Chương 104
Thái Thượng nói: "Nếu đã có liên quan đến Nhân tộc, sư muội lại há có thể thoát thân?"
Sau đó hắn chắp tay nói: "Đến lúc mở Phong Thần lượng kiếp ra, e là vẫn cần sư muội ra tay."
“Lúc đó hãy tính đi!” Nữ Oa nương nương tiếp tục bước ra ngoài.
Ngũ Thánh còn lại cũng rời đi.
Trong Bích Du Cung, thân ảnh của Thông Thiên xuất hiện trên chủ vị, trầm ngâm một lúc rồi nói: "Đồng Nhi, mau đi gõ Tụ Tiên Chung."
Thủy Hỏa đồng tử đang ngủ gà ngủ gật trong góc lập tức tỉnh lại, lau nước miếng, vội đáp: “Vâng!” Sau đó xoay người bước ra ngoài.
Keng!
Keng!
Keng!
Tiếng chuông giòn giã làm rung chuyển cả vùng Đông Hải, tất cả đệ tử nghe thấy tiếng Tụ Tiên Chung đều tập trung về phía Bích Du Cung, bỗng chốc Tiên Yêu tụ lại như kiến.
Trong Bích Du Cung rộng lớn, Thông Thiên ngồi trên chủ vị nơi cao bắt đầu giảng đạo.
...
Ở phía bên kia, ngay khi Thái Thượng trở lại Bát Cảnh Cung, Nguyên Thủy đã ghé thăm.
Hai người ngồi trong trà viên ở sân sau.
Nguyên Thủy hỏi thẳng: "Sư huynh, ngươi nghĩ sao về lần lượng kiếp này?"
Thái Thượng nhàn nhạt nói: "Chỉ là để đệ tử đi độ kiếp thôi mà."
"Ta định phá hủy Tiệt giáo."
Thái Thượng ngẩng phắt đầu nhìn Nguyên Thủy, kinh ngạc nói: “Nhị đệ, sao phải làm đến mức đó?”
Nguyên Thủy bình tĩnh nói: “Tiệt Giáo không có vật trấn áp khí vận nhưng lại có hàng ngàn hàng vạn đệ tử. Bây giờ vận khí của Tiệt Giáo đã hỗn tạp, nếu cứ tiếp tục như thế thì cả lượng kiếp này sẽ ảnh hưởng đến Thông Thiên, ô nhiễm đại đạo chi cơ của hắn.”
Thái Thượng lắc đầu nói: “Nhị đệ, nếu ngươi hủy đi Tiệt Giáo thì Thông Thiên sẽ hận ngươi thấu xương."
Nguyên Thủy hừ lạnh một tiếng, nói: "Hắn cũng không quản nghiêm, bản thân hắn đã không muốn trục xuất đệ tử, thế thì chỉ có thể để bọn ta ra tay. Đại huynh, đau dài chi bằng đau ngắn, rồi sẽ có một ngày hắn hiểu ra."
Thái Thượng trầm ngâm hồi lâu rồi thở dài nói: "Để ta khuyên hắn lại vậy!"
"Nếu hắn chịu nghe lời thì sẽ không thu nhận những đệ tử này rồi. Đại huynh, sao ngươi cũng thiếu quả quyết như thế?"
"Nhị đệ, ngươi có từng nghĩ, nếu chúng ta hủy diệt Tiệt giáo thì Thông Thiên hắn sẽ đau lòng thế nào không? Suy cho cùng chúng ta cũng là huynh đệ mà!"
Nguyên Thủy suy tư một lúc rồi nói: “Vậy thì nhờ Đại huynh rồi.” Nói xong, thân ảnh hắn dần dần biến mất.
...
Một lúc lâu sau, trong Bích Du cung ở Kim Ngao Đảo, Thông Thiên kết thúc buổi giảng đạo. Hắn quan sát chúng đệ tử Tiệt Giáo bên dưới, nói: "Sau Vu Yêu lượng kiếp, đến nay đã quâ một ngàn bảy trăm năm mươi nguyên, một nguyên là một trăm hai mươi chín ngàn sáu trăm năm, tổng cộng là hai trăm hai mươi sáu triệu tám trăm nghìn năm. Trong khoảng thời gian này, nhân quả triền miên, tà khí phát sinh, một vòng lượng kiếp mới đã hình thành và sẽ chính thức mở ra trong sáu trăm năm nữa, lượng kiếp lần này là do bất mãn với Thần Linh trên Thiên Đình, Chu Thiên bất chuyển nên lượng kiếp lần này được gọi là Phong Thần lượng kiếp, Thánh Nhân khắp Hồng Hoang đều nằm trong kiếp này. Các ngươi nên nhớ, phải nhanh chóng đóng động tiên lại, tĩnh tâm đọc hai ba quyển Hoàng Đình! Thân về Tây thổ, trên bảng Phong Thần có danh nhân!"
Tất cả đệ tử Tiệt giáo đều cung kính chắp tay thi lễ, đáp: "Đệ tử sẽ tuân theo lời dạy của sư tôn."
Thông Thiên khẽ gật đầu nói: "Đều tự tán đi!"
Tất cả đệ tử Tiệt giáo lập tức đứng dậy bước ra ngoài.
Hàng chục ngàn đệ tử bước ra khỏi Bích Du Cung theo từng nhóm đông đúc và đi ra ngoài, bọn hắn bàn luận xôn xao. Hầu hết bọn hắn đều chưa trải qua Vu Yêu lượng kiếp và cũng chẳng hề sợ hãi lượng kiếp, ai ai cũng có lòng tự kiêu là đệ tử Thánh Nhân, vẫn nói nói cười cười như trước đây.
Bạch Cẩm, Đa Bảo đạo quân và Võ Đương thánh mẫu đứng trước Bích Du Cung nhìn các đồng môn đi ra ngoài.
Đa Bảo nói: "Sư đệ, ngươi biết được bao nhiêu về Phong Thần lượng liếp lần này?"
Bạch Cẩm lắc đầu nói: "Ta hoàn toàn không biết!"
Đa Bảo cau mày nói: "Ngươi cũng không biết?"
Bạch Cẩm gật đầu.
Võ Đương thánh mẫu ôn hòa nói: "Sư phụ đã nói rồi, đóng chặt động phủ, tĩnh tâ, đọc hai ba quyển Hoàng Đình! Thân về Tây thổ, trên bảng Phong Thần ắt có danh nhân, chúng ta chỉ cần bế môn đọc kinh là được, không vướng phàm trần, không rước nhân quả.”
Bạch Cẩm xúc động nói: "Sư tỷ, lượng kiếp không có dễ tránh như thế, nhân quả liên lụy, nguyên thần mông muội, người nên nhập kiếp ắt sẽ phải nhập kiếp."
Đa Bảo bay ra bên ngoài.
Võ Đương thánh mẫu cũng nói: "Đi thôi!"
Bạch Cẩm theo Võ Đương thánh mẫu ra ngoài, tinh thần hơi hốt hoảng, cuối cùng cũng đến ngày này rồi sao? Bây giờ chắc ta an toàn rồi chứ!
Võ Đương thánh mẫu liếc Bạch Cẩm một cái, sau đó cười nói: "Sư đệ đừng nhăn trán nhíu mày nữa, ngươi là ái đồ của sư tôn, chỉ cần còn ở Tiệt Giáo thì sư tôn sẽ bảo vệ ngươi."
Bạch Cẩm nói thầm trong lòng: "Sợ rằng đến lúc đó sư tôn không thể che chở cho ta, tổ rớt trứng lại còn được sao? Chỉ mong hai vị sư bá thủ hạ lưu tình."
Võ Đương thánh mẫu tiễn Bạch Cẩm đến bờ biển của đảo Kim Ngao. Sau khi cúi đầu hành lễ, Bạch Cẩm liền tiến về phía Tam Quang Tiên Đảo.
Võ Đương thánh mẫu mỉm cười, sự đệ quá nhút nhát, thuộc về người an toàn nhất trong số các đệ tử Tiệt Giáo và cũng là người đáng phải lo nhất. Nàng quay người đi về phía Kim Ngao Đảo.
Chương 406: Đón Dương Giao trở về
Trên Tam Quang Tiên Đảo, Thạch Cơ, Cô Lương, Tinh Vệ, Long Cát và đại đội chấp pháp đều tập trung lại, trong lòng người nào cũng đầy lo lắng.
Khi Bạch Cẩm bước lên Tam Quang Tiên Đảo, mọi người đều chắp tay nói: "Bái kiến sư huynh."
Bạch Cẩm đáp lễ, kinh ngạc nói: "Sao mọi người đều đến đây cả rồi?"
Khổng Tuyên nghiêm nghị nói: "Sư huynh, bọn ta đều biết lượng kiếp đáng sợ thế nào, bây giờ lượng kiếp sắp ập đến, trong lòng bọn ta cảm thấy bất an nên đến đây bàn kế hoạch với sư huynh."
Bạch Cẩm bước tới nhìn đám người một vòng, đột nhiên nở nụ cười nói: "Không giấu các sư đệ sư muội, kỳ thực ta đã có kế hoạch rồi, chắc chắn đảm bảo các ngươi sẽ vượt qua được kiếp nạn này."
Mọi người đều cảm thấy yên tâm hơn, cảm kích nói: "Cảm tạ sư huynh."
"Lượng kiếp vẫn còn mấy trăm năm nữa, các ngươi cứ tiếp tục làm việc của mình đi! Đừng hoảng loạn, phải ổn định mới được."
Mấy người trong đại đội chấp pháp chấp tay rời đi.
Thạch Cơ và Cô Lương cũng đi ra ngoài.
Thần sắc Bạch Cẩm khẽ động, hắn gọi: "Thạch Cơ sư muội."
Thạch Cơ và Cô Lương dừng lại, quay lại nhìn Bạch Cẩm với vẻ nghi ngờ.
Bạch Cẩm nói: "Ta có một câu muốn tặng cho sư muội, gặp chuyện gì cũng nhất định phải bình tĩnh, nếu có người chèn ép ngươi thì bảo Vô Chi Kỳ ra tay, cũng nên tới tìm ta."
Thạch Cơ trong lòng cảm động, có chút lo lắng nói: "Sư huynh, có phải ta đang ở trong kiếp?"
Bạch Cẩm an ủi nói: "Ngươi không cần căng thẳng, chỉ là một câu căn dặn mà thôi."
Thạch Cơ kiên định gật đầu nói: "Sư huynh yên tâm, xảy ra chuyện gì ta nhất định cũng sẽ để Vô Chi Kỳ ra tay đầu tiên."
Cô Lương vội vàng kêu lên: "Ta, còn ta nữa… Sư huynh, ta có cần chú ý đến thứ gì không?"
"Sau này nếu có người khuyên ngươi rời khỏi Tiệt Giáo, cứ để cho Đại Ma Cô hầu hạ."
Cô Lương gật đầu kiên quyết và nói: "Vâng! Ta sẽ dùng Hòa Bình Cô."
"Tinh Vệ, Long Cát, các ngươi cũng đừng rời khỏi Tiệt giáo, giúp vi sư canh giữ Tam Quang Tiên Đảo, vi sư phải rời đi một khoảng thời gian."
Long Cát tò mò hỏi: "Sư phụ, ngươi muốn đi đâu vậy?"
“Đương nhiên là vi sư phải đi đón Dương Giao trở về.” Bạch Cẩm bước ra ngoài, thân ảnh lóe lên rồi nhanh chóng biến mất trên mặt biển.
Thạch Cơ hơi bất an, sư huynh tuyệt đối sẽ không cố ý nói những lời này với ta, lẽ nào sư huynh đã biết được gì rồi sao?
Cô Lương nắm lấy cánh tay của Thạch Cơ, mỉm cười nói: "Sư tỷ, đừng suy nghĩ nhiều, lượng kiếp vẫn đang tìm đến! Chúng ta đi đánh bài trước đi. Tinh Vệ, Long Cát cũng đi chung đi!"
Cô Lương nắm lấy cánh tay của Thạch Cơ tung tăng chạy vào trong Điểu Sào, theo sau là Tinh Vệ và Long Cát.
...
Trên Hồng Hoang, Bạch Cẩm tìm kiếm cảm ứng trong cõi minh minh. Trong khe nứt của Đào Sơn, phát hiện ra một đứa bé sơ sinh chưa đầy ba ngày, hắn bế nó rời khỏi, sau đó đi vào Hồng Hoang muốn tìm thử xem có thể tìm được Khương Tử Nha hay Thân Công Báo không.
Ở phía bên kia, trong Mai Sơn, một con vượn trắng đang lăn tăn chạy về sơn động của nó, nó vừa vào trong sơn động thì đột nhiên sững sờ, trong sơn động vậy mà lại có một đứa trẻ sơ sinh của loài người trần trụi nằm ở đó.
Con vượn trắng thận trọng bước tới nhìn đứa bé sơ sinh, đột nhiên phát hiện trong tay đứa bé này cầm một cái ngọc phù, rất là phi thường.
Hai mắt Bạch Nguyên sáng lên, quay đầu nhìn xung quanh, lặng lẽ lấy phù ngọc từ trong tay đứa bé ra rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.
Một lúc sau, con vượn trắng dắt một con vượn mẹ chạy vào, khi quay lại thì đứa trẻ đã biến mất, con vượn trắng đứng lặng người.
Vượn mẹ đứng một bên gãi đầu nhìn vượn trắng đầy trìu mến, giơ vuốt chạm lên cơ ngực vượn trắng.
Bốp! Vượn trắng trực tiếp tát vượn mẹ ngã xuống đất rồi kéo nó ném ra ngoài, nó gào lên ‘u u’, tiếng gầm thét tức giận vang ra ngoài hang động.
...
Mười năm sau, Bạch Cẩm dẫn Dương Giao đi về phía Đông Hải, mười năm tìm kiếm cũng không thu được gì, trong cõi u minh tự có định số. Chẳng lẽ Khương Tử Nha này lại vô duyên với Tiệt Giáo ta sao?
Trong đêm, Bạch Cẩm dẫn Dương Giao đến Tam Quang Tiên Đảo, Dương Giao tò mò nhìn quanh, đây có phải là nhà của sư phụ không?
