Chương 130
Thông Thiên tiếp tục điểm danh: "La Tuyên! Lỗ Hùng!"
Một người trung niên hồng y và một người trung niên thanh y cùng đứng dậy, chắp tay nói: "Có đệ tử!"
"Các ngươi tọa trấn Thái Cực Trận."
Hai người đồng thanh đáp lời: "Vâng!"
"Linh Nha Tiên, Cầu Thủ Tiên!"
Linh Nha Tiên và Cầu Thủ Tiên đứng dậy, cung kính trả lời: "Có đệ tử!"
"Các ngươi tọa trấn Lưỡng Nghi Trận!"
"Vâng!"
"Kim Quang Tiên!"
"Có đệ tử."
"Ngươi tọa trấn Tứ Tượng Trận."
"Vâng!"
"Mã Nguyên!"
"Có đệ tử!"
"Ngươi chủ trì Nhất Nguyên Trận."
"Đệ tử tuân lệnh."
...
Thông Thiên truyền đạt từng mệnh lệnh, cuối cùng hô: "Trường Nhĩ Định Quang Tiên!"
Trường Nhĩ Định Quang Tiên vội vàng đứng dậy, cung kính đáp lời: "Có đệ tử!"
"Ta có một món bảo vật tên là Lục Hồn Phiên, lá cờ này có sáu đuôi, trên đuôi viết sáu cái tên Tiếp Dẫn Đạo Nhân, Chuẩn Đề Đạo Nhân, Lão Tử, Nguyên Thủy, Cơ Phát, Khương Thượng, dùng phù ấn sớm tối, đợi đến ngày bái xong nếu phất lá cờ này thì có thể lấy mạng bọn hắn, cho dù là Thánh Nhân vô tai vô kiếp cũng khó tránh thoát, rơi vào kết cụ nguyên thần xao động, pháp lực bất ổn. Ta giao lá cờ này cho ngươi, ngươi hãy phất cờ trong Vạn Tiên Trận lúc đại chiến."
Sắc mặt Trường Nhĩ Định Quang Tiên chợt cứng đờ, hắn vội vàng đáp lời: "Đệ tử nhất định sẽ không phụ sự phó thác của sư tôn."
Bạch Cẩm nghiêng đầu nhìn hắn, khẽ nhíu mày. Phong Thần Chiến đã biến đổi từ lâu, vậy mà sư phụ còn giao Lục Hồn Phiên vào tay Trường Nhĩ Định Quang Tiên sao?
Giọng nói vang dội của Thông Thiên giáo chủ vang lên: "Các ngươi đi diễn luyện pháp trận cả đi, không được lười biếng!"
Tất cả đệ tử Tiệt Giáo đều cung kính đáp: "Vâng." Sau đó bọn hắn xoay người, lần lượt rời khỏi Bích Du Cung với ý chí chiến đấu sục sôi.
Cuối cùng trong Bích Du Cung trống trải chỉ còn lại một mình Bạch Cẩm.
Thông Thiên giáo chủ cất lời: "Bạch Cẩm, ngươi còn có chuyện gì hả? Nếu ngươi muốn khuyên ta đừng giao chiến thì khỏi nói nữa."
Bạch Cẩm giơ hai tay lên, cuống quít nói: "Đệ tử cực lực ủng hộ mọi quyết định của sư phụ, ý của sư tôn cũng là mục tiêu phấn đấu của đệ tử, dù sư tôn bảo đệ tử xông pha khói lửa đệ tử cũng không chối từ."
Thông Thiên mỉm cười: "Vậy thì ngươi còn không mau trở về diễn luyện đại trận đi."
Bạch Cẩm ngập ngừng giây lát rồi nói: "Sư phụ, theo đệ tử được biết thì Trường Nhĩ Định Quang Tiên và Tây Giáo qua lại gần gũi, giao chí bảo Lục Hồn Phiên vào tay hắn không ổn lắm thì phải? Đệ tử sẵn lòng phất Lục Hồn Phiên cho sư tôn."
Thông Thiên nhìn hắn: "Bạch Cẩm, Tiệt Giáo ta coi trọng nhất là tình nghĩa, ngươi từng nói không đoàn kết không thành Tiệt, tại sao bây giờ lại đoán bừa về sư đệ? Ta biết quan hệ giữa ngươi và Trường Nhĩ Định Quang Tiên không hòa thuận nhưng lúc này đại chiến đang bày ra trước mắt, các ngươi cần phải đồng tâm hiệp lực, dập tắt oai phong của Xiển Giáo. Trong Vạn Tiên Trận ngươi chỉ huy Trường Nhĩ Định Quang Tiên, nếu hai vị Thánh Nhân của Tây Giáo không xuất hiện thì ngươi bảo hắn không được phất cờ."
Bạch Cẩm nôn nóng nói: "Sư phụ, nhưng mà..."
Thông Thiên nhìn chằm chằm vào Bạch Cẩm với dáng vẻ bất thiện: "Bạch Cẩm, có phải ngươi cảm thấy mình đã đủ lông đủ cánh, dám dạy sư phụ làm việc phải không?"
Bạch Cẩm hít sâu một hơi, lập tức nở nụ cười, đồng thời giơ ngón tay cái lên khen ngợi: "Quyết định của sư phụ là chính xác nhất, đệ tử nên hợp tác đàng hoàng với Trường Nhĩ Định Quang Tiên, yêu thương đồng môn, giúp đỡ lẫn nhau."
Hắn thầm lẩm bẩm trong lòng: "Sau này có lúc người khóc cho mà xem."
Lúc này Thông Thiên giáo chủ mới gật đầu hài lòng.
Bạch Cẩm đảo mắt, cười hì hì chạy lon ton đến ngồi trên bậc thang phía dưới Thông Thiên giáo chủ, xoa dịu bầu không khí: "Sư phụ, lâu rồi sư đồ chúng ta không nói chuyện vui vẻ thế này nhỉ?"
Thông Thiên giáo chủ lườm hắn, hậm hực nói: "Ngươi suốt ngày lên trời xuống đất, leo núi vượt mây, không phải ở Oa Hoàng Thiên thì cũng đi Bình Tâm Điện, không phải đang thỉnh an ở Côn Luân Sơn thì là đang uống trà ở Thủ Dương Sơn, làm gì còn nhớ có người sư phụ này?"
"Khụ khụ!" Bạch Cẩm ngượng ngùng ho khan vài tiếng.
Tiếp đó Thông Thiên giáo chủ ôn tồn hỏi: "Ngươi còn muốn nói gì?"
"Không có chuyện gì ạ! Ta nhớ sư phụ, muốn trò chuyện với người ấy mà. Sư phụ, người cảm thấy đại chiến lần này chúng ta có thể thắng không?"
Thông Thiên giáo chủ tự tin nói: "Tất nhiên rồi, chỉ một Xiển Giáo cỏn con sao có thể ngăn cản gai góc sắc bén của Tiệt Giáo ta? Lần này chúng ta nhất định sẽ khiến Nguyên Thủy nhận lấy một bài học nhớ đời."
Bạch Cẩm ca ngợi theo tiếng lòng: "Sư phụ thật bá đạo ngông nghênh!"
"Ừ!" Thông Thiên giáo chủ gật đầu hài lòng. Hắn thích nhìn thấy ánh mắt sùng bái của đệ tử, mà từ trước đến giờ ánh mắt sùng bái của Bạch Cẩm luôn chân thành nhất, thật lòng nhất.
Đột nhiên Bạch Cẩm nghĩ đến một chuyện bèn nói: "Sư phụ, lúc trước đệ tử đến chiến trường Phong Thần bày mưu hiến kế, trong thời gian đó ta đã nghe một chuyện thú vị, giờ ta muốn kể cho sư phụ nghe."
"Chuyện gì mà lại đáng để ngươi cố ý kể cho ta?"
"Cũng không có gì, chỉ là một câu chuyện nhỏ thôi, ta cảm thấy rất thú vị nên muốn kể cho người, chọc người cười mà thôi."
Thông Thiên giáo chủ mỉm cười gật đầu, lòng thầm cảm khái. Trong đông đảo các đệ tử, chỉ có Bạch Cẩm mới dám đến chỗ mình nói mấy lời luyên thuyên với mình.
"Ngươi kể cho ta nghe xem nào!"
Chương 536: Bạch Cẩm kể chuyện
"Ta kể một đoạn nhé! Chuyện kể rằng một nhà nọ có hai sư đồ sống trên sườn núi.
Hắn cài Sơn Hà Quan, tay cầm Tam Tiêm Đao, mặt là Chiếu Yêu Kính, hai chân là Truy Phong Mã, Trảm Ma Kiếm kề bên, có bản lĩnh lớn lên trời xuống biển, tên là Dương Tiễn tự là Nhị Lang."
Thông Thiên giáo chủ lập tức nhíu mày: "Ngươi thân với hắn lắm hả?"
"Sư phụ minh giám, chúng ta chỉ nhỉnh hơn người xa lạ một tí xíu thôi."
Bạch Cẩm kể tiếp: "Hôm ấy Ngọc Đỉnh gọi Dương Tiễn đến, hắng giọng nói: ‘Tiểu Dương à, ngươi đã trưởng thành rồi, đã đến lúc ngươi ra ngoài xông xáo một phen. Vừa hay sư thúc ngươi chuẩn bị lên kế hoạch cho sự nghiệp tạo phản, ngươi hãy giúp hắn một tay.’
Dương Tiễn lập tức vui vẻ đáp: ‘Vâng!’ Hắn thu dọn hành lý, hí hửng xuống núi."
Thông Thiên giáo chủ bực bội xen lời: "Tiểu Dương gì chứ? Có cách gọi như thế à? Lại còn sự nghiệp tạo phản nữa, hắn vì Phong Thần Chiến đó."
"Sư phụ, người nói phải."
Bạch Cẩm thuận miệng đáp lời, sau đó tiếp tục nói: "Sau khi xuống núi, Dương Tiễn tình cờ gặp một con yêu khuyển bị thương nặng trong sơn cốc..."
"Là Hao Thiên Khuyển phải không?"
Bạch Cẩm khựng lại, bực mình gào lên: "Sư phụ, người đừng xen lời có được không? Sao đệ tử còn kể chuyện được nữa?"
Thông Thiên sa sầm sắc mặt, ngón tay rục rịch.
Bạch Cẩm không hề chú ý tới sự thay đổi của Thông Thiên giáo chủ, tiếp tục kể: "Dương Tiễn thấy yêu khuyển bị một mũi tên đâm xuyên ngực, ngất lịm trên mặt đất. Tức thì hắn vội vàng bước đến cố định vết thương của yêu khuyển và rút mũi tên ra giúp nó, sau đó chữa thương cho nó. Có điều yêu khuyển trúng tên đã lâu, đã sinh thịt rữa, khó có thể chữa khỏi. Dương Tiễn dùng dao găm khoét thịt rữa khắp người yêu khuyển. Trong lúc hắn khoét thịt, yêu khuyển bất chợt tỉnh lại, cắn mạnh vào chân Dương Tiễn khiến hắn kêu gào thảm thiết.
Một người một chó ghì nhau vật lộn trên mặt đất. Chốc lát sau, Dương Tiễn tập tễnh chế ngự yêu khuyển, giận dữ mắng: ‘Cái con yêu khuyển này chẳng biết tốt xấu gì cả, ta tốt bụng chữa trị vết thương cho ngươi, vậy mà ngươi lại cắn ta, đáng đời ngươi bị săn giết.’
Yêu khuyển mừng rỡ phát hiện ra thương thế của mình đã lành, vì vậy lập tức tin lời đối phương. Sau đó nó cúi đầu bái lạy, kêu gâu gâu mấy tiếng: ‘Tạ ơn ơn cứu mạng của lão gia! Lão gia đã cứu ta, ta thề chết đi theo ngài, dùng tính mạng báo đáp, mong lão gia thu nhận!’
Dương Tiễn hỏi: ‘Ngươi tên là gì?’
‘Tiểu khuyển tên Hiếu Thiên!’
Sắc mặt Dương Tiễn lập tức trở nên lạnh lùng, hắn quát: ‘Hiếu Thiên? Thì ra là chó săn của Thiên Đình! Hãy xem ta lấy mạng ngươi!’
Yêu khuyển kia vội vàng kêu lên: "Lão gia bớt giận, không phải Hiếu trong hiếu thuận mà là Hao trong gào thét (*). Ta là chó gào thét với trời, không đội trời chung với Thiên Đình."
(*) Trong tiếng Trung, Hiếu (孝 xiào) và Hao (哮 xiāo) có cách đọc gần giống nhau.
Thế là Dương Tiễn mừng như nhặt được vàng, thu nhận Hao Thiên Khuyển, một người một chó đi về phía Tây Kỳ. Sau này có người loan truyền chuyện này ra ngoài, chuyện này cũng được gọi vui là chó cắn Dương Nhị Lang, không biết lòng người tốt!"
Thông Thiên bật cười: "Bạch Cẩm, câu chuyện này không phải do ngươi bịa chứ?"
Bạch Cẩm kêu oan: "Sư phụ, sao người lại nghĩ như vậy? Đệ tử có lừa ai cũng không lừa người! À không đúng, đệ tử là tiểu lang quân thuần khiết lương thiện, chưa từng bịa đặt lừa gạt người khác bao giờ."
"Bởi vì tên Hao Thiên Khuyển kia mang đậm tác phong của ngươi, ha ha!" Thông Thiên cười mấy tiếng.
Bạch Cẩm cạn lời. Sư phụ thân ái của ta ơi, hình tượng của đệ tử trong lòng người là như thế sao?
Sau đó hắn nói tiếp: "Sư phụ, sau khi nghe câu chuyện này đệ tử cảm ngộ sâu sắc.
Đệ tử cảm thấy giữa tiên thần chúng ta phải tin tưởng nhau hơn, đôi khi không thể bị cái nhìn phiến diện che mắt. Thoạt nhìn Dương Tiễn như đang xẻo thịt Hao Thiên Khuyển nhưng thật ra là vì tốt cho nó! Sư phụ, người thấy có đúng không?"
Thông Thiên giáo chủ tỏ ý hài lòng: "Ngươi có thể nghĩ như vậy là tốt lắm! Có đôi khi vi sư hơi nghiêm khắc với ngươi một chút chẳng phải vì muốn tốt cho ngươi sao!"
Bạch Cẩm gật đầu lia lịa, cảm động nói: "Sư phụ yêu quý đệ tử, đệ tử vô cùng cảm kích."
Thông Thiên hài lòng cất lời: "Ngươi nhận được cảm ngộ như thế từ câu chuyện này có thể nói là rất tốt, rốt cuộc ngộ tính của ngươi vẫn tăng cao một chút."
"May mà có sư phụ dạy bảo, hiện giờ đệ tử cảm thấy Chuẩn Thánh đã ở ngay trước mắt."
"Ha ha, cảnh giới Chuẩn Thánh đâu đơn giản như vậy!" Thông Thiên giáo chủ vừa cười vừa nói: "Ngươi đã kể chuyện xong rồi, về diễn luyện trận pháp đi! Khi nào đánh bại Xiển Giáo, vi sư sẽ đích thân giảng Chuẩn Thánh đạo cho ngươi!"
"Tạ ơn sư tôn, đệ tử cáo từ." Bạch Cẩm nhảy xuống bậc thang, chạy ra ngoài đại điện.
Trong Bích Du Cung, nụ cười trên gương mặt Thông Thiên tắt lịm, loáng thoáng cảm thấy có điểm bất thường. Chó cắn Dương Nhị Lang, không nhìn thấy lòng người tốt, Bạch Cẩm đang nói ám chỉ điều gì? Tiệt Giáo ta là con Hao Thiên Khuyển bị trọng thương kia ư? Nguyên Thủy là Dương Nhị Lang cứu nó sao? Còn bảo là mình nghĩ nhiều nữa hả? Thôi, không nghĩ nữa! Mặc kệ hắn vô tình hay là cố ý, cứ trừng phạt hắn một phen trước đã!
Thông Thiên giáo chủ vung tay áo. Á! Một tiếng hét thảm thiết vang lên bên ngoài, một đạo nhân ảnh kêu gào thảm thiết bay lên trời theo hình xoắn ốc với tốc độ ngày càng nhanh. Anh sáng chợt lóe lên, nhân ảnh kia biến thành một vì sao rồi biến mất không còn tăm hơi.
Chương 537: Đến Thủ Dương Sơn
Rất nhiều đệ tử Tiệt Giáo đang diễn tập trận pháp đều ngẩng đầu nhìn lên trời. Đại
sư huynh ngoại môn lại nhận được sự ưu ái của sư phụ, thật là khiến người ta hâm mộ!
Chốc lát sau, một điểm đen to dần trên Tam Quang Tiên Đảo rồi đập bộp xuống Tam Quang Tiên Đảo như vẫn thạch, tạo thành một cái hố hình người sâu hơn một mét song không nghiêm trọng lắm.
Bạch Cẩm đầu bù tóc rối ló đầu ra khỏi hố, thở phào một hơi, xem ra sư phụ đã ngộ ra rồi. Hắn nhẹ nhàng nhảy ra khỏi hố lớn, thong dong đi vào trong Điểu Sào của mình. Hắn đi đến suối nước nóng tắm rửa gội đầu, thay y phục, thế là lại biến thành một Bạch Tiểu Cẩm sạch sẽ, dứt khoát đi thẳng ra ngoài.
Bạch Cẩm không đi diễn tập đại trận mà xuống đáy biển bắt một con trai lớn nấu một món ngon, sau đó đi tới Côn Luân Sơn.
Trong màn đêm, thân ảnh Bạch Cẩm xuất hiện trên bầu trời Côn Luân Sơn. Hắn sửa sang lại y bào rồi đi về phía Ngọc Hư Cung.
Bạch Cẩm đáp xuống trước Ngọc Hư Cung rồi chắp tay thi lễ, cung kính hô: "Đệ tử cầu kiến sư thúc!"
Cửa Ngọc Hư Cung lẳng lặng mở ra, ánh đèn trong Ngọc Hư Cung hắt ra ngoài.
Một giọng nói uy nghiêm vang lên: "Vào đi!"
Bạch Cẩm đi vào Ngọc Hư Cung, vừa ngẩng đầu lên đã trông thấy miệng rồng trên Bàn Long Trụ ngậm một chiếc đèn. Chân đèn hình bát quái, dáng đèn như bảo tháp, bên trong có ngọn lửa vàng nhảy nhót. Đó chính là Ngọc Hư Lưu Ly Đăng trong tứ đại Tiên Thiên Linh Đèn.
Bạch Cẩm quỳ xuống bồ đoàn, cung kính bái lạy: "Đệ tử bái kiến sư bá, chúc sư bá Thánh đạo mãi hưng thịnh."
Nguyên Thủy Thiên Tôn cất giọng uy nghiêm: "Bạch Cẩm, lúc này ngươi đến đây làm chi? Nếu ngươi khuyên ta dừng tay ngưng chiến thì khỏi cần nói nữa."
"Khởi bẩm sư bá, đệ tử cũng không phải vì thế mà tới."
"Đệ tử vô cùng ủng hộ ý chí của sư bá ngài, đối với việc nghiêm khắc đả kích sư phụ đệ tử ta, quan điểm bá chất chúng ta chưa từng nhất trí, đây gọi là cùng chung chí hướng đi!"
Nguyên Thủy Thiên Tôn mỉm cười nói: "Chuyện may mắn nhất của Thông Thiên chính là thu ngươi làm đồ đệ, tầm nhìn rõ ràng.
Nói đi! Ngươi là vì sao mà đến?"
Bạch Cẩm cười ngây ngô nói: "Trước đây ta vẫn luôn thỉnh an sư bá ngài vào lúc sáng sớm, không thỉnh an ngài vào lúc tối muộn, lúc này mới cố ý đến đây để thỉnh an."
Nguyên Thủy gật gật đầu, tiếp tục nhìn Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm cười khan một tiếng, do dự một chút rồi hỏi: "Sư bá, người tính giao chiến cùng sư phụ ta thế nào? Đánh tới mức độ ra sao?"
Nguyên Thủy thản nhiên nói: "Thông Thiên quá mức kiêu ngạo, đây là khuyết điểm của hắn. Phải biết cứng quá dễ gãy, không thể lâu bền."
Ánh mắt ngưng lại, Nguyên Thủy tiếp tục nói: "Hắn cần một lần hoàn toàn thất bại, để cho bản thân thanh tỉnh. Mà lần này, tất nhiên ta muốn cho hắn một lần giáo huấn sâu sắc ngay lúc hắn kiêu ngạo nhất, đả kích tính tình của hắn."
Bạch Cẩm cúi đầu thật sâu nói: "Sư bá khổ tâm như thế, nếu như đệ tử bái phục, về sau sư tôn ta tất nhiên cũng sẽ có thể suy nghĩ thông suốt, hiểu được sự dụng tâm lương khổ của sư bá."
Nguyên Thủy hừ một tiếng: "Ta làm việc không cần hắn hiểu!"
Bạch Cẩm tùy tâm tán thưởng: "Sư bá bá khí!"
Bạch Cẩm giơ tay lên, trên hai tay xuất hiện một cái vỏ sò nóng hổi, bên trong vỏ sò là thịt trai đã được nướng xong, bề mặt điểm xuyết từng hạt trân chân màu hồng phấn. Trân châu màu hồng phấn cũng đều là thịt viên.
Bạch Cẩm giơ cao vỏ sò, cung kính cất lời: "Sư bá, đây là một loại mỹ thực đệ tử toàn tâm toàn lực chế tác vì ngài, có tên là Trai Cò Đấu, mời sư bá thưởng thức."
Nguyên Thủy Thiên Tôn duỗi tay ra, vỏ sò chậm rãi bay tới, lơ lửng trước mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn.
Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn một chút, khẽ gật đầu, phất tay thu hồi vỏ sò.
Trong lòng Bạch Cẩm buông lỏng, đưa thức ăn thành công, sư bá rất hài lòng.
Bạch Cẩm vừa cười vừa nói: "Sư bá, đạo mỹ thực này còn có một lai lịch rất thú vị."
"Hả… ngươi kể một chút xem."
"Gần đây ở Đông Hải, đệ tử cúi đầu ngẩng đầu Nhật Nguyệt sơn hà, lĩnh hội thiên địa chí lý, ngộ đạo trong gió mát, trầm tư dưới ánh trăng..."
"Ta thấy ngươi đang lười biếng muốn nghỉ ngơi thì có."
"Ách… sư bá, thấy rõ thì cũng đừng nói toạc, dù sao chúng ta cũng là bá chất."
"Ha ha ha…" Nguyên Thủy cười một tiếng, tiểu tử này rất thú vị.
Bạch Cẩm tiếp tục nói: "Hôm nay gặp phải lúc Đông Hải thái dương ấm áp, đệ tử cũng ngủ say... Lúc đang chìm đắm trong ánh nắng ấm áp để ngộ đạo, đột nhiên ta phát hiện một con trai biển lặng lẽ leo lên hòn đảo, mở hé vỏ sò phơi nắng trên một tảng đá, lộ ra trân châu lấp lánh bên trong. Dưới ánh mặt trời ấm áp, trai biển chỉ cảm thấy toàn thân cực kỳ dễ chịu, nó cũng lười vênh vang mà lim dim ngủ gật.
Lúc này, một con cò bay tới, lặng lẽ đáp xuống bên cạnh trai biển, dùng cái mỏ nhọn thật dài của nó mổ thịt trai biển.
Trai biển đột nhiên bừng tỉnh, cấp tốc dùng sức hợp vỏ sò lại, gắt gao kẹp chặt cái mỏ con cò.
Giằng co một hồi, con cò hung dữ nói với trai biển: ‘Ta xem ngươi có thể lên trên bờ được bao lâu! Nếu như hôm nay không mưa, ngày mai không mưa, ngươi sẽ bị phơi nắng tới chết. Đến lúc đó trên bờ sẽ có một con trai chết.’
Chương 538: Trai cò tranh chấp, Bạch Cẩm được lợi!
Trai biển cũng hết sức cường ngạnh nói: ‘Ta xem ngươi có thể đói đến bao lâu! Hôm nay ta không buông miệng ngươi ra, ngày mai cũng không buông miệng ngươi ra, ngươi sẽ bị chết đói ở trong này. Đến lúc đó trên bờ sẽ có một con cò chết.’
Hai con vật cứ như vậy mà giằng co nhau, ai cũng không chịu nhường nhịn, thật sự có ý muốn liều mạng đồng quy vu tận."
"Sư bá, ngài là người hiểu đệ tử nhất. Từ trước đến nay, đệ tử là người mặt từ thiện tâm, làm sao có thể nhẫn tâm nhìn chúng nó chém giết lẫn nhau, đồng quy vu tận như vậy? Thế là đệ tử tiến lên, dễ như trở bàn tay bắt lấy con trai cùng con cò, làm thành một món mỹ thực đưa cho sư bá ngài."
Nguyên Thủy Thiên Tôn cười ha hả nói: "Bạch Cẩm, ngươi đây là có ý riêng!"
Bạch Cẩm ngạc nhiên nói: "Sư bá, ngài nói có ý riêng là sao ạ? Đệ tử ngu dốt, không hiểu ý tứ của sư bá ngài."
Nguyên Thủy cười lần hai, sau đó đổi đề tài: "Bạch Cẩm, hiện tại Thông Thiên hắn đang làm gì?"
Bạch Cẩm không chút do dự bán đứng sư phụ, nói: "Khởi bẩm sư bá, sư phụ ta đang chuẩn bị hai tòa đại trận. Một tòa đại trận gọi là Tru Tiên kiếm trận, một tòa đại trận gọi là Vạn Tiên Đại Trận. Người dự định dùng hai tòa đại trận này để nghênh chiến sư bá!"
Bạch Cẩm cười hì hì nói: "Sư bá, đệ tử phụng mệnh chấp chưởng Vạn Tiên Đại Trận, đến lúc đó xin sư bá thứ tội."
Nguyên Thủy Thiên Tôn khẽ gật đầu nói: "Ngươi cứ luôn toàn lực hành động là được."
Bạch Cẩm cung kính cúi đầu đáp lời: "Đa tạ sư bá khoan dung độ lượng!"
Hắn đứng lên cảm thán nói: "Nếu trong trận chiến này, Tiệt Giáo ta bị thua, sư phụ tất sẽ vạn phần thương tâm.
Từ trước đến nay sư phụ ta trọng tình trọng nghĩa, những đệ tử này đều là người phản đối ta nên mới thu thập vào. Một khi mất sạch, sư phụ tất sẽ khó mà tiếp nhận."
Nguyên Thủy thì thầm: "Trọng tình trọng nghĩa…"
Bạch Cẩm liên tục gật đầu nói: "Đúng vậy! Sư phụ ta đặc biệt trọng cảm tình, trước mặt những đệ tử như chúng ta, người còn thường xuyên nhắc đến tình nghĩa Tam Thanh, dặn dò chúng ta tuy trong lượng kiếp sống chết có số, nhưng sau lượng kiếp Tam Thanh vẫn tình nghĩa như cũ.
Sư phụ ta từng nói: Huynh đệ đồng tâm, mọi việc đều thuận lợi.
Sư phụ ta còn nói: Quen biết khắp thiên hạ, tri tâm duy chỉ có hai người.
Sư phụ ta còn nói: Được chứng kiến Hồng Hoang phồn hoa, nhớ nhung một cọng cỏ ở Côn Luân."
Nguyên Thủy động dung nói: "Hắn thật sự nói như vậy sao?"
Bạch Cẩm gật đầu liên tục, vô cùng chân thành tha thiết nói: "Đệ tử lừa gạt ai cũng không dám lừa gạt sư bá!"
Sắc mặt Nguyên Thủy biến đổi mấy lần, hắn hừ một tiếng nói: "Tình nghĩa có thể nặng nhưng lại không thể vọng nhờ, nếu không thì cuối cùng hại người hại mình, lần này ắt sẽ khiến Tiệt Giáo sụp đổ."
Bạch Cẩm mừng rỡ nói: "Đệ tử cũng có cùng suy nghĩ với sư bá."
Hắn cảm thán nói: "Tiệt Giáo có thể sụp đổ trong tay sư bá, hẳn là sư phụ ta cũng sẽ không quá thương tâm!
Bằng vào kiêu ngạo của sư phụ ta, nếu Tiệt Giáo bị thánh nhân khác chơi xấu, tính cách của hắn tất nhiên sẽ đại biến. Thế nhưng nếu là hai vị sư bá thì lại khác, Tam Thanh vốn là một thể."
Nguyên Thủy khẽ gật đầu nói: "Ta sẽ đích thân kết thúc Tiệt Giáo."
Bạch Cẩm cúi đầu thật sâu mừng rỡ nói: "Đệ tử đa tạ sư bá!"
Nguyên Thủy Thiên Tôn khoát tay, vừa cười vừa nói: "Tốt, ngươi trở về đi! Sư bá ta tự có suy nghĩ."
"Vâng!" Bạch Cẩm đứng dậy cung kính chắp tay thi lễ, sau đó quay người bước nhanh rời đi. Làm việc tốt không lưu danh, ta cũng là Hồng Hoang sống **.
...
Bên trong Ngọc Hư Cung, Nguyên Thủy Thiên Tôn thì thầm nói: "Trai cò tranh chấp, Bạch Cẩm được lợi!"
Quay đầu nhìn về phía tây một chút, sau đó hắn khẽ lắc đầu, dù cho để phía tây được lợi, Tiệt Giáo cũng nhất định phải sụp đổ.
...
Từ khi Văn Trọng, Thân Công Báo ngã xuống, Ân Thươngliên tiếp đại bại, ngày hôm đó Tây Kỳ lại đại bại Ân Thươngđại quân lần nữa, đại quân tiến về phía Triều Ca.
Trước đại quân đột nhiên hiển hiện một đám mây, trên đám mây có ba nam một nữ, bốn tôn tiên nhân.
Tây Kỳ đại quân nhất thời dừng hành quân, các chiến tướng như Dương Tiễn, Na Tra và Vi Hộ vội vàng tiến lên, cảnh giác nhìn bốn người trên đầu mây, tất cả vũ khí pháp bảo đều xuất hiện trong tay.
Khương Tử Nha cưỡi Tứ Bất Tượng tiến lên, quát: "Người tới là ai? Vì sao ngăn cản đường đi của đại quân ta?"
Đa Bảo không đáp, ném trận đồ trong tay ra, trận đồ màu đen ở trên bầu trời nhanh chóng xoay tròn, phi tốc biến lớn, bao phủ vạn dặm thiên địa.
Đa Bảo Đạo Nhân đi vào trong đại trận, nói: "Chiến tranh kiếm thương, sao thoát tru tiên họa, tình ma ý ma, phản khởi vô danh hỏa. Hôm nay khổ sở, tử sinh tại ta. Ngọc Hư Cung gây tai họa, xuyên tâm bảo tỏa, quay đầu lại mới biết việc xưa ngoa. Gang tấc khởi phong ba. Lần này làm sao có thể trốn tránh. Tự dựa vào năng lực, sớm muộn gì cũng bị đánh bại!"
Đa Bảo ca xong đúng lúc tiến vào trong đại trận, quát: "Ba vị sư muội, mời nhập trận!" Tru Tiên Kiếm trong tay bay ra, treo cao phương Đông.
Vô Đương Thánh Mẫu bay ở hướng chính Nam, Lục Tiên Kiếm treo cao.
Kim Linh Thánh Mẫu bay ở hướng chính Bắc, Tuyệt Tiên Kiếm treo lên cao.
Quy Linh Thánh Mẫu bay ở hướng chính Tây, Hãm Tiên Kiếm treo lên cao.
Chương 539: Đại chiến
Tru Tiên kiếm trận đã lập, trong phút chốc toàn bộ hồng hoang tràn ngập sát khí, tất cả sát cơ đều dẫn động, chen chúc hội tụ về hướng Tru Tiên Trận Đồ mà đến.
Sát khí vô hình ngưng tụ thành từng trận hắc quang, tràn vào Tru Tiên kiếm trận từ bốn phương tám hướng, dọa người đến cực điểm, toàn bộ sát khí hồng hoang ngưng tụ trong một tòa đại trận, hung sát chi cơ chính là đệ nhất hồng hoang, tiên thần bình thường đụng phải đều chết.
Ong! Bốn thanh Sát Lục Chi Kiếm chấn động, vô số kiếm khí giết chóc khủng bố lập tức ùn ùn phát ra, bao phủ cả tòa đại trận ở trong vô biên kiếm khí, đại trận bắt đầu hình thành.
Vào một khắc Tru Tiên kiếm trận thành, Nguyên Thủy Thiên Tôn trên Côn Luân Sơn nhìn về phía đại trận khẽ thở dài một tiếng, mặc dù không muốn làm nhưng không thể không làm.
Trên Thủ Dương Sơn, Thái Thượng Thánh Nhân uống một chén trà, sắc mặt già nua đầy vẻ đau khổ, hôm nay nước trà này đắng chát quá, cần thêm một ít quỳnh tương mới tốt.
Tây phương tịnh thổ Thế Giới, Chuẩn Đề thánh nhân hưng phấn cười ha ha kêu lên: "Tới rồi, sư huynh cơ hội chúng ta phải chờ tới rồi."
Tiếp Dẫn Thánh Nhân cũng gật đầu mỉm cười, khí chất trách trời thương dân trên mặt biến mất hơn phân nửa, mơ hồ mang theo kích động, Tây Giáo ta bởi vậy mà đại hưng.
Nữ Oa nương nương ở Oa Hoàng Thiên và Bình Tâm nương nương ở Địa Phủ đều mang vẻ xem kịch hay nhìn Tru Tiên kiếm trận, Tam Thanh đại hỗn chiến nha! Bên cạnh còn bày một ít mỹ thực trái cây, tĩnh tâm chờ đợi.
Thân ảnh Đa Bảo xuất hiện ở cửa đông của đại trận, lạnh lùng quát: "Ta là vị đầu tiên đánh Kim Chung Thủ Tiên ở Bích Du Cung, Tiệt Giáo Thủ Đồ Đa Bảo Đạo Nhân, nay lập Tru Tiên kiếm trận lần nữa, mời chư vị đạo hữu Xiển Giáo đến đây chỉ giáo."
Trước đại quân Tây Kỳ, rất nhiều Tiên gia dị nhân đều hoảng sợ, Tứ Bất Tượng cũng không thể ổn định, lui về phía sau mấy bước, Tiệt Giáo Thủ Đồ lại tới.
Na Tra, Dương Tiễn, Vi Hộ và các đệ tử đời thứ ba vội vàng thu hồi vũ khí pháp bảo, cả đám ngơ ngác nhìn nhau, Tiệt Giáo Thủ Đồ tới thì làm sao bây giờ? Chắc chắn sẽ không thể đánh bại!
Cơ Phát vội vàng hỏi: "Á phụ, hiện tại nên làm cái gì mới tốt?"
Khương Tử Nha ngẩng đầu nhìn hung sát Tru Tiên kiếm trận bao phủ vạn dặm phía trước, nghiêm túc nói: "Vương thượng, hiện tại lập tức lui binh, ta truyền tin cầu viện chư vị sư huynh."
Cơ Phát trịnh trọng làm lễ, nói: "Bái tạ Á phụ."
Sáng sớm mấy ngày sau, triều dương tờ mờ sáng.
"Rống!"
"Grao!"
…
Tiếng long ngâm từng trận.
Trong lúc nhất thời chỉ nghe được tiên nhạc giữa không trung đồng loạt kêu lên, dị hương mờ mờ, từng đóa Kim Hoa từ trên không giáng xuống.
Chỉ thấy phía nam có chín con Kim Long thần thánh xuyên qua Kim Hoa tường quang, phá không mà đến, phía sau Kim Long kéo một chiếc loan giá hoa lệ, loan giá lướt qua thơm ngào ngạt hương khói, mịt mù thiên địa.
Bên cạnh loan giá là Nhiên Đăng, Quảng Thành Tử và các môn nhân Xiển Giáo khác được sắp xếp cầm lò đứng yên tạo sương mù, linh vũ tách ra hướng về phía Bạch Hạc.
Trước đại doanh Tây Kỳ, đám người Khương Tử Nha, Dương Tiễn và Na Tra đều cúi đầu quỳ xuống đất, cung kính bái nói: "Cung nghênh chưởng giáo!"
Trong Tru Tiên kiếm trận, Đa Bảo, Vô Đương, Kim Linh, Quy Linh đều hiện thân, chắp tay thi lễ không nói một lời, sau đó ẩn thân hình đi.
Cửu Long Trầm Hương Liễn rơi xuống, tất cả môn nhân Xiển Giáo đều đuổi theo, Nguyên Thủy Thiên Tôn ngồi trong Cửu Long Trầm Hương Liễn xem Tru Tiên kiếm trận hung hãn vô song, trên đỉnh hiện ra Khánh Vân, thùy châu chuỗi ngọc, Kim Hoa vạn đóa, nối liền không ngừng, xa gần chiếu rọi thiên địa, toàn bộ thiên địa trong phút chốc tràn ngập tường thụy chi khí, hung sát tiêu tan.
Toàn bộ môn nhân Xiển Giáo đứng ở bên cạnh hầu hạ.
Quảng Thành Tử chắp tay thi lễ nói: "Sư tôn, đệ tử đi phá trận!"
Thanh âm Nguyên Thủy Thiên Tôn vang lên thật lớn, nói: "Tru Tiên kiếm trận chính là hồng hoang đệ nhất sát trận, các ngươi đều không phá được, chờ!"
Lúc này Quảng Thành Tử trở về vị trí.
Sau đó tiên âm phía đông vang dội, dị hương tập kích, tùy thị có hơn một ngàn vạn chúng tiên lớn nhỏ, người tới là chúng môn nhân Tiệt Giáo.
Trên đầu mây, Bạch Cẩm dắt Quỳ Ngưu chậm rãi đi tới, phía sau là hơn vạn chúng tiên, có La Tuyên, Trường Nhĩ Định Quang Tiên, Kim Quang Tiên, Ô Vân Tiên, Bì Lư Tiên, Linh Nha Tiên, Cầu Thủ Tiên,… và các đệ tử Tiệt Giáo.
Bên trong Cửu Long Trầm Hương Liễn, Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng nhìn về phía Đông, ánh mắt thâm thúy.
Thân ảnh Đa Bảo, Vô Đương, Kim Linh và Quy Linh hiện lên, đồng loạt hành lễ nói: "Bái kiến sư tôn!"
Trước khi chúng tiên Tiệt Giáo đi tới Tru Tiên Trận, Thông Thiên giáo chủ và Nguyên Thủy Thiên Tôn bốn mắt nhìn nhau, ai cũng không nhường, trong lúc nhất thời, thiên địa tràn ngập áp lực nặng nề như trời đất sụp đổ, vô luận Xiển Tiệt chúng tiên đều như ve sầu mùa đông.
Thông Thiên giáo chủ tràn đầy tự tin, nói: "Nguyên Thủy, ta đã đáp ứng lời mời đến đây, ngươi có thể đến phá trận."
Bạch Cẩm ở bên cạnh nhỏ giọng nói: "Sư phụ, tường hòa một chút, chúng ta phải tiên lễ hậu binh."
Thông Thiên ngạo nghễ nhìn Nguyên Thủy Thiên Tôn, truyền âm trả lời một câu: "Chúng ta chính là tới đánh nhau, không cần cái gì tường hòa, hôm nay ta muốn đem hắn đánh đến mức đại huynh hắn nhìn không ra."

