Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 120

  Di Lặc nhíu mày nói: "Một khi Triệu Công Minh ngã xuống, chúng ta phải cảnh giác sự trả thù từ Bạch Cẩm."

  Lục Áp không thèm để ý nói chút nào: "Là Khương Tử Nha thi triển Đinh Đầu Thất Tiễn Thư, liên quan gì đến chúng ta?"

  Sau đó hắn đứng dậy, hăng hái nói: "Đại đội trưởng của chấp pháp đại đội, Bạch Cẩm! Ta đã nghe nói qua danh hào của hắn từ sớm, được xưng là đệ tử ngoại môn đứng đầu của Tiệt Giáo, danh chấn hồng hoang, lại chưa bao giờ được gặp, lần này có lẽ là một cơ hội quen biết tốt."

  Thần sắc ba người Di Lặc đều trầm trọng, hoàn toàn khôn sự lạc quan như Lục Áp. Bạch Cẩm có thể áp phục đám người Kim Bằng, Khổng Tuyên, Ô Vân Tiên và Triệu Công Minh, trở thành Đại đội trưởng chấp pháp Tiệt Giáo, sao có thể là hạng người dễ dàng?

  ...

  Trong một cái đại trướng mới lập, Khương Tử Nha vung tay lên, một tế đàn trong suốt hiện lên. Ầm! Nằm trên mặt đất chính là Thần Ma tế đàn.

  Khương Tử Nha đạp chân đi lên tế đàn, Lục Áp đạo hữu kia nói muốn lập pháp đài, pháp đài nào có thể tốt hơn Thần Ma tế đàn này của ta?

  Khương Tử Nha đứng trên tế đàn, dựa theo trên sách viết, lập một thảo nhân, theo chế độ phương, sau đó khoác tóc trượng kiếm, bước chân khương đấu, thư phù kết ấn, một ngày ba lần bái lễ, cứ như thế trôi qua ba ngày.

  Trong đại doanh triều Thương, Triệu Công Minh ngồi xếp bằng trên giường, mơ hồ cảm giác được một trận tâm thần không yên, tâm thần nôn nóng.

  Trong bóng tối, một thanh hắc tiễn sinh ra bắn về phía Triệu Công Minh, đâm thẳng vào thân thể.

  Trong cơ thể Triệu Công Minh đột nhiên nở rộ kim quang, một đồng Công Đức Kim Tiền khổng lồ hiện lên xoay tròn, Triệu Công Minh đang ở trong mắt tiền, hắc tiễn bị Công Đức Kim Tiền bức bách ly thể, vô thanh vô tức hóa thành khói đen tiêu tán.

  Triệu Công Minh đột nhiên đứng lên, trong phút chốc tâm thần liền thanh minh, giận dữ quát to: "Hảo tặc tử, lại dùng thủ đoạn ám hại như thế, ta há có thể bỏ qua cho các ngươi."

  Trong lòng thầm cảm thấy may mắn, may mắn trước khi đến đã được sư huynh trợ giúp luyện hóa công đức thành Công Đức Kim Tiền, trở thành một loại công đức pháp bảo có thể hộ thân, nếu không có bị ám hại cũng không biết.

  Triệu Công Minh sải bước đi ra ngoài, hùng hổ bay ra khỏi đại doanh triều Thương dừng ở chiến trường khổng lồ, hét lớn: “Tiểu nhân ám tiễn đả thương người ra đây cho ta." Thanh âm mênh mông truyền khắp thiên địa.

  Trong đại doanh Tây Kỳ, Quảng Thành Tử và các đệ tử Xiển Giáo cùng với đệ tử Tây Giáo đều bay ra, lơ lửng trên không trung.

  Trong đại doanh triều Thương, đám người Văn Trọng, Thân Công Báo, Ngao Bính, Dương Giao và Đặng Thiền Ngọc cũng đều bay ra, đứng trước đại doanh mà không tiến lên.

  Đặng Thiền Ngọc nhỏ giọng hỏi: "Ngao Bính, sư bá làm sao vậy?"

  Ngao Bính lắc đầu nói: "Ta cũng không biết!"

  Trên chiến trường, Triệu Công Minh giận dữ quát to: "Ta vốn định lưu lại chút thể diện cho các ngươi, không đuổi tận giết tuyệt nhưng các ngươi lại dám âm thầm dùng thủ đoạn đê tiện, hôm nay sao ta có thể dung thứ chó đám tiểu nhân các ngươi chứ?"

  Đột nhiên hắn duỗi hai tay ra hai hướng trái phải ra, sau lưng dâng lên hai mươi bốn khỏa Minh Nguyệt xoay tròn xung quanh Triệu Công Minh, trong mỗi một khỏa Minh Nguyệt đều hòa hợp quang hoa giống như cảnh Thái Sơ thiên địa chưa khai.

  Triệu Công Minh hai tay đẩy, hét lớn: "Đi!"

  Hai mươi bốn khỏa Minh Nguyệt đột nhiên lao ra tựa như Thái Cổ Tinh Thần xuyên qua bầu trời, trấn áp hết thảy.

  Quảng Thành Tử kinh nộ quát: "Triệu Công Minh, dừng tay!"

  Phiên Thiên Ấn trong tay bị ném đi, Phiên Thiên Ấn bay ra biến lớn như núi, ầm ầm va chạm với một khỏa Minh Nguyệt, không gian phụ cận đều hỗn loạn thành loạn lưu.

  Một mặt Bát Quái tử sắc ngưng hiện, ngăn trở một khỏa Minh Nguyệt.

  "Ngang!"

  "Rống!"

  ...

  Chín con Hỏa Long gầm thét bay tới hướng một khỏa Minh Nguyệt, trực tiếp đụng vào trong Minh Nguyệt, đem cả Minh Nguyệt hóa thành Đại Nhật nóng rực.

  "Bảo bối xin xoay người!” Một đạo bạch quang sáng ngời xẹt qua, một tiếng chấn động đinh tai nhức óc.

  Vô luận là Tiên Thần của Xiển Giáo hay là đệ tử Tây Giáo, tất cả đều triển khai thủ đoạn ngăn cản hai mươi bốn Minh Nguyệt.

  Ầm ầm ầm! Chiến đấu ba động tựa như hủy thiên diệt địa.

  Triệu Công Minh khoanh hai tay đứng ở giữa chiến trường, hai mươi bốn khỏa Minh Nguyệt giống như vệ tinh xoay tròn quanh Triệu Công Minh trên bầu trời, bao trùm tất cả đệ tử Xiển Giáo đệ tử Tây Giáo vào trong đó, từng tiếng va chạm ầm ầm vang lên, chúng Tiên Tây Giáo và chúng Phật Xiển Giáo bị đánh cho liên tiếp phun máu, bị thương thảm trọng.

  "Đạo hữu, mời dừng tay!” Một tiếng giận dữ vang lên.

  Một cây xích màu vàng huyền hiện lên, Huyền Hoàng Lượng Thiên Xích kích thích. Đông đông đông! Hai mươi bốn khỏa Minh Nguyệt vận hành quỹ tích trong nháy mắt bị đánh vỡ, bị Lượng Thiên Xích liên tiếp đẩy bay.

  Triệu Công Minh khẽ vẫy tay, ngưng trọng nói: "Nhiên Đăng!"

  Hai mươi bốn khỏa Minh Nguyệt bay tới thu nhỏ thành hai mươi bốn viên Minh Châu xoay tròn quanh Triệu Công Minh.

  Thân ảnh Nhiên Đăng hiện lên trên không trung, nhìn thoáng qua chỉ thấy mười hai Kim Tiên của Xiển Giáo mỗi người mình mang thương tích, chật vật không thôi, đám người Di Lặc của Tây Giáo cũng không khá hơn bao nhiêu.

  Nhiên Đăng siết chặt Lượng Thiên Xích, lạnh lùng nói: "Đi!"

  Chương 486: Chuẩn Đề lại ra tay

  Mười hai Kim Tiên của Xiển Giáo đều mang theo vẻ không cam lòng khuất nhục trên mặt nhưng tất cả đều thành thật hướng đại doanh Tây Kỳ bay đi.

  Triệu Công Minh vung tay lên thu hồi hai mươi bốn viên Minh Châu rồi xoay người đi về phía Đại doanh triều Thương, thu thập xong bọn hắn một phen, tâm tình rất tốt.

  Đám người Văn Trọng vội vàng nghênh đón.

  Ngao Bính vội vàng tò mò hỏi: "Sư bá, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao ngươi đột nhiên đấu với bọn hắn?"

  Triệu Công Minh lạnh lùng nói: "Bọn hắn thi triển phương pháp nguyền rủa nào đó, muốn chém nguyên thần ta nhưng lại bị ta lấy công đức khắc rồi.”

  Văn Trọng biến sắc nói: "Phương pháp nguyền rủa? Sư thúc, người có chỗ nào không ổn không?"

  "An tâm, nó không làm gì được ta."

  ...

  Ban đêm, Từ Hàng hoảng hốt rời khỏi đại doanh Tây Kỳ, đi tới một cái ao ở phía sau, ngồi trên bãi cỏ, hoảng hốt xuất thần.

  "Ha ha! Trúng cá." Một tiếng cười sảng khoái đột nhiên đánh thức Từ Hàng.

  Từ Hàng lập tức đứng dậy, nhìn lại phía âm thanh, chỉ thấy trong cỏ lau xa xa lóe lên một chút quang mang, một thân ảnh đang ngồi ở trong đó.

  Từ Hàng phiêu đãng đi về hướng cỏ lau, thân ảnh vài người lóe lên bên cạnh cỏ lau khiến hắn có thể nhìn thấy một nam tử tuấn mỹ mặc bạch y đang câu cá đêm, bên cạnh là một đàn đom đóm xinh đẹp bay múa, cảnh tượng như tranh vẽ.

  Nam tử trung niên cầm một con cá nhỏ màu hồng lớn chừng bàn tay, sau khi gỡ lưỡi câu xuống, hắn bỏ con cá nhỏ vào thùng nước bên cạnh, con cá nhỏ màu hồng hoảng sợ, vội vàng quẫy đạp trong thùng nước.

  Từ Hàng bỗng trừng lớn, khó tin la lên: "Giáo chủ!"

  Chuẩn Đề quay đầu lại, liếc mắt nhìn, cười nói: "Là Từ Hàng sao?"

  Từ Hàng nhanh chóng chắp tay hành lễ: "Bái kiến giáo chủ!"

  Chuẩn Đề khẽ gật đầu nói: "Không cần đa lễ."

  Từ Hàng đứng dậy, sau khi định thần lại thì hơi nghi hoặc hỏi: "Cách phía trước không xa chính là chiến trường Phong Thần, giáo chủ còn có nhã hứng ngồi đây câu cá sao?"

  Chuẩn Đề mỉm cười nói: "Ta đang đợi người hữu duyên."

  "Giáo chủ đang đợi người hữu duyên? Chẳng lẽ là ta?"

  Chuẩn Đề nhẹ gật đầu, cười nói: "Ngươi tìm chỗ ngồi xuống trước đi."

  Từ Hàng gật đầu, dưới chân hiện lên một đóa Thanh Sắc Liên Hoa, đóa sen nở rộng một trượng, lơ lửng giữa không, ngồi xếp bằng trên đài sen.

  Chuẩn Đề đặt chiếc cần câu sang một bên, nhẹ giọng: "Từ Hàng, ngươi có thấy nơi đây u tĩnh không?"

  Từ Hàng ngắm nhìn xung quanh nói: "Khi màn đêm buông xuống, cô quạnh không người, đương nhiên u tĩnh."

  Chuẩn Đề cười nói: "Có tiếng ếch kêu loạn trong thanh phong, có cá bơi tung tăng dưới minh nguyệt, có dấu vết thú rừng đi qua, chim muông đậu lại, sao có thể nói là u tĩnh được?"

  "Giáo chủ cao minh, ta không sánh bằng."

  "Từ Hàng, ngươi đang nhìn vào nơi u tĩnh của thiên địa nhưng lại kiếm tìm sự u tĩnh, ta thấy cảnh tượng náo nhiệt của thiên địa nhưng lại hướng tới phồn hoa.

  Nhưng ta thấy ngươi cầu mà không được, trong lòng sinh ra lửa giận, lâu ngày thiêu đốt tâm trí.”

  Từ Hàng thở dài một hơi nhưng lại rối trí: "Từ sau Phong Thần Chiến diễn ra, ta và chư vị sư huynh chinh phạt triều Thương nhưng lại bị Tiệt Giáo cản trở nhiều lần, mỗi lần đều thất bại thảm hại, ngay cả Pháp Bảo Tạng của ta cũng bị cướp mất."

  Sau đó hắn cười khổ: "Ban ngày lại gặp phải Triệu Công Minh của chấp pháp đại đội, vừa mới giao thủ đã thảm bại, mấy vị sư huynh và sư đệ bị trọng thương, thật sự mất hết mặt mũi, vì vậy tâm tư tích tụ khiến giáo chủ chê cười rồi.”

  Chuẩn Đề ôn tồn nói: "Hóa ra là vị đệ tử của Tiệt Giáo, đám người Di Lặc tâm tư bất định, nghiễm nhiên chấp pháp đại đội của Tiệt Giáo sẽ trở thành tâm ma của các ngươi. Nhưng ngươi không cần lo lắng cho Triệu Công Minh, mệnh của hắn đã phạm sát kiếp cho nên phải chết ở nơi đây."

  Từ Hàng lắc đầu, đành nói: "Rất khó, chúng ta đều không giết được hắn."

  "Sách Đinh Đầu Thất Tiễn của Lục Áp được có dùng được không?"

  "Đã bị Triệu Công Minh phát hiện, sợ rằng không có tác dụng gì."

  "Cuốn sách Đinh Đầu Thất Tiễn có thể khiến Triệu Công Minh chịu ứng kiếp nhưng do có người ra tay, dùng Công Đức để che chở nên hắn mới có thể tránh khỏi tai họa."

  Từ Hàng khẽ nhíu mày: "Chẳng lẽ là Bạch Cẩm?"

  Chuẩn Đề khẽ gật đầu nói: "Đúng là hắn."

  Trong đầu Từ Hàng xẹt qua một đạo linh quang, vội vàng đứng lên, chắp tay hành lễ nói: "Xin giáo chủ chỉ giáo cho ta, cách khiến Triệu Công Minh phải chịu ứng kiếp."

  Chuẩn Đề không đáp, nói sang chuyện khác: "Có thể gặp nhau ở đây cũng là cái duyên, Từ Hàng, ngươi có muốn nghe ta giảng đạo một chút không?"

  Từ Hàng có chút thất vọng nhưng vẫn cung kính đáp: "Xin nghe lời dạy bảo của giáo chủ." Sau đó hắn ngồi xếp bằng trên Thanh Liên.

  "Đại từ cho vui tất cả chúng sanh, đại bi cứu khổ tất cả chúng sanh, đại từ lấy nhân duyên hỷ lạc cho chúng sanh, đại bi lấy nhân duyên lìa khổ cho chúng sanh…"

  Chuẩn Đề chậm rãi giảng đạo, Từ Hàng tĩnh tâm lắng nghe, dần dần những suy nghĩ hỗn tạp trong đầu lắng dịu lại, mọi muộn phiền đều tan biến tựa như bước chân không trên mặt hồ, khắp nơi có sen vàng, ngẩng đầu lại thấy thần quang lập lòe.

  Đằng Đông, mặt trời dần nhô lên, âm thanh giảng đạo của Chuẩn Đề cũng dừng lại.

  Từ Hàng chậm rãi mở mắt, cung kính hành lễ nói: "Đa tạ giáo chủ."

  Chương 487: Ma Chủ nhắc nhở

  Chuẩn Đề khẽ cười: "Từ Hàng, trong số rất nhiều đệ tử của Xiển Giáo, người ta coi trọng nhất chính là ngươi. Đạo của ngươi không nằm ở Xiển Giáo cũng không nằm ở Tiệt Giáo mà ở lòng từ bi. Nếu ngươi theo ta đến Tây phương cực lạc tịnh thổ, ta sẽ truyền lại Thập Phương Thập Giới Tịnh Thế Phổ Độ pháp môn, danh hiển 'Thánh Chi Năng' giúp ngươi bước vào cảnh giới Chuẩn Đế."

  Từ Hàng lập tức động lòng, hơi do dự mà cung kính chắp tay hành lễ nói: "Đa tạ giáo chủ đã ưu ái nhưng hiện tại đồ đệ chỉ muốn bình yên trải qua lượng kiếp, không có ý định gì khác."

  Chuẩn Đề khẽ gật đầu, đổi đề tài nói: "Nghe nói ngươi thích nuôi cá, vậy con cá vàng này tặng ngươi."

  "Đa tạ giáo chủ, ta nhất định sẽ chăm sóc nó thật tốt."

  Chuẩn Đề nở nụ cười, thân ảnh dần biến mất, một người rơm tọa lạc ngay tại chỗ ấy.

  Từ Hàng vội vàng nhảy khỏi Liên Đài nhìn người rơm, trong đầu thoáng xẹt qua một ý niệm, trịnh trọng chắp tay hành lễ cung kính nói: "Đa tạ giáo chủ!" Rồi phất tay thu lại người rơm.

  Sau đó Từ Hàng quay về quân doanh, tìm Khương Tử Nha thay thế người rơm, lại đi tế bái.

  Đã mười mấy ngày trôi qua, trong khoảng thời gian này Triệu Công Minh thường ngơ ngơ ngác ngác, nóng nảy thèm ngủ, động một chút là nổi trận lôi đình, thậm trí còn giận lây sang cả đám người Văn Trọng và Thân Công Báo.

  Toàn bộ quân doanh triều Thương được bao phủ bởi sự bạo ngược của Triệu Công Minh, tất cả các quân sĩ đều như ve sầu mùa đông sống yên phận.

  Đám người Văn Trọng và Thân Công Báo cũng cảm thấy sự phát triển của tình thế đã nằm ngoài tầm kiểm soát của bọn hắn nên đã bảo Dương Giao quay về Đông Hải để cầu viện.

  

  Trên khoảng trời của Tam Quang Tiên Đảo nơi Đông Hải, Dương Giao từ trên đám mây hạ xuống, bước nhanh tới đạo cung Điểu Sào phía trước, cung kính chắp tay hành lễ: "Đệ tử cầu kiến sư tôn!"

  "Vào đi." Một âm thanh trầm thấp vang lên.

  Dương Giao đứng dậy bước vào Điểu Sào, xuyên qua lối mòn bên bể bơi đi tới lương đình cạnh hoa viên.

  Bạch Cẩm và Vân Tiêu đang ngồi thẳng bên trong lương đình, thần sắc ngưng đọng.

  Dương Giao vội vàng nói: "Sư phụ, có chuyện không ổn rồi! Công Minh sư thúc đã trúng phải thủ đoạn của Xiển Giáo, bây giờ trở nên rất cổ quái, rất dễ gắt gỏng nổi nóng, ngơ ngơ ngác ngác."

  Bạch Cẩm do dự nói: "Ta biết rồi, ngươi về trước đi! Vi sư tự có xắp sếp."

  Hóa ra sư phụ đã biết? Dương Giao thở phào một hơi nói: "Vâng!" Rồi quay người rời đi.

  Bạch Cẩm vung tay lên, Hạo Thiên kính bay ra lơ lửng giữa không trung, trong gương, Triệu Công Minh đã lâm vào hôn mê nằm trong đại doanh Ân Thương, sắc mặt tái xanh.

  Vân Tiêu bỗng đứng lên, cả kinh hét lớn: "Đại huynh!" Rồi lập tức quỳ xuống dập đầu trước Bạch Cẩm nói: "Sư huynh, xin sư huynh cứu Đại huynh của ta."

  Bạch Cẩm vội vàng đứng dậy, đưa tay đỡ Vân Tiêu lên nói: "Sư muội mau đứng dậy, chuyện của Công Minh sư đệ cũng là chuyện của ta, ta nhất định sẽ cố gắng hết sức."

  Vân Tiêu đứng dậy, lo lắng nhìn Đại huynh trong Hạo Thiên Kính, không kìm được mà siết chặt nắm đấm.

  Bạch Cẩm nói: "Công Minh sư đệ quang minh lỗi lạc, ta chỉ lo hắn đã bị Xiển Giáo và Tây Phương Giáo tính toán khi ra biển, ta đã lấy Lạc Bảo Kim Tiền làm gốc luyện chế ra Công Đức Tiền Tài cho hắn hộ thân nên mọi loại pháp chú đều không có tác dụng với hắn. Trước đó Xiển Giáo đã dở thủ đoạn ám toán, phá vỡ Công Đức Tiền Tài nhưng bây giờ lại ngầm tính kế Công Minh sư đệ, ắt phải phải có nguyên nhân khác, cụ thể bắt nguồn từ đâu ta cũng không rõ, vì vậy không dám tùy tiện ra tay."

  Vân Tiêu kinh sợ nói: "Sư huynh, ta lập tức đi cầu kiến sư tôn."

  "Sư tôn đang bế quan."

  Vân Tiêu gấp gáp nói: "Vậy phải làm sao mới đúng?" Sau đó ánh mắt nàng lộ ra vẻ ngoan lệ nói: "Sư huynh, ta sẽ đi ra biển, diệt sạch đệ tử của Xiển Giáo."

  Bạch Cẩm đứng dậy, thoáng trầm ngâm nói: "Sư muội, không tới mức này.

  Tuy ta không biết rõ rốt cuộc là khâu nào xảy ra vấn đề nhưng chắc chắn có liên quan tới cuốn sách Đinh Đầu Thất Tiễn kia, ta sẽ giải quyết tận gốc để xem hắn còn có thể làm được gì nữa?"

  Vân Tiêu chắp tay thi lễ, cảm kích nói: "Đa tạ sư huynh."

  "Sư muội về trước đi, đừng hành sự lỗ mãng, ta sẽ xử lí chuyện của Công Minh sư đệ."

  Vân Tiêu mở miệng, mặc dù trong lòng vô cùng nặng nề và lo lắng nhưng vẫn đáp: "Vâng!" Rồi xoay người bước ra ngoài.

  Sau khi Vân Tiêu rời đi, thân ảnh Bạch Cẩm lóe lên rồi lập tức biến mất.

  Trong đại doanh Tây Kỳ, Khương Tử Nha ngồi xếp bằng trên tế đàn ngáp một cái, đã hơn mười ngày, tại sao tin tức Triệu Công Minh qua đời vẫn chưa truyền đến. Rốt cuộc con hình nhân bằng rơm này có đáng tin cậy không vậy? Cảm giác cứ như một trò đùa của trẻ con.

  Vù! Tế đàn bỗng phát ra một tiếng vang vọng, Khương Tử Nha lập tức biến sắc, tâm thần rơi vào hỗn loạn, trước mặt hắn là một đạo thân ảnh to lớn cao vạn trượng đang ngồi xếp bằng, ẩn mình bên trong Hỗn Độn, khó có thể nhìn rõ, chỉ có thể thấy hình dáng vĩ đại của hắn.

  Trước cái thân ảnh vĩ đại kia, Khương Tử Nha chỉ nhỏ như hạt bụi, hắn kích động bái: "Đệ tử bái kiến Hỗn Độn Ma Thần!"

  Âm thanh to lớn vang vọng giữa Hỗn Độn Hải: "Nhớ kĩ danh xưng của ta, Thời Gian Ma Thần."

  "Bái kiến Thời Gian Ma Thần."

  "Ta rất hài lòng với sự hiến tế của ngươi gần đây, đặc biệt tới để ban cho ngươi một câu, thiên đạo chí công, muốn có được thì phải bỏ ra."

  Chương 488: Hiến tế Đinh Đầu Thất Tiễn Thư

  Hỗn Độn Hải bỗng bạo động, trong chốc lát đã xé toạc Khương Tử Nha nhỏ bé.

  "A!" Trên tế đàn, Khương Tử Nha kêu thảm một tiếng, bỗng mở mắt, cả người đổ đầy mồ hôi lạnh, há miệng thở dốc, trong mắt còn mang theo tia sợ hãi, bạo động bên trong Hỗn Độn Hải thật sự quá đáng sợ, thực lực của mình có thể so với Huyền Tiên, vậy mà lại không có chút lực phản kháng nào, nhỏ bé yếu ớt như con sâu cái kiến.

  Khương Tử Nha thả lỏng một chút, nắm chặt nắm đấm, ánh mắt kiên định. Không được, ta phải trở nên mạnh hơn, Khương Tử Nha ta chắc chắn là nhân vật chính của thiên địa, không phải con sâu cái kiến.

  Sau khi âm thầm đặt ra mục tiêu phía trước, Khương Tử Nha ngẩng đầu nhìn hình nhân bằng rơm trước mặt, lẩm bẩm nói: "Thiên đạo chí công, muốn có được thì phải bỏ ra! Chẳng lẽ Đinh Đầu Thất Tiễn Thư có chỗ không ổn? Ta muốn nguyền chết Triệu Công Minh phải bỏ ra một thứ gì đó hả?"

  Trong đầu hắn nảy sinh ý nghĩ nghi hoặc, cảm giác tất cả những chuyện trước đây đều rất cổ quái, Lục Áp nhất quyết muốn đưa pháp bảo cho mình, còn pháp bảo này có hành vi rất quỷ dị, càng nghĩ trong lòng càng phát lạnh, pháp bảo này chắc chắn không bình thường.

  Khương Tử Nha nhìn chăm chăm hình nhân bằng rơm không chớp mắt, càng xem càng cảm thấy kì quái, dường như nó đang cười, cũng giống như đang khóc, khuôn mặt tràn đầy quái dị sau vài nét bút sơ xài.

  Khương Tử Nha bỗng giật mình tỉnh giấc, trong lòng run rẩy một hồi, nhanh chóng đứng dậy bay khỏi tế đàn, mang theo sợ hãi nhìn về phía hình nhân bằng rơm: "Đây không phải pháp bảo tốt, tên Lục Áp kia cũng không giống kẻ thiện lành gì, chắc chắn hắn muốn hại ta. May mắn thay trong khoảng thời gian này ta đã hiến tế rất nhiều nên đã được Ma Thần vĩ đại chỉ dẫn."

  Trong lòng hắn sinh ra niềm cảm kích mãnh liệt, quả nhiên vẫn là Ma Thần tốt với ta, ta nhất định phải tiếp tục hiến tế, chiếm được sủng ái của Ma Thần.

  Có người đã đưa cho một pháp bảo tà ác để làm hại ta, phải làm sao bây giờ? Không cần sợ! Vừa vặn có thể hiến tế cho Hỗn Độn Ma Thần vĩ đại.

  Khương Tử Nha không chút do dự, cung kính cúi đầu, thành khẩn nói: "Hỗn Độn Ma Thần vĩ đại, đệ tử nguyện hiến tế Đinh Đầu Thất Tiễn Thư này, thỉnh Ma Thần ban cho pháp môn trấn áp Triệu Công Minh." Xung quanh tế đàn óng ánh, tứ đại nguyên tố địa thủy hỏa phong ngưng kết thành một mảnh Hỗn Độn, một bàn tay khổng lồ vươn ra từ bên trong, nắm lấy bù nhìn rơm và sách Đinh Đầu Thất Tiễn trên tế đàn.

  Một lát sau, Hỗn Độn Khí tiêu thất, một Thạch Tháp xinh xắn xuất hiện trên tế đàn.

  Khương Tử Nha đứng dậy thu hồi lại Thạch Tháp rồi ngồi xếp bằng trong đại lều không bước ra. Lục Áp, ta lại muốn xem thử ngươi định làm gì.

  …

  Trên Tam Quang Tiên Đảo nơi Đông Hải, từ bên trong hư không Bạch Cẩm lấy ra Đinh Đầu Thất Tiễn Thư và bù nhìn rơm, cẩn thận kiểm tra lại Đinh Đầu Thất Tiễn Thư một lần, sau đó phong ấn lại, cất giữ nó trong bộ sưu tập của mình.

  Bạch Cẩm quan sát bù nhìn rơm, lẩm bẩm nói: "Kì quái, rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu? Mặc kệ, trực tiếp hủy đi là được."

  Hắn bắn ra một đạo Tam Muội Chân Hỏa vào bù nhìn rơm. Ầm! Tam Muội Chân Hỏa bùng lên, hóa thành ngọn đuốc bao phủ toàn bộ bù nhìn rơm.

  Trong phút chốc, Tam Muội Chân Hỏa trở nên nhạt dần rồi biến mất, bù nhìn rơm vẫn đứng yên tại chỗ, không có chút tổn hại nào.

  Bạch Cẩm bỗng đứng lên, thanh âm lạnh lùng: "Quả nhiên không ngoài dự liệu của ta, hình nhân bằng rơm này có vấn đề." Sau đó hắn đặt tay lên bù nhìn rơm, Âm Dương đại đạo, Thế Chi đại đạo, Tiệt Thiên đại đạo và rất nhiều đạo vận hội tụ lại tạo thành từng tôn thần ấn hư huyễn, trấn áp bù nhìn.

  Ở Tây phương tịnh thổ thế giới, Chuẩn Đề chậm rãi mở mắt, khó hiểu nói: "Kì quái! Sao hóa thân hình nhân của ta lại lọt vào tay Bạch Cẩm?"

  Tuy chỉ tùy tiện làm ra nhưng cũng liên quan tới Thánh Nhân, đã sớm không phải là vật phàm tục, há có thể tùy ý khinh nhục?

  Trên Tam Quang Tiên Đảo, bù nhìn rơm run rẩy, rất nhiều đại đạo ngưng tụ thần ấn hư nhuyễn, 'phịch' một tiếng nát bấy.

  Bạch Cẩm kêu lên một tiếng, lập tức bị đánh bay sang hòn đào phía xa. Ầm ầm! Tạo ra mộ rãnh sâu hoắm, đá bụi bay tán loạn.

  Bạch Cẩm khom lưng cố gắng ngưng lại, ngẩng đầu nhìn bù nhìn rơm, vẻ mặt ngưng đọng, ngay cả đại đạo và đạo vận cũng không thể trấn áp được nó?

  Bên trong Tây phương tịnh thổ thế giới, Tiếp Dẫn Phật Tổ ung dung nói: "Sư đệ, sao ngươi không thu lại hình nhân kia?"

  Chuẩn Đề Thánh Nhân cười ha hả nói: "Không cần thu, với trí thông minh của Bạch Cẩm thì chắc chắn sẽ đoán ra lai lịch của hình nhân bằng rơm này, để tránh gieo lên nhân quả với ta, hắn sẽ đích thân trả lại."

  Tiếp Dẫn khẽ gật đầu.

  Phía trên Tam Quang Tiên Đảo, Bạch Cẩm chỉnh sửa lại quần áo một chút rồi nhanh chân bước tới trước mặt hình nhân bằng rơm, cung kính chắp tay hành lễ, sau đó cẩn thận ôm hình nhân lên bước ra một bước rồi lập tức biến mất.

  Bạch Cẩm tiến vào bên trong Oa Hoàng Thiên, đứng giữa không trung hậu hoa viên thả hình nhân bằng rơm xuống, đứng ở bên trong hậu hoa viên lấy ra quần áo rách nát rồi mặc vào cho người rơm, phủi tay hài lòng: "Như vậy là xong rồi."

  Chương 489: Tặng lễ vật

  "Bạch Cẩm, vào đây!" Một đạo âm thanh ôn hòa vang lên bên tai Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm lập tức đi đến Oa Hoàng Cung bước vào bên trong đại điện, cung kính bái: "Đệ tử bái kiến nương nương, chúc nương nương vạn sự như ý!"

  Trên vân sàng, Nữ Oa cười nói: "Đứng lên đi."

  Bạch Cẩm đứng dậy, ngẩng đầu cười hì hì rồi bỗng biến sắc, kinh ngạc nói: "Nương nương, ngươi lại thay đổi rồi?"

  "Hả! Thay đổi chỗ nào?"

  "Càng ngày càng trở nên xinh đẹp."

  "Ồ, vậy là trước đó ta không rất xấu sao?"

  "Trong mắt đệ tử, nương nương trước mặt ta mới là người đẹp nhất."

  Phốc! Nữ Oa nương nương cười khẽ một tiếng: "Ngươi đúng là rất biết ăn nói."

  "Nương nương, đây là lời thật lòng của đệ tử, nương nương chính là cảnh đẹp ý vui, giai nhân tuyệt sắc của hồng hoang vạn cổ."

  Nữ Oa nương nương cười nói: "Đừng có ba hoa, tại sao lại có một người rơm trong hậu hoa viên của ta? Vô duyên vô cớ làm hư màu sắc hoa viên."

  Bạch Cẩm thành thật nói: "Khởi bẩm nương nương, lần trước đệ tử đến nhìn thấy một số chim chóc đang mổ Tiên Thảo Linh Quả trong hoa viên, sau đó mới hao tâm tổn sức tìm một hình nhân bằng rơm đứng trong hậu hoa viên của nương nương, trông coi vườn hoa, xua đuổi chim thú."

  "Quá xấu xí, Thanh Loan!"

  Thanh Loan Tiên Tử từ bên ngoài bước vào, cung kính nói: "Nương nương!"

  "Bạch Cẩm sư huynh của ngươi tìm được một người rơm trông coi hậu hoa viên cho ta nhưng hơi xấu xí, ngươi đi thay trang phục cho nó đi."

  "Vâng!" Thanh Loan cung kính đáp rồi quay người rời đi.

  Bạch Cẩm chớp mắt, vội vàng nói: "Nương nương, đệ tử đã lâu không đến Oa Hoàng Cung thỉnh an, để bày tỏ lòng xin lỗi, đệ tử đã chuẩn bị kỹ một phần lễ vật tặng người."

  Nữ Oa nương nương cười nói: "Lễ vật gì? Chẳng lẽ ngươi lại nghiên cứu ra món ăn gì?"

  "Nương nương, đây không phải đồ ăn."

  Bạch Cẩm đưa hai tay ra phía trước, trên tay hắn xuất hiện một chiếc khay hoàng kim lộng lẫy, chiếc khay được đệm bằng nhung, phía trên đặt một chiếc vương miện trong suốt tuyệt đẹp, mặt trước của vương miện được khảm một viên minh châu, đó là Tiên Thiên Linh Bảo, Băng Phách Thần Châu tỏa ra hào quang sáng chói.

  Trong thời kỳ Tam Hoàng, lúc Chuẩn Đề Thánh Nhân đi chu du hồng hoang đã tình cờ gặp được nhi tử của Đông Hải Long Vương là Ngao Hán, đã giảng đạo và để lại cho hắn một viên Mai Linh Châu làm tín vật, sau đó Ngao Hán dẫn đầu một bộ phận lớn của Thủy tộc tới gia nhập Tây Phương Giáo, được phong làm Bát Bộ Thiên Long, Long Vương Nhật, viên linh châu mà Chuẩn Đề tặng cho hắn cũng chính là Băng Phách Thần Châu, một trong những Tiên Thiên Linh Bảo hiếm có của Tây Phương Giáo.

  Trong Phong Thần Chiến, Đại Thế Chí đã mượn Băng Phách Thần Châu của Ngao Hán, chỉ sử dụng được đúng một lần, sau đó liền bị Khương Tử Nha không chút khách khí mà hiến tế, bây giờ được Bạch Cẩm rèn lại thành một vương miện trong suốt.

  Bạch Cẩm quỳ một chân trên đất, nâng cao khay, cung kính nói: "Nương nương chính là chủ nhân của Yêu tộc, Thánh Nhân chí tôn, chí tôn chí quý của Tam Giới, sao có thể không có vương miện để thể hiện uy hách, đệ tử đã mất rất nhiều công sức thu thập Linh Bảo, hao tổn tâm cơ chỉ để rèn đúc chiếc vương miện này cho nương nương, để thể hiện sự tôn kính với nương nương, đệ tự xin mạn phép được đeo lên cho người."

  Nữ Oa nương nương nhìn chiếc vương miện thủy tinh kia, trong lòng lập tức vui vẻ, chưa nói đến uy nghiêm hay không uy nghiêm nhưng bề ngoài tinh mỹ hoa lệ, vô cùng xinh đẹp.

  Nữ Oa nương nương mỉm cười nói: "Được!"

  Bạch Cẩm lập tức đứng dậy, hai tay nâng chiếc vương miện cung kính bước tới, nhẹ nhàng đội chiếc vương miện lên đầu Nữ Oa, tăng thêm mấy phần cao quý lãnh diễm.

  Nữ Oa nương nương cười nói: "Thế nào?"

  Bạch Cẩm vội vàng khen ngợi: "Muôn ngàn tiên nữ, thần nữ trong Thiên Thượng Nhân Gian đều bị lu mờ trước nương nương."

  Nữ Oa nương nương tươi cười rạng rỡ, vung tay lên một cái, một chiếc Vân Kính hiện lên trước mặt nàng, bên trong Vân Kính phản chiếu dáng vẻ Nữ Oa nương nương đội vương miện, mỹ nhan tuyệt thế.

  Bạch Cẩm ở bên cạnh cũng cảm thấy hài lòng, Nữ Oa nương nương đóng vai Nữ Vương! Thật sự quá đẹp, chỉ tiếc chưa chuẩn bị đầy đủ, nếu phối thêm với trang phục Nữ Vương thì sẽ tốt hơn.

  Nương nương nghiêng nghiêng đầu, liếc nhìn Bạch Cẩm, khẽ nhíu mày: "Ngươi đang nghĩ gì thế?"

  Bạch Cẩm lập tức hồi thần lại, buột miệng thốt ra: "Đệ tự đang suy nghĩ xem lần sau nên tặng lễ vật gì cho nương nương."

  Nữ Oa nương nương tiện tay xung lên, Vân Kính dần tản đi, nói: "Lễ vật hay gì đó, ta cũng không quan tâm lắm. Bạch Cẩm, nếu ngươi đã đến rồi thì đừng vội rời đi, ngồi đây nghe ta giảng đạo."

  Bạch Cẩm sững sờ, vội vàng cung kính chắp tay hành lễ, cảm kích nói: "Đa tạ ý tốt của nương nương nhưng trong Xiển Giáo còn rất nhiều việc, đệ tử chưa kịp giải quyết. Chờ Phong Thần lượng kiếp đi qua, đệ tử nhất định nhất định sẽ đến đây bái phỏng người."

  Nữ Oa nương nương hơi nhíu mày nói: "Nếu đã đặt chân vào Oa Hoàng Thiên thì Phong Thần lượng kiếp không liên quan gì tới ngươi nữa."

  "Ý tốt của nương nương, đệ tử xin nhận nhưng đệ tử chính là ngoại môn thủ đồ của Tiệt Giáo, sư phụ của đệ tử chính là Thông Thiên giáo chủ, vì vậy không có chuyện ‘không đánh mà chạy'."

  Nữ Oa nương nương tức giận quát: "Cút ngay cho ta!" Rồi nàng vung tay lên, một đạo quang mang thoáng xẹt qua.

  Bạch Cẩm kinh hô một tiếng, xoay một vòng bay khỏi Oa Hoàng Cung, rơi xuống hậu hoa viên bên ngoài.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận