Trang chủ Thể loại Đam mỹ Bán Diện Trang

Chương 8

Bán Diện Trang Ánh Vô Tà 8199 chữ 2024-09-02 00:25

   

   Sau khi tiễn hết bà con lối xóm ra về, ta đóng cửa cài then, mang theo cây sâm núi tốt nhất mà mình có thể mua được, chỉnh trang lại y phục, đến phủ Liễu đại nhân.

    

   Bao nhiêu thiếu nữ khéo léo tài hoa ở Vân An, vậy mà hắn lại chọn ta để tiến cử lên triều đình.

    

   Nếu không phải vì hắn, số phận của ta đã không thay đổi lần nữa.

    

   Nếu không nhờ hắn, ta đã chẳng có ngày hôm nay.

    

   Thế nhưng — Liễu đại nhân lại không nhận cây sâm ấy.

    

   Hắn chỉ thản nhiên nói: bản thân chẳng qua là viết đúng sự thực vài câu, không đáng để ta cảm tạ đến thế.

    

   Trên lò, nước trà sôi lục bục.

    

   Ta thấy trên án thư của hắn đặt một quyển Kinh Dịch, trong lòng chợt động.

    

   🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰

   🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍

   🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋

   🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

  “Đại nhân cũng đọc Kinh Dịch sao? Thật là trùng hợp, vậy chẳng phải chúng ta là người cùng đạo rồi ư?”

    

   Liễu đại nhân hơi nghiêng đầu:

    

   “…Cùng đạo?”

    

   “Ta nói nhầm, nào dám so với đại nhân.” Ta mỉm cười, “Chẳng giấu gì đại nhân, tình cảnh nhà ta thế nào hẳn người cũng rõ. Lúc nào ta cũng nghĩ, nếu thật sự có ngày bước vào đường cùng, thì sẽ ra đầu phố mở một sạp xem bói kiếm cơm. Vì thế bao năm nay, ta vẫn âm thầm học về quẻ tượng. Nếu đại nhân không tin, để ta xem tay cho người, nghe là biết.”

    

   Nói xong, chẳng cần hắn đồng ý hay không, ta đường đột cầm lấy tay hắn.

    

   “Đại nhân mệnh cách rất tốt, vận khí rực rỡ, tương lai sáng lạn. Chỉ là, đường sinh mệnh này của người tại chỗ này lại bị đứt đoạn, là điềm báo gặp phải kiếp nạn lớn. Nếu không cẩn thận, e là sẽ gặp nạn đổ m.á.u.”

    

   Lông mày Liễu đại nhân khẽ giật mấy cái, rốt cuộc vẫn không gạt tay ta ra.

    

   “…Vậy theo lời ngươi, ta nên làm gì?”

    

   “Để ta tính kỹ một chút… Kiếp nạn này khoảng hai năm sau, vào tiết Kinh Trập. So với tinh tượng đêm qua, thì vị trí chính là khu phía Đông Nam của kinh thành. Đến lúc đó, đại nhân nhất định phải tránh xa mấy con phố bên Đông Nam ấy. Đại nhân vốn là người thiện lương, nhưng mấy ngày đó vẫn nên né thì cứ né. Đối với các tiểu tư thân cận bên cạnh, cần đề phòng một phần, sợ rằng bị người ta mua chuộc phản bội. Còn những người thoạt nhìn tay không tấc sắt, như dân oan chắn đường kêu oan… lại càng phải tránh xa.”

    

   “Đại nhân nhớ kỹ chưa?”

    

   Thật ra, nhớ hay không cũng không quan trọng.

    

   Dù hắn nghe rồi quên, chẳng để tâm chút nào — cũng chẳng sao cả.

    

   Bởi đến khi ấy, ta nhất định sẽ nghĩ mọi cách để ở bên hắn, bảo vệ hắn chu toàn.

    

   Nghĩ đến đây, ta ngẩng mắt, đối diện ánh nhìn của Liễu đại nhân, chân thành chúc phúc:

    

   “Đại nhân phúc trạch sâu dày, tất sẽ gặp dữ hóa lành. Từ nay về sau, trường thọ phú quý, bình an thuận lợi.”

    

   Liễu đại nhân nhìn ta không chớp mắt, chợt khẽ bật cười, nói:

    

   “Vậy thì ta xin mượn lời tốt lành của ngươi. Thật ra… ta cũng biết xem tướng. Lễ qua lễ lại, hay là… để ta xem mặt cho ngươi một chút? Ngươi ngẩng đầu lên một chút nào.”

    

   “…A?”

    

   Vì chẳng có dung mạo xinh đẹp, nên ta từ lâu đã tập trung nghiên cứu kỹ nghệ trang điểm.

    

   Vẽ mi thanh, mặt ngọc, dùng phấn hồng pha trân châu, khéo léo tán vết sẹo nơi gò má thành một đóa hoa uốn lượn như dây leo.

    

   Nhưng chung quy vẫn là tự ti.

    

   Dù trang điểm tỉ mỉ, ta vẫn quanh năm che mặt bằng mũ sa, bởi — có cô nương nào lại muốn mặt mình nở một đóa phù tang?

    

   Ta không thích ánh mắt soi mói thăm dò của người khác, dù người đó là Liễu đại nhân.

    

   Theo bản năng muốn từ chối mà rút lui, nhưng quên mất tay hắn vẫn còn bị ta giữ.

    

   Chỉ một cái nắm tay khẽ thuận thế, ta đã không thể thoát ra được nữa.

  

   [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

   

   Thế giới chao nghiêng, bóng dáng Liễu đại nhân trong chiếc áo dài xanh sẫm liền trở thành khung cảnh duy nhất trước mắt ta.

    

   Chung quanh chẳng yên tĩnh gì — than lửa tí tách cháy, nước trà sôi ùng ục, nhỏ xuống lò phát ra một tiếng “xì” nhẹ.

    

   Thế nhưng âm thanh lại rõ mồn một, khi hắn từng chữ từng chữ chậm rãi nói:

    

   “Mắt sáng trong, mày thanh nhẹ — là tướng mạo phúc thọ song toàn. Tang Tang, nhất định ngươi sẽ có một tương lai rực rỡ.”

    

   …

    

   Ta lại phải lên kinh.

    

   Lên kinh tạ ân lĩnh thưởng, đồng thời dự yến tiệc Bách Phương do Hoàng hậu nương nương tổ chức.

    

   Liễu đại nhân cũng phải vào kinh.

    

   Cuối năm, hắn cần lên kinh trình báo công vụ.

    

   Liễu đại nhân mời ta đi cùng.

    

   Hắn có xe ngựa, có tuỳ tùng, so với ta đơn độc lặn lội đường xa, an ổn hơn nhiều.

    

   Dịch trạm người đông miệng tạp, tin tức truyền đi nhanh nhất.

    

   Ta nghe được tin Tiêu Lang đã định lại hôn sự.

    

   Là quý nữ Vương gia, Tiêu lang quân tài mạo song toàn, Vương tiểu thư băng thanh ngọc khiết, là trời sinh một cặp.

    

   Dù sao cũng đều là người Vân An, tin ấy vừa truyền ra, phu xe, tuỳ tùng đi cùng dọc đường khó tránh khỏi liếc nhìn ta thêm mấy lần.

    

   Ắt là muốn xem phản ứng của ta.

    

   Liễu đại nhân khẽ nhíu mày, đặt mạnh chén trà xuống, thế là không ai còn dám nhìn nữa.

    

   Nơi không có người, Liễu đại nhân nói với ta:

    

   “Nhân duyên là do trời định, mối trước không thành thì mối sau càng tốt. Tang Tang, ngươi không cần để trong lòng.”

    

   Ta đáp:

    

   “Ta biết.”

    

   Ta không buồn.

    

   Nghĩ lại kiếp trước, Tiêu Lang bị phụ thân ép cưới ta, bỏ lỡ Vương Nhược Lan.

    

   Hắn không cam lòng, sau khi thành thân liền lạnh nhạt với ta đủ điều, phân phòng mà ở, như người dưng.

    

   Mặc cho mẫu thân hắn lấy danh nghĩa “rèn luyện chủ mẫu”, trăm bề khắt khe, hành hạ ta ngày đêm không được nghỉ.

    

   Lần duy nhất hắn chủ động bước vào phòng ta, là khi hắn say rượu, nghe tin Vương tiểu thư đã gả cho người khác, lại bị thiếp thất chọc tức đến mức sảy thai, sống cũng chẳng vui vẻ gì.

    

   Nếu không có ta.

    

   Nếu không có ta.

    

   Hắn và Vương Nhược Lan, hẳn đã có một đời hạnh phúc mỹ mãn biết bao.

    

   Hắn hận ta, oán ta, đập vỡ chén trà đầy đất, cuối cùng gào khóc t.h.ả.m thiết, cầm mảnh sứ vỡ, muốn c.h.ặ.t đứt cánh tay mình.

    

   “Ta có lỗi với nàng, ta làm xước mặt nàng, bồi cho nàng một cánh tay, thế là đủ rồi chứ!”

    

   “Lý Tang Tang, những gì ta nợ nàng đều trả hết, nàng có thể, có thể—”

    

    

  


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận