từ chối uống rượu nhảy đầm chửi tục, rõ ràng đã biến thành một thanh niên ngũ giảng tứ mỹ [2].[2] Ngũ giảng (5 trọng: văn minh, lịch sự, vệ sinh, trật tự và đạo đức), tứ mỹ (4 đẹp: tâm hồn, ngôn ngữ, hành vi và môi trường).Lý do từ chối từa tựa nhau: “Hôm nay tôi phải đón đại tiểu thư tan học, hỗ trợ con đường thi đua của cô ấy.”Quay đầu lại thì thấy Ứng Trường Lạc đang ở nhà uống cả chai, anh tức giận đến mức vội vàng nấu tám món để cô nhắm rượu.**Có người bạn hỏi Ứng Trường Lạc rằng: “Cậu thích gì ở Khúc Sở?”Ứng Trường Lạc cụp mắt, suy tư thật lâu rồi mới nghiêm túc đáp: “Tớ ưng tất cả về anh ấy, ngoại trừ việc anh ấy không thích tớ khi tớ còn bé.”Ứng Trường Lạc thầm thương trộm nhớ Khúc Sở ngần ấy năm trời, vào lúc đau khổ nhất, cô cũng chúc anh: “Hy vọng anh đời này, vĩnh viễn bình an hạnh phúc, sông núi vạn dặm không bao giờ gặp lại.”Quanh quẩn một vòng, đôi bên vẫn quay về chốn cũ. Khi mân mê chiếc nhẫn kim cương này, cô nhớ về lời Khúc Sở đã cười nói lúc đặt tên cho cô: “Anh sẽ chăm sóc em đến cuối đời.”Khúc Sở thật sự giữ lời, quả nhiên anh đã thực hiện được tất cả.“Trước kia không thổ lộ nhiều với anh, nhưng nhờ vào tình yêu của anh, em mới trở nên độc nhất vô nhị.”
-
Tình Yêu Của Anh, Thế Giới Của Em
Hạ Tu là một tên đàn ông trăng hoa, thay người yêu còn nhanh hơn thay áo, điều này ai cũng biết. Hắn vừa có tiền, gia thế hiển hách, lại còn đẹp trai phong độ, bất cứ cô gái nào khi nhìn thấy hắn cũng đều phải điêu đứng. Hắn chỉ trêu đùa phụ nữ, không biết cách để yêu, hắn cũng không muốn hiểu yêu là như thế nào. Cho tới khi, hắn gặp được cô - một tác giả viết truyện tranh, trái tim lại không nhịn được mà rung động thật sâu. Cô gái đó, đối với hắn rất đặc biệt, nhịp đập mãnh liệt này, mỗi khi đối diện với mọi cô gái ở nhiều dạng khác nhau cũng chưa từng có một lần loạn nhịp. Đại thiếu gia trăng hoa bị thu phục, người người đều không tin. Nhưng mà không sao, hãy để thời gian chứng minh cho tất cả sự chân thành này của hắn.
-
Bánh Răng
“Là tòa nhà đằng trước à?” “Đúng thế. Nghe nói, cô gái ấy nghe được tiếng động định báo cảnh sát thì bị phát hiện. Một dao găm trúng tim, chết ngay tại chỗ.” Nghe ngóng được câu chuyện, Sa Khinh Vũ cau mày, đi tới hỏi: “Ở đây xảy ra án mạng sao?” Người đó thấy cô chen vào, ngẩng đầu lên nhìn rồi tiếp tục nhiều chuyện: “Đúng thế! Mới giữa trưa thôi mà trộm cướp ngang nhiên vào nhà. Chủ nhà tỉnh dậy nghe thấy tiếng động, muốn báo cảnh sát mà kẻ trộm sợ hãi, lập tức dùng dao đâm cô gái ấy, một nhát tắt thở.”“Tòa nhà nào thế?” Sa Khinh Vũ hỏi tiếp. Người đó chỉ cho Sa Khinh Vũ nhìn tòa nhà bên kia: “Đó, là chỗ kia kìa!” Sa Khinh Vũ nhìn theo. “Cô gái, cô ở một mình à?” Người đó lên tiếng nhắc nhở Sa Khinh Vũ: “Cẩn thận hơn nhé. Với loại trộm này, chẳng biết chúng sẽ làm ra loại chuyện gì đâu. Cứ nhắm mắt giả vờ ngủ, biết đâu lại giữ được mạng.” Khóe miệng Sa Khinh Vũ co rúm. Cô giống người hay gặp xui xẻo lắm sao?Đương nhiên, cô không giống. Bởi vì, cô chính là người như thế! “Thế nên?”
-
Cơn Mưa
Cô , là một phóng viên trẻ. Không được quá coi là xinh đẹp nhưng cũng rất ưa nhìn. Với tính cách tự tin, cô đã làm nổi bật được vẻ đẹp tâm hồn của mình. Cuộc sống cũng không quá khó khăn, nhưng vì một ước mơ to lớn nào đó, cô luôn phải gồng mình, cố gắng kiếm tiền để tạo dựng ước mơ đó bằng mọi cách.
-
Lâu Quy Vãn
GIỚI THIỆU: Mẫu thân ta là nữ tiên sinh dạy gia huấn danh tiếng bậc nhất Trường An. Bà dùng trọn mười tám năm, rèn giũa ta thành một khuê tú hoàn mỹ không tì vết. Sau lễ cập kê, thiếp cầu thân bay tới như tuyết rơi. Mẫu thân cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng chọn trúng phủ Vĩnh Toàn Hầu. Nhà họ Tiết quyền thế hiển hách, chỉ tiếc thiếu đi căn cơ tích lũy qua nhiều đời, vì thế bị giới thanh lưu khinh thường. Bọn họ khát khao một vị danh môn khuê tú xuất thân thanh quý, để tô điểm môn đình. Đêm trước ngày xuất giá, mẫu thân hỏi ta: “Nếu phu quân bội bạc, công bà khắt khe, con sẽ làm sao?” Ta rũ mắt đáp: “Ắt nên ôn lương, cung kiệm, lấy đức báo oán.” Mẫu thân lại hỏi: “Nếu bọn họ càng ngày càng quá đáng thì sao?” Ta sững người tại chỗ. Mẫu thân thong thả xoay xoay một chiếc trâm vàng trong tay, khẽ nói: “Vậy thì phải như thế này đây — ôn nhu mà đ.â.m thẳng vào tròng mắt của họ.”
-
Thải Vân Tán
Ta là Hầu phu nhân vô dụng nhất kinh thành. Tĩnh An hầu cưới ta, chỉ vì ta hiền lành dễ bảo, dễ sai khiến. Trước khi thành thân, hắn thẳng thừng nói rõ: “Chỉ c.ầ.n s.au khi vào cửa, nàng chịu đối xử t.ử tế với Bạch di nương mà ta yêu thương, không tranh giành với nàng ta, ta sẽ cho nàng thể diện mà một chính thê đáng được hưởng.” Vì gia tộc, ta đành cam lòng gả đi. Từ đó về sau, Bạch di nương ngồi, ta phải đứng. Bạch di nương ăn thịt, ta uống canh thừa. Lễ vật từ trong cung ban thưởng xuống, Bạch di nương được chọn trước, phần còn lại mới tới lượt ta.






