Chương 5: Ngoại truyện Ôn Từ và Chu Kỳ
Một nửa đứng trong ánh nắng ngoài cửa, một nửa chìm trong bóng râm bên trong.
Giống như nụ cười trên mặt hắn — hư hư thực thực.
Khiến người ta hoa cả mắt.
“Ngươi cố ý đẩy bản vương đi, chính là để nói những lời này sao?”
Trong giọng hắn mang theo vài phần trêu chọc khó nhận ra.
Ta nhất thời chột dạ, mặt nóng bừng như bị lửa đốt, lan cả đến vành tai.
“Ta…”
Vốn phản ứng đã chậm, lúc này nói chuyện càng lắp bắp.
Ta liếc nhìn bài vị tiên hoàng hậu, c.ắ.n răng nói:
“Mẫu hậu nói rồi, đêm nay sẽ đến thu thập ngài.”
Hắn hơi sững người, rồi bước vào.
Quỳ xuống bên cạnh ta, ngẩng đầu nhìn bài vị đặt phía trên.
“Vậy thì bản vương thật phải cảm tạ ngươi.”
Giọng hắn mang theo chút cô tịch.
“Mẫu hậu… đã rất lâu rồi không đến thăm ta.”
06
Đêm hôm đó từ Hộ Quốc tự trở về, Thẩm Dực đã về phòng.
Ta hoàn toàn không có chút chuẩn bị nào, vừa ngồi xuống giường đã thấy hắn bước vào.
Sau lưng còn có Ngọc Hiên ôm chăn đệm của hắn.
Thúy Hỉ mừng rỡ liếc nhìn ta một cái, lập tức đứng dậy hành lễ.
Ta còn chưa kịp phản ứng, chỉ ngây người nhìn hắn đi đến trước mặt mình.
“Đã là ngươi đến trước mặt mẫu hậu mách tội rồi, bản vương đành thuận theo ý ngươi.”
Trong giọng nói ấy lại chẳng nghe ra chút miễn cưỡng nào.
Chỉ là đêm ấy, giữa chúng ta… chẳng có chuyện gì xảy ra.
Những điều ma ma dạy ta, một chút cũng không dùng đến.
Trong phòng yên tĩnh lại tối đen.
Chỉ có vài tia trăng bò vào từ khung cửa sổ, khiến gian phòng thêm mấy phần lạnh lẽo thanh tĩnh.
Ta không ngủ được, nghiêng người nhìn Thẩm Dực.
Hắn nhắm mắt, hẳn là đã ngủ, hàng mi dài phủ xuống dưới mắt.
Không còn hàn ý trong ánh nhìn, lúc này dưới màn đêm trông hắn dịu dàng yên ổn lạ thường.
Ta đưa tay lên, muốn chạm thử chóp mũi cao thẳng của hắn.
Chỉ là tay còn chưa kịp chạm tới, đã bị hắn giơ tay bắt lấy.
Ta giống như đứa trẻ làm chuyện xấu bị bắt quả tang, sợ đến mức vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ.
Giả vờ hồi lâu vẫn không có động tĩnh, ta mới cẩn thận hé mở một mắt nhìn trộm.
Không ngờ lại đúng lúc chạm vào ánh mắt của Thẩm Dực.
Đôi mắt hắn đen như mực, trong đêm tối lại càng sâu thẳm.
Chỉ liếc một cái cũng khiến người ta hoảng hốt.
“Ngày mai hồi môn, ngủ sớm đi.”
Hắn buông tay ta ra.
“Vâng.”
Ta vội vàng rụt tay lại, quay lưng về phía hắn.
Tim đập thình thịch không ngừng.
Một lúc sau, ta lại xoay người.
Thẩm Dực nghe động tĩnh, hơi nhíu mày:
“Nếu còn không chịu ngủ cho t.ử tế, bản vương sẽ dùng dây trói ngươi lại.”
Trong giọng nói mang theo vài phần mệt mỏi.
Ta nghe vậy liền mím môi, nuốt hết những lời định nói trở lại.
Thúy Hỉ nói không sai.
Những lời ta nói với Thẩm Dực, quả thực là nhiều nhất.
Có lẽ vì dù ta nói chậm, lỡ gây ra trò cười, hắn cũng chỉ hơi động mày, chứ không nhìn ta như kẻ ngốc.
Cũng có lẽ vì ta muốn nói chuyện với hắn, muốn nghe hắn nói chuyện cùng ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Tóm lại, thấy ta như vậy, mẫu thân cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Trong ánh mắt nhìn Thẩm Dực, cũng nhiều thêm mấy phần hiền từ của một người mẹ.
Lúc ra về, bà còn dặn dò hắn:
“Con cũng vậy, đừng mải lo công việc mà quên ăn uống cho đàng hoàng, không tốt cho thân thể.”
Bàn tay buông thõng bên người của Thẩm Dực khẽ co lại.
Hắn cúi đầu, cung kính đáp một tiếng:
“Vâng.”
Ta lặng lẽ tiến lại gần hắn một bước, nắm lấy bàn tay đang hơi cong ấy.
“Chúng con biết rồi, nhất định sẽ ăn uống cẩn thận.”
Ta thay hắn cảm tạ mẫu thân, rồi mới quay người rời đi.
Trên xe ngựa về phủ, hắn ngồi đối diện ta, nhìn chằm chằm không chớp mắt.
Ta sờ lên mặt mình mấy lần, cũng chẳng thấy có gì khác lạ.
“Ngươi đã nói gì với mẫu thân ngươi?”
Rất lâu sau, hắn mới thản nhiên hỏi.
“Hả?”
Ta phải mất một lúc mới phản ứng lại, rồi vội đáp:
“Ta chẳng nói gì cả, ngoài hôm ở Hộ Quốc tự, ta không hề đi mách tội với ai nữa.”
Hắn hơi sững người.
Ta tưởng hắn không tin, liền nhìn hắn bằng ánh mắt vô cùng chân thành:
“Thật đó. Ý của mẫu thân cũng không phải trách ngài, chỉ là bà thấy ngài có vẻ gầy đi…”
“Ngươi có muốn đến hành cung tránh nóng không?”
Hắn cắt ngang lời ta.
Ta khựng lại, không hiểu vì sao đề tài đột nhiên đổi hướng.
Thấy ta mãi không nói, hắn nhướng mày:
“Không muốn đi?”
Chuyện đến hành cung tránh nóng, trước kia ta cũng từng nghe Hoàng hậu và Chiêu Dương công chúa nhắc tới.
Hẳn là con cháu hoàng thất đều có thể đi.
Ta hỏi hắn:
“Ngài có đi không?”
Hắn rất bận, ban ngày hầu như không ở trong phủ.
Nếu hắn không đi, một mình ta đến đó cũng chẳng có thú vị gì.
“Ta phải bận hai ngày, ngươi có thể để Lăng Nguyệt quận chúa đi cùng trước.”
Ta không ngờ hắn lại nói như vậy, mắt lập tức sáng lên.
“Lăng Nguyệt cũng có thể đi sao?”
“Ngươi muốn đi, thì để nàng ta đi cùng.”
Đúng lúc này xe ngựa dừng lại, ta vui mừng lao vào lòng hắn, ôm chặt lấy.
“Thẩm Dực, ta biết ngay ngài là người tốt nhất, là người tốt nhất thiên hạ.”
07
Trên đường đến hành cung, Lăng Nguyệt ngồi chung xe với ta.
Nàng bĩu môi:
“Có phải chưa từng đến hành cung đâu, ta cần gì phải mang ơn hắn lớn đến thế?”
“Là ta mang ơn, là ta muốn ngươi đi cùng ta.”
Ta cười dỗ dành nàng.
“Ngươi đâu phải không biết, Chiêu Dương công chúa chỗ nào cũng nhìn ta không vừa mắt, không có ngươi ta khổ lắm.”
Nàng liếc ta một cái.
“Biết thế còn đi? Muốn tránh nóng thì bảo Vương gia nhà ngươi chẻ núi xây sơn trang cho ngươi là được. Không thì sơn trang nhà ngươi cũng có, nhà ta cũng có vườn tránh nóng.”
“Sao có thể so với hành cung được.”
Ta chớp mắt, xoa vai cho nàng.
“Ngươi nói xem, ta cũng coi như hoàng thân quốc thích rồi, chẳng lẽ không nên đi hưởng ké chút ánh sáng sao?”
Nàng gạt tay ta ra, liếc xéo nhìn ta.
Ta chớp mắt, cười với nàng.
Nàng xoa cằm, trên dưới đ.á.n.h giá ta:
“Giang Thư, sao ta thấy ngươi bây giờ khác trước rồi.”
“Khác chỗ nào?”
“Nói nhiều hơn.”





