Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 112

  Trên Thủ Dương Sơn, Thái Thượng quay đầu nhìn về phía chiến trường rồi đưa tay vuốt râu. Xiển Giáo vậy mà lại ra tay với Tây Phương Giáo? Đây là tình huống gì vậy? Dưới thiên cơ hỗn độn, ngay cả Thái Thượng cũng không thể thấy rõ.

  Trên Côn Luân Sơn, trong lòng Nguyên Thủy Thiên Tôn lại vô cùng vui mừng. Con tốt thí là Khương Tử Nha bị đùa bỡn trong lòng bàn tay, mừng là do Bạch Cẩm ra tay, sau này Tiệt Giáo có hỏng bét đến mấy thì chỉ cần có Bạch Cẩm tồn tại liền còn có hy vọng.

  Tại Cực Lạc Tịnh Thổ, Tiếp Dẫn Phật Tổ vẻ mặt đau khổ, thở dài nói: “Sao Tiệt Giáo và Xiển Giáo lại đồng thời tấn công Tây Phương Giáo? Làm vậy có chỗ tốt nào sao?”

  Chuẩn Đề nhíu mày nói: “Không đúng lắm, Xiển Giáo không nên làm vậy mới đúng chứ? Sư huynh, ta đi xem một chút!” Dứt lời, thân ảnh hắn biến mất trong nháy mắt.

  …

  Trên Kim Ngao Đảo, Vô Đương thánh mẫu ngồi trong lương đình pha trà, điềm tĩnh tự nhiên.

  Quy Linh thánh mẫu hùng hùng hổ hổ lao vào, hưng phấn kêu lên: “Sư tỷ, Tây Kỳ tấn công Nam Bá Hầu, Tây Phương Giáo đại bại mấy trận, Tây Kỳ cũng tổn thất nặng nề. Bây giờ Tiệt Giáo chúng ta chiếm ưu thế nhất.”

  Vô Đương thánh mẫu gật gật đầu, hơi nghi hoặc nói: “Đến bây giờ ta vẫn không biết sao Bạch Cẩm sư đệ lại làm được? Rõ ràng là hắn vẫn luôn ở Đông Hải chưa từng ra ngoài.”

  Quy Linh thánh mẫu cười hì hì nói: “Có lẽ không phải do sư huynh làm mà chỉ là trùng hợp mà thôi!”

  “Làm gì có nhiều trùng hợp như vậy chứ? Cho dù có như thế nào thì Tây Kỳ cũng không nên tấn công Nam Bá Hầu mới đúng. Sao Xiển Giáo lại khai chiến với Tây Phương Giáo? Hoàn toàn không hợp lẽ thường.”

  “Nhưng bọn hắn cũng tấn công thật rồi!”

  “Vì vậy đây chắc chắn là thủ đoạn của Bạch Cẩm. Aizz…” Vô Đương thánh mẫu thở dài một hơi.

  Quy Linh thánh mẫu nghi hoặc nói: “Sư tỷ, sao ngươi lại thở dài?”

  “Aizz… Đúng ra Bạch Cẩm không nên nhúng tay vào đó.”

  “Sư tỷ, lời này của ngươi có ý gì chứ?”

  “Đợi ngươi đạt đến cảnh giới Chuẩn Thánh thì sẽ hiểu, tầm nhìn sẽ càng rõ ràng hơn, sẽ cảm thấy không cần thiết phải nhúng tay vào. Sau khi nhúng tay vào rồi thì khó mà thoát thân, sư đệ là đang chủ động nhập kiếp mà!”

  Quy Linh thánh mẫu bất mãn nói: “Từ khi lượng kiếp bắt đầu, mỗi người các ngươi liền trở nên thần thần bí bí. Trước kia Bạch Cẩm sư huynh là người nghiêm khắc với các đệ tử ngoại môn nhất, cũng thường xuyên phản đối sư phụ thu đồ đệ. Bây giờ cũng là Bạch Cẩm sư huynh chủ động ra tay vì đệ tử ngoại môn. Đại sư huynh ngày thường đối xử cực tốt với các sư huynh đệ thì giờ đây lại trầm mặc. Các ngươi thật kỳ lạ!”

  “Ngươi cũng đừng quan tâm nữa, đừng rời khỏi Tiệt Giáo.”

  “Được, ta nghe theo sư tỷ.” Quy Linh thánh mẫu đáp một tiếng.

  Bên trong Tây phương tịnh thổ, Di Lặc, Dược Sư và Đại Thế Chí ngồi ngay ngắn trên đài sen.

  Dược Sư ngưng trọng nói: “Di Lặc, Tây Phương Giáo chúng ta đã bại mấy trận, giờ ngươi định làm gì?”

  Di Lặc cười ha hả nói: “Đầu hàng là được rồi.”

  Dược Sư cả kinh kêu lên: “Cái gì?”

  Di Lặc chắp tay trước ngực nói: “Hết thảy vinh nhục đều là bọt biển ảo ảnh, từ bỏ tức là đạt được.”

  Đại Thế Chí lắc đầu nói: “Nói thẳng đi! Nơi này không có người ngoài.”

  “Khụ khụ… Ý của ta là, để Nam Bá Hầu đầu hàng Tây Kỳ, Tây Phương Giáo chúng ta yếu thế bèn đứng sau Xiển Giáo, hò hét trợ uy cho bọn hắn, để Xiển Giáo đến đối phó với Tiệt Giáo.”

  Hai mắt Dược Sư sáng lên, mừng rỡ nói: “Đại Thiện!”

  Đại Thế Chí nhíu mày nói: “Cho dù có vượt qua được Phong Thần lượng kiếp thì ngày sau đệ tử Tây Phương Giáo sẽ lép vế dưới đệ tử Xiển Giáo sao? Cực kỳ không ổn!”

  “Đây là ý của Phật Mẫu!”

  Đại Thế Chí tằng hắng một cái, nói: “Là người tu hành thì không nên coi trọng vinh nhục. Trí tuệ của Phật Mẫu như thâm uyên, chúng ta không thể so bì được!”

  Di Lặc cười ha hả nói: “Vậy cứ làm như vậy đi!”

  …

  Vào lúc quân Thương đại thắng, Nam Bá Hầu bỗng đầu hàng Tây Kỳ, hai phe liên thủ đánh bại triều Thương rồi lại thâu tóm thêm vài tòa thành trì, trong nháy mắt liền phá đi tính toán của Bạch Cẩm.

  Trên Tam Quang Tiên Đảo, Bạch Cẩm nhìn tràng cảnh bên trong Hạo Thiên Kính, thì thầm: “Tây Phương Giáo vậy mà lại đầu hàng một cách dễ dàng như vậy? Có thể có cốt khí chút được không? Các ngươi như vậy khiến ta rất khó mà hành động đó!”

  Thấy trong Tây Phương Giáo cũng có người đại trí tuệ đại nghị lực, tuệ kiếm chém loạn thay đổi thế cục trong nháy mắt, lợi hại! Quả nhiên không thể xem thường bất kỳ kẻ nào.”

  Bạch Cẩm đứng dậy đi ra ngoài, trường bào màu trắng trên người lập tức biến thành phục trang tử sắc của chấp pháp đại đội. Hắn phá không mà đi, một lát sau liền tới trước Chấp Pháp Thần Điện rồi cất bước đi vào.

  Bên trong Chấp Pháp Thần Điện, Ô Vân Tiên và Vũ Dực Tiên đang trực ban liền vội vàng đứng lên chắp tay thi lễ, nói: “Bái kiến Đại đội trưởng.”

  Bạch Cẩm chắp tay đáp lễ, ba ngừng đứng thẳng dậy.

  Bạch Cẩm nghiêm túc nói: “Tiệt Giáo ta liên tục bại lui trong Phong Thần Chiến, đệ tử tổn thất nặng nề, uy danh của Tiệt Giáo bị hủy hết. Sư phụ bị khi nhục, đệ tử quên thân phục vụ, trong các ngươi có ai nguyện ý vì Tiệt Giáo ta mà xuống núi?”

  Ô Vân Tiên và Vũ Dực Tiên chắp tay đồng thanh kêu lên: “Nguyện xuống núi chấn hưng uy danh của Tiệt Giáo ta.”

  Chương 446: Chấp pháp đại đội đến triều Thương

  “Kim Bằng!”

  Vũ Dực Tiên lập tức tiến lên một bước: “Có!”

  “Ta ra lệnh cho ngươi đi chi viện Văn Trọng, lấy Dương Giáo và Ngao Bính làm quân tiên phong, nhất định phải hợp lực với Xiển Giáo đánh bại Tây Phương Giáo, tự kết sát kiếp lên người.”

  “Văng! Nhất định không làm nhục uy danh của Tiệt Giáo ta.” Vũ Dực Tiên lớn tiếng đáp.

  “Ngươi đi theo ta.” Bạch Cẩm dẫn Vũ Dực Tiên đi vào một gian phòng bên trong.

  Một lát sau, Vũ Dực Tiên đi ra rồi kiên quyết đi ra bên ngoài.

  Bên trong một tòa thành trì của triều Thương, Văn Trọng ngồi ngay ngắn trên chủ vị, dưới là Thân Công Báo và một đám tướng lĩnh, bầu không khí vô cùng nặng nề.

  Văn Trọng gầm lên: “Lão thất phu Khương Tử Nha kia!”

  Thân Công Báo ảm đạm nói: “Tứ tướng của Ma gia vẫn lạc dưới tay Xiển Giáo, ta thẹn với các đạo hữu của Tiệt Giáo mà!”

  Văn Trọng an ủi: “Đạo hữu không cần áy náy, đây đều là do Xiển Giáo và Tây Phương Giáo đáng ghét kia, không liên quan tới đạo hữu.”

  Ầm! Một áp lực nặng nề hạ xuống từ không trung.

  Đám người Văn Trọng và Thân Công Báo đồng loạt biến sắc, chẳng lẽ Khương Tử Nha lại mời thêm một cao nhân của Xiển Giáo đến? Mọi người lập tức đứng lên chạy ra ngoài.

  Chỉ thấy bầu trời ở bên ngoài có ba đạo thân ảnh đứng thẳng, ở giữa là một thiếu niên khoác hắc bào, mày kiếm mắt angs anh tư bất phàm, trái phải mỗi bên có một thiếu niên đứng cạnh.

  Sắc mặt Văn Trọng đại biến, là Vũ Dực Tiên của chấp pháp đại đội, sao hắn lại đến đây? Chẳng lẽ là vì đệ tử Tiệt Giáo tổn thất quá nhiều sao? Chấp pháp đại đội đến đây hỏi tội hắn?

  Văn Trọng vội vàng quỳ một chân xuống, cúi đầu nói: “Đệ tử Tiệt Giáo, Văn Trọng bái kiến Vũ Dực Tiên sư thúc!”

  Nhưng đệ tử ngoại môn khác của Tiệt giáo cũng xoay người rồi ôm quyền thi lễ, trong lòng bất an.

  Thân Công Báo cũng chắp tay thi lễ rồi lặng lẽ đánh giá thân ảnh bên trên đám mây. Vị này là đội viên Vũ Dực Tiên của chấp pháp đại đội trong truyền thuyết sao?

  Đám mây hạ xuống, Vũ Dực Tiên trầm giọng nói: “Đứng lên đi!”

  Tất cả mọi người đang hành lễ đều đứng dậy.

  Vũ Dực Tiên nhìn mọi người xung quanh, lạnh lùng nói: “Các ngươi khiến Đại sư huynh rất thất vọng!”

  Tất cả mọi người khẽ run lên một cái, vội vàng chắp tay nói: “Chúng ta có tội!”

  Vũ Dực Tiên quát: “Các ngươi có tội gì?”

  Tất cả đệ tử ngoại môn của Tiệt giáo đều mịt mờ liếc nhìn nhau, sau đó một đệ tử làm người đại diện nói: “Chúng ta không nên tự tiện rời khỏi Tiệt Giáo!”

  Văn Trọng vội vàng nói: “Sư thúc thứ tội, đều do ta mời bọn hắn đến.”

  “Có rời đi hay không là chuyện của các ngươi, chấp pháp đại đội sẽ không can thiệp vào lựa chọn của các ngươi nhưng sao các ngươi lại làm nhục uy danh của Tiệt Giáo ta như vậy chứ? Liên tiếp chiến bại, các ngươi cũng xứng là đệ tử của Tiệt Giáo sao?” Vũ Dực Tiên hét lớn.

  Ách… Tất cả đệ tử Tiệt Giáo đều ngạc nhiên, chẳng lẽ không phải vì bọn hắn tự tiện rời khỏi Tiệt Giáo mà trị tội sao? Bây giờ là tình huống gì thế này? Hình như sư huynh không phản đối bọn hắn đến đây tham chiến? Sau đó bọn hắn lại cảm thấy xấu hổ, liên tiếp chiến bại khi nhục uy danh Tiệt Giáo.

  Văn Trọng thử thăm dò: “Sư thúc, ý của ngài là?”

  “Tiến đến khiêu chiến!”

  Văn Trọng lập tức mừng rỡ đáp: “Vâng!”

  Những đệ tử Tiệt Giáo khác cũng mừng rỡ như điên, chấp pháp đại đội vậy mà lại xuất thủ.

  …

  Trong đại doanh Tây Kỳ ở đối diện, Cơ Phát ngồi trên chủ vị. Bên trái là Khương Tử Nha, Dương Tiễn, Na Tra, Lôi Chấn Tử và những đệ tử đời thứ ba của Tiệt Giáo. Bên phải là Nhật Quang, Nguyệt Quang, Khẩn Na La và các đệ tử của Tây Phương Giáo.

  Cơ Phát cười nói: “Thừa Tướng, bây giờ đại quân của Văn Trọng đang trốn ở bên trong thành trì, không muốn xuất chiến thì phải làm thế nào cho phải?”

  Khương Tử Nha vuốt râu cười nói: “Không sao, ta đã đoán trước được.”

  Na Tra dương dương đắc ý nói: “Cả đại quân của triều Thương đều không chịu nổi một kích, nhưng Tiên Thần mà bọn hắn mời tới cũng chỉ có thế.”

  Lý Tĩnh răn dạy: “Na Tra, không nên chủ quan! Trên đời núi cao thì vẫn sẽ có núi cao hơn, vô số kỳ nhân dị sĩ, cẩn thận vẫn hơn.”

  Na Tra tùy ý đáp: “Biết rồi, biết rồi.”

  Nguyệt Quang Bồ Tát ngồi ở bên phải cười nói: “Nếu cứ tiếp tục như vậy thì không bao lâu nữa là có thể công phá Triều Ca, cứu vãn bách tích trong nước lửa.”

  “Ha ha.” Cơ Phát cười lớn: “Nhờ có các vị Tiên trưởng góp sức, Cơ Phát thay những bách tính đang chịu khổ cảm tạ chư vị Tiên trưởng.”

  Cơ Phát đứng dậy chắp tay thi lễ.

  Những quan văn tướng võ đang ngồi cũng đứng dậy chắp tay đáp lễ, sau đó ngồi xuống vị trí của mình.

  Lý Tĩnh hỏi: “Thừa tướng, phương pháp ứng đối mà ngươi nói là gì?”

  Khương Tử Nha cười nói: “Văn Trọng chỉ phòng thủ mà không chiến, chúng ta chỉ cần dùng Thổ Hành chi pháp mở ra địa đạo là có thể đi thông vào thành tập kết vào ban đêm. Nhất định sẽ khiến Thương doanh đại loạn, đến lúc đó phá thành là được!”

  Lý Tĩnh gật đầu nói: “Đây đúng là một chiến thuật rất tốt.”

  Trận doanh Tây Phương Giáo cũng đồng loạt gật đầu, tuy bình thường thừa tướng không được may mắn nhưng lại rất biết cách mưu đồ chiến cực.

  Cơ Phát bỗng nói: “Thừa tướng, chủ ý này do ai đưa ra?”

  Khương Tử Nha tằng hắng một cái nói: “Trong đầu bộc phát ra ý tưởng.” Sau đó hắn lại vội vàng bổ sung thêm một câu: “Nhưng ta cảm thấy khả năng thành công rất lớn.”

  Lý Tĩnh vội vàng đổi đề tài nói: “Thực ra ta cảm thấy hẳn nên suy nghĩ thêm một chút.”

  Hoàng Phi Hổ cũng vội vàng nói: “Thừa tướng, ta sợ dưới lòng đất có sông ngầm, không đào bới được.”

  Nhật Quang Bồ Tát vội nói: “Ta sợ dưới đất có cự thạch không thể đào được.”

  Võ Cát nói: “Sư phụ, sợ rằng đào địa đạo sẽ kinh động đến đại quân Văn Trọng, một khi bọn hắn bố trí mai phục thì chúng ta sẽ tổn thất nặng nề.”

  Chương 447: Gặp lại cố nhân

  Chúng tướng vội vàng phát biểu khuyên can.

  Cơ Phát cười nói: “Thừa tướng, ngài nhìn cái này xem?”

  Khương Tử Nha bất đắc dĩ nói: “Nếu chư vị tướng quân đã phản đối vậy tạm thời bỏ quan đi! Ta lại tìm phương pháp khác.”

  Rất nhiều tướng lĩnh trong đại trường đồng loạt thở phào một hơi. Căn cứ theo trước kia, chỉ cần là đề nghị do Thừa tướng phu nhân đưa ra đều khiến Tây Kỳ tổn thất nặng nề. Vì vậy sau khi trải qua rất nhiều bài học đau đớn thì chư vị tướng lĩnh đều ngầm thừa nhận một quy tắc, cho dù đề nghị của Thừa tướng phu nhân đáng tin cỡ nào thì tất cả đều không thể dùng.

  “Báo!” Khẩu hiệu hò hét vang lên từ xa, một binh sĩ chạy đến bên ngoài soái trướng, quỳ một chân xuống rồi dùng hai tay nâng quyển trục lên nói: “Vương thượng, Thừa tướng, quân Thương gửi chiến thư tới.”

  Khương Tử Nha duỗi ra, quyền trục trong tay binh sĩ bay tới rơi vào lòng bàn tay hắn.

  Khương Tử Nha xem quyển trục một lát rồi cười nói: “Văn Trọng gửi chiến thư tới mời ta ngày mai tái chiến.”

  Cơ Phát cười nói: “Chắc là lại mời cứu binh tới!”

  Nguyệt Quang Bồ Tát cười khẽ nói: “Tây Kỳ ta có ba vị Chiến Thần, Chiến Tướng như mây, tướng sĩ như mưa, hắn có mời cứu binh tới thì sao chứ?”

  Khương Tử Nha đứng dậy rồi tiến lên đặt quyển trục xuống mặt bàn trước mặt Cơ Phát, nói: “Mời bệ hạ hồi thiếp.”

  “Được!” Cơ Phát cầm bút lông viết lên quyển trục, sau đó buông bút xuống cười nói: “Ai đi gửi chiến thư?”

  Na Tra từ trên ghế nhảy ra, kêu lên: “Ta đi!” Hắn tiến đến cầm lấy quyển trục rồi chạy ra bên ngoài.

  Na Tra chân đạp Phong Hỏa Luân lơ lửng trên chiến trường, đột nhiên hắn ném chiến thư ra quát: “Đi!”

  Ầm! Chiến thư như biến thành cự thạch vạn cân rạch phá bầu trời lao thẳng vào nội thành, sau khi vào thành rồi lại không hề lóe lên chút động tĩnh nào.

  Na Tra cười ha hả nói: “Coi như có chút bản lĩnh.” Sau đó hắn quay người trở về đại doanh.

  Bên trong thành trì, Ngao Bính cầm quyển trục, trêu tức cười nói: “Na Tra!” Sau đó quay người đi vào đại sảnh.

  …

  

  Sáng sớm ngày hôm sau, tùng tùng tùng! Tiếng trống vang khắp chiến trường trống trải. Trên bầu trời mây đen cuồn cuộn cuốn lên gió lớn, phảng phất như chúng cũng muốn tham gia vào đại chiến.

  Hai phe sắp xếp chiến trận chỉnh tề giằng co trên sa trường, đao thương san sát, tinh kỳ phấp phới.

  Văn Trọng nghiêm nghị kêu lên: “Khương Tử Nha, ra trả lời!” Thanh âm thật lớn vang lên trên chiến trường.

  Khương Tử Nha cưỡi Tứ Bất Tượng tiến lên, cười ha hả nói: “Văn Trọng, ngươi còn thủ đoạn gì nữa sao?”

  Văn Trọng gầm thét: “Khương Tử Nha, ngươi dĩ hạ phạm thượng, lấy Thần phạt quân, không xứng làm người, tự phụ là đệ tử của Thánh Nhân.”

  “Văn Trọng, lần nào ngươi mắng ta cũng là mấy câu này, có thể mới mẻ một chút được không?”

  Văn Trọng giận dữ quát: “Các ngươi là hạng người cẩu trệ thử trùng làm ra loại chuyện bất nghĩa như vậy, không sợ ngũ lôi oanh đỉnh, hôi phi yên diệt sao?”

  “Trụ Vương vô đạo, thiên địa có thể giết.”

  “Nhân Hoàng, Dữ Thiên Tề!”

  “Ta khinh! Chưa bao giờ thấy hạng người mặt dày vô sỉ như các ngươi.”

  Văn Trọng lông tóc dựng ngược giống như một đầu hùng sư đang thịnh nộ.

  Thân Công Báo cưỡi báo đen tiến đến, sờ ria mép nói: “Sư huynh, mồm mép của ngươi lưu loát hơn rồi nhỉ, bớt nói nhảm đi, đánh rồi mới biết.”

  Khương Tử Nha cười ha hả nói: “Được! Ai cùng ta tiến lên bắt giữ Văn Trọng?”

  “Ta đến!”

  Na Tra quát to một tiếng, chân đạp Phong Hỏa Luân bay ra lơ lửng trên chiến trường, hăng hái quát: “Ai đến ứng chiến?”

  “Na Tra, nhận lấy một kích của ta!” Một thiếu niên xông ra từ trong đại quân Văn Trọng, mặt mày tuấn lãng, thân khoác bạch y, là mỹ một thiếu nhẹ nhàng.

  Ngao Bính bay lượn qua chiến trường với tốc độ cực nhanh, trên sa trường nhấc lên một trận cuồng phong cuốn theo cát bụi. Phương Thiên Họa Kích đâm ra, long ảnh hiển hiện.

  Na Tra lập tức cầm thương lao lên phía trước. Bang! Âm thanh chói tai vang lên, hai người giao nhau mà qua.

  Na Tra bỗng xoay người, khó tin nói: “Ngao Bính!”

  Ngao Bính cũng xoay người trên không trung, nắm chặt Phương Thiên Họa Kích hét lớn “Na Tra, đến tiếp!”

  Dứt lời, hắn lập tức phóng về phía Na Tra.

  Na Tra vung vẩy hỏa Tiêm Thương miễn cưỡng chống đỡ. Thanh âm chiến đấu truyền ra, hán liên tục lùi về sau, thoạt nhìn khá là chật vật.

  Trong đại quân Tây Kỳ, Khương Tử Nha cả kinh kêu lên: “Xảy ra chuyện gì vậy? Na Tra vậy mà lại không phải là đối thủ của hắn?”

  Dương Tiễn lóe lên tinh quang, nói: “Sư thúc, Na Tra không có chiến ý nên chỉ có thể cố gắng chống đỡ.”

  Lý Tĩnh giải thích: “Đối phương là Tam thái tử của Đông Hải Long Vương, Ngao Bính. Năm đó, lúc còn ở Trần Đường Quan, Ngao Bính với tiểu nhi là chí hữu.”

  Dương Tiễn nhíu mày nói: “Quân quốc đại sư há có thể là trò đùa?”

  Hắn ôm quyền nói: “Thừa tướng, ta nguyện ý xuất chiến bắt giữ Ngao Bính.”

  Khương Tử Nha gật đầu: “Được, nhớ là đừng có thương tổn tới tính mạng của hắn.”

  “Vâng!” Dương Tiễn đáp một tiếng, tay cầm Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao vọt thẳng ra chiến trường.

  Trong đại quân Văn Trọng cũng có một thân ảnh xông ra xẹt qua một đạo hắc ảnh đâm thẳng tới Dương Tiễn.

  Toàn thân Dương Tiễn nhất thời phát lạnh, vội vàng chuyển hướng chém Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao ra.

  Keng! Một tiếng chấn động thiên địa, một vệt thần quang quét ngang ra. Dương Tiễn và đối phương đồng thời lui lại trăm mét rồi rơi vào chiến trường.

  Dương Tiễn chấn kinh kêu lên: “Đại huynh!”

  Dương Giao cầm Phương Thiên Họa Kích, bình thản nói: “Nhị đệ, từ khi chia tay đến nay không có chuyện gì chứ?”

  Chương 448: Nhật Quang, Nguyệt Quang và Lôi Chấn Tử bại trong một đòn

  Dương Tiễn nắm chặt Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao trong tay, che giấu nội tâm kinh hoảng nói: “Đại huynh, sao ngươi lại ở đây?”

  Dương Giao giơ Phương Thiên Họa Kích lên, mỉm cười nói: “Nhị đệ, cẩn thận!”

  Thân ảnh hắn khẽ động, trong nháy mắt đã xông tới phía Dương Tiễn, Phương Thiên Họa Kích quét ra một đạo phong mang sáng ngời giữa không trung.

  Dương Tiễn vội vàng nâng Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao lên ngăn trước người. Keng! Phương Thiên Họa Kích chém lên Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao, cuồng sa càn quét.

  Dương Tiễn lập tức bay ngược trở về, chân kéo trên mặt đất kéo ra một rãnh sâu hoắm. Đùng! Hắn bỗng dừng lại, đại địa xung quanh nứt vỡ ra.

  Dương Giao đắc thế không muốn bỏ qua lập tức nhảy lên một cái, Phương Thiên Họa Kích tiếp tục chém xuống Dương Tiễn. Mặt đất sa trường xuất hiện một vết nứt sâu vô cùng khủng bố.

  Thiên Nhãn của Dương Tiễn bỗng mở ra, một đạo thần quang bạch sắc bắn ra. Keng! Giữa Phương Thiên Họa Kích bắn ra thần quang, Dương Giao nhất thời đình trệ giữa không trung.

  “Mở cho ta!” Dương Giao hét lớn một tiếng, trên Phương Thiên Họa Kích hiện lên quang mang tĩnh mịch, thế như chẻ tre bổ thần quang của Thiên Nhãn ra rồi rơi xuống chỗ Dương Tiễn.

  Ầm! Đại địa chấn động, đất đá bay đầy trời.

  “Quác!” Một con qua phất khởi bay ra từ trong đất đá lao lên trên không trung.

  “Chiếp!” Một con chim ưng theo sát sau quạ đen, lao tới đánh giết nó.

  Dương Tiễn tức giận kêu lên: “Đại huynh, vì sao ngươi lại trợ giúp Trụ Vương độc ác tàn bạo kia?”

  Dương Giao bình tĩnh nói: “Ngươi vì đệ tử Xiển Giáo, ta vì đệ tử Tiệt Giáo, đều vì đại giáo mà thôi. Lấy bản lĩnh của ngươi ra cho ta xem xem.”

  Trong lòng Dương Tiễn run lên. Đúng vậy! Đại huynh là vì đệ tử Tiệt Giáo, trong lòng hắn dâng lên cảm giác bất an, tuyệt đối không thể để đại huynh vẫn lạc trong Phong Thần Chiến.

  Quạ đen bỗng biến thành một con Kim Điêu tấn công về phía chim ưng, chim ưng vội vã tránh né, quang mang lóe lên hóa thành một con đại bàng lao ra ngoài.

  “Chiếp!” Trên thân Kim Điêu bốc lên hỏa diễm, nó vỗ mạnh hai cánh tràn ngập Độc Chân Tất Phương Hỏa hình thành hỏa lãng đánh về phía đại bàng. Ầm! Trong nháy mắt liền bao phủ lấy đại bàng.

  Trong biển lửa, một đầu Thanh Loan hoa lệ giương cánh, biển lửa màu vỏ quýt hóa thành Nam Minh Ly Hỏa quay ngược lại thôn phệ Tất Phương.

  …

  Đồng thời ở một bên khác, Ngao Bính vung vẩy Phương Thiên Họa Kích chém tới trước ngực Na Tra.

  Na Tra vội vàng giơ thương ra đỡ. Ầm! Phương Thiên Họa Kích chém lên trên trường thương của Na Tra khiến hắn liên tiếp lùi về phía sau.

  Na Tra tức giận kêu lên: “Ngao Bính, nếu ngươi còn đánh nữa thì ta đánh lại đó.”

  Ngao Bính dừng thế công lại, ngoắc ngoắc ngón trỏ rồi nhẹ nhàng nói: “Đến đây, có bản lĩnh thì đến đây, không biết là ai bị ta đánh cho tiểu ra quần.”

  Na Tra Tức giận nói: “Ngao Bính, xem ta đánh ngươi ị ra phân!”

  “Hừ hừ… để ngươi nhìn xem bản lĩnh chân chính của ta, thần thông hô phong hoán vũ của Long tộc!”

  Ầm!

  Trên bầu trời có một tia chớp lặng lẽ xẹt qua, trong nháy mắt cuồng phong bạo vũ liền trút xuống. Trong mưa lớn, chiến lực của Ngao Bính tăng vọt, thân nhập Du Long linh hoạt bách biến. Chẳng những có công kích bất phàm của Phương Thiên Họa Kích mà còn có pháp thuật Thủy hệ liên tục tập sát Na Tra. Trong lúc nhất thời lại có thể đè ép Na Tra mà đánh, đặc biệt là pháp thuật Thủy hệ ở khắp nơi khiến Na Tra không kịp đề phòng. Những trận chiến trước đây Ngao Bính chưa từng thể hiện ra một chiêu này.

  Trong mưa to, Khương Tử Nha ngẩng đầu híp mắt nhìn bầu trời đang đổ mưa rào xối xả. Một phe là thiên biến vạn hóa, một phe là thân ảnh giao thoa, đánh rất lâu cũng không thể phân ra thắng bại.

  Nhật Quang Bồ Tát ngưng trọng nói: “Hai người này có thực lực xấp xỉ với Dương Tiễn và Na Tra, không biết là có lai lịch gì?”

  Khang lão đại ở bên cạnh ngưng trọng nói: “Người đang đối chiến với Nhị gia là Dương Giao đại tiên, cũng là đại ca của Nhị gia. Năm đó hắn đã cùng phá núi cứu mẫu thân với Nhị gia.”

  Hạo Thiên Khuyển ở bên cạnh kêu lên: “Ngươi phải gọi là Đại gia!”

  Khang lão đại sắc mặt tối đen cúi đầu nhìn Hạo Thiên Khuyển. Hắn luôn có cảm giác con chó chết tiệt này đang mắng hắn.

  Khương Tử Nha kinh ngạc nhìn về phía chiến trường biến hóa khó lường kia, vậy mà lại là đại ca của Dương Tiễn, thế thì phiến phức rồi! Hắn lập tức nói: “Nhật Quang, Nguyệt Quang và Lôi Chấn Tử, các ngươi đến chi viện cho Dương Tiễn và Na Tra đi, nhất định phải bắt giữ Dương Giao và Ngao Bính.”

  Nhật Quang, Nguyệt Quang và Lôi Chấn Tử cùng nhau chắp tay bái lạy, nói: “Vâng!”

  Nhật Quang và Nguyệt Quang chân đạp Kim Liên bay lên trên không, sau lưng Lôi Chấn Tử lộ ra đôi cánh ‘ầm ầm’ phóng lên trên trời.

  “Cút cho ta!” Một đạo thiên âm uy nghiêm vang lên trên chiến trường.

  Một đại thủ bỗng xuất hiện trước Nhật Quang, Nguyệt Quang và Lôi Chấn Tử rồi chụp lấy bọn hắn.

  Ầm! Đại thủ đánh bay ba người trong nháy mắt tựa như đập con sâu cái kiến vậy, sau đó cụ thủ biến mất. Ba người ‘ầm ầm’ rơi xuống đất như thiên thạch rơi xuống lún sâu vào lòng đất không biết bao nhiêu dặm, đại địa trên sa trường xuất hiện ba cái hố lớn.

  Đại quân hai bên đồng loạt bạo động, sĩ khí đại quân triều Thương tăng vọt, đại quân Tây Kỳ lại tràn ngập tâm trạng bất an.

  Chương 449: Vũ Dực Tiên truy hỏi

  Khương Tử Nha kinh hoảng kêu lên: “Sao… sao có thể chứ?”

  Thân Công Báo cưỡi báo đen tiến lên cười ha hả nói: “Khương Tử Nha, hôm nay trước tiên cho ngươi một bài học. Tiệt Giáo sư huynh nói hắn khinh thường việc bắt nạt những tiểu bối này, ngươi vẫn nên mời những sư huynh kia ra đi! Nếu không thì chúng ta liền ngựa đạp liên doanh, sau đó lại đại phá thành trì Tây Kỳ.”

  Khương Tử Nha vội vàng kêu lên: “Tất cả thu binh!”

  Keng keng keng! Tiếng kẻng đồng vang lên, đại quân Tây Kỳ cuống quýt rút lui, Dương Tiễn và Na Tra cũng đẩy lùi đối thủ rồi không cam lòng rút về đại doanh.

  Trong đại quân triều Thương, Văn Trọng cười ha hả nói: “Có sư thúc ở đây thì ta còn lo không bình định được sao?”

  Thân Công Báo ở bên cạnh tiếc nuối nói: “Đáng tiếc, đại quân Tây Kỳ chưa loạn, nếu không thì có thể trùng sát một phen, đại phá đại quân Tây Kỳ.”

  Văn Trọng cười nói: “Không đáng tiếc, sĩ khí của bọn hắn đã tụt giảm, phá bọn hắn thêm mấy lần nữa là có thể khiến bọn hắn không chiến mà bại.”

  Thân Công Báo cười cười: “Vẫn muốn dựa uy danh của sư huynh đó!” Sau đó hắn hơi lo lắng nói: “Nhưng sư huynh công khai khiêu chiến Xiển Giáo như vậy thực sự có được không?”

  Văn Trọng cười ha hả nói: “Chấp pháp đại đội có thể uy chấn toàn bộ Tiệt Giáo nào chỉ có hư danh? Ta tin tưởng sư thúc. Bây giờ thì thu binh!”

  Keng keng keng! Tiếng chiêng đồng vang lên, đại quân triều Thương về thành.

  Sau khi về thành, Văn Trọng và Thân Công Báo lập tức tiến vào bên trong một tòa trạch việc. Bên ngoài mưa rào xối xả, trong trạch viện lại chẳng có giọt mưa nào, thoáng mát gió nhẹ.

  Trong trạch viện, Vũ Dực Tiên đang một mình ăn lẩu uống rượu, thong dong tự tại, hoàn toàn không để tâm tới trận đại chiến vừa rồi.

  Văn Trọng và Thân Công Báo cùng nhau chắp tay cúi đầu, hưng phấn nói: “Đa tạ sư thúc/ sư huynh.”

  Vũ Dực Tiên cười cười vẫy gọi: “Đến đây! Các ngươi tới ăn cùng ta đi.”

  “Vâng!” Hai người đáp một tiếng rồi đứng dậy đi đến chỗ ngồi ngồi xuống.

  Thân Công Báo rót cho bản thân một ly rượu rồi bưng lên nói: “Sư huynh không cần bước chân ra khỏi nhà mà vẫn có thể uy chấn Tây Kỳ, một thân bản lĩnh có thể xưng là kinh thiên động địa, ta kính sư huynh một chén.”

  Vũ Dực Tiên bưng chén rượu lên uống, cười ha hả nói: “Mấy tiểu bối mà thôi.”

  Văn Trọng nghiêm túc nói: “Sao vừa nãy sư thúc không ra tay náo loạn đại quân Tây Kỳ? Như vậy thì ta cũng dễ dàng suất quân công kích đại phá Tây Kỳ hơn.”

  Vũ Dực Tiên vô thức nhíu mày, như có điều suy nghĩ mà liếc nhìn Văn Trọng, sau đó nói: “Theo ta nhớ thì hình như người là đệ tử của Kim Linh sư tỷ?”

  Văn Trọng gật đầu nói: “Vâng! Đệ tử sư thừa Kim Linh thánh mẫu, chính là đệ tử đời thứ ba của Tiệt Giáo.”

  “Ngươi rời khỏi Tiệt Giáo bao lâu rồi?”

  Văn Trọng không biết Vũ Dực Tiên sư thúc có ý gì, ẩn ẩn đắc ý đáp: “Vào thời kỳ Thương Vương văn đinh, đệ tử rời giáo lịch luyện, tiến vào triều Thương phụ tá thiên tử của triều Thương. Vì để bảo đảm cơ nghiệp của triều Thương, đệ tử đánh Đông dẹp Bắc trấn giữ giang sơn Triều Ca, vững vàng khí số của Ân Thương. Tiên Vương đã ban cho đệ tử Đả Vương Kim Tiên, trên đánh Bất Tinh Quân, dưới đánh gian thần.”

  Vũ Dực Tiên hỏi thêm lần nữa: “Ta hỏi ngươi là bao nhiêu năm rồi?”

  Văn Trọng khựng lại, thành thật nói: “Đệ tử đã trải qua ba triều, đến nay đã ngàn năm.”

  Vũ Dực Tiên uống một chén rượu, bình tĩnh nói: “Khó trách ngươi sẽ nói ra lời như vậy, đã hiệu lệnh ở triều Thương ngàn năm, toàn bộ lòng trung thành của ngươi đều dành cho Thương Vương, có phải là trong lòng ngươi địa vị của triều Thương đã vượt qua cả Tiệt Giáo?”

  Sắc mặt Văn Trọng đại biến, lòng sinh sợ hãi cuống quýt đứng dậy quỳ một chân trên mặt đất, cúi đầu bối rối nói: “Sư thúc minh giám, đệ tử tuyệt đối không có tâm tư này.”

  Vũ Dực Tiên nhìn văn Trọng, bình thản nói: “Từ lúc đại chiến tới giờ, mỗi khi chiến bại thì ngươi lại về Tiệt Giáo mời đồng môn đến trợ chiến nhưng những đồng môn được mời đi lại không một ai sống sót. Ngươi biết rõ nếu mời các đồng môn trong Tiệt Giáo tới thì rất có thể bọn hắn sẽ vẫn lạc trong lượng kiếp, vì sao vẫn muốn đi mời? Người đang dùng tính mạng của đệ tử Tiệt Giáo tận trung cho triều Thương ngươi.”

  Trên mặt Văn Trọng nháy mắt túa đẫm mồ hôi lạnh, trong lòng hoảng sợ không thôi.

  Thân Công Báo ở bên cạnh cũng cả kinh, trong đầu xẹt qua một tia thiểm điện. Không phải hắn cũng vậy sao? Những đạo hữu của hắn vẫn lạc đã lên đến mấy chục người, trong đó có tứ thánh của Cửu Long Đảo, Thập Thiên Quân của Thập Tuyệt Đảo, tứ tướng của Ma gia. Vì sao trước kia hắn không nhận ra được vấn đề trong đó chứ?

  Vũ Dực Tiên nói: “Đứng lên đi!”

  “Vâng!” Văn Trọng đứng dậy, toàn thân thấm đẫm mồ hôi lạnh, ngồi trên ghế mà vẫn sợ hãi khó có thể bình an.

  …

  Trong đại doanh Tây Kỳ, văn võ đại thần hội tụ trong soái trướng.

  Cơ Phát ngồi trên chủ vị, quan tâm hỏi: “Nhật Quang, Nguyệt Quang và Lôi Chấn Tử, các ngươi không sao chứ?”

  Nhật Quang, Nguyệt Quang và Lôi Chấn Tử lắc đầu, sắc mặt không đẹp nổi. Bị một bàn tay đánh xuống trước mặt mấy vạn đại quân, chẳng còn chút mặt mũi nào!

  Võ Thành Vương hỏi với vẻ nghiêm trọng: “Rốt cuộc thì Văn Trọng mời kẻ nào tới? Kẻ đó vậy mà lại có thực lực như vậy?”


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận