Chương 103
Hạo Thiên vội vàng nói: “Dao Trì, chuẩn bị chút bàn đào để sư điệt mang về hiếu kính sư huynh.”
Dao Trì lập tức gật đầu mừng rỡ nói: “Được!”
“Không cần đâu sư thúc.”
Dao Trì đi xuống, thân thiết nói: “Sư điệt đừng từ chối, để chúng ta biểu đạt chút lòng biết ơn đi.”
“Vậy ta cung kính không bằng tuân mệnh.”
“Sư điệt đi theo ta!” Dao Trì dẫn Bạch Cẩm đi ra khỏi Lăng Tiêu Bảo Điện.
Nụ cười trên mặt Hạo Thiên dần tắt, ánh mắt dấy lên lửa giận, phẫn nộ nói: “Tây Phương Giáo, Xiển Giáo, thực sự cho rằng Thiên Đình ta dễ bắt nạt phải không? Thật sự cho rằng Hạo Thiên ta dễ nắm thóp phải không?” Hắn đứng trong Lăng Tiêu Bảo Điện, siết chặt nắm tay vang lên ‘ken két’.
Dao Trì Vương Mẫu dẫn Bạch Cẩm tới Bàn Đào Viên hái lấy toàn bộ Tử Văn Bàn Đào ngàn năm đã chín đưa cho Bạch Cẩm, sau đó đích thân tiễn Bạch Cẩm rời khỏi Thiên Đình.
Trước Đông Thiên Môn, một đầu Tế Yêu Khuyển đảo quanh dưới chân Dao Trì Vương Mẫu.
Dao Trì Vương Mẫu nói: “Hiếu Thiên, ngươi xuống hạ giới tìm kiếm Dương Giao và Dương Tiễn rồi bảo vệ an nguy của bọn hắn.”
Tế Yêu Khuyên dừng bước lại, ‘ấu ấu’ kêu lên hai tiếng rồi vọt thẳng ra ngoài Thiên Môn bay xuống hạ giới.
Dao Trì Vương Mẫu quay người đi vào Thiên Đình tiền vào bên trong Lăng Tiêu Bảo Điện, nàng nhìn thấy Hạo Thiên Thượng Đế nghiêm nghị ngồi ngay ngắn liền chậm rãi nói: “Hạo Thiên!”
“Dao Trì, ta không nuốt trôi được cục tức này.”
“Bọn hắn đều là Thánh Nhân.”
“Tính toán Dao Cơ, tính toán cả Thiên Đình ta, mối thù này ta nhất định phải báo. Nếu không có Thông Thiên sư huynh thì Dao Cơ đã vẫn lạc, ngươi bảo ta nhịn như thế nào đây? Nếu lần này ta mà nhịn thì bọn hắn liền cho rằng Hạo Thiên ta dễ bắt nạt, e là lần tính kế sau sẽ tiếp tục rơi trên người ta.”
“Vậy ngươi muốn làm gì?”
“Khi Bạch Cẩm gặp được loại tình huống này sẽ làm thế nào?”
Hai người liếc nhìn nhau rồi xông ra ba mươi ba trọng thiên tiến vào bên trong hỗn độn.
Bên trong hỗn độn, một tòa cung điện phiêu đãng, đại môn đóng chặt, trên bảng hiệu viết ba chữ ‘Tử Tiêu Cung’.
Trước khi Hạo Thiên và Dao Trì đi vào Tử Tiêu Cung đã biến thành hai đồng tử. Phịch! Bọn hắn quỳ gối trên bậc thang kêu lên: “Hạo Thiên/ Dao Trì bái kiến lão gia!”
Tử Tiêu Cung không hề có động tĩnh gì.
Hạo Thiên ngẩng đầu bi phẫn nói: “Chúng ta được lão gia ân điển cho chấp chưởng Thiên Đình, thủ tướng thiên địa. Từ lúc đảm nhiệm vị trí này cho đến nay, đệ tử đã hoàn thiện Thiên Đình, không dám lười biếng nhưng Nguyên Thủy sư huynh và hai vị sư huynh ở phía Tây ỷ ta tuổi nhỏ sức yếu mà tính kế khi nhục. Dao Cơ thiếu chút nữa đã vẫn lạc, Thiên Đình mất hết thể diện. Mong lão gia làm chủ cho chúng ta.”
Dao Trì cũng dập đầu lạy nói: “Cầu lão gia làm chủ cho chúng ta.”
Hạo Thiên nói: “Lão gia, chúng ta không cần tôn vị Thiên Đình chi chủ, mời lão gia thu hồi mệnh lệnh đã ban ra để chúng ta trở lại bên cạnh người, cũng tránh khiến Thiên Đình chịu mọi khuất nhục.”
Dao Trì cũng bái lạy nói: “Mời lão gia để chúng ta trở lại bên cạnh người.”
Hai đồng tử quỳ gối trước Tử Tiêu Cung dập đầu không ngừng.
Một lúc lâu sau: “Haizz…” Một tiếng thở dài vang lên từ bên trong Tử Tiêu Cung.
Hạo Thiên lập tức ngẩng đầu kích động nói: “Lão gia!”
Một giọng nói già nua truyền ra: “Hạo Thiên, ngươi muốn như thế nào?
Trong mắt Hạo Thiên lóe lên tia hung lệ, nói: “Nhân thủ trên Thiên Đình mệt rồi, cầu lão gia lệnh cho đệ tử Tây Phương Giáo và đệ tử Xiển Giáo đến Thiên Đình nhận chức tạo phúc cho hồng hoang.”
“Ta biết rồi, các ngươi đi đi!”
Hạo Thiên và Dao Trì bái lạy rồi cảm kích kêu lên: “Đa tạ lão gia!”
Bộp!
Bộp!
Bộp!
Hai người lạy ba lạy rồi đứng dậy đi về phía hồng hoang.
…
Một bên khác, sau khi Bạch Cẩm rời khỏi Thiên Đình liền đi tới Thủ Dương Sơn đưa cho Đại sư bá chút bàn đào.
Sau đó trực tiếp đi tới Côn Luân Sơn, đệ tử Xiển Giáo trên Côn Luân Sơn tề tụ lại đàm tiếu chuyện Dương Tiễn phá núi cứu mẫu thân.
Bạch Cẩm đi vào đạo cụng, cười nói: “Chào buổi sáng các sư huynh đệ!”
Chúng đệ tử Xiển Giáo lập tức im miệng, nhao nhao đứng dậy.
Quảng Thành Tử gật đầu nói: “Sư đệ đến Xiển Giáo ta làm gì vậy?”
“Đương nhiên là đến thỉnh an Nhị sư bá rồi.”
Bạch Cẩm đi về phía đám người Xiển Giáo, trong tay xuất hiện một cái giỏ, bên trong đặt từng quả Tử Văn Bàn Đào.
Thần sắc chúng đệ tử Xiển Giáo khẽ động, bọn hắn không có Tử Văn Bàn Đào.
Bạch Cẩm cầm một quả Tử Văn Bàn Đào đặt vào tay Quảng Thành Tử, nói: “Sư huynh cầm lấy đi.”
Sau đó tiếp tục chia bàn đào cho các sư đệ trong Xiển Giáo, cười nói: “Mọi người đều cầm lấy đi, đây là bàn đào chín ngàn năm trên Thiên Đình, là Tiên Thiên Linh Căn hiếm có trên hồng hoang, mọi người nếm thử đi.”
Chúng đệ tử Xiển Giáo tay chân luống cuống bị ép nhận lấy bàn đào. Mấy ngàn kỷ nguyên đến nay, lần đầu tiên gặp phải loại tình huống cưỡng ép tặng quà như vậy. Rốt cuộc là nhận lấy hay không nhận lấy đây?
Một đệ tử Xiển Giáo đều được cho một quả bàn đào nhưng thoạt nhìn số lượng bàn đào bên trong giỏ không hề giảm bớt, phảng phất như lấy hoài không hết, cái giỏ này rõ ràng là một kiện Không Gian Tiên Khí.
Sau khi Bạch Cẩm chia bàn đào xong, thấm thía nói: “Các sư huynh sư đệ, ta không thể không nói với các ngươi vài câu.”
Chương 401: Đến Thủ Dương Sơn tạ tội
Quảng Thành Tử bình tĩnh nói: “Sư đệ có gì chỉ giáo?”
“Tu đạo trước tu tâm, sư bá dạy dỗ các ngươi đến cảnh giới hiện tại cũng không dễ dàng gì. Bây giờ các ngươi đều có năng lực rồi, cũng đã lập đạo trường ở bên ngoài nhưng hẳn vẫn nên thường xuyên trở về hiếu kính sư phụ.”
Quảng Thành Tử không vui nói: “Sao ngươi biết được chúng ta không trở về hiếu kính sư phụ?”
“Hằng năm ta đều đến đây thỉnh an sư bá nhưng chẳng có lần nào gặp được chư vị sư huynh sư đệ.”
Trong nháy mắt, chúng tiên Xiển Giáo sắc mặt tối sầm. Bạch Cẩm đáng chết!
Quảng Thành Tử nói: “Chúng ta là tu sĩ tu tiên vấn đạo, mỗi lần bế quan không tới một ngàn năm không ra.”
Từ Hàng cũng vội nói: “Nỗ lực tu hành mới là báo đáp tốt nhất cho sư phụ.”
Thái Ất Chân Nhân lạnh giọng nói: “Lúc chúng ta tới cũng không có nhìn thấy sư đệ.”
“Vậy chứng tỏ các ngươi đến ít quá. Mỗi năm ta đều ở lại Côn Luân Sơn hơn một tháng để hiếu kính sư bá. Nếu các ngươi thường xuyên đến đâu sao lại không gặp phải ta được chứ?”
Bạch Cẩm thấm thía nói: “Không nên lấy cớ quá bận rộn, Côn Luân Sơn cũng là nhà của các ngươi mà. Rảnh rỗi thì tìm thời điểm thích hợp dẫn đồ đệ về thăm thường xuyên một chút. Mang theo nụ cười, mang theo nỗi nhớ nhung đi cùng huynh đệ về thăm nhà. Sư phụ chuẩn bị lải nhải một chút, huynh đệ thu xếp một bàn cơm ngon, sau đó nói với sư phụ những phiền não trong tu luyện, rồi lại nói chuyện công việc với các sư huynh đệ.”
“Chư vị sư huynh đệ, lời ta nói tới đây thôi, các ngươi suy nghĩ cho tốt đi!”
Sau khi nói xong, Bạch Cẩm liền cười đi về phía Ngọc Hư Cung. Hắn đẩy đại môn cung điện ra đi vào, cung kính bái lạy nói: “Đệ tử bái kiến sư bá!”
Nguyên Thủy trên chủ vị ôn hòa nói: “Đứng lên đi!”
“Vâng!” Bạch Cẩm đứng dậy, cầm lấy giỏ trong tay nói: “Sư bá, đâu là bàn đào Thiên Đình tặng người, mong sư bá vui vẻ nhận lấy.”
Nguyên Thủy phất tay thu hồi nói: “Dao Cơ được ngươi cứu rồi.”
Bạch Cẩm gật đầu cung kính nói: “Vâng! Đệ tử phung sư mệnh cứu Dao Cơ phá hư mưu đồ của sư bá, mong sư bá thứ tội.”
“Tất nhiên ta biết là Thông Thiên gây nên. Hừ! Không có chút mắt nhìn đại cục nào.”
Bạch Cẩm cẩn thận nói: “Sư bá, người từng nói người sẽ không để ý việc ta ra tay.”
“Ta không để ý việc ngươi ra tay nhưng Thông Thiên là chủ của một giáo lại không có chút mắt nhìn đại cục, chỉ nhìn thứ trước mắt, không để ý đến thiên địa. Tầm nhìn nhỏ hẹp như vậy sao giáo hóa hồng hoang được chứ.”
Bạch Cẩm vội vàng nói: “Sư bá, lần này quả thực không thể trách sư phụ ta, trong đó còn có ẩn tình khác.”
“Hửm?” Nguyên Thủy khẽ nhíu mày.
“Khởi bẩm sư bá, qua sự suy tính của sư phụ ta, sự kiện Dao Cơ lần này có Tây Phương Giáo nhúng tay vào, mục đích là để cắt đứt tình nghĩa giữa Tam Thanh và Thiên Đình, làm giảm thực lực của phương Đông ta. Vì vậy sư phụ mới để ta ra tay cứu Dao Cơ, có chỗ đắc tội mong sư bá thứ tội.”
Nguyên Thủy nhìn về phương Tây nhíu mày nói: “Tây Phương Giáo mưu đồ à, chẳng trách Chuẩn Đề chủ động ra tay giúp ta ngăn cản Dao Trì.”
Bạch Cẩm nói: “Sư bá, sư phụ dặn dò đệ tử nhất định phải cứu Dao Cơ trong bí mật, vì vậy bây giờ chúng sinh hồng hoang đều nghĩ rằng Dao Cơ đã vẫn lạc, Thiên quy được gìn giữ, mưu đồ của Tây Phương Giáo cũng thất bại.”
“Vẫn coi như làm việc có chút chuẩn mực, cho nên bàn đào này là nhận lỗi sao?”
Bạch Cẩm liên tục gật đầu nói: “Vâng! Sư phụ ta nói sư bá rộng lượng lắm, chắc chắn người sẽ không để bụng những chuyện như này đâu, chỉ là bảo ta đưa tới một giỏ đào bày tỏ tâm ý.”
Nguyên Thủy hài lòng gật đầu: “Ừm! Coi như hắn còn biết chút tôn ti, nếu còn so đo với hắn nữa thì lại thành ta hẹp hòi.”
Bạch Cẩm mừng rỡ bái lạy: “Sư bá rộng lượng.”
Bạch Cẩm ở lại Côn Luân Sơn hơn một tháng, sau đó mới trở lại Kim Ngao Đảo.
Đại môn Bích Du Cung bị đẩy ra một khe hở nhỏ, Bạch Cẩm thò đầu qua khe cửa cười hì hì kêu lên: “Sư phụ ơi…”
Thông Thiên ngồi trên chủ vị không vui nói: “Ngươi lăn vào đây cho ta!”
Bạch Cẩm mở rộng đại môn ra chậm rãi chạy vào, cười nói: “Sư phụ, đệ tử mới từ Thiên Đình trở về, có mang một ít đặc sản từ Thiên Đình về nữa.”
Trong tay hắn xuất hiện một cái giỏ, bên trong đó chất đầy bàn đào.
Thông Thiên tiện tay vung lên, bàn đào lập tức biến mất, hắn đánh giá Bạch Cẩm rồi không vui nói: “Cứu Dao Cơ rồi?”
Bạch Cẩm chạy lên ngồi trên bậc thang, vui vẻ cười nói: “Đúng vậy! Nhờ có sơn thạch của Ngọc Kinh Sơn mà sư phụ ban cho, nếu không thì đệ tử làm gì có cơ hội ra mặt?” Hắn vừa nói vừa đấm chân cho Thông Thiên.
Thông Thiên không vui nói: “Đừng lừa gạt ta, ban đầu ngươi nói ai ngầu, bây giờ thì ngầu chỗ nào? Bá đạo chỗ nào chứ? Lưu truyền vô lượng kiếp mà ngươi nói đâu?”
Bạch Cẩm lập tức cười nói: “Sư phụ, ta lại nghĩ một hồi, nếu chúng ta quá bá đạo, quá ngầu thì không phải là Nhị sư bá cũng bị vả mặt sao? Làm như vậy thì không tốt cho lắm đâu nhỉ? Sư phụ, chúng ta đều là người một nhà, có phải chúng ta nên chừa cho Nhị sư bá chút mặt mũi hay không? Nhỡ đâu Nhị sư bá nổi giận thì không ổn rồi.”
Chương 402: Tam Thanh tề tụ
Thông Thiên đánh giá Bạch Cẩm, cười ha hả nói: “Mấy ngày trước, người muốn vi sư dốc hết sức ép Nguyên Thủy chính là ngươi mà?”
Bạch Cẩm gật đầu trung thực đáp: “Vâng!”
“Bây giờ lại nói muốn khéo léo giữ chút thể diện cho Nguyên Thủy cũng là ngươi phải không?”
“Đúng rồi! Là đệ tử đó.”
Thanh âm của Thông Thiên bỗng đề cao lên, quát: “Nói thế nào cũng đều là ngươi, ngươi cảm thấy đùa giỡn vi sư vui lắm sao?”
Bạch Cẩm vội vàng nói: “Đệ tử nào dám chứ! Sư phụ người nghĩ xem, Đệ tử cứu Dao Cơ có thể giấu diễm được tiên thần khắp thiên hạ nhưng có thể giấu được Thánh Nhân sao? Bây giờ tất cả Thánh Nhân đều biết sư phụ chèn ép sư bá, hành đồn không nhìn đến Thiên ý vĩ đại như thế, vậy mà còn không tính là uy phong đại khí sao? Sư phụ, đệ tử bí mật ra tay cứu Dao Cơ cũng coi như là cho sư bá chút mặt mũi. Trong lúc sư phụ người uy vũ thì đồng thời cũng biểu lộ ra sự khiêm tốn của chúng ta.”
“Ngươi thực sự nghĩ như vậy sao?”
“Sư phụ, người nhìn vào ánh mắt chân thành tha thiết của ta xem.” Bạch Cẩm mở to mắt nhìn Thông Thiên.
Thông Thiên cúi đầu nhìn Bạch Cẩm một chút, nhìn kiểu gì cũng giống như một cái mặt quỳ, hắn liền nhấc một chân lên đá đi.
“A!” Một tiếng hét thảm truyền ra, một ngôi sao băng bay lên bầu trời Kim Ngao Đảo theo hình xoắn ốc, rất nhiều đệ tử Tiệt Giáo đều ngẩng đầu nhìn lên trời, trong mắt bọn hắn đều chứa đựng vẻ hâm mộ. Sự sủng ái của sư phụ đó!
Đột nhiên một giọng nói già nua vang lên trong Bích Du Cung: “Thông Thiên, đến Thủ Dương Sơn tụ tập.”
Nụ cười trên mặt Thông Thiên lập tức thu liễm lại, hắn sửa sang y phục một chút rồi bước ra một bước, thân ảnh liền biến mất trong nháy mắt.
Bên trong vườn trà Bát Cảnh Cung, Thông Thiên và Nguyên Thủy đi ra từ trong hư không. Bọn hắn liếc nhìn nhau rồi cùng ‘hừ’ một tiếng, sau đó đi đền phía dưới cây trà.
Thái Thượng đoan chính ngồi dưới cây trà nhìn về phía hai người thủy hỏa bất dung, nhất thời cảm thấy bất đắc dĩ. Người đại huynh là hắn thật mệt mỏi mà!
Nguyên Thủy và Thông Thiên ngồi xuống bên cạnh bàn tạo thành thế chân vạc hình tam giác.
Thái Thượng cầm lấy ấm trà rót hai chén, hắn buông ấm trà xuống, hai tách trà liền dời đến trước mặt hai người Nguyên Thủy và Thông Thiên.
Nguyên Thủy nâng tách trà lên nhấp một ngụm rồi bất động thanh sắc buông tách trà xuống. Thật khó uống!
Thông Thiên uống một ngụm, nhíu mày nói: “Đây mà vị gì mà lạ vậy?”
Thái Thượng cười nói: “Đây gọi là Bàn Long Trà mà ta mới phát hiện gần đây, phong vị rất đặc biệt. Thế gian vạn vật giống như loại trà này vậy, có người thích, có người lạnh nhạt, cũng có người chán ghét.”
Thông Thiên hoài nghi nói: “Hương vị kỳ quái như vậy mà cũng có người thích sao?”
Thái Thượng cười ha hả nói: “Bạch Cẩm rất yêu thích Bàn Long Trà này, lúc rời đi còn mang theo hai cân trà.”
Nguyên Thủy nói: “Đại huynh triệu tập chúng ta đến đây có phải là vì chuyện Dao Cơ công chúa hay không?”
“Chỉ là đã rất lâu rồi không gặp hai vị huynh đệ nên rất nhớ mà thôi. Vì vậy hôm nay mới mời hai vị đến đây gặp mặt. Về chuyện của Dao Cơ, từ đầu đến cuối ta đều không nhúng tay vào, cũng không quá chú ý, hình như bây giờ đã kết thúc rồi nhỉ?”
Nguyên Thủy quay đầu nhìn Thông Thiên, Thông Thiên cũng quay đầu nhìn Nguyên Thủy, bốn mắt đối nhau.
Thông Thiên nở nụ cười đắc ý nhưng trong mắt Nguyên Thủy thì đây chính là nụ cười lấy lòng sau khi nhận lỗi.
Nguyên Thủy cũng lộ ra nụ cười, trong mắt Thông Thiên thì đây chính là nụ cười chịu thua.
Nguyên Thủy Thiên Tôn gật gật đầu nói: “Tam đệ đã trưởng thành, làm việc cũng có chừng mực hơn.”
Thông Thiên cười lớn, Nhị ca chịu thua rồi! Cách làm của Bạch Cẩm quả thực có thể giữ lại cho Nguyên Thủy chút mặt mũi. Lúc này hắn cười nói: “Nhị ca làm cũng không tệ, chỉ kém ta một bậc mà thôi.”
Nguyên Thủy trầm ngưng không nói, quả thực hắn không phát hiện ra thủ đoạn của Tây Phương Giáo. Thông Thiên đang nhắc nhở ta phải cẩn thận với Tây Phương Giáo sao?
Thái Thượng cười nói: “Huyền Đô.”
Huyền Đô bưng một nồi lẩu đi tới đặt trên bàn, sau đó lại bưng lên rất nhiều đồ ăn kèm.
Thái Thượng thả đồ ăn vào nồi lẩu, cười nói: “Từ lúc rời khỏi Côn Luân Sơn, đây là lần đầu tiên chúng ta tụ hợp với nhau ăn cơm.”
Nguyên Thủy cũng mỉm cười nói: “Đúng vậy! Nồi lẩu này là do Bạch Cẩm phát minh ra, lúc ấy hắn nói nồi lẩu là công cụ giúp một nhà đoàn viên.”
Thái Thượng cũng ôn hòa gật đầu, cười nói: “Ba người chúng ta tề tụ, vừa hay rất phù hợp để ăn lẩu.”
Thông Thiên và Nguyên Thủy cũng bắt đầu động đũa.
Sau ba khắc, Nguyên Thủy đặt đũa xuống nhìn Thông Thiên nói: “Tam đệ, ngươi định xử lý vấn đề của Tiệt Giáo như thế nào?”
“Tiệt Giáo ta rất tốt!” Thông Thiên không thèm để ý nói.
Nguyên Thủy nghiêm túc nói: “Khí vận của Tiệt Giáo ngươi đã bị đệ tử xâm nhiễm, vậy mà ngươi còn nói rất tốt sao?”
Nguyên Thủy vừa mới nghiêm túc, trong lòng Thông Thiên liền nổi lên tâm lý phản nghịch,không vui nói: “Ta tự có tính toán của ta.”
Nhất thời, bầu không khí trong bàn cơm trở nên căng thẳng.
Nguyên Thủy nghiêm túc nói: “Ngươi thì có tính toán gì được chứ? Lúc trước ta đã nói đừng thu đồ đệ trắng trợn như vậy nữa, thế mà ngươi không nghe. Bạch Cẩm giúp ngươi mà ngươi cũng không quan tâm. Bây giờ đã phát triển đến tình trạng xấu nhất, ngươi còn có thể làm gì chứ?”
Thông Thiên giáo chủ trầm ngưng không nói.
Chương 403: Lục Thánh tề tụ
Nguyên Thủy nhìn Thái Thượng, hơi bực bội nói: “Đại huynh, ngươi nói gì đi chứ!”
Thái Thượng im lặng, quả nhiên lại đẩy lên người ta. Hắn ung dung thở dài nhìn Thông Thiên nói: “Thông Thiên, trở về phân tán tất cả đệ tử ra đi!”
Ánh mắt Thông Thiên lăng lệ, quát: “Tuyệt đối không thể!” Thân ảnh hắn biến mất khỏi vị trí.
Nguyên Thủy tức giận nói: “Đại huynh, ngươi nhìn hắn xem, không biết tốt xấu. Chẳng lẽ chúng ta còn hại hắn được sao?”
“Aizz…” Thái Thượng thở dài một hơi, lấy tay vỗ trán. Ta khổ quá mà!
Tam Thanh gặp nhau nhưng rồi tan rã mà không vui vẻ gì.
…
Một năm sau, tất cả Thánh Nhân cùng nhau rời đi đạo trường tiến vào bên trong hỗn độn.
Bên trong Tử Tiêu Cung, Thái Thượng Thánh Nhân, Nguyên Thủy Thánh Nhân, Thông Thiên Thánh Nhân, Nữ Oa nương nương, Tiếp Dẫn Thánh Nhân và Chuẩn Đề Thánh Nhân, sáu vị Thánh Nhân cùng nhau chắp tay thi lễ, cúng kính nói: “Bái kiến sư tôn!”
Trên chủ vị, một lão đạo tử hư hóa thực, râu tóc bạc trắng, thần sắc lạnh nhạt.
Sáu Thánh đứng lên.
Thái Thượng nói: “Không biết sư tôn triệu tập chúng ta đến đây là có việc gì cần làm sao?”
Chư Thánh khác cũng nhìn Hồng Quân Đạo Tổ. Từ khi Đạo Tổ hợp đạo, đây là lần đầu tiên chủ động triệu tập Lục Thánh, lần trước sư tôn hiện thân là bởi vì Vu Yêu lượng kiếp.
Hồng Quân bình thản nói: “Một ngàn bảy trăm năm mươi nguyên trước, lúc đệ tử Xiển Giáo phụ tá Nhân Hoàng phạm phải Thần Tiên sát kiếp. Từ khi kiếp nạn diễn sinh đến nay, nhân quả dây dưa, sát khí tràn ngập trong thiên địa đã diễn sinh thành lượng kiếp.”
Cái gì? Tất cả chúng Thánh đều biến sắc. Lượng kiếp lại tới rồi, cho dù có là Thánh Nhân thì cũng không thể khinh thị sự khủng bố của lượng kiếp.
Long Phượng lượng kiếp đánh cho hồng hoang địa mạch vỡ vụn, phía Tây tàn lụi. Vu Yêu lượng kiếp đánh cho trụ trời đứt gãy, tứ cực lập úp. Không biết lần lượng kiếp này sẽ là tràng cảnh khủng bố như thế nào đây?
Nữ Oa nương nương liền vội vàng hỏi: “Sư phụ, lần lượng kiếp này phải hóa giải như thế nào?”
“Lần đại kiếp này là bởi vì đệ tử của Thánh Nhân và Nhân tộc cùng gây nên, cũng ứng trên người Nhân tộc và Thánh Nhân đại giáo của hồng hoang.”
Tất cả Thánh Nhân đều khẽ nhíu mày, trong lòng ngưng trọng. Đệ tử là căn cơ của Thánh Nhân đại giáo, nếu tổn thất quá nhiều đệ tử trong lượng kiếp thì cũng có nghĩ là Thánh Nhân đại giáo sẽ sụp đổ.
Hồng Quân chậm rãi nói: “Yêu tộc rời khỏi Thiên Đình, ta lập Hạo Thiên và Dao Trì làm Thiên Đình chi chủ thống lĩnh thiên địa. Hạo Thiên có lời, hiện nay chúng Thần trên Thiên Đình không đủ, ba trăm sáu mươi Chu Thiên Tinh Thần không ai chưởng quản, Chu Thiên Bộ Thần trống rỗng. Bây giờ đúng lúc lượng kiếp tiến đến, ta muốn phân đất phong hầu Chúng Thần. Một người vượt qua sát kiếp rửa sạch nhân quả thì cả hai Chúng Thần đều quy vị vận chuyển thiên địa.”
Hồng Quân nói xong, có hai vật hiện lên mà một bảng và một roi, nói: “Đây là Phong Thần Bảng và Đả Thần Tiên, chính là Thần Khí của Phong Thần, do người của Phong Thần chấp chưởng. Trong sát kiếp, nếu tiên đạo nhiều người nhập tiên đạo thì sẽ được hưởng một lượng kiếp đích thanh tĩnh tự tại. Mỗi người có thể dựa vào việc nhập Thần đạo trong Phong Thần Bảng đạt được Chính Thần chi vị, một lần nữa hóa thành tro tàn. Về việc lấp bảng như thế nào thì các ngươi tự thương nghị.”
Sau khi nói xong, thân ảnh Hồng Quân mờ dần rồi biến mất, chỉ để lại một bảng và một roi lơ lửng trên chỗ ngồi.
Lục Thánh trầm mặc một lát.
Chuẩn Đề Thánh Nhân bật cười nói: “Chuyện này hiển nhiên là trả thù, vị tiểu sư đệ này của chúng ta thực sự không dễ chọc. Nguyên Thủy sư huynh, ngươi xem Phong Thần Bảng này nên làm thế nào đây? Dù sao cũng là nhân quả mà đệ tử của ngươi gây ra.”
Nguyên Thủy bình tĩnh nói: “Đường đường là Thiên Đế tất nhiên không thể khinh nhục. Lúc sư đệ tính toán Thiên Đình thì hẳn phải biết điểm này.”
Nụ cười của Chuẩn Đề khựng lại, hắn vậy mà lại biết? Không thể nào! Dựa vào sự hiểu biết của hắn đối với Nguyên Thủy thì hẳn là không tra ra được mới đúng. Hắn tiếp tục mỉm cười nói: “Sư huynh, ngài đang nói gì vậy? Sư đệ ta nghe không hiểu!”
Nguyên Thủy nhìn Chuẩn Đề, nghiêm túc nói: “Thế gian hết thảy đều phải có quy định, sư đệ là việc chớ có quá mức.”
Thông Thiên và Thái Thượng đều nhìn về phía Chuẩn Đề.
Nếu đã bị Nguyên Thủy chỉ ra thì Chuẩn Đề cũng không ngụy biện nữa, xoay người thi lễ nghiêm túc nói: “Đa tạ sư huynh dạy bảo, sư huynh nói rất đúng, sau này sư đệ ta sẽ chú ý hơn.”
Thái Thượng bình thản nói: “Những chuyện khác để sau này bàn, bây giờ nên điền Phong Thần Bảng như thế nào đấy? Người nào xứng đáng để lên bảng?”
Tiếp Dẫn chắp tay trước ngực nói: “Bắt đầu điền từ Đại sư huynh.”
Thái Thượng vẫy tay, Phong Thần Bảng và Đả Thần Tiên bay xuống rơi vào trong tay Thái Thượng. Hắn triển khai Phong Thần Bảng, Phong Thần Bảng cũng không lớn, mặt ngoài ba quang minh diệt giống như ngọc thạch bình thường.
Nguyên Thủy ở bên cạnh nói: “Chân Vũ và Thiên Bồng của Nhân Giáo đều nhậm chức trên Thiên Đình, Đại huynh không cần phải ký Phong Thần Bảng này.”
Thái Thượng duỗi ngón tay ra, lấy tay làm bút viết lên Phong Thần Bảng, bình tĩnh nói: “Là Đại sư huynh thì đương nhiên phải làm gương. Huyền Đô là Nhân Giáo thủ đồ nên không thể lên bảng, đã như vậy thì ta liền phân ra một tôn hóa thân tọa trấn Thiên Đình.”
Chương 404: Phong Thần Bảng
Thái Thương thu hồi ngón tay lại, một cái tên hiện lên trên mặt ngọc của Phong Thần Bảng, bốn chữ ‘Thái Thượng Lão Quân’ thình lình xuất hiện rồi biến mất.
Thái Thượng nhìn chúng Thánh nói: “Như vậy được chứ?”
Chúng Thánh cùng nhau gật đầu nói: “Thiện!”
Thái Thượng đưa Phong Thần Bảng ra nói: “Chư vị sư đệ sư muội, đến phiên các ngươi rồi.”
Nữ Oa đưa tay nhận lấy Phong Thần Bảng nói: “Đại sư huynh đã làm gương mẫu thì ta cũng không thể không đếm xỉa đến.”
Nữ Oa triển khai Phong Thần Bảng. lấy tay làm bút viết lên Phong Thần Bảng, vừa viết vừa nói: “Ta không lập đại giáo, cũng không có quá nhiều đệ tử nên cũng phân ra phân ra một tôn hóa thân tọa trấn Thiên Đình, chấp chưởng nhân duyên của thiên địa.”
Nữ Oa thu tay lại, trên mặt bạch ngọc của Phong Thần Bảng xuất hiện hai cái tên là ‘Nguyệt Lão’ và ‘Linh Châu Tử’ rồi dần dần mờ nhạt biến mất đi, ẩn vào bên trong Phong Thần Bảng.
Nữ Oa thu Phong Thần Bảng lại, đưa ra nói: “Sư huynh, sư đệ, đến phiên các ngươi rồi.”
Chuẩn Đề lắc đầu cười nói: “Đệ tử của phương Tây ta không giày phàm trầm, không gây nhân quả. Lần Phong Thần lượng kiếp này không liên quan gì đến ta cả.”
Thông Thiên không chút khách khí nói: “Vậy có cần hỏi sư tôn một chút xem, có phải là Tây Phương Giác ngươi đã thoát ly khỏi hồng hoang hay không?”
Nguyên Thủy cũng nói: “Sư đệ, nhân quả Dao Cơ nên tính như thế nào?”
Chuẩn Đề còn muốn cãi thì Tiếp Dẫn đã đưa tay ra nhận lấy Phong Thần Bảng, ‘xẹt xẹt xẹt’ viết lên trên đó mười cái tên, sau đó đưa Phong Thần Bảng ra nói: “Tây Phương Giáo ta khó khăn, chỉ có thể đưa những đệ tử này ra.”
Nguyên Thủy tiếp nhận Phong Thần Bảng, nghĩ một lúc rồi đưa tay ra viết xuống một cái tên ‘Nam Cực Tiên Ông’, nói: “Đệ tử Xiển Giáo ta đều theo hầu Chân Tiên thâm hậu phúc đức, chỉ có Nam Cực Tiên Ông có thể lên bảng.”
Nguyên Thủy đưa Phong Thần Bảng cho Thông Thiên, nói: “Tam đệ, đệ tử Tiệt Giáo ngươi vàng thau lẫn lộn, Tiên Yêu hỗn loạn, căn tính nông cạn, ngoại trừ những đệ tử ưu lương hiếm hoi thì tất cả những người khác đều có thể lên bảng.”
Thông Thiên bất mãn, đệ tử mà ta khổ cục dạy bảo mà ở trước mặt ngươi chỉ là hạng người căn tính nông cạn? Hắn đưa tay cầm lấy Phong Thần Bảng, lạnh giọng nói: “Nhị ca, lượng kiếp này là do đệ tử của ngươi phạm sát kiếp gây ra, ngươi còn không biết xấu hổ nói bọn hắn phúc đức thâm hậu?”
Thông Thiên mở quyển trục ra, vung tay lên, mười mấy cái tên hiện lên trên mặt, nói: “Được rồi, những người này chính là những đệ tử Tiệt Giáo có thể lên Phong Thần Bảng.”
Trong lòng Nguyên Thủy đầy phẫn nộ, hắn quát: "Thông Thiên, bây giờ không phải là lúc ngươi nổi nóng, đệ tử của ngươi như thế nào, bản thân ngươi không biết hay sao?"
Thông Thiên khép trục cuốn lại, nghiêm túc nói: "Trong mắt ta, bọn hắn đều là những người xuất sắc, đều là truyền nhân của ta."
Tiếp Dẫn Thánh Nhân nhìn sang Thông Thiên, khuyên nhủ: "Sư huynh, huynh viết thêm nữa đi! Vừa hay những đệ tử này không thể hoàn thành Phong Thần, thượng thiên Phong Thần cũng không phải là chuyện xấu."
Thông Thiên cất giọng lạnh lùng: "Các ngươi đau lòng cho đệ tử của mình, lẽ nào ta nỡ để đệ tử của ta bị người ta hạch sách sao? Những lời này không cần nói nữa, Phong Thần bảng ta cũng sẽ không viết vào."
Nguyên Thủy hận sắt không thành thép nói: “Sao ngươi ngoan cố thế hả.”
"Sư huynh, nếu viết tên các đệ tử của ngươi vào Phong Thần Bảng thì ngươi có chịu không?"
"Đệ tử của ta khác."
Bộp!
Thông Thiên đóng Phong Thần Bảng lại, không vui nói: "Trong mắt ta, đồ đệ của ta là ưu tú nhất."
Nguyên Thủy và Thông Thiên nhìn nhau, ánh mắt hai người như bắn ra tia lửa, một người sầu não vì Tam đệ không nghe lời khuyên, một người thì tức giận Nhị ca đã quản quá nhiều.
Thái thượng bất lực lắc đầu, tiến một bước tới chính giữa hai người bọn hắn, nói: "Đủ rồi, dừng ở đây thôi!"
Thông Thiên và Nguyên Thủy đều cung ‘hừ’ một tiếng rồi quay đầu sang chỗ khác.
Chuẩn Đề mỉm cười trầm ngâm.
Hồng Quân lẳng lặng xuất hiện trên chủ vị, hỏi: "Các ngươi thương lượng xong chưa, tính ký vào bảng Phong Thần thế nào đây?"
Thái Thượng chắp tay thi lễ nói: "Đệ tử hồi bẩm sư tôn, chúng ta quyết định tạm thời không không ký vào bảng này, lúc Phong Thần dựa vào thiên mệnh liệu có được thượng bảng."
Hồng Quân chậm rãi gật đầu và nói: "Cũng được!"
Hồng Quân phất tay gọi Phong Thần Bảng và Đả Thần Tiên bay ra rồi rơi vào trong tay, nói: "Người được Phong Thần tự có phi hùng chi tướng, theo nhân quả hắn ắt sẽ trở thành môn hạ của Thánh Nhân, chịu đựng thiên mệnh. Người được Phong Thần cho dù có bái vào giáo nào thì giáo đó liền có thể chấp chưởng Đả Thần Tiên và Phong Thần Bảng, chủ trì Phong Thần lượng kiếp."
Lục Thánh trong lòng thầm kính nể, chấp chưởng Phong Thần lượng kiếp, há chẳng phải đã định sẵn Thánh cục rồi sao? Ngoại trừ Nữ Oa nương nương, các chư Thánh còn lại đều âm thầm hạ quyết tâm, ắt phải có khí thế của người được Phong Thần.
"Các ngươi tự đi đi! Trăm năm sau Phong Thần lượng kiếp sẽ bắt đầu."
Lục Thánh cung kính hành lễ đáp: "Cung tiễn lão sư!"
Thân ảnh của Hồng Quân mờ dần và biến mất trước Lục Thánh.
Lục Thánh đứng thẳng dậy nhìn nhau, cứ thế này thì bọn hắn có thể sẽ trở thành đối thủ của nhau. Thật thú vị!
Nữ Oa mỉm cười nói: "Mấy vị sư huynh sư đệ, ta sẽ không tham gia Phong Thần lượng kiếp này."



