Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 126

  Cơ Phát cuống quít nói: "Á phụ! Long Tu Hổ, Vũ Cát mau đến đỡ á phụ dậy."

  Long Tu Hổ vung tay, một cái cáng cứu thương lập tức xuất hiện trên mặt đất.

  Hai người Long Tu Hổ và Vũ Cát bước đến khiêng Khương Tử Nha lên cáng cứu thương.

  Khương Tử Nha thì thào rên rỉ: "Ta, ta không sao. Mau... mau thu hồi bảo vật."

  Long Tu Hổ thu Lượng Thiên Xích lại, trầm giọng nói: "Thừa tướng, ta đưa ngài về nghỉ ngơi."

  Vũ Cát chỉ lên trời, thốt lên đầy kinh ngạc: "Mau nhìn kìa, xuất hiện biến hóa rồi!"

  Mọi người cùng nhìn về phía đại trận, chỉ thấy trên đại trận hiện ra một hình chiếu. Trong hình chiếu, Tam Tiêu nương nương đứng trên Bát Quái Đài, Cửu Khúc Hoàng Hà to lớn chảy lững lờ, bên dưới lại có thêm một bức thạch điêu là Nhiên Đăng đạo nhân. Trên tay hắn không có thứ gì hết, ngực cắm một thanh Tiên Kiếm.

  Lục Áp hít sâu một hơi, không ngờ trong đại trận Vân Tiêu lại hung ác như vậy, ngay cả Nhiên Đăng cũng không thể trốn thoát.

  Đám người Cơ Phát cũng sinh lòng sợ hãi. Bọn hắn biết bản lĩnh của Nhiên Đăng, trước đây hắn đánh với Kim Bằng, Khổng Tuyên, Ô Vân Tiên, Triệu Công Minh đều hòa, tuy không đánh thắng nhưng cũng chưa từng bị bắt. Vậy mà lần này hắn gặp một nữ tiên lại bị bắt, còn bị đâm một kiếm vào ngực. Thật là đáng sợ!

  Vân Tiêu lạnh lùng cất lời: "Đệ tử của Tây Giáo và Xiển Giáo bắt nạt Tiệt Giáo ta quá đáng, lại còn xỉ nhục đại đạo của ta, bôi nhọ thanh danh của ta. Hôm nay ta sẽ chặt đứt đạo đồ của các ngươi, dập tắt uy phong của các ngươi để phô bày uy danh của Tiệt Giáo."

  Vân Tiêu sử dụng Hỗn Nguyên Kim Đấu, một đạo kim quang nhanh như điện bao phủ lên Di Lặc, Dược Sư và Đại Thế Chí bên dưới. Bức tượng ba người từ từ dâng lên rồi tiến vào trong cánh cửa lớn, sa vào trong đó như say như dại.

  Hỗn Nguyên Kim Đấu tỏa ra kim quang, chín bông hoa sen mọc trong Hỗn Nguyên Kim Đấu. Kim đấu vừa dịch chuyển, bên trong lập tức vang lên ba tiếng gào thảm thiết, hoa sen nát bấy chỉ trong nháy mắt, ngũ khí hỗn tạp mênh mông cuồn cuộn tràn ra. Di Lặc, Dược Sư và Đại Thế Chí rơi từ trong cửa xuống, đập bộp lên biển cát bên dưới làm mặt đất chao đảo.

  Một vào một ra chém tam hoa trên đỉnh, loại bỏ ngũ khí trong lồng ngực, chặn Nê Hoàn Cung trên đỉnh, trăm triệu năm khổ tu chẳng còn gì.

  Bên ngoài đại trận, Lục Áp hoảng sợ thốt lên: "Không ngờ nàng có thể chém tam hoa, phế bỏ ngũ khí."

  Cơ Phát cuống quít ra lệnh: "Rút lui, mau rút về!"

  Long Tu Hổ và Vũ Cát khiêng Khương Tử Nha nhanh chóng chạy vào trong đại doanh. Những người khác cũng hoảng loạn chạy vào trong đại doanh Tây Kỳ.

  Sau khi trở về đại doanh Tây Kỳ, ai ai cũng sợ hãi bất an. Ba vị nữ tiên này hung ác thật đấy, còn hung ác hơn các thành viên khác trong đại đội chấp pháp. Nữ nhân thật đáng sợ!

  Khương Tử Nha nghỉ ngơi một lúc, trên đầu quấn vải trắng. Hắn ra khỏi đại trướng đi về phía soái trướng.

  Hắn vừa mới bước vào trong soái trướng đã trông thấy Cơ Phát trên ghế chủ vị, các tướng lĩnh Tây Kỳ như Lý Tịnh ngồi bên dưới, Lục Áp đứng ở giữa.

  Thấy Khương Tử Nha đi vào, Cơ Phát vội vàng đứng dậy nói: "Á phụ, sao người không dưỡng thương trong lều mà lại ra đây."

  Khương Tử Nha ho sặc sụa, giọng nói đong đầy lo lắng: "Ta không sao. Cửu Khúc Hoàng Hà Trận vẫn còn đó, sao ta có thể nghỉ ngơi?

  Các sư huynh, sư điệt của ta vẫn ở trong Cửu Khúc Hoàng Hà Trận, chưa rõ sống chết khiến bần đạo vô cùng lo lắng."

  Cơ Phát trấn an: "Á phụ cứ yên tâm, Lục Áp tiên trưởng đã có cách đối phó với tiên tử kia, chắc chắn có thể cứu được chư vị tiên trưởng của Xiển Giáo và Tây Giáo."

  Khương Tử Nha nhìn Lục Áp và hỏi: "Không biết đó là cách gì?"

  Lục Áp đứng ở trung tâm đại doanh, nhìn quanh bốn phía: "Pháp bảo của ta lấy Quy Y Tam Bảo chi ý là Phật, Pháp, Tăng."

  Cơ Phát tò mò hỏi: "Phật, Pháp, Tăng là gì?"

  "Tất cả Phật là Phật bảo, tất cả kinh là pháp bảo, tất cả kẻ tu hành là tăng bảo.

  Ta lấy một đám khí cơ của Vân Tiêu trồng trong Tam Bảo Pháp Liên, lúc Pháp Liên mở ra cũng là ngày Vân Tiêu cưỡi kim liên tới Tây phương. Đến lúc đó chúng ta không phá Cửu Khúc Hoàng Hà Trận thì nó cũng tự sụp đổ."

  Cơ Phát vui vẻ vỗ tay: "Được lắm! Vậy thì làm phiền tiên trưởng."

  Lục Áp gật đầu, xoay người đi ra ngoài. Khi đi ngang qua Khương Tử Nha, hắn khẽ hừ mũi.

  Khương Tử Nha vểnh râu trợn mắt vì tức giận, nhất thời đầu càng đau hơn. Chẳng phải ta chỉ hiến tế một món linh bảo của ngươi thôi sao? Có đến mức phải hẹp hòi như thế không?

  Lục Áp dựng một chiếc lều khác ở bên cạnh doanh trướng của Cơ Pháp rồi trồng Tam Bảo Kim Liên, cẩn thận trông chừng cả ngày lẫn đêm đề phòng Khương Tử Nha lấy trộm. Tên Khương Tử Nha đáng chết thèm muốn biết bao nhiêu pháp bảo của Tây Giáo ta, nào là Băng Phách Thần Châu, nào là Ảo Mộng Thần Châu, nào Đinh Đầu Thất Tiến Thư, bất cứ pháp bảo nào rơi vào tay hắn đều một đi không trở lại.

  ...

  Trong Cực Lạc Thế Giới, Tiếp Dẫn nén giận gầm lên: "Tam Tiêu to gan dám phế thu hành của đám Di Lặc."

  Chuẩn Đề nói: "Vân Tiêu đã chém tam hoa ngũ khí của Di Lặc, Đại Thế Chí, Dược Sư thì phải lấy thân đền bù."

  Một hình chiếu xuất hiện trước mặt Chuẩn Đề. Trong hình chiếu, Lục Áp ngồi xếp bằng trước một lu nước niệm tụng kinh văn, nước trong lu trong vắt gợn sóng lăn tăn, một bông sen mới lấp ló góc nhọn.

  Chuẩn Đề vươn tay chạm vào màn ảnh, tốc độ sinh trưởng của hoa sen lập tức nhanh hơn, từng cành lá trồi ra đu đưa. Một đạo Phật luân nở rộ ở chỗ nụ hoa, loáng thoáng có tiếng ngâm xướng vọng ra từ trong Phật luân.

  Chương 516: Vân Tiêu kỳ lạ

  Bảy ngày sau Bích Tiêu vội vã trở về Tam Quang Tiên Đảo đến trước Điểu Sào trong màn đêm. Nàng nôn nóng gọi: "Sư huynh, sư huynh, ngươi ở đâu?"

  Trên cánh cửa Điểu Sào phát ra ánh sáng thất thải lăn tăn tỏ ý cửa đã mở.

  Bích Tiêu lập tức băng qua sóng dao động chạy vào trong Điểu Sào.

  Trong Điểu Sào lúc đêm khuya, từng vì sao to lớn lơ lửng trên đỉnh đầu tựa như đứng giữa tinh không. Sao rải rác đầy trời, chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới, lãng mạn và duy mĩ biết bao!

  Bạch Cẩm đang ngồi ở dưới bầu trời sao, cầm một cây ngọc trượng dài màu trắng óng ánh trong tay, cẩn thận chạm trổ.

  Hắn đặt ngọc trượng xuống rồi tươi cười hỏi: "Sư muội, sao ngươi lại trở về giờ này?"

  Bích Tiêu lập tức trả lời với tâm trạng bất an: "Sư huynh, hình như Đại tỷ của ta xảy ra chuyện rồi!"

  Ánh mắt Bạch Cẩm chợt đóng băng: "Chuyện gì vậy? Hôm qua ta thấy nàng vẫn bình thường, không có gì bất ổn."

  Bích Tiêu sốt sắng nói: "Sư huynh, từ sau khi đại chiến với Nhiên Đăng và Lục Áp lần trước, dạo này sư tỷ thường xuyên có một số hành vi kỳ quái."

  "Hành vi gì?"

  "Lúc thì ta phát hiện sư tỷ vừa nhón hoa vừa cười, lúc thì ta bắt gặp sư tỷ nhìn đám binh lính bằng ánh mắt thương hại. Sáng nay sư tỷ còn thả hết gà vịt chuẩn bị nấu cơm về núi rừng, bảo là chúng quá đáng thương. Hiện giờ sư tỷ ngày càng kỳ lạ, cứ như... cứ như là..."

  Bạch Cẩm nghiêm mặt tiếp lời: "Cứ như là đệ tử Tây Giáo."

  Bích Tiêu gật đầu như giã tỏi, tỏ ý tán thành: "Đúng là như thế!" Nàng vội vàng nói: "Sư huynh, ngài mau đi cùng ta xem sao, e là sư tỷ đã trúng kế của Tây Giáo."

  Bạch Cẩm vung tay lên, một tấm gương xuất hiện trước mặt. Hắn đứng dậy nói bằng giọng nặng nề: "Ngươi đi theo ta!" Hắn bước một bước đi vào trong tấm gương.

  Bích Tiêu lập tức đi theo vào trong tấm gương không chút do dự. Tấm gương bỗng thu nhỏ lại rồi biến mất dạng.

  Trong Ân Thương Thành, Vân Tiêu bị Quỳnh Tiêu quấn lấy, bất đắc dĩ ngồi trong một gian đại điện.

  Hai người ngồi đối diện nhau, mắt to trừng mắt nhỏ.

  Đột nhiên trong phòng xuất hiện một tấm gương, Bạch Cẩm và Bích Tiêu lần lượt bước từ trong gương ra, sau đó tấm kính biến mất không còn tăm hơi.

  Vân Tiêu và Quỳnh Tiêu cùng đứng dậy chào hỏi: "Bái kiến sư huynh!"

  Bạch Cẩm cũng chắp tay thi lễ, đồng thời nở nụ cười nhẹ: "Chào sư muội." Hắn âm thầm quan sát Vân Tiêu.

  Sau khi ba người đứng lên, Vân Tiêu áy náy nói: "Làm phiền sư huynh phải đi một chuyến, ta không bị làm sao hết, chẳng qua là do Quỳnh Tiêu và Bích Tiêu lo lắng về đại kiếp, lo lắng quá mức nên mới tâm thần không yên, tự hù dọa mình."

  Bạch Cẩm vừa cười vừa nói: "Vân Tiêu, ngươi nên vui mới phải, tình tỷ muội sâu nặng như thế thật khiến người ta hâm mộ."

  Vân Tiêu mỉm cười gật đầu.

  Bích Tiêu thúc giục: "Sư huynh, ngài mau kiểm tra cho sư tỷ nhanh xem có phải nàng trúng kế của Tây Giáo không."

  Bạch Cẩm cẩn thận quan sát Vân Tiêu, hình như không có gì bất thường cả, thế nhưng cả Bích Tiêu lẫn Quỳnh Tiêu đều cảm thấy Vân Tiêu hơi lạ cũng không phải nói bừa, trong đại kiếp cẩn thận đến mấy cũng không quá.

  Bạch Cẩm trầm ngâm chốc lát rồi nói: "Phiền Bích Tiêu sư muội chuẩn bị cho ta một căn phòng, ta sẽ ở đây mấy hôm."

  Bích Tiêu gật đầu lia lịa, mừng rỡ reo lên: "Được! Cảm ơn sư huynh!" Nàng lập tức xoay người chạy ra ngoài.

  Lại thêm bảy ngày trôi qua, hoa sen đã nở một nửa, biểu hiện của Vân Tiêu càng thêm rõ ràng, ngay cả chính bản thân nàng cũng cảm thấy mình có điểm bất thường, hiển nhiên là nàng đã trúng chiêu.

  Bạch Cẩm và Tam Tiêu tụ họp trong một gian cung điện ở Ngũ Long Quan.

  Hạo Thiên Kính đứng sững sừng trong đại điện, Vân Tiêu đang đứng trước Hạo Thiên Kính. Trong gương, toàn thân Vân Tiêu toát ra khí chất thánh khiết, giữa trán có một đóa hoa sen lấp lóe như ẩn như hiện, tỏa ra Phật quang.

  Bạch Cẩm phất tay thu hồi Hạo Thiên Kính rồi nhìn Vân Tiêu.

  Vân Tiêu đứng đó với sắc mặt khó coi, trịnh trọng chắp tay thi lễ: "Sau này xin nhờ sư huynh chăm sóc tốt cho Bích Tiêu, Quỳnh Tiêu." Sau đó nàng đứng lên sải bước đi ra ngoài.

  "Sư muội, ngươi đi đâu thế?"

  Vân Tiêu dừng bước, giọng nói vừa lạnh lùng vừa nghiêm túc: "Ta đi phá hủy Tây Kỳ, chém giết Lục Áp."

  Nàng cất giọng âm u: "Nếu như sau này chúng ta trở thành kẻ địch, mong sư huynh đừng nể tình."

  Bích Tiêu và Quỳnh Tiêu bên cạnh đau lòng thốt lên: "Đại tỷ!"

  Bạch Cẩm cạn lời, sao lại làm như sinh ly tử biệt thế? Thân ảnh hắn chợt lóe sáng rồi cản trước Vân Tiêu: "Sư muội, không đến mức ấy đâu, chẳng phải chỉ là một đóa kim liên thôi sao? Hãy xem vi huynh phá hủy nó."

  "Sư huynh, kim liên có ảnh hưởng tới ta chắc chắn là Thánh Nhân đích thân ra tay."

  "Ngươi hãy ngồi yên cho ta kiểm tra xem rốt cuộc đối phương có âm mưu gì, cũng tiện phá giải."

  Bích Tiêu và Quỳnh Tiêu lập tức bước đến, mỗi người kéo một cánh tay Vân Tiêu lôi nàng về phía sau.

  "Đại tỷ, ngài mau ngồi xuống đi, đừng gây thêm rắc rối cho sư huynh."

  "Đại tỷ, nhất định là sư huynh có thể cứu ngài. Cho dù sư huynh không thể cứu ngài thì vẫn còn sư phụ không phải sao?"

  Vân Tiêu nở nụ cười bất đắc dĩ, ngồi xuống ghế nhìn Bạch Cẩm với đôi mắt xinh đẹp.

  Bạch Cẩm cũng tìm một chỗ ngồi xuống, nhắm hai mắt lại, tâm thần liên hệ với tế đàn Thần Ma. vừa lừa gạt vừa dọa nạt nó nghe ngóng nội tình về Tam Bảo Kim Liên từ chỗ Khương Tử Nha.

  Chương 517: Tiếp nhận ván cờ của Thánh Nhân

  Trong cung điện, Bạch Cẩm mở mắt ra rồi nói: "Ta đã biết rõ chuyện này."

  Bích Tiêu và Quỳnh Tiêu nhìn Bạch Cẩm bằng ánh mắt mong chờ.

  Bạch Cẩm chỉ vào Vân Tiêu và bảo: "Đừng kháng cự!"

  Vân Tiêu khẽ gật đầu.

  Giữa kẽ tay Bạch Cẩm phát ra thanh quang bao phủ Vân Tiêu. Nàng thả lỏng tâm thần, không hề kháng cự.

  Trong thanh quang, trên người Vân Tiêu xuất hiện khí cơ dồi dào như đám mây cuồn cuộn, bên cạnh còn hiện ra một đạo khí cơ màu vàng, đó là bảo khí của Lạc Bảo Kim Tiền. Lúc này trên khí cơ của Vân Tiêu mọc ra một bông sen tuyệt đẹp.

  Vân Tiêu trầm giọng nói: "Không ngờ lại lấy khí cơ làm dẫn. Sư huynh, sao ngài biết?"

  "Không giấu gì sư muội, vi huynh đã cài một nội ứng trong quân Tây Kỳ, vừa nãy ta đã hỏi hắn."

  Tam Tiêu ngạc nhiên, sư huynh đỉnh thật đấy, còn cài được nội ứng. Là ai nhỉ? Nội ứng có thể biết bí mật cỡ này chắc hẳn thân phận không thấp, nghe nói quan hệ giữa Na Tra và Ngao Bính rất tốt, là hắn hả? Dương Tiễn và Dương Giao là huynh đệ, là Dương Tiễn ư? Từng bóng người lóe lên trong đầu ba người.

  "Nếu đã biết nguyên nhân, vậy thì hãy xem ta cứu sư muội."

  Bạch Cẩm vẫy tay, Lạc Bảo Kim Tiền trên trâm cài tóc của Vân Tiêu lập tức bay ra rồi rơi vào trong tay hắn.

  Vân Tiêu lắc đầu nói: "Sư huynh, vô dụng thôi, nếu dùng khí cơ của ta làm dẫn thì Lạc Bảo Kim Tiền cũng không thu được."

  "Vậy thì chưa chắc!" Bạch Cẩm búng vào Lạc Bảo Kim Tiền rồi bảo: "Đi nào, lấy kim liên về."

  Lạc Bảo Kim Tiền vẫy đôi cánh nhỏ, lập tức bay ra đáp lên khí cơ của Vân Tiêu, vừa vặn cắm kim liên vào trong tiền nhãn.

  Lạc Bảo Kim Tiền bay lên kéo theo kim liên cũng bay lên theo nó, cố gắng bay về đáp lên phát quan của Bạch Cẩm. Đôi cánh nhỏ vỗ vù vù, kim liên cắm rễ trên khí cơ của Bạch Cẩm trong hư ảnh.

  Bạch Cẩm rên khẽ, bỗng dưng toàn thân toát ra khí tứ từ bi phúc hậu.

  Vân Tiêu bỗng đứng bật dậy, vành mắt ửng hồng, sốt sắng nói: "Sư huynh, không thể làm vậy! Ngài đâu cần làm đến mức này!"

  Bích Tiêu cũng sững sờ, vội vàng lên tiếng: "Sư huynh, hãy trồng hoa sen lên người ta! Mau trồng lên người ta này, ta bất chấp!"

  Bạch Cẩm khẽ mỉm cười: "Lục Áp lấy khí cơ của Vân Tiêu trong Cửu Khúc Hoàng Hà Trận, vì bị Lạc Bảo Kim Tiền cản trở nên hắn không chỉ lấy được một ít khí cơ của Vân Tiêu, còn lại đều là bảo khí của Lạc Bảo Kim Tiền. Ta là chủ nhân của Lạc Bảo Kim Tiền, ở bên nó vô số năm, bảo khí của nó đã gắn kết với ta từ lâu. Chỉ vì trước đó Lạc Bảo Kim Tiền ở trên người Vân Tiêu nên bí pháp của Lục Áp mới có thể tác động đến nàng. Bây giờ Lạc Bảo Kim Tiền đã về với ta, đương nhiên là có thể dẫn bí pháp sang người ta, vậy là Vân Tiêu sư muội cũng thoát nạn. Còn các ngươi thì không được."

  Sống mũi cay cay, Vân Tiêu cảm động nói: "Sư huynh, sao ngài phải làm vậy chứ?"

  Bích Tiêu và Quỳnh Tiêu cũng đỏ cả vành mắt, cảm động nhìn Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm nói: "Các ngươi đi đi! Ta tự có tính toán, chỉ một đóa kim liên cỏn con không làm gì được ta đâu."

  Vân Tiêu lập tức sốt sắng bảo: "Sư huynh, ta đưa ngươi về Tiệt Giáo, sư phụ nhất định sẽ cứu ngươi."

  Bích Tiêu cũng vội vàng lên tiếng: "Đúng thế, nhất định là sư phụ có thể cứu sư huynh."

  Quỳnh Tiêu dữ dằn nói: "Nhờ sư phụ báo thù cho sư huynh."

  Tam Tiêu lập tức trào dâng lòng căm phẫn.

  "Không cần làm phiền sư phụ, ta tự có tính toán. Ba vị sư muội, các ngươi đi trước đi!"

  Vân Tiêu cuống lên: "Sư huynh, Thánh Nhân ra tay đó, ngài có thể tính toán gì được?"

  Bích Tiêu kéo cánh tay Bạch Cẩm, ngân dài giọng nói: "Sư huynh!"

  Bạch Cẩm vươn tay gõ đầu nàng: "Làm nũng cũng không được."

  Bích Tiêu bất giác che đầu, đầu vang ong ong, thế mà sư huynh lại gõ đầu mình?

  Bạch Cẩm lập tức hoàn hồn, đối phương không phải nha đầu Long Cát. Hắn hắng giọng nói: "Được rồi, đừng ầm ĩ nữa, các ngươi ra ngoài trước đi, ta tự có tính toán riêng."

  Dưới sự kiên trì của Bạch Cẩm, Tam Tiêu chỉ có thể rời khỏi cung điện. Ầm ầm! Cửa cung điện đóng lại.

  Trước đại điện, Bích Tiêu lo lắng hỏi: "Sư tỷ, giờ phải làm sao đây? Chúng ta có cần quay về tìm sư phụ không?"

  Quỳnh Tiêu cũng gật đầu, kiên quyết nói: "Chúng ta lập tức trở về cầu kiến sư tôn, nhất định phải cứu sư huynh."

  Giọng nói của Bạch Cẩm thình lình vọng ra từ trong cung điện: "Không được tiết lộ chuyện này ra ngoài, nếu không các ngươi coi chừng đó!"

  Vân Tiêu xoay người nhìn cung điện, bất đắc dĩ nói: "Giờ cứ tin tưởng sư huynh trước đã!"

  Bạch Cẩm ngồi xếp bằng trong đại điện. Dưới Thánh Nhân đều là con giun cái dế, nhưng trong đám giun dế cũng có cá thể khác biệt. Có khi là kiến đạn, cắn Thánh Nhân một phát cũng phải đau một lúc lâu, ví dụ như đám người Minh Hà, Hạo Thiên đều là kiến đạn. Có khi là loài mối hợp lực xây tổ cũng khiến Thánh Nhân thấy phiền, ví dụ như Nhân Hoàng. Mà Bạch Cẩm là kiến cưng đáng yêu nhất, đẳng cấp nhất.

  Bạch Cẩm khẽ mỉm cười, ung dung nói: "Sư thúc thân ái, ta tiếp nhận ván cờ của ngài, ngài đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"

  "Hắt xì!"

  "Hắt xì!"

  ...

  Trong tịnh thổ chốn thế ngoại, Chuẩn Đề hắt xì liên tục, vừa xoa mũi vừa thắc mắc: "Ai đang nhớ mình thế nhỉ?"

  Tiếp Dẫn mở mắt ra cười khẽ: "Chúng sinh tụng niệm Phật hiệu, đây là biểu hiện của sự hưng thịnh của Tây Giáo ta."

  Chương 518: Tiếp nhận ván cờ của Thánh Nhân

  Trong cung điện, Bạch Cẩm mở mắt ra rồi nói: "Ta đã biết rõ chuyện này."

  Bích Tiêu và Quỳnh Tiêu nhìn Bạch Cẩm bằng ánh mắt mong chờ.

  Bạch Cẩm chỉ vào Vân Tiêu và bảo: "Đừng kháng cự!"

  Vân Tiêu khẽ gật đầu.

  Giữa kẽ tay Bạch Cẩm phát ra thanh quang bao phủ Vân Tiêu. Nàng thả lỏng tâm thần, không hề kháng cự.

  Trong thanh quang, trên người Vân Tiêu xuất hiện khí cơ dồi dào như đám mây cuồn cuộn, bên cạnh còn hiện ra một đạo khí cơ màu vàng, đó là bảo khí của Lạc Bảo Kim Tiền. Lúc này trên khí cơ của Vân Tiêu mọc ra một bông sen tuyệt đẹp.

  Vân Tiêu trầm giọng nói: "Không ngờ lại lấy khí cơ làm dẫn. Sư huynh, sao ngài biết?"

  "Không giấu gì sư muội, vi huynh đã cài một nội ứng trong quân Tây Kỳ, vừa nãy ta đã hỏi hắn."

  Tam Tiêu ngạc nhiên, sư huynh đỉnh thật đấy, còn cài được nội ứng. Là ai nhỉ? Nội ứng có thể biết bí mật cỡ này chắc hẳn thân phận không thấp, nghe nói quan hệ giữa Na Tra và Ngao Bính rất tốt, là hắn hả? Dương Tiễn và Dương Giao là huynh đệ, là Dương Tiễn ư? Từng bóng người lóe lên trong đầu ba người.

  "Nếu đã biết nguyên nhân, vậy thì hãy xem ta cứu sư muội."

  Bạch Cẩm vẫy tay, Lạc Bảo Kim Tiền trên trâm cài tóc của Vân Tiêu lập tức bay ra rồi rơi vào trong tay hắn.

  Vân Tiêu lắc đầu nói: "Sư huynh, vô dụng thôi, nếu dùng khí cơ của ta làm dẫn thì Lạc Bảo Kim Tiền cũng không thu được."

  "Vậy thì chưa chắc!" Bạch Cẩm búng vào Lạc Bảo Kim Tiền rồi bảo: "Đi nào, lấy kim liên về."

  Lạc Bảo Kim Tiền vẫy đôi cánh nhỏ, lập tức bay ra đáp lên khí cơ của Vân Tiêu, vừa vặn cắm kim liên vào trong tiền nhãn.

  Lạc Bảo Kim Tiền bay lên kéo theo kim liên cũng bay lên theo nó, cố gắng bay về đáp lên phát quan của Bạch Cẩm. Đôi cánh nhỏ vỗ vù vù, kim liên cắm rễ trên khí cơ của Bạch Cẩm trong hư ảnh.

  Bạch Cẩm rên khẽ, bỗng dưng toàn thân toát ra khí tứ từ bi phúc hậu.

  Vân Tiêu bỗng đứng bật dậy, vành mắt ửng hồng, sốt sắng nói: "Sư huynh, không thể làm vậy! Ngài đâu cần làm đến mức này!"

  Bích Tiêu cũng sững sờ, vội vàng lên tiếng: "Sư huynh, hãy trồng hoa sen lên người ta! Mau trồng lên người ta này, ta bất chấp!"

  Bạch Cẩm khẽ mỉm cười: "Lục Áp lấy khí cơ của Vân Tiêu trong Cửu Khúc Hoàng Hà Trận, vì bị Lạc Bảo Kim Tiền cản trở nên hắn không chỉ lấy được một ít khí cơ của Vân Tiêu, còn lại đều là bảo khí của Lạc Bảo Kim Tiền. Ta là chủ nhân của Lạc Bảo Kim Tiền, ở bên nó vô số năm, bảo khí của nó đã gắn kết với ta từ lâu. Chỉ vì trước đó Lạc Bảo Kim Tiền ở trên người Vân Tiêu nên bí pháp của Lục Áp mới có thể tác động đến nàng. Bây giờ Lạc Bảo Kim Tiền đã về với ta, đương nhiên là có thể dẫn bí pháp sang người ta, vậy là Vân Tiêu sư muội cũng thoát nạn. Còn các ngươi thì không được."

  Sống mũi cay cay, Vân Tiêu cảm động nói: "Sư huynh, sao ngài phải làm vậy chứ?"

  Bích Tiêu và Quỳnh Tiêu cũng đỏ cả vành mắt, cảm động nhìn Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm nói: "Các ngươi đi đi! Ta tự có tính toán, chỉ một đóa kim liên cỏn con không làm gì được ta đâu."

  Vân Tiêu lập tức sốt sắng bảo: "Sư huynh, ta đưa ngươi về Tiệt Giáo, sư phụ nhất định sẽ cứu ngươi."

  Bích Tiêu cũng vội vàng lên tiếng: "Đúng thế, nhất định là sư phụ có thể cứu sư huynh."

  Quỳnh Tiêu dữ dằn nói: "Nhờ sư phụ báo thù cho sư huynh."

  Tam Tiêu lập tức trào dâng lòng căm phẫn.

  "Không cần làm phiền sư phụ, ta tự có tính toán. Ba vị sư muội, các ngươi đi trước đi!"

  Vân Tiêu cuống lên: "Sư huynh, Thánh Nhân ra tay đó, ngài có thể tính toán gì được?"

  Bích Tiêu kéo cánh tay Bạch Cẩm, ngân dài giọng nói: "Sư huynh!"

  Bạch Cẩm vươn tay gõ đầu nàng: "Làm nũng cũng không được."

  Bích Tiêu bất giác che đầu, đầu vang ong ong, thế mà sư huynh lại gõ đầu mình?

  Bạch Cẩm lập tức hoàn hồn, đối phương không phải nha đầu Long Cát. Hắn hắng giọng nói: "Được rồi, đừng ầm ĩ nữa, các ngươi ra ngoài trước đi, ta tự có tính toán riêng."

  Dưới sự kiên trì của Bạch Cẩm, Tam Tiêu chỉ có thể rời khỏi cung điện. Ầm ầm! Cửa cung điện đóng lại.

  Trước đại điện, Bích Tiêu lo lắng hỏi: "Sư tỷ, giờ phải làm sao đây? Chúng ta có cần quay về tìm sư phụ không?"

  Quỳnh Tiêu cũng gật đầu, kiên quyết nói: "Chúng ta lập tức trở về cầu kiến sư tôn, nhất định phải cứu sư huynh."

  Giọng nói của Bạch Cẩm thình lình vọng ra từ trong cung điện: "Không được tiết lộ chuyện này ra ngoài, nếu không các ngươi coi chừng đó!"

  Vân Tiêu xoay người nhìn cung điện, bất đắc dĩ nói: "Giờ cứ tin tưởng sư huynh trước đã!"

  Bạch Cẩm ngồi xếp bằng trong đại điện. Dưới Thánh Nhân đều là con giun cái dế, nhưng trong đám giun dế cũng có cá thể khác biệt. Có khi là kiến đạn, cắn Thánh Nhân một phát cũng phải đau một lúc lâu, ví dụ như đám người Minh Hà, Hạo Thiên đều là kiến đạn. Có khi là loài mối hợp lực xây tổ cũng khiến Thánh Nhân thấy phiền, ví dụ như Nhân Hoàng. Mà Bạch Cẩm là kiến cưng đáng yêu nhất, đẳng cấp nhất.

  Bạch Cẩm khẽ mỉm cười, ung dung nói: "Sư thúc thân ái, ta tiếp nhận ván cờ của ngài, ngài đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"

  "Hắt xì!"

  "Hắt xì!"

  ...

  Trong tịnh thổ chốn thế ngoại, Chuẩn Đề hắt xì liên tục, vừa xoa mũi vừa thắc mắc: "Ai đang nhớ mình thế nhỉ?"

  Tiếp Dẫn mở mắt ra cười khẽ: "Chúng sinh tụng niệm Phật hiệu, đây là biểu hiện của sự hưng thịnh của Tây Giáo ta."

  Chương 519: Cầu cứu Đại sư bá

  Chuẩn Đề bất đắc dĩ nói: "Trong lượng kiếp thiên cơ hỗn loạn, mọi việc đều không rõ, thật sự là rất không quen!"

  "Sư đệ, chúng ta tính kế Vân Tiêu như vậy, không biết liệu sư huynh có giận không?"

  Chuẩn Đề khẽ mỉm cười: "Sư huynh cứ yên tâm, Vân Tiêu có ưu tú cỡ nào cũng chỉ là một đứa đệ tử ngoại môn mà thôi, không được truyền dạy Thượng Thanh đạo thống, Thông Thiên sẽ không ra tay đâu."

  "Mong là thế!"

  ...

  Trong cung điện ở Ngũ Long Quan thuộc Ân Thương, Bạch Cẩm ngồi xếp bằng trong cung điện suốt ba ngày, ba tỷ muội Vân Tiêu cũng thấp thỏm chờ đợi ba ngày.

  Trong cung điện, Bạch Cẩm vẫy tay, Hạo Thiên Kính hiện ra trước mặt hắn. Hắn cầm năm tấm ngọc phù trong tay, do dự giây lát rồi lẩm bẩm: "Không được, nếu Bình Tâm nương nương và Nữ Oa nương nương ra tay cùng lúc thì chẳng phải mình sẽ lật xe sao?"

  Hắn vội vàng chộp lại hai tấm ngọc phù rồi ném ra ba tấm ngọc phù khác về phía Hạo Thiên Kính. Chúng vừa mới chạm vào Hạo Thiên Kính, Hạo Thiên Kính lập tức hóa thành một làn sóng dao động, ngọc phù tiến vào trong đó rồi biến mất tăm.

  Bạch Cẩm vội vàng thu hồi Hạo Thiên Kính, sau đó ngồi xếp bằng trong đại điện, chắp hai tay trước ngực, toàn thân toát ra khí tức từ bi hiền hòa, trên trán hiện kim liên.

  Trong Bát Cảnh Cung ở Thủ Dương Sơn, Thái Thượng đang ngồi trong Trà Viên khoan thai thưởng trà. Có Bạch Cẩm tham dự Phong Thần Lượng Kiếp, hai vị đệ đệ cũng không cãi cọ nữa, hết thảy đều nằm trong lòng bàn tay, rất tốt!

  Đột nhiên bên ngoài Bát Cảnh Cung xuất hiện một tấm gương, một tấm ngọc phù bay ra từ trong gương ra, lơ lửng bên ngoài Bát Cảnh Cung.

  Huyền Đô ra khỏi Bát Cảnh Cung, cầm lấy ngọc phù. Hắn thốt lên đầy kinh ngạc: "Là khí tức của Bạch Cẩm sư huynh." Hắn lập tức xoay người sải bước đi vào trong Bát Cảnh Cung.

  Huyền Đô đi vào trong Trà Viên, vừa dâng ngọc phù bằng hai tay vừa cung kính báo cáo: "Sư phụ, tấm ngọc phù này xuất hiện bên ngoài Bát Cảnh Cung, trên đó có khí tức của Bạch Cẩm sư huynh."

  "Bạch Cẩm?" Thái Thượng nghi hoặc, sau đó chợt nói: "Nhất định là hắn hiến kế giúp ta bị Thông Thiên phát hiện, bây giờ đang bị đánh bị phạt nên mới dùng ngọc phù truyền tin."

  Tay áo khẽ vung lên, ngọc phù lấp lóe ánh sáng, trong ánh sáng hiện ra một hình chiếu.

  Trong hình chiếu, Bạch Cẩm ngồi xếp bằng chắp hai tay trước ngực trong một gian cung điện rộng lớn, một đóa kim liên xoay tròn trên đỉnh đầu và tỏa ra vô số Phật quang không ngừng tẩy rửa cơ thể Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm bỗng mở mắt ra, hét lên thảm thiết: "Sư bá cứu ta với!"

  Ánh mắt Thái Thượng Thánh Nhân chợt đóng băng, Huyền Đô bất giác bật thốt: "Là Tây Giáo!"

  Bên trong hình chiếu, Bạch Cẩm cố gắng cầm cự dưới kim liên, ngẩng đầu kêu lên đầy bi thương: "Sư bá, đệ tử biết rõ nỗi khổ tâm muốn giữ tình nghĩa Tam Thanh của người nên chủ động nhập kiếp bôn ba vì sư bá, khuyên nhủ khích lệ các đệ tử có tư chất kém cỏi trong Tiệt Giáo ta nhập kiếp. Nhưng nào ngờ đệ tử nhất thời không tra xét, bị Tây Giáo tính kế, bây giờ rơi vào kiếp nạn, sau này không thể hiếu kính sư bá nữa.

  Sư bá, người đệ tử quan tâm nhất là sư bá, sau này đệ tử tạ thế, không thể đi thỉnh an người và thu thập cây trà cho người được nữa. Đệ tử xin bái biệt lần nữa."

  "Á!" Hắn thét lên thảm thiết vì đau đớn, hình chiếu trở nên méo mó, mờ dần rồi biến mất.

  Huyền Đô cất giọng khó tin: "Sư phụ, sư huynh trúng kế của Tây Giáo."

  Thái Thượng vươn tay phẩy qua tách trà, trong chén trà lập tức xuất hiện một gian đại điện, Bạch Cẩm ngồi xếp bằng trong đại điện, trên trán hiện một đóa kim liên. Quả nhiên hắn đã trúng kế của Tây Giáo.

  Thái Thượng nghĩ đến Bạch Cẩm thuần phác hiền lành đã nhập kiếp bôn ba vì mình, bây giờ hắn trúng kế của Tây Giáo, bị Tây Giáo trấn áp, tức thì trong lòng khó nén lửa giận dâng trào. Bạch Hạc lương thiện thuần khiết là thế, vậy mà Tây Giáo cũng có thể giở thủ đoạn tàn nhẫn. Chuẩn Đề sư đệ được lắm!

  Thái Thượng đứng dậy, lạnh lùng cất lời: "Huyền Đô, lấy Huyền Hoàng Tháp và quải trượng của ta đến đây."

  "Vâng!" Huyền Đô chắp tay thi lễ rồi xoay người sải bước đi ra ngoài.

  Trên Côn Luân Sơn sừng sững, Nguyên Thủy ngồi xếp bằng trên vân sàng thần du hư không, một chuỗi thần niệm phân hóa ra hàng nghìn hàng vạn.

  Đột nhiên bên ngoài Ngọc Hư Cung xuất hiện một chiếc gương, một tấm ngọc phù bay từ trong gương ra rồi lơ lửng bên ngoài Ngọc Hư Cung.

  Bạch Hạc đồng tử ra khỏi Ngọc Hư Cung, duỗi tay cầm lấy ngọc phù. Ồ, là Bạch Cẩm sư huynh hào phóng rộng rãi vàng lấp lánh đấy ư? Hắn lập tức xoay người sải bước chạy vào trong Ngọc Hư Cung.

  Bạch Hạc đồng tử đi tới trước đại điện thuộc Ngọc Hư Cung, vừa dâng ngọc phù bằng hai tay vừa cung kính nói: "Lão gia, bỗng dưng có tấm ngọc phù xuất hiện bên ngoài Ngọc Hư Cung, trên đó có khí tức của Bạch Cẩm sư huynh."

  Trong đại điện Ngọc Hư Cung, Nguyên Thủy Thiên Tôn chậm rãi mở mắt ra, ánh mắt sâu thăm thẳm. Vẫn không lấy được Hỗn Độn Chung, Tam Thanh mình vô duyên với nó thật ư? Hắn kìm nén cảm xúc, sau đó cất lời: "Vào đi!"

  Bạch Hạc đồng tử đi vào đại điện, quỳ xuống bồ đoàn, hai tay nâng ngọc phù lên cao.

  Nguyên Thủy Thiên Tôn chìa tay, ngọc phù nhẹ nhàng bay tới lơ lửng trước mặt hắn. Hắn lên tiếng: "Ngươi ra ngoài trước đi."

  Vâng!" Bạch Hạc đồng tử cung kính bái lạy, sau đó đứng dậy xoay người rời khỏi đại điện.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận