Chương 133
Một đạo thanh âm tràn ngập sát ý bỗng vang lên: "Trời sinh vạn vật để nuôi dưỡng chúng sinh nhưng chúng sinh lại không biết trả ân. Giết! Giết! Giết! Giết! Giết! Giết! Giết! Minh Hà ta lấy sát chứng đạo!"
Ầm! Huyết Hải nổi lên bảo động, một cỗ khí cơ to lớn tràn ngập sát ý lập tức khuấy đảo thiên địa, bầu trời hiện lên tử khí, một cỗ uy áp cường đại xuất ra từ Huyết Hải càn quét và bao trùm khắp tam giới.
Toàn bộ chúng sinh của Địa Tiên Giới không khống chế được mà chắp tay bái hạ, nói: "Tán dương Minh Hà giáo chủ!"
Tại Bắc Câu Lô Châu xuất hiện một con Côn Bằng to lớn mở ra hai cánh che lấp thiên khung, toàn bộ Bắc Câu Lô Châu đều rơi vào bóng tối, dưới bóng đêm, vô số Yêu tộc ngửa mặt lên trời gào thét.
Bạch Trạch Yêu Thánh, Phi Liêm Yêu Thánh, Thương Dương Yêu Thánh, Khâm Nguyên Yêu Thánh và đông đảo Đại La Yêu Thần đều xuất hiện trên không trung, chắp tay cúi đầu.
Thanh âm to lớn của Côn Bằng vang lên: "Ta là Yêu tộc chi sư, vạn yêu cộng tôn."
Ầm! Khí tức cường đại từ Bắc Câu Lô Châu dâng lên, càn quét toàn bộ hồng hoang.
Vô lượng chúng sinh vừa đứng dậy lại hạ bái lần nữa: "Tán dương Yêu Sư!"
Phía tây Linh Sơn, sắc mặt Lục Áp đại biến bỗng quay đầu nhìn về phía Bắc, trong mắt hiện lên tia tức giận. Bạch Trạch, các ngươi dám phản bội ta!
Tại Lăng Tiêu Bảo Điện trong Thiên Đình, Hạo Thiên Thượng Đế cảm nhận được từng đạo khí cơ cường đại đang dâng lên trên hồng hoang đại địa, tâm chết lặng. Phong Thần chi chiến đã kết thúc, tam giới không có Thánh Nhân, là thời điểm thích hợp để Thiên Đình ta có thể nổi dậy, vậy mà bây giờ lại lòi ra mấy vị Chuẩn Thánh cường đại, làm sao chơi? Một mình ta đâu thể đánh lại bọn hắn!
Dao Trì Vương Mẫu từ bước vào, váy tiên kéo dài sau lưng, ung dung hoa quý, Cửu Thiên Huyền Nữ và Hằng Nga đứng hai bên trái phải bên ngoài Lăng Tiêu Bảo Điện.
Dao Trì Vương Mẫu ngưng trọng nói: "Trấn Nguyên Đại Tiên, Minh Hà Giáo Chủ, Côn Bằng Yêu Sư đều đã chứng đạo, Thiên Đình ta phải làm gì bây giờ?"
Hạo Thiên trầm ngâm một chút, nói: "Phái Thái Bạch Kim Tinh đưa hạ lễ tới là được, không cần làm gì khác, hiện tại ổn định là chính."
Dao Trì gật gật đầu, cũng quyết định như vậy.
…
Ở một diễn biến khác, Thông Thiên và Bạch Cẩm đi tới Vũ Dư Thiên bên trong Hồn Độn.
Thông Thiên giáo chủ ngồi ngay ngắn trong Bích Du Cung trống trải, còn Bạch Cẩm vẫn thành thành thật thật ngồi xuống bậc thang phía dưới như thường lệ.
Thông Thiên nhỏ giọng nói: "Bạch Cẩm, thịnh thế phồn hoa chỉ trong một cái chớp mắt, khí vận Tiệt giáo đã tàn, về sau sẽ không còn Tiệt Giáo nữa."
Toàn bộ Vũ Dư Thiên đều chịu ảnh hưởng của Thông Thiên, mây đen cuồn cuộn, từng hồi sấm chớp đỏ ngòm xẹt qua bầu trời, cuồng phong gào thét, cây cối 'rầm rầm' chấn động, dường như cả thiên địa đều đang chìm vào bi thương.
Trong Bích Du Cung, Bạch Cẩm đau lòng nói: "Sư tôn, trong lòng đệ tử thập phần thống khổ! Tiệt Giáo ta từng là đệ nhất đại giáo của hồng hoang, sao bây giờ lại tan tác như vậy? Đệ tử không cam lòng!" Hốc mắt Bạch Cẩm đỏ bừng, nước mắt đảo quanh, âm thầm cắn răng, dường như có cừu hận rất lớn.
Thông Thiên nhìn bộ dáng bi thương của Bạch Cẩm, cảm xúc của bản thân nhất thời trì trệ, đưa tay vỗ vỗ bả vai của Bạch Cẩm, ung dung nói: "Tiệt Giáo ta không có khí vận chí bảo trấn áp, khí vận hỗn tạp, thế tất bại, không liên luỵ đến các ngươi cũng coi như là chuyện may mắn đi!"
Bạch Cẩm ngẩng đầu lên bốn mươi lăm độ nhìn về phía trước, nỗ lực không để nước mắt rơi xuống, bi ai nói: "Nhớ khi trước Tiệt Giáo còn cường thịnh, vạn tiên đến bái, độn quang bay qua, một giáo ép hồng Hoang. Uy danh của sư tôn được vạn tiên trong hồng hoang tôn sùng, một ý niệm của sư tôn cũng đã rung chuyển thiên địa hồng hoang. Ai mà nghĩ tới, bây giờ Tiệt Giáo lại đổ nát, đệ tử tàn lụi, hồng hoang không còn âm thanh của Tiệt Giáo."
"Aiz..." Thông Thiên cũng khe khẽ thở dài, giờ phút này chỉ có hắn và Bạch Cẩm sống nương tựa lẫn nhau, nhớ khi xưa Bạch Cẩm làm mọi cách để trực xuất ngàn vạn đệ tử ngoại môn khỏi sư môn. Chờ một chút, có cảm giác không đúng!
Trong lòng Thông Thiên giáo chủ khẽ động, có chút nghi hoặc nói: "Bạch Cẩm, không phải ngươi dốc hết sức chỉ để vi sư trục xuất hơn vạn đệ tử này ra khỏi sư môn sao? Bây giờ đã theo ý ngươi, sao còn buồn bực như thế?"
Trong lòng Bạch Cẩm khẽ động, chẳng lẽ sư tôn phát hiện ra điều gì? Vội vàng đau buồn nói: "Khởi bẩm sư tôn, ban đầu đệ tử không hiểu nỗi khổ tâm của sư tôn, xác thực muốn trục xuất bọn hắn khỏi sư môn nhưng chung sống với nhau mấy ức vạn năm, đệ tử đã sớm tiếp nhận bọn hắn..."
Trong lòng thầm nói một câu: "Tiếp nhận đám người Khổng Tuyên, Triệu Công Minh và Vân Tiêu."
"... Những đệ tử này đều do sư tôn tuyển chọn tỉ mỉ thu làm môn hạ, dốc lòng dạy bảo ức vạn năm nay, bây giờ lại bị diệt hết trong một buổi sáng, Tiệt giáo sụp đổ, đệ tử đang bi thương thay Tiệt Giáo, bi thương thay sư tôn, những đại giáo kia đã lấn áp Tiệt Giáo ta như thế, đệ tử có thể cảm nhận được nỗi phẫn uất không cam lòng của sư tôn, sao không đau lòng được chứ? Từ trước đến nay, sư phụ là người đối xử tốt nhất với đệ tử, cũng là người đệ tử thân nhất, hai vị sư bá còn lâu mới so được, đệ tử đang bi thương thay cho người."
Chương 551: Ngươi có muốn lên Thiên Đình đảm nhiệm thần vị không?
Thông Thiên giáo chủ nhất thời sinh lòng cảm động, quả nhiên là đồ đệ tốt của ta! Nhưng buồn cũng chỉ hao tổn tinh thần mà thôi, bèn an ủi nói: "Không cần quá thương tâm, còn nhiều thời gian, mối thù hôm nay, ngày khác ta ắt sẽ bắt bọn hắn trả."
Bạch Cẩm gật gật đầu, kiên định nói: "Đều do Phật giáo tính kế. Sư tôn, nếu không phải hai vị giáo chủ Phật Giáo ngang ngược kia nhúng tay, chắc Tiệt Giáo ta sẽ không thảm bại như vậy, đến mức bị những tên Đại La Kim Tiên như Quảng Thành Tử kia khi nhục đệ tử môn hạ."
Thông Thiên sầm mặt lại, lạnh giọng nói: "Phật Giáo! Ta nhất định sẽ không bỏ qua cho bọn hắn."
Bạch Cẩm ảm đạm nói: "Đáng tiếc cho Chấp Pháp Đại Đội của Tiệt Giáo ta đều là những bậc anh hào. Thương tiếc thay vạn tiên Tiệt giáo ta, thề sống chết không lui."
Thông Thiên có chút kiêu ngạo, nói: "Bạch Cẩm, tuy nhiên Tiệt Giáo ta đã tan nhưng Triệu Công Minh, Vân Tiêu, Kim Bằng, Khổng Tuyên, Ô Vân Tiên và tất cả các đệ tử Tiệt Giáo ta đều đã từng uy áp Xiển giáo và Tây Phương giáo, giương cao uy danh Tiệt Giáo ta. Vạn Tiên Trận, môn nhân của Tiệt Giáo ta 'trên dưới một lòng', chiến đấu với Thánh Nhân mà không lùi bước. Tuy rằng đến cuối cùng vẫn thất bại nhưng Tiệt Giáo ta vẫn 'tuy bại vẫn vinh', uy danh truyền xa, chúng sinh ở vô lượng kiếp hồng hoang sau này đều sẽ nhớ kĩ danh hào Tiệt Giáo, kính ngưỡng uy danh Tiệt Giáo ta."
Bạch Cẩm lên dây cót tinh thần, gật đầu nói: "Không sai, dù Tiệt Giáo ta có bại, cũng ngạo thị thiên hạ, sao Xiển Giáo và Phật Giáo có thể so lại? Ta phải phấn chấn lại, không thể để cho những đồng môn trên bảng chê cười."
Thông Thiên giáo chủ vui mừng gật đầu nói: "Ngươi có thể nghĩ như vậy là tốt."
Bạch Cẩm bỗng đứng dậy, nói: "Sư phụ, trong lòng đệ tử còn hơi ưu phiền, muốn đi vào hỗn độn để giải sầu một chút."
"Đi giải sầu một chút cũng tốt!" Thông Thiên gật đầu an ủi nói: "Đừng quá vướng bận, tiên thần chúng ta không nên quan tâm tới chuyện được mất nhất thời mà nên nhìn tới tương lai, lượng kiếp kế tiếp nhất định phải trả lại cho phương Tây nhân quả hôm nay, đừng có bởi vậy mà sinh ra ma chướng, làm xấu ức vạn năm tu hành."
Bạch Cẩm thở dài cúi đầu, trầm thấp nói: "Vâng, đệ tử đã biết!" Hắn trực tiếp đi ra ngoài, sau khi rời khỏi Vũ Dư Thiên, thân thể Bạch Cẩm hóa thành một đạo bạch quang tiến sâu vào bên trong Hỗn Độn.
Tại Bích Du Cung bên trong Vũ Dư Thiên, Thông Thiên giáo chủ khe khẽ thở dài. Bạch Cẩm thật giống ta! Trọng tình trọng nghĩa mà không chút chú ý tới cảm giác bi thương kia bất tri bất giác đã tiêu tán đi phân nửa.
...
Một bên khác, Bạch Cẩm đánh một vòng trong Hỗn Độn, đi tới bên ngoài Thanh Vi Thiên, chắp tay hành lễ nói: "Đệ tử Bạch Cẩm xin cầu kiến sư bá!"
