Chương 113
Cơ Phát nhìn về phía Khương Tử Nha, hỏi: “Á phụ, ngươi biết lai lịch của hắn không?”
Khương Tử Nha Lắc đầu nói: “Không biết! Đối phương chưa ra mặt cũng không dùng pháp bảo, chỉ dùng một chưởng đã đánh bại ba người bọn hắn, chẳng mấy kẻ trong Tiệt Giáo có được thực lực như thế, còn chẳng kém gì mấy vị sư huynh của Xiển Giáo ta.”
Na Tra hơi do dự nói: “Ta có một suy đoán.”
Cơ Phát vội hỏi: “Na Tra, ngươi nghĩ sao? Nói đi.”
Na Tra nói: “Ta từng thấy Ngao Bính đi cùng Thánh sứ của Nhân tộc, liệu có phải Thánh sứ của Nhân tộc tới đây không?”
Vẻ mặt mọi người thay đổi, kẻ có thể có mặt trong trướng bồng này không ai không biết Thánh sứ Nhân tộc, nếu Thánh sứ Nhân tộc đến đây chắc chắn là một phiền phức lớn. Chưa nói tới thực lực, chỉ riêng thân phận Thánh sứ Nhân tộc thôi đã quá đáng kính, Thánh sứ giá lâm, có ai ở đây dám làm càn.
Dương Tiễn cũng nói với vẻ nghiêm trọng: “Hình như đại ca Dương Giao của ta là đệ tử của Thánh sứ Nhân tộc.”
Mắt Cơ Phát ánh lên sự sợ hãi, nói đầy chua xót: “Chẳng lẽ Thánh sứ Nhân tộc muốn bảo vệ triều Thương?”
Khương Tử Nha lắc đầu quả quyết: “Chắc chắn không có chuyện đó!”
Trong mắt Cơ Phát ánh lên tia hy vọng, vội vàng hỏi: “Á phụ, ngươi biết gì sao?”
Khương Tử Nha vuốt râu cười: “Trước đây khi ta còn học nghệ tại Côn Luân Sơn có từng gặp được Thánh sứ Nhân tộc Bạch Cẩm, cách làm người khiêm tốn nhân ái, rất yêu mến ta, là kẻ đại đức hiếm có trên đời, chắc chắn sẽ không hỗ trợ quân Thương hung ác.”
“Nhưng chẳng phải bây giờ đệ tử Thánh sứ đang ở trong quân bọn chúng đấy ư.”
“Đó đương nhiên là dùng danh nghĩa cá nhân tham gia. Bạch Cẩm sư huynh đã từng nói sẽ không can thiệp vào việc nội bộ của Nhân tộc.”
Lúc này lòng Cơ Phát mới lắng lại.
Lý Tịnh hỏi: “Na Tra, ngươi thắng nổi Ngao Bính không?”
Na Tra hơi do dự, lắc đầu: “Bây giờ Ngao Bính đã bước vào cảnh giới Thái Ất Kim Tiên, mạnh hơn hắn của mấy năm trước rất nhiều, ta khó mà thắng được.”
Mọi người lại nhìn về Dương Tiễn.
Dương Tiễn ngẩng đầu ưỡn ngực nói: “Thực lực của đại ca ta cao hơn ta.”
Mọi người chẳng biết phải nói gì, ngươi không đánh lại hắn thì có gì đáng để kiêu ngạo chứ?
Lý Tịnh nói: “Vương thượng, dù không bắt được Ngao Bính và Dương Giao thì Dương Tiễn với Na Tra vẫn có thể ngăn bọn hắn lại. Chuyện quan trọng nhất bây giờ là vị đại năng ẩn trong đại quân triều Thương… Hắn là ai? Phải đối phó ra sao?”
Cơ Phát nhìn sang Khương Tử Nha, hỏi: “Á phụ, ngươi có thượng sách gì không?”
Khương Tử Nha suy nghĩ một lúc, điềm tĩnh nói: “Nếu bọn hắn dám khiêu chiến sư huynh Xiển Giáo, người của Xiển Giáo ta không thể yếu thế. Dương Tiễn, Na Tra!”
Dương Tiễn và Na Tra đều bước tiến lên, chắp tay đáp: “Có!”
“Dương Tiễn, ngươi tới Sơn Hà Động tại Ngọc Tuyền Sơn mời sư phụ ngươi là Ngọc Đỉnh Chân Nhân tới đây. Na Tra, ngươi tới Kim Quang Động tại Càn Nguyên Sơn mời sư phụ ngươi là Thái Ất Chân Nhân đến hỗ trợ.”
Na Tra và Dương Tiễn đồng thanh: “Rõ!” Rồi xoay người nhanh chóng ra khỏi doanh trướng, hóa thành hai luồng kim quang phóng lên trời.
Khương Tử Nha nhìn Nhật Quang nói: “Phiền đạo hữu mời các đạo hữu của Tây Giáo đến hỗ trợ!”
Nhật Quang Bồ Tát chắp tay thành hình chữ thập, cung kính nói: “Không dối gạt đạo hữu, các vị sư huynh của Tây Giáo ta đều đang bế quan ngộ đạo.”
Khương Tử Nha nhếch môi cười: “Các sư huynh của Tây Giáo đang bế quan thì ta cũng chẳng cưỡng cầu, nếu vậy hay là tặng ta Lục Căn Thanh Tịnh Trúc đi?”
Nhật Quang Bồ Tát cười khổ nói: “Đạo hữu, Lục Căn Thanh Tịnh Trúc là chí bảo của Tây Giáo, sao có thể nằm trong tay ta được.”
“Ta có tin tức chính xác, Lục Căn Thanh Tịnh Trúc nằm ngay trong tay mấy tên đệ tử Tây Giáo các ngươi.”
“Thật sự không có! Mong đạo hữu đừng ép ta.”
Khương Tử Nha nói chẳng hề nóng nảy: “Không muốn mời đạo hữu Tây Giáo cung không muốn giao pháp bảo, Tây Giáo các ngươi muốn làm ngư ông hưởng lợi ư? Thôi, kết minh như vậy chẳng khác nào vứt đi, bọn ta tự đánh.”
Nhật Quang Bồ Tát và Nguyệt Quang Bồ Tát liếc nhau, đúng là Tây Giáo của hiện tại không đánh nổi Xiển Giáo, không mạnh hơn người ta thì có thể làm sao đây?
Nguyệt Quang Bồ Tát chắp tay chữ thập thi lễ, nói lời xin lỗi: “Ta chợt nhớ ra Dược Sư mới xuất quan không lâu, ta sẽ tới thế giới Tây phương tịnh thổ mời tôn giả đến tương trợ.”
Khương Tử Nha nói với vẻ tiếc nuối: “Vậy làm phiền.”
Hai người Nguyệt Quang và Nhật Quang vội xoay người ra ngoài, cứ cảm thấy tên Khương Tử Nha này chỉ chờ Tây Giáo phản bội.
Nhật Quang Bồ Tát truyền âm nói: “Sư đệ, Lục Căn Thanh Tịnh Trúc có trong tay ngươi không?”
Nguyệt Quang Bồ Tát cũng vội truyền âm lại: “Sư huynh, làm sao chí bảo như Lục Căn Thanh Tịnh Trúc lại ở chỗ ta được?”
Nhật Quang Bồ Tát lại truyền âm hỏi: “Chẳng lẽ lại nằm trong tay sư đệ Khẩn Na La? Từ sau khi chúng ta kết minh với Xiển Giáo thì Khương Tử Nha cứ ép hỏi Lục Căn Thanh Tịnh Trúc đang ở đâu mãi, trông hắn như chắc chắn Lục Căn Thanh Tịnh Trúc nằm trong tay chúng ta, không giống giả vờ.”
Nguyệt Quang Bồ Tát truyền âm nói: “Nếu Lục Căn Thanh Tịnh Trúc nằm trong tay chúng ta thì đương nhiên là ở chỗ Khẩn Na La, hắn là hộ pháp của Phật Mẫu cơ mà!”
Nhật Quang Bồ Tát gật đầu, truyền âm: “Trước đây ta từng hỏi Khẩn Na La, hắn cũng không biết chuyện Lục Căn Thanh Tịnh Trúc, trông hắn hàm hậu như thế, không ngờ lại ẩn giấu sâu vậy.”
Chương 451: Vũ Dực Tiên trực tiếp ra tay
Nhật Quang và Nguyệt Quang ra khỏi doanh trướng, đạp tường vân bay đi.
Mấy ngày sau, tiếng trống nổi lên từng hồi, hai bên bày trận nơi sa trường, tinh kỳ bay phấp phới.
Trước đại quân Tây Kỳ, Cơ Phát mặc khôi giáp cưỡi một con ngựa cao lớn, đám người Khương Tử Nha, Lý Tịnh, Võ Thành Vương, Na Tra, Dương Tiễn và Võ Cát đứng bên trái. Bên phải là Nguyệt Quang Bồ Tát, Nhật Quang Bồ Tát và các vị đệ tử Tây Giáo.
Trước đại quân Thương Triều là Thân Công Báo cưỡi báo đen và Văn Trọng cưỡi hắc kỳ lân, một vài đệ tử Tiệt Giáo và hai người Ngao Bính, Dương Giao đứng bên cạnh.
Thân Công Báo tiến lên, hô: “Khương Tử Nha, hôm nay ngươi dám khai chiến vì đã mời được cứu binh à?”
Có ba thân ảnh hiện lên trước đại quân Tây Kỳ, một người là nam tử trung niên lạnh lùng nghiêm túc mặc đạo bào, một lão giả râu bạc mặc đạo bào và một đệ tử Tây Giáo đầu bóng lưỡng mặc áo trắng.
Thân Công Báo cười ha hả nói: “Tưởng ai đến đây, hóa ra là Ngọc Đỉnh sư huynh, Thái Ất sư huynh và Dược Sư sư huynh của Tây Giáo.”
Ngọc Đỉnh Chân Nhân quát: “Thân Công Báo, ngươi không phân thiện ác nối giáo cho giặc, đi ngược lẽ trời mà cũng xứng gọi ta một tiếng sư huynh? Bây giờ giơ tay chịu trói, quỳ xuống nhận phạt thì ta biết ngươi là kẻ biết sai sẽ sửa, sẽ nói đỡ cho ngươi với sư phụ. Nếu ngu xuẩn không nghe, ngày khác chắc chắn sẽ khó chết già, dừng trách ta không nhắc nhở ngươi!”
Thân Công Báo ha ha cười: “Ngươi không nhận người sư đệ là ta thì ta cũng không cần ngươi làm sư huynh, ngươi chớ có quỳ xuống xin tha là được!”
Ngọc Đỉnh Chân Nhân gào lên đầy giận dữ: “To gan!” Kiếm ra từ không, vạn kiếm chém tới Thân Công Báo kéo theo vệt sáng mờ.
Sắc mặt Thân Công Báo thay đổi, hắn chỉ bắt nạt được mỗi Khương tử Nha, còn lại hắn chẳng đánh nổi ai trong Xiển Giáo cả, ngay cả Bạch Hạc đồng tử mà hắn cũng chẳng đánh lại.
Thân Công Báo kêu lên kinh hoàng: “Sư huynh, cứu ta!”
Vạn kiếm sáng chói ngừng lại giữa không trung trong nháy mắt, một bóng người lặng lẽ xuất hiện phía trên đại quân triều Thương tựa như vẫn luôn đứng ở nơi đó, hắn mặc trường bào màu đen, phía trên thêu hoa văn vàng kim, áo choàng sau lưng tung bay, nhìn xuống chung quanh, uy nghiêm bá đạo!
Vũ Dực Tiên quát: "Tán!"
Vạn kiếm giữa không trung "rắc" một tiếng vỡ nát, thân thể Ngọc Đỉnh Chân Nhân hơi lảo đảo.
Vẻ mặt Dược Sư thay đổi, nghiêm trọng nói: "Vũ Dực Tiên của Đông Hải!"
Ngọc Đỉnh Chân Nhân cũng nói theo bản năng: "Vũ Dực Tiên của chấp pháp đại đội!"
Trong lòng ba người đều cảm thấy nặng nề, uy danh chấp pháp đại đội của Tiệt Giáo vang khắp Đông hải, đệ tử của Thánh Nhân đại giáo không ai không biết không ai không hiểu nhưng nói tới e ngại thì không có bao nhiêu cả. Thân là đệ tử thân truyền của Thánh Nhân thì sao có thể không bằng chấp pháp đại đội ngoại môn của Tiệt Giáo chứ? Thế nhưng chấp pháp đại đội xuất hiện ở nơi này cũng có nghĩa Bạch Cẩm đã nhúng tay vào, đây mới là điều khiến cho ba người lo lắng.
Thái Ất Chân Nhân quát hỏi nói: "Vũ Dực Tiên, một kẻ vô ưu vô lự, vô nhục vô vinh, luôn theo chính đạo như ngươi cớ gì lại lặng lẽ bước vào nơi xoáy nước vẩn đục này?"
Vũ Dực Tiên cười lạnh nói: "Xiển Giáo và Tây Giáo các ngươi ỷ lớn hiếp nhỏ, cậy mạnh đánh yếu, giết không biết bao nhiêu đệ tử Tiệt Giáo ta, đây là khinh Tiệt Giáo ta không người sao? Hôm nay ta tới đây là để phân cao thấp với ngươi, cho các ngươi biết Tiệt Giáo ta không thể khinh thường!"
Thái Ất Chân Nhân phẫn nộ quát: "Nay thành thang hợp diệt, chu thất đương hưng, Ngọc Hư phong thần, ngươi nghịch thiên mà đi thì chắc chắn trên Phong Thần Bảng sẽ có tên ngươi."
Vũ Dực Tiên quát: "Bớt xàm ngôn đi, thủ hạ kiến chân thương!"
Vũ Dực Tiên phất tay, Phương Thiên Họa Kích hiện lên giữa không trung rồi rơi vào tay hắn. Tay vừa phất, trường báo đen chợt biến đổi hóa thành chiến giáp hoa lệ, chân đạp hư không phi tới trận doanh Tây Kỳ.
Trước đại quân triều Thương, Ngao Bính hưng phấn kêu lên: "Mau nhìn, mau nhìn, sư phụ ta ra tay!"
Văn Trọng chợt thấy hơi lo lắng nói: "Sư thúc làm được thật chứ?"
Thân Công Báo cười nói: "Chẳng phải ngươi nói đại đội chấp pháp rất mạnh sao? Trước đó chính ngươi nói ta cứ yên tâm."
"Nhưng Ngọc Đỉnh Chân Nhân, Thái Ất Chân Nhân và Dược Sư Phật của Tây Giáo cũng chẳng hề kém cạnh. Nếu là một mình chống lại một người thì đương nhiên ta vô cùng tin tưởng sư thúc nhưng là hiện tại đối phương có ba người, ta hơi không yên lòng."
Thân Công Báo ha hả cười nói: "Nếu Vũ Dực Tiên sư huynh đã dám khiêu chiến, đương nhiên sẽ tự lượng sức."
Trong mắt hắn như có chút chờ mong nhìn về phía trước, nếu lời đồn đãi không quá phóng đại thì thực lực của Vũ Dực Tiên sư huynh đủ để trấn áp mười hai Kim Tiên của Xiển Giáo.
Ngọc Đỉnh Chân Nhân căm tức nói: "Nhẹ nhàng khuyên bảo ngươi không nghe, hôm nay ta sẽ dạy ngươi thế nào là số kiếp."
Ngọc Đỉnh Chân Nhân phóng lên cao trong nháy mắt, kiếm vang "keng" một tiếng, Trảm Tiên Kiếm ra khỏi vỏ. Trong nháy mắt, sát khí sắc bén tràn ngập khắp thiên địa.
Ngọc Đỉnh Chân Nhân chém một kiếm về phía Vũ Dực Tiên, đao mang như lưu quang xẹt qua xé rách không gian tạo thành một đạo quang mang.
Ánh mắt Vũ Dực Tiên bình tĩnh, Phương Thiên Họa Kích bỗng đâm tới. Keng! Phương Thiên Họa Kích đâm lên trên Trảm Tiên Kiếm, thân kiếm nháy mắt liền cong lại, một đạo gợn sóng quét qua không gian nhấc lên cuồng phong.
Chương 452: Trấn áp Ngọc Đỉnh và Thái Ất
Ngọc Đỉnh Chân Nhân biến sắc, thân kiếm "keng" một tiếng bắn ngược lại, lực lượng cường đại phản lại đẩy hắn lảo đảo lui về.
Thân ảnh Vũ Dực Tiên chợt lóe rồi biến mất ngay tại chỗ trong nháy mắt, sau đó lại xuất hiện ngay sau Ngọc Đỉnh Chân Nhân vung Phương Thiên Họa Kích lên.
Đáy lòng Ngọc Đỉnh Chân Nhân phát lạnh, vội vàng chắn ngang kiếm ở phía sau.
Keng! Phương Thiên Họa Kích chém vào Trảm Tiên Kiếm, Ngọc Đỉnh Chân Nhân bị hất bay, không trung có một luồng khí phá mây xẹt qua, Trảm Tiên Kiếm ‘ong ong’ hưởng ứng, run rẩy kịch liệt.
Thân ảnh Vũ Dực Tiên xẹt qua, một ảo ảnh xuất hiện phía trên Ngọc Đỉnh Chân Nhân trong nháy mắt rồi nhấc chân đạp xuống.
Rầm! Ngọc Đỉnh Chân Nhân rơi xuống dưới rồi đập ‘rầm’ xuống dưới mặt đất.
Vũ Dực Tiên đứng giữa không trung, lắc đầu nói: "Đại La Kim Tiên quá yếu."
"Ầm" một tiếng, đại địa nứt vỡ, Ngọc Đỉnh Chân Nhân lao ra từ dưới đại địa khiếp sợ kêu lên: "Tốc Độ đại đạo, ngươi đã nắm được Tốc Độ đại đạo?"
Vũ Dực Tiên cười nói: "Ánh mắt không tồi."
Trảm Tiên Kiếm của Ngọc Đỉnh Chân Nhân đột nhiên sáp nhập, quát: "Vạn Vật Giai Kiếm!"
Trên mặt đất, hoa cỏ bay lên hóa thành kiếm khí sắc bén phi tới chỗ Vũ Dực Tiên tạo thành một trận thế khổng lồ vây quanh hắn.
Vũ Dực Tiên cười ha hả nói: "Giờ mới thú vị! Chiến!" Rồi hắn phóng vút lên cao, vô số cỏ cây theo sát hắn bay lên trời, trong thiên tràn ngập sát khí.
Chợt có vô số lông đen bay giữa không. Rầm rầm rầm! Lông đen phá nát vạn kiếm hóa thành từ cỏ cây.
Thái Ất Chân Nhân ngưng trọng quát: "Dược Sư, đồng loạt ra tay!" Hai người đồng thời lao ra.
Trên không trung, hai tay Dược Sư tạo thành hình chữ thập, lẩm nhẩm: "Nam mô A Di Đà phật!"
Vù! Vô lượng phật quang nở rộ, trong phật quang, một chung thuốc đầy kim quang chụp về Vũ Dực Tiên .
Thân ảnh Vũ Dực Tiên biến mất trong nháy mắt, một đạo ngân quang xẹt qua không trung. Choang! Chung thuốc vỡ tan, Dược Sư bị hất ngược ra, trong mắt mang theo sự kinh hoàng. Quá mạnh, thật sự là quá mạnh!
"Gào!"
"Gào!"
Chín đầu Hỏa Long lao ra phóng tới chỗ Vũ Dực Tiên. Rầm keng rầm! Trong lúc giao thủ, chín đầu Hỏa Long nở rộ ra thành từng đoàn hỏa quang bị hủy gần hết, sau đó lại khôi phục nguyên trạng tiếp tục giết về phía Vũ Dực Tiên.
"Trảm Tiên!" Ngọc Đỉnh Chân Nhân bay lên cao hét lớn, Trảm Tiên Kiếm mang theo một luồng sát ý lẫm liệt chém tới Vũ Dực Tiên.
"Ha ha, đánh rất đẹp!"
Vũ Dực Tiên di chuyển giữa ba người, động tác mau lẹ, tốc độ nhanh đến cực hạn, một người đánh ba người Ngọc Đỉnh Chân Nhân, Thái Ất Chân Nhân và Dược Sư mà ba người chỉ có thể chống đỡ, tựa như đang bị trêu chọc.
Dư chấn cuộc chiến quét ngang không trung khiến linh khí thiên địa hỗn loạn, cát bay đá chạy, tất cả binh lính bên dưới đều lấy tay áo che mặt, cúi đầu chống lại cuồng phong.
"Âm Dương Đại Ma, trấn áp cho ta!" Một giọng nói to vang lên.
Một cái cối xay to lớn xuất hiện giữa không trung, trên trắng dưới đen đè ba người Ngọc Đỉnh Chân Nhân, Thái Ất Chân Nhân và Dược Sư ở giữa. Nó phi tốc chuyển động tụ tập hai khí âm dương giữa thiên địa.
Sau một lát, ba chấm đen rơi xuống từ không trung, "phịch" một tiếng rơi trên chiến trường, chính là ba tế khẩu bình rất lớn.
Vũ Dực Tiên bay xuống đứng ở đứng trên tế khẩu bình, chiến giáp hóa về thành trường bào màu đen, áo choàng phía sau bay lên, khí phách hiên ngang.
Trong nhất thời, cả chiến trường yên tĩnh không tiếng động.
Giọng nói Vũ Dực Tiên vang lên: "Khương tử nha, chỉ mời có ba vị Đại La Kim Tiên này dám tới mà đánh ta? Quá coi thường chấp pháp đại đội của Tiệt Giáo ta rồi! Nhanh gọi tất cả các đệ tử Xiển Giáo tới đây, ta trấn áp hết bọn hắn."
Nhật Quang Bồ Tát vội vàng quát hỏi: "Dược Sư Phật của Tây Giáo ta ở đâu?"
Theo tay Vũ Dực Tiên vung lên, ba tế khẩu hoa bình rất lớn bay ra, vang lên tiếng "đinh đang" trên thành trì phía xa, hắn lạnh giọng nói: "Ngọc Đỉnh Chân Nhân, Thái Ất Chân Nhân của Xiển Giáo và Dược Sư của Tây Giáo ỷ mạnh khinh đệ tử Tiệt Giáo ta. Ta là Vũ Dực Tiên của chấp pháp đại đội hộ vệ Tiệt Giáo, trấn áp các ngươi trong Âm Dương Nhị Khí Bình, lấy đây thị chúng cho thấy cái uy của Tiệt Giáo ta."
Sau khi Vũ Dực Tiên nói xong, thân ảnh biến mất trong nháy mắt.
Thân công báo kích động kêu lên: "Chấp pháp đại đội quá đỉnh!"
Văn Trọng cũng không kìm được sự kích động, đã lâu không nghênh đón đại thắng như vậy.
Khương Tử Nha vội vàng kêu lên: "Vương Thượng, mau thu binh."
Cơ Phát bỗng bừng tỉnh, vội vàng kêu lên: "Minh Kim, thu binh!"
Tiếng chiêng vang vọng, đại quân Tây Kỳ lần lượt lui binh tiến vào quân doanh.
Trong Tây Kỳ Đại Doanh, không khí vô cùng âm u.
Nhật Quang Bồ Tát sốt ruột nói: "Làm sao bây giờ? Dược Sư Phật bị trấn áp rồi, làm sao bây giờ? Thừa tướng ngươi mau nói đi!"
Khương Tử Nha cũng kinh hoảng nói: "Rốt cuộc người này là ai? Văn Trọng mời hắn từ đâu?"
Cơ Phát vội vàng nói: "Á phụ, bây giờ phải làm sao đây?"
Khương Tử Nha vội vàng nói: "Hiện tại chỉ có thể đi mời tất cả các sư huynh của ta đến cứu Thái Ất sư huynh và Ngọc Đỉnh sư huynh ra."
Nhật Quang Bồ Tát cũng vội vàng nói: "Ta cũng tới Cực Lạc tịnh thổ mời sư huynh rời núi."
Cơ Phát cúi người trịnh trọng chắp tay thi lễ nói: "Làm phiền chư vị."
Chương 453: Tiếp tục trấn áp Cụ Lưu Tôn
Trên thành trì triều Thương đặt một cái bàn, Vũ Dực Tiên ngồi trên ghế dựa uống rượu ăn thịt nhìn Tây Kỳ Đại Doanh xa xa.
Vũ Dực Tiên bỗng dừng lại, trong Tây Kỳ Đại Doanh mây mờ lượn lờ, thụy khí khắp nơi, rõ là có đại năng giáng lâm, hơn nữa không chỉ có một người.
"Đệ tử Tiệt Giáo lớn mật, thả sư huynh của ta ra." Một tiếng quát chói tai vang vọng phía chân trời.
Bốn thân ảnh cùng bay ra từ đại doanh của Tây Kỳ, chân đạp hư không hùng hổ phi tới thành trì, chính là mấy người Linh Bảo đại pháp sư, Hoàng Long Chân Nhân, Đạo Hạnh Thiên Tôn và Văn Thù Nghiễm Pháp Thiên Tôn.
Vũ Dực Tiên cười ha hả nói: "Chỉ bốn người các ngươi mà cũng dám đến tìm ta đòi người? Tất cả đều chuẩn bị bị ta trấn áp đi!"
Trong mắt hắn bắn ra hai đạo quang mang xoay vần ở không trung, một đen một trắng hình thành một Âm Dương Đại Ma, hai khí âm dương trong thiên địa hội tụ tràn ngập thiên khung.
Đạo Hạnh Thiên Tôn hoảng hốt kêu lên: "Không tốt! Đây là pháp tắc của Thiên Địa đại đạo."
Gầm! Một đầu Hoàng Long lao ra phi vào Âm Dương Đại Ma.
Vũ Dực Tiên phất tay, quát lạnh: "Trấn áp!"
"Ầm!" Âm Dương Đại Ma bao phủ không trung đè xuống, hủy diệt âm dương, điên đảo càn khôn như muốn khiến tất thảy trở về thời sơ khai.
Đám người Khương Tử Nha mới vừa lao ra soái trướng, trơ mắt nhìn bầu trời phía xa hóa một mảnh hỗn độn, bốn thân ảnh giãy dụa dưới Âm Dương Đại Ma, thân ảnh càng ngày càng nhỏ.
Rầm! Hai khí âm dương trong không gian rung động, bốn thân ảnh hoàn toàn bị Âm Dương Đại Ma cắn nuốt, bốn bình lớn rơi xuống từ không trung bay về phía thành trì rồi dừng bên trên.
Khương Tử Nha kêu lên đầy bi thống: "Sư huynh!"
Lý Tịnh nói nhỏ: “Có thể trấn áp bốn vị Kim Tiên của Xiển Giáo, còn kinh khủng hơn cả mấy ngày trước, đây là hung thần từ đâu tới?"
Một bóng đen đột nhiên xẹt qua không trung rồi hạ xuống quân doanh Tây Kỳ.
Khương Tử Nha chỉ cảm thấy trước mặt tối sầm, "phập" một tiếng, cảm giác đau điếng từ đỉnh đầu truyền tới: "A!" Hắn rên rỉ một tiếng rồi ngã xuống đất, pháp quan văng ra, đỉnh đầu đổ máu, bên người có một cái cột lăn lộn.
Trên thành trì, khóe môi Vũ Dực Tiên hơi run rẩy. Trùng hợp ghê? Nếu ta nói ta không cố ý thì các ngươi có tin không?
Dương Tiễn vội vàng kêu lên: "Sư thúc!" Hắn lập tức tiến lên nâng Khương Tử Nha dậy.
Những người khác cũng đều lo lắng kêu lên: "Thừa tướng!"
"Thừa tướng, ngươi có sao không?"
Khương tử nha chỉ vào cây cột trên mặt đất, kích động kêu lên: "Na Tra, mau... mau thu hồi Độn Long Trụ."
Độn Long Trụ? Na Tra vội vàng tiến lên thu lấy cây cột.
Bọn hắn nâng Khương Tử Nha lùi về trong đại doanh luôn.
Trên tường thành Thương Triều, Vũ Dực Tiên tiếp tục ăn uống, cười nói: "Kẻ dưới Thánh Nhân đều là kiến, dù có nhiều kẻ cấp bậc dưới Chuẩn Thánh thì cũng chẳng có tác dụng gì, uy danh Tiệt Giáo ta cứ để đại đội chấp pháp bảo vệ."
Trong vòng ba ngày, từng áng tường vân giáng lâm Tây Kỳ Đại Doanh, Quảng Thành Tử, Xích Tinh Tử, Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân, Phổ Hiền Chân Nhân, Từ Hàng Đạo Nhân, Cụ Lưu Tôn, Nam Cực Tiên Ông, Vân Trung Tử tề tụ tại Xiển Giáo.
Phật Di Lặc và Đại Thế Chí Tây Giao cũng đã đến, so với Xiển Giáo nhân tài đông đúc thì Tây Giáo chỉ có hai người có vẻ rất đáng thương.
Trong soái trướng, Quảng Thành Tử nghiêm túc hỏi: "Tử Nha, chuyện gì đây?"
Khương Tử Nha đứng dậy chắp tay thi lễ, áy náy nói: "Chư vị sư huynh, là sai lầm của ta. Trong quân triều Thương bỗng có một kẻ thâm sâu khó lường xuất hiện, ta mời Ngọc Đỉnh sư huynh, Thái Ất sư huynh và Dược Sư đạo hữu của Tây Giáo đến hỗ trợ nhưng thật không ngờ tới lại bị trấn áp trong một hiệp, bị nhốt trong bình đặt trên thành trì của triều Thương diễu võ dương oai. Sư đệ là ta đã báo tin cho chư vị sư huynh ngay, Linh Bảo sư huynh, Hoàng Long sư huynh, Đạo Hạnh sư huynh Văn Thù, sư huynh tới rất nhanh, vừa tới đã nghĩ cách cứu viện Thái Ất sư huynh và Ngọc Đỉnh sư huynh nhưng cũng bị ma đầu kia bắt."
Đại Thế Chí kinh hãi nói: "Bắt được cả sáu vị Đại La Kim Tiên của Xiển Giáo cơ à, ma đầu hung tàn như thế chui từ đâu ra?"
Khương Tử Nha nghiêm túc nói: "Là chấp pháp đại đội của Tiệt Giáo."
Sắc mặt Quảng Thành Tử xanh mét nói: "Đại đội chấp pháp Tiệt Giáo hoành hành khắp Đông Hải khiến tiếng oán than tràn ngập thiên địa, bây giờ lại còn ức hiếp tới cả Xiển Giáo ta, lần này ta phải khiến hắn có đến mà không có về."
Cụ Lưu Tôn dáng người thấp bé nhảy ra, kêu lên: "Đại sư huynh, thừa dịp đêm tối, ta sang chỗ quân địch thăm dò trước, thử xem có cứu được vị huynh đệ nào không."
Ánh mắt Khương Tử Nha sáng lên, vội vàng nói: "Thổ Hành Độn Thuật của Cụ Lưu Tôn sư huynh là có một không hai trong tam giới, có thể thử một lần."
Quảng Thành Tử suy nghĩ một chút, gật đầu nói: "Làm phiền sư đệ đi một chuyến."
"Đâu có, đâu có!" Thân ảnh Cụ Lưu Tôn biến mất khỏi doanh trướng trong nháy mắt.
Sau một lát, một tiếng cười ha ha truyền ra: "Ngọc Thanh sư bá truyền bản lĩnh cho ngươi là để ngươi làm kẻ trộm sao? Vứt hết uy danh của Ngọc Thanh sư bá, nếu đã đến đây thì ở lại luôn đi!"
Sắc mặt đám người Quảng Thành Tử kinh hoàng, vội vàng lao ra ngoài đại doanh, chỉ thấy trong đêm đen, trên thành trì đối diện lại có thêm một cái bình.
Chương 454: Nhiên Đăng ra tay
Xích Tinh Tử gầm lên: "Đáng giận!" Trong tay hiện lên Âm Dương Kính, đột nhiên một luồng hắc quang vọt vào thành trì nhưng khi tiến vào thành trì lại biến mất không thấy nữa, thành trì giống như là địa bàn của một mãnh thú to lớn cắn nuốt hết sạch thần quang của Âm Dương Kính.
Trên thành trì, Vũ Dực Tiên đứng thẳng tắp, phía sau là Thân Công Báo và Văn Trọng đứng hai bên trái phải.
Văn Trọng hợi lo lắng nói: "Sư thúc, hiện tại Kim Tiên Xiển Giáo tề tụ, chúng ta có nên mời hai vị sư thúc tới đây không?"
Thân công báo cũng vội vàng nói: "Đúng vậy! Sư huynh phải cẩn thận đó!"
Vũ Dực Tiên cười nói: "Chẳng phải chỉ là mấy tên Đại La Kim Tiên Thôi ư? Xem ngày mai ta bắt bọn hắn."
Sáng sớm hôm sau, đại chiến bắt đầu, Vũ Dực Tiên đại chiến thần uy, Âm Dương Đại Ma phối hợp với Tốc Độ đại đạo như đại bàng giương cánh không ai địch nổi.
Dưới mấy trận đại chiến, Xích Tinh Tử, Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân, Phổ Hiền Chân Nhân, Từ Hàng Đạo Nhân, Cụ Lưu Tôn, Nam Cực Tiên Ông, Vân Trung Tử, Đại Thế Chí và toàn bộ Kim Tiên của Xiển Giáo đều bị trấn áp, chỉ có Quảng Thành Tử và Di Lặc hốt hoảng chạy trốn.
Trên thành trì của triều Thương dựng hơn mười cái tế khẩu bình khổng lồ, trong mỗi bình đều chấn phong một tôn Đại La Kim Tiên, chấn nhiếp tiên thần.
Trận chiến này làm rung chuyển toàn bộ hồng hoang, chỉ một người của Tiệt Giáo đã gần như có thể tiêu diệt toàn bộ Xiển Giáo và Tây Giáo, hai giáo phái lớn của Thánh Nhân, thật sự quá đáng sợ! Uy danh của Vũ Dực Tiên, thành viên chấp pháp đại đội của Tiệt Giáo lập tức chấn động hồng hoang, vô số tiên thần sinh lòng kính sợ.
Trong đại doanh Tây Kỳ, các quan văn tướng võ đang tập hợp, sắc mặt Quảng Thành Tử tái xanh, Di Lặc cũng không còn tươi cười nữa.
Khương Tử Nha khổ sở nói: "Thua rồi, thua hết rồi, tại sao Tiệt Giáo lại có nhân vật nghịch thiên như thế?"
Cơ Phát vội vàng hỏi: "Bây giờ còn có thể làm sao?"
Tất cả mọi người đều trầm mặc không nói.
Cơ Phát đứng dậy cúi đầu thật sâu: "Kính nhờ chư vị."
Từng người cúi đầu hổ thẹn.
Đột nhiên một âm thanh truyền đến từ bên ngoài: "Các ngươi bại cũng không oan!"
Một lão giả gầy gò chậm rãi tiến vào.
Khương Tử Nha và đám đệ tử Xiển Giáo vội vàng đứng dậy chắp tay, sau đó tỏ vẻ vui mừng: "Bái kiến lão sư!"
Mấy người Cơ Phát cũng nhanh chóng đứng lên, chắp tay thi lễ.
Nhiên Đăng gật đầu, hòa ái nói: "Không cần đa lễ, ngồi xuống cả đi!"
Những người vừa mới đứng dậy đều ngồi về vị trí ban đầu.
Quảng Thành Tử trầm giọng hỏi: "Lời lão sư vừa nói là có ý gì? Chẳng lẽ ý lão sư là chúng ta học nghệ không tinh sao?"
Nhiên Đăng chậm rãi trả lời: "Kể từ hỗn độn phân thời, thiên khai tại tí, địa tịch tại sửu, nhân sinh tại dần, thiên địa giao hợp, vạn vật sinh sôi. Vạn vật có thú vật chim muông, thú vật chọn Kỳ Lân làm trưởng, chim muông thì tôn sùng Phượng Hoàng mà Phượng Hoàng lại nhận được giao hợp chi khí sinh ra Khổng Tước và Đại Bằng. Vũ Dực Tiên của đại đội chấp pháp Tiệt Giáo chính là Phượng Mẫu chi tử, là Kim Sí Đại Bằng Điêu đầu tiên trong thiên địa, tên thật là Kim Bằng. Đại bằng giương cánh chấn động chín vạn dặm, được xưng là Vân Trình Vạn Lý Bằng."
Quảng Thành Tử ngạc nhiên, đệ tử ngoại môn này của Tiệt Giáo lại có lai lịch lớn như vậy?
Các tướng lĩnh khác cũng đều xôn xao, rối rít nhỏ giọng nghị luận sôi nổi, Phượng Mẫu chi tử, Kim Sí Đại Bằng Điêu đầu tiên trong thiên địa, lai lịch lớn như thế, khó trách hắn lại giỏi đến vậy.
Khương Tử Nha vội vàng hỏi: "Lão sư, nếu người đã biết lai lịch của hắn, vậy có thể hàng phục hắn không?"
Nhiên Đăng khẽ lắc đầu: "Rất khó, bẩm sinh Kim Sí Đại Bằng Điêu đã có âm dương nhị khí. Trong tam giới, phàm là thứ thuộc về âm dương đều đã bị hắn trấn giữ, đương nhiên ta cũng không ngoại lệ. Ta chỉ có thể thử trước, lúc ta giao chiến với Kim Bằng, các ngươi đi phá Bảo Bình cứu đệ tử Xiển Giáo ta ra, sau đó sẽ đấu với hắn."
Quảng Thành Tử đứng dậy, chắp tay thi lễ: "Làm phiền lão sư."
Di Lặc cũng vội vàng đứng dậy, chắp tay cúi đầu nói: "Xin nhờ đạo huynh."
Nhiên Đăng mỉm cười, quay người đi ra ngoài.
"Đạo hữu, mời chiến đấu trên không!"
"Ha ha... Nhiên Đăng, vậy mà ngươi đã đến rồi, cũng tốt! Hãy để ta mở mang một chút thực lực của Tiên Thiên Ma Thần."
Bên trong thành trì, một đạo hắc ảnh phóng lên trời cao.
Đùng! Đùng! Đùng! Âm thanh giao thủ giống như sấm rền xuyên qua trời cao, thiên không vặn vẹo, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ.
Ầm! Uy áp cường đại truyền đến từ thiên không, một cây huyền hoàng sắc xích xẹt ngang bầu trời, dưới thước là Âm Dương Đại Ma xoay tròn đang ma diệt âm dương.
Quảng Thành Tử và Di Lặc leo lên thành trì, ngang nhiên công kích hai cái Bảo Bình, đùng, tiếng nổ rung trời, Bảo Bình phát ra âm thanh ù ù vang dội nhưng không hề có dấu hiệu vỡ vụn.
Kim Bằng cười ha ha, âm thanh truyền xuống từ trên cao: "Bảo Bình được ta dùng Âm Dương đại đạo ngưng tụ thành, muốn đánh vỡ nó thì phải mạnh hơn ta, các ngươi còn kém xa lắm!"
Nhiên Đăng gầm lên: "Kim Bằng, đừng thị uy, Thiên Địa Cổ Quan!"
"Âm Dương Ma Diệt!"
Ầm! Một cỗ quan tài cổ lão đen nhánh va chạm với Âm Dương Đại Ma, một bên là cổ quan muốn táng thiên chuyển địa, một bên là đại ma muốn ma diệt âm dương, thiên khung lập tức trở nên hỗn loạn.


