Chương 121
Bạch Cẩm đứng dậy phủi phủi mông rồi xoay người nhìn lại, chỉ thấy bên cạnh có một con bù nhìn rơm mặc tiên phục xinh đẹp, phiêu diêu, trên đầu một một vòng hoa, nhìn từ xa trông rất đáng yêu mềm mại, giống như tiên tử.
Phụt! Bạch Cầm nhìn không được mà phì cười, đây là tay nghề của Thanh Loan? Nếu đoán không lầm thì lai lịch của bù nhìn rơm này rất kinh người, cũng không biết chủ nhân của nó có cảm nhận như thế nào…
"Nương nương, chờ Phong Thần lượng kiếp đi qua, đệ tử lại đến tìm người nha!" Bạch Cẩm cung kính cúi đầu, vội vàng điều khiển Cân Đẩu Vân phóng đi, chỉ sợ nương nương lại hất thêm một cái như nãy.
Bên trong Oa Hoàng Cung, Nữ Oa nương nương hừ một tiếng, tự nói: "Không biết tốt xấu!"
Sau đó đưa tay tháo vương miện trên đầu xuống, nhìn vương miện lấp lánh mà nở nụ cười, làm gì có chút uy nghiêm nào? Rõ ràng là xinh đẹp đáng yêu hơn, sau này lúc ở một mình có thể đeo nó để tiêu khiển nhưng không thể đeo ra ngoài, nếu không đám người Tam Thanh với Chuẩn Đề sẽ cười nhạo ta.
…
Trong đại doanh Ân Thương, Triệu Công Minh từ từ tỉnh dậy, chống đỡ cơ thể ngồi dậy từ trên giường, hai tay ôm trán, đầu đau muốn nứt ra.
Ngao Bính ở bên cạnh lập tức mừng rỡ kêu lên: "Sư bá, sư bá tỉnh lại rồi!"
Văn Trọng, Thân Công Báo và Dương Giao từ bên ngoài vội vàng chạy vào.
Triệu Công Minh ngồi khoanh chân, vận chuyển pháp lực để điều tức, thiên địa linh khí cuồn cuộn ùn ùn kéo đến, phóng ra ngàn vạn thụy khí lên đại doanh Ân Thương.
Một lát sau, Triệu Công Minh bỗng mở to mắt, trong mắt ngập thần quang, tràn đầy tinh khí, lộ ra vẻ sắc bén.
Văn Trọng vui mừng nói: "Chúc mừng sư thúc đã thoát khỏi khổ nạn."
Triệu Công Minh ngẩn ra, toàn bộ kí ức lúc trước hiện ra trong đầu của hắn, bao gồm cả cử chỉ hoang đường ngu dốt, hắn tức giận hét lên: "Khương Tử Nha, ta với ngươi không độ trời chung."
"Văn Trọng, là ai đã cứu ta."
Văn Trọng nói: "Sau khi người lâm vào hỗn loạn, ta đã bảo Dương Dao sư huynh trở lại Tiệt Giáo, xin sự trợ giúp từ Bạch Cẩm sư bá."
Triệu Công Minh nhìn về phía Đông, cung kính chắp tay hành lễ rồi đứng dậy quát: "Văn Trọng, kêu binh."
"Vâng!" Văn Trọng cung kính lên tiếng, sải bước ra ngoài.
Trong đại doanh Tây Kỳ, các đệ tử Xiển Giáo tập trung lại một chỗ nhìn về phía đại doanh Ân Thương xa xa kia.
Hoàng Long Chân Nhân nghi hoặc hỏi: "Sư huynh, linh khí hội tụ ở đại doanh Ân Thương, chẳng lẽ nơi đó mới có đệ tử Tiệt Giáo hàng lâm? Không biết sẽ là người nào?"
Quảng Thành Tử bình tĩnh nói: "Cũng có thể là Triệu Công Minh."
Hoàng Long Chân Nhân nghi hoặc hỏi: "Không phải Triệu Công Minh bị Đinh Đầu Thất Tiễn khắc chế sao?"
Thái Ất Chân Nhân vuốt râu nói: "Chúng ta chỉ biết uy lực của sách Đinh Đầu Thất Tiễn từ trong miệng của Lục Áp, còn uy lực thật sự ra sao thì chúng ta chưa biết được nhưng thực lực của Triệu Công Minh không thể coi thường, chỉ bằng Khương Tử Nha mà đòi áp chế Triệu Công Minh sao?"
Tùng!
Tùng!
Tùng!
…
Thanh âm của tiếng trống chấn thiên vang vọng khắp sa trường.
Triệu Công Minh đứng trên không trung, áo choàng sau lưng tung bay phấp phới, giận dữ quát: "Các ngươi là bọn chuột nhắt hèn hẹ vô sỉ, chỉ có thể dùng ám tiễn để đả thương người khác, có bản lĩnh thì đấu với ta một trận, hôm nay ta với các người 'trăng khuyết khó tròn'."
"Triệu Công Minh!" Một thanh âm uy nghiêm vang lên giữa thiên không.
Trong không trung bỗng xuất hiện một Chúc Đăng, Chúc Đăng biến lớn rồi nở rộ ánh lửa, trong ánh lửa hiện lên thân ảnh của một lão giả.
"Nhiên Đăng đạo nhân, nhận lấy một châu của ta!" Trong cơn giận dữ, Triệu Công Minh phóng thẳng lên trời, hai mươi bốn khỏa Định Hải Thần Châu lập lòe giống như hai mươi bốn khỏa Minh Nguyệt Hoàn cuộn quanh.
Ầm! Ngọn lửa tăm tối u ám bốc lên ngập trời tạo thành hai mươi bốn tôn Trấn Mộ Dị Thú lao thẳng tới hai mươi bốn Định Hải Thần Châu.
Triệu Công Minh lật tay đè ép, quát: "Diệt!"
Ầm ầm! Thanh âm 'giang hà dậy sóng' phát ra, hai mươi bốn khỏa Định Hải Thần Châu nở rộ Thái Sơ chi quang tựa như sóng cuộn, thôn phệ trấn áp hai mươi bốn tôn Hỏa thú.
Một thanh Trường Xích huyền hoàng sắc đánh xuống, một kích đã trấn phong vạn dặm thiên địa, khóa chặt thời không.
Triệu Công Minh đưa tay ra kéo, hai mươi bốn khỏa Định Hải Thần Châu hợp thành một chuỗi quấn quanh Triệu Công Minh bay múa một vòng rồi đột ngột bắn nhanh về phía Trường Xích. Ầm! Định Hải Thần Châu va chạm với Thiên Địa Huyền Hoàng Lượng Thiên Xích, thần quang tung tóe, thiên địa thất thanh.
Không trung rộng lớn bị chia cắt, thanh khí tăng cao, trọc khí trầm xuống giống như hình thành một phương thế giới hư ảnh trải trăm vạn dặm từ thuở khai thiên lập địa đến nay, sau đó thế giới hư ảnh tan vỡ, Nhiên Đăng và Triệu Công Minh cùng lúc bay ra ngoài, sắc mặt trắng bệch, bị thương không nhẹ, hai người không chút do dự mà rút quân trở về doanh trại.
Dưới đại doanh Ân Thương, Triệu Công Minh giơ tay lên, xung quanh cổ tay xuất hiện một chuỗi Minh Châu. Kì quái, vậy mà Định Hải Thần Châu lại có phản ứng với Lượng Thiên Xích, chẳng lẽ bọn hắn vốn là một thể?
Đám người Ngao Bính và Dương Giao đều nhanh chóng ra nghênh đón.
Dương Giao vội vàng hỏi: "Sư thúc, vừa rồi là Khai Thiên Tích Địa chi cảnh?"
Chương 491: Lục Áp đòi bảo
Những người khác cũng kinh ngạc nhìn về phía Triệu Công Minh, phải biết rằng ở hồng hoang thế giới ngưng kết pháp tắc của ba ngàn đại đạo, Lục tôn Thánh Nhân, Địa Phủ Chí Tôn, Tứ Tượng Thánh Tôn mới vượt qua pháp tắc thời không vạn cổ, ngay cả Sơn Loan Thổ Địa vô cùng cứng chắc và Kim Tiên cũng chỉ có thể chạm tới Không Gian chi lực, còn Đại La Kim Tiên quá lắm mới ảnh hưởng được tới trăm vạn dặm thiên địa, đây là nguyên do mà bổn nguyên của hồng hoang thế giới mạnh mẽ.
Trước kia Tiên Thần phải tiến vào Hỗn Độn hoặc mượn không gian Linh Bảo mới có thể mở ra Trung Thiên thế giới hay Đại Thiên thế giới nhưng hai người bọn hắn vừa mới giao thủ đã phá vỡ pháp tắc thời không, mở ra một phương thiên địa mới.
Triệu Công Minh giảng giải nói: “Vừa nãy Lượng Thiên Xích phá vỡ linh khí sơ khai của Định Hải Châu mới sinh ra thế giới hư ảnh, không phải phá vỡ lực lượng bản nguyên của hồng hoang, vì vậy không cần suy nghĩ nhiều."
Lúc này mọi người mới thở dài một hơi.
...
Trong đại doanh Tây Kỳ, Nhiên Đăng hạ xuống, tóc tai bù xù, sắc mặt tái nhợt, rõ ràng lúc nãy đã bị thua thiệt không ít, trên thân hắn thoáng xẹt qua một đạo linh quang, trong nháy mắt khôi phục sạch sẽ. Ngực hắn đập nhanh, hiển nhiên trong lòng cũng không bình tĩnh, Định Hải Thần Châu có duyên với bần đạo, nhất định phải có được nó.
Đám người Quảng Thành Tử và Di Lặc đều rối rít tụ tập lại rồi chạy đến.
Quảng Thành Tử vội vàng hỏi: “Lão sư, thế giới vừa rồi là?”
Nhiên Đăng bình tĩnh chuyển chủ đề nói: “Chỉ là pháp bảo huyễn cảnh mà thôi. Lục Áp, Đinh Đầu Thất Tiễn Thư không có chút tác dụng nào, thực lực của Triệu Công Minh còn mạnh hơn trước kia."
"Không thể nào, chắc chắn Khương Tử Nha đã sơ xuất." Sắc mặt Lục Áp khó coi, nhanh chóng quay người rời đi.
Chúng tiên của Xiển Giáo và Phật Đát Bồ Tát của Tây Phương Giáo cũng theo sát phía sau.
Một lúc sau, mọi người đến một túp lều lớn được Long Tu Hổ và Võ Cát trấn giữ.
Nhìn thấy Chúng Tiên Phật Tiền đều tới, Long Tu Hổ và Võ Cát vội vàng chắp tay hành lễ, tránh khỏi cửa.
Lục Áp đi đến trước lều lớn, to tiếng hét: "Khương Thừa Tướng, xin gỡ bỏ cấm chế."
Thanh âm uể oải của Khương Tử Nha truyền ra từ bên trong căn lều lớn: "Đạo hữu, chưa đầy ba bảy hai mốt ngày, có việc gì thì đứng bên ngoài nói! Ta muốn bái chết Triệu Công Minh, xin thứ cho ta không thể ngưng đón."
Lục Áp nhíu mày hỏi: "Khương Thừa Thương, có phải ngươi không thi pháp theo mô tả trong Đinh Đầu Thất Tiễn Thư?"
"Đương nhiên là có, từ khi dùng Đinh Đầu Thất Tiễn Thư, bần đạo cảm giác rất mệt mỏi! Ngày nào cũng buồn ngủ, tay chân bủn rủn, đạo huynh, có phải sách Đinh Đầu Thất Tiễn này có tác dụng phụ gì không?"
Ánh mắt Lục Áp ngưng đọng, lúc này mới đưa tay ấn về phía trước, trên lều xuất hiện một đạo thanh quang, hiện lên phù văn dày đặc chằng chịt. Đùng! Kết giới thanh quang giống như mặt kính vỡ tan tành rồi biến mất.
Lục Áp bước nhanh vào bên trong lều lớn, đám người Xiểm Giáo và Tây Phương Giáo cũng lũ lượt tiến vào.
Trong lều, Khương Tử Nha đang ngồi phía trước bàn đá, trên bàn đặt vài nồi lẩu, bên cạnh còn có vài hũ rượu.
Nhìn thấy đám người đi vào, Giương Tử Nha vẫy vẫy tay, lộ ra nụ cười lúng túng nhưng lại không mất lễ phép: "Cái đó, chư vị có muốn tới ăn một chút không?"
Lục Áp nhìn xung quanh, vội vàng quát: "Khương Thừa Tướng, Đinh Đầu Thất Tiễn Thư của ta đâu?"
Khương Tử Nha cầm lấy Thạch Tháp bên cạnh, cười nói: "Đây đạo hữu! Sách Đinh Đầu Thất Tiễn kia của ngươi chẳng có chút tác dụng nào, ta cung kính bái lễ hơn mười ngày, vậy mà Triệu Công Minh vẫn còn sống khỏe mạnh, cũng không giết được hắn. Trong lúc tuyệt vọng, ta đã giao Đinh Đầu Thất Tiễn Thư cho Ma Thần chi chủ đổi lấy thần tháp này, chắc chắn có thể trấn áp Triệu Công Minh. Thật ra Ma Thần chi chủ không muốn Đinh Đầu Thất Tiễn Thư này, ta phải hao hết miệng lưỡi, nhắc tới tình cảm của mình mới khiến Ma Thầm chi chủ nhận lấy Đinh Đầu Thất Tiễn Thư của ngươi, ngươi còn phải cảm ơn ta đấy!"
Chúng đệ tử của Xiển Giáo sắc mặt cổ quái, quả nhiên là như thế! Sau đó dùng ánh mắt thương hại nhìn Lục Áp, ngươi có ngốc hay không? Vậy mà chủ động giao pháp bảo cho Khương Tử Nha.
Lục Áp lập tức giận dữ quát: "Khương Thừa Thương, đó là pháp bảo của ta!"
Khương Tử Nha bất mãn nói: "Đạo hữu, ta chỉ lấy đại cục làm trọng mà thôi."
Rồi nhìn sang Phật Di Lặc nói: "Tây Phương Giáo đạo hữu, ta nói có đúng hay không? Lúc trước, để trấn áp đại đội chấp pháp, Văn Thù sư huynh đã đóng góp Long Trụ, Từ Hàng sư huynh đóng góp Ngọc Tịnh Bình, Phổ Hiền sư huynh đóng góp Ngô Câu Kiếm vì đại cục của Xiển giáo ta nhưng làm gì có một câu oán hận nào.”
Trong lòng Văn Thù, Phổ Hiền và Từ Hàng khó chịu, ai nói bọn ta không lời oán giận?
Phật Di Lặc ôm cái bụng bự của mình cười nói: "Đạo hữu nói rất đúng, bây giờ Tiệt Giáo khí thế hung hăng, đúng là cần phải lấy đại cục làm trọng, xin Lục Áp đạo hữu chớ làm khó Khương Thừa Tướng nữa, sau này Xiển Giáo chắc chắn sẽ bồi thường tổn thất cho ngươi."
Khương Tử Nha cười ha hả nói: "Xiển Giáo ta đã tổn thất ba kiện chí bảo, bảo vật của Lục Áp nên nhờ Tây Phương Giáo bồi thường rồi."
Di Lặc bối rối nói: "Tây Phương Giáo ta bần cùng."
Quàng Tử Thành bỗng nói: "Nếu đã liên minh thì cũng nên bỏ ra."
Chương 492: Triệu Công Minh bị trấn áp
Di Lặc chắp tay trước ngực, cười ha hả nói: "Đạo huynh nói rất đúng, cũng được! Sau này Tây Phương Giáo chúng ta sẽ đền bù cho Lục Áp."
Lục Áp không khỏi lên tiếng:"Đạo hữu!"
Di Lặc khẽ lắc đầu.
Quảng Thành Tử nói: "Tử Nha sư đệ, ngươi mau đi trấn áp Triệu Công Minh, tránh phát sinh biến cố."
"Được rồi!" Khương Tử Nha lau miệng cầm lấy pháp bảo rồi bước nhanh ra ngoài.
Khương Tử Nha bay lên tường thành, hét lớn: "Triệu Công Minh, ra đây!"
Thân ảnh Triệu Công Minh hiện lên trong đại doanh Ân Thương, lạnh lùng quát: "Khương Tử Nha, ngươi dám dùng thủ đoạn hèn hạ để hại ta, bây giờ còn dám xuất hiện trước mặt ta, đang tự đi tìm cái chết sao?"
Khương Tử Nha không đáp, thuận tay ném ra Thạch Thất Bảo Tháp, Thạch Thất Bảo Tháp xoay tròn trên không trung, nở rộ vô lượng tử quang.
“A!” Triệu Công Minh kinh hô một tiếng: “Không ổn!” Rồi nhanh chóng chạy ra xa.
Dưới đáy bảo tháp nở rộ một đạo tử quang, tử quang bắn ra bao phủ Triệu Công Minh, bên trong cột sáng, hắn khó lòng có thể chống cự được mà bay vào bên trong bảo tháp.
Quang mang từ bảo tháp dần thu liễm, 'ầm' vang một tiếng đánh vỡ hư không rồi biến mất.
...
Trên bức tường thành phía xa, Na Tra vắt tay lên trán nhìn cảnh tượng Triệu Công Minh bị bảo tháp chấn áp, cảm khái nói: “Chậc chậc, vậy mà lại bị bảo tháp trấn áp, đúng là thảm hại!
Nếu ta là bảo tháp, nhất định ta sẽ gia tăng hình phạt, như vậy mới trấn áp được yêu ma khiến chúng giác ngộ, tầng thứ nhất là Liệt Hỏa Chi Hình, tầng thứ hai là Hàn Băng Chi Hình, tầng thứ ba là Sơn Trấn Chi Hình...”
Tùng!
Tùng!
Tùng!
Tiếng trống họp tướng vang lên, Na tra vội nhảy xuống tường thành chạy về phía soái trướng.
...
Bên trong Tây phương tịnh thổ thế giới.
Tiếp Dẫn ngồi bên trên Kim Liên bình tĩnh nói: “Sư huynh, kế hoạch của ngươi thất bại rồi.”
Chuẩn Đề cũng bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Ta đã tính trước được tất cả mọi việc nhưng lại không tính tới Khương Tử Nha, để thanh đao có thể giết Triệu Công Minh vào trong tay hắn nhưng hắn lại ném cho Bạch Cẩm, đúng là người tính không bằng trời tính mà!”
Tiếp Dẫn nghi hoặc hỏi: “Mối quan hệ giữa Khương Tử Nha và Bạch Cẩm tốt như vậy sao?”
“Khi Khương Tử Nha học nghệ ở Côn Luân Sơn, nhiều lần Bạch Cẩm tới bái phỏng Nguyên Thủy, có lẽ lúc đó bọn hắn đã kết nghĩa huynh đệ. Tuy thiên phú tu hành của Bạch Cẩm hơi kém nhưng bản lĩnh kết giao bằng hữu của hắn lại hiếm thấy ở hồng hoang, rất thích hợp với Tây Phương Giáo chúng ta!”
Tiếp Dẫn cũng gật gật đầu, sau đó lại hỏi: “Tiếp theo ngươi tính làm gì?”
“Để Di Lặc chỉ dẫn cho bọn hắn là được!”
...
Sau khi Triệu Công Minh bị phong ấn, đại quân Tây Kỳ ‘thế như phá trúc’, Văn Trọng lại đại bại một lần nữa, thừa dịp giết chết hai vị vương tử ở triều Thương, Ân Hồng và Ân Giao.
Nửa năm sau, Tây Kỳ đã chiếm hầu hết cương vực của Ân Thương, Văn Trọng thảm bại, không ít đệ tử danh tiếng cũng đã lên bảng.
Bên trong hỏa sơn ở phía Nam hồng hoang, một hồng bào nữ tử ngồi xếp bằng trên dung nham nhắm mắt tĩnh tọa, thỉnh thoảng bên cạnh có một số con Hỏa Long nhỏ bay lên.
Nữ tử bỗng mở mắt, hét lớn: “Là kẻ nào? Mau bước ra đây cho ta!”
Nàng tùy tiện vung lên. Vút! Một Tiểu Hỏa Long bay vút qua. Ầm! Ánh lửa phun ra, hỏa diễm bắn tung tóe trong hư không.
Một thân ảnh hèn mọn chật vật hiện ra, vội vàng chắp tay hành lễ: “Tiên tử tha mạng, tiên tử tha mạng!”
Nữ tử nhíu mày, lớn tiếng hỏi: “Ngươi là ai? Sao lại tới đây?”
Nam tử trung niên hèn mọn vội nói: "Ta là Từ Nguyên, một Luyện Khí Sĩ ở Tam Phong Sơn, vài ngày trước đáp ứng lời mời của Thân Công Báo đạo hữu tới trợ giúp Ân Thương. Ta đã gây chiến với đại quân Tây Kỳ, chỉ vì cái chết của Lữ Nhạc đạo hữu đã dẫn đến Ân Thương đại bại, ta đành lợi dụng lúc hỗn loạn để trốn thoát, tránh họa sát thân, thấy nơi đây hội tụ linh khí, vốn định đến để bế quan dưỡng thương nhưng không biết có tiên tử ở nơi đây, quấy rầy người thanh tu, xin tiên tử thứ tội."
Hồng y nữ tiên bỗng đứng lên, gắt gao hét lớn: "Ngươi nói cái gì? Ai chết?"
Người trung niên hèn mọn thận trọng nói: "Lữ Nhạc của Tiệt Giáo, am hiểu Ôn Độc Chi Pháp."
Hồng y nữ tiên hơi hốt hoảng, trong đầu hiện lên một hồi ức, một hồng y nữ hài đang ngồi trên tảng đá ngoài rìa hải đảo, buồn bã rơi lệ, lúc này một nam tử trung niên đi tới, tươi cười chào hỏi tiểu nữ hài, ngay khi tiểu nữ hài sững người, bỗng ném ra một đầu Thải Sắc Trường Xà làm nàng sợ đến mức kinh hãi hét lớn, sau khi lấy lại tinh thần liền đuổi đánh nam tử trung niên, tâm trạng bi thương đều biến mất.
Hình ảnh lại chuyển đổi lần nữa, một hồng y nữ tử đi tới một hòn đảo, bước vào một đạo cung tên là Điểu Sào, gặp được một nam tử trẻ tuổi, người nam tử ấy dặn dò nàng không được tham gia Phong Thần chi chiến, nếu không sẽ phải hối hận.
Trong Hỏa Sơn, hồng y nữ tử lấy lại tinh thần, trong lòng không kìm được đau thương, tức giận hét lớn: "Khương Tử Nha!"
Ầm! Cả ngọn Hỏa Sơn rung chuyển, dung nham sôi trào, từng đầu Hỏa Long bay ra từ dung nham, không ngừng xoay vòng trên không trung, phát ra từng tiếng long ngâm.
Nam tử trung niên hèn mọn kinh hoảng hét lên một tiếng, nhanh chóng né tránh, run rẩy đứng ở một góc.
Phía trong dung nham xuất hiện dị thú Kim Nhãn Đà.
Hồng y nữ tiên bay lên trên Kim Nhãn Đà, nhẹ nhàng lướt đi dưới sự bảo hộ của ba ngàn Hỏa Long.
Chương 493: Hỏa Linh thánh mẫu nhập kiếp
Thần sắc của nam tử trung niên hèn mọn khẽ động, vội vàng la lên: "Dám hỏi danh xưng của tiên nữa?"
"Hỏa Linh thánh mẫu của Tiệt Giáo." Một đạo thanh âm trong trẻo lạnh lùng truyền đến.
Nam tử hèn mọn mỉm cười, thân ảnh trở nên nhạt dần rồi biến mất không thấy gì nữa.
…
Đại quân Tây Kỳ và đại quân Ân Thương chạm mặt nhau ở bên kia sông.
Trong đại doanh Tây Kỳ, một tên lính liên lạc chạy đến phía trước lều lớn, quỳ một chân trên mặt đất, cung kính nói: "Bẩm thừa tướng, Hỏa Linh thánh mẫu xin được diện kiến người."
Trong lều lớn, Khương Tử Nha nghi hoặc hỏi: "Hỏa Linh thánh mẫu là thần thánh phương nào? Các ngươi có biết hay không?"
Na Tra và Dương Tiễn bên cạnh đều lắc đầu.
Khương Tử Nha đứng dậy cười ha hả nói: "Vậy thì đến gặp nàng."
Khương Tử Nha mang Na Tra Dương Tiễn và Lôi Chấn tử, còn dẫn theo Long Tu Hổ và Võ Cát đi tới ven sông lớn.
Hỏa Linh thánh mẫu cưỡi Kim Nhãn Đà, lạnh lùng hét lớn: “Ngươi là Khương Tử Nha?”
Khương Tử Nha vuốt râu nói: "Bầm đạo Khương Tử Nha bái kiến đạo hữu."
Keng! Hỏa Linh thánh mẫu rút trường kiếm trong tay ra khỏi vỏ, tỏa ra hàn quàng, quát lớn: "Khương Tử Nha, ngươi dám giết hại sư thúc của ta, hôm nay ta sẽ không buông tha cho ngươi!"
"Sư thúc của ngươi là người nào?"
"Lữ Nhạc của Tiệt Giáo!"
Khương Tử Nha nghiêm túc nói: "Đạo hữu, ngươi vừa bước vào đại môn đã biết thiên mệnh. Nay cái ác tràn ngập, thiên hạ giận dữ, các chư hầu của thiên hạ, đại hội Mạnh Tân, quan chính vu thương, ngươi hà tất phải nối giáo cho giặc, hành sự nghịch thiên, mạo phạm thiên địa! Huống hồ ta không phải là vì bản thân, ta phụng Ngọc Hư phù mệnh lấy cung thiên chi phạt đi, đạo hữu cần gì phải làm trái thiên ý để phải chịu phạt. Hay là hãy nghe lời ta đi, nếu vẫn còn không chấp nhận đầu hàng, vậy thì ta cũng có là người cao thượng cỡ nào, cũng quyết không dung thứ dân chúng thối nát của hắn.”
Hỏa Linh thánh mẫu giận dữ hét lên: "Ngươi chỉ dựa vào trận chiến kia mà nghi ngờ thiên hạ, vu cáo dân. Khương Tử Nha, ngươi chỉ là một tên cẩu tặc tham công tiếc việc, lừa gạt thiên hạ, cho rằng chính mình là người có công mà cũng dám nói là ứng thiên thuận nhân hay sao? Ngươi có đạo hạnh cao bao nhiêu mà dám tự cao tự đại như vậy?”
Hỏa Linh thánh mẫu điều khiển Kim Nhãn Đà, thôi động Kim Nhãn Còng đánh về phía Khương Tử Nha.
"Đúng là to gan!"
Khương Tử Nha còn chưa nhúc nhích, Na Tra và Dương Tiễn đã lao thẳng tới, Hỏa Tiêm Thương sắc bén, Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao chém ra đao ảnh thâm hàn, Hỏa Linh Kiếm bay lên giống như Giao Long, ba thân ảnh nhất thời thuyên chuyển, bất phân cao thấp.
Ầm! Lôi đình nổ tung một tiếng, vạn quân Phong Lôi chi lực bao quanh Lôi Chấn Tử rồi lao thẳng tới Hỏa Linh thánh mẫu.
Vốn dĩ Hỏa Linh thánh mẫu cũng chỉ đệ tử đời thứ ba của Tiệt Giáo, đâu phải là đối thủ của ba người bọn hắn nhưng trong phút chốc liền lúng ta lúng túng, đưa tay vò đầu, mũ Kim Hà phát ra kim quang bao phủ Hỏa Linh thánh mẫu.
Hỏa Tiêm Thương, Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao và Hoàng Kim Côn đánh vào phía trên kim quang phát ra âm thanh 'leng keng' nhưng khó có thể phá vỡ được phòng ngự của nàng.
Trên mặt sông, đại chiến dữ dội.
"Na Tra, nhận lấy một kích của ta!" Một tiếng hét lớn bỗng vang lên giữa thiên địa.
Ngao Bính và Dương Dao cùng lúc đánh tới.
Ngao Bính dùng Phương Thiên Họa Kích đánh thẳng tới Na Tra, Dương Giao dùng Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao lao thẳng Dương Tiễn.
Sáu người hỗn chiến, toàn bộ đại hà lập tức bị chấn động bởi cuộc giao tranh này. Ầm ầm! Nước sông nhấc lên một đợt sóng lớn, cho đến chạng vạng tối thì cuộc giao tranh mới dừng lại, tản đi vào ngày thứ sáu.
Phía trên Tam Quang Tiên Đảo, Bạch Cẩm đã nhìn thấy hết tất cả, ánh mắt ngưng trọng, chẳng lẽ thật sự không thể tránh khỏi sao?
Trước đó ta đã đã cảnh cáo Hỏa Linh để nàng không được tham gia Phong Thần Chiến nhưng bây giờ nàng vẫn rơi vào lượng kiếp, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, nàng ắt khó mà thoát thân.
Trong truyền thuyết thần thoại kiếp trước, cái chết của Hỏa Linh thánh mẫu có thể nói là nhát dao cuối cùng chặt đứt tình nghĩa giữa Xiển Giáo và Tiệt Giáo, Hỏa Linh thánh mẫu vẫn lạc, Quảng Thành Tử nhiều lần diện kiến Bích Du Cung đem bộ mặt của Tiệt Giáo dẫm nát dưới chân, người kiêu ngạo như Thông Thiên giáo chủ làm sao có thể không giận cho được, sau đó liền bày ra Tru Tiên Kiếm Trận.
Trận Phong Thần chi chiến trong thế giới này đã khác rất nhiều, có mưu đồ của Bạch Cẩm, các đệ tử Tiệt Giáo vẫn lạc nhiều vô số kể, Nguyên Thủy Thiên Tôn rất là hài lòng, vì vậy vẫn không tự mình ra tay.
Nhưng chấp pháp đại đội liên tiếp xuất thủ, mấy lần diệt sạch Xiển Giáo và Tây Phương Giáo, có thể nói uy danh của Tiệt Giáo đã đạt đến đỉnh phong, cũng đảm bảo uy danh của Thông Thiên giáo chủ không bị tổn hại, Thông Thiên giáo chủ cũng mãn ý giữ yên lặng.
Tình nghĩa giữa Nguyên Thủy Thiên Tôn và Thông Thiên giáo chủ không tổn hại, Thái Thượng giáo chủ cũng rất là hài lòng.
Trừ bỏ những độ đệ yêu ma quỷ quái của Tiệt Giáo kia, bảo vệ được chấp pháp đại đội, chính Bạch Cẩm cũng rất hài lòng.
Ngay khi tất cả đều vui vẻ, không biết vì lí do gì, sau những lời cảnh báo của hắn, Hỏa Linh thánh mẫu lại xuất hiện trên chiến trường Phong Thần.
Chương 494: Bạch Cẩm tặng bảo
Với tư cách là đệ tử của Đa Bảo, là đệ tử thân truyền đời thứ ba của Tiệt Giáo, ở một mức độ nào đó thân phận của Hỏa Linh đại biểu cho bộ mặt của Tiệt giáo cho nên chắc chắn không thể để cho Hỏa Linh thánh mẫu vẫn lạc, cũng không thể để kịch bản Quảng Thành Tử ba lần yết kiến Bích Du Cung, dẫm đạp lên uy nghiêm của Tiệt Giáo tái diễn lần nữa, nếu không cuộc chiến giữa Xiển Giáo và Tiệt Giáo sẽ trầm trọng hơn.
Bạch Cẩm thầm nói: "Đã không còn có thời gian để điều tra nguyên nhân xuất hiện của Hỏa Linh, việc cần làm bây giờ là giúp Hỏa Linh độ kiếp."
Sau đó hắn tiện tay vung lên vô số pháp bảo giống như những tinh tú lơ lửng giữa không trung, tất cả đều là bộ sưu tập trân quý của Bạch Cẩm, phần lớn đều do hai vị sư bá tặng, còn một số là được Bình Tâm nương nương và Nữ Oa Nương Nương chế tác, cũng có một ít được Khương Tử Nha thu thập giúp.
Không thể không nói, Khương Tử Nha thật sự được việc, hầu như tất cả những pháp bảo vũ khí của các đệ tự Tiệt Giáo vẫn lạc trên chiến trường đều được hắn hiến tế, đổi lấy tu vi Huyền Tiên, việc truy cầu Tiên Đạo chính là động lực để hắn thu thập pháp bảo.
Bạch Cẩm chọn chọn lựa lựa giữa vô số pháp bảo, cuối cùng lấy ra được một tôn Tiểu Đỉnh, Tiểu Đỉnh có màu đen được viết hai chữ 'Hoàng Tuyền' lớn, bên cạnh còn viết một hàng chữ nhỏ, do Bình Tâm nương nương xuất phẩm.
Bạch Cẩm cầm Hoàng Tuyền Hắc Đỉnh, vươn tay đưa vào bên trong Hạo Thiên Kính, mặt gương của Hạo Thiên Kính giống như mặt nước nổi lên gợn sóng, trực tiếp luồn tay vào.
Trong đại doanh Ân Thương, Hỏa Linh thánh mẫu đè nén lửa giận, quay lại lều lớn, ngồi xếp bằng trên giường, mặt mày hàm sát.
Không gian trước mắt bỗng nổi lên một trận gợn sóng, gợn sóng mở rộng tạo thành một mặt gương, trong mặt gương hiển lên một thân ảnh.
Hỏa Linh thánh mẫu vội vàng đứng lên, chắp tay hành lễ nói ra: "Bái kiến sư thúc!"
Trong mặt gương, Bạch Cẩm gật đầu, vung tay lên, một Hắc Sắc Tiểu Đỉnh bay ra, lơ lửng trước mặt Hỏa Linh thánh mẫu, mặt gương dần thu hẹp lại rồi biến mất không thấy gì nữa.
Hỏa Linh thánh mẫu đứng dậy, hơi nghi hoặc một chút, sư thúc làm như vậy là có ý gì? Nàng đưa tay nắm chặt Hắc Đỉnh, tâm thần nhất thời lâm vào hoảng hốt, dường như trong cơn mông lung nàng đã nhìn thấy một dòng sông dài vô tận không có điểm cuối hạo đãng không có cuối, xuyên qua hai giới âm dương, nối liền quá khứ tương lai, trấn áp vô tận thời không, bên trong trường hà mênh mông có vô số quỷ hồn gào thét.
Hỏa Linh thánh mẫu bỗng lấy lại tinh thần, hiểu rõ tác dụng của cái Hắc Đỉnh này, cầm chặt Tiểu Đỉnh cúi đầu về hướng Đông, vui mừng nói: "Đa tạ sư thúc!"
Hỏa Linh thánh mẫu đứng dậy, khoanh chân ngồi xếp bằng ở trên giường, luyện hóa Tiểu Đỉnh, sau đó nhanh chân bước ra phía ngoài, trong màn đêm đi tới bên cạnh sông lớn, dung nhập năm ngàn Hỏa Linh binh vào trong dòng sông, đại hà cuồn cuộn bỗng tĩnh mịch trở lại.
Trong đại doanh Tây Kỳ, Cơ Phát ngồi trên chủ vị, bên trái là Khương Tử Nha, Dương Tiễn và các đệ tử của Xiển giáo, bên phải là Đại Thế Chí, Khẩn Na La và các đệ tử của Tây Phương Giáo.
Cơ Phát lo lắng hỏi: "Á phụ, nghe nói có đệ tử Tiệt Giáo từ đại quân Ân Thương đến đây, có phải là chấp pháp đại đội?"
Khương Tử Nha vẫn không trả lời, Na Tra liền không thèm để ý nói: "Vương thượng yên tâm, chỉ là đệ tử bình thường của Tiệt giáo mà thôi, hôm nay còn bị ta đánh thảm hại."
Đại Thế Chí ở bên cạnh cười nói: "Theo ta được biết thì hình như Na Tra, Dương Tiễn và Lôi Chấn Tử đồng loạt ra tay mới đánh ngang với nàng."
Na Tra nhíu mày nói: "Rõ ràng là do nàng có Hộ Thân Chi Bảo."
Đại Thế Chí chắp tay trước ngực hành lễ, nói: "Vũ Vương bệ hạ, dù là pháp bảo hay đạo pháp của nữ nhân đều rất phi phàm, chỉ sợ lai lịch không nhỏ, cần nhanh chóng trấn áp, tránh phát sinh tai hoạ."
Cơ Phát quay đầu nhìn về phía Khương Tử Nha, nói: "Á phụ, người nghĩ sao?" Trong mắt mang theo tia mong đợi.
Khương Tử Nha đã nhiều lần ngăm cản cơn sóng dữ cứu vãn Tây Kỳ trong thời điểm chúng Tiên Phật của Tây Phương Giáo bất lực, hiện tại địa vị của Khương Tử Nha trong lòng Cơ Phát đã không ai sánh bằng, tuy nhiên nguyên nhân căn bản vẫn là nhờ đám người Văn Thù, Phổ Hiền và Từ Hàng dâng ra pháp bảo nhưng cần gì quan tâm chứ? Trong mắt Đế Vương chỉ cần được giải quyết vấn đề là được, còn về cách để giải quyết vấn đề thì hoàn toàn không quan tâm tới.
Khương Tử Nha nhìn về phía Đại Thế Chí, trầm ngâm nói: "Đạo hữu có pháp môn gì để đối phó nữ tử này?"
Đại Thế Chí khiêm tốn nói: "Tây Phương Giáo không có gì nổi bật cũng không có pháp bảo gì nhưng ta biết có một bảo bối có thể khắc chế người này."
Cơ Phát liền vội vàng hỏi: "Pháp bảo nào?"
"Cửu Long Thần Hỏa Tráo, nữ tử này là Hỏa Hành, có thể dùng hỏa khắc hỏa."
Thần sắc Cơ Phát khẽ động nhìn về phía Khương Tử Nha, nếu ta nhớ không nhầm thì hình như Cửu Long Thần Hỏa Tráo là pháo bảo của sư huynh Á Phụ.
Khương Tử Nha suy nghĩ một hồi rồi nói: "Na Tra, ngươi đến Càn Nguyên Sơn Kim Quang Động, mượn Cửu Long Thần Hỏa Tráo tới đây."
"Vâng!" Na Tra đáp rồi đứng dậy đi ra phía ngoài, bước khỏi lều lớn, dưới chân hiện lên Phong Hỏa Luân, phóng thẳng lên trời giống như lưu tinh xẹt qua chân không.





