Chương 122
Càn Nguyên Sơn chính là động thiên phúc địa của Tam Giới, quanh mây mù dày đặc, thụy thú ngẫu hiện, tiên cơ dạt dào.
Một đạo hỏa quang xẹt qua vân vụ, hạ xuống bình đài trong lòng Càn Nguyên Sơn, trước mặt có một sơn động, bên trên viết ba chữ 'Kim Quang Động'.
Na Tra lớn tiếng kêu: "Sư phụ, ta trở về rồi!"
Nói xong cất bước đi vào bên trong Kim Quang Động, xuyên qua cửa hang liền lập tức tiến vào một thế giới hoàn toàn mới, có hồ sen xanh, có đàm hạc bay đầy trời, có những khóm cây tạo thành rừng, có dây leo um tùm đan xen lại với nhau và đương nhiên cũng có tiểu thiên địa. Một đạo cung tọa lạc ở trung tâm hồ phía trên hòn đảo.
Na Tra bay vào đạo cung hét lớn: "Sư phụ, sư phụ, người có ở nhà không?"
“Gặp ta ở đại điện!” Một thanh âm truyền đến.
Na Tra lập tức chuyển hướng bay xuyên qua các đình đài lầu các, tiến vào bên trong đại điện, nhìn thấy Thái Ất Chân Nhân đang tĩnh tọa.
Na Tra chắp tay hành lễ, cười ha hả nói: "Sư phụ, sư thúc, ta lại tới để cầu cứu hai người."
Sắc mặt của Thái Ất Chân Nhân thay đổi hai lần, nhỏ giọng nói: "Na Tra, vi sư đối với ngươi như thế nào?"
"Coi như là cũng được đi."
Khóe miệng Thái Ất Chân Nhân giật giật, ho khan một tiếng nói: "Na Tra, ngươi là đệ tử duy nhất của vi sư, tất cả tâm huyết đều dành hết cho ngươi, đương nhiên đối tốt với ngươi rồi, phải không?"
Na Tra suy nghĩ một chút, ngoại trừ không dạy mình cách đối nhân xử thế nhưng không thiếu pháp bảo thần thông, gật đầu nói: "Vi sư đối đối xử rất tốt với đệ tử."
Thái Ất Chân Nhân nở nụ cười nói: "Ngươi quay về bảo Khương Tử Nha là vi sư đã bế quan, không thể đến được, để hắn nhờ người khác đi."
Na Tra không thèm để ý nói: "Sư phụ cũng không sao. Khương sư thúc chỉ muốn mượn dùng Cửu Long Thần Hỏa Tráo của sư phụ một chút, người cứ đưa Cửu Long Thần Hỏa Tráo cho ta là được rồi.”
Thái Ất Chân Nhân lập tức bốc hỏa, trong lòng vô cùng giận dữ, hắn sớm biết sẽ có một ngày như vậy, cuối cùng Khương Tử Nha đặt mục tiêu tới Cửu Long Thần Hỏa Tráo của ta, còn để cho đồ đệ của ta đích thân đến lấy, đúng là tâm địa ác độc.
Thái Ất Chân Nhân lấy lại tinh thần, hung dữ nói: “Na Tra, ngươi nói thật cho vi sư biết, có phải chấp pháp đại đội của Tiệt giáo lại xuất hiện nên Khương Tử Nha muốn cầm Cửu Long Thần Hỏa Tráo của vi sư đi trao đổi với Thần Ma chi chủ hay không?”
Na Tra sững sờ, những điều này là như thế nào! Rồi hắn vội vàng nói: “Sư phụ, người hiểu lầm rồi, chấp pháp đại đội không xuất hiện, sư thúc cũng không giao dịch với Thần Ma chi chủ.”
Sau đó, tin tức về sự xuất hiện của Hỏa Linh thánh mẫu và đề nghị của Đại Thế Chí của Tây Phương Giáo về việc dùng Cửu Long Thần Hảo Tráo đối phó với Hỏa Thanh thánh mẫu được hắn kể lại hết một lượt.
Thái Ất Chân Nhân hoài nghi nói: "Thật sự chỉ có vậy thôi? Đại đội chấp pháp không đến?"
Na Tra gật đầu nói: “Đúng là như vậy! Mặc dù tu vi của nữ tử kia không kém nhưng cũng không có gì đáng lo ngại, chỉ là nàng có mũ tỏa ra kim quang, dưới sự hộ thể của kim quang, đao thương không thể gây tổn hại cho nàng, vì vậy Khương sư thúc mới sai ta tới mượn Cửu Long Thần Hỏa Tráo của người, lấy liệt diễm đốt cháy nàng.”
Thái Ất Chân Nhân nhẹ nhàng đứng dậy, nói: “Cũng được! Nếu các ngươi đang gặp khó khăn, vi sư liềm đi với các một chuyến.”
Na Tra cười nói: “Sư phụ, người đưa Cửu Long Thần Hỏa Tráo cho ta là được rồi, tự ta có thể trấn áp được nàng, người có thể tiếp tục bế quan tu luyện."
Thái Ất Chân Nhân ho khan một tiếng nói: “Uy lực của Cửu Long Thần Hỏa Tráo bất phàm như vậy, ta sợ tới lúc ngươi thi triển không khống chế được sẽ làm bị thương vô tội, ta vẫn nên đích thân đi một chuyến!” Đưa pháp bảo cho Khương Tử Nha? Còn có thể trở lại sao?
“Sư phụ, không phải người muốn bế quan sao?”
“Sự tình của Phong Thần Chiến vẫn trọng yếu hơn, việc bế quan tu hành có thể thay đổi sang ngày khác.”
Thái Ất Chân Nhân mang theo Cửu Long Thần Hỏa Tráo tiến đến chiến trường Phong Thần, nhìn thấy Khương Tử Nha và những người khác đang ở trong đại doanh Tây Kỳ.
Khương Tử Nha hạ chiến thư ước chiến, trên đại hà, Thái Ất Chân Nhân xuất ra Cửu Long Thần Hỏa Tráo đánh một trận với Hỏa Linh thánh mẫu nhưng không ngờ Hỏa Linh thánh mẫu nhấc lên nước sông Hoàng Tuyền cuồn cuộn ngút trời, diệt Cửu Long Thần Hỏa, nước Hoàng Tuyền đổ ập xuống phía dưới, ngay cả Thái Ất Chân Nhân cũng không ngăn cản được, chỉ có thể hoảng hốt bỏ chạy.
Đám người Đại Thế Chí, Dương Tiễn, Na Tra và Lôi Chấn tử cũng bị đánh bại, cuống quýt thoát thân.
...
Trong đại doanh Tây Kỳ, chúng Tiên của Xiển Giáo và chúng Phật của Tây Phương Giáo tập trung lại, khí áp trầm thấp. Lại thua! Đối phương không phải chấp pháp đại đội gì, sao lại có thể đánh bại bọn hắn chứ?
Lý Tĩnh ngưng trọng nói: “Nước mà nàng dâng lên là nước gì vậy? Ngay cả Thái Ân Tiên Sư cũng không cản được!"
Na Tra cũng nói: “Sư thúc, nước này rất lợi hại, hay là mời hết mấy vị sư bá sư thúc tới đi!”
Đại Thế Chí vội vàng nói: “Không cần phải như vậy, ta có cách có thể đối phó Hỏa Linh thánh mẫu!”
Khương Tử Nha nói: “Xin đạo hữu chỉ giáo.”
Chương 496: Ảo Mộng Châu
Đại Thế Chí ngẩng đầu ưỡn ngực, nghiêm túc nói: “Ta có một pháp bảo tên là Ảo Mộng Châu. Dựa vào bảo vật này có thể tạo dựng một phương Mộng Cảnh thế giới, Mộng Cảnh thế giới che phủ hiện thực, đều là tựa như ảo mộng, âm dương đảo lộn, biến điều không thể thành có thể, nhờ vào đó có thể tuỳ tiện chém giết Hỏa Linh thánh mẫu.”
Khương Tử Nha mừng rỡ nói: “Đạo hữu có pháp bảo như thế sao không lấy ra sớm một chút?" Rồi hắn đưa tay ra chờ mong nói: “Xin đạo hữu cho ta thử sử dụng pháp bảo này một chút.”
Đại Thế Chí đưa viên châu ra, cười nói: “Mời đạo hữu!”
Khương Tử Nha tiếp nhận viên châu đánh giá một phen, ho khan đứng dậy nói: “Đạo hữu ngồi tạm ở đây, bần đạo bỗng có chút gấp chuyện, cáo từ trước.”
Đại Thế Chí cười nói: “Đạo hữu cứ tự nhiên!”
Khương Tử Nha nở nụ cười xin lỗi, bước nhanh khỏi lều lớn, thân ảnh biến mất không thấy đâu nữa
Khẩn Na La bên cạnh vội truyền âm nói: “Bồ Tát, sao người lại giao món bảo vật này cho Khương Tử Nha? Chẳng lẽ người không sợ không cầm về được sao?”
Đại Thế Chí đưa tay ra, cười nói: “Không phải bảo châu ở chỗ này hay sao?”
Một viên bảo châu sáng lạn hiện lên trên bàn tay Đại Thế Chí, giống hệt viên trước.
Đám người Na Tra và Dương Tiễn đều rối rít nhìn chăm chú. A! Sư thúc vừa mới lấy đi bảo châu, chẳng lẽ hắn lại thi triển thủ đoạn để thu hồi lại bảo châu?
Một lúc sau, Khương Tử Nha từ bên ngoài bước vào, nhìn thoáng qua viên bảo châu ở trong tay Đại Thế Chí, bất mãn nói: "Đạo hữu, ngươi làm như vậy là có ý gì? Đã nói giao cho ta sử dụng tại sạo lại nghĩ cách thu hồi."
