Chương 4: End
“Mẫu hậu! Thẩm Dực rốt cuộc là có ý gì! Rõ ràng hắn chẳng coi người ra gì, con phải đi tố cáo với phụ hoàng!”
Sau lưng truyền đến tiếng Chiêu Dương công chúa tức đến phát khóc.
Lúc này ta mới ngẩng đầu, nhưng chỉ thấy được bóng lưng Thẩm Dực có phần cô độc.
Nhất thời trong lòng trăm mối lẫn lộn.
Chúng ta cứ thế đi thẳng đến trước cửa cung.
Đến bên cạnh xe ngựa, Thẩm Dực mới buông cổ tay ta ra.
“Tiểu… Vương phi.”
Thúy Hỉ đi đến bên cạnh ta, nhìn thấy vệt đỏ trên cổ tay ta, khẽ kêu lên một tiếng.
Thẩm Dực nghe vậy cũng cúi mắt nhìn về phía cổ tay ta.
Ánh mắt hắn khẽ động:
“Bị đau, vì sao không nói?”
Ta nhỏ giọng biện bạch cho mình:
“Ta không đau.”
Thật ra là đau.
Chỉ là đến khi ta lên xe ngựa rồi mới cảm nhận rõ.
Đau đến mức hốc mắt ta đỏ lên.
Khi Thẩm Dực bước vào, vừa hay bắt gặp ta đang sụt sịt mũi, cúi đầu thổi vào cổ tay mình.
Nhưng đại trượng phu… à không, đại nữ tử, lời đã nói ra như ngựa đã phóng, khó thu lại.
Đợi Thẩm Dực ngồi yên, ta liền giấu cổ tay đi, còn quay sang cười với hắn.
“Chỉ là cổ tay hơi nóng thôi.”
Nói xong, ta chỉ hận không thể khâu chặt miệng mình lại.
Có lẽ vì làm kẻ câm quá lâu, đến cả nói dối cũng vụng về đến thế.
Ta không dám nhìn Thẩm Dực, chỉ lén liếc hắn bằng khóe mắt.
Nào ngờ lại chạm phải ánh nhìn của hắn.
Không biết có phải ta nhìn nhầm hay không, hàn ý trên mặt hắn đã tan đi không ít, nơi khóe mắt dường như còn vương chút ý cười.
Một lát sau, hắn mới cất tiếng hỏi ta:
“Giang Thư, ngươi đến bên cạnh bản vương, rốt cuộc là mưu đồ điều gì?”
05
Lần đầu tiên ta gặp Thẩm Dực, là vào năm ta tám tuổi.
Ta theo biểu muội vào cung chơi cùng Chiêu Dương công chúa, lại vì phản ứng quá chậm mà bị nàng ta chê cười.
Hôm ấy là một ngày thời tiết vô cùng đẹp.
Ta đứng trong vườn, chỉ cảm thấy toàn thân mình còn lạnh hơn cả ao nước bên cạnh.
Tiếng cười đùa ồn ào kéo Thái t.ử đến, nhưng hắn chỉ nhíu mày liếc ta một cái, dặn Chiêu Dương công chúa đừng làm quá.
Sau đó chẳng biết từ đâu bay tới một hòn đá, rơi tõm vào ao bên cạnh.
Nước b.ắ.n tung tóe, làm ướt hết váy áo của Chiêu Dương công chúa và đám người đi cùng.
Trong vườn lập tức loạn cả lên.
Không còn ai chú ý đến ta nữa.
Khi ta quay đầu nhìn ra ngoài, chỉ thấy bóng lưng của một thiếu niên áo xanh biến mất ở chỗ rẽ.
Một vệt nắng mảnh ngoài hành lang vừa khéo rơi xuống đỉnh đầu hắn.
Bọn họ nói, đó chính là Tam hoàng t.ử Thẩm Dực, kẻ khó quản giáo nhất.
Từng làm không ít chuyện hoang đường.
Nhưng vì sinh mẫu là vị tiên hoàng hậu được hoàng đế sủng ái nhất, nên hắn mới nhiều lần được Hoàng đế nhẹ tay bỏ qua.
***********
Trong xe ngựa lặng ngắt như tờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta không trả lời câu hỏi vừa rồi của Thẩm Dực, chỉ ngẩng đầu, dè dặt hỏi hắn:
“Ngày mai… ta có thể đến Hộ Quốc tự một chuyến không?”
Hắn dường như không ngờ ta lại đột nhiên nói như vậy.
Hàng mi dài khẽ run, ánh mắt nhìn ta mang theo vài phần kinh ngạc và dò xét.
“Theo phong tục dân gian, sau đại hôn là phải đi bái kiến mẹ chồng. Ta muốn đến thăm mẫu hậu.”
Hai tay ta đặt trên đầu gối khẽ vân vê khăn tay, nhỏ giọng hỏi:
“Như vậy… có trái lễ pháp không?”
Tiên hoàng hậu được thờ phụng tại Hộ Quốc tự.
Lễ giáo hoàng gia nghiêm ngặt, tế tự đều phải tuân theo ngày giờ và nghi thức quy định.
Ta mạo muội đến đó như vậy, quả thực là không hợp lễ pháp.
Rất lâu sau, Thẩm Dực mới thu ánh mắt khỏi người ta.
“Những việc bản vương muốn làm, vốn chẳng có mấy việc hợp lễ pháp.”
Hắn nói như vậy, tức là đã đồng ý.
Vừa về đến Vương phủ, hắn liền sai thân tín Ngọc Hiên chuẩn bị mọi việc cho chuyến đi Hộ Quốc tự ngày mai.
Ta đi cạnh hắn một lúc, mới ngẩng đầu hỏi với vẻ ngạc nhiên vui mừng:
“Vương gia cũng đi cùng sao?”
Dường như hắn khẽ cười một tiếng.
Trời tối quá, ta không nhìn rõ.
Chỉ nghe giọng hắn nhàn nhạt:
“Đó là mẫu hậu của bản vương.”
Ta bước thêm mấy bước về phía trước, mới nhận ra trong lời nói ấy dường như có ý tuyên bố chủ quyền.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Có lẽ hôm nay hắn trông mềm mỏng hơn vài phần.
Cũng có lẽ vốn dĩ ta đã cảm thấy hắn không đáng sợ như lời đồn.
Nghe câu nói ấy, ta quay đầu chớp mắt với hắn, cười nói:
“Giờ đây… cũng là mẫu hậu của ta rồi.”
Ánh chiều tà ngoài viện rọi vào.
Rơi trọn lên người chúng ta.
Kéo dài bóng hai người dưới chân, trông như đang tựa sát vào nhau.
Ta vừa lùi bước vừa đi, Thẩm Dực từng bước theo sau.
Hắn nhìn ta một lúc lâu, rồi mới nói:
“Bản vương nghe nói ngươi tính tình hiền tĩnh, ngày thường cũng chẳng thích nói năng.”
“Giờ nhìn lại, ngươi xem ra lại miệng lưỡi lanh lợi vô cùng.”
Bao nhiêu năm qua, hắn là người đầu tiên khen ta như vậy.
“Vương gia nói không sai.”
Thúy Hỉ vừa thoa t.h.u.ố.c lên cổ tay ta, vừa vui mừng nói:
“Vương phi nói chuyện với Vương gia còn nhiều hơn hẳn người khác đó.”
Ta nhìn hũ t.h.u.ố.c mỡ vừa rồi Ngọc Hiên đặc biệt mang đến, đôi mày khẽ cong lên.
Rồi lại nhìn về phía cửa, khóe miệng bất giác xụ xuống.
Thẩm Dực… vẫn chưa về phòng ngủ.
Dẫu trong vương phủ đều là người hắn đích thân chọn, tuyệt đối không ai dám lắm lời.
Nhưng việc chúng ta thành hôn đã hai ngày mà vẫn không ngủ chung một phòng, đối với ta mà nói, thật sự có chút thất bại.
Hơn nữa, chuyện này ta cũng không thể nói với người ngoài.
Thế là ta chỉ đành quỳ trước bài vị của tiên hoàng hậu, đem hết những ủy khuất hai ngày nay kể lại một lượt.
Nói xong, ta có phần hậm hực dập đầu một cái:
“Mẫu hậu, nếu người thương con, thì vào trong mộng của Thẩm Dực, thay con dạy dỗ hắn một phen.”
Ta còn chưa kịp đứng dậy, ngoài cửa đã vang lên một tiếng cười khẽ.
Ta quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Thẩm Dực khoanh tay dựa bên khung cửa.


