Chương 116
Văn Trọng hưng phấn nói: “Nếu sư thúc có thể đến đây thì Tây Kỳ phản nghịch cũng chẳng sao. Sư thúc tự mình ra tay, chắc chắn rất nhanh Tây Kỳ sẽ sụp đổ.”
Ngao Bính lại nói: “Sư bá, sư phụ ta thế nào rồi?”
Khổng Tuyên nhìn Ngao Bính, vui mừng nói: “Khó được một người đệ tử quan tâm hắn như ngươi. Yên tâm đi! Hắn không có nguy hiểm, có Đại đội trưởng ở đây!”
Ngao Bính thở phào một hơi rồi hưng phấn nói: “Đúng vậy! Có Đại bá ở đây, chắc chắn sư phụ ta sẽ không có chuyện gì, lúc trước sư ohuj ta đã trấn áp hết đệ tử của Xiển Giáo và Tây Phương Giáo.
Khổng Tuyên nói: “Văn Trọng, đi gửi chiến thư.”
Văn Trọng lập tức đứng dậy, trịnh trọng cúi đầu nói: “Vâng! Đệ tử đi liền, vẫn mong sư thúc định ra thời gian.”
Khổng Tuyên bấm ngón tay tính một chút, sau đó nói: “Vậy định vào mười ngày sau đi.”
Văn trọng sững sờ, uyển chuyển nói: “Sư thúc, mười ngày có hơi dài rồi không? E là sẽ có biến cố, Xiển Giáo và Tây Phương Giáo đều rất vô sỉ.”
“Không sao, cho bọn hắn chút thời gian mưu đồ, nếu không thì sẽ rất không thú vị.”
Văn Trọng cung kính đáp: “Vâng!”
Khổng Tuyên đứng dậy nói: “Dương giáo, theo ta ra ngoài một chút.”
Dương Giao lập tức đứng dậy, chìa tay ra nói: “Sư thúc, mời!”
…
Trong đại doanh Tây Kỳ, mọi người đều tụ tập trong soái trướng.
Cơ Phát lo lắng hỏi: “Dương Tiễn, Na Tra, Lôi Chấn Tử, thương thế của các ngươi sao rồi?”
Dương Tiễn chắp tay nói: “Đa tạ vương thượng quan tâm, chúng ta không đáng lo ngại.”
Na Tra cũng nói: “Tiền bối của Tiệt Giáo kia không có ra tay tàn ác, tuy rất đau nhưng thương thế không nặng. Đúng rồi…”
Hắn có chút cười trên nỗi đau của người khác nói: “Chỉ là Thổ Hành Tôn hơi thảm một chút nhưng hắn đáng đời, trắng trợn cướp đoạt dân nữ, quả thực rất mất mặt.”
Lý Tĩnh răn dạy nói: “Na Tra, im miệng!”
Na Tra bĩu môi, coi như ta không nói thì hắn cũng đáng đời.
Khẩn Na La chắp tay trước ngực, nói: “Thế gian vạn vật giai không. Duy kỳ không, liền có thể bao dung vạn vật. Mọi thứ đều có định số, không thể cưỡng cầu."
Cơ Phát ho khan một tiếng, nói: “Thổ Hành Tôn cũng chỉ là quá ái mộ, có thể hiểu được.”
Sau đó hắn cười nói: “Lúc ta còn là thiếu niên có khi còn hoang đường hơn cả hắn.”
Không ít tướng lĩnh trong đại trướng đều khẽ bật cười lên.
Lôi Chấn Tử ôn hòa nói: “Thừa tướng, rốt cuộc thanh y nam tử kia có lai lịch gì?”
Khương Tử Nha vuốt vuốt râu, ngưng trọng nói: “Hắn là người nổi bật trong hàng đệ tử đời thứ hai của Tiệt Giáo, không thể coi thường!”
Na Tra lập tức nói: “Ta biết, Ngao Bính gọi hắn là sư bá, còn nói hắn là một trong những đội viên của chấp pháp đại đội.”
Đồng tử của Khương Tử Nha chợt giãn ra, vuốt mạnh sợi râu hai cái, khó mà tin được kêu lên: “Cái gì? Chấp pháp đại đội?”
Những tiên thần khác cũng hãi hùng, trong lòng mọi người đều hiển hiện ra thân ảnh Kim Bằng trước kia. Một thân hắc y khinh thường vô địch đánh bại tiên thần của Xiển Giáo và Tây Phương Giáo. Bọn hắn bất giác sinh ra một cảm giác bất lực mà sợ hãi. Sao chấp pháp đại đội lại tới nữa rồi?
Cơ Phát vội vàng kêu lên: “Á phụ, e là đối phương còn đáng sợ hơn cả Kim Bằng đại thần, giờ nên làm gì cho phải?”
Khương Tử Nha trầm tư một hồi rồi ngẩng đầu nói: "Xin Vương thượng cứ yên tâm, lúc trước Kim Bằng chính là người mạnh nhất trong đại đội chấp pháp. Thoạt nhìn thanh y nam tử có vẻ bất phàm nhưng ta thấy hắn không thể bằng sư huynh của ta được.”
Cơ Phát mừng rỡ hỏi lại: "Thật chứ?”
Khương Tử Nha gật đầu khẳng định: "Đương nhiên, ta đoán chắc chắn sẽ không sai.”
Cơ Phát đứng dậy thi lễ, cảm kích nói: "Vậy thì xin nhờ Á phụ.”
"Vương thượng yên tâm, ta đi mời sư huynh."
Đám người Na Tra và Dương Tiễn đều nhìn về phía Khương Tử Nha, bọn hắn nghĩ thầm trong đầu, sao khoảng cách giữa thừa tướng và chúng ta lại chênh lệch lớn đến vậy?
"Na Tra, Dương Tiễn, Lôi Chấn Tử."
Ba người Na Tra, Dương Tiễn và Lôi Chấn Tử đi ra, đồng loạt ôm quyền hét lớn: "Có!”
"Các ngươi nhanh chóng đi mời sư bá, sư thúc của các ngươi đến đây."
Ba người đồng thanh: "Vâng!” Sau đó xoay người sải bước đi ra ngoài.
Khương Tử Nha nhìn Nhật Quang Bồ Tát và Nguyệt Quang Bồ Tát.
Nhật Quang Bồ Tát bất đắc dĩ nói: "Rồi, ta hiểu rồi, ta trở về Tây phương tịnh thổ ngay đây.” Nói xong cũng xoay người đi mất.
...
Ban đêm, Khương Tử Nha trở về lều trướng của mình.
Mã Thị đang ngồi ở bên giường, nhìn thấy Khương Tử Nha tiến vào vội vàng đứng dậy, mừng rỡ nói: "Phu quân đã trở lại.”
Khương Tử Nha gật gật đầu, trên mặt nhuốm vẻ sầu lo.
"Phu quân, nghe nói trong đại doanh Thương Triều có một tiên thần rất lợi hại, còn đánh bại cả đám Na Tra, Dương Tiễn và Lôi Chấn Tử."
Khương Tử Nha gật đầu cảm khái: "Là tiên thần của đại đội chấp pháp bên Tiệt Giáo, chỉ sợ sẽ gặp nạn rồi!”
Mã Thị tiến lên cởi ngoại bào của Khương Tử Nha ra, nói: "Theo ta thấy, đại đội chấp pháp hẳn là cũng có phân chia mạnh yếu, Kim Bằng là mạnh nhất trong đại đội chấp pháp rồi, phu quân không cần quá mức sầu lo.”
"Ha ha, ý nghĩ của phu nhân giống như ta, không hổ là quý nhân của ta."
Mã Thị có vẻ đắc ý: "Hắn ta mạnh thì như thế nào? Kim Bằng của đại đội chấp pháp khi xưa cũng bị phu quân trấn áp còn gì? Tất nhiên lần này cũng phải nhờ phu quân ra tay ngăn cơn sóng dữ. Nghe Lý phu nhân nói rất nhiều người đều đang truyền tai nhau rằng phu quân rất tài giỏi! Nếu không có phu quân thì những tiên thần kia cũng không sống được.”
Chương 466: Tây Kỳ đến khiêu chiến
Khương Tử Nha vui vẻ cười to: "Trùng hợp, trùng hợp mà thôi.”
Mã Thị chờ mong nói: "Phu quân, lần này ngươi cũng có thể dẹp tan mối họa sao?”
Khương Tử Nha gật đầu rụt rè: "Ta sẽ cố làm hết sức mình!”
Mã Thị hưng phấn nói: "Ta hy vọng phu quân có thể đại triển thần uy! Ta cũng có cơ hội khoe khoang trước mặt Lý phu nhân một phen.”
"Ha ha được, vi phu sẽ cố hết sức."
...
Mấy ngày sau, tiếng trống trận vang lên ầm ầm, đại quân Tây Kỳ bài binh bố trận trước Tam Sơn Quan, Khương Tử Nha cưỡi Tứ Bất Tượng đứng trước đội quân, bên cạnh là Na Tra, Dương Tiễn, Lôi Chấn Tử và các tướng lĩnh.
Trên thành Tam Sơn Quan, Khổng Tuyên mặc thanh y đứng thẳng, hai bên là Dương Giao, Ngao Bính, Đặng Thiền Ngọc, Văn Trọng, Thân Công Báo.
Khổng Tuyên ngẩng đầu, cất giọng điềm tĩnh: "Chư vị đạo huynh đã tới, sao không chịu hiện thân để gặp nhau một lần? Giấu đầu lộ đuôi như thế lại thành ra mất thân phận.”
Bầu trời trên đầu đại quân Tây Kỳ hiện lên từng đám tường vân, đứng trên đó là Quảng Thành Tử và các Kim Tiên của Xiển giáo, ngoài ra còn có ba vị Phật Đà Bồ Tát của Tây Giáo là Di Lặc, Dược Sư và Đại Thế Chí.
Quảng Thành Tử cúi đầu nhìn Khổng Tuyên, một giọng nói vang rền cất lên: "Khổng Tuyên, ngươi trời sinh thần thánh, có Ngũ Đức Chi Thể, được đứng ngang hàng với Bản Thánh Đức, vì sao lại hành động vô đạo, trái với lẽ trời như thế?”
Khổng Tuyên nhíu mày, gằn giọng quát: "Xiển Giáo và Tây Giáo uy phong thật đấy, đã đánh chết không biết bao nhiêu đệ tử Tiệt Giáo ta, làm nhục uy danh của Tiệt Giáo ta, các ngươi tưởng không ai có thể khống chế các ngươi sao?”
Di Lặc Phật chắp hai tay lại cúi đầu hành lễ, nói: "Khổng Tuyên đạo hữu, đây là kiếp số của bọn hắn.”
Khổng Tuyên lạnh lùng: "Nếu là kiếp số, vậy kiếp số của các ngươi cũng nên đến rồi.”
Quảng Thành Tử quát: "Khổng Tuyên, ngươi nghịch thiên như vậy, không sợ trầm luân trong lượng kiếp, lưu danh thiên cổ hay sao?”
Khổng Tuyên vung tay ra sau, áo choàng tung bay, thanh y trên người biến thành hắc bào với các vân văn vẽ bằng công đức kim ti, thần thánh mà lại uy nghiêm bất phàm.
Đám Kim Tiên của Xiển giáo đứng trên đám mây lập tức hoảng hồn, bộ đồ ấy khiến bọn hắn vô thức nhớ tới Kim Bằng ngày xưa, kẻ bất khả chiến bại!
Khổng Tuyên chầm chậm bay lên, hắn đứng trên thành trì, áo choàng tung bay, quát lớn: "Chư vị đạo huynh, nếu lập trường của mỗi người ở một trận doanh khác nhau, vậy thì ra tay đi!”
Trên đám mây, Di Lặc nghiêm mặt hỏi: "Đạo hữu, nên làm sao bây giờ?”
Chúng Kim Tiên của Xiển Giáo đồng loạt nhìn về phía Quảng Thành Tử, trong lòng mơ hồ cảm thấy có chút bất an.
Quảng Thành Tử nói với giọng điệu khẳng định: "Chớ có bị hắn lừa gạt, Tử Nha sư đệ nói có lý, ở Tiệt Giáo, nhân vật như Kim Bằng có thể xuất hiện đã là chuyện cực kỳ hiếm thấy, không thể có chuyện mỗi một thành viên thuộc chấp pháp đại đội đều mạnh như vậy.”
Xích Tinh Tử nhíu mày: "Hắn dám khiêu chiến chúng ta, há lại có thể là hạng người tầm thường?”
Hai mắt Thái Ất Chân Nhân lóe sáng, nói: "Ta cũng đồng ý với cách nói của Đại sư huynh, Tiệt Giáo không thể xuất hiện thêm một Kim Bằng thứ hai nữa, các thành viên khác của chấp pháp đại đội cũng rất mạnh nhưng không thể đáng sợ như Kim Bằng được.”
Dược Sư Phật bỗng nói nói: "Không giấu chư vị đạo huynh, trong mùa Hoang Vận Hội đầu tiên, bởi vì chuyện Chu Tước Thiên Nữ mà ta từng có dịp giao thủ với Khổng Tuyên một lần, cũng chỉ kém hắn một bậc thôi.”
Nam Cực Tiên Ông cười nói: "Như thế xem ra trong chấp pháp đại đội của Tiệt Giáo cũng chỉ có một mình Kim Bằng là nghịch thiên, những kẻ khác thì không đáng sợ!”
Khổng Tuyên đứng bên dưới bình tĩnh nói: "Chư vị đạo huynh quyết định xong chưa? Ai sẽ lên chiến?”
Trên đám mây, hai mắt Quảng Thành Tử bỗng lóe lên một tia lạnh lẽo, nói: "Không cần nhẹ tay, cùng nhau xông lên!”
Ầm!
Đột nhiên trên bầu trời tiên quang lóng lánh, Ngọc Đỉnh Chân Nhân phất tay chém ra một kiếm, Trảm Tiên Kiếm trút xuống giống như Thiên Hà, kiếm thế ầm ầm.
Ngô Câu Kiếm của Phổ Hiền Chân Nhân đâm thẳng xuống tựa như hai đầu Giao Long không gì cản nổi.
Thái Ất Chân Nhân giơ tay lên chặn lại, dưới Cửu Long Thần Hỏa Tráo, Cửu Long Lưu Ly Thần Tráo gào thét biến thành một mảnh đỏ rực.
Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân ném ra Thất Cầm Phiến, mênh mông thần uy nhấc lên một luồng Thất Thải Thần Hỏa.
Xích Tinh Tử ném Âm Dương Kính ra, mặt sau bắn ra một cột sáng màu xám tro.
Quảng Thành Tử ném Phiên Thiên Ấn ra, lập tức hóa thành một Thần Ấn giống như cả ngọn núi hùng vĩ, hai chữ Phiên Thiên hiên ngang phát sáng.
Cụ Lưu Tôn ném ra Khốn Tiên Thừng, sợi dây hóa thành một đầu kim sắc Thần long bay vụt xuống bên dưới.
Từ Hàng Đạo Nhân ném ra Ngọc Tịnh Bình, nó liền hóa thành một tòa ngọc sơn sáng lấp lánh rơi xuống bên dưới.
Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân ném ra một cái đinh màu xanh hóa thành lưu quang bắn xuống dưới.
Đạo Hành Thiên Tôn ném ra một cây Hàng Ma Xử với thần quang lóng lánh nhanh chóng đánh xuống phía dưới.
Hoàng Long Chân Nhân phun ra một viên long châu rồi ném xuống dưới.
Phổ Hiền Chân Nhân mất đi Độn Long Trụ, chỉ có thể dùng pháp thuật chém xuống một khe nứt không gian ở bên dưới.
Nam Cực Tiên Ông, Vân Trung Tử, Di Lặc, Dược Sư và Đại Thế Chí của Tây Giáo cũng đều lấy ra pháp bảo của mình xông tới giao đấu với Khổng Tuyên.
Chương 467: Tây Kỳ bại trận
Trong phút chốc, thiên địa như sắp sụp đổ, hết thảy đều mất đi ý nghĩa, vùng đất đang diễn ra cuộc chiến đấu kia như đã trở thành trung tâm của thiên địa, thần uy trấn áp thập phương vạn cổ, thời không ngưng trệ, dường như không thể địch nổi.
Khổng Tuyên hừ lạnh một tiếng, quát to: "Xiển Giáo và Tây Giáo đúng là hạng người không biết xấu hổ, thế nhưng ta cũng không sợ!” Phía sau hắn dâng lên ngũ thải thần quang giống như năm đạo quang mang đứng sừng sững nhuộm lên khắp thiên địa đủ ngũ quang thập sắc, trông tựa như mộng cảnh.
Ngũ sắc thần quang quét ngang về phía thần uy mênh mông, thần quang lóe lên rồi tiêu tán, tiên lực biến mất, tất cả pháp bảo cũng biến mất.
Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân siết chặt lòng bàn tay trống rỗng, kinh hãi kêu lên: "Không hay rồi, hắn hút hết pháp bảo của chúng ta!”
Quảng Thành Tử lạnh hết sống lưng, vội vàng quát: "Lui, nhanh lui lại!”
Chúng Tiên Phật vội vàng xoay người chạy trốn về phía xa.
Khổng Tuyên hét lớn: "Chạy đi đằng nào!” Hắn một lần nữa phát động ngũ sắc thần quang, thần quang bao phủ chân trời, tràn ngập thiên địa.
Ngũ thải thần quang tản đi, bầu trời chợt trở nên trống rỗng và vô cùng sạch sẽ, đâu còn thấy bóng của bất cứ đệ tử Xiển Giáo hay Tây Giáo nào nữa.
Khổng Tuyên đưa tay chỉ xuống dưới. Ầm ầm! Một cái bình hoa ngũ sắc thật lớn rơi xuống nằm ở trên tường thành, không nhiều không ít vừa vặn mười bảy bình hoa.
Trong trận doanh đại quân Tây Kỳ phía xa xa, các tướng sĩ thấy cảnh ấy đều sững người. Bại rồi! Những Tiên Phật cường đại kia đều bại cả rồi, sao lại có thể chứ?
Đột nhiên một đạo hắc quang xẹt qua giữa bầu trời rồi găm vào giữa trán Khương Tử Nha, đòn đánh bất ngờ khiến hắn kêu lên một tiếng thảm thiết rồi ngã xuống khỏi lưng Tứ Bất Tượng lăn một vòng trên đất, trên đầu máu tươi chảy ra, một bình ngọc lăn tròn bên cạnh hắn.
Dương Tiễn vội vàng kêu lên: "Thừa tướng!” Sau đó nhanh chóng tiến lên đỡ Khương Tử Nha đang choáng váng dậy.
Khương Tử Nha đưa tay run rẩy chỉ vào Ngọc Tịnh Bình, nói: "Na... Na Tra, mau thu hồi Ngọc Tịnh Bình, tuyệt đối không thể rơi vào trong tay lũ giặc.”
Na Tra vội vàng thu hồi Dương Chi Ngọc Tịnh Bình.
Khổng Tuyên đứng trên bầu trời không nói gì. Sao chiếc bình lại nện lên đầu Khương Tử Nha chứ? Sao lại trùng hợp như vậy? Nhưng hắn thực sự không cố ý mà! Hắn còn không đến mức bắt nạt một con kiến nhỏ yếu như vậy.
Trong thành trì vang lên tiếng kêu to hưng phấn của Thân Công Báo: "Sư huynh uy vũ!”
“Uy vũ!”
“Uy vũ!”
...
Tiếng binh sĩ tướng lĩnh hưng phấn rống to chấn động thiên địa, khí thế tăng mạnh.
Khương Tử Nha lắc lắc đầu óc choáng váng của mình, nghe được tiếng hét lớn chấn thiên truyền ra từ trong thành trì, vội vàng kêu lên: "Lui binh! Lùi quân đi!”
Keng!
Keng!
Keng!
...
Tiếng chiêng vang lên, đại quân Tây Kỳ hoảng sợ lui vào trong đại doanh.
Khổng Tuyên đáp xuống thành trì, đám người Thân Công Báo và Văn Trọng vội vàng nghênh đón.
Văn Trọng mừng rỡ hỏi: "Sư thúc, các cao nhân của Xiển Giáo và Tây Giáo đều bị ngài trấn áp ở trong bình này sao?”
Khổng Tuyên gật gật đầu nói: "Bình này của ta, bên ngoài thì kiên cố chắc chắn, bên trong thì rỗng. Nó tựa như trứng chim, bên trong có ngũ hành, sinh khắc không ngừng, bọn hắn trốn không thoát đâu.”
Văn Trọng khâm phục nói: "Sư huynh thần thông quảng đại, sư đệ bái phục.”
Ánh mắt Thân Công Báo lóe lên một chút, mặt lộ vẻ tàn nhẫn nói: "Sư huynh, ta đã trấn áp bọn hắn rồi nhưng vẫn lo sẽ xảy ra chuyện, sao không giết hết bọn hắn chém rồi đưa lên bảng?”
Khổng Tuyên liếc Thân Công Báo một cái , bình thản nói: "Ta tự có tính toán của mình.”
Thân Công Báo vội vàng cúi đầu nói: "Là ta nhiều lời.”
"Dương Giao, ngươi đến đây, sư phụ ngươi có chuyện muốn nói với ngươi."
Dương Giao vội vàng đáp: "Vâng!”
Mọi người đưa mắt nhìn theo bóng Khổng Tuyên và Dương Giao rời đi.
Thân Công Báo bất đắc dĩ nói: "Sư huynh của Tiệt Giáo quá trọng tình nghĩa, không chịu ra tay nặng nhưng Xiển giáo và Tây Giáo đâu quan tâm đến chuyện tình nghĩa!”
Văn Trọng vỗ vỗ bả vai Thân Công Báo cười nói: "Không cần lo lắng, sư thúc sẽ có kế hoạch, hiện tại Khương Tử Nha mất đi chỗ dựa, chính là lúc chúng ta xử bọn hắn.”
Thân Công Báo lập tức phấn chấn tinh thần, hưng phấn đi theo Văn Trọng xuống tường thành. Khương Tử Nha, lần này ta phải cho ngươi đẹp mặt.
Không giống với tình cảnh sĩ khí tăng mạnh trong thành trì Thương Triều, khí thế trầm thấp đang bao trùm khắp đại doanh Tây Kỳ, các tướng sĩ trong soái trướng cũng đều lâm vào trầm mặc.
Cơ Phát chua xót nói: "Á phụ, không phải ngài nói đại đội chấp pháp chỉ có một mình Kim Bằng mạnh sao?”
Khương Tử Nha ảo não nói: "Là ta thất sách, Khổng Tuyên sao lại có đạo hạnh như vậy, điều này hoàn toàn không phù hợp với lẽ thường!”
Lý Tĩnh mặt mày ủ rũ nói: "Hiện tại các đạo hữu của Xiển Giáo và Tây Giáo đạo hữu đều bị nhốt lại, chúng ta nên làm thế nào cho phải? Thừa tướng, ngài có cách cứu bọn hắn ra ngoài không?”
Na Tra nhỏ giọng nói thầm một câu: "Lúc này ngay cả Quảng Thành Tử sư bá và Di Lặc tiền bối cũng không chạy thoát, cái gã chấp pháp đại đội này còn mạnh hơn cả Kim Bằng!”
Khương Tử Nha yên lặng không nói.
Nhật Quang Bồ Tát vội vàng nói: "Thừa tướng, lần trước ngài trấn áp Khổng Tuyên như thế nào? Xin ngài dùng lại cách này để cứu các Phật Đà Bồ Tát của Tây Giáo ta, chúng ta cảm kích vô cùng.”
Chương 468: Nhiên Đắng đến
Khương Tử Nha duỗi tay ra, nói: "Đưa đây!"
Nhật Quang Bồ Tát không hiểu liền hỏi: "Vật gì?”
"Đương nhiên là Lục Căn Thanh Tịnh Trúc."
Nhật Quang Bồ Tát vẻ mặt đau khổ: "Thừa tướng, Lục Căn Thanh Tịnh Trúc thật sự không ở trong tay chúng ta, sao mà ngài vẫn không tin?”
"Ta có nguồn tin đáng tin nói rằng Lục Căn Thanh Tịnh Trúc ở trong tay các ngươi."
"Lần trước trấn áp Kim Sí Đại Bằng Điêu đã hao phí một món chí bảo vô thượng của Xiển Giáo ta, lần này đến phiên Tây Giáo ngươi đưa Lục Căn Thanh Tịnh Trúc cho ta."
Nguyệt Quang Bồ Tát cũng bất đắc dĩ nói: "Thừa tướng, chúng ta thật sự không có Lục Căn Thanh Tịnh Trúc.”
"Không có Lục Căn Thanh Tịnh Trúc thì dùng một món pháp bảo khác thay thế cũng được."
Nhật Quang Bồ Tát và Nguyệt Quang Bồ Tát liên tục lắc đầu.
Khương Tử Nha tiếp tục ép bọn hắn, uy hiếp nói: "Xiển Giáo và Tây Giáo liên minh với nhau, lý nào lại chỉ có Xiển Giáo hao phí pháp bảo? Nếu các ngươi không muốn cho, vậy chuyện liên minh hai phe sẽ chấm dứt ở đây, chúng ta gặp nhau trên chiến trường.”
Nguyệt Quang Bồ Tát vội vàng kêu lên: "Thừa tướng, ngài không thể làm như vậy! Nếu chúng ta chấm dứt kết minh thì càng không phải là đối thủ của Tiệt Giáo.”
"Ta thấy có Tây Giáo các ngươi hay không đều vậy cả thôi, ngay cả một cây Lục Căn Thanh Tịnh Trúc cũng không nỡ bỏ ra, các ngươi không hề có thành ý."
Khương Tử Nha bực bội nhìn Nguyệt Quang Bồ Tát, Lục Căn Thanh Tịnh Trúc của ta! Tiên đạo của ta!
"Tử Nha!" Một giọng nói hư ảo vang lên.
Trong đại trướng bỗng sáng lên một ngọn nến, Nhiên Đăng hiện lên với dáng ngồi hư không trên ngọn nến.
Khương Tử Nha vội vàng đứng dậy nói: "Bái kiến lão sư!”
Những người khác trong trướng cũng đều vội vàng đứng dậy, trịnh trọng làm lễ.
Nhiên Đăng chậm rãi nói: "Tử Nha, Tây Giáo tôn trọng ‘Tam pháp ấn’, ‘Tứ thánh ích’, ‘Bát chính đạo’ và ‘Thập nhị nhân duyên’. Tu tâm nhưng không tu lực, không sát sinh, không sinh ác niệm, chúng đệ tử khổ tu để giữ vững sự lương thiện, cố gắng không để nhân quả dính vào người, không để pháp bảo làm nhiễu loạn tâm trí. Sư đệ, chớ ép bức người khác.”
Khương Tử Nha cung kính đáp: "Vâng!”
Nhật Quang Bồ Tát, Nguyệt Quang Bồ Tát và Khẩn Na La cảm kích bái lạy: "Đa tạ đạo trưởng!”
Nhiên Đăng mỉm cười gật gật đầu, hắn bước ra khỏi ánh nến đi, nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Mọi người trong trướng đồng loạt đứng dậy nhìn Nhiên Đăng đầy chờ mong.
Khương Tử Nha hỏi: "Lão sư, người đến đây vì cái vị trong chấp pháp đại đội của Tiệt Giáo kia sao?”
Nhiên Đăng gật gật đầu, nói: "Lần trước ta đã nói với các ngươi rồi, hỗn độn sơ khai, thiên địa giao hợp, vạn vật sinh ra. Phượng hoàng được tôn làm vua trong các loài chim, phượng hoàng được giao hòa chi khí, sinh ra khổng tước và đại bằng. Đại bằng là Kim Sí Đại Bằng Điểu đầu tiên trong thiên địa, cũng chính là Kim Bằng. Còn khổng tước tên là Khổng Tuyên, là Ngũ Đức Chi Thể, có Tiên Thiên Ngũ Hành Lực, thực lực thâm hậu, tu vi không tầm thường. Người đứng trong doanh trại triều Thương hiện nay chính là Khổng Tuyên.”
Khương Tử Nha kinh hãi nói: "Thì ra là huynh trưởng của Kim Bằng, thảo nào lại vậy! Ngay cả Quảng Thành Tử sư huynh và Di Lặc đạo huynh cũng không thể thoát thân. Vậy thưa lão sư, bây giờ phải làm gì?”
Nhiên Đăng mỉm cười nói: "Thần thông ngũ hành của Khổng Tuyên giỏi về khống chế kẻ địch nhưng xét về lực sát thương thì không bằng m Dương Đại Ma của Kim Bằng, ta sẽ đi gặp hắn một lần.”
Khương Tử Nha lập tức hành lễ, cảm kích nói: "Xin nhờ lão sư.”
Sáng sớm hôm sau, mặt trời xuất hiện phát ra vạn trượng kim quang.
Nhiên Đăng giẫm lên ánh ban mai đi tới thành trì đối diện, tựa như thần linh đi lại giữa ánh sáng, hắn nói: "Khổng Tuyên đạo hữu, xin mời đi ra.” Giọng nói của hắn vang vọng khắp chân trời.
Khổng Tuyên yên lặng xuất hiện trên thành trì, đám người Văn Trọng, Thân Công Báo, Dương Giao và Ngao Bính cũng đều hiện lên rồi đứng ở phía sau Khổng Tuyên, nghiêm túc nhìn về phía Nhiên Đăng.
Khổng Tuyên nhướng đôi mày kiếm, thận trọng nói: "Nhiên Đăng đạo nhân!” Dạng Tiên Thiên Ma Thần được sinh ra từ thuở thiên địa mới khai sinh như này tuyệt đối không thể khinh thường, mặc dù hắn chỉ đứng bét hạng trong số các Tiên Thiên Ma Thần.
Trong tay Nhiên Đăng hiện lên một cây thước kẻ màu vàng đen, nghiêm túc quát: "Khổng Tuyên, ngươi ỷ thế ngang ngược, hành động nghịch lẽ trời, suy nghĩ nông cạn, hôm nay trấn áp đệ tử Xiển Giáo, ngày khác tất sẽ phải hối hận vì lên bảng!”
Khổng Tuyên cũng quát: "Nhiên Đăng, thị phi nhân quả chúng ta đều hiểu rõ trong lòng, cần gì phải nói những lời vô vị kia, cứ đánh là được.” Nói xong liền phóng lên trời, biến mất trong tầng mây.
"Thiện tai..." Nhiên Đăng đọc một câu khẩu hiệu, thân ảnh chợt lóe lên rồi trong nháy mắt cũng biến mất.
Ầm! Trên cao truyền ra một tiếng nổ lớn, hai tầng ánh sáng màu vàng đen lay động cả vùng thiên địa trăm vạn dặm như đè ép thập phương vạn cổ, tiêu diệt thời không.
Một lúc lâu sau, một luồng tường quang từ trên bầu trời rơi xuống đại doanh Tây Kình, Nhiên Đang hiện ra nhưng trông có vẻ hết sức chật vật, tóc mai lộn xộn, pháp y rách nát.
Đám người Khương Tử Nha bước nhanh ra.
Khương Tử Nha vội vàng hỏi: "Lão sư, thế nào?”
Hào quang trên người Nhiên Đăng chợt lóe rồi khôi phục nguyên trạng, nhíu mày nói: "Hắn rất mạnh, ta cũng không làm gì được hắn.”
Khương Tử Nha thở dài một hơi, buồn bực nói: "Làm thế nào cho phải đây!”
Chương 469: Lục Áp nhập kiếp
Đột nhiên trên bầu trời có một tia sáng rơi xuống.
Na Tra lập tức nghiêng người lao ra, dùng một tay tóm lấy nó, vệt sáng hóa thành một quyển trục, hắn mở ra nhìn thoáng qua liền ngẩng đầu kêu lên: "Thừa tướng, Văn Trọng đưa chiến thư.”
Sắc mặt Khương Tử Nha thay đổi, vội vàng nói: "Na Tra, mau đi treo miễn chiến bài.”
Đám người Cơ Phát cũng đều từ trong đại trướng đi ra.
Cơ Phát không nhịn được hỏi: "Thừa tướng, chỉ còn cách đó sao?" Treo miễn chiến bài sẽ tạo thành đòn đánh mạnh vào sĩ khí của binh lính.
Khương Tử Nha bất đắc dĩ nói: "Thế không bằng người, có đánh cũng bại!”
Na Tra lập tức bay ra chiến trường, một tay vẫy nhẹ xuất ra một tấm thẻ bài bằng đồng, vật ấy đón gió liền lớn, “ầm” một tiếng ngăn ở giữa chiến trường, trên thẻ bài viết hai chữ lớn, miễn chiến!
Sĩ khí Tây Kỳ giảm xuống ngàn trượng, khí thế triều Thương tăng cao.
...
Trong khi Tây Kỳ lâm vào trong bầu không khí trầm thấp thì một nam tử tuấn mỹ đang đi dạo trong Tây phương sơn lâm, phía sau hắn là một nam tử kiên nghị, chính là Chuẩn Đề và Lục Áp.
Chuẩn Đề mỉm cười nói: "Lục Áp, đại quân Tây Kỳ bị cản trở, ngươi đi giúp bọn hắn một tay.”
Lục Áp cung kính đáp: "Vâng!” Sau đó hóa thành một đao hồng quang biến mất trong nháy mắt.
Chuẩn Đề đi về phía Đông, trên mặt là nụ cười nhẹ, Khổng Tuyên và bần tăng có duyên!
Ba ngày sau, mọi người trong đại doanh Tây Kỳ còn đang thương thảo làm thế nào đối phó với chuyện Khổng Tuyên nhưng vẫn chưa tìm ra phương pháp khả thi. Trước thực lực tuyệt đối, hết thảy âm mưu quỷ kế đều là uổng công.
Cuối cùng Khương Tử Nha bất đắc dĩ nói: "Lão sư, nếu thật sự không còn cách nào khác thì có cần mời Thần Ma Chi Chủ ra tay hay không?”
Nhiên Đăng nhíu mày nói: "Thế chẳng phải cần mời Thần Ma Chi Chủ ra tay đến lần thứ hai sao, như vậy thì khác nào nói hai giáo chúng ta quá vô dụng! Hơn nữa phải lấy pháp bảo ở đâu để trao đổi?”
Khương Tử Nha theo bản năng nhìn về phía đệ tử Tây Giáo.
Nhật Quang Bồ Tát vội vàng chắp hai tay lại, thành khẩn nói: "Đệ tử Tây Giáo ta tu tâm không tu lực, không sát sinh, không sinh ác niệm, chúng đệ tử khổ tu để giữ vững sự lương thiện, cố gắng không để nhân quả dính vào người, không để pháp bảo làm nhiễu loạn tâm trí.”
Khương Tử Nha bất đắc dĩ thở dài một hơi, Lục Căn Thanh Tịnh Trúc của ta! Lão sư làm vậy không phải là hại ta sao?
"Ha ha bần đạo cầu kiến Khương thừa tướng." Đột nhiên có một giọng nói từ bầu trời vọng xuống.
Khương Tử Nha theo bản năng nhìn về phía Nhiên Đăng.
Nhiên Đăng nói: "Đi ra ngoài xem!”
Tất cả mọi người đều đi ra khỏi trướng.
Chỉ thấy một thiếu niên mặc hoàng bào đi tới, mỗi bước lại gieo một câu thơ:
"Bần đạo khách từ Côn Luân,
Có căn nhà cũ bên Thạch Nam Kiều.
Tu hành đắc đạo từ thời hỗn nguyên sơ,
Mới hiểu trường sinh, rõ thuận nghịch.
Tử kim đan trong lò Hưu Khoa,
Phải biết ngọc dịch luyện trong lửa.
Vượt thanh loan, cưỡi bạch hạc, không đi chơi chốn bàn đào, không đi Huyền Đô bái lão quân, không đi Ngọc Hư môn hứa hẹn.
Tam Sơn Ngũ Nhạc mặc ta du ngoạn,
Hải đảo Bồng Lai tùy ý vui vẻ.
Mọi người đều gọi ta là trích tiên,
Lòng này tròn khuyết tự có tình.
Lục Áp tán nhân đã đến đây,
Tây Kỳ tất thu phục Khổng Tước Tiên.”
Câu hát cuối cùng kết thúc, vừa vặn dừng lại ở trước mọi người, khí độ đoan chính bất phàm.
Trong mắt Nhiên Đăng lóe lên tinh quang, thì ra là hắn nhưng bài hát này thật sự quá khoe khoang, cười nói: "Lục Áp đạo hữu.”
Lục Áp thi lễ, cười nói: "Bái kiến đạo huynh.”
Nhiên Đăng cũng đáp lễ, nói: "Ta từng nghe qua danh hào của ngươi, ngươi không ở Tiên Hương nạp phúc, duyên cớ gì mà lại đến đây?”
Lục Áp nhìn về phía Khương Tử Nha nói: "Bần đạo là người nhàn rỗi ở Tây Côn Luân, họ Lục, danh Áp, bởi vì Khổng Tuyên bảo vệ cái giả diệt cái thật, lại có ngũ sắc thần thông hộ thân nên đã đả thương các vị đạo huynh, nay ta đặc biệt đến tương trợ.”
Khương Tử Nha vội vàng mừng rỡ hỏi: "Liệu đạo huynh có cách phá thần thông của hắn?”
Lục Áp cười ha ha nói: "Thừa tướng không cần nóng vội, bần đạo sẽ đi gặp Khổng Tuyên, xem hắn như thế nào.” Nói xong liền xoay người đi ra ngoài.
Nhiên Đăng không an tâm, lập tức đuổi theo.
Lục Áp bay ra khỏi đại doanh Tây Kỳ, đi tới trước thành trì Thương Triều liền lớn tiếng kêu: "Khổng Tuyên đạo hữu đã thanh tu tích phúc đức, lẽ nào lại không biết thiên thời nhân sự? Nay Thiên Vương vô đạo, thiên hạ sụp đổ, mọi người cùng đồng lòng lật đổ kẻ ác. Các hạ định dùng sức của một người để nghịch chuyển thiên ý sao? Nếu có bậc cao minh khác ra tay, các hạ thất thủ, khi đó hối hận cũng đã muộn rồi.”
Khổng Tuyên xuất hiện trên tường thành, hắn nhìn xuống rồi cười nói: "Ta còn tưởng là ai, thì ra là là người từng đạt chức quán quân tốc độ Lục Áp đạo hữu, đạo hữu đến đây chính là muốn đánh một trận với ta sao?”
Lục Áp lơ lửng giữa không trung, nói: "Không phải là ta muốn làm khó đạo huynh, thật sự là đạo huynh muốn đi ngược lại thiên ý, thiên địa khó dung, bần đạo chỉ có thể tuân theo thiên ý, bảo vệ chính nghĩa mà thôi.”
"Muốn đánh thì đánh, gì mà thiên ý chứ? Ra tay là được.”
Lục Áp duỗi tay ra, một cái hồ lô bằng ngọc hiện lên, ba ngọn lửa toát lên ánh sáng đỏ lưu chuyển quanh hồ lô, trông rất là bất phàm.
Hắn mở nắp hồ lô ra, miệng hồ lô phun ra bạch quang, trong bạch quang dâng lên một thanh phi đao, đao dài ba tấc, trên đao còn có mắt và lông mày.
Khổng Tuyên hơi nhíu mày một chút, đây là pháp bảo?