Đại Thế Chí cười nói: "Thừa tướng hiểu lầm rồi, bảo châu này chính là Ảo Mộng Châu, không có thực thể, vốn ở trong mộng cảnh, ta nhớ nó ở nơi nào thì nó liền ở nơi ấy."
Khương Tử Nha kinh ngạc nói: “Thần kỳ như thế sao? Bảo vật thần kỳ như vậy mới có thể xưng chí bảo!”
Đại Thế Chí cười nói: “Thật ra đây cũng là một mộng cảnh hư ảo được ngưng tụ, không khác gì với mộng cảnh của phàm nhân cho nên không có bất kỳ cái gì giá trị gì, cũng không thể xem như là vật để trao đổi.”
Thái Ất Chân Nhân ở bên cạnh bỗng nói: “Ta từng nghe nói ở phương Tây, cái Tiếp Dẫn Thánh Nhân tu hành là chấn đạo pháp môn trong mộng ảo.”
“Đạo trưởng nói rất đúng, đây chính là thứ diễn hóa thành từ chứng đạo pháp môn ở trong mộng.”
Thái Nhất Chân Nhân gật đầu một cái, nói: “Tử Nha sư đệ, ngươi thử tới điều khiển Ảo Mộng Châu này xem.”
"Được!” Khương Tử Nha tiến lên, lần nữa tiếp nhận Ảo Mộng Châu, nhìn xem Đại Thế Chí, ngươi sẽ không lấy hạt châu này đi nữa phải không?
Đại Thế Chí đứng dậy chắp tay trước ngực, nói: "Còn tùy thuộc vào đạo hữu."
Khương Tử Nha cầm Ảo Mộng Châu bước ra khỏi đại doanh Tây Kỳ, đi theo phía sau là đám người Thái Ất Chân Nhân, Dương Tiễn, Na Tra và Đại Thế Chí.
Khương Tử Nha đứng lại trước giang hà cuồn cuộn, nắm chặt lòng bàn tay, trong lòng có chút kích động. Bây giờ là lúc ta uy chấn hồng hoang, thừa tướng mà không lên trận chém giết thì không phải là một thừa tướng tốt.
Huyễn Mộng Châu trong tay Khương Tử Nha biến mất, một đạo gợn sóng màu sắc rực rỡ lấy hắn làm trung tâm, sau đó lan ra bốn phía, vô thanh vô tức dung nhập vào trong hư không, thiên địa lại không hề biến hóa, sông lớn cuồn cuộn chảy xuôi, cát bụi dâng lên bồng bềnh, cỏ cây lắc lư trong gió.
Tất cả vẫn giống như mọi khi nhưng biểu tình của Khương Tử Nha lại dần nghiêm túc, hắn không giận tự uy, tản ra khí thế khinh người, sau đó cất bước đi về phía sông lớn cuồn cuộn.
Ở phía sau, Na Tra nhỏ giọng hỏi: “Khương sư thúc làm sao vậy?”
Đại Thế Chí mỉm cười nói: “Thừa tướng đã nhập mộng rồi, bây giờ cả mảnh thiên địa này đều đang ở trong mộng của hắn.”
Khương Tử Nha đi đến bờ sông. Ầm ầm ầm! Sông lớn yên ả sôi trào trong nháy mắt.
“Grao!”
“Rống!”
Ba ngàn đầu hỏa long xông ra từ trong sông lớn, tung hoành bay lượn trên mặt sông.
Hỏa Linh thánh mẫu cưỡi kim nhãn đà đi tới từ phía xa, quát lên: “Khương Tử Nha, Thái Ất Chân Nhân cũng đã thua trong tay ta, ngươi đang tới chịu chết sao?”
Khương Tử Nha uy nghiêm quát: “Hỏa Linh thánh mẫu, bản tọa vốn không muốn tính toán với ngươi, tại sao ngươi lại không biết thiên thời, dám nghịch thiên, bản tọa chỉ có thể trấn áp ngươi ở đây.”
“Nói khoác không biết ngượng! Ngươi đã không tự hiểu được thì ta sẽ giúp ngươi.”
Hỏa Linh thánh mẫu vung tay, ba ngàn đầu hỏa long bổ nhào về phía Khương Tử Nha, hỏa diễm nóng rực đập vào mặt.
Khương Tử Nha vuốt râu mỉm cười, lúc vọt tới trước mặt, toàn bộ đầu hỏa long đều tự động trở nên nhạt màu rồi xuyên qua cơ thể của Khương Tử Nha, sau đó phòng ra đằng sau.
Mấy người Thái Ất Chân Nhân, Đại Thế Chí, Dương Tiễn và Na Tra đều biến sắc, không hay rồi!
Ầm ầm...
Tiếng va chạm vang lên sau lưng Khương Tử Nha, Thái Ất Chân Nhân, đám người Dương Tiễn, Na Tra và Đại Thế Chí đều bị hỏa long đánh cho không kịp trở tay, hỏa diễm ngập trời, tiếng rồng ngâm và tiếng quát chói tai liên tục vang lên.
Nam nhân chân chính sẽ không quay đầu nhìn vụ nổ, Khương Tử Nha mỉm cười đi về phía trước, trực tiếp bước lên sông lớn, đạp nước đi về phía trước.
Hỏa Linh thánh mẫu nhìn Khương Tử Nha với ánh mắt đầy kinh ngạc, tại sao hỏa long lại xuyên qua thân thể hắn? Rốt cuộc hắn đã sử dụng tà pháp gì?
Chương 497: Khương Tử Nha trầm luân trong mộng
Ngao Bính từ đằng xa bay tới, hưng phấn hét lớn: “Khương sư thúc, đừng chạy!”
Sau đó hắn nhanh chóng xẹt qua không trung, đánh về phía Khương Tử Nha.
Khương Tử Nha đưa một ngón tay ra, Phương Thiên Họa Kích lập tức đâm vào ngón tay nhưng lại khó tiến thêm.
Ngao Bính lơ lửng giữa không trung, cả kinh kêu lên: “Làm sao có thể?”
Khương Tử Nha bình thản nói: “Con sâu con kiến cũng dám vi phạm thiên uy!” Ngón tay nhẹ nhàng bắn ra. Ầm! Ngao Bính bay ngược trở về như đạn đại bác.
Rầm rầm! Trên mặt đất xẹt qua một vết nứt, đất đá tung bay.
“Rống!” Một đầu Thần Thú bay ra từ trong Ân Thương Đại Doanh, nó rất giống thỏ, hai tai dài nhọn, thân phủ lân giáp kim mao, cái miệng to như chậu máu mở ra để lộ hai chiếc răng cương thi nhọn hoắt, tiếng rống khát máu và hung tợn kia chính là của con kim mao cương thi thể tiến hóa cuối cùng.
“Nghiệt súc cũng dám làm càn!” Khương Tử Nha gầm thét, tay áo vung lên. Ầm! Tiếng rống của kim mao lập tức ngắt quãng.
Ầm! Nó bị nện ra xa tạo thành một cái hố sâu.
Ở phía sau, Dương Tiễn bức lui hỏa long, nỉ non nói: “Đây là dị thú do Đại huynh biến thành? Ta chưa từng nhìn thấy nó.”
Na Tra thở hồng hộc, bất mãn nói: “Sư thúc đang mơ thấy gì vậy?”
Ở bên cạnh, Thái Ất Chân Nhân vân đạm phong khinh nói: “Hẳn là mơ thấy mình đã biến thành một tôn đại năng giả!”
Đại Thế Chí vừa cười vừa nói: “Tâm hắn lớn bao nhiêu thì trong mộng cảnh sẽ mạnh bấy nhiêu.”
Phía trước sông lớn, Hỏa Linh thánh mẫu đưa tay kết ấn, sau đó quát lên: “Minh Phủ âm u, Hoàng Tuyền mênh mông, tiên thần khó độ, quỷ quái bất phù!”
Ầm! Nước sông dưới chân Khương Tử Nha lập tức biến thành Hoàng Tuyền chi thủy vàng sẫm, bốn phía Hoàng Tuyền Hà dâng lên sóng lớn trăm trượng, tạo thành một cái ao vây quanh Khương Tử Nha, trong vòng vây của Hoàng Tuyền chi thủy, Khương Tử Nha nhỏ bé giống như con sâu con kiến.
“Hoàng Tuyền đưa tang!”
Ầm ầm! Sóng nước Hoàng Tuyền cao trăm trượng khép lại, bao phủ lấy Khương Tử Nha, Hỏa Linh thánh mẫu thở dài nhẹ nhõm, hôm nay Khương Tử Nha thật sự có chút quỷ dị nhưng nếu đã bị Hoàng Tuyền chi thủy bao phủ, cho dù hắn có bản lĩnh ngập trời cũng vô dụng.
“Phúc sinh Vô Lượng Thiên Tôn! Hỏa Linh, ngươi chỉ là một con sâu con kiến cũng dám mạo phạm thiên uy.” Một tiếng hét uy nghiêm vang lên.
Dưới sự bao phủ của Hoàng Tuyền chi thủy, vô số kim quang bắn tung tóe, kim quang xuyên qua Hoàng Tuyền chi thủy, hà đạo lập tức nổ tung, Hoàng Tuyền chi thủy cuồn cuộn đổ xuống Ân Thương tựa như diệt thế chi uy ngập trời đang bao phủ lấy đại doanh Ân Thương trong nháy mắt.
Vô số binh sĩ Ân Thương kêu gào giãy giụa trong trận hồng thủy Hoàng Tuyền, hai người Văn Trọng và Thân Công Báo cũng bị xoáy nước Hoàng Tuyền thôn phệ.
Thân ảnh Khương Tử Nha hiện lên trên trời cao, hắn ngồi xếp bằng tại hư không, phía sau là thần luân to lớn chiếu rọi chư thiên, bên trong thần luân giống như tinh hà phồn điểm, lại giống như thái sơ khai tích chi cảnh đang diễn dịch Thái Cực biến hóa, bát quái lưu chuyển và ngũ hành sinh khắc chí lý.
Âm thanh to lớn của Khương Tử Nha vang vọng trong thiên địa: “Hỏa Linh thánh mẫu, ngươi đã biết tội của mình chưa?”
Hỏa Linh thánh mẫu đang giãy giụa trong trận hồng thủy Hoàng Tuyền cuồn cuộn, bất cứ lúc nào cũng có thể bị cuốn trôi, nàng ngẩng đầu, phẫn nộ kêu lên: “Khương Tử Nha, ngươi lạm sát người vô tội tất bị trời phạt!”
Khương Tử Nha ngồi xếp bằng bên trên vân sàng, âm thanh uy nghiêm to lớn vang lên: “Ta chấp chưởng ba ngàn Thần Ma Đại Đạo, lời của ta là pháp, việc ta làm là quy, ta chí cao chí quý, ta là trời, các ngươi đều phải thần phục.”
Khương Tử Nha uy nghiêm nhìn xuống đám người đang đứng phía dưới, ánh mắt tập trung vào đám người Thái Ất Chân Nhân và Đại Thế Chí.
Đại Thế Chí mỉm cười. Khương thừa tướng, pháp bảo này của ta rất hữu dụng đúng không?
Khương Tử Nha uy nghiêm nói: “Ta chính là Khai Thiên Tích Địa Chi Chủ của thời không vô tận, được chúng sinh tôn sùng bái lạy, tại sao các ngươi lại kiêu căng không bái?”
Nụ cười trên mặt Đại Thế Chí cứng đờ, khó có thể tin nổi mà nhìn Khương Tử Nha.
Thái Ất Chân Nhân nhíu mày hét lớn: “Khương Tử Nha, ngươi biết ngươi đang nói gì không?”
Khương Tử Nha duỗi tay, sau đó chậm rãi đè xuống, uy nghiêm quát lên: “Quỳ lạy!”
Ầm! Áp lực khổng lồ hạ xuống, đè lên đám người Thái Ất Chân Nhân.
Bịch bịch! Na Tra và Dương Tiễn lập tức quỳ xuống, sau đó cắm Hỏa Tiêm Thương và Tam Tiên Lưỡng Nhân Đao xuống đất để chống lấy thân mình.
Cơ thể của Thái Ất Chân Nhân và Đại Thế Chí lập tức trầm xuống, toàn thân kêu lên ken két, bọn hắn cố gắng kiên trì nhưng toàn bộ thực lực cường đại đều bị áp chế trong cơ thể, sắc mặt cả hai đỏ lên, khắp người run rẩy.
Thái Ất Chân Nhân cắn răng phẫn nộ nói: “Khương Tử Nha, ngươi điên rồi?”
Ở bên cạnh, Đại Thế Chí cũng cắn răng kiên trì: “Hắn không điên mà là đang trầm luân trong mộng, tu vi tâm cảnh của đệ tử Xiển giáo ngươi lại kém như vậy sao?”
“Tại sao ngươi không nói sớm là nó còn có tai hại này? Trước đây Khương Tử Nha cầu tiên không thành, mặc dù không biết tại sao đột nhiên hắn lại tu hành ra thực lực không tệ như vậy nhưng khát vọng của hắn đối với tiên đạo đã trở thành tâm chướng từ lâu.”
“Ta cũng không biết hắn có tâm chướng này!”
“Bịch!”
“Bịch!”
Hai người đồng loạt quỳ một chân trên đất. Ken két! Mặt đất xung quanh nứt ra một cái hố sâu, sau đó lan ra bốn phía giống như mạng nhện.
Chương 498: Huyễn Mộng Châu biến mất
“Ta chính là vị tiên duy nhất trong thiên địa...” Âm thanh to lớn vang lên trong thiên địa.
Bên ngoài thiên địa vạn dặm, đột nhiên thân ảnh Bạch Cẩm hiện lên trong không trung.
Trong tầm mắt của Bạch Cẩm, lấy chiến trường Tây Kỳ và Ân Thương làm trung tâm, trong vòng vạn dặm đều được bao phủ bởi một cỗ ba động kỳ dị tựa như mộng cảnh mịt mù, như thật lại như ảo.
“Mộng cảnh trở thành hiện thực, tiêu tốn nhiều như vậy mà muốn giết Hỏa Linh sao? Sao có thể để ngươi toại nguyện?”
Trong tay Bạch Cẩm hiện lên một cây mộc trượng, là quyền trượng đại biểu cho quyền hành ở Địa Phủ do Bình Tâm nương nương ban tặng lúc trước, mặc dù nó trông giống như một cây gậy gỗ không được tân trang nhưng lại không hề ảnh hưởng đến uy năng vô song của nó.
Bạch Cẩm giơ mộc trượng lên, sau đó đột nhiên ném ra, mộc trượng xẹt qua một đạo quang mang rồi bắn thẳng vào trong chiến trường. Ầm, một đạo U Minh Quỷ Lực bao phủ khắp thiên địa, pháp tắc của Địa Phủ xâm nhập nhân gian, vạn dặm xung quanh lập tức hóa thành quỷ vực nhưng chỉ trong nháy mắt, quỷ vực biến mất, thiên địa khôi phục nguyên trạng.
Sông lớn vỡ đê vẫn đang chậm rãi chảy xuôi, trên bờ sông, Khương Tử Nha đứng thẳng, hắn đang rơi vào trạng thái thất thần.
Sau lưng là đám người Thái Ất Chân Nhân, Đại Thế Chí, Na Tra và Dương Tiễn, toàn bộ đều gọn gàng sạch sẽ, đất đai bằng phẳng.
Thái Ất Chân Nhân lấy lại tinh thần, phẫn nộ quát lên: “Khương Tử Nha!”
Khương Tử Nha hoàn hồn, trong mắt lóe lên vẻ tiếc nuối, thì ra tất cả chỉ là một giấc mộng, nếu như là thật thì tốt biết mấy!
Khương Tử Nha quay người, lập tức nhìn thấy đám người đang nổi giận đùng đùng, hắn gượng cười nói: “Hiểu lầm, sư huynh, đều là hiểu lầm, những thứ vừa phát sinh đều là mộng cảnh, đều là hư ảo.”
Ở bên cạnh, Đại Thế Chí yếu ớt nói: “Ngày nghĩ gì sẽ mơ đó.”
Thái Ất Chân Nhân híp mắt, nắm chặt phất trần, sau đó hung dữ nói: “Mộng do tâm mà ra, Tử Nha sư đệ, có phải từ sâu trong nội tâm, ngươi vẫn luôn muốn vi huynh quỳ lạy ngươi đúng không?”
Khương Tử Nha vội vàng kêu: “Sư huynh, việc này không liên quan đến ta!
Lúc còn tại thế, Văn Vương từng nói mộng cảnh đều là phản, kỳ thực trong lòng sư đệ ta vô cùng tôn trọng sư huynh, sư huynh ngài phải tin tưởng ta!”
Thái Ất Chân Nhân híp mắt nhìn Khương Tử Nha, ngươi đoán xem ta có tin ngươi hay không?
Ở bên cạnh, Đại Thế Chí nghi hoặc nói: “Kì quái, tại sao đột nhiên mộng cảnh này lại giải khai? Khương Thừa tướng, có phải ngươi đã làm gì rồi không?”
Khương Tử Nha lắc đầu: “Ta không làm gì cả! Ta cũng đột nhiên tỉnh lại.”
Đại Thế Chí vội vàng hỏi: “Huyễn Mộng Châu ở đâu?”
Khương Tử Nha nắm tay, ngạc nhiên nói: “Huyễn Mộng Châu không thấy nữa rồi!”
Đám người đều hoài nghi nhìn Khương Tử Nha, lại không thấy ư? Tại sao tất cả pháp bảo đều biến mất khi vào tay ngươi?
Đại Thế Chí chắp tay trước ngực, khom lưng thi lễ, trịnh trọng nói: “Vẫn mong đạo hữu trả lại Huyễn Mộng Châu cho ta, bảo vật này có ý nghĩa rất to lớn đối với Tây Giáo.”
Khương Tử Nha chắp tay thi lễ, sau đó chân thành tha thiết nói: “Đạo hữu, Huyễn Mộng Châu này thật sự không ở chỗ ta, bằng không thì ta không thể tỉnh lại từ trong mộng cảnh được.”
Đại Thế Chí đứng dậy, trong phút chốc không phản bác được, dựa vào tâm cảnh của hắn, nếu không phải ngoại lực can thiệp thì quả thật rất khó để tỉnh lại.
Hiện tại Thái Ất Chân Nhân lại không muốn quản cái gì mà Huyễn Mộng Châu, hắn lạnh giọng nói: “Tử Nha sư đệ, nghe nói lòng cầu đạo của ngươi rất kiên định, vi huynh vô cùng vui mừng, muốn truyền cho ngươi một môn đạo pháp.”
Khương Tử Nha chỉ cảm thấy cả người phát lạnh, gượng cười nói: “Đa tạ sư huynh đã yêu mến, ta cảm thấy bản thân không thích hợp tu đạo, vẫn là thôi đi!”
“Người tu hành há có thể dễ dàng từ bỏ.” Thái Ất Chân Nhân vung tay áo, hai người lập tức biến mất không thấy.
Đột nhiên Dương Tiễn nói: “Sư đệ, sư phụ ngươi thường truyền thụ đạo pháp như thế nào?”
Na Tra ngẩng đầu, ưỡn ngực nói: “Ta vừa học đã có thể hiểu được tất cả các loại đạo pháp, sư phụ ta còn có một Kim Hà đồng tử được người đích thân dạy dỗ.”
Đám người Dương Tiễn và Lôi Chấn Tử bọn đều cùng nhau mặc niệm vì Khương Tử Nha.
…
Trong đại quân Tây Kỳ, đột nhiên Hỏa Linh thánh mẫu đang ngồi xếp bằng trong đại trướng mở to mắt, ngưng trọng nói: “Ta vừa nằm mơ sao? Kỳ lạ, tại sao ta lại mơ một giấc mộng như vậy? Tại sao Khương Tử Nha trong mộng lại cường đại như thế, cổ quái!”
Một lát sau: “Sư tỷ! Sư tỷ!” Tiếng của Ngao Bính truyền tới từ bên ngoài.
“Vào đi!”
Ngao Bính nhanh chân đi vào trong lều vải.
Hỏa Linh thánh mẫu hỏi: “Sư đệ, có việc gì sao?”
“Sư tỷ, vừa rồi toàn bộ binh sĩ trong quân doanh đều lâm vào trong một mộng cảnh quỷ dị, bọn hắn mơ thấy hồng thủy ngập trời cuốn tới, bao phủ toàn bộ quân doanh, bây giờ quân tâm bất ổn, Văn Trọng mời sư tỷ đi nghị sự.”
Ánh mắt Hỏa Linh thánh mẫu ngưng lại: “Tất cả mọi người đều mơ thấy cái này sao? Ngươi cũng nằm mơ thấy sao?”
“Ta và sư huynh đều mơ thấy Khương Tử Nha, hắn trở nên vô cùng lợi hại, ta và sư huynh đều không phải là đối thủ của hắn, thật sự quá kỳ lạ.”
Đột nhiên Hỏa Linh thánh mẫu đứng dậy, ngưng trọng nói: “Đây chắc chắn không phải là mộng, chúng ta đi!” Sau đó nàng bay ra bên ngoài.
Chương 499: Tặng lễ vật cho Bình Tâm nương nương
Trong U Minh thế giới, Bạch Cẩm ôm một quả cầu màu sắc rực rỡ, hấp tấp chạy vào Bình Tâm điện, sau đó dùng dây leo bện một cái đèn lồng và đặt quả cầu ở bên trong, cuối cùng treo trên một cây đại thụ ở trong hoa viên, quả cầu tỏa ra quang mang mờ ảo, điểm xuyết khiến hoa viên trông giống như mộng cảnh mịt mù.
Bình Tâm nương nương vô thanh vô tức xuất hiện trong lương đình ở hoa viên, sau đó mỉm cười nói: “Bạch Cẩm, ngươi đang làm gì?”
Bạch Cẩm bay xuống từ trên cây, vừa cười vừa nói: “Nương nương, ta cảm thấy hoa viên của ngài có chút âm u nên treo thêm một ngọn đèn giúp người, người thích không?”
“Tách!” Hắn búng tay, quang mang mờ mịt lập tức trở nên cường thịnh mấy phần, mơ hồ tản ra đạo vận giục người nhập mộng: “Nương nương, người xem cây đèn này còn có thể điều chỉnh độ sáng.”
Bình Tâm nương nương ngẩng đầu nhìn đằng đăng đang treo trên cây, gật đầu mỉm cười nói: “Rất tốt!”
Sau đó nàng quay người, đi qua một bên rồi ưu nhã ngồi xuống lương đình cạnh bờ hồ.
Bạch Cẩm lập tức đi theo, vừa cười vừa nói: “Nương nương, đã lâu không gặp, đệ tử dày công chuẩn bị cho ngài một kiện lễ vật!”
“Ồ!” Bình Tâm nương nương quay đầu nhìn Bạch Cẩm, hiếu kỳ hỏi: “Lễ vật gì?”
Bạch Cẩm chìa tay, trên hai tay xuất hiện một cái khay vàng hoa lệ, trên khay chèn một cái đêm nhung, trong đệm nhung đặt một cái vương miện lộng lẫy, bốn phía vương miện được nạm bốn viên minh châu, theo thứ tự là Khai Thiên Châu, Tích Địa Châu, Hỗn Nguyên Bảo Châu và Ban Hoàng Châu, tất cả đều lấp lánh quanh mang.
Bốn viên linh châu này chính là tứ thánh linh bảo của Cửu Long Đảo, sau khi tứ thánh của Cửu Long Đảo bại vong trong Phong Thần chi chiến, Khương Tử Nha đã hiến tế chúng cho Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm quỳ một chân trên đất, nâng cao khay rồi cung kính nói: “Nương nương chính là chủ của Địa Phủ, là chúa tể của U Minh, há lại không có vương miện để hiển uy? Đây chính là vương miện do đệ tử trải qua trăm ngàn cay đắng mà thu thập linh bảo, sau đó hao tổn tâm sức luyện chế cho người, khắp tam giới chỉ có một cái, biểu dương uy nghiêm giống như nữ vương của nương nương. Nương nương có thể cho phép đệ tử đeo lên giúp người được không?”
Bình Tâm nương nương nhìn vương miện thủy tinh, tinh xảo lộng lấy khiến người người yêu thích, nàng mỉm cười nói: “Được!”
Bạch Cẩm lập tức đứng dậy, dùng hai tay nâng vương miện rồi tiến lên, sau đó cẩn thận đội lên đầu Bình Tâm nương nương, nếu so sánh với vẻ đẹp lạnh lùng của Nữ Oa nương nương thì Bình Tâm nương nương lại đoan trang và tao nhã hơn mấy phần.
Bình Tâm nương nương cười hỏi: “Như thế nào?”
Bạch Cẩm vội vàng tán thưởng: “Thật sự quá đẹp, vô cùng uy nghi, tất cả tiên nữ và thần nữ trong tam giới đều bị lu mờ trước mặt nương nương.”
Bình Tâm nương nương vung tay, một chiếc vân kính xuất hiện ở trước mặt, bên trong vân kính chiếu rọi dáng vẻ lúc đội vương miện của Bình Tâm nương nương, đoan trang và tao nhã.
Bình Tâm bật cười, nghiêng đầu quan sát khắp nơi, vừa cười vừa nói: “Uy nghiêm chỗ nào chứ?”
Rõ ràng nó có vẻ xinh đẹp và đáng yêu nhiều hơn nhưng bản nương nương lại thích xinh đẹp đáng yêu.
Bình Tâm nương nương phất tay tản vân kính đi, hài lòng nói: “Bạch Cẩm, ngươi phải nhọc lòng rồi.”
Bạch Cẩm vô thức nói: “Không phiền, có thể khiến nương nương vui vẻ là vinh hạnh của đệ tử.”
Bình Tâm nương nương vừa cười vừa nói: “Nếu ngươi đã tới, vậy ở lại với ta một khoảng thời gian, Hình Thiên bọn hắn quá không thú vị.”
Thần sắc Bạch Cẩm khẽ động, hắn nghiêm mặt nói: “Khởi bẩm nương nương, trong Tiệt Giáo còn rất nhiều việc, đệ tử không có thời gian ở lại. Chờ sau Phong Thần lượng kiếp, đệ tử chắc chắn sẽ đến đây bái phỏng.”
Bình Tâm nương nương nhìn Bạch Cẩm, ôn tồn nói: “Tiến vào U Minh thế giới thì Phong Thần lượng kiếp sẽ không liên quan tới ngươi nữa.”
Bạch Cẩm xúc động nói: “Đệ tử xin ghi nhận ý tốt của nương nương nhưng dù sao đệ tử cũng là đệ tử ngoại môn đứng đầu của Tiệt Giáo, sư phụ ta là Thông Thiên giáo chủ, không thể không đánh mà chạy, đệ tử nguyện cùng chiến đấu với sư tôn, cho dù phải chết vạn lần cũng không hối hận.”
Bình Tâm nương nương nói: “Hiếm khi ngươi trọng tình trọng nghĩa như vậy, nếu ngươi đã không muốn ở lại, ta cũng không cưỡng cầu, nhớ chú ý an toàn trong đại chiến, nếu gặp phải cường địch, ngươi có thể trốn vào U Minh thế giới. Trong thế giới của ta, không một ai có thể làm gì được ngươi, Thánh Nhân đích thân tới đây cũng không được.”
Bạch Cẩm trịnh trọng cúi đầu rồi xúc động nói: “Đa tạ nương nương.”
Bạch Cẩm lại ở với Bình Tâm nương nương một khoảng thời gian, sau đó mới cáo từ rời đi.
Bạch Cẩm ra khỏi Bình Tâm Điện, vừa hay nhìn thấy Hình Thiên không đầu đang nhanh chân đi tới. Hắn cởi trần, trên cổ vẫn còn đang nổi bong bóng máu, trong U Minh thế giới hắc ám, trông hắn thật sự có chút đáng sợ.
Bạch Cẩm hữu nghị gật đầu với Hình Thiên, Hình Thiên không nói một lời mà đi thẳng vào Bình Tâm Điện.
Bạch Cẩm nhỏ giọng thầm thì: “Không có đầu còn đi lung tung khắp nơi, máu chạy đầm đìa như vậy, nhỡ dọa đến tiểu bằng hữu thì phải làm sao? Cho dù không dọa được tiểu bằng hữu thì dọa đến hoa cỏ cũng không hay! Không sợ vết thương trần trụi kia bị nhiễm trùng sẽ sưng lên sao?”
Bước chân Hình Thiên ngừng lại, hắn lập tức quay người, hai vú phồng to trừng Bạch Cẩm.
Thân ảnh Bạch Cẩm lóe lên, sau đó vội vàng biến mất không thấy.


