Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 128

  Thông Thiên hừ lạnh một tiếng nói: “Đệ tử khác nghe theo Thiên mệnh, ta sẽ không quản nhiều nhưng ngươi lại dám tính toán Bạch Cẩm, thật sự cho rằng Thông Thiên ta không biết giận sao? Hắn là đệ tử của ta, tất nhiên ta phải đảm bảo hắn bình an.” Thông Thiên tay cầm Thanh Bình Kiếm đứng bên trong hỗn độn, khí độ lăng nhiên ngạo nghễ vô song.

  Chuẩn Đề hơi sững sờ. Bạch Cẩm? Hắn tính toán Bạch Cẩm hồi nào chứ? Chẳng lẽ không phải là Vân Tiêu sao? Trong lòng khẽ động, e là bên trong có vấn đề gì đó, vội vàng kêu lên: “Hai vị sư huynh, hiểu lầm to rồi! Ta chưa từng tính toán Bạch Cẩm, người mà ta muốn Tiếp Dẫn tính toán chính là Vân Tiêu.”

  Thông Thiên hét lớn: “Đừng có ngụy biến, ta tận mắt nhìn thấy còn có thể là giả sao?” Một kiếp chém tới Chuẩn Đề.

  Nguyên Thủy nắm chặt Bàn Cổ Phiên, quát: “Đã sớm nghe nói Chuẩn Đề sư đệ có ý mưu đồ Bạch Cẩm nhưng không ngờ lại dùng loại thủ đoạn trơ trẽn như vậy!” Một đạo hỗn độn kiếm khí chém ra.

  Tiếp Dẫn lớn tiếng nói: “Ba vị sư huynh, trong chuyện này có hiểu lầm rồi, nhất định là có người khác muốn ly gián tình cảm huyền môn chúng ta, Tây Phương Giáo ta tuyệt đối không cố ý tính toán Bạch Cẩm sư điệt.”

  Chuẩn Đề vội vàng quát lớn: “Ba vị sư huynh, ta cam đoan với đạo tâm của ta, tuyệt đối ta không có tính toán Bạch Cẩm sư điệt.”

  Tiếp Dẫn nói: “Ba vị sư huynh có thể để chúng ta gặp Bạch Cẩm một lần được không? Nếu thực sự là Tây Phương Giáo ta tính toán Bạch Cẩm sư điệt thì chúng ta nhận phạt.”

  Thái Thượng thu hồi quải trượng nói: “Nguyên Thủy, Thông Thiên, dừng tay.”

  Nguyên Thủy và Thông Thiên cũng thu tay lại, mắt lạnh nhìn Kim Phật to lớn.

  Tiếp Dẫn thở phào một hơi nói: “Đa tạ sư huynh!”

  Thái Thượng đưa tay chộp một cái, một đạo quang mang bay ra từ hồng hoang rơi vào giữa đám người, sau đó hóa thành Bạch Cẩm.

  Tất cả mọi người đều nhìn Bạch Cẩm, Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề liếc mắt liền thấy ấn ký Kim Liên trên trán Bạch Cẩm.

  Tiếp Dẫn cả kinh kêu lên: “Tam Bảo Kim Liên!” Sau đó lại vô thức nhìn qua Chuẩn Đề.

  Kim Phật to lớn cũng trợn tròn hai mắt, không phải Tam Bảo Kim Liên được trồng trên người Vân Tiêu sao? Sao bây giờ lại xuất hiện trên người Bạch Cẩm?

  Bạch Cẩm vội vàng đứng lên, nhìn quanh một vòng rồi chắp tay bái nói: “Đệ tử bái kiến sư phụ, bái kiến sư bá, bái kiến hai vị sư thúc.”

  Thái Thượng khẽ gật đầu, ôn hòa nói: “Bạch Cẩm, ngươi kể rõ đầu đuôi mọi chuyện đi.”

  Bạch Cẩm e ngại nhìn Kim Phật to lớn một chút.

  Trong lòng Chuẩn Đề khẽ động, loại ánh mắt này của Bạch Cẩm không thích hợp lắm! Hắn nở một nụ cười hòa ái nói: “Sư điệt yêu dấu, từ trước tới nay sư thúc đối với ngươi luôn rất tốt, có là có người cố ý hãm hại ly gián quan hệ của chúng ta hay không?”

  Thông Thiên hừ lạnh một tiếng nói: “Chuẩn Đề, ngươi câm miệng cho ta.”

  Nguyên Thủy ôn hòa nói: “Bạch Cẩm, ngươi nói thẳng đi, chúng ta làm chủ cho ngươi.”

  Bạch Cẩm thành thực nói: “Trong Phong Thần lượng kiếp, rất nhiều đệ tử Tiệt Giáo ta đã ứng kiếp, trong lòng đệ tử khổ sở bèn chủ động nhập kiếp bôn tẩu mưu đồ.”

  Thông Thiên khẽ gật đầu, trong lòng ấm áp. Thật là một đồ đệ tốt! Bạch Cẩm là vì sự kiêu ngạo và vinh quang của ta mới nhập kiếp.

  Trong lòng Nguyên Thủy thầm than. Thật là một sư điệt tốt! Bạch Cẩm biết nỗi khổ của ta nên mới nhập kiếp, vì để tiêu diệt Tiệt Giáo và trấn áp sư đệ, bình định chướng ngại.

  Thái Thượng ôn hòa nhìn Bạch Cẩm. Hắn biết được nỗi lòng của ta nên đã chủ động nhập kiếp, mỗi lần đều ra tay ngay thời khắc mấu chốt, hòa hoãn lại mối quan hệ giữa Xiển Giáo và Tiệt Giáo.

  Ánh mắt Tam Thanh nhìn về phía Nhị Thánh phương Tây càng trở nên bất thiện, Bạch Cẩm tận tâm vì hắn bôn tẩu như vậy, sao có thể để các ngươi tính toán được chứ? Bọn hắn rục rịch muốn động thủ.

  Hai mắt Chuẩn Đề lại trợn tròn ra, hắn chỉ vừa mới nói một câu mà bọn hắn cứ như thế muốn giết hắn tới nơi vậy? Không phải chỉ là nhập kiếp bôn tẩu thôi sao? Hắn đường đường là một tôn Thánh Nhân, không phải cũng bôn tẩu vì Tây Phương Giáo đó sao? Có gì mà không ổn chứ? Các ngươi không khỏi yêu chiều Bạch Cẩm quá rồi chứ?

  Tiếp Dẫn vội vàng nói: “Mong ba vị sư huynh giữ tỉnh táo, chắc chắn trong đó có chút hiểu lầm. Bạch Cẩm sư điệt, sau đó ra sao?”

  Bạch Cẩm tiếp tục nói: “Về sau Vân Tiêu nhập kiếp, trong lòng đệ tử bất an nên đã chăm sóc đủ điều nhưng không ngờ ngay lúc Cửu Khúc Hoàng Hà Trận phá đã bị Thái tử Yêu tộc lấy đi một tia khí cơ, sau đó liền bị tính kế. Về việc sao lại bị tính kế thì đệ tử không biết.”

  Chăm sóc đủ điều không phải là giả nhưng là dùng Hạo Thiên Kính chăm sóc. Từ Cửu Khúc Hoàng Hà trận lấy đi khí cơ cũng không phải là giả, chỉ là thứ được lấy đi lại có thêm khí cơ của Lạc Bảo Kim Tiền. Mỗi câu đều là lời nói thật, không có nửa điểm giả dối. Ừm! Hắn thật đúng là tiểu lang quân phúc hậu thành thật của hồng hoang.

  Tam Thanh gật đầu. Thật là một Bạch Hạc chất phác! Đến bây giờ vẫn không biết sao lại bị tính kế. Bọn hắn bất thiện nhìn về phía Nhị Thánh phương Tây.

  Thông Thiên siết chặt Thanh Bình Kiếm trong tay, lạnh giọng nói: “Hai vị sư đệ, các ngươi có lời gì muốn nói hay không? Vi huynh có oan uổng các ngươi không?”

  Tiếp Dẫn há hốc mồm, quay đầu nhìn về phía Chuẩn Đề. Sư đệ, miệng lưỡi ngươi rất dẻo, ngươi ngụy biện một chút đi.

  Chương 526: Tây Giáo nhận lỗi

  Kim Phật to lớn tỏa ra ánh vàng rực rỡ nâng tay lên, hư ảnh Kim Liên trên trán Bạch Cẩm từ từ bay ra rồi lơ lửng trước mặt Kim Phật.

  Kim Phật to lớn mở miệng, thanh âm thật lớn vang lên: “Bảo vật này tên là Tam Bảo Kim Liên, nghịch thiên làm ra vì riêng Vân Tiêu sính hung đấu ác đã chém đi Thượng Đỉnh Tam Hoa của những đệ tử ta. Vì vậy ta mới đưa Tam Bảo Kim Liên cho Lục Áp, để hắn trồng sen trong mây đưa về Tây Phương Giáo ta niệm kinh thanh tu, làm hao mòn đi khí tức hung tàn, được hưởng vô lượng thanh tịnh.”

  Bạch Cẩm nhỏ giọng nói: “Bởi vì Tây Phương Giáo tính toán đệ tử nên Vân Tiêu sư muội mới giận dữ chém Thượng Đỉnh Tam Hoa của những đệ tử phương Tây kia, vẫn khác với việc phế đi ngũ khí trong ngực của bọn hắn.”

  Nhất thời trong hỗn độn trở nên cực kỳ an tĩnh, Kim Phật to lớn cúi đầu nhìn Bạch Cẩm, trên gương mặt vàng óng không có chút biểu lộ nào, chỉ cảm thấy hơi xấu hổ.

  Thông Thiên giận dữ quát: “Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề, quả nhiên là các ngươi tính kế Bạch Cẩm, bây giờ còn dám ngụy biện, đổi trắng thay đen. Đến chiến tiếp!”

  Nguyên Thủy tay cầm Bàn Cổ Phiên lặng lẽ đánh giá xem còn chỗ nào trên thân Kim Phật vẫn chưa bị đánh.

  Tiếp Dẫn vội vàng nói: “Ba vị sư huynh bớt giận, ta lấy đạo tâm xin thề, tuyệt đối không có tính toán Bạch Cẩm sư điệt. Chắc chắn là vì khí cơ trong Cửu Khúc Hoàng Hà Trận khí cơ hỗn loạn mới khiến Lục Áp chọn nhầm mục tiêu. Hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm, chúng ta nguyện ý bồi thường.”

  Thông Thiên liếc mắt nhìn Nhị Thánh phương Tây, khinh thường nói: “Bồi thường? Ngươi cho rằng ta thiếu pháp bảo hay sao? Không chấp nhận!”

  Nguyên Thủy tằng hắng một cái nói: “Kỳ thật cũng có thể tiếp nhận!”

  Thông Thiên bỗng quay đầu kinh ngạc nhìn Nguyên Thủy. Ngươi là Thánh Nhân nghiêm túc chính khí như vậy mà cũng nổi lòng tham sao? Chúng ta không nên coi trọng pháp bảo chứ?

  Thái Thượng vuốt râu cười ha hả: “Tây Phương Giáo ngươi nguyện ý bồi thường thứ gì?”

  Thông Thiên câm lặng nhìn Thái Thượng. Đại huynh, ngươi cũng thay đổi rồi, trước kia ngươi không có như vậy.

  Tiếp Dẫn vội vàng nói: “Ta nguyện ý sao chép một bộ kinh thư cho Bạch Cẩm.”

  Nếu hai vị huynh trưởng đã bày tỏ thái độ thì Thông Thiên cũng không kiên trì nữa, khinh thường nói: “Đại mộng tâm kinh ta có rồi.”

  Tiếp Dẫn vô thức quay đầu nhìn Kim Phật to lớn một chút. Sư đệ, ngươi đã tặng Đại Mông Tâm Kinh cho bao nhiêu người thế? Sao ta lại có cảm giác có khắp hồng hoang vậy? Đường đường là Thánh Kinh của phương Tây ta mà đã nát tới vậy sao?

  Kim Phật to lớn nói: “Ta nguyện ý giảng đạo cho Bạch Cẩm sư điệt ba trăm năm.”

  Nguyên Thủy hừ một tiếng, không vui nói: “Ý của ngươi là, ba ngàn đại đạo của ta không bằng bàng môn của phương Tây các ngươi?”

  Kim Phật vội vàng giải thích: “Đông – Tây đại đạo khác biệt, có thể xác minh lẫn nhau.”

  Thông Thiên giáo chủ giơ Thanh Bình Kiếm lên, quát: “Các ngươi nhìn đi, Hắn còn chưa chết tâm độ hóa Bạch Cẩm. Đến chiến!”

  Nguyên Thủy liếc Thông Thiên, mỗi ngày chỉ biết chém chém giết giết. Một tên thô bỉ man rợ!

  Thái Thượng cúi đầu nhìn Bạch Cẩm: “Bạch Cẩm, ngươi muốn bồi thường gì?”

  Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề cảnh giác nhìn Bạch Cẩm.

  Chuẩn Đề vội vàng chân thành nói: “Sư điệt yêu dấu, có đôi khi giá trị của lễ vật cũng không nằm ở chỗ có quý giá cỡ nào mà nằm ở ý nghĩa mà nó ẩn chứa. Sư thúc có một nhánh cây Bồ Đề, là một đoạn được chiết ra từ bản thể của sư thúc khi chưa thành Thánh. Nay ta đưa nó cho sư điệt đại biểu cho việc thúc điệt chúng ta tâm liền tâm!”

  Nguyên Thủy nhìn Chuẩn Đề, khóe mắt không tử chủ mà nhảy lên hai lần, hôm nay coi như lau mắt mà nhìn vị sư đệ này.

  Thái Thượng cười nói: “Bạch Cẩm, ngươi cứ nói ra xem.”

  “Đệ tử muốn Công Đức Kim Liên.”

  Tiếp Dẫn quả quyết cự tuyệt: “Tuyệt đối không thể.”

  Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng nói: “Công ĐỨc Kim Liên là vật trấn áp khí vận của Tây Phương Giáo, không thể lấy đi.”

  Bạch Cẩm tiếc nuối nói: “Nghe nói trong tay sư thúc có một gốc Tiên Thiên Linh Căn gọi là Lục Căn Thanh Tịnh Trúc, vẫn mong sư thúc bỏ đi thức yêu thích.”

  Chuẩn Đề Thánh Nhân vội vàng nói: “Sư điệt yêu dấu, tuy Lục Căn Thanh Tịnh Trúc này là Tiên Thiên Linh Cắn nhưng cũng không có tác dụng gì lớn, chỉ có tác dụng tĩnh tâm. Thực tế thì sư thúc cũng không lấy ra được, hay là như vậy đi! Ta đưa cho sư điệt một kiện pháp bảo do ta luyện chế, được không?”

  Bạch Cẩm tha thiết chân thành nhìn Chuẩn Đề Thánh Nhân: “Ta không thiếu pháp bảo! Ta muốn Lục Căn Thanh Tịnh Trúc cũng không phải vì tác dụng lớn gì, chỉ là muốn trồng chút măng làm vào món mỹ thực hiếu kính sư bá và sư phụ mà thôi, vẫn mong sư thúc bỏ đi thứ yêu thích.”

  Thái Thượng, Nguyên Thủy và Thông Thiên đều khẽ gật đầu, sinh lòng cảm khái. Sư điệt/ Đồ đệ thật hiếu thuận!

  Tam Thanh nhìn về phía Nhị Thánh.

  Nguyên Thủy Thiên Tôn nói: “Sư đệ, lấy Lục Căn Thanh Tịnh Trúc ra đi!”

  Thái Thượng cười nói: “Sư đệ đã có Lục Căn Thanh Tịnh Trúc không có tác dụng gì lớn, vậy cứ coi như đưa một món đồ chơi cho vãn bối đi!”

  Chuẩn Đề đau lòng một trận, Tiên Thiên Linh Căn đó! Sao lại là đồ chơi được chứ? Nhưng lần này thực sự đuối lý, không còn cách nào khác.

  Kim Phật to lớn duỗi tay ra, một cây trúc xanh tươi hiện lên trên lòng bàn tay. Hắn nhịn đau vung tay lên, Lục Căn Thanh Tịnh Trúc bay về phía Bạch Cảm rồi lơ lửng trước mặt hắn.

  Chương 527: Không phá thì không xây được, phá rồi lại lập

  “Ba vị sư huynh, như vậy được rồi chứ?”

  Thái Thượng mỉm cười gật đầu: “Thiện!”

  Nguyên Thủy nghiêm túc nhìn Tiếp Dẫn nói: “Nếu đã là hiểu lầm thì gỡ bỏ là được nhưng ta không hy vọng loại hiểu lầm này xảy ra lần thứ hai.”

  Tiếp Dẫn chắp tay trước ngực thi lễ, cúi đầu nói: “Đa tạ sư huynh dạy bảo!”

  Kim Phật to lớn cũng cúi đầu chắp tay thi lễ, sau đó hai người phiêu nhiên mà đi.

  Thông Thiên nhìn về phía Bạch Cẩm, hừ một tiếng nói: “Trở về với ta, bớt chạy lung tung đi, tránh cho sau này chết như thế nào cũng không biết.”

  Bạch Cẩm thành thật đáp: “Vâng!” Đu sao người nên cứu cũng đã cứu, chỉ còn lại chính hắn.

  Nguyên Thủy nhìn Thông Thiên, bảy ra dáng vẻ Nhị ca uy nghiêm răn dạy: “Thông Thiên, sau khi trở về lập tức để tất cả để tử của ngươi ra ngoài ứng kiếp.”

  Thông Thiên không vui nói: “Nguyên Thủy, ta đã cho ngươi mặt mũi rồi, đệ tử Xiển Giáo ngươi dẫn xuất sát kiếp thì chính ngươi tự giải quyết, đừng bắt đệ tử ta ra chịu tội thay.”

  Nguyên Thủy quát: “Thông Thiên, tình huống hiện tại của Tiệt Giáo ngươi như thế nào, lẽ nào ngươi lại không biết? Đừng tiếp tục phạm sai lầm nữa.”

  “Ta tự có tính toán, liên quan gì tới ngươi!” Thông Thiên phất tay áo lên, mang theo Bạch Cẩm rồi biến mất.

  Bên trong hỗn độn, Nguyên Thủy quay đầu nhìn Thái Thượng, tức giận nói: “Đại huynh, ngươi xem thái độ của hắn này.”

  Thái Thượng lấy tay nâng trán, bất lực nói: “Đừng nói nữa, đau đầu.”

  “Đại huynh, ngươi nên quyết đoán sớm một chút, không thể để Thông Thiên tùy ý làm ẩu được.”

  “Ài, ta biết!”

  …

  Một bên khác, Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề trở về Tinh thổ thế giới.

  Kim Phật to lớn nhạt dần rồi biến mất, hiện ra thân hình Chuẩn Đề mặt mũi bầm dập, hai mắt đen thui. Tuy không tính là bị thương gì nhưng cũng vô cùng chật vật.

  Tiếp Dẫn áy náy nói: “Sư đệ, vất vả cho ngươi rồi.”

  Chuẩn Đề khoát tay nói: “Vì đại hưng của Tây Phương Giáo ta, không tính là gì cả. Điều quan trọng bây giờ là chúng ta vẫn chưa rõ lắm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Gương mặt hắn lóe lên quang mang rồi khôi phục lại.

  Hai người đi đến bên Công Đức Trì ngồi xếp bằng trên một tảng đá, Công Đức Trì xoay tròn tạo thành một vòng xoáy, bên trong là Thủy Liên Đài chậm rãi nâng lên, Lục Áp đứng ngay bên trên Thủy Liên Đài.

  Lục Áp ngẩng đầu nhìn hai vị giáo chủ, vội vàng chắp tay thi lễ, cung kính nói: “Bái kiến sư tôn, bái kiến sư bá.”

  Thanh âm thật lớn của Chuẩn Đề vang vọng trong thiên địa: “Lục Áp, ta truyền Tam Bảo Kim Liên cho ngươi, mệnh ngươi đi trấn áp Vân Tiêu, ngươi có hành động đúng theo trình tự hay không?”

  Lục Áp cung kính nói: “Sư tôn minh giám, đệ tử tiến đến Tây Kỳ lấy ra một tia khí cơ của Vân Tiêu ở trong Hoàng Hà Trận rồi trồng vào Tam Bảo Kim Liên. Tù đầu đến cuối không chút sai lầm nhưng sau đó Tam Bảo Kim Liên lại không thể độ háo Vân Tiêu, đệ tử cũng rất không hiểu.”

  Tiếp Dẫn nói: “Đó là vì thứ ngươi lấy là khí cơ của Bạch Cẩm.”

  Lục Áp ngạc nhiên nói: “Bạch Cẩm?” Sau đó lại vội vàng lắc đầu nói: “Khởi bẩm sư tôn, tuyệt đối không có khả năng này. Bên trong Cửu Khúc Hoàng Hà trận chỉ có Tam Tiêu, không hề có Bạch Cẩm. Ta chắc chắn đã lấy khi cơ từ trên người Vân Tiêu, điều này tuyệt đối không sai được.”

  Tiếp Dẫn nói: “Vậy thì hơi kỳ lạ rồi, bây giờ Tam Bảo Kim Liên lại tác dụng trên người Bạch Cẩm, Tam Thanh đến đây hỏi tội bị ta cản trở về.”

  Lục Áp cả kinh kêu lên: “Sao có thể như vậy chứ?”

  Chuẩn Đề suy tư một lát rồi cười ha hả nói: “Thật là một tiểu sư điệt giảo hoạt, chúng ta đều bị hắn lừa cả rồi. Tam Bảo Kim Liên là do chính hắn đã tự chuyển dời lên người bản thân.”

  Tiếp Dẫn nhớ tới lúc nhìn thấy Bạch Cẩm trông hắn rất ủy khuất, vô cùng đáng thương, đơn thuần chất phác, thoạt nhìn không giống như loại người giảo hoạt kia! Hắn lắc đầu nói: “Nếu Tam Bảo Kim Liên thực sự hấp thu khí cơ của Vân Tiêu thì chắc chắn không thể chuyển dời lên người khác được.”

  “Vậy cũng không khó lý giải, nếu Bạch Cẩm cho Vân Tiêu một kiện hộ thân chi bảo, vào lúc Lục Áp lấy đi khí cơ có thể đã lấy bảo khí ra. Bảo khí tương liên với khí cơ của Bạch Cẩm, như vậy thì có thể chuyển đi.”

  Tiếp Dẫn giật mình nói: “Hóa ra là như vậy.” Hắn bất đắc dĩ cười khổ nói: “Vậy thì đáng tiếc Lục Căn Thanh Tịnh Trúc rồi.”

  Trên Thủy Liên, Lục Áp cũng đã nghe ra đầu đuôi bèn áy náy nói: “Đều do đệ tử làm không chu toàn đã liên lụy tới sư tôn và sư bá.”

  Chuẩn Đề nói: “Không sao, ngươi cũng đã làm hết sức, chỉ do Bạch Cẩm quá giảo hoạt, vậy mà tính toán lên người ta, còn không biết xấu hổ giả vờ ủy khuất muốn đền bù. Kẻ lắm âm mưu quỷ kế trên hồng hoang có rất nhiều nhưng cũng chỉ có một Bạch Cẩm không cần mặt mũi như vậy.”

  Tiếp Dẫn cũng gật gật đầu, Tiên Thần hồng hoang coi trọng mặt mũi, âm thầm tính toán cũng là một trong những thủ đoạn nhưng không cần mặt mũi như Bạch Cẩm thì đúng là không có.

  Lục Áp nói: “Sư tôn, đệ tử bị Vân Tiêu chém đi Thượng Đỉnh Tam Hoa, phế đi ngũ khí trong ngực, phải làm thế nào cho phải?”

  Tiếp Dẫn bình thản nói: “Không phá thì không xây được, phá rồi lại lập.”

  Lục Áp chắp tay trước ngực, cúi đầu nói: “Đệ tử đã hiểu.”

  Chương 528: Nhị Thánh phương Tây bái phỏng

  Chuẩn Đề nói: “Phá rồi lại lập cũng là chuyện sau Phong Thần lượng kiếp, bây giờ không có thời gian. Lục Áp, ngươi đi triệu tập Di Lặc, Dược Sư và Đại Thế Chí, ta dùng ngoại lực giúp các nguôi khôi phục tu vi, sau lượng kiếp tu luyện lại đại đạo.”

  “Vâng!” Lục Áp thi lễ, Thủy Liên hạ xuống rồi chìm vào bên trong Công Đức Trì, biến mất không thấy gì nữa.

  Tiếp Dẫn quay đầu hỏi: “Sư đệ, ngươi dự định tái tạo tu vi cho bọn hắn như thế nào?”

  Chuẩn Đề đứng dậy nói: “Sư huynh, đi thôi! Chúng ta đi bái phỏng hai vị sư huynh.”

  Tiếp Dẫn ngạc nhiên nói: “Không phải chúng ta vừa mới đánh nhau hay sao?”

  Chuẩn Đề mỉm cười nói: “Vậy thì sao chứ? Sự kiện trước đã qua, bây giờ là khởi đầu mới.”

  Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề mang theo đám người Di Lặc và Lục Áp đi tới phương Đông, đi vào Bát Cảnh Cung tại Thủ Dương Sơn, sau đó Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng đến.

  Bên trong vườn trà của Bát Cảnh Cung, Thái Thượng, Nguyên Thủy, Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề ngồi dưới cây Thái Cực Trà phẩm trà.

  Nguyên Thủy hỏi: “Hai vị sư đệ đến đây có chuyện gì không?”

  Chuẩn Đề cảm thán nói: “Chúng ta là vì môn hạ để tử mà đến. Trong lượng kiếp, Xiển Giáo và Tây Phương Giáo liên thủ trợ Cơ diệt Trụ. Trong chiến dịch Ngũ Long Quan, Tam Tiêu bày Cửu Khúc Hoàng Hà Trận đánh bại rất nhiều đệ tử của Xiển Giáo và Tây Phương Giáo, còn chém đi Thượng Đỉnh Tam Hòa và ngũ khí trong ngực của bốn người Di Lặc, Đại Thế Chí, Dược Sư và Lực Áp, tu vi ức vạn năm bị hủy hoại trong chốc lát, thực sự rất đáng tiếc.”

  Nguyên Thủy hừ lạnh một tiếng, bất thiện nói: “Tự đi ăn khổ, từ trước đến nay Bạch Cẩm làm việc luôn có cân nhắc, đệ tử Xiển Giáo không chút tổn hại. Môn hạ các ngươi tính toán hắn thì cũng khó trách khiến Vân Tiêu giận dữ. Hắn có thể giữ lại một mạng cho môn hạ đệ tử các ngươi là đã coi như bạch Cẩm hắn tôn kính hai vị sư thúc các ngươi rồi.”

  Tiếp Dẫn tranh cãi: “Sư huynh, trong đó có ẩn tình khác…”

  Chuẩn Đề lập tức đánh gãy nói: “Sư huynh, đây là do chúng ta làm sai.”

  Tiếp Dẫn ngạc nhiên nhìn Chuẩn Đề. Sư đệ, trước đó ngươi không hề nói như vậy nha! Không phải ngươi nói Bạch Cẩm không cần mặt mũi, chúng ta bị hố hay sao? Sao bây giờ lại đổi rồi?”

  Nguyên Thủy hài lòng nhìn Chuẩn Đề, sau đó lại không vui nói: “Sư đệ, làm sai thì phải nhận phạt, cưỡng ép ngụy biện, tâm thuật bất chính cũng…”

  Chuẩn Đề gật đầu đồng ý: “Sư huynh nói rất đúng, sau khi ta trở về đã răn dạy Lục Áp một hồi, hắn cũng đã nhận ra được lỗi lầm của bản thân.”

  Nguyên Thủy hài lòng nói: “Chuẩn Đề sư đệ làm rất tốt. Tiếp Dẫn, ngươi phải học tập Chuẩn Đề nới được.”

  Tiếp Dẫn: …

  Chuẩn Đề nghiêm túc nói: “Hai vị sư huynh, bây giờ Phong Thần lượng kiếp vẫn đang diễn ra, tất cả đệ tử Tây Phương Giáo chúng ta đã bị phế tu vi, người của Xiển Giáo có thể ngăn được Tiệt Giáo sao?”

  Nguyên Thủy Thiên Tôn hỏi: “Ngươi muốn thế nào?”

  “Ta muốn mời sư huynh tặng ta mấy khỏa Cửu Chuyển Kim Đan trợ giúp bọn hắn tạm thời khôi phục tu vi Đại La, lấy độ lượng kiếp.”

  Thái Thượng Thiên Tôn gật đầu nói: “Được!”

  Chuẩn Đề lộ ra nụ cười nói: “Đa tạ Đại sư huynh.”

  Thái Thượng vuốt râu nói: “Cửu chuyển nhập Đại La, chung quy cũng là công dụng của đan dược. Cho dù với đạo hạnh của bọn hắn thì sẽ không có tâm ma chi chướng nhưng cũng không thể lâu dài, không có cơ hội tiến bộ.”

  “Không sao, sau khi lượng kiếp quá đi, để bọn hắn tự phế tu vi, tu hành lại từ đầu là được.”

  Thái Thượng khẽ gật đầu, nói: “Thiện!”

  “Đa tạ sư huynh!”

  Chuẩn Đề nói: “Không dối gạt gì hai vị, hôm nay chúng ta tới đây còn có một chuyện muốn thương lượng.”

  Thái Thượng và Nguyên Thủy đều nhìn về phía Chuẩn Đề.

  Chuẩn Đề nhìn mọi người xung quanh, ôn hòa nói: “Ta muốn mời hai vị sư huynh phá vạn tiên Tiệt Giáo.”

  Ánh mắt Nguyên Thủy lẫm liệt, nhìn Chuẩn Đề lạnh giọng nói: “Ngươi muốn thế nào?”

  Chuẩn Đề cười nói: “Sư huynh, ngươi cứ làm như sư đệ ta có ý đồ xấu vậy? Chẳng qua là lo lắng hộ sư huynh mà thôi. Sư huynh, ngài muốn làm sập Tiệt Giáo, đánh tan khí vận của nó nhưng thực lực của Tiệt Giáo bây giờ vượt xa khỏi tưởng tượng của ta, chỉ dựa vào những đệ tử đời thứ hai kia thì chắc chắn không thể địch nổi Tiệt Giáo, vì vậy chúng ta phải tự thân ra tay.”

  Sau đó hắn thở dài một hơi nói: “Không dối gạt gì sư huynh, ta thực sự hơi sợ. Lần này Tiệt Giáo vừa ra tay đã phế đi tu vi của đệ tử Tây Phương Giáo ta, không biết lần sau bọn hắn còn làm ra chuyện gì được nữa? E là sẽ chém giết luôn đệ tử Tây Phương Giáo ta. Những người đó đều là thân truyền đệ tử do ta tự tay bồi dưỡng đó! Sao ta có thể nhẫn tâm chứ? Bây giờ ta chẳng muốn gì cả, chỉ muốn vượt qua lượng kiếp nhanh chút mà thôi. Cho dù có tự mình hạ thủ cũng không hối hận, mong sư huynh thành toàn.”

  Rầm! Nguyên Thủy Thiên Tôn đập mạnh xuống bàn, phẫn nộ quát: “Chuẩn Đề, Thông Thiên là đệ ta, cho dù hắn có đi nhầm đường thì Đại huynh có thể đánh sập Tiệt Giáo, ta cũng có thể nhưng những người khác thì không thể! Nếu các ngươi dám tự mình ra tay khi dễ đệ ta thì ta nhất định sẽ không bỏ qua cho các ngươi.”

  Nụ cười trên mặt Chuẩn Đề cứng đờ, sau đó cảm thán nói: “Ta với sư huynh cũng là huynh đệ, loại tình cảm này ta hiểu được nhưng có một số việc nhất định phải làm, sư huynh phải sớm mưu đồ mới đúng.”

  Chương 529: Nữ Oa nương nương triệu kiến

  Nguyên Thủy Thiên Tôn còn muốn gầm thét lên nhưng Thái Thượng đã đứng dậy nói: “Hai vị sư đệ theo ta đi lấy đan dược đi!”

  Chuẩn Đề và Tiếp Dẫn đứng dậy rời đi theo Thái Thượng, Nguyên Thủy Thiên Tôn một mình ngồi dưới gốc cây trà, sắc mặt trầm ngưng.

  Một lát sau, Thái Thượng quay lại ngồi xuống đối diện, hòa ái nói: “Tức giận?”

  Nguyên Thủy yếu ớt nói: “Đại huynh, Chuẩn Đề nói không sau. Nếu muốn cứu Tam đệ thì nhất định phải đánh sập Tiệt Giáo, vẫn mong Đại huynh cùng ta đồng loạt ra tay.”

  Thái Thượng lấy tay vỗ trán nói: “Chính ngươi quyết định đi! Ta đau đầu!”

  Nguyên Thủy trầm ngâm một chút rồi nói: “Tạm thời nhìn Bạch Cẩm mưu đồ đi! Nếu hắn có thể đưa hết đệ tử thân truyền lên bảng thì chúng ta cũng không cần ra tay nữa.”

  Thái Thượng nhắc nhở: “Hẳn là Tây Phương Giáo muốn mưu đồ đoạt lấy khí vận của Tiệt Giáp và đệ tử Tiệt Giáo, nhờ vào đó đại hưng Tây Phương Giáo.”

  Nguyên Thuỷ Thiên Tôn trầm ngâm nói: “Thiên hạ huyền môn là một nhà, Tiệt Giáo đại hưng cũng tốt mà Tây Phương Giáo đại hưng cũng vậy! Tóm lại đều là huyền môn đạo thống, không sao.”

  …

  Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề trở về thế ngoại Tịnh thổ, đi trên một con đường um tùm cây lục ấm.

  Tiếp Dẫn cầm tràng hạt trong tay, tiếc nuối nói: “Sư đệ, ngươi mưu đồ thất bại, Nguyên Thủy từ chối đề nghị của ngươi.”

  Chuẩn Đề mỉm cười nói: “Thất bại? Vốn dĩ ta chẳng hy vọng Nguyên Thủy sẽ đáp ứng.”

  “A!” Tiếp Dẫn nghi hoặc nhìn Chuẩn Đề hỏi: “Như vậy là có ý gì?”

  Chuẩn Đề cười nói: “Vào giờ phút này, ta chỉ muốn gieo một ý nghĩ cho Nguyên Thủy sư huynh, lần đệ tử Tiệt Giáo trấn áp Xiển Giáo tiếp theo, trong lòng Nguyên Thủy sư huynh sẽ nghĩ đến ý nghĩ này. Đồng thời hắn sẽ càng ngày càng nghĩ đến nhiều hơn, dẫn phát ra đại chiến Tam Thanh, khi đó mới là thời điểm chúng ta hạ tràng, Tây Giáo cũng nhờ vậy mà hưng thịnh. Hiện tại mà ta mời bọn hắn liên thủ là Tây Phương Giáo ta nợ Xiển Giáo và Nhân Giáo một nhân quả, rất là không ổn. Lần tiếp theo đến lượt bọn hắn đến mời chúng ta tương trợ, khi đó chính bọn hắn là người nợ chúng ta nhân quả.”

  Tiếp Dẫn mừng rỡ cười nói: “Phương Tây ta nhờ sư đệ mà đại hưng.”

  …

  Một bên khác, sau khi Bạch Cẩm bị Thông Thiên mang về Tiệt Giáo liền bị đuổi về Tam Quang Tiên Đảo, cũng bị hạ lệnh nghiêm không được bước ra khỏi Đông Hải.

  Trên Tam Quang Tiên Đảo, Bạch Cẩm nằm phơi nắng trên ghế dài. Dù không có lệnh nghiêm của sư phụ thì hắn cũng không có ý định ra ngoài. Điều nên làm cũng đã làm, về sau phó thác cho lão thiên đi!

  Dưới thái dương ấm áp, Bạch Cẩm hốt hoảng chìm vào giấc ngủ, tỉnh dậy đã đi tới Oa Hoàng Thiên.

  Nữ Oa ngồi trên vân sàng trên cao cúi đầu nhìn Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm vội vàng cung kính lạy nói: “Bái kiến nương nương! Chúc nương nương cát tường như ý.” Hắn ngẩng đầu lên, không được hỏi: “Nương nương, người thay đổi rồi sao?”

  Nữ Oa nương nương bình thản nói: “Chỗ nào thay đổi?”

  Bạch Cẩm ngâm:

  “Nương nương tằng vi bách hoa túy

  Tố nhan khả yểm nhật nguyệt quang

  Kim thì hà sinh nga mi khổ

  Băng tinh ngọc cốt thấu hàn sương.”

  Nữ Oa không nhịn được lộ vẻ tươi cười, sau đó khôi phục thanh lãnh nói: “Bớt lải nhải đi. Ta hỏi ngươi, ngươi thực sự bị Tây Phương Giáo tính toán?”

  “Khởi bẩm nương nương, cũng không phải là chuyện lớn gì, theo lời Chuẩn Đề sư thúc nói thì chỉ là một hiểu lầm mà thôi.”

  “Vì sao không báo cho ta biết?”

  Bạch Cẩm chầm chậm tiến lên rồi ngồi xuống khỏa Nữ Oa Thạch quen thuộc. Hắn vừa đấm chân cho Nữ Oa nương nương vừa cười nói:” “Loại chuyện nhỏ nhặt này không cần phiền tới nương nương người.”

  Nữ Oa nương nương lạnh giọng nói: “Việc nhỏ mà kinh động cả Tam Thanh đi hỏi tội Nhị Thánh phương Tây? Ngươi còn không chịu thành thật nói sao?”

  “Khởi bẩm nương nương, đây thực sự là một hiểu lầm. Chuẩn Đề sư thúc nói Vân Tiêu hữu duyên với phương Tây nên muốn độ hóa Vân Tiêu đến Tây Phương Giáo tu hành, nhưng lại trời xui đất khiến độ hóa nhầm đệ tử.”

  “Lại là Chuẩn Đề?” Nữ Oa nương nương nhíu mày nói: “Thánh Nhân ra tay tính toán sao lại nhầm được, hắn không có ý tốt.”

  Bạch Cẩm ra vẻ vô hại hiền lành, chất phác nói: “Nương nương, thoạt nhìn Chuẩn Đề sư thúc vô cùng chân thành!”

  Nữ Oa đưa tay gõ nhẹ lên đầu Bạch Cẩm, không vui nói: “Ngươi đó! Quá đơn thuần rồi, sau này chết như thế nào cũng không biết.”

  Bạch Cẩm cười cười, đắc ý nói: “Không phải là có nương nương ở đây sao? Có nương nương bảo vệ thì ta có thể tung hoành khắp hồng hoang.”

  Nữ Oa nương nương ung dung nói: “Ta cũng không quản nổi ngươi, bảo ngươi bế quan owr Nữ Oa Cung thì ngươi lại không nghe, chủ động nhập kiếp chọc mầm tai vạ. sau khi bị tính kế lại thông báo với Tam Thanh chứ không báo cho ta, có lúc nào ngươi đặt sư thúc ta vào mắt đâu?”

  Trong lòng Bạch Cẩm khẽ động, điểm chết người nhất đến rồi, may mà hắn đã sớm chuẩn bị, liền vội vàng nói: “Nương nương chớ trách, đệ tử có lời muốn nói!”

  “A! Ngươi muốn nói gì?”

  Bạch Cẩm thâm tình nói: “Kỳ thực thì trong lòng đệ tử, nương nương mới là quan trọng nhất. Ta không báo cho nương nương là vì không muốn người tham dự tranh đấu. Nương nương người cao cư thiên ngoại, chí tôn chí quý, vô số chúng sinh trong hồng hoang cúng bái. Ở trong mắt đệ tử, người nên ung ung hoa quý, bao quát chúng sinh. Còn chuyện đánh nhau thô bạo như này không nên xuất hiện trên người nương nương, vì vậy đệ tử mới không báo cho người.”


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận