Chương 132
Thông thiên biến sắc, tức giận hét lớn: “Nguyên thủy, ngươi đúng là không có liêm sỉ, lại dám liên hợp ngoại nhân để ra tay với ta!”
Chuẩn Đề tiến lên, mỉm cười nói: “Sư huynh, chớ trách Nguyên Thủy sư huynh, chỉ vì Tru Tiên Kiếm Trận này quá ác liệt chỉ có Tứ Thánh mới phá vỡ được nên hắn mới mời chúng ta tới tương trợ! Thông thiên sư huynh, cho đi chính là nhận lại, ngươi cần gì phải cố chấp như thế? Không bằng tự động thu lại Tru Tiên Kiếm Trận!”
Ầm!
Thông Thiên giáo chủ chém bay Thái Thượng chỉ bằng một kiếm, quay người bước vào trung tâm của Tru Tiên Kiếm Trận, hốc mắt hơi đỏ, phẫn nộ hét lớn: “Đa Bảo, Vô Đương, Kim Linh, Quy Linh, các ngươi xuất trận giúp đỡ sư đệ các ngươi một tay.”
Vô Đương thánh mẫu kiên định nói: “Sư tôn, đệ tử nguyện dẹp địch cùng người, sống chết không rời.”
Thanh âm của Kim Linh và Hỏa Linh cũng liên tiếp vang lên: “Chúng ta nguyện ý dẹp địch với sư tôn.”
Thông thiên vung tay áo lên, phẫn nộ quát: “Đi nhanh!”
Bốn người Đa Bảo, Vô Đương, Kim Linh và Hỏa Linh lập tức bắn ra khỏi đại trận, kéo lê mất ngàn dặm trên không.
Vô Đương thánh mẫu bất an hét lớn: “Sư tôn!”
Đa Bảo ngẩng đầu nhìn lên bầu trời của trận đại chiến, lạnh giọng nói: “Sư muội, tuân theo mệnh lệnh của sư tôn!” Sau đó hắn xông thẳng tới chiến trường.
“Sư đệ xin dừng bước!” Một thanh âm vang lên giữa thiên không.
Huyền Đô Đại Pháp Sư không rõ tung tích bỗng xuất hiện, tay cầm một cây phất trần, lưng đeo Thất Tinh Bảo Kiếm mỉm cười nhìn Đa Bảo.
Đa Bảo lạnh giọng nói: “Huyền Đô sư huynh, ngươi có thể ngăn ta sao?”
Huyền Đô ôn tồn nói: “Thực lực của sư đệ cao thâm, ta không thể địch lại nhưng ta có một pháp bảo, tuy không xếp vào hàng vào Tiên Thiên nhưng vẫn có chút công dụng, xin sư đệ xem xét.”
Nói rồi, trước mặt hiện lên một lô đỉnh ba chân tám lỗ, nắp trên giống như một tòa tháp, rắn chắc nặng nề, bên trong thiêu đốt Tam Muội Chân Hỏa.
Đa Bảo cả kinh nói lớn: "Lô đỉnh của Thái Thượng!”
Huyền Đô mỉm cười nói: “Vẫn mong sư đệ chỉ giáo!”
Đa Bảo nhắm mắt lại rồi bỗng mở ra, phát ra tinh quang sáng chói, khi tức uy nghiêm túc mục liên tục tăng lên, đại đạo 'duy ngã độc tôn' tràn ngập thiên địa, hắn quát: “Huyền Đô, cho dù ngươi có điều khiển được lô đỉnh của Thái Thượng thì hôm nay cũng đừng hòng ngăn ta! Ta chính là thủ đồ của Tiệt Giáo, chỉ cần ta còn tồn tại thì Tiệt Giáo sẽ bất diệt!”
Đa Bảo đánh ra một chưởng, một thanh sắc chưởng ấn to lớn hiện lên lao thẳng về phía Huyền Đô tựa như Thương Thiên chi thủ đè xuống nhân gian.
Huyền Đô nghiêm túc nói: “Sư đệ, đắc tội rồi!” Rồi hắn vỗ vào lô đỉnh.
Vù! Lô đỉnh chấn động lao thẳng tới thanh sắc chưởng ấn. Ầm! Chưởng ấn nát bấy, Tam Muội Chân Hỏa bắn ra ngoài tạo thành một đóa Hỏa Liên.
…
Ở một bên khác, Vô Đương đang đánh với Quảng Thành Tử.
Bạch Hạc đồng tử quát lớn: “Sư huynh, tiếp lấy pháp bảo!” Rồi hắn vung tay lên, một chiếc đèn lưu ly treo trên Cửu Long Trầm Hương Liễn bay về phía Quảng Thành Tử.
Quảng Thành Tử bắt lấy đèn lưu ly, mừng rỡ gật đầu với Bạch Hạc đồng tử, sau đó tiện tay cầm đèn lưu ly Ngọc Hư giao chiến với Vô Đương, nhất thời khó phân thắng bại.
Quy Linh thánh mẫu và Kim Linh thánh mẫu cũng lần lượt phải đối đầu với Thái Ất Chân Nhân và Ngọc Đỉnh Chân Nhân, đại chiến chấn động thương khung, thiên địa thoáng như lâm vào tình cảnh hủy diệt, vô số chúng sinh hoảng sợ thất sắc.
...
Ngay khi đại chiến đang diễn ra liên tục thì ở bên ngoài đại chiến, bên trong Tru Tiên Kiếm Trận cũng vô cùng căng thẳng.
Chuẩn Đề mỉm cười nói: “Sư huynh, hôm nay Tứ Thánh sẽ tru tiên đương nhiên sẽ lưu truyền thiên cổ, sư huynh ngươi cũng sẽ trở thành một truyền thuyết của hồng hoang, một mình đối đầu với Tứ Thánh, hào khí hét Thương Minh.”
Thông Thiên cầm Thanh Bình Kiếm trong tay nhìn bốn người kia, khí tức ngưng trọng, bi phẫn cười lớn: “Được, hôm nay ta sẽ độc chiến với Tứ Thánh! Có bản lãnh gì thì xuất ra!”
Ầm ầm! Tru Tiên Kiếm Trận rung chuyển, sát khí tràn ngập, hóa thành một phương Kiếm vực, bốn thanh Tiên Kiếm gồm Tru Tiên, Lục Tiên, Hãm Tiên và Tuyệt Tiên thông thiên triệt địa, huyết sát chi khí tràn ngập khắp đại trận, vô số sát cơ lâm thể, cho dù là Thánh Nhân cũng cảm thấy ớn lạnh trong lòng.
Tiếp dẫn chắp tay trước ngực, nghiêm nghị nói: “Sư huynh, đắc tội rồi!” Công Đức Kim Quang chiếu xạ mà ra.
Chuẩn Đề cầm Thất Bảo Diệu Thụ trong tay lao thẳng về phía Thông Thiên, bảy bảo quang hoa xẹt qua không gian của trận pháp.
Một kiếm của Thông thiên đã chém đứt Tiên Kiếm, Tru Tiên, Lục Tiên, Hãm Tiên và Tuyệt Tiên chấn động, sát lục kiếm khí theo Thông Thiên giáo chủ trảm xuống tựa như bao phủ thiên hà.
Tru Tiên Kiếm Trận ẩn chứa vô tận sát cơ trảm xuống Thất Bảo Diệu Thụ. Ầm! Chuẩn Đề lập tức bay ngược trở về.
Tiếp Dẫn bước từng bước tới trước xuất ra Bảo Tàng lao thẳng Thông Thiên.
Thông thiên vung tay áo lên. Ầm! Thân hình của Tiếp Dẫn lảo đảo một cái.
Bốp! Bảo Tràng va chạm với Thanh Bình Kiếm, uy năng kinh khủng bao trùm, một bên là Kim Sắc Phật Quang, một bên là Thanh Sắc Thượng Thanh Tiên Quang.
“Chém cho ta!” Thông thiên hét lớn.
Tru Tiên, Lục Tiên, Hãm Tiên, Tuyệt Tiên đồng loạt phát ra một tiếng 'leng keng'.
Vô lượng sát khí và khí thế hung ác hóa thành bốn chuôi hung kiếm chém thẳng tới Tiếp Dẫn.
Chương 546: Lật mặt
Kim Liên dưới chân Tiếp Dẫn phóng ra tia sáng tạo thành từng đóa Kim Hoa bao phủ lấy Tiếp Dẫn.
Ầm! Bốn chuôi hung thần kiếm trảm xuống Kim Hoa. Ầm! Kim Hoa vỡ tan, ngay cả Công Đức Kim Liên cũng không thể chịu được hung uy của Tru Tiên Tứ Kiếm, Tiếp Dẫn kinh hãi, không ngờ khi Thông Thiên ra tay toàn lực lại đáng sợ như thế.
Nguyên Thủy Thiên Tôn vung ra Bàn Cổ Phiên trong tay, một đạo hỗn độn kiếm khí bắn ra, lao thẳng về phía Thông Thiên và Tiếp Dẫn.
Thông thiên giận dữ. Nguyên Thủy, hôm nay ta quyết sống chết với ngươi!
Vừa định phản ứng. Ầm! Hỗn độn Kiếm Khí chém tới trên người Tiếp Dẫn, lập tức đánh bay hắn ra ngoài. Chuẩn Đề ở phía xa cả kinh hét lớn: “Sư huynh!”
Tiếp Dẫn ổn định lại thân thể nhìn Nguyên Thủy Thiên Tôn, ngưng trọng nói: “Sư huynh, ngươi có ý gì đây?”
Thông thiên cũng có chút sững sờ, tình huống này không đúng! Rồi nhìn về phía Nguyên Thủy Thiên Tôn, quát lên: “Nguyên thủy, ngươi muốn làm gì?”
Nguyên Thủy Thiên Tôn giơ cao Bàn Cổ Phiên trong tay, áo bào bay phấp phới, mái tóc dài nhẹ đung đưa, uy nghiêm nói: “Ta có thể đánh Thông thiên, Đại huynh ta cũng thể đánh hắn nhưng các ngươi thì không được! Tiệt Giáo cũng chỉ do ta và Đại huynh ta được phá, còn các ngươi không được đụng tới."
Thái Thượng vuốt râu, gật đầu nói: “Tam Thanh vốn là nhất thể!”
Thông thiên có chút kinh ngạc nhìn Nguyên Thủy và Thái Thượng, hốc mắt hơi đỏ lên, môi khẽ run rẩy.
Tiếp Dẫn nhìn Chuẩn Đề mang theo ánh mắt dò hỏi. Sư đệ, điều này khác hoàn toàn với những gì ngươi đã nói!
Thái Thượng Thánh Nhân và Nguyên Thủy Thánh Nhân vốn không muốn liên thủ với chúng ta để phá Tru Tiên Kiếm Trận, làm sao bây giờ?
Chuẩn Đề cho Tiếp Dẫn một cái nhìn trấn an, không cần phải lo lắng, mọi việc vẫn còn nằm trong khống chế, ta có một cách. Sau đó hắn chắp tay nói: “Hai vị sư huynh lo lắng về tình nghĩa Tam Thanh, sư huynh ta cũng muốn vị sư huynh vui vẻ nhưng hiện tại nên tập trung vào lượng kiếp. Nếu không loại bỏ Tru Tiên Kiếm Trận, trừ khử sát khí nhân quả của hồng hoang, sợ rằng lượng kiếp sẽ khó mà kết thúc, vẫn xin hai vị sư huynh lấy đại cục làm trọng.”
Nguyên thủy lạnh giọng nói: “Tru Tiên Kiếm Trận sẽ phá, Tiệt giáo sẽ diệt nhưng Thông Thiên hắn chính là đệ của ta, sao có thể để kẻ khác khinh nhục."
Thông thiên hừ lạnh, ngạo nghễ nói: “Các ngươi còn kém xa lắm mới phá được Tru Tiên Kiếm trận! Muốn hủy diệt Tiệt Giáo ta càng ảo tưởng hơn, chỉ cần ta còn tồn tại một ngày thì Tiệt Giáo sẽ mãi bất diệt."
Nguyên thủy nhíu mày nhìn Thông Thiên, trong mắt hiện lên vẻ ghét bỏ: "Chỉ giỏi cậy mạnh, miệng lưỡi độc ác, không hiểu thiên ý, còn có thể sống sót được sao?"
Đầu lông mày của Thông thiên giật giật, tên Nguyên Thủy đáng hận, đúng là đáng ghét!
Thái Thượng nhanh chóng quát: “Tây Phương Giáo dám khi dễ hiền đệ của ta, sao ta có thể bỏ qua, nhận một gậy của ta đi!" Rồi hắn cầm quải trượng đánh về phía Tiếp Dẫn.
Nguyên Thủy cũng hừ một tiếng, lao thẳng về phía Chuẩn Đề, hỗn độn kiếm khí không gì địch nổi.
Thông thiên ở giữa trung tâm trận pháp nhìn trận đại chiến giữa bốn vị Thánh Nhân, trong hốc mắt toát ra một tia ấm áp, hừ một tiếng nói: “Thông Thiên ta đâu cần các ngươi ra mặt thay."
Thông Thiên bước ra khỏi trung tâm trận pháp, cũng không thèm để ý tới Tru Tiên Kiếm Trận kia mà lao thẳng tới Tiếp Dẫn rồi đâm hắn một nhát. Quanh thân Tiếp Dẫn tỏa ra vô lượng kim quang, bên trong kim quang bên hiện ra Kim Phật Pháp Thân.
Ầm! Thanh Bình Kiếm đâm thẳng vào thân Kim Phật Pháp Thân phát ra một âm thanh như tiếng sắt thép va chạm với nhau.
Một Tiếp Dẫn Bảo Tràng cực lớn lao thẳng tới Thông Thiên tựa như trụ trời sắp sụp đổ.
Bên cạnh, Quải Thượng của Thái Thượng lướt nhanh bên trên. Vù! Bảo Tràng của Tiếp Dẫn lập tức bị hất bay.
Thông Thiên vượt lên đánh ra một quyền, đại đạo nổ tung, sát khí vô biên trong Tru Tiên Kiếm Trận đều bị dẫn động xé rách lớp phòng ngự của Kim Liên. Bốp! Kim Thân của Tiếp Dẫn bị đánh một quyền vào hốc mắt rồi bay ngược ra sau.
Một bên khác, Chuẩn Đề Thánh Nhân hiện ra pháp thân, có hai mươi bốn thủ, mười tám con tay chấp định rồi chuỗi ngọc, tán cái, hoa xâu, ruột cá, Kim Cung, ngân kích, Gia Trì Thần Xử, bảo mài, Kim Bình không ngừng đại chiến với Nguyên Thủy Thiên Tôn. Nguyên Thủy Thiên Tôn phất tay, hỗn độn kiếm khí sắc bén vô song, không thể địch nổi, đánh cho Chuẩn Đề Thánh Nhân luống cuống tay chân, liên tục ăn thiệt.
Năm tôn Thánh Nhân giáo chiến bên trong kiếm trận, đánh tới khi lật trời, âm dương sụp đổ, ngũ hành hủy diệt, chư thiên đại đạo đều bị năm tôn Thánh Nhân dẫm dưới chân. Ngũ đạo độc tôn và toàn bộ Tru Tiên Kiếm Trận đã có dấu hiệu bất ổn, hung sát chi khí khuêch tán ra từ bên trong đại trận tràn ngập khắp hồng hoang.
…
Ngũ Thánh đại chiến bên trong đại trận rất lâu, Thông Thiên chém một kiếm xuống Chuẩn Đề Kim Phật, Nguyên Thủy Thiên Tôn đánh một kỳ lên người Tiếp Dẫn Thánh Nhân. Hai tôn Kim Phật to lớn đồng thời phóng về phía đối phương. Ầm! Bọn hắn va vào nhau, một đạo gợn sóng lấy hai Kim Phật làm trung tâm quét ngang mà ra.
Tiếp Dẫn vội vàng kêu lên: “Sư huynh, chúng ta biết sao rồi, vẫn mong Thông Thiên sư huynh mở ra đại trận thả chúng ta đi. Chúng ta tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào đại chiến của ba vị sư huynh nữa.”
Chương 547: Hồng hoang vỡ vụn
Thông Thiên giáo chủ cười ha ha hai tiếng rồi hét lớn: “Mưu đồ làm loạn với ta, sao ta có thể thả các ngươi rời đi chứ?” Hắn tiếp tục đánh tới Tiếp Dẫn.
Chuẩn Đề hung ác quát lên: “Sư huynh chớ có ép người quá đáng, vậy thì ta liền liều cá chết lưới rách, trăng khuyết khó tròn!”
Kim quang vô biến chói mắt phát ra từ thể nội, Thánh Nhân chi lực cuồng bạo nháy mắt phủ xuống. Ầm! Kim Phật Pháp Thân tự bạo, uy lực khủng bố trực tiếp xé rách tru tiên kiếm trận, Tam Thanh Thánh Nhân cũng bị đánh bay.
Tru Tiên Kiếm Khí từ phía Đông bay lượn mà ra, Hãm Tiên Kiếm Khí từ phía Tây xẹt qua bầu trời, Tuyệt Liên Kiếm Khí từ phía Bắc thông thiên triệt địa, Lục Tiên Kiếm Khí từ phía Nam cuồn cuộn cuốn tới.
Ầm ầm! Toàn bộ hồng hoang chấn động, sơn hà sụp đổ, tinh thần lệch khỏi vị trí, hồng hoang bị phá thành mảnh nhỏ.
“Grao!” Thanh Long ở phương Đông bay lượn, vô tận vĩ lực gìn giữ lấy đại địa phương Đông.
“Rống!” Bạch Hổ ở phương Tây gầm thét, Thánh Thú chi lực giữ gìn lấy đại địa phương Tây.
“Chiếp!” Chu Tước ở phương Nam phi vũ, Thánh Thú chi lực giữ gìn lấy đại địa phương Nam.
“Rống!” Huyền Vũ ở phương Bắc tựa núi, Thánh Thú chi lực giữ gìn lấy đại địa phương Bắc.
Tứ đại Thần Thú toàn lực giữ lấy hồng hoang, ngăn cản không cho tiếp tục sụp đổ.
Năm tôn Thánh Nhân xông ra từ bên trong Tru Tiên Kiếm Trận cũng thấy được thiên địa hồng hoang đang vỡ vụn.
Chuẩn Đề bị trọng thương nhân lúc mọi người đang chấn kinh liền phất tay thu hồi một phần đệ tử còn lại của Tiệt Giáo rồi vội vàng rời đi với Tiếp Dẫn.
Nguyên Thủy Thiên Tôn hừ lạnh một tiếp, phất tay trấn áp những đệ tử còn lại của Tiệt Giáo.
Vô Đương và Đa Bảo đang muốn đào tẩu thì bị Thái Cực Đồ của Thái Thượng trấn áp.
Thông Thiên nhìn mảnh thiên địa trống vắng, trong lòng chợt cô đơn.
Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn về phía Đông, khí vận cường thịnh của Tiệt Giáo đã tan tác, Bàn Cổ Phiên trong tay hắn chém về phía Đông, nó phá không mà đi. Ầm! Đông Hải dậy lên sóng lớn, khí vận của Tiệt Giáo bị Bàn Cổ Phiên đánh toàn hoàn toàn.
Một đóa Huyết Liên xuất hiện giữa chiến trường, Huyết Liên nở ra, Bạch Cẩm và Nhiên Đăng bay ra từ bên trong.
Bạch Cẩm khẽ vẫy tay, Huyết Liên to lớn thu nhỏ rồi rơi vào trong tay hắn, sau đó biến mất không còn tăm tích.
…
Ngay lúc khí vận của Tiệt Giáo tan tác, đột nhiên phương Tây nở ra một đóa Kim Liên to lớn, trên Kim Liên có Nhị Thánh đứng thẳng độ đệ tử Tiệt Giáo và đệ tử vốn có của Tây Phương Giáo, Di Lặc, Đại Thế Chí, Dược Sư và Lục Áp đều có mặt.
Thân ảnh Tiếp Dẫn chắp tay trước ngực xuất hiện trước mặt mọi người, hắn ngồi xếp bằng trên Thập Nhị Phẩm Kim Liên, từng mai từng mai Xá Lợi Tử hiển hiện giống như minh nguyệt giữa bầu trời. Phật Quang Kim Luân to lớn treo lên cao, kim quang lấp lánh, Phạn âm vang vọng khắp Tịnh thổ thế giới ở phương Tây.
Đồng thời Chuẩn Đề cũng hiện ra Bồ Đề pháp thân ngồi xếp bằng trên kim vân, Xã Lợi Tử vờn quanh, từng trận kim quang, dị hương vờn quanh, Chứng Đạo Linh Bảo Thất Bảo Diệu Thụ treo cao lên.
“Hồng hoang không còn Tiếp Dẫn đạo nhân, ta là A Di Đà Phật, Tiếp Dẫn Phật Tổ!”
“Hồng hoang không còn Chuẩn Đề đạo nhân, ta là Tu Bồ Đề Phật Mẫu.”
Trong lúc nhất thời, bên trong Tịnh thổ thế giới nở ra vô số Kim Liên, từng gốc bồ đề bỗng mọc lên từ dưới đất, huy sái huỳnh quang.
Mấy ngàn đệ tử Tây Phương Giáo ở trên Kim Liên đều chắp tay trước ngực, cúi đầu mừng rõ niệm: “Nam Mô A Di Đà Phật! Nam Mô Tu Bồ Đề Phật Mẫu!”
Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề ngẩng đầu nhìn trời, đồng thanh quát: “Chúng ta ý nguyện vĩ đại, yêu thế nhân nhiều khổ cực, độ thiên hạ hữu duyên, đi Tây Phương Cực Lạc. Chúng ta ý nguyện vĩ đại, yêu luân hồi nhiều khổ cực, chứng bản tâm Như Lai, chúng vô thượng chí đạo. Nay chúng ta lập Tây Phương Giáo thành Phật Giáo, thoát ly khỏi huyền môn, tuyên dương Phật Pháp phổ độ chúng sinh, trợ giúp chúng sính thoát khỏi luân hồi bể khổ! Quy y ngã Phật!”
Thanh âm cực lớn như tiếng trống chiều chuông sớm vang vọng khắp hồng hoang.
Vô số chúng sinh đều không nhịn được mà chắp tay trước ngực, báy lạy phương Tây, tán dương nói: “Nam mô bản sư, A Di Đà Phật!”
“Nam mô bản sư Tu Bồ Đề Phật!”
Khí vận của Tiệt Giáo tán loạn giữa thiên địa lập tức nhao nhao hội tụ về phía Phật Giáo mới lập, hiện lên đại hưng.
Chư thiên đại năng như Tam Thanh và Nữ Oa đều nhìn về phương Tây, vừa chấn kinh lại vừa giận dữ.
Thông Thiên bỗng cười ha ha quát: "Thái Thượng, Nguyên Thủy, các ngươi phá hủy Tiệt Giáo của ta, lại còn thành toàn cái gọi là Phật Giáo, vậy mà các ngươi lại hài lòng? Các ngươi thật sự là đồ đệ tốt của sư tôn!"
Nguyên Thủy vô cùng xấu hổ, quát: "Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề, các ngươi lại dám phản bội sư môn, đúng là lớn mật!" Thanh âm to lớn của hắn vang vọng giữa thiên địa.
Phía Tây hồng hoang, Tiếp Dẫn chắp tay trước ngực, nhỏ giọng nói: "Nam mô a di đà phật."
Địa mạch hội tụ lại ở phía Tây, từng tòa Khiết Bạch Sơn Phong bỗng 'ầm ầm' mọc lên từ mặt đất, mỗi một tòa trên ngọn núi đều tỏa ra Phật Luân, vang lên những âm thanh ngâm xướng tựa như thánh địa tối cao.
"Đây là Linh Sơn Thánh Địa, là vị trí lập giáo của Phật Giáo, chỉ cần là chúng sinh đều có thể bước vào Linh Sơn ta, hưởng thụ cảm giác thanh tịnh." Thanh âm to lớn của Chuẩn Đề vang lên.
Đóa Kim Liên to lớn mang theo mấy ngàn đệ tử của Phật môn hạ xuống Linh Sơn Thánh Địa rồi biến mất giữa Linh Sơn, sau đó từng tôn Phật Ảnh to lớn hiện lên phía trên Linh Sơn.
Dược Sư Phật, Di Lặc Phật, Đại Nhật Như Lai Phật, Đại Thế Chí Bồ Tát... Mỗi một vị Phật Ảnh đều tỏa ra Phật quang, vô cùng uy nghiêm.
Chương 548: Hồng Quân Đạo Tổ hiện thân
Thông Thiên cười ha ha nói:
"Bạch Cẩm, lần này thất bại, Tiệt Giáo ta đã bị phá hủy, chúng môn nhân lên bảng. Nếu đã không làm thì thôi, đã làm thì phải làm đến cùng, ngươi có nguyện ý đi theo vi sư lập lại 'Địa Thủy Hỏa Phong', thay thế giới này không?"
Trong lòng Bạch Cẩm khẽ động hét lớn: "Đệ tử không nguyện ý đâu!"
Thái Thượng nhất thời kinh hãi.
Nguyên Thủy quát lớn: "Thông Thiên, ngươi dám!"
"Sao ta lại không dám!"
Hai cỗ Thánh Nhân chi lực to lớn bạo phát, uy chấn Hồng Hoang.
Thông Thiên và Nguyên Thủy đối đầu với nhau, thiên địa vỡ vụn lại lần nữa run rẩy, bốn phía nứt ra, cảm giác một trận đại chiến nữa lại sắp xảy ra.
Chợt thấy một đám tường vân vạn đạo từ phía Nam bay lên, điềm lành rực rỡ, hương thơm lạ lùng.
Một lão đạo chân đạp tường vân, tay cầm trúc trượng bay đến, đọc bài kệ: "Kê cao gối mà ngủ chín tầng mây, bồ đoàn đạo chân.
Bên ngoài Thiên Địa Huyền Hoàng, ta làm chưởng giáo tôn.
Bàn Cổ sinh Thái Cực, Lưỡng Nghi Tứ Tượng theo.
Một đạo truyền ba bạn, hai giáo xiển tiệt phân.
Huyền Môn đều lĩnh xuất sắc, một mạch Hóa Hồng quân."
Nguyên Thủy và Thông Thiên hạo đãng chính là Thánh Nhân chi uy nháy mắt bị áp chế khí tức.
Thái Thượng, Nguyên Thủy và Thông Thiên cùng nhìn về phương Nam, phi thân bay lên, đi tới trước Hồng Quân Đạo Tổ rồi, cùng nhau chắp tay bái nói: "Đệ tử chúc lão sư thánh thọ vô cương! Không biết lão sư giá lâm, chưa từng xa tiếp, xin người thứ tội."
Hồng Quân Đạo Tổ nghiêm túc nói: "Chư Thánh đều đến tận đây sao."
Nữ Oa nương nương, Tiếp Dẫn Thánh Nhân và Chuẩn Đề Thánh Nhân đều vô thanh vô tức hiển hiện.
Nữ Oa Nương Nương chắp tay thi lễ nói: "Bái kiến lão sư!"
Hồng Quân gật gật đầu, ôn hòa nói: "Không cần đa lễ!"
Nữ Oa Nương Nương đứng dậy rồi đứng sang một bên.
Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề mặc tăng bào màu xanh nhạt, chắp tay hành lễ nói: “Bái kiến Đạo tổ!”
Hồng Quân tránh người ra, bình thản nói: “Hai vị đạo hữu cần gì phải đa lễ, phương Tây các ngươi đã thoát ly khỏi Huyền Môn mà tự lập, tự thành một đạo, luận về thế hệ chúng ta là đồng bối.”
Chuẩn Đề gấp gáp nói: “Lão sư!”
Sắc mặt Hồng Quân vẫn bình đạm, cũng không có chút biểu thị gì.
Tiếp Dẫn thở dài một hơi, chắp tay trước ngực cúi đầu, nói: “Bái kiến đạo hữu!”
Chuẩn Đề cũng chỉ có thể chắp tay trước ngực cúi đầu, nói: “Bái kiến đạo hữu!”
Hồng Quân tránh người ra, chỉ chịu bán lễ.
Nhị Thánh phương Tây đứng lên, chúng Thánh của hồng hoang đều đã tới.
Hồng Quân nghiêm nghị nói: “Do các ngươi tự tranh đấu khiến hồng hoang bị hủy hoại, vô lượng nhân quả đều ứng lên người các ngươi, Thánh Nhân không được dính nhân quả, sau này đại giáo các ngươi sẽ nhận lấy hậu quả này.”
Tiếp dẫn cả kinh kêu lên: “Cái gì?”
Thái Thượng vội vàng chắp tay thi lễ nói: “Sư tôn minh giám, tất cả đều do Chuẩn Đề hung lệ, nhiễu loạn Tru Tiên Kiếm Trận mới dẫn đến sự sụp đổ của hồng hoang, mọi loại nhân quả nên do Phật Giáo gánh chịu.”
Chuẩn Đề toát mồ hôi lạnh, vội vàng nói: “Đạo Tổ minh giám, chỉ vì Thông Thiên sư huynh bày xuống ác trận, Tam Thanh không để ý mặt mũi mà vây công chúng ta, đệ tử sinh ra tức giận trong lòng nên mới phá Tru Tiên Kiếm Trận, truy bản tố nguyên, nhân quả này nên có Thông Thiên sư huynh gánh chịu.”
Thông thiên hừ lạnh một tiếng nói: “Thánh Nhân không được dính nhân quả, Tiệt Giáo ta đã bị phá hủy, ngươi còn muốn như nào?”
Chuẩn Đề nhìn sang Nguyên Thủy và Thái Thượng, Nguyên Thủy và Thái Thượng cũng đều nhìn sang, bầu không khí nhất thời ngưng trọng.
Nữ Oa nương mương hứng thú nhìn ba người bọn hắn, việc không liên quan đến mình thì đừng nên xen vào, chính là như vậy.
Hồng Quân nhìn về phía Thông Thiên, quở mắng: “Ngươi cũng không nên thiết lập trận pháp này, đồ thán vô số sinh linh.”
Thông thiên không phục nói: “Khởi bẩm lão sư, hai vị sư huynh bắt nạt tông môn ta, vu oan cho đệ tử còn giết chết đám đệ tử phía dưới, không niệm tình huynh đệ, một mực ức hiếp. Mong lão sư từ bi!”
Trong mắt Hồng Quân lóe lên một tia bất mãn, nghiêm khắc nói: “Ngươi mà bị khi dễ! Rõ ràng chính ngươi tạo nghiệp, gây nên sinh sát nên những sinh linh này mới gặp phải kiếp nạn. Ngươi không tự trách mình, còn đi trách người khác, đúng là đáng hận! Ngươi không nhớ lời giao ước khi Tam Giáo mới lập Phong Thần Bảng sao? Việc danh lợi là chuyện kẻ phàm, giận dữ là chuyện nữ nhi. Cho dù Tam Thi chi tiên chưa chém, Bàn Đào chi khách không đi, cũng muốn thoát khỏi kiếp khổ não này. Mà ba người các ngươi lại chính là Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, lịch vạn kiếp bất diệt chi thể, vì tam giáo nguyên thủ, vì việc nhỏ nhặt này sinh giận ngu ngốc, làm chuyện tà dục. Hai bọn hắn vốn không có ý này, đều là ngươi thu đồ quá ác, tai kiếp không thể không tiếp nhận. Tuy là kiếp số cho phép những cũng đều vì ngươi ước thúc không nghiêm, khí vật của Tiệt Giáo đã rách nát, ngươi không phải chiếm đa số. Nếu ta không tới thì các ngươi lại trả thù lẫn nhau? Ta tới để bán phát lòng từ bi, cùng các ngươi giảng giải oan khiên, tất cả Chưởng Giáo tông, vô phải sinh sự.”
Nguyên thủy, Thái Thượng đều chắp tay thi lễ, nói: “Đa tạ lão sư!”
Thông Thiên cũng chắp tay thi lễ, dù trong lòng vẫn có chút bất mãn nhưng không dám bộc lộ tính khí trước mặt sư tôn, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm, về sau sẽ tìm Nguyên Thủy tính sổ.
Chương 549: Thời đại không Thánh
Hồng Quân nhìn sang hai Nhị Thánh phía Tây, đạm nhiên nói: “Phật hưng Huyền ẩn, đây là số trời, Phật giáo làm hưng một lượng kiếp nhưng lần này hai người các ngươi lại phá hủy hồng hoang, dẫn đến nhân quả gia thân ngập trời, trong lúc Phật giáo hưng thịnh sẽ gặp bốn lần diệt phật chi kiếp.”
Chuẩn Đề gấp gáp không cam lòng nói lớn: “Lão sư!”
Hồng Quân khẽ lắc đầu, nói: “Đây cũng là thiên mệnh!”
Tiếp dẫn chắp tay trước ngực, cúi đầu đáp: “Đa tạ sư tôn đề điểm, ta đồng ý.”
Hồng Quân nhìn về phía đại địa Hồng Hoang đã bể tan tành, nói: “Hồng Hoang phá toái, bây giờ phải lập lại thiên địa, phân chia tam giới. Trấn Nguyên Tử, ngươi lấy Địa Thư ổn định đại địa.”
Bên trong Ngũ Trang Quán, Trấn Nguyên Tử chắp tay thi lễ rồi ném Địa Thư trong tay ra, hóa thành một đạo hoàng quang phi tốc khuếch tán bao trùm lấy đại địa hồng hoang, đại địa sụp đổ lập tức được củng cố.
Sau đó chư vị Thánh Nhân ra tay, thi triển vô thượng vĩ lực, hội tụ Đông Tây Nam Bắc, bốn khối đại địa lớn nhất bị phá nát thành đại địa hồng hoang.
Tiện tay nhào nặn những mảnh vụn nhỏ hóa thành một khỏa tinh thần thế giới ném vào trong tinh không, tự động vận chuyển.
Để tái tạo lại hồng hoang phải xây dựng lại địa mạch. Nó là một công trình hùng vĩ, cho dù là Thánh Nhân ra tay thì cũng tiêu phí ba năm mới hoàn tất cải tạo hồng hoang đại địa lần nữa, thiên địa đại biến.
m thanh to lớn của Hồng Quân vang lên trong thiên địa: "Hồng Quân ta hôm nay phân chia tam giới, một là Thiên Giới ở tầng trời thứ ba mươi ba, là nơi ở các vị tiên thần trên Thiên Đình. Một là Địa Tiên Giới, Địa Tiên Giới phân thành Tứ Đại Bộ Châu gồm Đông Thắng Thần Châu, Tây Ngưu Hạ Châu, Nam Chiêm Bộ Châu và Bắc Câu Lô Châu. Một là Tinh Không Nhân Gian Giới, tinh thần nhiều tựa hằng sa, mạt pháp thế giới. Đến lúc này, tam giới tách rời!"
Vô lượng chúng sinh đều cung kính chắp tay bái nói: "Đạo Tổ muôn năm!"
Hồng Quân Đạo Tổ nhìn chư vị Thánh Nhân nói: "Uy lực của Thánh Nhân đã vượt quá giới hạn hồng hoang. Sau này Thánh Nhân sẽ ở thiên ngoại, không gặp lượng kiếp thì không được vào hồng hoang."
Tam Thanh chắp tay hành lễ, nói: "Tuân lệnh sư tôn!"
Dù Nhị Thánh của Phật môn không cam tâm nhưng cũng chỉ có thể chắp tay trước ngực bái nói: "Tôn theo pháp dụ của Đạo Tổ!"
Nữ Oa nương nương trừng mắt, cả kinh nói lớn: "Lão sư, sau Vu Yêu lượng kiếp, người đã lệnh cho đệ tử bế quan một lượng kiếp, hiện tại vất vả lắm mới vượt qua được, người lại muốn tất cả Thánh Nhân ra thiên ngoại, để đệ tử tiếp tục bế quan, đệ tử không phục."
Hồng Quân ho khan một tiếng, chuyện này thật sự không đúng lắm! Hắn uy nghiêm nói: "Các ngươi không được lưu lại Địa Tiên Gới phải nhanh chóng rời đi!" Sau khi nói xong, thân ảnh trở nên nhạt dần rồi biến mất.
Nữ Oa Nương Nương nhất thời hét lớn: "Lão sư đừng chạy!" Thân ảnh của Nữ Oa cũng mờ dần rồi biến mất, đuổi theo Hồng Quân Đạo Tổ. Mấy vị Thánh Nhân còn lại đứng giữa không thiên khung của hồng hoang, mặt đối mặt.
Thái Thượng cảm thán nói: "Thủ đoạn của hai vị đạo hữu không tồi! Lại lừa qua lừa lại bọn ta!"
Chuẩn Đề chắp tay trước ngực, khóe môi nhếch lên, cười ôn hòa nói: "Bần tăng vốn không có ý định giấu diếm chư vị sư huynh, không phải sư huynh đã sớm biết chuyện tiếp nhận khí vận của Tiệt Giáo sao?"
Thái Thượng nhỏ giọng nói: "Nhưng lại phản bội huyền môn..."
Nguyên Thủy Thiên Tôn lạnh giọng cắt đứt: "Đại huynh, chúng ta đi!"
Thông Thiên cũng quát lớn: "Bạch Cẩm, đi!"
Bạch Cẩm điều khiển tường vân, bay đến trước mặt chư Thánh, chắp tay hành lễ nói: "Bái kiến chư vị sư bá, sư thúc!"
Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề mỉm cười thi lễ, trong mắt đều mang theo vẻ tiếc nuối, đáng tiếc ngươi không theo ta đến phía Tây.
Thông Thiên nói: "Chúng ta đi!" Sau đó hắn mang theo Bạch Cẩm rời khỏi.
Thái Thượng nhìn về phía Thông Thiên, bỗng cười nói: "Người quen khắp thiên hạ, tri kỷ chỉ hai người." Rồi hắn quay đầu đi về phía Nam.
Thần sắc Nguyên Thủy khẽ động nhìn Thông Thiên giáo chủ, nói: "Chứng kiến sự phồn vinh của hồng hoang nhưng ta chỉ nhớ tới một ngọn cỏ ở Côn Luân Sơn." Rồi hắn cũng đi về phía Nam.
Trong lòng Thông Thiên khẽ động, bọn hắn nói như vậy là có ý gì, đang lấy lòng ta sao? Đúng là nực cười, phá hủy Tiệt Giáo của ta, bây giờ lấy lòng còn được sao? Hừ lạnh nói: "Nhạt nhẽo."
Bạch Cẩm ở bên cạnh cười gượng hai lần, có chút chột dạ, vội vàng nói: "Sư tôn, chúng ta mau trở về đi! Ở đây đệ tử sợ."
Thông Thiên phất tay áo lên, hai người lập tức biến mất giữa không trung.
Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề cũng yên lặng biến mất không một tiếng động.
Sau đó, một cỗ khí cơ to lớn rời khỏi hồng hoang, hồng hoang tiến vào thời đại không Thánh.
Ngay sau khi tất cả Thánh Nhân rời đi, Ngũ Trang Quán dâng lên một cỗ khí cơ thật lớn, trong chốc lát khuấy động thiên địa, bầu trời hiện lên tử khí, một cỗ uy áp cường hoành xuất ra từ Ngũ Trang Quan càn quét tam giới, yếu hơn Thánh Nhân nhưng vượt xa những Chuẩn Thánh bình thường.
"Hôm nay Trấn Nguyên Tử ta nặn địa mạch bảo hộ hồng hoang, tự là Địa Tiên Chi Tổ."
Chúng sinh ở Địa Tiên Giới không khống chế được mà chắp tay hạ bái, tán dương: "Tán dương Công Đức vô lượng Địa Tiên Chi Tổ!"
Uy áp cuồn cuộn của Trấn Nguyên Tử tản đi, chúng sinh đứng thẳng dậy.


