Vào đêm, tuyết lạnh vỡ vụn rơi xuống, Lãnh Giác khoác áo lông gấm, lẳng lặng tựa vào ghế, ngơ ngác nhìn ra cửa sổ. Lại là đêm tuyết, bên ngoài hẳn là rất lạnh. Lan đã đi, mặc kệ đến đâu, cuối cùng cũng có người che chở yêu thương, xem như trời cao thương hắn. Vậy còn mình thì sao? Đêm đó, Lãnh Duệ ôm hắn, ôm ấp băng lãnh nhưng lại hừng hực, như hỏa diễm trong băng tuyết, thiêu đốt hắn, khiến hắn đắm chìm càng sâu. Hắn chưa từng nghĩ Lãnh Duệ xem hắn là cái gì, hắn đã sớm quên mất hạnh phúc là thứ gì. Kể từ khi tàn phế, hắn biết mình cuối cùng cũng vô duyên với hạnh phúc. Có được triền miên đêm đó, hắn đã không còn nuối tiếc.
-
Vệ Tranh
Nữ t.ử kia sợ hãi đến cực điểm, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi. "Giữa thanh thiên bạch nhật mà hành hung, đây là trọng tội! Ngươi không sợ..." Thị vệ căn bản không cho nàng ta nói hết lời, bịt miệng nàng ta lại rồi lập tức trói lên trường đua. Cổ nàng trắng trẻo mảnh mai, khi tuấn mã phóng đi, dây cương kéo căng, m.á.u tươi liền tuôn xối xả. Nàng ta cũng sợ c.h.ế.t. Hai tay nắm c.h.ặ.t dây cương đến mức lòng bàn tay m.á.u t.h.ị.t lẫn lộn, cũng không dám buông tay. Bởi vì chỉ cần buông tay, cái cổ kia liền sẽ gãy nát. Ta chống cằm, hứng thú ngắm nhìn, trong lòng thầm suy nghĩ, nàng ta có thể cầm cự được bao lâu.
-
Cung Tường Tẫn
Vì sao ở kiếp trước ta lại không nhận ra. Tiêu Hành đối với Khương Đáp ứng, ngay từ ban đầu đã khác biệt. Khi ta còn đang thất thần, một quả nho đã được đưa tới trước mắt ta. Ngụy Chiêu nghi theo hướng ánh mắt ta nhìn qua, khẽ cười một tiếng. “Đó là cô nương Khương gia, hình như tên là Khương Chi Chi. Nghe nói phụ thân chỉ là một huyện lệnh nhỏ.” “Khi tuyển tú nàng ta thất lễ trước điện, được phong một danh hiệu Mỹ nhân rồi liền bị cho lui xuống. Hôm qua tỷ tỷ rời đi sớm, tự nhiên là chưa gặp qua nàng ta.” Ta nhận lấy quả nho, thu hồi ánh nhìn.
-
Yên Thủy Hàn
Vào đêm, tuyết lạnh vỡ vụn rơi xuống, Lãnh Giác khoác áo lông gấm, lẳng lặng tựa vào ghế, ngơ ngác nhìn ra cửa sổ. Lại là đêm tuyết, bên ngoài hẳn là rất lạnh. Lan đã đi, mặc kệ đến đâu, cuối cùng cũng có người che chở yêu thương, xem như trời cao thương hắn. Vậy còn mình thì sao? Đêm đó, Lãnh Duệ ôm hắn, ôm ấp băng lãnh nhưng lại hừng hực, như hỏa diễm trong băng tuyết, thiêu đốt hắn, khiến hắn đắm chìm càng sâu. Hắn chưa từng nghĩ Lãnh Duệ xem hắn là cái gì, hắn đã sớm quên mất hạnh phúc là thứ gì. Kể từ khi tàn phế, hắn biết mình cuối cùng cũng vô duyên với hạnh phúc. Có được triền miên đêm đó, hắn đã không còn nuối tiếc.
-
Tương Quân Phối
Anh công là tướng quân thắng trận trở về, đang hí hửng đến thăm người yêu, lại bắt gian tại vườn người yêu mình đang cùng Vương gia. Anh cõi lòng tan nát, còn chưa kịp căm hận Vương gia thì đã bị phân tâm bởi anh trai Vương gia - mỹ nhân Hoàng đế. Ngày ngày cùng người đẹp thân cận, anh một đêm nhịn không được đã đem em gặm nuốt. Anh chung quy vẫn tự ti, không dám nghĩ em yêu mình. Cho đến khi hai người gặp nạn rơi xuống vực, anh mới ngộ ra chân tình, từ thần dân trung thành chuyển sang phu quân cường ngạnh. Anh lại phát hiện, em chính là mối tình đầu thuở nhỏ của anh, người yêu kia vốn chỉ là thế thân mà thôi. Hai người lưỡng tình tương duyệt, dắt díu nhau ra khỏi núi, lại nghe tin, kẻ hãm hại em rơi xuống vực chính là người yêu cũ của anh. Trong lúc triều đình chấn động, Vương gia hoang mang, người yêu phẫn hận khóc lóc, chỉ có anh là bình chân như vại. Hoá ra anh biết, từ nhỏ em đã không phải thiên sứ đáng yêu, mà là ác quỷ đáng sợ, vì giành lại anh mà bày mưu tính kế xoay người yêu cũ như chong chóng. Nhưng cho dù là thiên thần hay ác quỷ, anh cũng đã yêu thảm em rồi. Nhờ công tác tư tưởng của em cùng khổ nhục kế của Vương gia, người yêu cũ và bạn Vương gia sau đó trở thành một cặp.
-
Lạc Tâm
Nàng là một nữ nhân bình thường, vì yêu hắn mà bất chấp hy sinh bản thân mình. Người hắn yêu nhất là Tiêu Minh Dân, một nam nhân là công tử trong kinh thành có tiếng là nho nhã, ôn hoà và dịu dàng. Hắn ta chính là kẻ giết chết cha của nàng, lại chính hắn là người mà Vương Vũ yêu, nàng như vậy, còn gì mà không hận Tiêu Minh Dân kia chứ? Nàng giết hắn ta, nàng giết hắn, nàng hận hắn đến thấu xương thấu tủy mà giết hắn, nhưng khi đã giết rồi, nàng thấy sợ, sợ tất cả mọi thứ. Nàng sợ rằng mọi chuyện sẽ được phơi bày, nàng sợ giết người, mà chính nàng lại giết người, nàng sợ nàng. Nàng tự tử, nhảy xuống cầu sông thê lương và đau đớn, nhưng nàng lại được hồi sinh trở lại, trở lại thì ở trong chính thân xác của tên Tiêu Minh Dân kia. Nàng mặc dù rất hận, cũng vì thế mà nàng được ở bên cạnh Vương Vũ, và được Vương Vũ sủng ái và yêu thương. Nàng biết, là chàng chỉ đang yêu cái thể xác là Tiêu Minh Dân mà thôi, nàng buồn, nhưng vẫn không dám nói ra. Khi nàng nói ra sự thật bên lòng của hắn, nàng đã chấp nhận, để chàng hận mình, dù có chuyện gì đi chăng nữa, nàng sẽ chấp nhận mọi sự. Vậy cuối cùng khi nàng nói ra, thì Vương Vũ hắn sẽ hận nàng đến thấu xương, hay là sẽ chấp nhận mọi sự khác?





