Chương 115
Bên trong giọng điệu nhẹ nhàng này có thể cảm nhận được Nhị sư bá đang hơi tức giận! Trong đầu Bạch Cẩm hiện lên một ý niệm, hắn điều chỉnh tâm trạng một chút rồi đi vào Ngọc Hư Cung, cũng kính lễ bái nói: “Đệ tử Bạch Cẩm bái kiến sư bá, chúc sư bá Thánh đạo hưng thịnh.”
“Bạch Cẩm!” Thanh âm cực lớn vang vọng trong đại điện.
“Đệ tử cung kính nghe sư bá dạy bảo.”
“Đứng lên đi.”
Bạch Cẩm đứng dậy, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, hắn vừa ngẩng đầu liền thấy Nhị sư bá vẻ mặt bất thiện, đành nở một nụ cười xán lạn nói: “Sư bá, buổi trưa an lành!”
Nguyên Thủy Thiên Tôn không vui nói: “Bạch Cẩm, ngươi có biết sai?”
Bạch Cẩm cung kính nói: “Đệ tử không biết đã làm sai chuyện gì nhưng sư bá nói đệ tử sai, đệ tử cam nguyện lãnh phạt.”
“Hừ! Vậy thì ta lại trở thành người không giảng đạo lý rồi.”
Bạch Cẩm vội vàng nói: “Không dám, sư là người người thấu tình đạt lý nhất.”
Nguyên Thủy Thiên Tôn nói: “Trước lượng kiếp ta đã khuyên bảo ngươi bế quan trong đạo cung hoặc cũng có thể đến chỗ ta nghe giảng đạo, chứ tuyệt đối không được nhúng tay vào lượng kiếp.”
“Sư bá bảo vệ đệ tử như vậy, đệ tử vô cùng cảm động.”
Nguyên Thủy Thiên Tôn hù lạnh một tiếng: “Vậy sao ngươi lại chủ động nhập kiếp? Còn sai Kim Bằng đi đánh bại đệ tử Tiệt Giáo ta? Thế vậy mà lại lộ ra ngươi uy vũ bất phàm.”
Bạch Cẩm vội vàng nói: “Sư bá minh giám, đệ tử tuyệt đối không có tâm tư này, xin hãy để đệ tử giải thích.”
“Nói!”
Nhất thời, hốc mắt Bạch Cẩm đỏ ửng lên, nói: “Nỗi khổ của sư bá, đệ tử hiểu hết!”
Nỗi khổ của ta? Trong đầu Nguyên Thủy Thiên Tôn hiện lên một ý niệm. Ta khổ chỗ nào chứ?
Bạch Cẩm thương cảm nói: “Thế nhân trên hồng hoang đều thấy Xiển – Tiệt hai giáo hiện lộ tài năng trong Phong Thần lượng kiếp, Xiển Giáo liên tiếp chèn ép Tiệt Giáo nhưng không ai biết được nỗi khổ trong lòng sư bá. Vào lúc Tiệt Giáo ta thành lập không có chí bảo trấn áp khí vận, sau cùng là sư tôn đã mở ra lối riêng lấy Vạn Tiên Trận trấn áp khí vận Tiệt Giáo nhưng lại khó mà lâu dài. Mấy trăm triệu năm trôi qua, tuy đã có vạn tiên gia nhập, tiên thần cộng tôn vô cùng phồn thịnh nhưng khí vận trong giáo phái đã xâm nhiễm khí vận của Tiệt Giáo ta. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì cuối cùng sẽ có một ngày, khí vận của đệ tử Tiệt Giáo sẽ ảnh hưởng đến đạo cơ của sư phụ ta, thành do Tiệt Giáo mà bại cũng do Tiệt Giáo! Lúc trước sư bá đã đưa ta đi nhìn khí vận của Tiệt Giáo, trên là thanh sắc dưới là đủ màu. Đó chính là biểu hiện cho việc khí vận Tiệt Giáo đã bị xâm nhiễm, đã hỗn tạp.”
Nguyên Thủy Thiên Tôn nhíu mày hỏi: “Những chuyện này là do ai nói cho ngươi biết?”
“Thái Thượng sư bá.”
Nguyên Thủy hòa hoãn lại nói: “Đại huynh à! Bạch Cẩm, vốn dĩ ta không muốn nói những chuyện này cho ngươi biết, đây không phải là việc ngươi cần quan tâm.”
Bạch Cẩm lễ bái thật sâu, cảm động nói: “Sư bá, người không cần phải một mình gánh hết thảy.”
Bạch Cẩm đứng lên, hốc mắt phiếm hồng nói: “Sư bá, người lặng lẽ nhìn rõ hết thảy của Tiệt Giáo ta, người muốn thuyết phục sư phụ ta nhưng sư phụ ta ái đồ như mệnh, chắc chắn sẽ không nghe theo, người đều để hết trong lòng. Đúng lúc Phong Thần lượng kiếp tiến đến, người muốn mượn lượng kiếp này tiêu diệt Tiệt Giáo, cứu sư phụ ta. Cho dù sau này trên lưng phải gánh danh hào Thánh Nhân vô tình, toàn bộ tiên thần trên hồng hoang e ngại, cho dù Đại sư bá không hiểu, sư phụ hiểu lầm thì người vẫn sẽ tự mình làm, người muốn ra tay cứu sư phụ, một mình người yên lặng gánh vác hết thảy.”
Sau đó hắn cúi đầu thật sâu nói: “Sư bá, người khác không hiểu nỗi khổ tâm của người nhưng đệ tử hiểu!”
Nguyên Thủy Thiên Tôn trầm mặc, Bạch Cẩm nói vậy đã khiến hắn cảm động, lắc đầu buồn nói: “Bạch Cẩm à! Không ngờ tới người hiểu ta nhất trên hồng hoang lại là ngươi.”
Bạch Cẩm đứng lên, nghiêm mặt nói: “Sư bá, xin người cho đệ tử kề vai chiến đầu với người, để chúng ta tựa vào lẫn nhau.”
Nguyên Thủy Thiên Tôn khẽ cười nói: “Ngươi đừng quấy rối ta là được rồi, Kim Bằng nhập kiếp khiến ta rất khó xử.”
Bạch Cẩm đắc ý nói: “Sư bá, là ta cố ý để Kim Bằng nhập kiếp, chính là để trợ giúp sư bá người.”
“Ồ? Ngươi nói xem, giúp ta được gì thế?”
Bạch Cẩm nghiêm mặt nói: “Sư bá. Về mặt lý thuyết ta cũng rất đồng ý, ta đã đẩy Tiệt Giáo đến bên bờ vực nguy hiểm, nhất định phải cố hết sức đưa càng nhiều đệ tử Tiệt Giáo lên Phong Thần Bảng càng tốt, nhờ đó làm dịu khí vận ăn mòn.”
Nguyên Thủy khẽ gật đầu, đây chính là dự định của hắn, đáng tiếc Thông Thiên không chịu phối hợp!
Bạch Cẩm do dự một chút rồi nối: “Sư bá, ta nói một câu đại bất kính. Những đệ tử mà người dạy dỗ kia vẫn kém hơn đệ tử Tiệt Giáo ta một chút. Không nói tới Đa Bảo sư huynh và Vô Đương sư tỷ, chỉ là đệ tử thủ hạ của chấp pháp đại đội mà bọn hắn cũng không thể thắng, chớ nói chi đến đưa lên bảng?”
Nguyên Thủy Thiên Tôn cảm khái nói: “Thông Thiên quả thực có thể xưng là lương sư. Trong chấp pháp đại đội, ngoại trừ Kim Cô Tiên, Khổng Tuyên, Kim Bằng, Ô Vân Tiên và Vân Tiêu thì đều là Chuẩn Thánh chi cảnh nhỉ?”
Bạch Cẩm cười nói: “Trùng hợp vừa bước vào Chuẩn Thánh chi cảnh.”
“Đây không phải là trùng hợp, Xiển Giáo ta cũng chỉ có Nhiên Đăng có thể chịu được một trận chiến.”
“Sư bá, đệ tử vẫn chưa đạt tới Chuẩn Thánh chi cảnh đâu!”
“Ha ha, chính ngươi không nỗ lực thì còn trách ai? Cảm giác bị thủ hạ vượt mặt như thế nào?”
Chương 461: Trở về Tam Quang Tiên Đảo
Bạch Cẩm bất đắc dĩ nói: “Cơ duyên không tới, ta có thể làm gì được chứ?”
“Sư bá, đây chính là nguyên nhân ta để Kim Bằng nhập kiếp. Để phân ưu cho sư bá, đệ tử sẽ nhịn đau đưa chấp pháp đại đội vào trong lượng kiếp, để sư bá bình định con đường phía trước.”
Nguyên Thủy cảm khái nói: “Kiểu tính toán này của ngươi quá thô sơ rồi, không thể gạt được sư phụ ngươi.”
Bạch Cẩm ngẩng đầu ưỡn ngực, một mặt chính khí nói: “Từ sau khi ta bái sư đến nay, sư bá người đối tốt với ta nhất, đệ tử vô cùng cảm kích. Sư bá có việc, đệ tử sẽ vì người phân ưu. Tuy đệ tử chất phác không hiểu mưu đồ nhưng lại một lòng trung thành với sư bá người.”
Nguyên Thủy vui mừng gật đầu nói: “Hiếm khi ngươi có tấm lòng này, thân hãm lượng kiếp, ngươi dám không?”
Bạch Cẩm cúi đầu cảm động nói: “Có thể làm việc cho sư bá, dù cho có trầm luân trong lượng kiếp thì đệ tử cũng cam lòng.”
Nguyên Thủy cười ha hả nói: “An tâm đi, ngươi lo lắng cho ta, sư bá ta ayws sẽ không để ngươi trầm luân.”
Bạch Cẩm cảm kích nói: “Đa tạ sư bá, quả nhiên sư bá người tốt với đệ tử nhất.”
Nguyên Thủy Thiên Tôn cười nói: “Thông Thiên lỗ mãng, sau lượng kiếp, nếu sư phụ ngươi gây phiền phức cho ngươi thì cứ đến Côn Luân Sơn tìm ta.”
Bạch Cẩm cảm kích nói: “Đa tạ sư bá bảo vệ, đệ tử vô cùng cảm kích.”
Nguyên Thủy gật đầu nói: “Dựa theo ý nghĩ của mình mà làm đi! Không người thật đúng là không dễ làm, nếu ta tự mình ra tay thì sẽ rất mất thân phận.”
“Vâng! Đệ tử cáo từ.” Bạch Cẩm đứng dậy rời đi.
Sau khi Bạch Cẩm rời đi, Nguyên Thủy Thiên Tôn ngồi một mình trong đại điện, đột nhiên cảm giác thật lạc lõng. Tuy ngày thường không ưa gì Thông Thiên nhưng bây giờ lại không thể không thừa nhận phương diện dạy dỗ đệ tử của hắn mạnh hơn bản thân rất nhiều.
Tại Xiển Giáo, chúng đệ tử vẫn còng trầm mê trong sự vui sướng khi chiến thắng, tùy tiện một đội viên trong chấp pháp đại đội liền có thể toàn diệt Xiển Giáo.
Tại Xiển Giáo, chúng đệ tử còn đang suy nghĩ cạc thoát kiếp thì Bạch Cẩm đã chủ động nhập kiếp để trợ giúp hắn. Aizz! Thật khiến người khác ao ước!
Sau khi Bạch Cẩm rời khỏi Côn Luân Sơn liền đi thẳng tới Đông Hải, trong lòng mang theo nỗi vui sướng. Sư phụ và sư bá đều đã giải quyết xong, giờ đây là thời khắc cứu vãn. Tiệt Giáo thì chắc chắn cứu không nổi rồi nhưng có vài đồng môn thì nhất định phải cứu.
Bạch Cẩm vừa trở lại Tam Quang Tiên Đảo liền thấy hai thân ảnh đang đứng thẳng, một người là Triệu Công Minh, người kia là Thân Công Báo.
Một đạo bạch quang đáp xuống từ trên không trung, nó rơi xuống trước Điểu Sào rồi hóa thành thân ảnh Bạch Cẩm đứng thẳng chắp hai tay sau lưng.
Thân Công Báo vội vàng quỳ trên mặt đất, dập đầu bi thương kêu lên: “Sư huynh ở trên, sư đệ có tội!”
Bạch Cẩm bình tĩnh hỏi: “Ngươi là Thân Công Báo đúng không? Có tội gì?”
Thân Công Báo bi thương nói: “Vài ngày trước, Vũ Dực Tiên sư huynh của chấp pháp đại đội tiếp đến trợ trận, liên tiếp đánh bại Xiển Giáo, trấn phong hơn mười vị Phật Đà của Tây Phương Giáo, khiến Tây Phương Giáo và Xiển Giáo không dám ra chiến, uy chấn hồng hoang. Cuối cùng lại bị Khương Tử Nha mời đến pháp bảo, thi triển thủ đoạn đánh lén hèn hạ khiến Vũ Dực Tiên sư huynh thua trận, không rõ sống chết. Ta và Văn Trọng muốn nghĩ cách cứu viện nhưng lại chẳng thể làm gì. Ta hổ thẹn với Tiệt Giáo, hổ thẹn với Vũ Dực Tiên sư huynh mà! Vẫn mong Đại sư huynh đến hàng phạt.”
Bạch Cẩm cúi đầu nhìn Thân Công Báo, trong lòng bỗng ngộ ra. Chẳng trách hắn có thể mời nhiều tiên thần ra chịu chết cho hắn như vậy, quả thực là một người nặng tình nặng nghĩa. Bạch Cẩm đưa tay ra nâng lên nói: “Đứng lên đi!”
Thân Công Báo không tự chủ được mà đứng lên.
Triệu Công Minh vội vàng nói: “Đại đội trưởng, là ai đã trấn áp Vũ Dực Tiên? Chúng ta nghĩ cách cứu hắn ra.”
Thân Công Báo cũng vội vàng nói: “Vũ Dực Tiên sư huynh một mình độc chiến Xiển Giáo và Tây Phương Giáo, làm rạng uy danh của Tiệt Giáo ta, vẫn mong Đại sư huynh hạ lệnh cứu Vũ Dực Tiên ra.”
Bạch Cẩm lắc đầu nói: “Cứu không nổi!”
Thân Công Báo vội vàng kêu lên: “Sao lại cứu không nổi? Tiệt Giáo ta có mấy vạn đệ tử.”
“Bọn hắn đều ước gì chấp pháp đại đội đều bị trấn áp hết.”
Triệu Công minh im lặng, chấp pháp đại đội ở Tiệt Giáo chính là Tiên thấy Tiên ghét, Thần gặp Thần thù. Đúng như Đại đội trưởng nói, không có bằng hữu!
Triệu Công Minh kiên định nói: “Sư huynh, cho dù những đệ tử khác của Tiệt Giáo ta không ra tay thì chúng ta cũng phải cứu Kim Bằng ra. Kim Bằng lực bại Tây Phương Giáo anh hùng cỡ nào chứ? Há có thể để hắn bị trấn áp? Vẫn mong sư huynh báo ra nơi Kim Bằng bị trấn áp.”
“Tại Oa Hoàng Thiên.”
Triệu Công Minh nhất thời ngậm miệng lại, trong mắt nhuốm vẻ mờ mịt. Sao lại là Oa Hoàng Thiên? Sao Nữ Oa nương nương lại ra tay với Kim Bằng? Kim Bằng đắc tội với Nữ Oa nương nương rồi sao?
Bạch Cẩm duỗi tay ra vỗ vai Triệu Công Minh, trấn an nói: “Trở về đi! Kim Bằng không có nguy hiểm, ta ắt có suy nghĩ riêng.”
Triệu Công Minh bất đắc dĩ đáp: “Vâng! Đại sư huynh, ngươi nhất định phải cứu hắn ra đó!”
“Trở về báo cho Khổng Tuyên bọn hắn là không cần lo lắng.”
“Vâng!” Triệu Công Minh đáp một tiếng rồi quay người rời đi.
Bạch Cẩm nhìn về phía Thân Công Báo, khẽ cười nói: “Đạo hữu còn việc gì sao?”
Chương 462: Khổng Tuyên ra biển
Thân Công Báo do dự một chút rồi nói: “Trước đó Vũ Dực Tiên sư huynh đã răn dạy Văn Trọng, nói hắn dùng mạng của đệ tử Tiệt Giáo để trung tâm với triều Thương, từng chữ một như lôi đình dội ngang tai. Lúc đó ta cũng kinh hồn táng đám nhưng lúc này lại có một vài đệ tử Tiệt Giáo chủ động tiếp đến tham dự đại chiến, ta không biết có nên cự tuyệt bọn hắn hay không?”
Bạch Cẩm bình tĩnh nói: “Thân Công sư đệ, trước đó làm thế nào thì sau này cứ tiếp tục như vậy, đệ tử Tiệt Giáo ta không sợ chết, chỉ trọng nghĩa khí.”
Thân Công Báo kinh ngạc nhìn Bạch Cẩm, sau đó cảm kích nói: “Đa tạ sư huynh!”
Bạch Cẩm mỉm cười nói: “Đi thôi! Làm cho tốt. Đúng rồi, trong đại quân Tây Kỳ có một vài đệ tử Tây Phương Giáo, ngoại trừ tên Khẩn Na La kia, những người khác ta hy vọng đều lên bảng.”
Trong mắt Thân Công báo lóe lên một đạo hung quang, nói: “Vâng! Ta đã hiểu phải làm thế nào.”
Bạch Cẩm vỗ vỗ bả vai Thân Công Báo nói: “Yên tâm mà đi làm, mấy vạn đệ tử Tiệt Giáo ta đều là hậu thuẫn kiên cường của ngươi.”
Thân Công Báo kiên định gật đầu, cảm động nói: “Vâng! Ta nhất định sẽ lấy được đầu của đệ tử Tây Phương Giáo.” Sau đó hắn quay người nhanh chân rời đi, đi tới biên giới của hòn đảo liền cưỡi báo đen đạp lên mặt biển mà đi.
…
Kim Bằng nhất chiến diệt đi uy phong của Tây Phương Giáo và Xiển Giáo, gây nên chấn động to lớn trên hồng hoang, uy danh của Tiệt Giáo lại một lần nữa được đẩy lên cao đến đỉnh điểm. Ngay sau đó, đông đảo đệ tử ngoại môn của Tiệt Giáo nhao nhao ra biển gia nhập vào Phong Thần Chiến, vô số đệ tử ứng kiếp, một phương đại năng cùng thi triển thần thông, việc này đã rất khác so với thần thoại và truyền thuyết ở kiếp trước.
Ba năm qua đi, Bạch Cẩm lại đi ra khỏi Tam Quang Tiên Đảo một lần nữa, bước vào Chấp Pháp Thần Điện.
Triệu Công Minh và Khổng Tuyên đang trực liền vội vàng đứng lên, cung kính cúi đầu nói: “Bái kiến Đại đội trưởng.”
Bạch Cẩm cũng chắp tay đáp lễ, sau đó ngồi xuống nói: “Từ khi Phong Thần Chiến bắt đầu, Tiệt Giáo liền bị Xiển Giáo và Tây Phương Giáo chèn ép khiến uy danh Tiệt Giáo ta bị khi nhục. Ba năm trước, Vũ Dực Tiên ra biển nhất chiến giương oai, gần như toàn diệt Xiển Giáo và Tây Phương Giáo. Phong Thần Chiến kéo dài suốt ba năm qua, Xiển Giáo và Tây Phương Giáo lại khoe oai lần nữa, các ngươi có nguyện ý ra biển giương cao uy danh của Tiệt Giáo ta không?”
Khổng Tuyên và Triệu Công Minh cùng nhau tiến lên một bước, liếc nhìn nhau.
Khổng Tuyên cười nói: “Công Minh sư huynh, ngươi là Phó đội trưởng của chấp pháp đại đội ta, sao có thể tự mình ra tay được chứ? Loại chuyện này cứ để những sư đệ như chúng ta đi một chuyến đi!”
Triệu Công Minh cũng cười nói: “Sư đệ nói gì vậy? Sao sư huynh có thể để sư đệ ra xông pha chiến đấu được chứ?”
“Sư huynh, người bị trấn áp lần trước thế nhưng là Kim Bằng, vẫn mong sư huynh cho ta cơ hội báo thù này.” Khổng Tuyên trịnh trọng chắp tay thi lễ.
Triệu Công Minh thở dài một hơi, lùi ra sau một bước.
Bạch Cẩm nói: “Khổng Tuyên, ngươi đi theo ta.”
Khổng Tuyên đi theo sau Bạch Cẩm, đi vào một gian Thiên Điện. Một lúc sau Khổng Tuyên đi ra, trên mặt như thể đang suy nghĩ gì đó, vừa ra khỏi đại điện liền đằng không mà lên.
…
Bên trong một tòa thành trì, Văn Trọng và Thân Công Báo ngồi ngay ngắn trên chủ vị, phía dưới là Dương Giao, Ngao Bính cũng với một đám đệ tử Tiệt Giáo và chiến tướng triều Thương.
Thân Công Báo vuốt vuốt ria mép của bản thân, nói: “Tây Kỳ muốn công thành, các ngươi có thủ đoạn gì không?”
Một thiếu nữ khí khái hào hùng kêu lên: “Trong tay ta có phi thạch, nếu bọn hắn dám tới thì liền để bọn hắn có đến mà không có về.”
Một lão tướng quân ở bên cạnh răn dạy: “Thiền Ngọc, chớ có xuất khẩu cuồng ngôn, trong đại quân Tây Kỳ có vô số năng nhân dị sĩ, còn có Dương Tiễn, Na Tra, Lôi Chấn Tử và tam đại chiến thần, sao ngươi dám khinh thường được chứ?”
Đặng Thiền Ngọc dương dương đắc ý nói: “Tên tuổi lại rất lớn, Na Tra không phải là bị Ngao Bính ca ca đánh đến đầu rơi máu chảy hay sao.” Nói xong liền liếc nhìn Ngao bính, trong mắt thiếu nữ mang vẻ ngượng ngùng.
Ngao Bính tằng hắng một cái, giải thích: “Thật ra là bất phân thắng bại.”
Đặng Thiền Ngọc siết chặt nắm tay nhỏ, kêu lên: “Ta tin tưởng Ngao Bính ca ca nhất định có thể đánh bại Na Tra.”
“Ha ha, được! Trận tiếp theo sẽ đoạt lấy Càn Khôn Quyển của Na Tra làm vòng tay cho ngươi.”
“Cám ơn Ngao Bính ca ca!”
Đặng Cửu Công ở bên cạnh bất đắc dĩ cười khổ, nữ nhi lớn rồi không nói được mà!
…
Đột nhiên một tiếng mắng chửi vang lên: “Tên tiểu bạch kiểm lòe loẹt kia, câu dẫn thiếu nữ, thật không biết xấu hổ.”
Đặng Thiền Ngọc liền đứng bật dậy, gầm thét: “Thổ Hành Tôn, cút ra đây cho ta.”
Trong góc đại điện có một cái đầu lâu duỗi ra ngoài, trên đầu lâu tròn trịa mọc ra một nhúm tóc, răng hô mắt nhỏ, vô cùng xấu xí.
Thổ Hành Tôn thâm tình nói: “Thiền Ngọc, ta mới là người yêu ngươi, tên tiểu bạch kiểm kia căn bản chẳng phải hạng người tốt lành gì.”
Đặng Thiền Ngọc nổi giận quát lên: “Ngươi thèm đòn à!” Nàng vung tay lên, một đạo ngũ sắc quang mang hiện lên.
Ầm! Trong góc tưởng nổ ra một hố sâu.
Chương 463: Lại đại chiến
Thổ Hành Tôn lại từ một hướng khác thò đầu ra ngoài, thương tâm kêu lên: “Thiền Ngọc, ta yêu ngươi thắm thiết như vậy, sao ngươi lại nỡ đánh ta chứ?”
Dương Giao khẽ nhíu mày, thân ảnh lóe lên, độn thổ mà đi.
Một khắc sau, Dương Giao nhảy ra từ dưới đất, lắc đầu nói: “Độn Pháp của Thổ Hành Tôn rất nhanh, Ngũ Hành Độn Thuật của ta không đuổi kịp hắn.”
Thân Công Báo sờ sờ ria mép, nói: “Thổ Hành Tôn sư thừa Cụ Lưu Tôn, pháp thuật sở dụng không phải là Độn Pháp mà gọi là Tố Địa Hành Chi Thuật. Ở dưới đất giống như thần trợ, trong nháy mắt lướt qua ngàn dặm, rất khó đối phó.”
Đặng Thiền Ngọc giận dữ nói: “Đáng ghét, ta nhất định phải giết hắn.” Nói xong nàng lại lặng lẽ nhìn Ngao Bính một chút.
Ngao Bính nhíu mày nói: “Đây đúng là điểm phiền phức, nếu không thì ta trở về tìm một vị Đại bá nào đó, chắc chắn hắn có phương pháp khắc chế.”
Văn Trọng trầm ổn nói: “Nếu chỉ là một đệ tử đời thứ ba của Xiển Giáo mà đã kinh động tới sư bá, vậy thì chúng ta quá vô dụng rồi.”
Dương Giao nói: “Vậy ngày mai lại đấu một trận nữa, ta thử xem có thể bắt được Thổ Hành Tôn hay không.”
Đặng Cửu Công hừ lạnh một tiếng nói: “Một con cóc xấu xí mà cũng dám đánh chủ ý lên nữ nhi của ta. Nếu để ta nắm được cơ hội thì nhất định một đao chém hắn ra.”
Đặng Thiền Ngọc bất mãn nói: “Cha, người nói nhăng nói cuội gì đấy?”
Văn Trọng tằng hắng một cái rồi nói: “Được rồi! Vậy ngày mai tái chiến.”
Ngày tiếp theo, tiếng trống trận vang lên bên trong cuộc đại chiến, đại quân trung sát, Tiên Thần tung hoành.
Na Tra và Ngao Bính chiến đấu trên không trung, thương kích tương giao, thần quang bắn ra tung tóe.
Na Tra cười ha hả kêu lên: “Ngao Bính, võ nghệ của ngươi tiến bộ rất nhanh đó!”
Ầm! Hai thương giao nhau, cả hai đồng thời ngã nhào rồi bay ngược trở về, sau đó lại trung sát lần nữa.
Ngao Bính cười ha hả kêu lên: “Na Tra, ngươi cũng không tệ đâu. Phụ mẫu ngươi vẫn tốt chứ?”
“Vẫn ổn, lão đầu tử còn có thể sống mấy năm nữa, thân thể mẫu thân ta cũng rất tốt. Sau khi Phong Thần Chiến kết thúc, mẹ ta bảo muốn đi nhìn xem Đông Hải Long Vương.”
“Dễ thôi, dễ thôi, đến lúc đó ta đưa các ngươi đi ngắm nhìn sự phồn vinh của Đông Hải ta.”
“Thổ Hành Tôn nói ngươi mắt đi mày lại với Đặng Thiền Ngọc?”
“Đó gọi là hữu ái tương trợ. Na Tra, cho ta mượn Càn Khôn Quyển dùng một chút được không?”
“Để làm gì?”
“Làm vòng tay cho Thiền Ngọc.”
“Thèm đòn à!” Na Tra gầm lên một tiếng, nháy mắt đại phát thần uy đánh cho Ngao Bính liên tục rút lui.
Ở một bên khác, Dương Tiễn cũng đang đại chiến với Dương Giáo. Dương Tiễn ẩn ẩn rơi xuống hạ phong, chẳng những tu vi chênh lệch mà kinh nghiệm chiến đấu cũng chênh lệch.
Vào lúc Dương Tiễn còn đang chăm chỉ khổ luyện ở môn hạ của Ngọc Đỉnh Chân Nhân, Dương Giao đã chấp pháp một phương tại Tiệt Giáo. Hắn dùng mấy vạn đệ tử Tiệt Giáo để ma luyện, cho dù là kinh nghiêm chiến đấu hay là chưởng khống chiến cuộc thì đều vượt xa Dương Tiễn, Dương Tiễn bị ép tới luống cuống tay chân.
Lôi Chấn Tử, Nhật Quang và Nguyệt Quang cũng đang giao chiến với đệ tử Tiệt Giáo, đại chiến không ngớt.
Trên chiến trường, Đặng Thiền Ngọc cưỡi một đầu dị thú mạnh mẽ đâm tới đại quân, thân mặc chiến giáp, tay cầm song đao. Từng đạo ngũ thải quang mang hiện lên, Thần thạch đánh ra khiến Long Tu Hổ, Võ Cát và những đại tướng của Tây Kỳ cực kỳ chật vật, kêu rên thảm thiết.
Khẩn Na La đứng trên Kim Liên đi về phía Đặng Thiền Ngọc, ôn hòa nói: “Đạo hữu, mời ngươi dừng tay!” Hai tay hắn chắp ở trước ngực.
Nhất thời xung quanh Đặng Thiền Ngọc hiện ra bạch quang, một đóa Liên Hoa màu trắng ngưng tụ ra vây quanh nàng.
Đặng Thiền Ngọc vội vàng quay đầu nhìn xung quanh, chỉ thấy Bạch Liên to lớn chậm rãi khép lại, phảng phất như muốn thôn phệ nàng.
Trong lòng nàng thầm kêu lên: “Không được!” Trong tay xuất hiện hai viên Ngũ Quang Thạch, nàng khẽ kêu lên: “Chiếu!”
Hai viên Ngũ Quang Thạch xẹt qua một thải sắc quang mang đánh thẳng lên phía trên. Ong! Trên Bạch Liên hiện lên một đạo quang mang, Thần thạch rơi vào trong đó nổi lên một trận gợn sóng nhưng vẫn luôn bị ngăn trở, không thể lộ ra.
“Grao!” Trong cơ thể Đặng Thiền Ngọc bỗng có một đầu Bạch Long bay ra, long nhãn tựa thần uy, lân giáp phấp phới, thần thánh bất phàm.
Gương mặt Đặng Thiền Ngọc lộ vẻ mừng rỡ. Ngao Bính ca ca!
“Grao!” Đột nhiên Bạch Long phóng lên trên. Ầm! Toàn bộ Bạch Liên nổ tung, Bạch Long bay ra từ trong vụ nổ rồi giương nanh múa vuốt đánh tới Khẩn na La.
Đặng Thiền Ngọc cũng bị dư ba hất văng ra rồi đáp trên mặt đất, người khẽ lảo đảo lui lại hai bước, vậy mà lại không chút thương tổn.
Đặng Thiền Ngọc vừa muốn hành động bỗng cảm thấy trên chân bị kéo căng, nàng vội vàng cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy trên mặt đất có một cánh tay duỗi ra bắt lấy mắt cá chân nàng.
Đặng Thiền Ngọc phẫn nộ kêu lên: “Thổ Hành Tôn!” Song đao trong tay nàng lập tức chém xuống mặt đất.
Thổ Hành Tôn lập tức lao lên trên, Đặng Thiền Ngọc kinh hô một tiếng rồi bị nhấc lên ném ra đằng sau, ‘phịch’ một tiếng đập xuống mặt đất.
Thổ Hành Tôn chui ra từ dưới lòng đất, dáng người thấp bé chỉ tầm bốn thước, mặt tựa màu đất giống như một củ khoai tây lớn xác, hai mắt hắn ngạc nhiên nhìn Đặng Thiền Ngọc.
Chương 464: Khổng Tuyên đến
Đặng Thiền Ngọc nhảy lên muốn đứng dậy.
Thổ Hành Tôn lập tức chỉ tay ra kêu lên: “Trói!” Một đạo hoàng quang bắn ra từ đầu ngón tay quấn quanh Đặng Thiền Ngọc rồi trói nàng lại.
Đặng Thiền Ngọc lập tức mất đi khống chế bị quăng xuống đất, nàng giãy giụa kêu lên: “Thổ Hành Tôn, ta muốn giết ngươi.”
Thổ Hành Tôn xoa xoa tay, hưng phấn kêu lên: “Tiểu nương tử, ngươi là của ta rồi!”
Hắn tiến lên kéo lấy Đặng Thiền Ngọc rồi khiêng nàng bay về phía đại doanh Tây Kỳ, vừa bay vừa cười ha hả, vô cùng đắc ý.
Ngao Bính trên bầu trời biến sắc, lập tức muốn phía xuống mặt đất.
Ầm! Na Tra lại cầm thương ngăn đường Ngao Bính, nói: “Ngao Bính, ta không thể để ngươi đi xuống dưới.”
Ngao Bính tức giận kêu lên: “Ngao Bính, đừng có cản ta!”
“Có ta ở đây thì ngươi cứ yên tâm, nàng không có nguy hiểm.”
“Ngươi tránh ra cho ta!” Ngao Bính thét lên, một kích hất đi Hỏa Tiêm Thương của Na Tra.
“Mơ tưởng!” Na Tra hét lớn một tiếng.
Ầm ầm ầm! Hai người lại đại chiến, hai thân ảnh tung hoành.
Ở một bên khác, Dương Giao cũng bị Dương Tiễn quấn lấy, không rảnh để quan tâm chuyện khác.
Thổ Hành Tôn khiêng Đặng Thiền Ngọc đi về phía đại doanh Tây Kỳ, hưng phấn kêu lên: “Thiền Ngọc, chờ ta bắt lấy lão trượng nhân rồi thì chúng ta liền thành thân, làm một đôi thần tiên quyến lữ.”
Đặng Thiền Ngọc tức đến mức gương mặt xinh đẹp đỏ bừng lên, trong mắt tràn ngập vẻ căm giận ngút trời.
“Ha ha, ham mê sắc đẹp, trắng trợn cướp đoạt đạo lữ, đây là tác phong của Xiển Giáo các ngươi sao?” Một thanh âm cực lớn vang lên bên trên thiên không.
Tất cả mọi người trên chiến trường đều nghe được rõ ràng, không ít người nhao nhao ngẩng đầu lên nhìn.
Chỉ thấy một thiếu niên tuấn mỹ mặc thanh y đứng ở trên đám mây, mày kiếm mắt sáng, ngông nghênh tự nhiên.
Ngao Bính ngẩng đầu nhìn một chút, lập tức kích động kêu lên: “Sư bá, cầu sư bá cứu Thiền Ngọc.”
Thân ảnh thanh y nam tử ở bên trên lóe lên, nháy mắt xuất hiện trước Thổ Hành Tôn, không thiện nói: “Thả nàng xuống.”
Thổ Hành Tôn dừng bước, tức giận kêu lên: “Ngươi là ai? Đệ tử đời thứ hai của Tiệt Giáo ta cũng giết không ít, ngươi chớ có tự làm mất mặt.”
“Muốn chết!” Ánh mắt Khổng Tuyên phát lạnh, tiện tay vung lên.
Thổ Hành Tôn lập tức bay ngược ra ngoài. Phốc! Giữa không trung phun ra một ngụm máu tươi rồi đập xuống mặt đất.
Đặng Thiền Ngọc nhẹ nhàng rơi xuống đất, Khổng Tuyên chỉ tay ra, dây thừng trên người Đặng Thiền Ngọc liền đứt gãy rồi rơi xuống.
Đặng Thiền Ngọc vui mừng cúi lạy: “Bái kiến tiền bối.”
Chiến trường trên thiên không, Na Tra không nhịn được hỏi: “Ngao Bính, đây là vị sư bá nào của ngươi đó?”
Ngao Bính nhếch miệng cười lộ ra hàm răng trắng muốt, hưng phấn nói: “Lần này các ngươi phải nếm mùi đau khổ rồi, vị sư bá này là Đại huynh của sư phụ ta, cũng là đội viên của chấp pháp đại đội.”
Chấp pháp đại đội? Na Tra vô thức nhớ tới thân ảnh Kim Bằng mặc hắc y kia. Hắn khinh thường Xiển Giáo và Tây Phương Giáo, đánh hai giáo gần như toàn diệt. Toàn thân Na Tra khẽ run lên, sẽ không phải là một hung thần tới nữa chứ? Tuy vậy chẳng liên quan gì tới hắn.
…
Khổng Tuyên duỗi tay ra nói: “Vừa thấy ngươi có mấy viên đá, có thể cho ta mượn mấy viên được không?”
Đặng Thiền Ngọc vội vàng lấy Ngũ Quang Thạch ra, hơi đắc ý nói” “Tiền bối, đây không phải là đá đâu, chúng có tên, gọi là Ngũ Quang Thạch, là pháp bảo của ta.”
Khổng Tuyên nhận lấy Ngũ Quang Thạch, nói: “Ngũ thải quang mang, lại tựa kỳ danh.”
Hắn tiện tay vung lên, ngũ sắc quang mang lấp lánh hình thành ngũ thải lưu quang.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
…
Thanh âm trầm đục liên tiếp vang lên, Dương Tiễn, Na Tra, Nhật Quang, Nguyệt Quang, Khẩn Na La và những tu sĩ của đại quân Tây Kỳ đều kêu thẩm một tiếng rồi bay tứ tung ra ngoài, sau lại đập mạnh xuống mặt đất khiến tro bụi bay khắp nơi.
Ánh mắt Khương Tử Nha lộ vẻ kinh hãi, vội vàng kêu lên: “Lập tức lui binh!”
Keng keng keng! Tiếng gõ chiêng vang lên, đại quân Tây Kỳ cuống quýt chạy về.
Khổng Tuyên cười nói: “Khương Tử Nha, ta không muốn khi dễ tiểu bối các ngươi, bảo đám Quảng Thành Tử tới đây đi.”
Khương Tử Nha quay đầu nhìn Khổng Tuyên, sau đó cũng thúc Tứ Bất Tượng rời đi.
Dương Giao và Ngao Bính bay xuống, cùng nhau chắp tay thi lễ, nói: “Đệ tử bái kiến sư bá!”
Đặng Thiền Ngọc lặng lẽ nhìn Khổng Tuyên, người này vậy mà lại là sư bá của hắn? Vậy nàng có được tính là gặp được gia trưởng không? Mặt nàng nhất thời đỏ ửng lên.
Văn Trọng và Thân Công Báo cũng chạy đến, cùng nhau bái lạy, nói: “Bái kiến sư bá/ sư huynh.”
Khổng Tuyên nói: “Đứng lên hết đi!”
“Vâng!” Mọi người đứng dậy.
Ngao Bính vội vàng hỏi: “Sư bá, có thể cứu sư phụ ta ra không?”
“Vào thành rồi nói!” Khổng Tuyên vừa nói vừa đi về phía thành trì.
Mọi người cũng theo sát phía sau, xuyên qua đái quân trung sát đi về phía thành trì.
Tại phủ đệ trong thành trì, Khổng Tuyên ngồi tại chủ vị trên cao, bên trái là Dương Giao, Ngao bính và Đặng Thiền Ngọc, bên phải là Văn Trọng, Thân Công Báo và Đặng Cửu Công.
Dương Giao hỏi: “Sư bá, sao người lại tới đây rồi?”
Khổng Tuyên nghiêm túc nói: “Làm một đội viên của chấp pháp đại đội tại Tiệt Giáo, đương nhiên ta phải giữ gìn uy nghiêm của Tiệt Giáo. Xiển Giáo và Tây Phương Giáo lấp áp Tiệt Giáo ta quá đáng, sao ta có thể khoanh tay đứng nhìn được chứ?”


