Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 129

  Sắc mặt Nữ Oa nương nương hơi dịu đi: “Ngươi thực sự nghĩ vậy sao?”

  Bạch Cẩm gật đầu liên tục, sau đó ngẩng đầu nhìn Nữ Oa nương nương chân thành nói: “Đệ tử một lòng trung thành với nương nương! Nương nương, người nhìn xem đôi mắt chân thành tha thiết của ta đi.” Bạch Cẩm mở to mắt nhìn Nữ Oa nương nương.

  Nữ Oa nương nương cúi đầu liếc nhìn Bạch Cẩm, bật cười nói: “Đừng có khoe mẽ, nhưng ngươi nghĩ được như vậy, ta rất vui.”

  Trong lòng Bạch Cẩm khẽ buông lỏng, rốt cuộc cũng qua ải rồi, hắn đấm chân cho nương nương càng nhiệt tình hơn.

  “Nương nương, lần này Tây Phương Giáo đuối lý nên phải bồi thường. Trong lòng đệ tử đã nghĩ, rất lâu rồi không làm món gì ngon cho nương nương ăn, vì vậy bèn dùng lý lẽ bắt Tây Phương Giáo bồi thường Lục Căn Thanh Tịnh Trúc, về sau làm món măng cho nương nương người ăn.”

  “Măng ăn ngon lắm sao?”

  “Nương nương, măng có thể làm rất nhiều món. Ví dụ như thịt ba chỉ hầm măng, măng xào xì dầu, rau trộn măng, măng xào Thanh Loan Đản, Thải Phượng hầm măng nấm hương, măng xào dưa chua, thịt khô xào măng,…” Bạch Cẩm xổ một tràng mười mấy món ăn nấu với măng.

  Nữ Oa nương nương duỗi tay gõ đầu Bạch Cẩm, không vui nói: “Lại muốn chơi khăm Thanh Loan và Thải Phượng.”

  Bạch Cẩm bị gõ cho lung la lung lay, cười hắc hắc không nói.

  Nữ Oa nương nương ung dung nói: “Bây giờ ngươi nhìn ra rồi chứ? Cho dù ngươi đối với Bình Tâm tốt cỡ nào thì khi ngươi nhập kiếp, nàng cũng sẽ không làm gì cả. Đây là Chí Thiên chi đạo của nàng, mà thiện của nàng chỉ cho chúng sinh chứ không quan tâm tới ngươi. Trong mắt của nàng, Chu Thiên thần linh viên mãn quan trọng hơn nhiều so với Tiểu Bạch Hạc ngươi.”

  Bạch Cẩm gượng cười, nhỏ giọng nói: “Nương nương, kỳ thực đệ tử đã rất lâu không tới Địa Phủ, đã sớm nghe theo lời người đoạn tuyệt lui tới với Địa Phủ.”

  Nữ Oa nương nương hài lòng nói: “Như vậy rất tốt!”

  …

  Một hồi lâu sau, tâm thần Bạch Cẩm trở về từ Oa Hoàng Cung, vừa trở về bản thể còn chưa kịp uống một chén nước thì lại bị Địa Phủ câu hồn.

  Bạch Cẩm nháy mắt liền đến Thực Thiết Thụ Lâm, Bình Tâm nương nương đang ngồi trên xích đu.

  Bạch Cảm vội vàng chắp tay bái lạy, nói: “Đệ tử bái kiến nương nương, chúc nương nương cát tường như ý.”

  Hắn ngẩng đầu lên, không nhịn được hỏi: “Nương nương, người thay đổi rồi sao?”

  “Ồ? Chỗ nào thay đổi rồi?”

  Bạch Cẩm ngâm:

  “Nương nương tằng vi bách hoa túy

  Tố nhan khả yểm nhật nguyệt quang

  Kim thì hà sinh nga mi khổ

  Băng tinh ngọc cốt thấu hàn sương."

  Bình Tâm mỉm cười, nói: “Lại lải nhải rồi, ngươi đứng lên đi!”

  Bạch Cẩm đứng dậy, cười hắc hắc rồi chầm chậm tiến lên đẩy xích đu cho Bình Tâm nương nương.

  Bình Tâm nương nương nói: “Nghe nói ngươi bị Tây Phương Giáo tính toán?”

  “Khởi Bẩm nương nương, cũng không phải chuyện lớn gì, theo lời Chuẩn Đề sư thúc thì chỉ là một hiểu lầm mà thôi.”

  “Vì sao không báo cho ta?”

  “nương nương thân ở Địa Phủ, địa vị được tôn sùng, sao đệ tử dám kéo nương nương vào bên trong vòng xoáy lượng kiếp chứ?”

  “Ha ha, ngươi căn bản là không để nương nương ta là vào mắt, so với Tam Thanh thì ta cũng chỉ là một người ngoài.”

  Trong lòng Bạch Cẩm bất lực, quả nhiên lại như vậy. Nhưng không sao, hắn có kinh nghiệm! Bạch Cẩm vội vàng bối rối kêu lên: “Nương nương, oan uổng mà! Kỳ thực ở trong lòng đệ tử, nương nương người mới là quan trọng nhất, ta không báo cho nương nương là vì không muốn nương nương phải đánh nhau. Nương nương vì hồng hoang sáng tạo ra Địa Phủ, chí hiền chí Thánh, lẽ ra phải được hưởng vô số chúng sinh hồng hoang cúng bái. Ở trong mắt đệ tử, người nên ung dung hoa quý ở trong U Minh, không gây nhân quả không lịch tai kiếp. Chuyện như vậy không nên xuất hiện trên người nương nương, vì vậy đệ tử mới không báo cho người biết.”

  Bình Tâm nương nương khẽ cười, nói: “Ta tốt như vậy sao?”

  Bạch Cẩm liên tục gật đầu, chân thành tha thiết nói: “Đệ tử một lòng trung thành với nương nương đó! Trong lòng đệ tử, nương nương người là đệ nhất nữ thần khắp tam giới.”

  Bình Tâm nương nương phì cười nói: “Nói như vậy thì, có phải ta nên cám ơn ngươi hay không?”

  “Hắc hắc, đây là điều đệ tử nên làm.” Bạch Cẩm thả lỏng, rốt cuộc qua cửa rồi, hắn thật đúng là một tiểu thiên tài.

  Bạch Cẩm tiếp tục đẩy xích đu cho Bình Tâm nương nương, hắn chớp mắt chân thành tha thiết nói: “Nương nương, lần này Tây Phương Giáo đuối lý nên phải bồi thường. Trong lòng đệ tử nghĩ, đã rất lâu rồi không làm món ngon mới cho nương nương ăn, vì vậy dùng lý lẽ bắt Tây Phương Giáo bồi thường Lục Căn Thanh Tịnh Trúc, về sau làm măng cho người ăn.”

  Măng? Tất cả Thực Thiết Thú trong rừng đều ngẩng đầu lên, hai mắt tỏa sáng nhìn Bạch Cẩm.

  Bình Tâm nương nương từ chối cho ý kiến nói: “Thực Thiết Thú lại rất thích ăn măng.”

  “Nương nương, măng có thể làm ra rất nhiều mòn. Ví dụ như thịt ba chỉ hầm măng, đầu sư tử nấu măng, rau trộn măng, thịt yêu thú hầm măng nấm hương, măng xào dưa chua, thịt khô xào măng,…”

  Những Thực Thiết Thú ở bên cạnh nghe vậy đều chảy cả nước miếng, mỗi lần Bạch Cẩm nói ra tên một món thì chúng nó lại tập thể gật đầu một cái, hai mắt cũng sáng hơn.

  Mấy con Thực Thiết Thú tiến lên ôm bắp chân Bạch Cẩm, nũng nịu trên mặt đất.

  Bình Tâm nương nương cười nói: “Được, chờ măng của ngươi mọc ra thì làm chút cho ta nếm thử.”

  Chương 531: Nữ Oa nương nương tập kích phương Tây

  “Được ạ!” Bạch Cẩm vui sướng đáp một tiếng.

  Bình Tâm nương nương ôn hòa nói: “Bạch Cẩm, lần này Tây Phương Giáo tính toán ngươi Nữ Oa có biết không?”

  “A!” Bạch Cẩm lo sợ nói: “Chắc là Nữ Oa nương nương không biết đâu?”

  “Tam Thanh chiến Nhị Thánh, chuyện lớn như vậy sao nàng có thể không biết?”

  Bình Tâm nương nương ung dung nói: “Cho dù ngươi đối với Nữ Oa tốt cỡ nào, khi ngươi nhập kiếp nàng lại chẳng hề làm gì. Đây là Vận Mệnh chi đạo của nàng, chúng sinh dưới tạo hóa bình đẳng, trong mắt nàng thì sinh tử chẳng có chút ý nghĩa nào, sâu trong nội tâm vốn là lãnh khốc vô tình.”

  Bạch Cẩm không nhịn được tằng hắng một cái, nói thật giống với Nữ Oa nương nương!

  Bình Tâm nương nương nhíu mày nói: “Ngươi tán đồng ta?”

  Bạch Cẩm vội vàng nói: “Nương nương, kỳ thực đệ tử đã sớm nghe theo lời người, rất lâu rồi không tới Oa Hoàng Thiên.”

  Bình Tâm nương nương hài lòng nói: “Như thế thì tốt!”

  Bạch Cẩm chớp chớp mắt nói: “Nương nương, người thấy Phong Thần lượng kiếp thế nào?”

  “Ngồi nhìn!”

  “Ách… Nương nương cũng thật nghịch ngợm.”

  Bình Tâm nương nương nhếch miệng cười, phất phất tay nói: “Ngươi về trước đi! Ta còn chút việc cần hoàn thành.”

  “Vâng!” Bạch Cẩm cung kính đáp một tiếng, thân ảnh nhạt dần rồi biến mất khỏi Địa Phủ.

  …

  Bên trong hỗn độn, một phương thế giới to lớn bao quan lấy Phật Luân chói lọi, Phạn âm ngân xướng tựa như truyền từ bên trong thế giới ra.

  Đột nhiên hỗn độn xao động, một viên hồng sắc cự cầu đáng xuyên qua hỗn độn rồi đập xuống thế giới được Phật quang phổ chiếu.

  Ầm! Phật luân vờn quanh thế giới sụp đổ, hồng sắc cự cầu rơi lên trên bình chướng của thế giới, trên đó dần xuất hiện một vết rạn. Ầm! Bình chướng của thế giới vỡ nát, hỗn độn khí lũ lượt tràn vào bên trong thế giới đó, những nơi chúng đi qua hết thảy đều bị hủy diệt.

  Ong! Hai tôn tượng Phật dâng lên từ bên trong thế giới, Kim Phật to lớn ngồi xếp bằng ở bên trong, còn cao hơn cả thế giới bên ngoài. Nó đại phóng Phật quang xua tan toàn bộ hỗn độn khí.

  Sau đó, một bức họa triển khai, trong bức tranh có sơn hà vô tận, thế giới vô ngần trấn áp ra bên ngoài Tinh thổ thế giới.

  Một tôn Phật Đà đánh ra một quyền. Ầm! vô số sơn hà sụp đổ, Kim Phật to lớn cũng tràn ngập vết rạn, lực lượng hủy diệt đánh vỡ hỗn độn.

  Kim Phật Tiếp Dẫn lấy tay chống đỡ sơn hà xã tắc, thanh âm cực lớn vang vọng trong thiên địa: “Sư tỷ, ngươi như vậy là có ý gì?”

  Thanh âm thanh lãnh của Nữ Oa nương nương vang vọng trong hỗn độn: “Không có ý gì cả, muốn đánh thì đánh thôi.”

  Hồng sắc tú cầu Thái Cổ Tinh Thần rơi xuống chỗ Tiếp Dẫn.

  “Nam Mô A Di Đà Phật!: Tiếp Dẫn niệm một tiếng Phật hiệu, Thập Nhị Phẩm Công Đức Kim Liên liền dâng lên chiếu ra vô lương công đức kim quang, trong kim quang còn sinh ra Kim Liên Đóa ngăn trở lấy hồng sắc tú cầu.

  Thân ảnh Kim Phật Chuẩn Đề lóe lên rồi xuất hiện dưới Giang Sơn Xã Tắc Đồ, lòng bàn tay bao quát đại thiên thế giới. Giang Sơn Xã Tắc Đồ bị bắt được phát ra tiếng động chấn thiên, lại bất lực không thể tránh thoát.

  Thanh âm thật lớn của Chuẩn Đề vang lên: “Sư tỷ, ngươi hại thế ngoại Tinh thổ ta, vậy thì để lại Giang Sơn Xã Tắc Đồ này đi!”

  Nữ Oa thanh lãnh nói: “Muốn Giang Sơn Xã Tắc Đồ của ta? Xem bản lĩnh của các ngươi đi! Chư Thiên Tạo Hóa!”

  Từng tôn thân ảnh vĩ ngạn đi ra từ bên trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ, Tổ Long, Phượng Mẫu, Quy Tổ, Lân Tổ, tứ đại hung thú, Bàn Vương, m Dương lão tổ, Thập Nhị Tổ Vu, Thái Nhất, Đế Tuấn,… Từng vị đại năng viễn cổ đã chết lần lượt đi ra, hung uy ngập trời.

  Sơn Hà Xã Tắc Đồ trong tay Chuẩn Đề mờ dần rồi biến mất. Hắn kinh ngạc nhìn đông đảo đại năng viễn cổ ở cách đó không xa, sao bọn hắn lại xuất hiện rồi?

  “Ta chấp chưởng tạo hóa, phàm là chúng sinh còn chưa thành Thánh trong không gian và thời gian đều phải nghe theo lệnh của ta!”

  Đông đảo đại năng viễn cổ đánh về phía Chuẩn Đề.

  Chuẩn Đề cũng chỉ kinh ngạc một chút rồi lập tức trầm ổn lại, nói: “Sư tỷ, dưới Thánh nhân đều là giun dế!”

  Bàn tay khổng lồ đập về phía trước, bàn tay màu vàng óng trấn áp hết thảy.

  Đột nhiên có sáu cái lỗ đen xuất hiện ở thế ngoại Tịnh thổ, trong thế giới vỡ vụn, đông đảo tín đồ anh linh của Tây Phương Giáo hoảng sợ kêu to lao về phía sáu cái lỗ đen.

  Chuẩn Đề thu tay lại, cả kinh kêu lên: “Bình Tâm!”

  Một nhánh cây xông ra từ bên trong thế giới, Thất Bảo đinh linh rung động, sáu cái lỗ đen lập tức vỡ nát. Nhưng dù là vậy thì cũng đã có rất nhiều anh linh tiến vào bên trong Lục Đạo Luân Hồi khiến Chuẩn Đề đau lòng không thôi.

  Sáu cái lỗ đen vỡ nát lại hợp nhất hóa thành một tôn Lục Giác Bàn, bên trên có từng đường vân đại đạo huyền ảo.

  Lục Giác Bàn xoay quang rồi chém tới Thất Bảo Diệu Thụ. Keng! Hai kiện chí bảo va chạm vào nhau, Thất Bảo Diệu Thụ vang lên thanh âm của sắt thép, nháy mắt liền bị Lục Đạo Luân Hồi đánh bay.

  Ầm! Một khỏa hồng sắc tú cầu bay tới trong hăng trấn áp phía trên Thất Bảo Diệu Thụ. Két! Một thanh âm giòn tan vang lên.

  Chuẩn Đề đau lòng kêu lên: “Sư huynh, ngươi làm gì vậy?”

  Tiếp Dẫn đứng trên Kim Liên ở nơi xa chắp tay trước ngực, sắc mặt kinh ngạc. Hắn… hắn quá chủ quan rồi!

  Lục Đạo Luân Bàn chém xuống Tịnh thổ thế giới.

  Chương 532: Thải Phượng đến

  “A Di Đà Phật!” Tiếp Dẫn vung tay lên, Tiếp Dẫn Bảo Tràng bắn về phía Lục Đạo Luân Hồi. Ầm! Lục Đạo Luân Hồi va chạm với Bảo Tràng, uy lực đáng sợ càn quét toàn bộ Tịnh thổ thế giới, vô số Tiên Thiên Linh Căn đều bị hủy diệt trong dư âm.

  Đại năng viễn cổ vừa khôi phục lại liền đáng tới Tịnh thổ thế giới, thần uy hiển hách.

  Chuẩn Đề nhất thời giận dữ quay người đánh về phía đại năng viễn cổ, đưa tay nhấc chân phát ra Thánh Nhân chi uy, không một người có thể địch quá một chiêu.

  Chuẩn Đề vừa thắng đại năng viễn cổ, bên này hồng sắc tú cầu lại nháy mắt mà động đập về phía Tịnh thổ thế giới.

  Tiếp Dẫn bước ra một bước ngăn trước hồng sắc tú cầu, đánh ra một quyền. Ầm! Hồng sắc tú cầu lập tức liền bị đánh bay.

  Cứ như vậy, Bình Tâm nương nương công Tây thì Nữ Oa nương nương liền đánh Đông, Bình Tâm nương nương công Bắc thì Nữ Oa nương nương liền đáng Nam. Vừa chạm liền thu, ăn ý phối hợp khiến Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề thở không ra hơi. Cũng không phải là Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề yếu hơn Bình Tâm nương nương và Nữ Oa nương nương, mà chính là bảo vệ khó hơn rất nhiều so với phá hoại.

  …

  Sau một hồi lâu, thế ngoại thế giới cực lạc đã trở thành một mảnh hỗn độn, bị hủy hoại nghiêm trọng.

  Ầm! Tiếp Dẫn Bảo Tràng va chạm với hồng sắc tú cầu, Lục Đạo Luân Hồi va chạm với Thất Bảo Diệu Thụ. Bốn kiện chí bảo của Thánh Nhân đảo loạn hỗn độn, đại đạo sụp đổ, ở trong hỗn độn diễn ra cảnh tượng hỗn độn sụp đổ.

  Đột nhiên hồng sắc tú cầu và Lục Đạo Luân Hồi thoát thân mà ra, cùng nhau phóng xuống Tịnh thổ thế giới.

  Thân ảnh Chuẩn Đề Thánh Nhân ngăng trước Tịnh thổ thế giới, tay vừa kết ấn vừa quát: “Nhất Niệm Hoa Khai!”

  Trong Hỗn Độn Hải sinh trưởng ra vô số Kim Liên.

  Hồng sắc tú cầu và Lực Đạo Luân Hồi Bàn công vào bên trong Kim Liên, nháy mắt liền chém ra một thông đạo, vô số Kim Liên vỡ nát.

  Toàn thân Chuẩn Đề Thánh Nhân run lên, đồng thời đối mặt với hai tôn Thánh Nhân, áp lực cường đại này không phải thứ mà Chuẩn Đề Thánh Nhân có thể chịu đựng nổi.

  Tay Chuẩn Đề Thánh Nhân khẽ chuyển, quát: “Chuyển!”

  Ầm! Hồng sắc tú cầu và Lục Đạo Luân Hồi Bàn đụng vào nhau. Trong chốc lát, toàn bộ Kim Liên đều bị phá hủy, hai kiện chí bảo không ngừng giằng co trong hỗn độn.

  Chuẩn Đề khẽ thả lỏng, tay vẫy Thất Bảo Diệu Thụ bay tới, thời thời khắc khắc cảnh giác hai kiện chí bảo của Thánh Nhân lại tập sát lần nữa.

  Trong lúc giằng co, hồng sắc tú cầu và Luân Hồi Bàn không hề nhường nhịn nhau.

  Thanh âm cao lãnh của Nữ Oa nương nương truyền ra: “Bình Tâm, ngươi tới đây làm gì?”

  Thanh âm êm ả của Bình Tâm nương nương truyền ra từ Lục Đạo Luân Hồi Bàn: “Hậu bối của ta bị bắt nạt, đương nhiên ta phải đòi cho hắn một cái công đạo, ngược lại ngươi tới làm gì?”

  Nữ Oa nương nương hừ lạnh một tiếng nói: “Hậu bối của ngươi? Ai?”

  “Đương nhiên là Bạch Cẩm.”

  Nữ Oa nương nương gầm lên: “Thật vô sỉ! Bạch Cẩm là đệ tử của Thông Thiên, sư chất của ta, từ bao giờ lại trở thành hậu bối của ngươi rồi?”

  Bình Tâm nương nương hừ một tiếng, bất thiện nói: “Ta và thế hệ của Tam Thanh có luân giao, tất nhiên hắn chính là sư điệt của ta, ngươi mới vô sỉ.”

  Hồng sắc tú cầu và Lục Đạo Luân Hồi Bàn nháy mắt mà động, kéo dài khoảng cách rồi lại xong vào một lần nữa.”

  Ầm!

  Ầm!

  Ầm!

  …

  Hai kiện chí bảo của Thánh Nhân va vào nhau, nếu như nói lúc nãy giao chiến với Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề chỉ là vì muốn trút giận một phen, thì bây giờ lại thể hiện rõ sát cơ và hung lệ.

  Tiếp Dẫn xuất hiện bên cạnh Chuẩn Đề, nghi hoặc hỏi: “Bây giờ đang xảy ra chuyện gì vậy?”

  Chuẩn Đề lắc đầu nói: “Không biết!”

  Bọn hắn cúi đầu nhìn xuống Tịnh thổ thế giới rách nát, trong lòng cực kỳ bi thương. Những nội tình mà hắn vất vả thu thập được! Bây giờ mất hết rồi, tên Bạch Cẩm đáng ghét, rõ ràng nhân quả đã hết nhưng lại đi tìm Nữ Oa và Bình Tâm cáo trạng, không chút phẩm đức!

  Hồng sắc tú cầu và Lục Đạo Luân Hồi Bàn càng đánh càng xa, dần dần tiến sâu vào trong hỗn độn rồi biến mất, chỉ còn Hỗn Độn Hải vẫn đang chấn động chứng minh hai vị nữ thần đã đại chiến rất lâu mới kết thúc.

  “Ài…” Bên trong Tịnh thổ thế giới rách nát, Tiếp Dẫn Thánh Nhân thở dài một hơi, bi thương nói: “Bao giờ phương Tây chúng ta mới đại hưng chứ!”

  …

  Trên Tam Quang Tiên Đảo tại Đông Hải, Bạch Cẩm phụng mệnh bế quan nằm trên ghế ngủ.

  Hắt xì!

  Hắt xì!

  …

  Đột nhiên Bạch Cẩm nhảy mũi đến mấy lần, giật mình tỉnh dậy sờ sờ mũi của bản thân, thầm nói: “Kỳ lạ? Sao lại cảm thấy có chút hoảng hốt, phảng phất như có chuyện lớn gì đó sắp không ổn rồi.”

  Sau đó hắn lại tự an ủi bản thân: “Không sao, không sao, hắn là vì Phong Thần Chiến sắp triển khai đại chiến.”

  …

  Rạng sáng mấy ngày sau, một tiếng phượng hót vang lên trên Điểu Sào.

  Bạch Cẩm vội vàng đi ra ngoài, liền thất Thải Thượng tiên tử, được Nữ Oa nương nương phái tới đứng trên đám mây.

  Bạch Cẩm cười nói: “Thải Phương tiên tử, ngài tới đây làm gì vậy?”

  Thải Phương tiên tử ao ước nhìn Bạch Cẩm một chút, cười nói: “Nương nương có ý chỉ truyền xuống.”

  Bạch Cẩm trịnh trọng chắp tay thi lễ nói: “Đệ tử cung kính nghe pháp chỉ của nương nương.”

  Chương 533: Liên tục bị phạt

  Thanh Loan thì thầm: “Nương nương có lời, Bạch Cẩm của Tiệt Giáo thông minh hơn người, phúc duyên thâm hậu nhưng lại chậm chạp không thể bước vào cánh cửa đại đạo, đây là vì không bố trí nhiều thời gian cho tu hành. Vì vậy người đặc biệt ban thưởng một quyển ‘Tạo Hóa Thánh Kinh’, lệnh cho Bạch Cẩm sao chép một vạn lần để sớm ngày ngộ đạo.”

  Bạch Cẩm ngẩng phắt đầu lên nhìn Thải Phượng, khó mà tin được nói: “Một vạn lần?”

  Thải Phương gật gật đầu, ao ước nói: “Sư huynh, nương nương rất ít quan tâm tới việc tu hành của người khác.”

  Nàng duỗi hai tay ra, một quyền kinh thư màu trắng hiện lên trên tay, nói: “Sư huynh, nhận lấy kinh thư đi!”

  Bạch Cẩm tự an ủi mình ở trong lòng: “Không sao cả, không phải chỉ một vạn lần thôi sao? Một pháp thuật là giải quyết được.”

  Sau khi nắm chắc trong lòng liền có cảm giác, đừng nói là một vạn lần, cho dù có là trăm triệu lần cũng không sao cả. Hắn chắp tay mừng rỡ nói: “Đa tạ nương nương, nương nương ân đức, đệ tử khắc trong tâm khảm.”

  Kinh thư từ từ bay ra khỏi tay Thải Phương rồi rơi vào trước mặt Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm dùng hai tay nhận lấy kinh thư, thật không hổ là kinh thư của Thánh Nhân, thoạt nhìn vô cùng xinh đẹp, hẳn là đáng giá không ít Công Đức Kim Tiền đó!

  Thải Phượng giật mình nói: “Đúng rồi, nương nương nói muốn sư huynh tự tay sao chép, tuyệt đối không thể vận dụng pháp thuật, càng không thể dùng phân thân, nương nương có thể thấy được.

  Nụ cười của Bạch Cẩm đông cứng lại trên mặt. Nương nương muốn hắn mệt chết sao? Sau đó lại cảm thấy may mắn, may là nương nương không có quy định thời gian, có thể từ từ mà chép, một năm chép một lần cũng chép xong, không quá đáng ngại. Lúc này hắn mới cung kính đáp: “Đệ tử nhất định sẽ tuần theo mệnh lệnh của nương nương nghiêm túc chép kinh văn.”

  Thải Phượng lại giật mình kêu lên: “Đúng rồi, nương nương còn nói ngái nhanh chóng chép, nương nương sẽ kiểm tra bất chợt.”

  Hai mắt Bạch Cẩm tối đen, trong lòng đau xót, phảng phất như nghe thấy được thanh âm tan nát cõi lòng. Hắn ngẩng đầu nhìn Thanh Loan, ngươi cố ý à?

  Thải Phượng tiên tử ao ước nói: “Có thể được nương nương quan tâm, sư huynh ngài là người đầu tiên trên hồng hoang đó! Sư huynh, ngài nhất định phải tu hành cho tốt, chớ có để nương nương thất vọng!”

  Bạch Cẩm hữu khí vô lực nói: “Nương nương còn dặn dò gì không?”

  “Không! Sư huynh, ta cáo từ trước, ngươi nhất đi phải nghiêm túc chép kinh thư đó!”

  “Tạm biệt sư muội!”

  Bạch Cẩm đưa mắt nhìn Thải Phượng rời đi, ngẩng đầu bốn mươi lăm độ lên nhìn trời, sinh lòng bi thương, dường như trở lại lúc còn đi học ở kiếp trước bị phạt chép phạt. Thật oan uổng! Ta không có làm gì cả mà.

  Nhìn một chút, đột nhiên Bạch Cẩm lại phát hiện trên bầu trời có một cái chấm đen nhỏ, chấm đen đó rất nhanh liền mở rộng ra hình thành một hố đen tĩnh mịch.

  Một tôn đại hán không đầu đi ra, trầm thấp nói: “Bạch Cẩm!”

  Bạch Cẩm kinh ngạc nói: “Hình Thiên, sao ngươi lại tới đây?”

  Trong lòng chợt dâng lên cảm giác không ổn.

  Hình Thiên nhìn chằm chằm vào Bạch Cẩm nói: “Nương nương có ý chỉ truyền xuống.”

  Bạch Cẩm vội vàng chắp tay thi lễ nói: “Đệ tử cung kính nghe ý chỉ của nương nương.”

  Hình Thiên duỗi tay ra, trên tay hiện lên một bản kinh thư ám kim sắc, nói: “Đây là kinh thư do nương nương viết, tên là ‘Lục Đạo Luân Hồi Kinh’, ẩn chứa Lục Đạo Luân Hồi Chí Lý.”

  Cảm giác không ổn ở trong lòng Bạch Cẩm càng rõ rệt hơn, hắn gượng cười nói: “Kinh thư của nương nương đương nhiên là rất tốt.”

  “Hừ! Nương nương lệnh cho ngươi chép kinh thư một vạn lần, còn không mau tạ ơn nương nương.”

  Bạch Cẩm bi thương, quả nhiên lại như vậy, vì sao lại phạt hắn chép kinh văn chứ? Hắn bị oan mà! Nhưng rồi vẫn cung kính nói: “Đệ tử tạ ơn nương nương, nhất định sẽ tận tâm chép, tuyệt đối không lười biếng.”

  Thân ảnh Hình Thiên lóe lên rồi xuất hiện trước mặt bạch cẩm, hai ngực nhìn chằm chằm Bạch Cẩm nói: “Tuy ta không biết ngươi nghịch ra thủ đoạn gì lừa được kinh thư của nương nương vào tay nhưng ta tuyệt đối không cho phép ngươi làm nhục kinh thư. Nương nương bảo ngươi chép một vạn lần thì ngươi phải chép một vạn lần, tuyệt đối không được vận dụng phép thần thông.”

  Hắn đưa tay chỉ chỉ hai ngực của mình, rồi lại chỉ chỉ Bạch Cẩm nói: “Ta sẽ nhìn chằm chằm vào ngươi.”

  Bạch Cẩm lui lại một bước, gượng cười nói: “Lão huynh, hay là ngươi mang kinh thư về đi? Ta tuyệt đối sẽ không tranh đoạt với ngươi.”

  “Sau đó ngươi lại đến U Minh thế giới tìm nương nương cáo trạng!”

  Hình Thiên nhìn chằm chằm Bạch Cẩm, cái rốn cười một tiếng rồi nói: “Bạch Cẩm, ta đã sớm nhìn thấu ngươi rồi, chút trò xiếc vặt kia của ngươi ở trước mặt ta cũng chỉ là một loại trò đùa.”

  Bạch Cẩm im lặng, ta là loại người sẽ đâm thọc sau lưng người khác sao? Ngươi nhìn lầm ta rồi, ta thế nhưng là lang quân Tiểu Bạch Cẩm thuần phác trứ danh hồng hoang.

  Hình Thiên một tay cầm lấy ‘Lục Đạo Luân Hồi Kinh’ đưa ra, quát: “Cầm lấy!”

  Bạch Cẩm buồn buồn nhận lấy kinh thứ.

  Hình Thiên xoay người đi về phía bầu trời, đứng ở hố đen nhìn Bạch Cẩm, chỉ chỉ hai ngực của mình rồi lại chỉ chỉ Bạch Cẩm, trầm giọng nói: “Bạch Cẩn, ta sẽ nhìn chằm chằm vào ngươi.” Hắn lui lại một bước rồi chui vào trong hố đen.

  Bạch Cẩm lấy một cuốn kinh thứ khác ra, một bản ‘Lục Đạo Luân Hồi Kinh’ và một bản ‘Tạo Hóa Chân Kinh’, cả hai đều phải chép một vạn lần, hắn đã tạo nghiệt gì vậy chứ!

  Chương 534: Quảng Thành Tử đến gửi chiến thư

  Một khoảng thời gian sau, Bạch Cẩm ở trong Điểu Sào ngày đêm chép kinh thư, thời khắc đều nghênh đón Nữ Oa nương nương và Bình Tâm nương nương kiểm tra.

  Phong Thần Chiến vẫn tiếp tục diễn ra, Văn Trọng và Thân Công Báo vẫn lạc lên bảng, vô số đệ tử Tiệt Giáo ra biển cũng vẫn lạc rồi lên bảng.

  Một ngày nọ, Quảng Thành Tử đằng vân giá vũ đi đến Đông Hải, Tiệt Giáo.

  Từng ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm vào Quảng Thành Tử, hận không thể xẻ hắn ra.

  Quảng Thành Tử không quan tâm đến ánh mắt của những đệ tử Tiệt Giáo này, hắn đáp xuống trước Kim Ngao Đảo, chắp tay cúi đầu nói: “Đệ tử cầu kiến sư thúc!”

  Kim Linh thánh mẫu và Quy Linh thánh mẫu phiêu nhiên mà ra.

  Kim Linh thánh mẫu nhìn chằm chằm vào Quảng Thành Tử, phẫn nộ nói: “Quảng Thành Tử, ngươi giết đệ tử của ta.”

  Quảng Thành Tử hỏi: “Đệ tử của thánh mẫu là thần thánh phương nào?”

  “Văn Trọng!”

  Quảng Thành Tử mỉm cười nói: “Văn Trọng nghịch thiên mà đi, vận mệnh đã vậy!”

  “Hay cho câu vận mệnh đã vậy, Quảng Thành Tử ngươi có dám quyết đấu một trận sinh tử với ta không?”

  Quảng Thành Tử lắc đầu nói: “Hôm nay bần đạo đến để truyền tin, nếu thánh mẫu muốn nhập kiếp thì có thể tiến đến Tây Thổ.”

  Quy Linh thánh mẫu ở bên cạnh quát lớn: “Bớt nói nhảm!” Một kiếm đâm ra, trường kiếm phun ra nuốt vào cuồn cuộn kiếm ý đại hải, to lớn mà thâm thúy.

  Quảng Thành Tử trực tiếp ném Phiên Thiên Ấn ra. Ầm! Phiên Thiên Ấn đấm vào Linh Kiếm của Quy Linh thánh mẫu, trong nháy mắt kiếm khí bắn ra ngoài.

  Quy Linh thánh mẫu hô lên một tiếng, khó mà địch nổi đại lực tràn trề của Phiên Thiên Ấn, chật vật bay ngược ra sau.

  Quảng Thành Tử không buông tha mà lại đánh tới, Phiên Thiên Ấn lại được ném ra biến thành từng dãy núi to núi nhỏ bao phủ xuống Quy Linh thánh mẫu.

  Quy Linh thánh mẫu ngẩng đầu lên, kinh hãi nhìn thần ấn đang rơi xuống đỉnh đầu, trong đầu hiện lên một ý niệm: Không ngăn được, hoàn toàn không ngăn nổi!

  “Đủ rồi!” Một tiếng hét lớn bỗng vang lên, bên cạnh Quy Linh thánh mẫu xuất hiện một mặt kính, Bạch Cẩm đi ra từ bên trong đưa tay chỉ ra. Thế chi đại đạo gia trì, Thanh Tiêu Kiếm! Uy thế khắp thiên địa xung quanh đều bị dẫn độn, nhất kiếm phá thương khung.

  Keng! Thanh Tiêu Kiếm đâm vào Phiên Thiên Ấn nhưng lực đạo khổng lồ cuồn cuộn của Phiên Thiên Ấn lại không giáng xuống, hai người giằng co trên không trung.

  "Mở ra!" Bạch Cẩm khẽ quát to.

  Phiên Thiên Ấn lập tức bị hất bay, Quảng Thành Tử cũng lảo đảo lùi về sau mấy bước. Rầm rầm! Kim Ngao Đảo bị hắn đạp đến chấn động.

  "Xin hai vị sư huynh hãy dừng tay!" Một giọng nói trong trẻo vang lên bên tai hai người.

  Bạch Cẩm lập tức thu kiếm đứng đó, Quảng Thành Tử cũng thu hồi Phiên Thiên Ấn, đanh mặt nhìn Bạch Cẩm.

  Một tiểu đồng tử mi thanh mục tú nhẹ nhàng bay tới, sau đó chắp tay thi lễ: "Đại đội trưởng, lão gia bảo ta đến nghênh đón sư huynh Xiển Giáo."

  Bạch Cẩm khẽ gật đầu: " Đi thôi!"

  Quảng Thành Tử chỉnh trang lại y bào rồi đi vào bên trong đảo theo Tiểu Hỏa đồng tử.

  Sắc mặt Quy Linh thánh mẫu thoắt xanh thoắt trắng, nàng giận dữ nói: "Đáng ghét, đến Tiệt Giáo chúng ta mà còn dám càn rỡ như vậy!"

  Hỏa Linh thánh mẫu nhìn theo bóng lưng Quảng Thành Tử và hỏi: "Sư huynh, ngài nói xem vì sao hắn lại đến đây?"

  Bạch Cẩm bình tĩnh cất lời: "Nhất định là vì Phong Thần lượng kiếp, Phong Thần lượng kiếp này cũng nên có hồi kết rồi."

  Chốc lát sau Quảng Thành Tử đi ra rồi rời khỏi Tiệt Giáo luôn.

  Keng!

  Keng!

  Keng!

  …

  Tiếng Tụ Tiên Chung vang lên trên Kim Ngao Đảo, hơn vạn đệ tử Tiệt Giáo đi từ hải vực của Đông Hải đến, lần lượt tiến vào trong Bích Du Cung, mỗi người ngồi xếp bằng trên một chiếc bồ đoàn.

  Trong đại điện có rất nhiều bồ đoàn còn trống.

  Thân ảnh Thông Thiên giáo chủ xuất hiện trên ghế chủ vị.

  Toàn thể chúng đệ tử Tiệt Giáo cùng cung kính bái lạy: "Bái kiến sư tôn!"

  Thông Thiên giáo chủ nhìn mấy vạn đệ tử bên dưới, bình tĩnh lên tiếng: "Trong Phong Thần Chiến, Xiển Giáo và Tây Giáo ức hiếp Tiệt Giáo ta một cách quá đáng, Quảng Thành Tử đến gửi chiến thư mời Tiệt Giáo đấu một trận. Các ngươi có bằng lòng chiến đấu với Xiển Giáo cùng ta, giương cao uy danh của Tiệt Giáo ta không?"

  Mấy vạn đệ tử Tiệt Giáo đều kích động hô: "Chiến đấu vì sư tôn!"

  "Chiến đấu vì Tiệt Giáo!"

  ...

  Mặt Đa Bảo và Vô Đương thánh mẫu chợt biến sắc, quả nhiên vẫn không tránh được ư?

  Thông Thiên khẽ gật đầu, lòng thầm vui vẻ. Hắn gọi: "Đa Bảo, Vô Đương, Quy Linh, Kim Linh!"

  Đa Bảo đạo quân, Vô Đương thánh mẫu, Quy Linh thánh mẫu và Kim Linh thánh mẫu đứng dậy, vừa cung kính chắp tay thi lễ vừa đáp: "Có!"

  "Đa Bảo nhận lấy Tru Tiên Trận Đồ của ta đi bày Tru Tiên Kiếm Trận. Đa Bảo phòng thủ Tru Tiên Môn, Vô Đương phòng thủ Lục Tiên Môn, Quy Linh phòng thủ Hãm Tiên Môn, Kim Linh phòng thủ Tuyệt Tiên Môn."

  Đa Bảo đạo quân, Vô Đương thánh mẫu, Quy Linh thánh mẫu và Kim Linh thánh mẫu đồng thanh trả lời: "Vâng!"

  Thông Thiên vung tay lên, một tấm trận đồ và bốn thanh Sát Lục Tiên Kiếm bay xuống lơ lửng trước mặt bốn người.

  Đa Bảo thu hồi Tru Tiên Trận Đồ và Tru Tiên Kiếm, Vô Đương ôm lấy Lục Tiên Kiếm, Quy Linh ôm lấy Hãm Tiên Kiếm, Kim Linh ôm lấy Tuyệt Tiên Kiếm.

  Sắc mặt Thông Thiên thoáng thay đổi, hắn gọi: "Bạch Cẩm!"

  Bạch Cẩm đứng dậy, chắp tay nói: "Có đệ tử!"

  "Vi sư có một đại trận tên là Vạn Tiên Trận, ta cho ngươi chủ trì đại trận trấn áp môn nhân đệ tử của Xiển Giáo."

  Bạch Cẩm cung kính đáp: "Vâng!"


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận