Chương 108
Khương Tử Nha cũng tức giận, lập tức thở hổn hển quát: "Tại con ngựa bị tuột cương, vấp phải dây cương làm đổ gánh mì xuống đất, cùng lúc đó trời nổi gió to thổi mì đi mất. Nếu không phải con tiện nhân ngươi gây chuyện, nếu ngươi không bắt ta đi bán mì thì sao có thể xảy ra chuyện này?"
Khương Tử Nha sải bước đi vào trong một căn phòng, đóng sầm cửa lại.
Mã Thị tức giận mắng: "Chẳng phải tại ngươi vô dụng sao, còn oán trách trước, có phải tại ta đâu. Đúng là giá áo túi cơm! Cái đồ chỉ biết ăn ăn uống uống!" Nàng xoay người đi đến một căn phòng khác, đóng cửa cái rầm.
Khương Tử Nha ngồi trên giường trong phòng khách, vừa chán nản vừa đau lòng. Dù sao Khương Tử Nha mình đây cũng một lòng cầu tiên phỏng đạo, mục tiêu là lên Côn Luân Sơn nhưng tu đạo không thành, bị sư phụ đuổi đến trần thế, bây giờ còn phải gánh chịu cơn giận của một bà nương. Thật đáng giận, thật bực bội!
Nghĩ tới tu tiên vấn đạo, Khương Tử Nha bất giác sờ ống tay áo, lấy viên đá mua trên phố từ trong tay áo ra. Hắn tự lẩm bẩm một mình: "Bảo vật phong trần, thế nhân ngu dốt! Hôm nay Khương Tử Nha ta sẽ giúp ngươi khôi phục diện mạo ban đầu!"
Ngọc Thanh Tiên Lực trong tay hắn dung nhập vào trong viên đá. Rắc rắc rắc! Trên viên đá xuất hiện từng vết rạn như mạng nhện. Ầm! Đột nhiên viên đá nổ tung tỏa ra ánh sáng bao phủ khắp phòng.
Tâm thần Khương Tử Nha lập tức đi tới một tinh không yên tĩnh, một tế đàn cực lớn dựng trên vô số tinh vân tinh tuyền như trung tâm của cả tinh không vũ trụ.
Trong tinh không, Khương Tử Nha nhỏ bé tựa hạt bụi ngẩng đầu nhìn tế đàn uy nghiêm thần thánh kia, khó lòng kìm chế cảm xúc kính sợ.
Tế đàn xoay chầm chậm, tinh không xung quanh vỡ vụn, địa hỏa thủy phong diễn hóa, vô số thế giới ra đời, đông đảo chúng sinh trong thế giới quỳ lạy, hiến tế và cầu nguyện với tế đàn.
Khương Tử Nha hít sâu một hơi, cố đè nén ý muốn quỳ lạy. Hắn nhìn tế đàn bằng ánh mắt khó tin, đây.... rốt cuộc đây là pháp bảo gì thế? Hình như còn đáng sợ hơn cả sư phụ!
Ầm! Hư không vỡ tan tành, nhìn xuyên qua hư không vỡ nát có thể loáng thoáng trông thấy Thần, Ma chém giết và ba nghìn đại đạo diễn hóa.
…
Trong lúc Khương Tử Nha rơi vào không gian tế đàn, Mã Thị ở trong một căn phòng khác buồn bã rơi nước mắt. Nam nhân của mình kém cỏi như thế, ngày tháng sau này sống kiểu gì?
Bùm! Một đạo thánh quang màu trắng nở rộ, Mã Thị vội vàng lấy ống tay áo che mặt, híp mắt nhìn bạch quang.
Bạch Cẩm từ từ hiện ra trong bạch quang, thánh khiết không tì vết, gương mặt tươi cười, toàn thân toát ra khí tức hài hòa hệt như một vị thần linh đại từ đại bi.
Mã Thị cuống quít quỳ lạy, vừa dập đầu vừa kích động hô: "Thần tiên, bái kiến thần tiên!"
Giọng nói vang dội của Bạch Cẩm văng vẳng trong phòng: "Mã Thị, ngươi tích đức làm việc thiện nhiều đời làm thiên địa cảm động. Trời ban lương duyên cho ngươi, sao ngươi không trân trọng?"
Mã Thị ngẩng đầu, hỏi bằng giọng điệu vừa ngạc nhiên vừa nghi hoặc: "Thần tiên, ngài nói là trời ban lương duyên ư?" Nhất thời vô số ý nghĩ nảy ra trong đầu nàng, lẽ nào mình có người chân mệnh? Là phú thương hay là quan lớn?
Bạch Cẩm nở nụ cười ấm áp: "Khương Tử Nha chính là lương duyên của ngươi."
Mã Thị thốt lên đầy kinh ngạc: "Hắn á?" Nàng vội vàng nói: "Thần tiên ơi, ngài kiểm tra kĩ lại xem có phải nhầm rồi không! Khương Tử Nha vai không thể khiêng tay không thể xách, không biết nấu cơm, trồng trọt cũng chẳng xong, ngay cả làm buôn bán cũng liên tục lỗ vốn. Thế thì sao có thể gọi là lương duyên?"
Giọng nói vang dội của Bạch Cẩm lại vang lên: "Khương Tử Nha chính là đệ tử của Thánh Nhân, vốn có thần lực và khả năng bảo vệ xã tắc. Những việc ngươi nói không phải là điều hắn muốn. Chỉ cần ngươi kiên định ở bên cạnh hắn, khích lệ hắn, ủng hộ hắn, làm một hiền thê lương mẫu bày mưu tính kế cho hắn thì không lâu sau ngươi sẽ có được phú quý chốn nhân gian, thậm chí một ngày nào đó còn có hi vọng trở thành tiên thành thần, cùng tướng công ngươi như hình với bóng."
Mã phu nhân vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: "Thật sao?"
Bạch Cẩm gật đầu, thái độ hiền hòa: "Những gian khổ ở hiện tại đều là khảo nghiệm dành cho ngươi."
Mã Thị gật đầu như giã tỏi, mừng rỡ nói: "Ta biết, ta biết rồi. Ta nhất định sẽ không rời không bỏ hắn, thấu hiểu hắn, ủng hô hắn, bày mưu tính kế cho hắn."
Bạch Cẩm gật đầu mỉm cười: "Tốt lắm! Ta không đành lòng thấy ngươi bỏ lỡ phúc duyên của mình nên mới hạ phàm chỉ dẫn cho ngươi. Đây là chuyện vi phạm Thiên điều, ngươi tuyệt đối không được tiết lộ cho người khác."
Mã Thị vội vàng che miệng, ra sức gật đầu.
Bạch Cẩm cười khẽ, thân ảnh nhạt dần rồi biến mất.
Một khắc sau hắn xuất hiện trên không trung chỗ trạch viện. Khương sư đệ không cần cảm ơn ta đâu, ta cũng không muốn thấy cảnh sau này các ngươi phu thê chia lìa, để rồi một mối nhân duyên tốt đẹp trở thành chuyện đáng tiếc. Phu thê đồng lòng mới có thể phát huy sức mạnh to lớn, nửa kia mệnh sao chổi thì cuộc sống không cần âu lo.
...
Bên trong căn phòng, đột nhiên Khương Tử Nha tỉnh lại, cúi đầu nhìn tế đàn ba nghìn tầng lấp lánh trong suốt, trong mắt đong đầy cảm xúc kích động. Bây giờ hắn đã biết lai lịch của tế đàn này.
Chương 426: Khương Tử Nha hiến tế linh bảo
Hỗn Độn chưa phân chia thiên địa, cuộc chiến Ma Thần mịt mù đằng đẵng.
Từ khi Bàn Cổ phá Hồng Mông, bắt đầu phân biệt trong và đục.
Chúng thần cấp bậc Tiên Thiên can dự vào Thiên đạo, cây cỏ đá núi đều thành thiện.
Muốn biết Ma, Thần ở đâu thì vái lạy tế đàn ba nghìn lần.
Khương Tử Nha đặt tế đàn lên giường, dứt khoát xoay người quỳ xuống đất không chút dơ dự. Cộp! Cộp! Cộp! Hắn dập đầu thật mạnh, mười lần, trăm lần, nghìn lần.
Sau ba nghìn lần, Khương Tử Nha ngẩng đầu lên, choáng váng nhìn tế đàn.
Ầm! Tế đàn trong suốt lấp lánh thần quang, lập tức chui vào trong cơ thể Khương Tử Nha. Hắn rên rỉ vì đau đớn, hoảng hốt giây lát rồi mừng rỡ reo lên: "Tế đàn Thần Ma, tạo hóa đó! Tạo hóa cực lớn đó! Trời không tuyệt đường Khương Tử Nha ta!"
Ban đầu hắn tràn đầy khát vọng đi tầm tiên vấn đạo, kết quả là học đạo trị quốc thống soái suốt mấy trăm năm, Tiên đạo chưa thành đã bị đuổi xuống núi đi tìm phú quý chốn hồng trần gì đó, sao Khương Tử Nha có thể cam lòng nhưng bây giờ tạo hóa cực lớn đã tới.
Trong Hỗn Độn, ba nghìn Ma, Thần dựng dục đại diện cho ba nghìn pháp tắc đại đạo. Sau này Bàn Cổ xuất thế, dốc sức phá vạn pháp, dùng Bàn Cổ Phủ chém giết Ma, Thần trong Hỗn Độn, khai thiên lập địa.
Thiên địa ra đời, ba nghìn đại đạo hóa Thiên đạo, bản nguyên của ba nghìn Ma, Thần rải rác khắp nơi hội tụ thành tế đàn Ma Thần, chí bảo cấp bậc đại tạo hóa.
Chúng sinh hồng hoang có thể hiến tế trên tế đàn Ma Thần, câu thông với ba nghìn Ma, Thần trong cõi u minh và nhận lễ vật từ Ma, Thần.
Khương Tử Nha vội vàng vươn tay, tế đàn Ma Thần hiện ra trong lòng bàn tay hắn. Hắn ném ra, tế đàn nhỏ xíu bay lên cao rồi lơ lửng giữa không trung. Bản thể của tế đàn lấp lánh trong suốt tỏa ra uy năng khủng khiếp khiến người ta sợ hãi, nếu nhìn tế đàn lâu có thể trông thấy cảnh Thần, Ma chém giết, khai thiên lập địa.
Bây giờ phải thử uy năng của tế đàn Thần Ma này mới được! Khương Tử Nha lấy một miếng linh thạch đặt lên tế đàn, ôm lòng kỳ vọng chờ một lúc nhưng tế đàn không hề có phản ứng.
Hắn cắn răng lấy thêm một chiếc thạch ấn, thạch ấn có hình dạng như đỉnh núi, bên dưới có hai phù tự cổ xưa 'Phiên Thiên'.
Khương Tử Nha đặt Phiên Thiên Ấn lên tế đàn, chờ chốc lát nhưng tế đàn vẫn không phản ứng chút nào.
Khương Tử Nha không kìm được sinh lòng nghi ngờ, sao lại không có phản ứng? Lẽ nào tế đàn này hỏng rồi?
Hắn nhìn tế đàn uy nghiêm đại khí thuộc đẳng cấp cao trước mặt, thật sự không cam lòng đánh mất cơ duyên. Hắn cắn răng, lại lấy ra một chiếc thần kính. Thần kính có hai mặt âm dương, mặt dương màu trắng, mặt âm màu đen, chính là Tử Âm Dương Kính, bảo vật trấn động của Xích Tinh Tử.
Khương Tử Nha đặt thần kính lên tế đàn. Ầm! Tế đàn chấn động, linh thạch và hai món tiên khí trên đó lập tức vỡ vụn thành một đám khói bụi bay tứ tán.
Khương Tử Nha lập tức hét lên đầy xót xa: "Á! Tiên khí của ta!" Hắn vươn tay về phía tế đàn nhưng không nắm được cái gì, lòng đau như cắt.
Mình trải qua trăm cay nghìn đắng mới xin được hai món tiên khí này từ Vân Trung Tử sư huynh đó! Vì hai món tiên khí này mà mình phải bưng trà rót nước cho Vân Trung Tử sư huynh suốt hơn mười năm ròng, vậy mà bây giờ chớp mắt đã chẳng còn gì.
Khương Tử Nha giơ tay che ngực, lẩm bẩm nói: "Không giận, mình không giận, tế đàn Thần Ma có thể phá hủy hai món tiên khí này một cách dễ dàng chứng tỏ uy năng của nó vượt xa hai món tiên khí. Mình nên vui vẻ, đúng vậy, mình nên vui vẻ mới phải."
Lúc này Khương Tử Nha cũng đoán được không phải tế đàn Thần Ma bị hỏng mà là nó hoàn toàn không đếm xỉa tới pháp bảo mà mình hiến đế. Muốn hiến tế trên tế đàn Thần Ma thì không thể dùng pháp bảo bình thường. Từ điểm này có thể thấy đẳng cấp cao ngất của tế đàn Thần Ma.
Khương Tử Nha chậm rãi vươn tay, một viên châu xuất hiện trong lòng bàn tay. Hắn sờ viên châu trong tay, ánh mắt lộ rõ vẻ không nỡ. Đây là món linh bảo duy nhất của mình, là lễ vật sư phụ ban tặng, khác với Phong Thần Bảng và Đả Thần Tiên, đây là thứ chân chính thuộc về hắn. Thế nhưng vì tương lai sau này, bây giờ hắn phải liều thôi! Nếu tế đàn Thần Ma thật sự thần kỳ như hắn biết thì đại đạo có hi vọng!
Khương Tử Nha đặt linh châu lên tế đàn, cung kính chắp tay thi lễ: "Đệ tử sẵn lòng hiến tế viên linh châu này cung phụng Hỗn Độn Ma Thần."
Ầm! Địa hỏa thủy phong trên tế đàn diễn hóa Hỗn Độn, một cái bàn tay vàng khổng lồ vươn ra từ trong Hỗn Độn cầm lấy linh châu rồi lại rụt về.
Tiếp đó, một đôi mắt uy nghiêm hờ hững hiện lên trên tế đàn nhìn chằm chằm vào Khương Tử Nha, giọng nói hư ảo mông lung vang vọng trong đầu hắn: "Ngươi muốn cái gì?"
Toàn thân Khương Tử Nha run lên bần bật. Thật sự là giọng nói này quá đỗi uy nghiêm khiến người ta vô thức muốn quỳ lạy. Sau đó trong lòng hắn trào dâng niềm vui mừng khôn xiết.
Khương Tử Nha cố nén nỗi thôi thúc quỳ lạy, hắn lại chắp tay thi lễ lần nữa, đồng thời kích động nói: "Đệ tử muốn cầu Tiên đạo!"
Trên tế đàn tỏa ra một đạo thanh quang lờ mờ bao quanh Khương Tử Nha. Trong thanh quang, pháp lực trong cơ thể Khương Tử Nha bỗng tăng vọt trong nháy mắt, luyện thần phản hư, luyện hư hợp đạo.
Vèo! Hai mắt Khương Tử Nha phát ra thải quang mông lung, từ trong ra ngoài tỏa ra mùi hương thơm ngát, mái tóc trắng lấp lánh, thần thái phấn chấn. Hắn đã đạt cảnh giới Tiên Thiên cấp thấp nhất.
Chương 427: Phu thê làm hòa
Khương Tử Nha siết chặt nắm đấm, kích động lẩm bẩm một mình: "Tiên đạo! Đây là Tiên đạo!"
Hắn nhìn tế đàn bằng ánh mắt nồng nhiệt, quả nhiên tế đàn Thần Ma này có uy năng khôn cùng. Ngay cả sư phụ Nguyên Thủy Thánh Nhân cũng bảo mình không có hi vọng thành tiên, vậy mà tế đàn Thần Ma lại có thể giúp mình đạt được Tiên đạo một cách dễ dàng. Chẳng phải điều này đã chứng tỏ uy năng của tế đàn Thần Ma còn trên cả Thánh Nhân sao?
Khương Tử Nha siết chặt nắm đấm, cả người run lên vì kích động. Tạo hóa, đây là tạo hóa lớn lao đó! Mình phải hiến tế chư thiên để đạt được con đường đại đạo của mình, bây giờ Tiên đạo đã thành, dù là Thánh Nhân cũng không hẳn là mình không có hi vọng, cuối cùng sẽ có một ngày mình uy lăng thiên hạ.
Cặp mắt uy nghiêm trên tế đàn Thần Ma nhắm lại, một âm thanh mông lung văng vẳng trong đầu Khương Tử Nha: "Thiên Đạo vĩnh hằng, vạn vật đều có định số.
Khương (gừng) vốn ở dưới đất, khó lên mây xanh, nếu may mắn có được phi mã thì có thể lên Cửu Thiên."
Hỗn Độn khí trên tế đàn hóa thành địa hỏa thủy phong chìm vào trong tế đàn, tế đàn yên ổn tọa lạc giữa hư không.
Khương Tử Nha lẩm bẩm: "Khương vốn ở dưới đất, khó lên mây xanh, nếu may mắn có được phi mã thì có thể lên Cửu Thiên." Câu này không khó lý giải, ý nói mình là Khương Thượng nhất định phải lưu lạc trong hồng trần, khó có thể đạt thành Tiên đạo, chỉ khi nào may mắn có được phi mã mới có thể bay lên trời.
Ánh mắt Khương Tử Nha càng lúc càng sáng ngời, hắn kích động nói: "Lẽ nào phu nhân của mình chính là quý nhân của mình? Không sai, nhất định là như thế, nếu phu nhân không bảo mình đi bán hàng thì làm sao mình lại may mắn có được chí bảo tế đàn Thần Ma này?
Không được, nếu phu nhân đúng là quý nhân của mình thì mình nhất định phải dỗ dành phu nhân, tuyệt đối không thể để nàng bỏ đi.
Khương Tử Nha lập tức thu tế đàn Thần Ma lại, sau đó xoay người đi ra ngoài. Kẽo kẹt! Cửa phòng mở ra.
Trong viện tử, Mã Thị tươi cười bảo: "Phu quân, ngươi ra rồi à. Mau qua đây, cơm nước chuẩn bị xong xuôi rồi."
Khương Tử Nha thầm cảm thấy nhẹ nhõm, nhìn coi phu nhân của mình hiền lành biết bao! Khương Tử Nha ơi Khương Tử Nha à, phu nhân ngươi chắc chắn là quý nhân của ngươi, sau này ngươi phải tém lại tính xấu. Hắn gật đầu, vừa cười vừa nói: "Được!"
Sau khi cơm nước no nê, Mã Thị áy náy nói: "Phu quân, tất cả là lỗi tại ta. Ta biết phu quân có bản lĩnh lớn, coi thường việc buôn bán, sau này ta sẽ không bao giờ ép buộc phu quân nữa."
Thấy Mã Thị áy náy như thế, Khương Tử Nha cũng ôn tồn lên tiếng: "Vi phu cũng có chỗ sai, sau này mong phu nhân khoan dung hơn."
Mã Thị nở nụ cười dịu dàng: "Phu quân nói gì vậy, sau này mong phu quân đỡ đần thêm. Phu quân muốn làm gì thì làm, không muốn làm gì thôi."
Khương Tử Nha buột miệng nói: "Chi bằng ta chuẩn bị ít đồ linh tinh đi bán! Giá chung là hai đồng tiền, dù mua gì cũng hai đồng tiền."
Mã Thị khen ngợi: "Ý hay! Ta biết phu quân là người có năng lực mà!"
...
Trên bầu trời Triều Ca, Bạch Cẩm ngắm nghía một viên châu trong tay. Hậu Thiên Linh Bảo cao phẩm Thế Giới Châu, bên trong ẩn giấu một Trung Thiên Thế Giới, một kích tương đương với sức mạnh của một thế giới, cực kỳ phi phàm.
Bạch Cẩm vừa lòng thỏa ý cất linh bảo viên châu đi rồi mỉm cười nhìn ngôi nhà bên dưới. Tử Nha sư đệ cố lên!
Sau đó hắn xoay người đi về phía Thiên Đình.
Hai nhóm thiên binh đứng gác bên ngoài Thiên Môn, Thiên Môn vắng vẻ chỉ có lưu vân bay qua, trông vô cùng vắng vẻ trống trải.
Thân ảnh Bạch Cẩm xuất hiện trước Thiên Môn, hai nhóm thiên binh vội vàng chắp tay thi lễ: "Bái kiến đạo quân!"
Bạch Cẩm khẽ mỉm cười gật đầu, đi vào trong Thiên Đình. Với quan hệ giữa Bạch Cẩm và Thiên Đình ở thời điểm hiện tại, hắn có thể ra vào Thiên Đình thoải mái mà không gặp bất kỳ trở ngại nào, có thể đi bất cứ đâu. Đương nhiên Bạch Cẩm là một kẻ tu tiên văn minh lễ độ, thuần khiết chất phác của thời đại mới, bình thường hắn sẽ không đi lung tung.
Bạch Cẩm đang đi trong Thiên Đình thì gặp Thái Bạch Kim Tinh phía đối diện đi tới, vừa chắp tay thi lễ vừa cười ha ha chào hỏi: "Thái Bạch bái kiến đạo quân."
Bạch Cẩm chắp tay đáp lễ và hỏi: "Sư thúc đang ở đâu?"
"Bệ hạ đang ở trong Tử Ngưng Điện, mời đạo quân đi theo ta."
Bạch Cẩm đi theo Thái Bạch Kim Tinh vào bên trong, không lâu sau bọn hắn đi tới trước một gian đại điện, trên tấm bảng sáng bóng viết ba chữ to 'Tử Ngưng Điện'.
Thái Bạch Kim Tinh dừng chân bên ngoài đại điện, sau đó chìa tay cung kính nói: "Mời đạo quân!"
"Làm phiền tinh quân rồi."
Bạch Cẩm đi vào trong Tử Ngưng Điện, những thị giả gặp hắn trên đường đều cung kính hành lễ rồi lùi sang hai bên.
Ở hậu viện Tử Ngưng Điện có một giếng nước to khoảng mười trượng, nước giếng phẳng lặng chứa tiên khí nồng đậm.
Hạo Thiên Thượng Đế đứng đầu tam giới đang thảnh thơi nhàn rỗi ngồi bên cạnh giếng, cầm một cái cần câu tử trúc trong tay, đang thả câu trong giếng.
Bạch Cẩm đi tới, mỉm cười gọi: "Tiểu sư thúc!"
Hạo Thiên Thượng Đế quay đầu nhìn hắn, tươi cười nói: "Ngươi đến rồi! Đến đây ngồi nào!"
Bạch Cẩm bước đến ngồi vào cái ghế bên cạnh Hạo Thiên Thượng Đế. Hắn nhìn cái giếng to rồi cất lời: "Câu cá trong giếng, tiểu sư thúc hào hứng ghê!"
Chương 428: Mượn Hạo Thiên Kính
Hạo Thiên Thượng Đế cười khẽ: "Đại trạch vô tận sinh ra một con Yêu Long, nó tu luyện trăm vạn năm đạt thành Thái Ất, dấy lên hồng thủy biến vạn dặm núi sông đại địa thành thủy trạch, mọi sinh linh trở thành huyết thực."
"Chỉ tu pháp lực mà không tu công đức ắt khó dài lâu."
"Đúng vậy!"
Đột nhiên một cái phao sáng bóng trong giếng bỗng chìm xuống.
Hai mắt Hạo Thiên chợt sáng bừng lên, hắn lập tức nhấc cần câu, chiếc cần câu tử kim lập tức bị kéo cong, dây câu phát ra tiếng phừn phựt, trên mặt nước nổi lên từng gợn sóng lăn tăn.
Chương 429: Mệnh lệnh của Nữ Oa
Bạch Cẩm xem một lát bỗng tâm huyết dâng trào, cảnh tượng trong Hạo Thiên Kính chợt thay đổi, chuyển sang Trần Đường Quan. Trong Trần Đường Quan mênh mông tuyết trắng có một cái ao nở đầy hoa sen, trong ao mọc một củ sen hình người cực lớn có mắt có mũi giống như con người.
Bên bờ ao có một phụ nhân đang nói chuyện với hắn, người củ sen bày ra vẻ mặt mất kiên nhẫn.
Quả nhiên Na Tra vẫn biến thành thân củ sen, thế nhưng bản tính vẫn không thay đổi chút nào!
"Sư huynh!" Một tiếng gọi lanh lảnh vang lên bên ngoài.
Bạch Cẩm lập tức thu hồi Hạo Thiên Kính rồi nói: "Vào đi!"
Một thân ảnh mặc thanh y đi vào, vừa đi vừa ngó nghiêng xung quanh, giọng nói tràn đầy hâm mộ: "Đạo cung của sư huynh đẹp thật đấy!"
Bạch Cẩm đứng dậy, tươi cười đáp lời: "Nếu Thanh Loan sư muội thích thì có thể ở lại đây thêm mấy ngày, ngắm phong cảnh Đông Hải."
Thanh Loan tiên tử lắc đầu, bất đắc dĩ nói: "Thôi, ta không đi được! Ta còn phải về hầu hạ nương nương. Haiz, không hiểu sao bây giờ nương nương càng ngày càng khó hầu hạ."
Ài, đột nhiên Bạch Cẩm không biết phải tiếp lời thế nào. Nói xấu sau lưng nương nương, nàng không sợ bị xử lý sao?
"Sư huynh, lần này nương nương bảo ta đến đây vì có chuyện nhờ sư huynh giúp đỡ."
"Chẳng hay nương nương có gì sai bảo?"
Thanh Loan nghiêm mặt nói: "Linh Châu Tử được nương nương tạo hóa ra đời, chẳng khác nào hậu bối của nương nương nhưng tính cách vô cùng bướng bỉnh.
Phong Thần lượng kiếp lần này nương nương phái hắn xuống hạ giới, thứ nhất vì lượng kiếp kết thúc sẽ được một phần công đức, thứ hai là để hắn trải nghiệm tình cảm chốn nhân gian, rèn luyện tính cách. Thế nhưng Thái Ất sư huynh không biết dạy bảo đồ đệ khiến Na Tra càng ngang bướng hơn, suýt thì nhập Ma đạo. Hiện giờ nương nương vô cùng bất mãn, vì vậy người để ngươi đi dạy dỗ Na Tra."
Bạch Cẩm do dự giây lát rồi nói: "Sư muội, hiện tại Na Tra là đệ tử của Thái Ất Chân Nhân, nếu ta lỗ mãng can dự thì e là Thái Ất sẽ không nghe, lại còn phá hỏng tình cảm thắm thiết giữa sư huynh đệ chúng ta."
"Đây là mệnh lệnh của nương nương."
Bạch Cẩm lập tức chắp tay thi lễ, vẻ mặt nghiêm nghị: "Đệ tử tuân lệnh! Vì nương nương, dù phải lên trời xuống đất đệ tử cũng dám xông pha chứ đừng nói chi đến Thái Ất Chân Nhân."
Thanh Loan cười khúc khích: "Sư huynh, đây không phải chuyện xấu, điều này cho thấy nương nương không coi ngài là người ngoài. Nếu không nương nương đã chẳng sai ngài đi làm chuyện này đúng không?"
Bạch Cẩm đứng dậy, ủ ê nói: "Không coi ta là người ngoài thì sao trước đây không nghĩ tới chuyện để Na Tra bái ta làm sư phụ?"
Thanh Loan hắng giọng, vội vàng nghiêm mặt biện minh: "Sư huynh, trước đây ta đề nghị để Linh Châu Tử bái ngài làm sư phụ, dùng lí lẽ tranh luận với nương nương nhưng nương nương khăng khăng làm theo ý mình, ta cũng bó tay hết cách! Bây giờ nương nương càng thêm bá đạo, không chịu nghe lời khuyên của chúng ta, chúng ta cũng khốn khổ lắm!"
"Ha ha, vậy thì ta còn phải cảm ơn sư muội. Sư muội đến đúng lúc lắm, chỗ ta có mấy trái Ngưng Lộ Quả đã chín, để ta hái cho sư muội một ít."
"Sư huynh, sao ta có thể mặt dày như thế chứ?"
"Đặc sản nhà tự trồng chứ không phải thứ trân quý gì, sư muội đừng từ chối."
"Sư huynh, đây là Tiên Thiên Linh Căn đó! Ngay cả Oa Hoàng Cung cũng không có đâu."
Chốc lát sau Thanh Loan tay xách nách mang ra khỏi Điểu Sào trước sự tiễn biệt của Bạch Cẩm. Nàng bay lên trời, vừa mới lao lên đám mây thì có tiếng 'đùng' vang lên, một đạo sấm sét lóe sáng giữa bầu trời.
"Á!"
Toàn thân Thanh Loan cháy đen vì bị sét đánh trúng. Nàng rơi thẳng xuống dưới mang theo khói dày cuồn cuộn, rơi tõm vào trong biển rộng làm bọt nước văng tung tóe.
Trước Điểu Sào, Bạch Cẩm mấp máy khóe môi, mình đi cứu Thanh Loan hay là không đi cứu đây?
Hắn do dự mãi. Thôi, nhiệm vụ của nương nương vẫn quan trọng hơn, nếu mình không hoàn thành nhiệm vụ nương nương giao cho thì e là cũng rơi vào kết cục này.
Thanh Loan sư muội, ngươi tự cầu nhiều phúc đi! Bạch Cẩm mặc niệm cho Thanh Loan ba phút rồi lập tức xoay người bay về hướng khác.
Trước tiên hắn đi tới Thủy Tinh Cung ở Đông Hải, sau đó dẫn Tiểu Ngao Bính vào trong Trần Đường Quan.
Tiểu Ngao Bính ngẩng đầu nhìn Bạch Cẩm, tò mò hỏi: "Đại bá, chúng ta đi đâu vậy?"
Bạch Cẩm mỉm cười trả lời: "Đại bá đến đây vì có việc muốn nhờ giúp đỡ."
Ánh mắt Tiểu Ngao Bính sáng long lanh, hắn lập tức vỗ ngực nói: "Đại bá, có chuyện gì thì ngài cứ nói thẳng, dù lên núi đao xuống biển lửa điệt nhi cũng không từ chối."
Trong tay Bạch Cẩm xuất hiện một tấm ngọc phù, hắn bảo: "Lần này ta muốn ngươi đóng vai phàm nhân một lần."
Ngao Bính nghi hoặc: "Phàm nhân ư?"
Bạch Cẩm gật đầu: "Đúng vậy! Lát nữa ta ngăn cản Thái Ất Chân Nhân, ngươi hãy đặt tấm ngọc phù này lên đầu người củ sen, sau đó chúng ta sẽ diễn một vở kịch."
Tiểu Ngao Bính nhận ngọc phù, thắc mắc: "Người củ sen là gì?"
"Là ấu tể Lý Na Tra, nhân loại đánh ngươi hồi trước đó."
Hai mắt Ngao Bính chợt sáng ngời, vội vàng hỏi: "Ta có thể đánh hắn không?"
"Được chứ, đừng đánh chết là được. Tên xú tiểu tử kia đúng là thiếu đòn mà."
Tiểu Ngao Bính phấn khích reo lên: "Tuyệt vời!" Hắn xoa tay nóng lòng muốn thử.



