Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 117

  Lục Áp cung kính khom lưng hành lễ, nói: "Mời bảo bối chuyển thân!” Trong ánh mắt phi đao bắn ra hai luồng bạch quang bao chặt lấy Khổng Tuyên.

  Khổng Tuyên cảm giác cơ thể cứng ngắc, nguyên thần ngưng trệ, không thể động đậy, trong lòng chợt dâng lên một nỗi hoảng loạn, sợ đến mức sởn da gà.

  Phi đao trong nháy mắt hóa thành một đạo hồng quang, hồng quang biến mất, một đạo bạch quang lạnh lẽo như băng xẹt qua cổ Khổng Tuyên.

  Trên người Khổng Tuyên bỗng dâng lên khí tức cường đại, thần quang ngũ sắc phóng thẳng lên bao phủ bầu trời, bạch quang lạnh lẽo nháy mắt biến mất.

  Khổng Tuyên lập tức khôi phục lại bình thường, thầm than may mắn, hắn không rõ đây là pháp bảo gì mà lại tà dị đáng sợ như thế!

  Lục Áp kinh hãi kêu lên: "Trảm Tiên Phi Đao!"

  Hắn vội vàng vươn bàn tay đang cầm hồ lô đỏ ra, hét lớn: "Trở về!”

  Ong!

  Ong!

  Ong!

  ...

  Hư không chấn động, ngũ sắc thần quang rung lắc kịch liệt, chợt có một đạo bạch quang từ trong ngũ sắc thần quang bay ra lao thẳng về phía Lục Áp, sau đó chui vào trong hồ lô đỏ.

  Lục Áp vội vàng đậy hồ lô lại, nhanh tay thu hồi lại pháp bảo, trong lòng cũng thầm than bản thân may mắn. Trảm Tiên Phi Đao thiếu chút nữa không trở về được rồi. Hắn ngẩng đầu nhăn mặt nhìn Lục Áp, thần thông như thế quả thật đáng sợ.

  Khổng Tuyên tán thưởng nói: "Quả nhiên là bảo bối tốt, ngay cả ta cũng không trấn áp nổi nó, không biết là dùng vật gì luyện chế thành?”

  Sắc mặt Lục Áp tối sầm lại, trái tim co thắt, chợt trào ra một nỗi bi thương sâu sắc, sau đó là một ngọn lửa giận dữ không tên, hắn giận dữ quát: "Khổng Tuyên, ngươi có dám so tài đánh nhau với ta không?”

  Thần quang ngũ sắc phía sau Khổng Tuyên lui ra, hắn phất tay về phía trước, một cây quạt lông rực rỡ hiện lên, ngạo nghễ nói: "Đến!”

  Lục Áp siết tay, một thanh Thần Kiếm được thiêu đốt bởi Đại Nhật Chân Hỏa hiện lên. Hắn lắc mình một cái liền hóa thành một luồng sáng đỏ rồi biến mất, nhanh đến nỗi không nhìn rõ.

  Khổng Tuyên cũng lập tức phóng lên trời, hắn lao thẳng vào trong tầng mây rồi quạt mạnh một cái. Ầm ầm! Lục Áp bị quạt bay ngược ra ngoài. Hắn lăn lộn trên không trung rồi một lần nữa hóa thành hồng quang biến mất.

  m thanh chiến đấu liên tiếp vang lên, vạn dặm lưu vân trên cao đều bị chấn động nát bấy, không trung trong suốt bị bao trùm bởi từng làn sóng của những cú nổ.

  Đại doanh Tây Kỳ ở bên dưới, mọi người cũng đều ngẩng đầu căng thẳng nhìn bầu trời.

  Cơ Phát vội vàng hỏi: "Đạo trưởng, Lục Áp đạo quân có thắng Khổng Tuyên không?”

  Nhiên Đăng lắc đầu, nhìn bầu trời không chớp mắt, khả năng thực chiến của Khổng Tuyên cũng không hề kém cạnh.

  Ầm! Bầu trời hiện lên một vầng mặt trời, hai mặt trời cùng treo trên cao, khí nóng lập tức đập vào mặt, nháy mắt thiên địa liền biến thành lò lửa.

  Trước sự chứng kiến của mọi người, một thanh trường thương nhiều màu xuyên qua bầu trời, đâm vào một mặt trời trong số đó khiến mặt trời nổ tung, ánh lửa bắn tung tóe.

  Mặt trời vỡ vụn rơi xuống phía dưới giống như những viên thiên thạch bị đốt trụi, càng ngày càng nhỏ, hóa thành một chấm đen nện xuống chiến trường, mặt đất chấn động, khói bụi mù trời.

  Nhiên Đăng cảm khái nói: "Thua rồi!”

  Khương Tử Nha vội vàng kêu lên: "Na Tra, Dương Tiễn, các ngươi mau đi cứu hắn.”

  Na Tra và Dương Tiễn đồng thời bay ra, xẹt qua trận doanh lao khỏi đám khói bụi, trong nháy mắt liền có ba người bay đến đằng không trước trận doanh Tây Kỳ.

  Lục Áp đã không còn khí thế siêu phàm thoát tục như trước, giờ phút này tóc tai hắn bù xù, ngực áo nhiễm máu trông hết sức chật vật, mơ hồ có thể nhìn thấy một cái lỗ thủng lớn ở đó.

  Khương Tử Nha quan tâm: "Đạo hữu có sao không?”

  Lục Áp ôm ngực ho khan hai tiếng, hắn cất giọng phẫn nộ nói: "Là ta đã xem thường Khổng Tuyên nhưng ta còn có một cách có thể làm cho hắn chết đi trong yên lặng.”

  Nhiên Đăng khuyên nhủ: "Đạo hữu, ngươi đi chữa thương trước, chuyện Khổng Tuyên để bàn lại sau.”

  Khương Tử Nha không tin được Lục Áp nữa, ngươi có thể đối phó với Lục Áp còn có thể rơi vào kết quả này sao? Nhưng bề ngoài vẫn tỏ vẻ hết sức cảm động: "Đa tạ đạo hữu nhưng đạo hữu phải quan tâm bản thân trước đã, nếu vì đối phó Khổng Tuyên mà khiến vết thương của đạo hữu nặng hơn thì sao bần đạo yên tâm được chứ!”

  Lục Áp hít sâu một hơi, gật đầu nói: "Đa tạ thừa tướng thông cảm, Thừa tướng tạm treo miễn chiến bài, chờ ta xuất quan sẽ khiến hắn đẹp mặt.”

  Khương Tử Nha lập tức nói: "Dương Tiễn, dẫn tiền bối đi tìm lều trại nghỉ ngơi.”

  Dương Tiễn ôm quyền đáp: "Vâng!”

  Lục Áp nói: "Không cần, ta tự mở động phủ chữa thương.” Nói xong liền hóa thành một luồng sáng đỏ rồi biến mất.

  Khương Tử Nha nói: "Các ngươi cũng tản đi đi!”

  Tất cả tản đi, chỉ để lại Khương Tử Nha và Nhiên Đăng.

  Khương Tử Nha hỏi: "Lão sư, người cảm thấy Lục Áp thế nào?”

  "Hạng người phú đức thâm hậu."

  Khương Tử Nha lắc đầu nói: "Ta cảm thấy hắn không đáng tin, đã bại trận mà vẫn tuyên bố muốn Khổng Tuyên đẹp mặt, biểu hiện như thế giống kiểu quân sĩ đánh nhau trong quân doanh, không đáng tin. Muốn đối phó Khổng Tuyên thì chúng ta vẫn phải tự nghĩ biện pháp thôi.”

  Nhiên Đăng bất đắc dĩ nói: "Khổng Tuyên thần thông quảng đại, chúng ta làm gì được?”

  Khương Tử Nha nhỏ giọng nói: "Không giấu lão sư, ta vô tình có được một chiếc bình quý làm từ Dương Chi Bạch Ngọc, bên trong có cắm một cành liễu.”

  Nhiên Đăng sửng sốt, đó không phải là Dương Chi Ngọc Tịnh Bình của Từ Hàng sư đệ sao?

  Chương 471: Thánh Nhân ra tay

  Khương Tử Nha uyển chuyển nói: "Lão sư, chúng ta không làm gì được Khổng Tuyên nhưng cũng không thể mặc cho hắn phô trương uy thế như vậy được! Ta quen một người bạn tốt, gọi là Thần Ma Chi Chủ.”

  Nhiên Đăng phất tay: "Ngày sau lại bàn tiếp!”

  “Vâng!” Khương Tử Nha bất đắc dĩ đáp một tiếng.

  Ngày hôm sau, Thân Công Báo ra trận, Khương Tử Nha xuất binh, hai bên đấu một trận hay.

  Chạng vạng, song phương đồng loạt thu binh.

  ...

  Tại một đình viện trong Ân Thương Thành, Khổng Tuyên ngồi dưới một gốc đại thụ đọc sách, rất là nhàn nhã.

  Một cái đầu nhỏ thò ra từ sau cánh cửa nhìn hắn.

  Khổng Tuyên cười nói: "Vào đi!”

  Đặng Thiền Ngọc từ phía sau cửa đình viện đi ra, chạy bước nhỏ tới rồi trịnh trọng hành lễ với hắn: "Bái kiến sư bá.”

  “Ngươi cũng gọi ta là sư bá?” Khổng Tuyên cười nói.

  Khuôn mặt xinh đẹp của Đặng Thiền Ngọc ửng đỏ ngượng ngùng, cúi đầu không nói.

  Khổng Tuyên không trêu ghẹo nàng nữa, hỏi: "Nói đi! Sao lại đến tìm ta?”

  Đặng Thiền Ngọc lập tức nịnh nọt: "Sư bá thần thông quảng đại, đánh bại Xiển Giáo và Tây Giáo, ai nghe nói cũng phải hoảng sợ, đệ tử hết sức ngưỡng mộ.”

  Khổng Tuyên cười ha ha nói: "Ngươi thật biết nói chuyện! Giỏi hơn Ngao Bính nhiều.”

  Đặng Thiền Ngọc thấy Khổng Tuyên bình dị dễ gần thì cũng thả lỏng hơn một chút, nàng ra vẻ hờn dỗi như thiếu nữ nói: "Sư bá, ngươi cũng trêu ghẹo ta!”

  "Ha ha!" Khổng Tuyên liền bật cười.

  Đặng Thiền Ngọc tức tối nghiến răng: "Trong đại quân Tây Kỳ có một tên lùn gọi là Thổ Hành Tôn, chỉ cao không đến ba thước, xấu xí dị thường nhưng cứ không ngừng làm phiền ta, thế nên ta muốn nhờ sư bá giúp ta giết hắn.”

  Khổng Tuyên khép kinh thư lại, nói: "Thổ Hành Tôn chính là đồ đệ của Cụ Lưu Tôn, am hiểu thuật thổ hành, rất khó chơi.”

  Hắn đưa hai ngón tay hướng phía trước búng một cái, trong hư không nổi lên thải quang, bên trong thải quang có một sợi linh vũ màu vàng đất hiện lên bị Khổng Tuyên nắm ở giữa hai ngón tay.

  Khổng Tuyên lấy Linh Vũ ra cười nói: “Cầm đi, thứ này cho ngươi.”

  Đặng Thiền Ngọc nhận lấy Linh Vũ chờ mong nói: “Sư bá, thứ này có thể giúp ta giết Thổ Hành Tôn sao?”

  “Chiếc Linh Vũ này có thể trấn áp Thổ Hành Lực trong vòng mười ngàn dặm, Thổ Hành Tôn cũng mất đi khả năng độn thổ, có thể khiến hắn ứng kiếp hay không thì phải xem bản lĩnh của ngươi.”

  Đặng Thiền Ngọc vui sướng kêu lên: “Đa tạ sư bá!”

  …

  Khai chiến ngày kế tiếp, đại quân triều Thương toàn thắng, Thổ Hành Tôn bị Linh Vũ khắc chế, Đặng Thiền Ngọc một chiêu đánh vỡ bầu trời, Ngao Bính nhân cơ hội chém giết.

  Từ đầu chí cuối Khổng Tuyên đều không xuất hiện nhưng uy lực còn lại vẫn ở đó khiến cho khí thế của Tây Kỳ hạ xuống, dẫn tới thất bại thảm hại.

  Màn đêm buông xuống, ánh trăng trên cao, Nhiên Đăng một mình đi dạo bên trong núi non cách quân doanh Tây Kỳ trăm dặm, từng tiếng côn trùng kêu râm ran giữa dãy núi trống vắng, sói rống hổ gầm liên tiếp vang lên giữa núi rừng.

  Bản thân và tinh thần của Nhiên Đăng rơi vào u ám tĩnh lặng, chẳng lẽ thật sự phải xin Thần Ma Chi Chủ giúp đỡ sao? Nếu như giao dịch Dương Chi Ngọc Tịnh Bình ra bên ngoài, sao Từ Hàng lòng dạ hẹp hòi kia sẽ bỏ qua được chứ? Nhưng nếu không giao dịch với Thần Ma Chi Chủ thì làm sao khống chế được Khổng Tuyên?

  “Nhiên Đăng.” Một giọng nói đột nhiên vang lên.

  Nhiên Đăng lập tức dừng bước chân lại, quay đầu nhìn về phía đỉnh núi, bước ra một bước nháy mắt biến mất tại chỗ, ngay sau đó xuất hiện ở trên đỉnh núi cao.

  Gió trên đỉnh núi gào thét, ngưng kết băng tuyết, chỉ có một gốc cây cây bồ đề kiên cường tồn tại, ánh sáng của sao trời chiếu xuống, một nam tử tuấn tú mặc bạch y đang ngồi xếp bằng dưới tàng cây, khuôn mặt mỉm cười.

  Nhiên Đăng vội vàng chắp tay thi lễ nói: “Bái kiến giáo chủ!”

  Chuẩn Đề cười nói: “Đạo hữu cần gì phải đa lễ? Ta thấy đạo hữu rất ưu sầu, là có chuyện không quyết định được sao?”

  Nhiên Đăng đứng dậy than một câu: “Trụ Vương vô đạo, chinh phạt thiên hạ, tiếc là không làm gì được chấp pháp đại đội của Tiệt giáo, Khổng Tuyên thật mạnh, cản đường khiến ta không biết phải làm sao.”

  Chuẩn Đề kinh ngạc nói: “Nguyên Thủy sư huynh không ban cho ngươi pháp bảo để đánh thắng sao?”

  Nhiên Đăng lắc đầu nói: “Trận chiến Phong Thần chính là kiếp nạn của đệ tử ba giáo, lão sư không muốn nhúng tay vào.”

  Chuẩn Đề lắc đầu nói: “Đệ tử của Xiển giáo và Tiệt giáo vô cùng ít ỏi, Nguyên thủy sư huynh không cho các ngươi trợ giúp, chẳng phải là để ngươi đi chịu chết hay không? Đến nước này rồi còn chẳng làm việc mà người sư phụ tốt nên làm.”

  Nhiên Đăng lắc đầu nói: “Là ta vô năng, trách không được lão sư, để giáo chủ chê cười.”

  Chuẩn Đề cười nói: “Nhiên Đăng, có đồng ý nghe ta giảng đạo một phen không.”

  Nhiên Đăng ngồi xếp bằng ở trên nền tuyết nói: “Đa tạ giáo chủ.”

  “Tất cả pháp đều bất sinh bất diệt, không có một pháp nào mà không viên mãn, pháp không câu nệ, chẳng những là trọn vẹn, hơn nữa pháp còn không mất đi thanh tịnh, đây là niết bàn trọng sinh…”

  Sáng sớm mặt trời mọc đằng đông, bóng người của Chuẩn Đề Thánh Nhân biến mất không ai hay biết, chỉ để lại Nhiên Đăng ngồi xếp bằng ở trên đỉnh núi.

  Dưới ánh trăng sáng ngời, Nhiên Đăng mở to mắt, đứng dậy chắp tay thi lễ cảm kích nói: “Đa tạ giáo chủ!”

  Đại thụ nhanh chóng thu nhỏ, hóa thành một nhánh cây màu sắc rực rỡ treo vàng, bạc, lưu ly, thủy tinh, xà cừ, dây chuỗi, mã não thất bảo, quả nhiên bất phàm.

  Chương 472: Bạch Cẩm ra mặt

  Nhiên Đăng mặt lộ ra vẻ mặt vui sướng, tiến lên cầm lấy Thất Bảo Diệu Thụ trong tay, vui mừng lạy nói: “Đa tạ ơn giáo chủ ra tay trợ giúp!”

  Một giọng nói to vang lên từ trên đỉnh núi: “Nhiên Đăng, đạo của ngươi không ở Xiển, không ở Tiệt, mà là ở Tịch Diệt, nếu như ngươi có ý tới Tây giáo của ta, ta sẽ cố gắng tận hết sức mình giúp người thành đạo, đến lúc đó ta với sư huynh sẽ thoái vị, ngươi làm giáo chủ của Tây giáo, làm chủ tam giới.”

  Sắc mặt Nhiên Đăng thay đổi, nắm chặt Thất Bảo Diệu Thụ rơi vào trong yên lặng, thật lâu sau nói: “Đa tạ giáo chủ hậu ái!” Cầm Thất Bảo Diệu Thụ bay nhanh rời đi, đã chưa nói đồng ý hay từ chối.

  Bóng người Chuẩn Đề lại hiện lên ở đỉnh núi lần nữa, trên mặt mang theo ý cười, Nhiên Đăng Phật Tổ sắp quy vị rồi, Tây giáo ta sắp hưng thịnh.

  Nhìn về thành trì phía xa xa, trong mắt mang theo vẻ thưởng thức vô vàn, hay cho một cái Khổng Tuyên ngũ hành tương khắc, ngày sau có hy vọng thành đạo rồi, đáng tiếc hiện tại Nguyên Thủy sư huynh còn chưa hoàn toàn xé rách mặt với Thông Thiên sư huynh, ta cũng không thể làm người đầu tiên lao đầu vào được, chỉ có thể mượn tay Nhiên Đăng hàng phục Khổng Tuyên.

  Tùng tùng tùng!

  Gió nổi lên, nhịp trống nơi chiến trận, thế hai quân đang giằng co, trong thiên địa tràn ngập không khí sát phạt.

  Nhiên Đăng bay ra trận quân phía Tây quát: “Khổng Tuyên, ta lại cho ngươi một cơ hội nữa, nghịch thiên mà đi, tất bị trời cao bỏ mặc, chớ đừng trách là không báo trước.”

  Khổng Tuyên đi ra trận doanh, áo choàng tung bay đứng ở trên không trung, ngạo nghễ nói: “Nhiên Đăng đạo hữu, muốn chiến thì chiến, nhiều lời như vậy làm gì?”

  Phía dưới lớn tiếng hét lên: “Chúng tướng sĩ nghe lệnh, theo ta giết địch!”

  Khương Tử Nha cũng hét to lên: “Chúng tướng sĩ, giết!”

  “Giết!”

  “Giết!”

  Quân hai bên xung phong liều chết lao vào nhau, máu me khắp nơi, thiên địa tràn ngập máu huyết.

  Giữa không trung, Nhiên Đăng duỗi tay ra, trong lòng bàn tay xuất hiện Thất Bảo Diệu Thụ.

  Khổng Tuyên cười ha hả nói: “Nhiên Đăng, thoạt nhìn kỹ năng của ngươi đã ít ỏi rồi, thế mà lại lấy một nhánh cây ra làm vũ khí.”

  Trên Tam Quang Tiên Đảo, Bạch Cẩm vẫn luôn chú ý chiến trường đột nhiên đồng tử co rụt lại, chấn kinh kêu lên: “Thất Bảo Diệu Thụ!” Quả nhiên Chuẩn Đề Thánh Nhân vẫn ra tay.

  Hạo Thiên Kính chợt biến lớn biến thành một một tấm kính thật to, Bạch Cẩm trực tiếp đứng dậy đi đến tấm kính, tấm kính nổi lên gợn sóng, Bạch Cẩm tức khắc đi vào trong đó, biến mất không thấy.

  Trong Bích Du Cung, Thông Thiên cũng mở to mắt nhìn về phía chiến trường, ánh mắt từ từ nhìn thấu thời không vô tận, Chuẩn Đề.

  Trên chiến trường, trong tay Khổng Tuyên xuất hiện Linh Vũ Phiến, khi Phiến vừa xuất hiện muôn vàn Linh Vũ giống như thanh kiếm sắc bén bắn ra, vọt tới chỗ Nhiên Đăng.

  

  Nhiên Đăng cười nói: “Tiểu đạo ngươi…” Giơ lên Thất Bảo Diệu Thụ trong tay, trời đất phát ra tiếng động thanh thúy, Thất Bảo lóng lánh thần huy, vô số Linh Vũ nháy mắt biến mất không thấy.

  Linh Vũ Phiến trong tay Khổng Tuyên cũng biến mất trong nháy mắt.

  Trong tay Khổng Tuyên trống rỗng, sắc mặt thay đổi, ngũ sắc thần quang sau lưng phóng ra, nhuộm hết cả trời đất bằng ngũ sắc thần quang, ngũ sắc thần quang phóng thẳng đến chỗ Nhiên Đăng.

  Thất Bảo Diệu Thụ trong tay Nhiên Đăng giơ lên, tiếng leng keng thanh thúy vang lên, thất sắc óng ánh va chạm với ngũ sắc thần quang, ngũ sắc thần quang bị áp chế trong nháy mắt rồi bị hấp thu.

  Khổng Tuyên cả kinh kêu lên: “Không tốt!” Hắn tức khắc thu hồi thần thông, xoay người bỏ chạy.

  Thất Sắc Thần Quang bao phủ cả chân trời, xông thẳng đến chỗ Khổng Tuyên.

  “Gầm!” Một tiếng hét bén bén nhọn chấn động bầu trời vang lên, một con Khổng Tước to lớn sải cánh bay về nơi xa, ở không trung xẹt qua dải màu rực rỡ.

  Nhiên Đăng cười ha hả kêu lên: “Khổng Tuyên, trốn đi đâu?” Bay nhanh đuổi theo Khổng Tuyên, giơ lên Thất Bảo Diệu Thụ, thất sắc thần quang nhanh chóng lan tràn gần như bao phủ Khổng Tước lại.

  Khổng Tước càng bay càng chậm, không ngừng lụi vào bên trong thất sắc thần quang, quay đầu nhìn thoáng qua, trong mắt mang theo tức giận và không cam lòng. Đây là pháp bảo gì? Tuyệt đối không phải thủ đoạn của Nhiên Đăng.

  Nhiên Đăng nắm chặt Thất Bảo Diệu Thụ cười ha ha nói: “Khổng Tuyên, bó tay chịu trói đi!”

  Không gian phía sau lưng Khổng Tước bỗng nổi lên gợn sóng, Bạch Cẩm đi ra từ trong gợn sóng đó, duỗi tay đẩy một cái. Ầm! Không trung hiện lên sáu cái động tối, sáu cái động tối nhanh chóng nuốt chửng thất sắc thần quang, xoay tròn biến lớn.

  Ánh mắt Khổng Tước mừng rỡ, ánh sáng trên người lóe lên hoá thành Khổng Tuyên, trịnh trọng cúi đầu thi lễ, cảm kích nói: "Đa tạ sư huynh!"

  Sắc mặt Nhiên Đăng thay đổi, vậy mà Thánh Nhân Chí Bảo Thất Bảo Diệu Thụ lại bị chặn lại.

  Bạch Cẩm gật đầu với Khổng Tuyên, nhìn Nhiên Đăng nói một cách nghiêm túc: "Dùng Thánh Nhân Pháp Bảo đối địch thì không hay cho lắm!"

  Nhiên Đăng cười nói: "Sư điệt, đây được gọi là chính đạo được ủng hộ, trái đạo bị cô lập. Khổng Tuyên nghịch thiên mà đi, ngay cả Thánh Nhân cũng không thể nhìn tiếp được."

  Bạch Cẩm nói với vẻ mặt thành thật: "Sư thúc, ta cũng có Thánh Nhân Pháp Bảo, Tru Tiên kiếm trận, Thái Cực Đồ, Huyền Hoàng Tháp, Sơn Hà Xã Tích Đồ, Lục Đạo Luân Hồi Bàn, ngươi chọn một cái không?"

  Nụ cười của Nhiên Đăng cứng lại, bình thản nói: "Sư điệt, ngươi nói đùa à, Thánh Nhân Pháp Bảo có thể lấy được dễ dàng như vậy sao?"

  "Thứ ta vừa sử dụng chính là Lục Đạo Luân Hồi Bàn!" Bạch Cẩm thi lễ với Thủ Dương Sơn nói: "Huyền Đô sư huynh, cho ta mượn Thái Cực Đồ."

  Chương 473: Chuẩn Đề đến

  Một cuộn giấy làm từ da thú lập tức xuất hiện trước mặt Bạch Cẩm, bên trên còn kèm theo ý cảnh Thái Cực Vô Cực, dường như có thể trấn áp thời gian và không gian.

  Bạch Cẩm nhìn Nhiên Đăng nói: "Sư thúc, như vậy thì sao? Có muốn nhìn thứ khác nữa không?"

  Nhiên Đăng không nói gì, vậy mà lại mượn được dễ dàng như vậy? Trong lòng ngập tràn cảm giác bất lực và tuyệt vọng, chẳng lẽ hồng hoang hiện tại đang đi theo hướng nịnh nọt sao?

  "Ha ha, Bạch Cẩm sư điệt thật oai phong!" Thân ảnh Chuẩn Đề xuất hiện trên không trung, cười nói.

  Nhiên Đăng vội vàng thi lễ, vui mừng nói: "Bái kiến giáo chủ!"

  Bạch Cẩm cũng cung kính thi lễ nói: "Bái kiến sư thúc!"

  Khổng Tuyên cũng thi lễ theo.

  Chuẩn Đề khẽ gật đầu nói: "Đứng lên hết đi!"

  Tất cả đều đứng dậy, Bạch Cẩm hỏi: "Xin hỏi tại sao sư thúc lại cho mượn Chứng Đạo Chi Bảo, Thất Bảo Diệu Thụ?"

  Chuẩn Đề vừa đưa tay ra, Thất Bảo Diệu Thụ trong tay Nhiên Đăng lập tức bay ra, thu nhỏ lại rồi rơi vào tay Chuẩn Đề.

  Chuẩn Đề cười nói: "Ta từng nợ nhân quả với Nguyên Thủy sư huynh, đương nhiên không thể nhìn đệ tử của Nguyên Thủy sư huynh bị ức hiếp. Sư điệt không nên thấy lạ mới đúng."

  Bạch Cẩm vội vàng nói: "Không dám, chỉ là không biết là nhân quả thế nào? Ta chưa từng nghe sư bá nhắc tới."

  Nhiên Đăng không vui nói: "Bạch Cẩm, chuyện của giáo chủ ngươi có thể nghe ngóng được sao?"

  Chuẩn Đề cười khẽ nói: "Không sao, cũng không phải là chuyện gì không thể nói. Sau khi Long Phượng lượng kiếp, Tây phương tan nát, vì muốn vực dậy Tây giáo, ta đã đến Đông phương tìm cơ duyên. Trên đường tình cờ gặp được Nguyên Thủy sư huynh, được Nguyên Thủy sư huynh mời kết bạn đi cùng. Cuối cùng, Tiên Thiên Linh Trúc ra đời, Nguyên Thủy sư huynh đã giúp ta lấy được Lục Căn Thanh Tịnh Trúc. Nếu không có Nguyên Thủy sư huynh, Lục Căn Thanh Tịnh Trúc này đã không có duyên với ta. Ta vẫn luôn khắc ghi ân tình này trong lòng."

  Nhiên Đăng cảm kích nói: "Giáo chủ rất có tình nghĩa!"

  Bạch Cẩm cũng cảm thán nói: "Ra là như vậy, sư thúc không cần làm vậy. Thứ gì là của ngươi thì chạy cũng không được, không phải của ngươi thì cũng có đoạt cũng không được."

  Chuẩn Đề cười nói: "Lời này của tiểu sư điệt rất có thiền ý!"

  Bạch Cẩm khiêm tốn nói: "Sư thúc quá khen, ta có sao nói vậy mà thôi."

  Chuẩn Đề nhìn Khổng Tuyên cười nói: "Khổng Tuyên, có lẽ ngươi cũng cảm nhận được đúng không! Ngũ Sắc Thần Quang Thần Thông của ngươi rất giống Thất Bảo Diệu Thụ của ta. Nếu muốn rời đi với ta, ta sẽ truyền cho ngươi pháp môn Vô Vật Bất Xoát."

  Khổng Tuyên lắc đầu nói: "Đa tạ giáo chủ ưu ái, đồ đệ đã có con đường riêng của mình."

  Chuẩn Đề trầm ngâm một lúc rồi cười nói: "Thôi được! Đạo không thể cưỡng cầu. Ta sẽ đứng yên ở đây, ngươi hãy dùng Ngũ Sắc Thần Quang quét ta."

  Khổng Tuyên vô thức cau mày.

  Trong lòng Bạch Cẩm đột nhiên nhớ tới truyền thuyết thần thoại của kiếp trước, vội vàng nói: "Giáo chủ chí tôn sao có thể để đám tiểu bối chúng ta làm càn?"

  Chuẩn Đề cười nói: "Bạch Cẩm, ngươi không lanh lẹ bằng sư phụ của ngươi. Khổng Tuyên, hãy cho ta thấy Ngũ Sắc Thần Thông của ngươi."

  Khổng Tuyên vẫn còn hơi do dự, dưới Thánh Nhân đều là nhãi nhép không đáng để nói tới mà thôi, sao có thể ra tay với Thánh Nhân được?

  "Khổng Tuyên, ngươi không dám sao?"

  Khổng Tuyên nhướng mày, trịnh trọng thi lễ nói: "Giáo chủ, đắc tội rồi!"

  Đứng thẳng người lên, khí tức mạnh mẽ từ trong cơ thể dâng lên, khuấy động trời đất tạo thành một vòng xoáy ngũ hành cực lớn trên bầu trời.

  Vẻ mặt của Nhiên Đăng thay đổi, sức mạnh của Khổng Tuyên còn có thể mạnh hơn nữa được sao?

  Trong vòng xoáy ngũ hành, một cột sáng ngũ sắc bắn xuống bao phủ cả người Chuẩn Đề Thánh Nhân. Cột sáng vừa vụt qua, Chuẩn Đề Thánh Nhân cũng biến mất ngay lập tức.

  Nhiên Đăng kinh hãi nói: "Làm sao có thể?" Hắn nhìn Khổng Tuyên với ánh mắt sợ hãi, hắn thật sự có thể quét Thánh Nhân đi?

  Sắc mặt Bạch Cẩm cũng nghiêm túc, rốt cuộc Chuẩn Đề thánh nhân đang có kế hoạch gì?

  Khổng Tuyên nhắm mắt, cả người run rẩy, mồ hôi đổ ra đầm đìa, cố gắng duy trì vòng xoáy ngũ hành.

  Một lúc sau, vòng xoáy ngũ hành trên bầu trời 'ầm' một tiếng vỡ tan, Ngũ Sắc Thần Quang bắn ra tung tóe.

  'Phụt' Khổng Tuyên phun ra một ngụm máu, 'bịch bịch bịch' liên tục lùi về sau mấy bước.

  Chuẩn Đề bước ra khỏi Ngũ Sắc Thần Quang, trên mặt nở một nụ cười dịu dàng, vân đạm phong kinh.

  Bạch Cẩm dời bước, chắn ở phía trước Khổng Tuyên, cung kính thi lễ nói: "Sư thúc Thánh đạo độc tôn, đệ tử bái phục!"

  Khổng Tuyên thở hổn hển, cũng cảm kích thi lễ nói: "Đa tạ sư thúc truyền pháp!"

  Chuẩn Đề khẽ gật đầu, nhẹ nhàng nói: "Thân đang ở trong đại kiếp, các ngươi tự giải quyết cho tốt! Ta hy vọng có thể nhìn thấy các ngươi danh chấn hồng hoang." Thân ảnh hắn mờ đi rồi biến mất.

  Nhiên Đăng lập tức quay người bay xuống.

  Bạch Cẩm thở phào nhẹ nhõm, quay người lại hỏi: "Sư đệ, Chuẩn Đề thánh nhân đã làm gì ngươi?"

  "Thánh nhân đã truyền cho ta pháp môn Vô Vật Bất Xoát, có thể hoàn thiện Ngũ Sắc Thần Quang của ta nhưng tại sao chứ? Tại sao hắn lại làm như vậy?" Ánh mắt Khổng Tuyên mang theo sự khó hiểu.

  Trong lòng Bạch Cẩm nhói lên, lẽ nào Thánh Nhân vẫn chưa từ bỏ sao? Hắn mỉm cười an ủi: "Nếu đã không nghĩ được thì đừng nghĩ nữa, cứ vững lòng là được."

  "Ừm!" Khổng Tuyên gật đầu, tâm trạng có hơi thơ thẩn.

  "Khổng Tuyên, ta về trước đây."

  "Cung tiễn sư huynh!" Khổng Tuyên vội vàng thi lễ.

  Một cánh cổng sáng lấp lánh xuất hiện trước mặt Bạch Cẩm, hắn bước vào trong cổng rồi biến mất ngay lập tức.

  Chương 474: Khổng Tuyên bị trấn áp

  "Thật sự có thể Vô Vật Bất Xoát sao?" Khổng Tuyên lẩm bẩm, xoay người bay xuống dưới rồi đi vào trong thành trì.

  Bên dưới, đại chiến sa trường cũng đã kết thúc, cũng bất phân thắng bại.

  Trong quân doanh Tây Kỳ, Khương Tử Nha cởi bỏ chiến bào bước vào trong lều, bên trong Nhiên Đăng đạo nhân đã ngồi thẳng lưng.

  Khương Tử Nha hỏi: "Lão sư, Khổng Tuyên kia là sao?"

  Nhiên Đăng lắc đầu nói: "Ta không giữ được hắn!"

  "Haizz, chuyện này nên làm sao mới tốt!" Khương Tử Nha thở dài.

  "Tử Nha sư đệ, ngươi hãy đi tìm Thần Ma Chi Chủ."

  Khương Tử Nha thầm vui mừng trong lòng, lại có thể hiến tế bảo vật rồi, có lẽ tế đàn Thần Ma đang rất hài lòng về hiến tế của ta! Vậy thì Hỗn Độn Ma Thần cũng sẽ chiếu cố ta thêm vài phần.

  Khương Tử Nha lập tức gật đầu nói: "Được!" Sau đó xoay người bước ra ngoài.

  Ngày hôm sau, Khương Tử Nha cưỡi Tứ Bất Tượng rời khỏi đại doanh Tây Kỳ, hét lên: "Khổng Tuyên, hãy ra đây trả lời!"

  Thân ảnh Khổng Tuyên loé một cái đã xuất hiện trên đỉnh núi, chắp tay sau lưng nhìn Khương Tử Nha, bình thản nói: "Đạo hữu đến đây đầu hàng sao?"

  Khương Tử Nha vung tay lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một cái lỗ đen, hắn hét lớn một tiếng: "Đi!"

  Lỗ đen nhanh chóng bay lên không trung rồi hoá lớn, một lực hút cực mạnh tác động lên cơ thể của Khổng Tuyên.

  Khổng Tuyên kinh hãi kêu lên: "Không ổn!"

  "Grao!" Một đầu thải sắc Khổng Tước xuất hiện, lông vũ sau người đong đưa, lập tức bay lên bầu trời nhưng làm sao cũng không thể thoát khỏi sự thôn phệ của lỗ đen.

  Mặc dù Khổng Tước đập cánh toả ra Ngũ Sắc Thần Quang nhưng cơ thể nó vẫn bay ngược về phía hố đen cho đến khi nó bị hố đen nuốt chửng. Cuối cùng, hố đen thu nhỏ lại biến thành một chấm đen rồi biến mất, cả thiên địa lập tức yên tĩnh lại.

  Trên thành trì Thương Triều, Văn Trọng vỗ mạnh vào tường, kinh ngạc và phẫn nộ kêu lên: "Khổng Tuyên sư thúc!"

  Mười bảy chiếc bình hoa khổng lồ trên thành trì 'xoảng' một tiếng vỡ tan. Quảng Thành Tử, Di Lặc và những người khác phá phong ấn thoát ra khỏi những chiếc bình vỡ nát. Bọn hắn lơ lửng trên bầu trời, tường quang ngập tràn đè ép cả thiên địa.

  Thái Ất Chân Nhân lạnh lùng nói: "Thân Công Báo!"

  Thân Công Báo vuốt ria mép, cũng dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn chúng tiên của Xiển Giáo, cười lạnh nói: "Các vị huynh đệ, cảm giác bị trấn áp thế nào?"

  Sắc mặt Quảng Thành Tử lúc trắng lúc xanh, đột nhiên nói: "Chúng ta đi thôi!"

  Mọi người lập tức bay về phía đại doanh Xiển Giáo rồi đáp xuống trước đại doanh Xiển Giáo.

  Khương Tử Nha, Nhiên Đăng, Na Tra, Dương Tiễn và những Tiên Thần khác đều bước ra chào đón.

  Khương Tử Nha vui vẻ nói: "Chúc mừng chư vị sư huynh trở về."

  Quảng Thành Tử xấu hổ nói: "Làm phiền lão sư và sư đệ rồi, không biết Khổng Tuyên thế nào rồi?"

  Vẻ mặt Khương Tử Nha trở nên cứng ngắc, chột dạ liếc nhìn Từ Hàng.

  Nhiên Đăng nói: "Khổng Tuyên đã bị Khương Tử Nha trấn áp rồi."

  Trái tim toàn bộ chúng tiên Xiển Giáo đều nảy lên, vội vàng kiểm tra pháp bảo của mình.

  Quảng Thành Tử, Xích Tinh Tử và những người khác đều thở phào, pháp bảo vẫn còn ở đó.

  Sắc mặt Từ Hàng lập tức tái nhợt, tức giận kêu lên: "Ngọc Tịnh Bình của ta đâu?"

  Văn Thù Quảng Pháp Thiên Tôn cảm thấy yên tâm, cuối cùng hiện tại không phải chỉ có ta là không có pháp bảo, đột nhiên cảm thấy có chút vui vẻ!

  Khương Tử Nha cười khan nói: "Từ Hàng sư huynh, Khổng Tuyên đó thật sự quá hung ác, ngay cả lão sư cũng không giữ được nên chỉ có thể mời Thần Ma Chi Chủ ra tay, mà yêu cầu để Thần Ma Chi Chủ ra tay thì tương đối cao, thật sự là không còn cách nào khác nên Ngọc Tịnh Bình cũng bị đem đi trao đổi rồi."

  Từ Hàng bắt lấy Khương Tử Nha, tức giận kêu lên: "Tại sao không đổi pháp bảo của họ?"

  Phổ Hiền chân nhân ở bên cạnh khuyên nhủ: "Sao sư huynh lại làm khó Tử Nha sư đệ? Làm vậy cũng là vì nghĩ cho đại cục của chúng ta. Trong Phong Thần lượng kiếp hiện tại, bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ rơi xuống, người nào được mất cũng có tính là gì đâu?"

  Quảng Thành Tử cũng nói: "Từ Hàng sư đệ, buông tay đi! Sau lượng kiếp, chúng ta sẽ cùng nhau đi tìm Thần Ma Chi Chủ đòi lại pháp bảo là được."

  Từ Hàng đành phải buông tay, vẻ mặt tức giận tái xanh, mặt mày đầy vẻ oán hận và không cam lòng.

  Khương Tử Nha bất lực nói: "Sư huynh, ta cũng không còn cách nào khác! Lúc đó trong tay ta chỉ có một bảo vật là Dương Chi Ngọc Tịnh Bình."

  Từ Hàng hừ lạnh không nói lời nào.

  Quảng Thành Tử nói: "Có thể trấn áp được Khổng Tuyên cũng xem như là vượt qua được kiếp nạn này. Các vị huynh đệ chúng ta đi thôi! Tử Nha, thuận thiên lĩnh mệnh, đại nghiệp thảo phạt triều Thương đều nhờ hết vào ngươi."

  Khương Tử Nha thi lễ đáp: "Vâng!"

  Chúng tiên Xiển Giáo, Di Lặc của Tây Giáo và những người khác bay lên trời chán nản bỏ đi, vô cùng thảm hại.

  ...

  Ngay sau khi mọi người rời đi, một luồng khí tức mạnh mẽ đột nhiên từ xa bay tới, đám người Khương Tử Nha đều đã sẵn sàng nghênh địch.

  Lục Áp từ trên trời bay đến, nhìn thấy Khương Tử Nha, Cơ Phát, Na Tra, Dương Tiễn và những người khác đang đứng trước đại doanh thì cười nói: "Thừa tướng đang ra đón ta sao? Đều là đạo hữu cả, thừa tướng không cần phải khách khí như vậy. Thừa tướng yên tâm, ta đã bình phục hoàn toàn, ta có nhất pháp chắc chắn sẽ giúp thừa tướng giết chết Khổng Tuyên."

  "Đạo trưởng, Khổng Tuyên đã bị trấn áp."


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận