Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 125

  Bích Tiêu và Quỳnh Tiêu hai tay chống nạnh, đồng thanh hô: "Không thể bỏ qua!"

  "Xiển Giáo các ngươi giết hàng trăm đệ tử Tiệt Giáo ta, bôi nhọ uy danh của Tiệt Giáo ta, sao ta có thể bỏ qua cho các ngươi?"

  Bích Tiêu và Quỳnh Tiêu hai tay chống nạnh, đồng thanh hô: "Không thể bỏ qua!"

  Giọng nói của ba người văng vẳng trong thiên địa.

  Quảng Thành Tử thừa biết chắc chắn là không thể nào tránh được trận chiến này, hắn quát: "Đúng là nữ tử hung ác, các ngươi đã nhập kiếp thì đừng trách hôm nay sư huynh vô tình."

  Vân Tiêu nói: "Đừng nói huênh hoang nữa, có bản lĩnh thì tới phá trận đi!"

  Hình chiếu trên đại trận biến mất, cát vàng cuồn cuộn.

  Quảng Thành Tử trầm giọng nói: "Tây Giáo đạo hữu, chư vị sư đệ, chúng ta đi tìm hiểu đại trận này của bọn hắn thôi!

  Tử Nha sư đệ, ngươi đi mời Nhiên Đăng lão sư đến đây."

  Khương Tử Nha vội vàng đáp: "Vâng!"

  Chúng Kim Tiên của Xiển Giáo và hai người Di Lặc, Dược Sư của Tây Giáo cùng đi vào trong Cửu Khúc Hoàng Hà Trận. Chỉ riêng danh tên tuổi của một đại đội chấp pháp thôi đã chẳng khác gì một ngọn thần sơn đè nặng trong lòng mọi người, những người khác không dám lơ là.

  Mọi người bước vào cánh cửa đại trận, thời không lập tức chuyển dời đưa bọn hắn đến thế giới tràn ngập cát vàng, một dòng hoàng hà khổng lồ uốn lượn giữa thiên địa, ở giữa hoàng hà có một Bát Quái Trụ sừng sững, Tam Tiêu đang đứng trên Bát Quái Trụ.

  Chúng Tiên Phật chẳng nói chẳng rằng, bắt đầu tấn công Tam Tiêu, thần thông thuật pháp lấp lóe.

  Tay Bích Tiêu run lên, Kim Giao Tiễn phóng ra. Grao! Hai con Hoàng Kim Giao Long đan chéo đầu đuôi lao tới. Ầm... mọi thuật pháp mạnh mẽ đều bị cắt bỏ vỡ tung.

  "Trúng!" Quỳnh Tiêu hung hăng quát, Lục Mục Châu bắn ra, ánh sáng chợt lóe lên.

  "Á!" Phổ Hiền Chân Nhân hét lên thảm thiết, đồng thời che hai mắt rơi khỏi đám mây.

  Vân Tiêu vung tay lên, hoàng hà chảy chậm lập tức chảy xiết. Ào ào, cửu khúc uốn lượn tạo thành một cái phễu trên to dưới nhỏ, dưới đáy phễu lấp lánh kim quang.

  Phổ Hiền ngã khỏi đám mây rơi vào trong biển cát và bị biển cát nuốt chửng. Một khác sau hắn xuất hiện trong Cửu Khúc Hoàng Hà, vừa xoay tròn vừa đáp xuống, hóa thành một bức sa điêu rơi bộp xuống trước Bát Quái Trụ, đứng cạnh Cụ Lưu Tôn.

  Quảng Thành Tử thấy Vân Tiêu hung hăng như thế, vừa mới khai chiến đã trừ khử Phổ Hiền, nhất thời hắn vừa kinh ngạc vừa tức giận bèn hét to: "Vân Tiêu, ngươi cậy đại trận chi uy mà xỉ nhục tiên của Xiển Giáo ta, hôm nay ta nhất định sẽ không bỏ qua."

  Thấy Quảng Thành Tử cầm Phiên Thiên Ấn đánh tới, Vân Tiêu lạnh lùng quát: "Quảng Thành Tử, đừng nói ngươi là Kích Kim Chung Thủ Tiên đứng đầu Ngọc Hư Cung, nếu gặp trận của ta cũng khó giải nạn."

  Quảng Thành Tử bật cười ha hả: "Ta đã phạm giới, sao lại nói đến giải nạn? Định là tiền căn, sao lại trái thiên ý? Nay ta phạm sát giới, dù hối hận cũng không kịp."

  Phiên Thiên Ấn bị ném ra, biến thành kích cỡ như ngọn núi nhỏ giáng xuống Vân Tiêu.

  "Xiển Giáo Thủ Đồ đúng là danh hiệu hoành tráng. Hôm nay ta bắt ngươi, để xem ngươi còn oai phong thế nào!"

  Vân Tiêu vung tay lên, trong Cửu Khúc Hoàng Hà Trận tỏa kim quang, một chiếc kim đấu bay ra. Kim đấu sáng chói, không rõ dáng vẻ, thi triển thần uy bên trong Cửu Khúc Hoàng Hà Trận, gió cát hỗ trợ. Vô số Kim Tiên của Xiển Giáo và đám người Di Lặc của Phật Giáo rơi vào trong đại trận, nhất thời ngẩng ngơ như say như dại.

  Mãi lâu sau gió tản cát ngừng, trước Bát Quái Đài lại có thêm mười mấy bức thạch điêu với dáng vẻ khác nhau. Đám người Quảng Thành Tử, Di Lặc cũng không may mắn thoát khỏi, người nào người nấy đều bày ra vẻ mặt đau khổ.

  Trên Cửu Khúc Hoàng Hà Trận xuất hiện hình chiếu cảnh tượng nhóm Quảng Thành Tử đứng trong đại trận chịu gió thổi cát đánh.

  Trong đội quân Tây Kỳ, Cơ Phát hoảng sợ nói: "Không ngờ tất cả tiên trưởng đều bị vây khốn, phải làm sao đây?"

  Khương Tử Nha nhìn thạch điêu trong hình chiếu với dáng vẻ tiếc nuối. Lúc nãy khi biết người tới là đại đội chấp pháp Tiệt Giáo, bọn hắn đã chuẩn bị sẵn sàng nhưng tiếc là vẫn chưa để lại cho bần đạo một món pháp bảo nào! Thế này thì bảo mình còn có thể làm thế nào chứ?

  Văn Trọng cười sang sảng: "Lão thất phu Khương Tử Nha kia, hôm nay là ngày đại phá Tây Kỳ các ngươi, khiến lũ vô liêm sỉ các ngươi bỏ mạng tại nơi này. Đánh trống xuất kích!"

  Tùng tùng tùng! Tiếng trống vang lên.

  Đại quân Ân Thương vừa hò hét vừa liều mạng xông về phía Tây Kỳ, âm thanh giết chóc vang trời.

  Khương Tử Nha vội vàng phất tay: "Truyền lệnh lui binh!"

  Coong coong coong! Trong tiếng chiêng ngân vang, hậu quân của đại quân Tây Kỳ chuyển thành tiền quân, mấy vạn binh lính vắt chân lên cổ chạy thục mạng vào trong đại doanh, động tác thuần thục có trật tự. Đại quân Ân Thương truy kích không ngừng, Văn Trọng giận dữ luôn miệng chửi mắng bên ngoài đại doanh Tây Kỳ.

  ...

  Trong soái trướng Tây Kỳ, Cơ Phát nhìn Khương Tử Nha bằng ánh mắt trông mong: "Á phụ, người có thể thi triển đại pháp trấn áp ba tiên cô kia không? Giống như đám Kim Bằng, Khổng Tuyên lúc trước ấy."

  Khương Tử Nha húng hắng ho một tiếng, nói một cách uyển chuyển: "Khởi bẩm Vương Thượng, không bột đố gột nên hồ, hai bàn tay trắng thì lập công kiểu gì?"

  "Haiz, vậy bây giờ phải làm sao mới được?"

  "Vương Thượng đừng lo, ta đã bảo Long Tu Hổ đi mời Nhiên Đăng lão sư, lão sư đến nhất định có thể hàng phục ba vị tiên cô."

  Cơ Phát cạn lời, Nhiên Đăng á? Chín là Phó giáo chủ của Xiển Giáo đấu với bất kỳ đối thủ nào cũng ngang cơ ấy hả? Kim Bằng, Khổng Tuyên, Ô Vân Tiên, Triệu Công Minh, hình như hắn chẳng hàng phục được ai, mặc dù không bị người ta hàng phục nhưng tạo cảm giác hắn chỉ xuất hiện cho có, chẳng có tí tác dụng nào.

  Chương 511: Nhiên Đăng tiếp tục bại trận

  Mười ngày sau, một đám tường vân bay lơ lửng trên đại doanh Tây Kỳ. Trên tường vân, Long Tu Hổ dắt một con hươu thong thả đi tới, Nhiên Đăng Đạo Nhân đang cưỡi trên lưng hươu.

  Tường vân từ từ bay xuống, Long Tu Hổ dắt hươu đáp xuống doanh địa.

  Đám người Cơ Phát, Khương Tử Nha bước đến nghênh đón.

  Khương Tử Nha vội vàng chắp tay thi lễ: "Bái kiến lão sư!"

  Nhóm Cơ Phát, Lý Tịnh cũng chắp tay bái lạy, cung kính hô: "Cung nghênh tiên sư!"

  Trên Mai Hoa Lộc, Nhiên Đăng đạo nhân chậm rãi cất lời: "Là đại trận cấp độ nào mà có thể vây khốn đám người Quảng Thành Tử?"

  Khương Tử Nha không dám giấu giếm, trả lời đúng sự thật: "Là đại đội chấp pháp Tiệt Giáo tới, tên là Vân Tiêu, đồng hành còn có hai vị tiên cô tên Bích Tiêu, Quỳnh Tiêu."

  Sắc mặt Nhiên Đăng thoáng biến đổi, hắn cười khẽ: "Đại đội chấp pháp Tiệt Giáo cũng phân chia mạnh yếu. Trước kia có Kim Cô Tiên, ngoại trừ Kim Cô khiến người ta tán thưởng, bản lĩnh cũng bình thường thôi.

  Nếu Vân Tiêu đạo hữu toàn tâm toàn ý với đại trận thì có lẽ bản lĩnh không đủ, ta sẽ đi gặp nàng."

  Khương Tử Nha lập tức mừng rỡ nói: "Lão sư và đệ tử có cùng suy nghĩ."

  Nhiên Đăng cưỡi Mai Hoa Lộc đi tới trước đại trận rồi cất cao giọng hô: "Mời đạo hữu hiện thân gặp mặt."

  Trên Cửu Khúc Hoàng Hà Trận hiện ra hình chiếu. Trong hình chiếu, Tam Tiêu nương nương đứng trên Bát Quái Trụ nhìn xuống Nhiên Đăng.

  Nhiên Đăng lên tiếng: "Vân Tiêu đạo hữu, Bích Tiêu đạo hữu, Quỳnh Tiêu đạo hữu, ta thấy các ngươi đều là người thanh tu không nhiễm nhân quả, tại sao các ngươi lại bày binh bố trận ở đây cản trở Tây Kỳ thuận thiên ứng mệnh?"

  Vân Tiêu nói thật to: "Nhiên Đăng đạo nhân, hôm nay ta bày trận này vì ngươi dạy người trong môn hạ bôi nhọ đạo của ta một cách quá đáng, lại còn dùng thủ đoạn lén lút muốn hại tính mạng của Đại huynh ta. Vì vậy ta mới có ý nghĩ bày trận phân cao thấp với các ngươi. Bây giờ đệ tử Xiển Giáo, đệ tử Tiệt Giáo và đệ tử Tây Giáo đều lọt vào trong trận, khó mà cứu vãn, ngươi định đến phá trận hả?"

  Nhiên Đăng mỉm cười nói: "Đạo hữu nói sai rồi! Ký tên trên 'Phong Thần Bảng', tự ngươi ở trong cung sao lại không biết tuần hoàn chi lý? Từ xưa tới nay tạo hóa luôn phục thủy chu lưu. Đệ tử Tiệt Giáo các ngươi đã được định trước sẽ như thế, vốn vô duyên với tiên thể nên mới gặp kiếp nạn này."

  Bích Tiêu giận dữ quát: "Nhiên Đăng, đừng khua môi múa mép! Đệ tử Tiệt Giáo ta vô duyên với tiên thể, còn đệ tử Xiển Giáo các ngươi thì có phải không?"

  Quỳnh Tiêu hét lên: "Nhiên Đăng, trong lượng kiếp phân cao thấp bằng đạo hạnh, có bản lĩnh thì hãy đi phá đại trận của ta."

  "Chuyện này có gì khó đâu!" Nhiên Đăng cưỡi Mai Hoa Lộc đi đến Cửu Khúc Hoàng Hà Trận, lại còn ngâm nga hát: "Hai mái chẻ ngôi, Càn Khôn nhị sắc, đạo phục đen, Bạch Hạc cưỡi mây.

  Tiên phong đạo cốt, hà thải xuất hiện.

  Linh quang trên đỉnh xa nghìn trượng, đủ mọi tấm lòng.

  Cửu Phản Kim Đan không kể, tu thành Thánh thể thấu hiểu thần linh.

  Khách trên Linh Tựu Sơn vốn chỉ Nhiên Đăng."

  Nhiên Đăng tiến vào trong Cửu Khúc Hoàng Hà Trận, đại trận lập tức khởi động, từng dòng hoàng hà ầm ầm dội tới nhấn chìm Nhiên Đăng.

  Linh Cữu Đăng trên đỉnh đầu hắn dương dương tự đắc trong đại trận. Ở nơi ánh đèn rọi tới, toàn bộ cát vàng phía trước đều mất hết lực lượng, rơi ào ào xuống bên dưới.

  Trên Bát Quái Đài, Vân Tiêu chìa tay, tức thì một thanh Tiên Kiếm xuất hiện trong lòng bàn tay nàng. Nàng lên tiếng: "Bích Tiêu, Quỳnh Tiêu, các ngươi chủ trì đại trận, ta đi gặp Nhiên Đăng."

  Bích Tiêu và Quỳnh Tiêu đồng thanh đáp: "Vâng!"

  Vân Tiêu giậm chân đi ra khỏi Bát Quái Đài, giẫm lên gió cát đi đến chỗ Nhiên Đăng rồi nói: "Ta đã nghe nói Nhiên Đăng đạo hữu là Tiên Thiên Ma Thần chi tôn từ lâu, hôm nay oan gia ngõ hẹp, mong sư huynh vui lòng chỉ giáo."

  "Được thôi! Được thôi!" Nhiên Đăng tươi cười đáp lại vài tiếng, sau đó lấy ra Lượng Thiên Xích tấn công.

  Vân Tiêu chém một kiếm, kiếm quang màu tím lấp lánh như tử nguyệt nện về phía Nhiên Đăng.

  Nhiên Đăng đánh một đòn tỏa ra màu vàng đậm, trông như một cột thiên trụ nghiêng đổ.

  Ầm! Trong đại trận vang lên tiếng nổ mạnh, cát vàng dấy lên sóng lớn.

  Mọi người ở bên ngoài có thể trông thấy bên trong Cửu Khúc Hoàng Hà Trận phát ra từng đạo ánh sáng, cát vàng liên tục nổ tung, đại trận ầm ầm chấn động.

  Đám người Khương Tử Nha nhìn đại trận với tâm trạng lo lắng, có phải Nhiên Đăng tiên sư cũng không địch lại hung uy của đối phương hay không? Chắc là tỉ lệ năm năm nhỉ!

  Ba ngày sau Nhiên Đăng đầu bù tóc rối chạy ra khỏi Cửu Khúc Hoàng Hà Trận, tọa kỵ Bạch Lộc cũng mất, trên người có vết máu mờ, rõ ràng là hắn đã bị thương.

  Trên người Nhiên Đăng chợt lóe sáng, khôi phục dáng vẻ gọn gàng sạch sẽ. Tiếp đó hắn đáp xuống trước đại doanh Tây Kỳ.

  Khương Tử Nha vội vàng hỏi: "Lão sư, tình hình thế nào?"

  Nhiên Đăng đạo nhân nghiêm nghị nói: "Bản lĩnh siêu phàm."

  Cơ Phát bên cạnh cất tiếng hỏi: "Tiên sư có cách nào phá trận không?"

  Nhiên Đăng lắc đầu, giọng điệu nặng nề: "Quả thật đại trận này rất hung ác, ngay cả ta cũng thiếu chút nữa đã chìm sâu trong đại trận."

  Khương Tử Nha lộ rõ vẻ khó tin: "Lẽ nào hết cách thật ư?"

  Nhiên Đăng lắc đầu mà không nói gì.

  Chương 512: Nhiên Đăng tìm gặp Chuẩn Đề

  Ở một nơi khác, Tam Tiêu trở về trong Ân Thương Thành, Văn Trọng thấy bắt được rất nhiều đệ tử của Ngọc Hư trong 'Cửu Khúc Hoàng Hà Trận', lại còn đẩy lui được Nhiên Đăng bèn mở tiệc chúc mừng.

  Sau khi tham dự tửu yến, Tam Tiêu trở về trang viên mà Văn Trọng chuẩn bị cho các nàng. Ba người vừa mới đi vào trang viên thì trông thấy trong đó có một thân ảnh đứng chắp tay, ngẩng đầu bốn mươi lăm độ ngắm bầu trời đêm.

  Vân Tiêu kinh ngạc thốt lên: "Sư huynh!"

  Bích Tiêu và Quỳnh Tiêu cũng vội vàng chắp tay thi lễ: "Bái kiến sư huynh!"

  Bạch Cẩm xoay người lại rồi mỉm cười hỏi: "Có xảy ra biến cố gì không?"

  Vân Tiêu lắc đầu: "Không ạ, môn hạ đệ tử của Xiển Giáo và Tây Giáo đều bị ta phong ấn ngũ giác, trấn áp trong Cửu Khúc Hoàng Hà Trận. Nhiên Đăng đến cũng đấu với một trận, cuối cùng hắn chạy thoát, nhưng chẳng có gì không ổn hết."

  Bích Tiêu cười khanh khách: "Nhiên Đăng bị sư tỷ đánh cho té khói!"

  Quỳnh Tiêu bên cạnh xen lời: "Rõ ràng là chạy trối chết."

  Bạch Cẩm bật cười ha hả: "Ba vị sư muội không ai địch nổi, ta đã thấy hết."

  Vân Tiêu nở nụ cười dè dặt rồi hỏi: "Sư huynh, lần này ngươi đột nhiên đến đây phải chăng đã xảy ra biến cố gì?"

  Bạch Cẩm trầm giọng nói: "Cũng bởi vì quá bình thường nên ta hơi lo lắng. Hôm nay ta tới đây vì muốn đưa cho các ngươi một món bảo vật hộ thân." Hắn chìa tay, tức thì một đồng kim tiền vàng óng ánh xuất hiện trong lòng bàn tay. Nó phe phẩy đôi cánh nhỏ bay vòng vòng trên lòng bàn tay hắn.

  Vân Tiêu reo lên đầy thích thú: "Lạc Bảo Kim Tiền!"

  Bạch Cẩm giơ tay lên, Lạc Bảo Kim Tiền bay ra rồi hạ cánh lên trâm cài tóc của Vân Tiêu, đu đưa lên xuống như một món trang sức.

  Vân Tiêu vươn tay sờ Lạc Bảo Kim Tiền, giọng nói đong đầy cảm kích: "Cảm ơn sư huynh!"

  Bạch Cẩm mỉm cười gật đầu: "Lạc Bảo Kim Tiền này là mẫu tiền đứng đầu trong thiên địa, trong đó chứa pháp tắc giao dịch.

  Lúc ta làm sư phụ của Thiên Hoàng Phục Hy, ta đã dùng Lạc Bảo Kim Tiền làm bản mẫu để phổ biến tiền đồng khắp Nhân tộc, từ nay về sau Lạc Bảo Kim Tiền được khí vận của Nhân tộc gia trì.

  Sau đó ta lại tế luyện bằng vô số công đức, có thể hiến tế công đức để thu vô số pháp bảo thần thông, có thể hóa giải pháp thuật nguyền rủa sau lưng, tuy không phải vạn pháp bất xâm song cũng có thể gọi là hộ thân chí bảo. Ngươi hãy mang theo nó bên người như một món bảo vật hộ thân."

  Vân Tiêu lại chắp tay thi lễ lần nữa, xúc động nói: "Cảm ơn sư huynh!"

  

  "Không cần nói cảm ơn, ta là sư huynh của ngươi ắt phải bảo vệ sự an toàn của ngươi. Nhớ là không được chủ quan!" Bạch Cẩm lại dặn dò thêm một câu.

  "Ừm, ta sẽ cẩn thận."

  Vân Tiêu đứng dậy, sau đó cất lời: "Sư huynh, ta phải tước bỏ tam hoa trên đỉnh đầu đệ tử Tây Giáo vào lúc nào?"

  "Lúc nào cũng được. Sư thúc ra tay với Công Minh sư đệ trước, chỉ cần ngươi không giết đệ tử Tây Giáo thì không sao."

  "Nếu ta giết bọn hắn thì sao?"

  Bạch Cẩm liếc nhìn Vân Tiêu, nghiêm nghị nói: "Thánh Nhân tính sổ, đến lúc đó ta cũng không thể bảo vệ ngươi."

  Vân Tiêu nói khẽ: "Ta hiểu rồi."

  "Các ngươi cẩn thận để ý nhé, nếu có gì bất thường thì có thể đến Đông Hải tìm ta bất cứ lúc nào." Trước mặt Bạch Cẩm xuất hiện một tấm gương. Hắn bước một bước đi vào trong tấm gương, mặt gương nổi gợn sóng rồi biến mất không còn tăm hơi.

  Tam Tiêu nương nương cùng chắp tay thi lễ, sau đó đứng dậy, ai về phòng người nấy.

  ...

  Ở một nơi khác, sau khi Nhiên Đăng nếm trải trận pháp, hắn càng nghĩ càng cảm thấy Cửu Khúc Hoàng Hà Trận lợi hại, chỉ dựa vào bản thân mình thì khó có thể phá trận.

  Đêm khuya hắn ngồi xếp bằng nhập định trong một túp lều lớn, nhắm mắt hồi tưởng lại chỗ huyền ảo của Cửu Khúc Hoàng Hà Trận. Trong lúc tâm thần hoảng hốt, hắn rơi vào trạng thái tịch diệt cấp độ sâu, tâm thần chìm trong bóng tối tĩnh mịch.

  Trong bóng tối có một đốm kim quang lấp lánh, tâm thần của Nhiên Đăng xuyên qua cánh cửa kim quang tiến vào một thế giới mới. Trong thế giới ấy tràn đầy nước biển, trên mặt biển có vạn đóa hoa sen.

  Nhiên Đăng giẫm lên hoa sen đi về phía trước, hắn đi một bước là trong hoa sen lại có kinh văn lưu chuyển và tỏa ra ánh sáng.

  Cuối cùng Nhiên Đăng đi tới trước một đóa kim liên, hắn vừa chắp tay thi lễ vừa hô: "Bái kiến giáo chủ!"

  Kim Liên từ từ nở bung, một người trẻ tuổi tuấn mỹ mặc bạch y ngồi xếp bằng trong đó. Hắn khẽ mỉm cười: "Nhiên Đăng đạo hữu, đã lâu không gặp."

  Nhiên Đăng ngồi xếp bằng trên bông sen đối diện Chuẩn Đề rồi hỏi: "Giáo chủ gọi ta đến đây vì chuyện gì vậy?"

  Chuẩn Đề Thánh Nhân cảm khái: "Mộng do tâm sinh, lúc này Mộng Cảnh Thế Giới đã biến đổi." Hắn ngẩng đầu nhìn lên trên.

  Nhiên Đăng cũng ngẩng đầu nhìn lên phía trên, chỉ thấy thiên không trong Mộng Cảnh Thế Giới mây đen cuồn cuộn, hắc khí dâng trào, tràn ngập uy áp nặng nề.

  Chuẩn Đề ôn tồn hỏi: "Nhiên Đăng đạo hữu gặp khó khăn sao? Ngươi có thể tâm sự với ta, mặc dù đây chỉ là huyễn cảnh trong mơ không có pháp lực thần thông, nhưng kiến thức và bản thể của ta là độc nhất vô nhị, có thể suy xét giúp ngươi đôi điều.

  Nhiên Đăng bất đắc dĩ nói: "Không giấu gì giáo chủ, Vân Tiêu trong đại đội chấp pháp Tiệt Giáo bày Cửu Khúc Hoàng Hà Trận bắt rất nhiều môn nhân của Xiển Giáo và Tây Giáo, ngay cả ta cũng suýt bị bắt, hiện tại không có hi vọng phá trận."

  Chương 513: Tam Bảo Kim Liên

  Chuẩn Đề trầm ngâm giây lát rồi lên tiếng: "Bên trong Cửu Khúc Hoàng Hà Trận ấn tam tài, đảo ngược tứ tượng, một khi trận thành sẽ tự tạo ra một thế giới, ít ai dưới giáo chủ có thể phá giải."

  Hai mắt Nhiên Đăng chợt sáng ngời: "Giáo chủ biết đại trận này, vậy ngài có thể chỉ cách phá trận không?"

  "Hàng nghìn biến hóa, hàng vạn thuật pháp đều có thể dùng lực phá giải."

  Nhiên Đăng tiếc nuối: "Ta không đủ lực thì làm gì được."

  Chuẩn Đề trầm tư chốc lát, bất chợt cất lời: "Lục Áp có một pháp bảo tên là Tam Bảo Kim Liên có tác dụng kỳ diệu có thể hàng phục Vân Tiêu, ngươi có thể đi mời hắn giúp đỡ."

  Đôi mắt Nhiên Đăng sáng bừng lên, hắn mừng rỡ nói: "Thật sao?"

  Chuẩn Đề mỉm cười, bông sen khổng lồ khép cánh lại bọc Chuẩn Đề trong đó.

  Nhiên Đăng chắp hai tay trước ngực thi lễ, tỏ lòng cảm kích: "Tạ ơn giáo chủ!"

  Trong đêm khuya, Nhiên Đăng đi ra khỏi lều rồi xé không gian rời đi.

  Sáng sớm hôm sau, Nhiên Đăng và Lục Áp đón ánh mặt trời trở về từ phương Tây.

  Trong đại doanh Tây Kỳ, Nhiên Đăng triệu tập đám người Khương Tử Nha, Cơ Phát đến tập hợp.

  Lục Áp vừa nhìn thấy Khương Tử Nha là nghĩ ngay đến Đinh Đầu Thất Tiến Thư bị thiệt hại của mình, tức thì sắc mặt xanh mét, không tươi tỉnh chút nào.

  Khương Tử Nha hỏi với vẻ kinh ngạc: "Lục Áp đạo hữu, sao ngươi lại tới đây?"

  Nhiên Đăng giới thiệu: "Lục Áp đạo hữu có một món pháp bảo có thể phá Cửu Khúc Hoàng Hà Trận, ta cố ý mời hắn đến giúp chúng ta pháp trận."

  Cơ Phát cảm kích nói: "Tạ ơn tiên trưởng!"

  Pháp bảo ư? Ánh mắt Khương Tử Nha sáng lấp lánh, hắn hỏi: "Không biết đó là pháp bảo gì?"

  Đám người Cơ Phát, Lý Tịnh cũng nhìn Lục Áp.

  Lục Áp lạnh lùng cất lời: "Không nói cho ngươi."

  Khương Tử Nha hậm hực: "Đạo hữu có ý gì? Ngươi khinh thường Xiển Giáo ta sao? Hay là ngươi cảm thấy bần đạo thèm muốn pháp bảo của ngươi?"

  "Tự ngươi biết rõ." Lục Áp nhìn Nhiên Đăng và nói: "Đạo hữu, ta muốn đi gặp tam tiên cô kia."

  Nhiên Đăng thoáng do dự chốc lát mới gật đầu: "Cũng được! Ta đi cùng ngươi."

  Hai người Nhiên Đăng và Lục Áp cùng đi vào Cửu Khúc Hoàng Hà Trận, phá cát vàng ngợp trời đi tới trước Bát Quái Trụ. Tam Tiêu đứng trên Bát Quái Trụ.

  Bích Tiêu cầm Kim Giao Tiễn trong tay, giọng điệu hả hê: "Nhiên Đăng, mấy ngày trước ngươi vừa mới thất bại phải chạy trốn, thế mà bây giờ còn dám tới. Ngươi tìm trợ thủ à?"

  Quỳnh Tiêu đắc ý nói: "Cho dù ngươi có hàng vạn thủ đoạn, hàng nghìn bản lĩnh cũng chẳng có tác dụng gì trong Cửu Khúc Hoàng Hà Trận của ta đâu."

  Nhiên Đăng vừa vuốt râu vừa nói: "Ba vị tiên cô đừng ngộ nhận, hồng hoang có rất nhiều người tài giỏi, sao lại không có biện pháp nào khắc chế các ngươi? Bây giờ các ngươi hủy đại trận vẫn chưa muộn đâu!"

  "Bớt nói nhảm, thể hiện bản lĩnh đi!" Bích Tiêu ném Kim Giao Tiễn trong tay ra, hai đạo kim quang giao nhau giữa không trung, nhanh như lưu quang.

  Thân ảnh của Nhiên Đăng và Lục Áp chợt lóe sáng rồi biến mất tại chỗ. Ầm ầm! Cát bụi bay mù mịt, hai khe nứt vừa nhỏ vừa dài xuất hiện trong biển cát bên dưới.

  Grao! Gru! Hai con Giao Long mày vàng lật tung biển cát, đầu đuôi giao nhau, xông tới tấn công Nhiên Đăng.

  Quỳnh Tiêu vung tay lên, Lục Mục Châu lướt qua không trung tạo thành hai đạo thải quang rực rỡ bắn về phía đôi mắt của Lục Áp.

  Lục Áp vung tay áo, ánh sáng mặt trời xuất hiện, thải quang rực rỡ lập tức bị cản lại, bắn ngược trở về.

  Lục Áp đi lên không trung, lớn tiếng nói: "Ta đã nghe đồn Vân Tiêu tiên tử phi phàm từ lâu, hôm nay gặp mặt mong ngươi vui lòng chỉ giáo!"

  "Bích Tiêu, Quỳnh Tiêu, các ngươi chủ trì đại trận."

  "Vâng, Đại tỷ!"

  Vân Tiêu bước ra khỏi Bát Quái Đài, tay cầm Tiên Kiếm tấn công Lục Áp, thân như tử vân vút qua không trung, đâm một kiếm thủng thiên khung. Tuy nàng là nữ tử nhưng kiếm thế sắc bén lạ thường, lộ rõ vẻ sắc bén.

  Đồng tử của Lục Áp co rụt lại, chuông báo động réo vang trong lòng. Nàng vung tay áo, trường bào trên người biến thành vũ y màu vàng.

  Một tiếng 'xoẹt' bén nhọn vang lên, trường kiếm cứa qua vũ y màu vàng, ngay sau đó lông vũ bay lả tả.

  Lục Áp kêu rên, ánh mắt kinh sợ. Thực lực thật đáng sợ, không thể chống cự. Một đạo kiếm quang màu tím đẩy Lục Áp ra xa, rơi bộp vào trong hoàng sa hà rồi bị lưu sa hà nuốt chửng.

  Bùm! Cát vàng trên thiên không lập tức nổ tung, ngọn lửa vàng phun từ trong cát vàng tung tóe ra ngoài, một con Tam Túc Kim Ô lao ra khỏi biển cát như vầng thái dương treo lơ lửng giữa trời.

  Vân Tiêu bật cười ha ha: "Tiểu Đạo Nhi!" Nàng dứt khoát xông thẳng tới tấn công Tam Túc Kim Ô.

  Tam Túc Kim Ô vung hai cánh, Đại Nhật Chân Hỏa ngưng tụ thành từng vị Yêu Thần Pháp Tướng chạy băng băng trong hư không, liều mạng xông về phía Vân Tiêu.

  Vân Tiêu vẫy tay, Cửu Khúc Hoàng Hà trong đại trận Hà ầm ầm chuyển động, tất cả Yêu Thần Pháp Tướng ngưng tụ từ Thái Dương Chân Hỏa bay về phía Cửu Khúc Hoàng Hà, rơi vào trong Hoàng Hà Trận rồi trôi theo sa hà, thoắt cái đã biến mất không còn tăm hơi.

  Thanh Tiên Kiếm màu tím trong tay Vân Tiêu rời khỏi tay, xoay cực nhanh và xé tan bão cát lao vọt về phía Đại Nhật Kim Ô hệt như mũi khoan.

  Ầm! Lửa bắn tung toét, Tam Túc Kim Ô lại bay ngược ra ngoài lần nữa. Hắn phun ra một ngọn lửa màu vàng, đồng thời phát ra tiếng kêu 'chiếp' đầy đau đớn.

  "Đạo hữu đừng hung hăng như thế!" Nhiên Đăng đạo nhân vung một thước về phía Vân Tiêu.

  Chương 514: Văn Tiêu bị trấn áp

  Vân Tiêu xoay người vung tay áo, mây trôi cuốn theo cát bụi tạo thành thiên địa chi uy đáng sợ nghịch thiên sinh ra, ngăn cản uy áp của một thước từ Nhiên Đăng. Một bên là cát vàng đầy trời, một bên là ánh sáng màu vàng đậm lấp lánh tạo nên hai bán cầu đối lập, giằng co không ngừng.

  Ở đằng xa, Tam Túc Kim Ô chợt lóe sáng rồi hóa thành Lục Áp với sắc mặt ửng hồng. Hắn vươn tay ra, một chiếc hồ lô bằng ngọc xuất hiện, quầng sáng màu đỏ của Tam Hỏa trên hồ lô lưu chuyển, cực kỳ phi phàm.

  Lục Áp mở hồ lô ra, trong hồ lô bắn ra bạch quang. Một thanh phi đao xuất hiện trong bạch quang, đao dài ba tấc, trên đó có mặt mũi.

  Lục Áp hét to: "Mời bảo bối xoay người!" Phi đao lập tức hóa thành một mũi nhọn màu trắng chém phá bão cát ngợp trời, áp sát Vân Tiêu.

  Tiên Kiếm trong tay Vân Tiêu lập tức xuất hiện. Nàng đâm một kiếm, mũi kiếm đối đầu với mũi nhọn, một gợn sóng dao động sắc bén cuốn phăng tất cả.

  Rầm! Lượng Thiên Xích xẻ toạc bão cát lao tới, Vân Tiêu nhẹ nhàng bay lùi lại, khí tức bất ổn.

  Lục Áp mừng thầm, cơ hội tốt đây! Hắn duỗi tay chộp Vân Tiêu.

  Lạc Bảo Kim Tiền trên đỉnh đầu Vân Tiêu chợt lóe sáng, khôi phục dáng vẻ ban đầu.

  Một đám khí cơ bị Lục Áp chộp vào tay, chủ yếu là Lạc Bảo Kim Tiền, xen lẫn một ít khí cơ của Vân Tiêu.

  Vân Tiêu bay là là trên Bát Quái Trụ, tay kết ấn chỉ lên trên. Ầm ầm! Đại trận chuyển động, Cửu Khúc Hoàng Hà xoay tròn bao phủ toàn bộ không gian đại trận, giáng xuống Nhiên Đăng và Lục Áp.

  Nhiên Đăng cuống quít la lên: "Lục Áp, đi mau!" Hắn quay đầu sang, đâu còn thân ảnh của Lục Áp nữa? Hắn đã hóa thành cầu vồng rời đi từ lâu rồi.

  Nhiên Đăng không biết nói gì hơn. Kim Ô có thể sống sót trong hoàn cảnh thập tử nhất sinh, vậy mà mình còn lo lắng cho hắn! Lúc này Nhiên Đăng cũng biến thành một cơn gió mát lạnh chuồn mất.

  Vân Tiêu giận dữ quát to: "Nhiên Đăng, chạy đi đâu? Hôm nay ta sẽ khiến Xiển Giáo các ngươi chết cả lũ tại đây."

  Hỗn Nguyên Kim Đấu xuất hiện trên không trung đại trận, trên to dưới nhỏ, trong cái miệng to phun ra vô số kim quang phủ khắp trận đại chiến.

  Nhiên Đăng bị kim quang ép hiện thân. Hắn cầm Lượng Thiên Xích, tức giận hét to: "Vân Tiêu, ngươi thật sự không nể tình chút nào sao?"

  Bát Quái Trụ đã ẩn vào trong đại trận, giọng nói lớn của Vân Tiêu vang vọng khắp bốn phương tám hướng: "Nhiên Đăng, chuyện đã đến nước này, Tiệt Giáo ta và Xiển Giáo các ngươi còn tình nghĩa gì đáng nhắc tới?"

  "Vân Tiêu, ngươi đã nói vậy thì đừng trách ta vô tình!" Nhiên Đăng nhìn Vân Tiêu rồi hét lên: "Ta dùng chiếc quan tài này chôn ngươi muôn đời!" Chuẩn Thánh chi uy bộc phát toàn bộ.

  Ầm ầm! Đột nhiên trong Cửu Khúc Hoàng Hà Trận quỷ quyệt xuất hiện một chiếc quan tài cổ bằng đá màu đen, một chiếc Linh Cữu Đăng dựng trên quan tài cổ tỏa ra ánh sáng màu lục u tối, soi rọi thế giới trong trận pháp tràn ngập cát vàng.

  Ở bên ngoài, Cơ Phát dẫn theo đám người Khương Tử Nha sốt ruột chờ đợi trước đại doanh Tây Kỳ, chỉ sợ viện binh chẳng dễ gì mới mời tới cũng bị trấn áp.

  Trong lúc chờ đợi, bọn hắn chỉ cảm thấy trước mặt lóe sáng kim quang, Lục Áp đạo quân đã xuất hiện trước mặt mọi người. Hắn vươn tay gỡ lọn tóc dài buông xõa bên tai, tuấn mỹ phiêu dật, không nhiễm bụi trần.

  Cơ Phát vội vàng hỏi với dáng vẻ mong chờ: "Tiên trưởng, đã thành công rồi ư?"

  Lục Áp gật đầu cười khẽ: "Tuy Vân Tiêu có bản lĩnh không tệ nhưng cũng khó thoát khỏi pháp thuật của ta. Chắc chắn là lần này ta có thể giúp Võ vương điện hạ phá Cửu Khúc Hoàng Hà Đại Trận kia."

  Cơ Phát trịnh trọng chắp tay thi lễ, giọng nói đong đầy vui mừng: "Tạ ơn tiên trưởng!"

  Khương Tử Nha hỏi: "Đạo hữu, Nhiên Đăng lão sư đâu rồi?"

  Lục Áp nhìn về phía đại trận, xúc động nói: "Đạo hữu Vân Tiêu bất chợt trở nên hung ác, Nhiên Đăng đạo hữu cao thượng đã ngăn cản Vân Tiêu giúp ta, cũng tiện cho ta thoát khỏi thi pháp.

  Nhưng các vị đạo hữu cứ yên tâm, với đạo hạnh của Nhiên Đăng đạo hữu thì chỉ mình Vân Tiêu nhỏ yếu không thể giữ chân hắn, bần đạo rất tin tưởng hắn."

  Rắc... rắc! Chốc lát sau, trên đại chiến trong Cửu Khúc Hoàng Hà xuất hiện từng vết nứt, mọi người cùng nhìn đại trận với ánh mắt đong đầy mừng rỡ. Lẽ nào Cửu Khúc Hoàng Hà Đại Trận sắp sụp đổ?

  Bùm! Bỗng nhiên đại trận nứt ra một cái khe, vô số gió cát phun từ trong khe nứt ra ngoài. Long Tu Hổ và Vũ Cát cuống quít cản trước người Cơ Phát, các tướng lĩnh trong đó cũng lấy tay áo che mặt, khom lưng chật vật chống chọi với gió cát điên cuồng.

  Gió cát cấp tốc cuốn sạch cả đại doanh Tây Kỳ, binh lính sợ hãi thét to, đại doanh Tây Kỳ lập tức hỗn loạn.

  Đột nhiên có một hắc ảnh lóe lên trong gió cát. Á! Ngay sau đó một tiếng hét thảm thiết vang lên.

  Đại trận được tu bổ đã khôi phục, gió cát dừng lại, cát bụi bên trong đại doanh Tây Kỳ không còn chạm tới chân trần.

  Phì phì! Long Tu Hổ phun ra một ngụm cát. Hắn cúi đầu nhìn rồi lập tức la lên đầy hoảng sợ: "Thừa tướng, thừa tướng, ngài bị làm sao vậy?"

  Cơ Phát cũng được đám Lý Tịnh đỡ dậy, đang lau cát bụi trên mặt thì trông thấy Khương Tử Nha đang nằm trong cát bụi, bên cạnh có một cây thước màu vàng, bị vỡ đầu chảy máu, máu nhuộm cát dưới người hắn thành màu đen sẫm.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận