Chương 109
Hai người đi vào trong một trang viên mới xây bên ngoài Trần Đường Quan, trên trang viên có một tấm bảng viết ba chữ to 'Liên Hoa Uyển'.
Đột nhiên Thái Ất Chân Nhân xuất hiện chắn trước cửa.
Bạch Cẩm nhiệt tình chào hỏi: "Sư đệ, buổi sáng tốt lành."
Thái Ất Chân Nhân hết sức cảnh giác: "Sư huynh, ngươi tới đây làm gì? Na Tra đã cắt thịt róc xương, nhân quả đã giải trừ từ lâu."
"Dù sao Na Tra cũng là cố nhân chuyển thế, ta tới thăm cũng không quá đáng chứ?"
"Không cần, chân linh của hắn chưa thức tỉnh, gặp hay không cũng như nhau. Mời sư huynh về cho!"
"Sư đệ, đừng tuyệt tình như thế!"
"Chờ đến khi nào chân linh của hắn thức tỉnh, ta sẽ đưa hắn đến bái phỏng sư huynh."
"Nếu ta nhất quyết đòi gặp hắn thì sao?"
Sau lưng Thái Ất Chân Nhân xuất hiện chín cái đầu rồng đỏ như lửa, hắn đanh mặt nói: "Vậy thì đừng trách sư đệ vô lễ."
Bạch Cẩm giơ tay lên, búng ngón tay cái 'vèo', thời không lập tức xoay chuyển, hai người xuất hiện trong một vùng thiên địa kỳ lạ. Trong thiên địa núi lớn chạy quanh, biển rộng chảy ngược, chim bay thú chạy, cây cỏ núi sông... tất cả đều có tính mệnh, phô bày sinh cơ đa dạng.
Thái Ất Chân Nhân nghiêng đầu nhìn quanh, thốt lên đầy kinh ngạc: "Tạo Hóa Pháp Tắc, ngươi đã đột phá Chuẩn Thánh rồi ư?"
Bạch Cẩm tươi cười đáp: "Sư đệ, nơi này là Pháp Tắc chi vực, nếu không có pháp tắc đồng đẳng đối chọi thì ngươi không ra được đâu."
Thái Ất Chân Nhân nhìn quanh bốn phía, sau đó lẩm bẩm: "Đây là Tạo Hóa đại đạo! Nhưng sao có thể chứ? Với tư chất và ngộ tính của ngươi sao có thể đột phá Chuẩn Thánh?"
"Sư đệ nói hơi quá đáng rồi đấy!"
Thái Ất Chân Nhân nhắm mắt lại chốc lát rồi thình lình mở mắt ra, ánh mắt sắc bén như kiếm. Phất Trần của hắn lia về phía Bạch Cẩm, hàng nghìn hàng vạn sợi phất trần như kiếm quang sắc bén chia cắt hư không và xông tới trước mặt Bạch Cẩm chỉ trong nháy mắt.
Bạch Cẩm chỉ tay, hàng nghìn hàng vạn sợi phất trần sắc bén bỗng hóa thành một đàn phi điểu vừa cất tiếng kêu ríu rít vừa xòe cánh bay cao.
Thái Ất Chân Nhân lập tức cúi đầu nhìn Thái Ất Phất Trần trong tay mình. Phất trần vẫn như bình thường, không hề thay đổi. Hắn cười to sằng sặc: "Sư huynh, suýt chút nữa ta đã bị ngươi lừa rồi. Ngươi không phải Chuẩn Thánh, nếu là tạo hóa Chuẩn Thánh thì Thái Ất Phất Trần của ta đâu còn?"
Bạch Cẩm ngượng ngùng thừa nhận: "Bị phát hiện mất rồi! Sư đệ, ngươi thông minh thật đấy!"
Thái Ất Chân Nhân ngẩng đầu, ngạo nghễ nói: "Đệ tử Xiển Giáo ta đều có ngộ tính siêu phàm, chút mánh khóe cỏn con này của ngươi không thể lừa được bất kỳ một đệ tử Xiển Giáo nào đâu."
"Nhưng hình như bây giờ ngươi không đánh lại ta mà."
Thái Ất Chân Nhân sa sầm sắc mặt, giận dữ quát to: "Không phải Chuẩn Thánh mà dám hung hăng!"
Rầm! Một chiếc Lưu Ly Tráo dâng lên từ trên đỉnh đầu Thái Ất Chân Nhân. Lưu Ly Tráo hứng gió biến to, ngọn lửa nóng hừng hực phun trào trong đó, chín con Thần Long bay lượn trong ngọn lửa.
Bạch Cẩm nhíu mày. Cửu Long Thần Hỏa Tráo, Tiên Thiên Linh Bảo sẵn có Tiên Thiên Linh Quang bất diệt và bất hủ chi lực. Cho dù Chuẩn Thánh chân chính hiểu rõ Tạo Hóa đại đạo cũng không thể tác động tới Tiên Thiên Linh Bảo chứ đừng nói tới mình chỉ có chút ít lực Tạo Hóa Pháp Tắc mỏng manh.
Cửu Long Thần Hỏa Tráo ụp xuống chỗ Bạch Cẩm, nó đi tới đâu nghiền nát tạo hóa sinh linh đến đó.
"Hay cho một chiếc Cửu Long Thần Hỏa Tráo, sư đệ cũng coi thử Thanh Thiên Tứ Kiếm của ta đi!"
Keng! Tiếng kiếm vang lên, bốn thanh Tiên kKiếm xuất hiện quanh người Bạch Cẩm, lập tức phóng thẳng lên.
Gru! Cửu Long gầm thét, biển lửa ngợp trời, kiếm quang hủy diệt thiên địa.
...
Trong lúc Bạch Cẩm và Thái Ất Chân Nhân đại chiến, Tiểu Ngao Bính đã nghênh ngang đi vào trạch viện và tìm thấy cái ao đầy hoa sen kia.
Tiểu Ngao Bính tiện tay vốc một nắm tuyết, vo thành một quả cầu tuyết rồi ném vào một củ sen trông giống con người. Sau khi biết hắn là Na Tra, Tiểu Ngao Bính không định khách khí với đối phương.
Bộp! Quả cầu tuyết nổ tung.
Củ sen giống người thình lình mở mắt ra, giận dữ quát: "Kẻ nào?"
Tiểu Ngao Bính thong dong bước đến, cười ha hả nói: "Hì hì, Na Tra à, giờ ngươi bị ta bắt được rồi nhỉ?"
Na Tra củ sen kinh hoảng hét lên: "Là ngươi?" Hắn miệng hùm gan sứa: "Ngươi... ngươi đừng đến đây! Trong ao này có thứ cực kỳ đáng sợ mà sư phụ ta để lại đấy!"
Tiểu Ngao Bính đi vào ao, giẫm lên mặt nước bước từng bước về phía Na Tra.
"Na Tra à, chẳng phải trước đây ngươi rất oai phong sao? Ngươi giết Tuần Hải Dạ Xoa của Đông Hải, giết binh tôm tướng cua mà ta vất vả huấn luyện, còn muốn rút gân rồng của bản tướng quân. Ngươi có nghĩ đến mình sẽ có ngày hôm nay không?"
Na Tra lặng thinh không nói gì, cứ nhìn chằm chằm vào Tiểu Ngao Bính.
Tiểu Ngao Bính đi tới trung tâm ao, ngồi xổm xuống trước mặt củ sen lớn rồi cười khanh khách: "Củ sen lớn thế này, nếu hầm canh cá thì không biết có ngon không ta."
Na Tra hơi sợ hãi: "Ngươi... ngươi muốn làm gì? Ta cảnh cáo ngươi, ta không phải dễ chọc đâu, sư phụ ta đang ở gần đây đó!"
"Ở đâu cơ? Sao ta không nhìn thấy?"
"Chắc là hắn đi ăn cơm rồi, đến khi sư phụ về ngươi có muốn trốn cũng không trốn thoát đâu. Sư phụ ta cực kỳ thích ăn thịt rồng, ta khuyên ngươi nên nhân lúc này mau trốn đi!"
"Thôi đi, còn muốn dọa ta."
Chương 431: Na Tra trở lại
Tiểu Ngao Bính lấy một tấm ngọc phù ra, thẳng tay in lên đầu Na Tra.
"Khoan đã, ngươi đang làm gì thế?" Giọng nói của Na Tra tràn đầy bất an.
"Đương nhiên là thứ tốt, chuẩn bị riêng cho ngươi đấy!" Tiểu Ngao Bính vừa nhìn Na Tra không thể động đậy vừa cất tiếng cười hì hì quái dị.
Ngọc phù hóa thành một đạo phù văn biến mất trong cơ thể Na Tra.
"Ưm!" Na Tra rên rỉ, thân củ sen lắc lư không ngừng. Đây là phản ứng lớn nhất trong khả năng của hắn rồi.
Nhìn Na Tra chẳng có tí sức lực nào như thế, bỗng dưng Tiểu Ngao Bính không còn muốn bắt nạt hắn nữa, bèn đứng dậy rời đi. Hắn nhảy lên rồi đáp xuống bờ ao, xoay người đi ra ngoài.
Khi Tiểu Ngao Bính ra khỏi cổng trạch viện, một thân ảnh bước ra từ hư không bên cạnh hắn.
Ngao Bính vui vẻ khoe: "Đại bá, ta đã đặt ngọc phù xong rồi."
Bạch Cẩm vươn tay dắt tay hắn, cất lời khen ngợi: "Ừ, tốt lắm! Chúng ta đi thôi!" Thân ảnh hai người lập tức biến mất trong nháy mắt.
Sau đó Thái Ất Chân Nhân với dáng vẻ chật vật xuất hiện, há miệng thở hổn hển, nét mặt giận dữ.
Hắn vung phất trần, y phục rách rưới trên người trở nên gọn gàng sạch sẽ mới toanh ngay tức thì. Hắn chỉnh trang lại đầu tóc rồi bước nhanh về phía trạch viện. Vừa trông thấy Na Tra củ sen trong ao, hắn lập tức thả lỏng tâm trạng. Vẫn ổn, vẫn ổn!
Na Tra vội vàng nói: "Sư phụ, sư phụ đi đâu thế? Vừa rồi có con rồng nhỏ chạy đến đây đặt một thứ kỳ quái lên đầu ta."
Thân ảnh Thái Ất Chân Nhân chợt lóe sáng rồi xuất hiện bên cạnh Na Tra, đặt tay lên đỉnh đầu hắn. Một luồng pháp lực nồng đậm bao bọc Na Tra.
Một lát sau Thái Ất Chân Nhân thu tay về, lắc đầu bảo: "Vi sư không phát hiện thấy gì hết."
Na Tra vội vã thúc giục: "Sư phụ, người nhìn kỹ coi, chắc chắn là hắn đã đặt thứ gì đó."
Thái Ất Chân Nhân bình tĩnh cất lời: "Ta đã bảo không có thì tất nhiên là không có." Sau đó hắn xoay người đi ra ngoài.
Na Tra cuống quít gọi: "Sư phụ, sư phụ!"
Thân ảnh Thái Ất Chân Nhân biến mất rất nhanh, sau một khắc đã xuất hiện trên một ngọn núi cao. Trên đỉnh núi có một nữ tử duyên dáng mặc thải y đang đứng nhìn mây cuốn mây tan.
Thái Ất Chân Nhân chắp tay thi lễ: "Thải Phượng sư muội."
Thải Phượng chắp tay đáp lễ: "Sư huynh!"
Hai người đứng thẳng lên.
Thái Ất Chân Nhân bình tĩnh cất lời: "Lần này Bạch Cẩm đến theo lệnh của nương nương phải không?"
Thải Phượng gật đầu cười khẽ: "Sư huynh vừa đoán đã đúng."
Thái Ất Chân Nhân bình thản đáp lời: "Điều này không khó đoán. Bạch Cẩm có tính lười biếng, ngoại trừ thỉnh an sư bá và sư phụ ta, hắn hiếm khi rời khỏi Tiệt Giáo. Lần này tự dưng hắn đến Trần Đường Quan nhất định là có nguyên nhân nào đó, lại thêm sư muội xuất hiện, không khó xác định hắn đến vì Na Tra. Ta chỉ không tài nào hiểu nổi, nếu nương nương đã để Na Tra bái ta làm sư phụ thì tại sao còn bảo Bạch Cẩm đến xen ngang?" Giọng điệu ẩn giấu cảm xúc không vui.
Thải Phượng nhìn Thái Ất Chân Nhân, nghiêm túc nói: "Sư huynh, nương nương rất không thích hành vi của ngươi. Trước đây nương nương cho phép Na Tra bái ngươi làm sư phụ với ý định ban đầu là muốn dùng quy củ nghiêm khắc của Xiển Giáo để quản thúc Na Tra, thế nhưng ngươi đã khiến nương nương thất vọng.
Chẳng những ngươi không dạy dỗ Na Tra đàng hoàng mà còn khiến hắn càng ngang bướng hơn, coi trời bằng vung. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì hắn nhất định sẽ nhập Ma đạo! Bây giờ nương nương sai Bạch Cẩm sư huynh đến để cứu Na Tra, ngươi có gì muốn phản bác không?"
Thái Ất Chân Nhân vội vàng lên tiếng: "Sư muội có điều chưa biết, đây là cách giáo dục của ta, lên voi xuống chó mới có thể tỉnh ngộ."
Thải Phượng lắc đầu: "Ngươi đoán xem nương nương có tin không? Sư huynh, nương nương giao Na Tra cho ngươi xuất phát từ lòng tín nhiệm đối với ngươi. Sư huynh à, ngươi tự thu xếp ổn thỏa đi!"
Thải Phượng biến thành một đạo thải quang phóng lên trời.
"Haiz!" Thái Ất Chân Nhân thở dài thườn thượt. Tức quá đi mất! Nương nương, ngài hãy nghe ta giải thích! Ta thật sự có kế hoạch mà! Ta đã chuẩn bị Linh Lung Bảo Tháp.
...
Ba tháng sau, gió xuân thổi qua đại địa, vạn vật hồi sinh.
Ba thân ảnh đứng trong Liên Hoa Uyển bên ngoài Trần Đường Quan. Lý Tịnh hơi hồi hộp, Ân phu nhân vừa kích động vừa lo lắng, Thái Ất Chân Nhân bình tĩnh.
Trong ao có linh khí hội tụ, quang hoa lưu chuyển, từng bông sen nở rộ tỏa hương thơm thoang thoảng.
Ầm! Đột nhiên ao nước nổ tung, cánh hoa và bọt nước bay lả tả rợp trời, một tiểu hài mặc váy hoa sen lao từ trong quang hoa ra.
Tiểu hài nhảy lên rồi bay xuống bờ ao, cười sằng sặc đầy hưng phấn: "Na Tra ta đã trở lại rồi đây!"
Ân phu nhân kích động thốt lên: "Hài tử!"
Na Tra lập tức chạy về phía Thái Ất Chân Nhân. Khi chạy tới trước mặt Thái Ất Chân Nhân, hắn lập tức chìa tay ra và nói: "Sư phụ, trả pháp bảo cho ta."
Lý Tịnh lập tức trịnh trọng chắp tay thi lễ: "Xin tiên trưởng giữ lại pháp bảo, đừng đưa cho tên nghiệt chủng này."
Na Tra nhíu mày nhìn hắn: "Này, ngươi có ý gì?"
Lý Tịnh nổi giận: "Ngươi gây họa còn ít sao? Tai kiếp của Trần Đường Quan lần này đều là do ngươi gây ra, nếu lại đưa pháp bảo cho ngươi thì không biết ngươi sẽ gây ra biết bao tai họa nữa."
Chương 432: Na Tra mất hết pháp lực
Na Tra ngẩng đầu lên kêu la: "Đó là bởi vì ta không đủ mạnh. Sư phụ, mau đưa pháp bảo cho ta, ta nhất định sẽ chăm chỉ tu hành, sau đó tìm bọn hắn báo thù."
Lý Tịnh giận dữ quát to: "Tên nghịch tử này muốn liên lụy đến cả Trần Đường Quan chúng ta sao?"
"Lão đầu, ngươi im miệng cho ta! Ta đã cắt thịt trả mẫu thân, róc xương trả phụ thân, chúng ta không còn quan hệ gì nữa."
Lý Tịnh giận đến nỗi lồng ngực phập phồng kịch liệt, đau đầu nhức óc. Hài tử bất hiếu này!
Thái Ất Chân Nhân vung tay lên, tức thì bốn món linh bảo lấp lánh thần quang xuất hiện: Hỏa Tiêm Thương, Càn Khôn Quyển, Phong Hỏa Luân, Hỗn Thiên Lăng.
Na Tra phóng lên cao, cười ha ha nói: "Bảo bối trở về rồi!"
Bốn món Tiên Thiên Linh Bảo lập tức xông về phía hắn.
Na Tra bay vút lên không trung lộn nhào, Phong Hỏa Luân lập tức rơi xuống dưới chân hắn, lửa cháy hừng hực. Hai tay bắt lấy, Càn Khôn Quyển và Hỏa Tiêm Thương rơi bồm bộp vào trong tay hắn. Hỗn Thiên Lăng tự động quấn lên vai Na Tra, oai phong lẫm liệt.
Na Tra bật cười ha hả: "Ta không muốn chết, không ai có thể giết được ta."
Lý Tịnh bên dưới siết chặt nấm đấm, lo lắng không yên. Mình phải dạy bảo hắn kiểu gì đây!
Đột nhiên trên trán Na Tra xuất hiện một đạo thần văn giống tiền đồng, trên bốn món Tiên Thiên Linh Bảo cũng đồng loạt hiện ra từng đường hoa văn bao quanh tiền đồng mờ nét.
"Á!" Na Tra hét lên đầy kinh hãi, pháp lực trong cơ thể chợt mất hết, đột nhiên hắn rơi từ trên không trung xuống rồi đập bộp lên mặt đất.
Bốn món Tiên Thiên Linh Bảo cũng tuột khỏi tay, mất hết uy năng, rơi từ giữa không trung xuống.
Ầm! Hỏa Tiêm Thương cắm vào đất. Rắc rắc rắc! Thân thương đỏ rực như lửa kết một lớp đá với tốc độ có thể trông thấy bằng mắt thường, cuối cùng biến thành một cột đá.
Keng... Càn Khôn Quyển rơi xuống đỉnh núi giả, cũng ngưng kết thành lớp đá và biến thành một vòng đá cổ kính.
Hỗn Thiên Lăng rơi xuống bờ ao tạo thành một bức tượng đá trông như sóng nước.
Phong Hỏa Luân rơi xuống mái nhà biến thành hai bánh xe đá.
Na Tra trở mình bật dậy khỏi mặt đất, ngây ngẩn cả người. Sao lại thế này? Hắn vội vàng chạy tới cột đá, vừa ôm nó vừa hét to: "Hỏa Tiêm Thương, lên cho ta!"
Cột đá không nhúc nhích tí nào.
Na Tra lại chạy đến bờ ao chộp lấy Hỗn Thiên Lăng rồi hô to: "Hỗn Thiên Lăng, bay cho ta!"
"Càn Khôn Quyển, lên cho ta!"
"Phong Hỏa Luân, xuống cho ta!"
Na Tra cố gắng nửa ngày trời, tay cũng bị cọ xước mà bốn món linh bảo vẫn bất động.
Hắn lập tức chạy tới chỗ Thái Ất Chân Nhân, quỳ bịch xuống trước mặt đối phương, sau đó dập đầu, sốt sắng nói: "Sư phụ, pháp lực của ta mất hết rồi, pháp bảo của ta cũng bị phong ấn. Nhất định là tên ác long Đông Hải hại đệ tử, người cứu ta nhanh lên!"
Thái Nhất chân nhân khẽ lắc đầu: "Vi sư cũng bó tay không làm gì được, chuyện này chỉ có thể dựa vào chính ngươi."
Na Tra kinh hoảng hét lên: "Nhưng mà đệ tử mất hết pháp lực rồi!"
Thái Ất Chân Nhân khẽ lắc đầu, dưới chân mọc ra một đám mây chở hắn bay lên bầu trời. Nữ Oa nương nương không muốn ta can thiệp, ta có thể làm gì được chứ?
"Sư phụ!"
"Sư phụ, người đừng đi!"
"Sư phụ, người mau quay lại đi, sau này ta nhất định sẽ nghe lời người!" Na Tra vừa nhảy vừa gọi trong viện tử.
Ân phu nhân bước đến, dịu dàng khuyên bảo: "Hài tử à, không có pháp lực cũng chẳng sao, sau này nương sẽ bảo vệ ngươi."
"Ai cần ngươi bảo vệ? A…"
Trong viện tử, Na Tra ngửa mặt lên trời phát ra tiếng gào thét tràn đầy bất lực.
...
Trong một tửu lâu ở Trần Đường Quan, Bạch Cẩm dẫn Ngao Bính tới ăn cơm.
Ngao Bính lờ mờ lộ vẻ hào hứng: "Đại bá, tiếp theo chúng ta làm gì?"
Bạch Cẩm nghiêng đầu nhìn ra ngoài. Trên đường phố người qua kẻ lại, Na Tra đang lảo đảo chạy trên đường, Lý Tịnh và Ân phu nhân lững thững theo sau, vẻ mặt nhuốm sầu lo.
Bạch Cẩm bình tĩnh cất lời: "Tiếp theo phải xem chính bản thân hắn. Hiện giờ ta đẩy hắn xuống phàm trần cũng là để hắn có cơ hội tiếp xúc với cuộc sống bình thường, gia đình và tình thân, hắn có thể bỏ ác theo thiện hay không thì phải xem lựa chọn của hắn, không ai có thể giúp được hắn."
Tiểu Ngao Bính cái hiểu cái không gật đầu, cảm thấy thật sâu xa huyền ảo!
Thời gian chầm chậm trôi qua, ban đầu Na Tra vẫn không thể chấp nhận sự thật mình đã trở thành một phàm nhân, hắn tự sa ngã hết lần này đến lần khác, vẫn tiếp tục gây chuyện thị phi suốt ngày. Cho dù Na Tra không còn pháp lực song thực lực của hắn vẫn đè ép người thường. Mãi cho đến một ngày hắn bị đánh, bị một thiếu niên chạc tuổi đánh thê thảm, lại còn bị đánh suốt hai tháng liên tiếp. Đó là lần đầu tiên hắn nếm trải cảm giác bị ngược đãi bằng bạo lực, sau đó hắn triệt để tự bế luôn, không dám bước ra khỏi Lý phủ.
Trong một lần yêu ma hoành hành gây họa, hai thiếu niên tình cờ bị liên lụy, cùng hiệp lực tác chiến chiến thắng yêu ma. Từ đó hai người trở thành bằng hữu tốt nhất của nhau, lập thành tiểu đội trừ ma nổi tiếng khắp Trần Đường Quan.
...
Trong trang viên bên ngoài Trần Đường Quan, hai thiếu niên mười mấy tuổi ngồi trên bờ tường, mỗi người cầm một trái cây tươi xanh gặm lấy gặm để, hạt dính đầy lên mặt.
Na Tra vừa duỗi cái lưng mỏi nhừ vừa nói: "Thoải mái ghê!"
Thiếu niên tuấn mỹ bên cạnh hỏi: "Hôm nay có nhiệm vụ gì?"
"Nương ta kể ở Tàng Long Sơn phía Tây có Hoàng Bì Tử gây họa, bảo chúng ta tới đó xem sao."
"Tàng Long Sơn? Lẽ nào có rồng?"
"Không có, đó là nghĩa địa của Trần Đường Quan, nơi mai táng tiên nhân."
"Vậy thì đi thôi!"
Chương 433: Lục Hỏa Yêu Vương
Na Tra và Ngạo Thiên nhảy xuống tường, vươn tay cầm lấy hai cây trường thương cắm trên mặt đất rồi bay vọt lên, giẫm chân lên ngọn cây bay về phía Tàng Long Sơn.
Sau khi hai thiếu niên rời đi, mặt đất ở góc tường bắt đầu rung lắc, một con chuột to chui từ dưới đất lên, nghiêng đầu nhìn ngó xung quanh rồi nhanh chóng chui vào trong viện tử. Nó thò mũi tìm kiếm thăm dò nhưng cuối cùng không tìm được gì, bèn thất vọng bỏ đi.
Sau khi con chuột to rời khỏi đó, thân ảnh Bạch Cẩm xuất hiện. Hắn mỉm cười nói: "Vốn dĩ ta định đích thân ra tay nhưng bây giờ xem ra không cần nữa."
...
Đêm khuya tối đen như mực, trong sơn động ngoài Trần Đường Quan trăm dặm có một con hoàng thử lang to lớn ngồi thẳng lưng, trong tay cầm một cái đùi người đẫm máu gặm nhồm nhoàm.
Một con yêu quái đầu chuột thân người chạy vào, quỳ một chân trên đất rồi nói: "Đại Vương, vẫn không dò la được tin tức về bốn bảo vật kia."
Trong mắt hoàng thử lang lóe lên vẻ hung ác, cái miệng rộng há to. Á! Thử yêu hoảng sợ hét lên, bay về phía hoàng thử lang và rơi vào trong miệng hắn.
Ken két! Một dòng máu tươi tanh tưởi chảy từ trong miệng hoàng thử lang ra, hắn nhai vài lượt rồi nuốt chửng, Sau đó hắn đứng dậy, giọng nói quái dị: "Khà khà, bây giờ Na Tra đã thật sự mất hết pháp lực, tương truyền bốn bảo bối kia vẫn còn ở trong Trần Đường Quan, ta phải giành lấy mới được. Chúng bay đâu, theo ta đi đánh Trần Đường Quan."
Bóng đen khổng lồ trồi lên trong dãy núi, yêu phong cuồn cuộn ập tới Trần Đường Quan.
...
Ban đêm, bách tính Trần Đường Quan đã ngủ từ lâu, binh lính thủ thành tuần tra cầm đuốc vác đại đao đi tuần tra, bọn hắn đi lại trong thành như từng con hỏa xà.
Rào rạt! Cả Trần Đường Quan nổi cuồng phong cuồn cuộn, cát bay đá chạy, đập lên mái nhà và cửa sổ phát ra tiếng vang rầm rầm.
Binh lính tuần tra rối rít dừng chân. Keng! Đại đao rời vỏ, mắt như hàn tinh, ai nấy đều ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Đám quan viên của Trần Đường Quan như Lý Tịnh và Ân phu nhân đều đi ra ngoài trạch viện.
Na Tra cũng cầm trường thương lao ra, nhảy lên mái nhà rồi hô to: "Nương ơi, đây là yêu phong."
Ánh mắt Ân phu nhân đong đầy lo lắng. Hiện giờ Nhân tộc hưng thịnh, yêu quái dám đến tập kích thành trì tuyệt đối không phải dạng vừa.
Lý Tịnh bay lên hét lớn: "Thần thánh phương nào đến Trần Đường Quan ta?"
Phụt! Trên bầu trời đen kịt bốc lên ngọn lửa màu xanh lục, một con Hoàng Mao Yêu Vương bước ra từ trong ngọn lửa màu xanh lục ấy. Hắn hét: "Ta là Lục Hỏa Yêu Vương, giao Na Tra ra đây!"
Mặt Lý Tịnh biến sắc. Yêu Vương ư? Hắn lập tức nghiêm nghị quát: "Nơi này là thành trì của Nhân tộc, mau rút khỏi đây cho ta!"
Lục Hỏa Yêu Vương phớt lờ Lý Tịnh, tiếp tục hét to: "Na Tra, ra đây cho ta!"
Sắc mặt Ân phu nhân chợt thay đổi, lẽ nào hài tử kia lại gây họa?
Na Tra đứng trên nóc Lý phủ, ngẩng đầu hét: "Ngươi tìm ta làm gì?"
Lý Tịnh vội vàng quát: "Na Tra, xuống đây cho ta."
Ầm! Lục hỏa cháy hừng hực giữa hiên không, Lục Hỏa Yêu Vương lạnh lùng lên tiếng: "Ngươi giết hài nhi của ta, hôm nay ta phải bắt ngươi đền mạng." Giọng nói lớn vang vọng trong thiên địa.
Tất cả bách tính Trần Đường Quan đều giật mình tỉnh giấc, ngẩng đầu nhìn bầu trời. Toàn thành hoang mang, Tam công tử của Lý phủ lại gây chuyện, đây chẳng phải là muốn hại chết chúng ta sao!
Na Tra nhíu mày, lẽ nào trước đây mình phạm sát nghiệp? Sao mình không nhớ gì hết? Hắn gào lên chất vấn: "Hài nhi của ngươi chết trong tay ta khi nào?"
Lục Hỏa Yêu Vương lạnh giọng đáp: "Trước hoàng hôn, ở Tàng Long Sơn!"
"Ồ, thì ra là mấy tên Hồng Bì Tử Quái."
Lý Tịnh quát lớn: "Tàng Long Sơn là nơi tế tộc của Trần Đường Quan ta, lũ yêu ma các ngươi đến làm loạn, phải giết!"
Lục Hỏa Yêu Vương giận dữ gào lên: "Lý Tịnh! Ta cũng không muốn làm khó ngươi, bây giờ ta cho ngươi một lựa chọn, hãy lấy Hỏa Tiêm Thương, Càn Khôn Quyển, Hỗn Thiên Lăng và Phong Hỏa Luân bồi thường cho ta, nếu không ta sẽ tiêu diệt Trần Đường Quan các ngươi."
Ân phu nhân cất cao giọng hét to: "Nói cái gì mà báo thù cho hậu bối, chẳng qua là vì pháp bảo mà thôi."
Lục Hỏa Yêu Vương cũng không phản bác mà chỉ la hét: "Giao pháp bảo ra đây cho ta!"
Na Tra hét : "Nếu tiểu gia lấy được pháp bảo thì làm gì đến lượt ngươi ra oai ở đây?"
Lục Hỏa Yêu Vương hét chói tai: "Vậy thì chết đi cho ta! Chúng bay đâu, giết!"
"Chít chít!"
"Gừ!"
Bên ngoài Trần Đường Quan vang lên tiếng gầm rú dày đặc, từng con chuột to, hoàng thử lang, hồ ly, sơn lang chạy từ trong núi rừng ra tấn công Trần Đường Quan.
Lý Tịnh vừa kinh ngạc vừa giận dữ: "Đón địch!"
"Grao!" Trong màn đêm, một con lang yêu nhào tới tấn công Lý Tịnh.
"Giết!" Tiên Kiếm của Lý Tịnh rời vỏ, hắn giận dữ gầm lên, vung một kiếm chém lang yêu ra làm đôi.
Vô số tướng sĩ Nhân tộc chạy ‘rầm rầm rầm’ trên tường thành, nhất thời phi tiễn như mưa phóng về phía đàn yêu thú ngoài thành, tiếng kêu rên vang lên khắp nơi.
Ân phu nhân và các cường giả khác của Nhân tộc bên trong thành cũng dồn dập đón địch, chém giết với yêu ma.
Cộp! Na Tra bay khỏi nóc nhà xông tới lũ yêu quái, trường thương chĩa thẳng vào giữa lưng đối phương.
Đột nhiên lang yêu xoay người vung móng vuốt. Ầm! Na Tra lập tức bay lệch ra ngoài, loạng choạng ngã ra đất, ‘bịch bịch bịch’ lùi lại mấy bước liên tiếp.
"Gru!"
Chương 434: Đại chiến lang yêu
Lang yêu hưng phấn tru lên, lông trên người xổ tung. Hắn bay vọt về phía Na Tra, vung móng vuốt túm đầu đối phương.
Một thân ảnh lao ra, thương phóng ra như hàn tinh, cắm phập vào sườn lang yêu.
"Gru!" Lang yêu gào thét thảm thiết.
Na Tra lập tức nhảy lên, trường thương phang xuống. Cộp! Trường thương đánh thẳng vào đầu lang yêu.
Phập! Trường thương của Na Tra đâm vào cổ lang yêu, máu tươi chảy từ trong thi thể lang yêu ra ngoài. Thương này không phải thương bình thường mà là Tiên Thần chi khí có thể chém yêu đồ ma, lang yêu lập tức mất mạng.
Lúc này Na Tra mới nhìn sang bên cạnh, một thiếu niên tuấn mỹ tay cầm trường thương đang đứng cạnh hắn.
Na Tra lập tức hét lên: "Ngạo Thiên, chúng ta lên!"
"Được! Thiếu niên bên cạnh đáp lời. Sau đó hai người cùng giậm chân, một tiếng 'cộp' vang lên, cả hai lao ra tấn công một con yêu quái.
Trong thành đâu đâu cũng có tiếng hô giết phá vỡ sự tĩnh lặng ban đêm, vô số bách tính run rẩy vì sợ hãi.
Chốc lát sau Lục Hỏa Yêu Vương trực tiếp ra tay. Ầm! Sau lưng là biển lửa ngợp trời.
Lý Tịnh và Ân phu nhân đồng loạt xông về phía biển lửa, tuyệt đối không để cho biển lửa ập xuống.
Âm thanh giao đấu 'keng keng keng keng' vang lên, bộp... hai phu thê Lý Tịnh và Ân phu nhân đều bắn ngược trở lại, ‘ầm ầm’ nện sập Lý phủ.
Na Tra kinh hoảng thốt lên: "Phụ thân, mẫu thân!"
Biển lửa hóa thành quả cầu lửa rơi xuống bên dưới.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
...
Quả cầu lửa liên tục đánh lên người tu sĩ Nhân tộc đang đại chiến, các Nhân tộc kêu gào thảm thiết rồi rơi xuống. Từng quả cầu lửa lục sắc cháy hừng hực như vẫn thạch nện xuống Trần Đường Quan.
"Đáng chết!"
Na Tra giận dữ gào thét, đâm xuyên một tên tiểu yêu. Ngạo Thiên bên cạnh cũng đâm một thương xuyên thủng đầu tiểu yêu.
Bịch! Hai người đồng thời rơi xuống đường lớn giẫm nát một khoảng đá vụn.
Cả Trần Đường Quan tràn ngập tiếng kêu rên, chìm trong bầu không khí tuyệt vọng.
Lục Hỏa Yêu Vương vừa bước từng bước xuống dưới vừa cười gằn: "Na Tra, ngươi còn nhớ ta không? Năm xưa ngươi truy sát ta, giờ lại giết hài nhi của ta. Hôm nay chính là lúc ngươi đền mạng."
Trong lòng Na Tra trào dâng nỗi bất lực. Lẽ nào hôm nay Trần Đường Quan thật sự bị hủy diệt?
"Giết!" Ngạo Thiên giận dữ hét to, thân ảnh chợt di chuyển, thình lình tấn công Lục Hỏa Yêu Vương.
Lục Hỏa Yêu Vương chỉ tay tạo ra một chiếc hỏa diễm trường mâu phóng xuống. Phập! Hỏa diễm trường mâu đâm xuyên qua Ngạo Thiên và kéo hắn bay về phía sau, ghim bộp xuống đất, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.
Đồng tử của Na Tra chợt giãn to, hắn vội vàng lao về phía thiếu niên rồi quỳ một chân trên đất ôm lấy thiếu niên, tiếng gọi chất chứa nỗi bi thương: "Ngạo Thiên!"
Thiếu niên hộc máu miệng, ánh mắt đờ đẫn: "Na... Tra... bảo vệ Trần Đường Quan cho tốt..." Hai mắt nhắm nghiền, đầu nghẹo sang một bên, hắn chết rồi.
"Á!" Na Tra ngửa mặt lên trời, cất tiếng thét gào đầy đau khổ.
Rầm! Phía cổng thành vang lên tiếng đánh nhau kịch liệt và tiếng gầm rú của vô số yêu thú.
"Giết!"
"Yêu thú nộp mạng đi!"
...
Tướng sĩ Nhân tộc liều mạng chống chọi.
Trong thành cũng tràn ngập tiếng gào thét, vô số bách tính chìm trong tuyệt vọng.
Na Tra nhìn đám cháy bốc lên hừng hực trong thành rồi lại nhìn về phía cổng thành vang vọng âm thanh chém giết ngập trời. Trong một thoáng ngẩn ngơ, dường như hắn trông thấy yêu ma điên cuồng tàn sát trong Trần Đường Quan, vô số bách tính bị yêu ma cắn nuốt.
Lục Hỏa Yêu Vương nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất rồi đi về phía Na Tra. Hắn nhếch khóe môi, trong mắt ẩn giấu vẻ hưng phấn. Bảo bối là của ta!
Bỗng nhiên hai thân ảnh bay vút lên, song kiếm hợp bích đâm về phía Lục Hỏa Yêu Vương.
Trong tay Lục Hỏa Yêu Vương ngưng tụ một thanh trường mâu. Trường mâu lướt qua, rầm... Lý Tịnh và Ân phu nhân lập tức bắn ngược trở lại rồi ngã xuống đất, liên tục ho ra máu.
"Phụ thân, mẫu thân!" Na Tra bi phẫn hét to.
Ân phu nhân ngẩng đầu, hét lên đầy đau khổ: "Đi đi Na Tra, ngươi mau đi tìm sư phu ngươi."
"Đi ư? Đi sao được?"
Lục Hỏa Yêu Vương bước từng bước về phía Na Tra, mỗi bước đi đều để lại một dấu chân lửa màu xanh lục trên mặt đất.
Đột nhiên Na Tra đứng dậy đối mặt với Lục Hỏa Yêu Vương, trên mặt trên cổ nổi gân xanh. Hắn sải bước dứt khoát đi về phía Lục Hỏa Yêu Vương, đồng thời quát to: "Ta tùy ngươi xử lý, hãy tha cho Trần Đường Quan."
Lục Hỏa Yêu Vương nghiêng đầu nhìn hắn, nở nụ cười quái dị: "Ngươi dám đặt yêu cầu với ta?"
Na Tra dừng bước, siết chặt nấm đấm, sau đó quỳ bịch xuống đất, cúi đầu bất lực: "Cầu xin ngươi tha cho Trần Đường Quan."
Lục Hỏa Yêu Vương cười sằng sặc: "Không ngờ Hỗn Thế Ma Vương thuở trước cũng có ngày hôm nay. Năm xưa ngươi đánh ta thê thảm vô cùng, ngươi có từng nghĩ tới mình cũng có ngày hôm nay hay không?"
Trường mâu trong tay đâm một nhát. Phập! Trường mâu xuyên thủng ngực trái của Na Tra. Một tiếng ‘bộp’ vang lên, trường mâu ghim hắn trên đường phố trong tư thế ngửa mặt lên trời.
Ân phu nhân thét lên, tiếng thét đong đầy cảm xúc bi phẫn: "Na Tra!"
Bộp! Lý Tịnh đấm mạnh xuống đường phố, mắt hổ rưng rưng.
Thiếu niên tuấn mỹ Ngạo Thiên đã chết từ lâu len lén mở mắt ra, giơ tay gãi ngứa. Hắn nghiêng đầu nhìn Na Tra. Chậc chậc, đúng là một củ sen thê thảm!
"Gru!" Toàn bộ yêu ma trên bầu trời Trần Đường Quan đều ngửa mặt lên trời cất tiếng gào rú đầy hưng phấn.