Grao! Một tiếng gầm bỗng vang lên, sức ép mạnh mẽ từ Quang Minh Đảo bay lên, trong sức ép đó xuất hiện ảo ảnh của một con thần thú to lớn, hình thù như một con thỏ có đôi tai dài phủ đầy vảy giáp kim mao, há cái miệng đỏ ngầu gầm rú vang trời lộ ra một đôi răng sắc nhọn, ngũ khí giữa thiên địa tụ lại vây quanh thần thú, thiên không minh nguyệt nhanh chóng bị nhuốm một màu đỏ như máu bao trùm khắp nơi.
Ở Đông Hải, đệ tử Tiệt Giáo lần lượt đi ra khỏi đạo trường nhìn về phía Quang Minh Đảo. Là Đại La Kim Tiên!
Dương Giao siết chặt tay Bạch Cẩm quay đầu nhìn về phía ảo ảnh hung thú, sợ hãi nói: "Sư phụ, cái đó là cái gì vậy? Trông thật đáng sợ."
"Đây là trạng thái tiến hóa cuối cùng của cương thi, Kim Mao Hống."
"Nó lợi hại lắm sao?"
"Cũng có thể coi là không tệ!"
"Sư phụ, người lợi hại hay Kim Mao Hống lợi hại?"
"Đương nhiên là sư phụ của ngươi rồi."
"Whoa!" Dương Giao nhìn Bạch Cẩm đầy ngưỡng mộ.
Chương 407: Thân Công Báo
Một trăm năm nữa thấm thoát trôi qua, trên Cửu Long Đảo tại Đông Hải, một nam nhân trung niên gầy gò đang uống rượu trò chuyện cùng tứ Thánh của Cửu Long Đảo, bên cạnh còn có một con báo đen.
Vương Ma mỉm cười nói: "Thân Công đạo hữu kiến thức sâu rộng, thật sự khiến người ta khâm phục!"
Dương Sâm ở bên cạnh nói hùa theo: "Đúng vậy!"
Thân Công Báo thở dài nói: “Ài! Đây chẳng phải chuyện đáng khoe khoang gì cả.
Bốn huynh đệ không biết những nỗi khổ trước đây ta đã chịu! Là một tán tu, cầu đạo gian nan, chỉ vì một chút tài nguyên mà phải liều mạng, còn phải né tránh bị đối thủ tấn công bất cứ lúc nào, có thể nói là cửu tử nhất sinh, cứ mãi vùng vẫy để sống. Đâu có được tự tại như bốn huynh đệ đây, làm đệ tử của Thánh Nhân, kế thừa Thánh Nhân đại đạo, sư huynh đệ rất nhiều, tài nguyên khắp nơi, đó mới thật sự khiến người ta ngưỡng mộ!"
Cao Hữu Càn cười nói: "Thân Công đạo hữu chẳng phải cũng là đệ tử của Thánh Nhân sao? Là đệ tử của Nguyên Thủy sư bá, tài nguyên phải nhiều hơn bọn ta mới phải." Ba người còn lại cũng lần lượt gật đầu.
Thân Công Báo cầm lấy một ly rượu, một hơi uống cạn. Cộp! Hắn đặt ly xuống bàn, tức giận nói: “Những người không biết thì cứ ngưỡng mộ thân phận đệ tử Xiển giáo của ta nhưng có ai hiểu được nỗi khổ của ta? Sư phụ nhận ta làm đồ đệ, đương nhiên ta rất biết ơn nhưng hàng trăm năm nay không hề truyền dạy cho ta bất kỳ đạo lý nào, các sư huynh đệ cũng không ưa gì ta, chê ta nhiễm phải huyết tà chi khí nhưng khi ta là tán tu, không liều mạng ẩu đả thì sẽ bị người khác giết, các ngươi nói làm sao ta không nhiễm huyết tà được chứ? Vì vậy ta cũng không muốn ở Xiển giáo, vẫn thấy Tiệt giáo tự tại hơn, được ăn thịt uống rượu thật thoải mái cùng các sư huynh đệ, đàm kinh luận đạo, còn gì thích bằng."
Vương Ma cười nói: “Uống, uống!” Mọi người cầm ly rượu lên, uống cạn một hơi.
Dương Sâm đặt bát rượu lớn xuống, thở dài nói: "Không giấu Thân Công huynh đệ, Tiệt giáo ta cũng không được tự do! Trên có ngoại môn Đại sư huynh quản triệt tất cả, dưới có đội chấp pháp tuần tra khắp nơi, những đệ tử bình thường như bọn ta cũng chỉ có thể vâng dạ nghe theo, ai không cẩn thận sẽ bị bắt đi trừng phạt nghiêm minh, thậm chí còn bị đuổi khỏi sư môn."
Vương Ma lập tức trịnh trọng nói: "Nhị đệ, bớt lời."
Dương Sâm đột nhiên không nói nữa, cầm vò rượu trên bàn rót cho mình một bát.
Thân Công Báo tò mò hỏi: "Đại đội chấp pháp lợi hại như thế sao? Rất nhiều huynh đệ đều cảnh cáo ta, ở Tiệt giáo tuyệt đối không được chọc đến đại đội chấp pháp, đại đội chấp pháp rất đáng sợ."
Vương Ma gật đầu, nghiêm túc nói: "Quả thực rất đáng sợ, các huynh đệ bước vào đại đội chấp pháp đều sẽ bị dày vò bán sống bán chết."
Thân Công Báo kinh hãi nói: "Bọn hắn lại có thể hạ độc thủ với đồng môn như thế sao? Các ngươi không muốn phản kháng à?"
Cao Hữu Càn lập tức nói: “Phản kháng? Dường như cũng đã từng phản khán rồi… Khoảng hai trăm năm trước, đại đội chấp pháp đã bắt giữ sư huynh Trường Nhĩ Định Quang Tiên, xử oan sư huynh Trường Nhĩ Định Quang Tiên làm chuyện trộm cắp, nhất thời kích động mọi người, năm ngàn đệ tử ngoại môn xông thẳng vào đại điện chấp pháp nhưng toàn bộ năm ngàn người đó đều bị đại đội chấp pháp trấn áp. Ngày hôm đó ngũ sắc thần quang phủ khắp bầu trời, âm dương xoay chuyển mọi thứ phai mờ, hoàng sa cuồn cuộn thành sông, hai mươi bốn ngày trăng sáng lập lòe, Hỗn Nguyên Chùy giống như trời sập, trấn áp tất cả năm ngàn đệ tử."
Trong mắt Dương Sâm lóe lên sự sợ hãi, hắn không kìm được nói: "Giống như trấn áp một đàn kiến, năm ngàn đồng môn lại chẳng có chút sức phản kháng, sức ép của đại đội chấp pháp cũng vì thế mà tăng lên đến đỉnh điểm."
Thân Công Báo kinh ngạc trợn to hai mắt, không tin nói: "Chuyện này làm sao có thể? Sư huynh ở đại đội chấp pháp có tu vi như thế nào? Lẽ nào đều là đệ tử thân truyền của Tiệt giáo chúng ta sao?"
Dương Sâm nói: “Đều là đệ tử ngoại môn giống như chúng ta nhưng điểm khác chúng ta chính là, bọn hắn đều hành sự tuân theo mệnh lệnh của đệ tử ngoại môn đứng đầu. Các sư huynh đệ truyền tai nhau rằng, e là các sư huynh của đại đội chấp pháp đã vượt qua Đại La chi cảnh rồi.”
Thân Công Báo vội vàng hỏi: "Vậy tu vi của đệ tử ngoại môn đứng đầu Tiệt Giáo các người là gì?"
Dương Sâm lắc đầu nói: "Ta không biết, đại sư huynh ngoại môn đã rất lâu rồi không ra tay, không ai biết hắn ở cảnh giới nào, chắc chắn là trên cả đại đội chấp pháp."
Thân Công Báo hơi trầm tư, đệ tử ngoại môn đứng đầu của Tiệt Giáo chắc chắn phải là Chuẩn Thánh chi cảnh, nếu không cũng không thể áp đảo một đại đội chấp pháp đáng sợ như thế. Xem ra thực lực của Tiệt giáo còn hơn xa cả Xiển giáo nữa! Khoan nói bốn đại đệ tử chân truyền của Tiệt giáo, chỉ đại đội chấp pháp thôi mà Xiển Giáo cũng chưa chắc chống lại được. Ai da! Lúc đầu nếu có thể gia nhập Tiệt giáo thì tốt rồi.
Vương Ma bưng bát rượu lên, nói: "Không bàn những chuyện đó nữa, uống rượu thôi!"
“Được, uống, uống.” Năm người tiếp tục nói cười vui vẻ tiếp tục uống rượu.
...
Mấy trăm năm chớp mắt trôi qua, hoàng đô nhà Thương - Triều Ca, vô số đình đài xây dựng lên như nấm, san sát nhau như bát úp, người qua kẻ lại như nước chảy, khí cơ cuồn cuộn như biển sâu.
Chương 408: Ngâm thơ trào phúng Nữ Oa
Trong hoàng cung Đại Hạ uy nghiêm, Trụ Vương ngồi trên ngai vị, bên dưới đài bạch ngọc có quan văn quan võ đứng bao vây xung quanh, đều là những nhân vật thần thông quảng đại, sức mạnh phi thường.
Trụ Vương trầm ngâm nói: "Có chuyện gì thì mau tấu, không thì thoái triều."
Trong số những chúng thần bên phải, một người đứng ra giơ cao thẻ bài, cúi người bẩm tấu: "Thần, Thương Dung có chuyện khởi tấu, ngày mai là mười lăm tháng ba, là sinh thần của Nữ Oa nương nương, xin bệ hạ giá lâm miếu Nữ Oa thắp hương, cầu phúc cho nhân tộc ta."
Trụ vương khẽ nhíu mày, Nữ Oa nương nương chính là Thánh mẫu thời viễn cổ đã lấy nhân tộc làm thức ăn cho Yêu tộc sao? Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười châm biếm, bình tĩnh nói: "Sao ta không nhớ Triều Ca có miếu Nữ Oa? Những năm qua cũng chưa từng tế lễ."
Thượng Dung cung kính đáp: "Khởi bẩm bệ hạ, miếu này chỉ mới xây dựng, đúng lúc là sinh thần của Nữ Oa nương nương, vẫn xin bệ hạ đến đó thấp hương, biểu đạt lòng sùng kính của nhân tộc chúng ta, cũng mong nương nương sẽ bảo hộ cho nhân tộc."
Trụ Vương mỉm cười khinh bỉ, nói: "Nữ Oa có công đức gì cũng xứng để trẫm thắp hương cho sao?"
Thương Dung ngẩng đầu, nghiêm túc nói: "Nữ Oa nương nương là nữ thần thượng cổ, sinh ra đã có Thánh đức. Nặn đất tạo người, là Thánh mẫu của nhân tộc chúng ta. Khi đó, đầu của Cộng Công không chạm được vào Chu Sơn, trời đổ về Tây Bắc, đất chìm về Đông Nam, Nữ Oa thu thập đá ngũ sắc, tinh luyện để lấp trời, đã có công với bách tính, chúng dân lập lễ tế để báo ân.
Ngày nay, Triều Ca cúng bái Nữ Oa, mong bốn mùa bình an, quốc tộ miên trường, mưa thuận gió hòa, tiêu trừ tai họa. Chính Thần tạo phúc cho nước cho dân, bệ hạ nên đến thắp hương."
Trong đại điện lại có thêm mấy chục đại thần đứng ra, cung kính nói: "Vẫn xin bệ hạ đến dâng hương cho Nữ Oa."
Sắc mặt Trụ Vương bỗng nhiên sa sầm lại, vô cùng khó coi, khi xưa Nữ Oa xem Nhân tộc là thức ăn cho Yêu tộc, các tiền bối Nhân tộc ta nổi dậy trong mớ hỗn loạn nghịch thiên sát phạt. Bây giờ Nhân tộc ta trở thành chủ của trời đất này, Nữ oa lại muốn bảo nhân tộc đến bái lạy, làm gì có chuyện tốt như thế?
Mấy chục đại thần cúi mình quỳ xuống đồng thanh nói: "Xin bệ hạ đến Oa Hoàng Cung dâng hương."
Hàng trăm quan viên khác cũng lần lượt nhìn nhau, tể tướng Thương Dung có ý gì chứ? Sao đột nhiên lại nghĩ đến xây dựng miếu Nữ Oa nương nương? Còn muốn bệ hạ đến dâng hương nữa, trước giờ Nhân Hoàng của Nhân tộc cũng chưa từng dâng hương cho Nữ Oa nương nương.
Trụ Vương híp mắt quan sát những quan viên đang quỳ bên dưới, trong lòng khẽ động, hắn cười một tiếng nói: "Cứ làm theo lời tấu của tể tướng đi."
Thương Dung vui vẻ nói: "Bệ hạ thánh đức!"
Trụ Vương đứng dậy, phất tay áo nói: “Bãi triều!” Nói rồi hắn xoay người bước ra sau hậu điện.
Tất cả quan văn quan võ đều khấu bái: "Cung tiễn bệ hạ!"
Thương Dung trở về phủ đệ của mình và đi vào một đại sảnh.
Ngồi khoanh chân trong hội trường là một người đàn ông to béo, đầu trọc bụng rộng, đó là Di Lặc.
Thương Dung quỳ trước mặt Di Lặc, hai tay chắp lại hành lễ nói: "Đệ tử bái kiến lão sư."
Di Lặc cười nói: "Đã hai trăm năm rồi chúng ta không gặp nhau! Lẽ nào ngươi còn nhớ đến ta."
"Ân tình của lão sư, đệ tử mãi mãi cũng không dám quên, không có lời dạy của lão sư thì không có Thương Dung của ngày hôm nay."
Di Lặc mỉm cười và hỏi: "Đồ đệ ngoan, chuyện ta bảo ngươi làm ngươi đã làm xong chưa?"
Thương Dung cung kính nói: "Bệ hạ đã hạ lệnh, ngày mai sẽ đến miếu Nữ Oa dâng hương."
Di Lặc cười gật đầu.
Ngày hôm sau, long xa của vua ra khỏi thành, cờ mao màu sắc rực rỡ.
Long quang kiếm thổ phong vân sắc,
Xích vũ trảng dao minh nguyệt tinh.
Đề liễu hiểu phân tiên chưởng lộ,
Khê hoa quang diệu thúy cầu thanh.
Dục tri tuần du thiêm thiên biểu,
Vạn quốc y quan bái thánh minh.
Xe rời khỏi Nam môn của Triều Ca, nhà nhà thắp hương đốt đèn, kết hoa trải thảm. Ba ngàn thiết kỵ, tám trăm ngự lâm, Võ Thành Vương Hoàng Phi Hổ bảo giá, văn võ cả triều cũng nối gót theo sau.
Đến Nữ Oa cung. Thiên tử rời khỏi xe bước tới đại điện, cắm hương trong lư, quan văn quan võ cũng kính bái. Trụ vương quan sát vẻ hoa lệ hoành tráng trong điện, Thương Dung cùng các quan văn võ trọng thần đi theo Trụ vương quan sát sơ qua miếu Nữ Oa.
Trụ Vương nhìn thoáng qua mặt Thương Dung, cười nói: "Tể tướng, bây giờ có thể coi là hoàn tất dâng hương rồi chứ?"
Thương Dung cúi đầu, cung kính nói: "Tất nhiên là đã hoàn tất, Nữ Oa nương nương thánh đức, tất nhiên sẽ bảo hộ cho triều ta."
"Nhưng ta nghĩ vẫn còn một bước nữa. Lấy bút mực đến đây." Một nội thị nhanh chóng bưng một cái khay chạy lại, trên khay có bút mực.
Tỉ Can chợt cảm thấy lo lắng, vội nói: "Bệ hạ, dâng hương đã xong, nên hồi cung thôi."
"Đợi ta làm một bài thơ ca ngợi đã."
Trụ Vương cầm bút lên, chấm mực, đi đến cạnh tường, múa bút viết một bài thơ:
“Lạnh lùng trướng phủ xõa màn loan
Bóng sắc khen ai khéo điểm trang
Liễu uốn mày ngài khoe sắc lục
Xiêm tung sóng nưóc điểm non vàng
Hải đường sương đượm màu tươi tốt
Thược dược mưa nhuần bóng vẻ vang
Ðem về cung điện dựa thiên nhan. "
Tất cả các quan đại thần đều thay đổi sắc mặt, lần lượt thốt lên: "Bệ hạ…"
"Bệ hạ, không được!"
Chương 409: Nữ Oa phẫn nộ
Trụ Vương ném bút đi, cười nói: “Chư vị ái khanh thấy bài thơ này của quả nhân như thế nào?”
Tất cả đại thần đều lộ vẻ mặt kinh hãi, Nữ Oa nương nương trong truyền thuyết tuyệt đối không phải là một vị thần rộng lượng.
Trụ Vương nhìn Thương Dung và nói: "Tể tướng, ngươi nói xem bài thơ của quả nhân thế nào?"
Thương Dung cúi đầu chín mươi độ, trịnh trọng nói: "Nữ Oa chính là thượng cổ chính thần, là phúc chủ của Triều Ca. Lão thần xin tới đây thắp hương, cầu phúc đức, mong dân chúng an cư lạc nghiệp, mưa thuận gió hòa, chấm dứt binh hoa. Hôm nay bệ hạ làm thơ xúc phạm thánh minh, bất kính với thần thánh, đi ngược lại buổi lễ tuần du cầu phúc của thiên tử, cầu xin bệ hạ quỳ xuống thỉnh xin nương nương tha thứ."
Trụ Vương phất tay áo, cười nói đi ra ngoài, thị vệ cũng đi theo sau.
Tất cả các quan đại thần trong miếu nhìn nhau, trên mặt còn lộ vẻ sợ hãi.
Tỉ Can vội la lên: "Người đâu!"
Hai đội thị vệ chạy vào cúi đầu quỳ xuống.
"Mau rửa sạch vết mực này."
Những thị vệ đều nhìn nhau nhưng chẳng có động tĩnh gì.
Tỉ Can quát: "Còn không mau đi?"
Thị vệ đều bị dọa cho giật mình một phen.
Một thị vệ cẩn thận nói: "Thừa tướng đại nhân, đây là bút văn của bệ hạ, bọn ta không dám tự tiện động vào."
Tỉ Can xắn tay áo và hét lên: "Mang nước lại đây cho ta".
"Vâng vâng." Hai thị vệ gật đầu lia lịa, đứng dậy cúi mình đáp rồi chạy nhanh ra ngoài, không lâu sau thì bưng tới mấy chậu nước.
Tỉ Can tự mình dọn dẹp mấy câu thơ dâm của Trụ Vương, trong lòng đều là cảm giác bất an, e là Đại Thương sắp gặp chuyện chẳng lành.
...
Trong Oa Hoàng Cung, Nữ Oa nương nương ngồi trên giường mây, sắc mặt lạnh lùng, thị vệ Thanh Loan Thái Phụng bên cạnh, bầu không khí trong đại điện cực kỳ nặng nề.
Thanh Loan tức giận nói: "Ân Thương vô đạo, không tu thân lập đức giữ gìn thiên hạ, nay lại không biết sợ thượng thiên, ngâm thơ xúc phạm nương nương, đúng là đáng ghét! Xin nương nương giáng chỉ, ta sẽ lập tức hạ giới tiêu diệt Ân Thương."
Thanh Loan và Thái Phụng cùng nhau nói: "Xin nương nương hạ chỉ."
Nữ Oa nương nương vẫn bình tĩnh nói: "Hồng Hoang Lượng Kiếm cũng vì lý do này mà bắt đầu, Thanh Loan lấy cờ triệu yêu ra đây."
"Vâng!"
Thanh Loan đứng dậy đi về phía sảnh phụ, một lúc sau lấy được một quả hồ lô vàng, bề mặt của quả hồ lô có vẽ những con dị thú đang chạy, chim muông ẩu đả nhau, đại yêu nuốt chửng nhật nguyệt, đại ma dấy lên mây đen, thoạt nhìn vô cùng đáng sợ, dường như bên tai có tiếng yêu thần gầm thét, chim thú kêu gào.
Thanh Loan đưa quả hồ lô vàng về phía trước, đặt nó trên giường mây rồi cung kính lùi về sau.
Nữ Oa nương nương phất tay một cái, nắp hồ lô bay lên, yêu quang sặc sỡ từ miệng hồ lô phun ra, trong yêu quang tỏa ra một cột sáng màu trắng, cao bốn năm trượng, trên cột sáng trắng đó xuất hiện một lá cờ tỏa ra ngũ sắc chói lóa, trên đó viết ba chữ “Cờ Triệu Yêu”.
Ngay khi Nữ Oa nương nương đưa tay ra, Cờ Triệu Yêu tự động rơi vào lòng bàn tay nàng, nàng nhẹ nhàng lay động Cờ Triệu Yêu. Ngay khoảnh khắc đó, trong Oa Hoàng Thiên gió sầu thổi xào xạc, sương buồn miên man, mây mù bao phủ, sấm sét cuồn cuộn, một luồng mây đen từ trong Nữ Oa Cung lan ra xung quanh.
Trên đại địa Hồng Hoang có ba ngôi mộ lớn, tuy trong mộ không có thi thể nhưng nhân tộc lại vô cùng kính sợ thờ phượng nơi này.
Ba ngôi mộ lần lượt là Thái Hạo Lăng, Thần Nông Giá và sau cùng là Hiên Viên Khâu.
Trên ngọn núi cao bên ngoài Hiên Viên Khâu có một con hồ ly, một con Trĩ Kê và một cây đàn tì bà quanh năm canh giữ lăng mộ của Hiên Viên đại đế.
Ngồi trên đỉnh núi, con hồ ly trắng như tuyết ngước nhìn lên bầu trời, ánh mắt đầy cô đơn và lạnh lẽo.
Trĩ Kê thì thào: "Tỷ tỷ, chúng ta đã đợi hơn hai trăm hai mươi sáu triệu tám trăm nghìn năm rồi, còn phải đợi bao lâu nữa?"
"Tưng!" Dây đàn rung lên, tấu lên một khúc nhạc buồn.
"Tỷ tỷ, từ sau khi hắn đi thì chưa từng đến đây thăm chúng ta, cũng chưa từng gửi một chút tin tức gì, có phải hắn đã sớm quên chúng ta rồi không?"
Cửu Vĩ Bạch Hồ cũng mang theo vẻ bối rối. Bệ hạ, tại sao ngươi không đến đón bọn ta? Bọn ta đã đợi ngươi hai trăm hai mươi sáu triệu tám trăm nghìn năm rồi!
Đột nhiên một đám mây đen bao trùm lấy Hiên Viên Khâu, tam yêu như mất kiểm soát bay ra theo đám mây đen, tiến vào trong rồi biến mất.
Những chuyện tương tự cũng xảy ra khắp nơi trong hồng hoang, vô số yêu quái bay lên mây đen rồi biến mất không còn tăm tích. Trong phút chốc, hồng hoang hỗn loạn, tất cả tu sĩ đều ngầm cảm thấy bất an vội vàng đi tìm trưởng bối hỏi nguyên do, kết quả lại chẳng dò la được gì, vô số tu sĩ đều hoảng sợ.
Trong thế giới của Oa Hoàng Thiên, vô số Yêu tộc bay ra khỏi đám mây đen và đáp xuống vùng rừng núi phía dưới, yêu khí dày đặc, mây mù bao phủ, bất luận là đại yêu hay tiểu yêu chỉ quỳ dưới đất không dám hó hé nhiều lời.
Trong Oa Hoàng Thiên, Nữ Oa nương nương ngồi trên giường mây, ánh mắt quét qua vô số yêu tộc đang quỳ ở bên ngoài, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên tam yêu của Hiên Viên Khâu, nàng nói: "Các yêu ma khác lui đi, đưa tam yêu ở mộ Hiên Viên đến gặp ta."