Bạch Hạc đồng tử từ bên trong Thanh Vi Thiên bay ra, chắp tay thi lễ nói: "Bái kiến sư huynh! Lão gia mời sư huynh vào."
Bạch Cẩm đứng dậy đi theo Bạch Hạc đồng tử bước vào trong, một đường tới Ngọc Hư Cung.
Vừa bước vào Ngọc Hư Cung, Bạch Cẩm cung kính cúi đầu, mừng rỡ nói: "Sư bá, kế hoạch của người đã hoàn thành, Tiệt Giáo đã sụp đổ, sư phụ ta cũng được cứu."
Trên chủ vị, Nguyên Thủy Thiên Tôn nở nụ cười, nói: “Là kế hoạch của chúng ta đã hoàn thành, nếu không có ngươi bôn ba ở trong, chắc chắn sẽ không phá hủy được Tiệt Giáo dễ dàng như thế.”
Bạch Cẩm cười nói: “Có thể giúp được sư bá là vinh hạnh của đệ tử. Từ trước đến nay, sư bá là người đối xử tốt nhất với đệ tử cũng là người mà đệ tử thân nhất, ngay cả sư phụ và Đại sư bá cũng đều không so được.”
Sau đó bất lực lắc đầu nói: "Nhưng chỉ đáng tiếc không ít đệ tử của môn phái bị Tây Phương Giáo bắt giữ, lấy khí vận của Tiệt Giáo ta để chuộc lợi."
Trên chủ vị, Nguyên Thủy Thiên Tôn giải thích: “Trước đây, Đạo Tổ và Ma Tổ giao chiến ở phương Tây, điều này đã khiến các địa mạch phương Tây sụp đổ hết, biến thành một mảnh đất nghèo nàn."
Về sau Đạo Tổ hợp đạo, thiên đạo hướng phương Tây suy tính làm một cái kiếp hưng thịnh để đền đáp nỗi thống khổ của địa mạch bị phá mất năm xưa.
Sự thịnh vượng của phương Tây giáo là điều đương nhiên. Hai Nhị Thánh phương Tây đã cướp lấy khí vận của Tiệt Giáo, điều này cũng được Đại sư huynh và ta ngầm đồng ý, điều này có lợi hơn cho việc điều chỉnh sự thịnh vượng của Tây Phương Giáo,nhưng thật ngạc nhiên là Tây Phương Giáo lại chuyển thành Phật Giáo, phản bội huyền môn, từ đó xảy ra thêm nhiều vụ việc."
Bạch Cẩm phụng mệnh nói: "Sư bá tính toán vô song, một lượng kiếp đã có thể phá hủy Tiệt Giáo, lượng kiếp tiếp theo chắc chắn có thể phá hủy Phật Giáo."
Nguyên Thủy Thiên Tôn cười hai tiếng, sau đó đổi chủ đề hỏi: "Bạch Cẩm, sư phụ ngươi ở đó thế nào rồi?"
Bạch Cẩm cung kính nói: "Hiện tại sư phụ của ta vẫn còn rất tức giận."
Nguyên Thủy Thiên Tôn hừ một tiếng nói: "Hơi sinh khí một chút là đòi phá Địa Hỏa Thủy Phong, còn lập thiên. Hắn cho rằng mình còn nhỏ lắm sao?"
Ách... Bạch Cẩm cũng không biết nên nói như thế nào, cúi đầu không nói gì.
Nguyên Thủy Thiên Tôn trấn tĩnh lại, cúi đầu nhìn Bạch Cẩm, hỏi: "Bạch Cẩm, Phong Thần lượng kiếp sắp kết thúc rồi, ngươi có muốn lên Thiên Đình đảm nhiệm thần vị không?"
Bạch Cẩm hỏi: "Không biết Sư bá muốn cho đệ tử đảm nhiệm vị trí nào?"
Chương 552: Tứ Đế
Nguyên Thủy Thiên Tôn uy nghiêm nói: “Ngày xưa Dao Cơ hạ phàm chống lại thiên điều, Hạo Thiên không nhớ thiên quy, ngược lại còn có ý định che đậy thiên cơ, đây là tội thứ nhất. Sau khi Quảng Thành Tử đến trừng phạt Dao Cơ, Hạo Thiên ghi hận trong lòng, dóc tâm trả thù, dấy lên Phong Thần lượng kiếp, đây là tội thứ hai. Tất nhiên theo lẽ công bằng mà nói hắn không thể làm được Thiên Đế, nên ta đã lập ra Tứ Đế, mỗi Thiên Đế đều phân quyền hành riêng, vận hành chưa thiên."
Bạch Cẩm kinh ngạc nhìn Nguyên Thủy Thiên Tôn, thì ra Tứ Đế 'Đông Tây Nam Bắc' đời sau lại là dạng này, rồi tỏ vẻ không hiểu hỏi: “Sư bá, ngươi tính lập Tứ Đế sao?”
“Thái Ất là Thanh Hóa Đại Đế ở Đông Cực, Tiên Ông là Trường Sinh Đại Đế ở Nam Cực, Bá Ấp Khảo là Tử Vi Đại Đế ở Đồn Cực.”
Nguyên Thủy Thiên Tôn dừng lại một chút, nhìn Bạch Cẩm nói: "Ngươi có muốn nhận vị trí Tây Đại Đế không?"
Bạch Cẩm do dự một chút, sau đó nói: "Thú thật với Sư bá, đệ tử muốn làm Thần Tài hơn."
Nguyên Thủy Thiên Tôn suy tư một hồi nói: "Ngươi có Lạc Bảo Kim Tiền trong người, như vậy cũng thích hợp. Sau này, vị trí Thần Tài sẽ thuộc về ngươi."
"Ách… Sư bá, ta có thể khống chế và điều khiển Thần vị này sao?"
“Nếu ta nói được thì đương nhiên là được!"
Bạch Cẩm cúi đầu thật sâu cảm ơn nói: "Đa tạ Sư bá!"
Hắn ngẩng đầu xấu hổ nói: "Sư bá, đệ tử còn muốn xin ngươi thêm mấy Thần vị."
"Ồ, ngươi muốn xin cho ai?"
"Triệu Không Minh, Tiêu Thiên, Kim Bằng, Khổng Uyên, Kim Cô Tiên có thể phụ trách Chấp Pháp Thần Điện không?"
Nguyên Thủy Thiên Tôn suy nghĩ một chút, nói: "Như vậy tới nay, thế lực Thiên Đình đã lớn quá mức."
Bạch Cẩm cung kính đáp lại: "Sư bá, Thiên Đình là Thiên Đình Huyền Môn ta."
Nguyên Thủy Thiên Tôn mỉm cười, nói: "Lúc Tiệt Giáo còn tồn tại, bọn hắn với tư cách là đại đội chấp pháp Tiệt Giáo đã biểu hiện rất tốt, với Tiệt Giáo mà nói đó là công lao rất lớn, hiện giờ Chấp Pháp Tam Giới cũng rất thích hợp, theo lời ngươi nói, bọn hắn là Chấp Pháp Thiên Thần, chỉ sợ Hạo Thiên cũng không cách nào ra lệnh, Chấp Pháp Thần Điện cũng thuộc về Câu Trần Thần Cung ngươi đi! Sau này ngươi tự mình bổ nhiệm miễn nhiệm."
Bạch Cẩm mừng rỡ đáp: "Đa tạ sư bá! Sư bá, đệ tử còn muốn cầu một pho tượng thần vị."
"Ngươi là Thiên Đế một phương, không cần phải hỏi ta tất cả."
"Nhưng người này thân phận đặc thù."
“Là thần thánh phương nào, vậy mà ngay cả ngươi cũng không dám chuyên quyền?”
"Sư bá người có một đệ tử tên là Thân Công Báo, thân thể bị người trấn áp ở trong Hải Nhãn, Chân Linh lên Phong Thần Bảng."
Nguyên Thủy Thiên Tôn theo bản năng nhíu mày một chút. Hành động của Thân Công Báo trong Phong Thần có thể nói là phản bội Xiển Giáo, khiến Nguyên Thủy Thiên Tôn rất khó chịu, lúc này mới thi triển thủ đoạn nghiêm trị.
Bạch Cẩm xem ra liếc mắt một cái đã có thể biết Thiên Tôn nghĩ gì, vội vàng nói: "Sư bá, Thân Công Báo tuy rằng ở Phong Thần Chiến hành động vô cớ nhưng cũng khuyên bảo rất nhiều đệ tử Tiệt Giáo lên bảng, mặc dù là hành động vô tình nhưng đối với Phong Thần mà nói cũng là có công. Hơn nữa Thân Công Báo từng bị sư bá người dạy dỗ, có thể nói là nhân tài hiếm có hồng hoang, chôn vùi như thế không khỏi đáng tiếc."
Nguyên Thủy Thiên Tôn bình thản nói: "Thân thể Thân Công Báo bị ta trấn áp ở Hải Nhãn coi như là hoàn trả tình cảm thầy trò. Nếu ngươi muốn dùng hắn thì có thể tự mình thương nghị cùng Hạo Thiên, ngày sau Phong Thần Bảng sẽ giao vào trong tay hắn, ngoại trừ vị trí Đại Đế thì các thần vị con lại hắn đều có thể miễn nhiệm."
Bạch Cẩm mừng rỡ đáp: "Vâng! Đa tạ sư bá."
"Bạch Cẩm, sau này nếu Thông Thiên có hành động gì, kịp thời báo cho ta."
“Vâng, đệ tử hiểu rồi!”
Bạch Cẩm đứng dậy nói: "Sư bá, đệ tử còn có việc quan trọng, cáo lui trước."
Nguyên Thủy Thiên Tôn khẽ gật đầu nói: "Đi đi!"
Bạch Cẩm khom lưng lễ xoay người đi ra ngoài, rời khỏi Thanh Vi Thiên.
Bạch Cẩm đi một vòng tròn ở trong hỗn độn, đi tới bên ngoài Đại Xích Thiên, chắp tay thi lễ nói: "Đệ tử Bạch Cẩm cầu kiến Đại sư bá!"
Huyền Đô đại pháp sư từ Đại Xích Thiên bay ra, chắp tay thi lễ mỉm cười nói: "Bái kiến sư huynh! Sư tôn mời sư huynh vào."
“Làm phiền sư huynh!” Bạch Cẩm đứng dậy đi theo Huyền Đô đại pháp sư đi vào bên trong, một đường đi tới trước Bát Cảnh Cung.
Bạch Cẩm tiến vào Bát Cảnh Cung, cung kính bái lạy, mừng rỡ nói: "Chúc mừng Đại sư bá, kế hoạch của người hoàn thành hoàn mỹ, hiện giờ Tiệt Giáo tan vỡ, sư phụ ta được cứu, quan hệ Xiển Tiệt lưỡng giáo cũng không rạn nứt hoàn toàn, sư tôn ta cũng không ghi hận Nguyên Thủy sư bá, Nguyên Thủy sư bá cũng không hận sư tôn ta, hết thảy đều nằm trong mưu đồ của sư bá người."
Trên chủ vị, Thái Thượng Thánh Nhân lộ ra tươi cười, nói: "Là kế hoạch của chúng ta hoàn thành, nếu không phải có ngươi bôn ba trong đó thì cũng tuyệt đối không có khả năng dễ dàng chu toàn mâu thuẫn giữa Xiển Giáo và Tiệt Giáo, ngươi có công rất lớn.”
Bạch Cẩm cười nói: "Có thể dốc sức cho sư bá đều là điều đệ tử nên làm, sư bá đối với đệ tử từ trước đến nay là tốt nhất, đệ tử đối với sư bá cũng là thân nhất, ngay cả sư phụ ta và Nhị sư bá cũng không thể so sánh được."
Chương 553: Lén lút nói xấu
Sau đó Bạch Cẩm lắc đầu bất đắc dĩ nói: "Cuối cùng chỉ là đáng tiếc bị Tây Giáo chiếm đoạt không ít đệ tử Tiệt Giáo, chặn lấy số mệnh Tiệt Giáo, tiện nghi cho Tây Giáo."
Thái Thượng vuốt râu nói: "Phật Giáo chặn lấy khí vận Tiệt Giáo, ta liền có biện pháp phân chia khí vận Phật Giáo, việc này ngươi không cần quản nhiều."
Trong lòng Bạch Cẩm khẽ động, chia khí vận Tây Giáo, sư bá nói chuyện hóa hồ thành Phật, mặt ngoài lại bất động thanh sắc, nịnh hót nói: "Sư bá tính kế vô song, một lượng kiếp này có thể phá diệt Tiệt Giáo, lượng kiếp tiếp theo là có thể phá diệt Phật Giáo."
Thái Thượng vuốt râu cười hai tiếng, vừa chuyển đề tài hỏi: "Bạch Cẩm, sư phụ ngươi như thế nào?"
Bạch Cẩm cung kính nói: "Giờ phút này sư phụ ta còn đang tức giận không thôi, tuy nhiên ta hiểu rõ hắn cũng chỉ là nhất thời tức giận mà thôi, còn xa mới đạt tới trình độ kết thù, ngày sau Tam Thanh vẫn là Tam Thanh."
Thái Thượng bất đắc dĩ nói: "Thông Thiên vẫn còn quá nhỏ tuổi, làm việc xúc động, không hề sắc sảo, về sau ngươi phải nhìn hắn nhiều hơn."
Bạch Cẩm bất đắc dĩ nói: "Sư bá, đệ tử cũng thật thà, không sắc sảo mà!"
"Có việc, có thể đến hỏi ta."
Bạch Cẩm mừng rỡ đáp: "Đa tạ sư bá."
Thái Thượng quay đầu nhìn về phía tây, trầm ngâm nói: "Bạch Cẩm, hiện tại Tiệt Giáo tan rã, khí vận tán loạn, đã không còn đại giáo khí vận che chở cho các ngươi tu hành, về sau ngươi tính toán như thế nào?"
"Sư bá, đại giáo khí vận ảnh hưởng lớn đối với chúng ta sao?"
Thái Thượng chậm rãi gật đầu nói: "Rất lớn! Đại giáo của Thánh Nhân gia trì thiên địa, vô luận tu hành hay là Ngộ Đạo đều sẽ làm ít công nhiều. Ngươi nghĩ vì sao Tiệt Giáo hội xuất hiện rất nhiều đệ tử cấp Chuẩn Thánh?"
“Chẳng lẽ không phải là thiên tư của bọn hắn tốt sao?”
"Bản thân bọn hắn là một mặt, đại giáo của Thánh Nhân che chở cũng là một phương diện khác, lúc trước khí vận Tiệt Giáo cường thịnh, vượt hết các chư giáo còn lại của hồng hoang, nhất chi độc tú! Vì vậy đệ tử ưu tú của Tiệt Giáo mới có thể hiện lên như giếng phun. Hiện tại Tây Giáo chặn lấy khí vận của Tiệt Giáo đã có cảnh tượng phồn vinh, ngày sau đệ tử Tây Giáo tu hành tất nhiên sẽ làm ít công nhiều, tự nhiên có thể hưng thịnh. Bạch Cẩm, các ngươi nên đi đâu đây?"
Trong lòng Bạch Cẩm dâng lên một cỗ cảm giác khẩn trương, thì ra còn có cách nói này, vội vàng nói: "Nhị sư bá muốn đệ tử đi Thiên Đình, đảm nhiệm vị trí Thiên Đế, ta cố ý để Triệu Công Minh, Khổng Tuyên bọn hắn đều gia nhập Thiên Đình."
Thái Thượng kinh ngạc nói: "Thiên Đế?"
"Nhị sư bá nói, Hạo Thiên Đại Đế tư tình quá đáng, không cách nào công bằng vận chuyển thiên địa, tính toán lập hạ Đông Tây Nam Bắc Tứ Đế, phân chia quyền hành Hạo Thiên."
Thái Thượng suy nghĩ một chút, gật đầu nói: "Phân quyền chế hành, như thế rất tốt! Có lợi cho thiên địa."
"Sư bá, khí vận Thiên Đình đủ để che chở cho chúng ta tu hành sao?"
Thái Thượng gật gật đầu cười nói: "Thiên Đình nếu hưng thịnh thì có thể so với đại giáo của Thánh Nhân, đủ để che chở các ngươi tu hành."
Bạch Cẩm nhất thời thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thoải mái hơn một chút.
Ánh mắt vừa chuyển, nhỏ giọng nói: "Đại sư bá, đệ tử nói nhỏ với người, người ngàn vạn lần đừng truyền ra ngoài nhé!"
"A! Ngươi muốn nói cái gì?" Thái Thượng Thánh Nhân hứng thú hỏi.
Bạch Cẩm quay đầu nhìn trái phải, nhỏ giọng nói: "Đệ tử cảm thấy Nguyên Thủy sư bá chính là lòng dạ hẹp hòi, hắn lập Tứ Ngự chính là để trả thù Hạo Thiên sư thúc vì trước đó đã đi tìm đạo tổ cáo trạng."
Thái Thượng gật đầu, thừa nhận nói: "Rất có thể!"
"Sư bá, người cũng cảm thấy như vậy?"
Thái Thượng nói: "Nguyên Thủy trọng lễ trọng tiết, Hạo Thiên quét da mặt hắn, hắn tự nhiên cũng muốn quay lại trả thù."
Bạch Cẩm bộ dạng sợ hãi, nói: "Ngày sau ta ngàn vạn lần không thể đắc tội Nguyên Thủy sư bá."
Thái Thượng cười ha ha nói: "Nếu ngươi đắc tội Nguyên Thủy, có thể đến tìm ta, ta làm chủ cho ngươi."
Bạch Cẩm mừng rỡ đáp: "Đa tạ Đại sư bá."
...
Sau khi Thánh Nhân đại chiến, n Thương không thể tổ chức đại quân hữu lực nữa, đại quân Tây Kỳ nhanh chóng tiến về phía Triều Ca, tuy rằng trong lúc đó cũng gặp phải một ít hoạn nạn nhưng tất cả đều bị đám người Dương Tiễn và Na Tra nỗ lực đưa đối thủ lên bảng.
...
Đại quân Tây Kỳ binh lâm Triều Ca, trong Triều Ca một mảnh tĩnh mịch, mỗi người đều tự nguy.
Đát Kỷ, Tỳ Bà và Trĩ Kê đi lên một tòa tháp cao, trường bào bay múa, phiêu phiêu dục tiên.
Tỳ Bà Tinh lo lắng nói: "Tỷ tỷ, môn nhân Xiển Giáo đang ở ngoài cửa thành, bọn hắn sẽ buông tha cho chúng ta sao?"
Trĩ Kê cũng trong lòng bất an nhìn Đát Kỷ.
Đát Kỷ bình tĩnh nói: "Chúng ta phụng mệnh Nữ Oa nương nương làm việc, bọn hắn không dám làm khó chúng ta, hơn nữa chúng ta dựa theo lời Thánh sứ chỉ mê hoặc Nhân Vương, cũng không có lạm sát vô tội đồ thán sinh linh, Thánh sứ sẽ bảo vệ chúng ta."
Trĩ Kê nhỏ giọng nói: "Tỷ tỷ, nghe nói Tiệt Giáo đã bại, bản thân Thánh sứ cũng khó bảo toàn, làm sao có thể bảo vệ chúng ta?"
Dưới lầu các bỗng vang lên thanh âm lo lắng của Trụ Vương Chu: "Ái phi! Ái phi! Ngươi đang ở đâu?"
Trụ Vương mặc long bào loạng choạng bước tới phía lầu các, bên cạnh nửa tên thái giám cũng không có. Trong hoàng cung, thái giám cũng hoảng sợ mà bỏ chạy hết, không chịu nổi một ngày.
Chương 554: Tam Yêu gặp Hiên Viên
Ở Hiên Viên Mộ, Tam Yêu cúi đầu nhìn xuống dưới, đúng lúc Trụ Vương cũng vừa ngẩng đầu nhìn lên, lập tức mừng rỡ kêu lên: "Ái phi, sao các ngươi lại lên cao như vậy, ở trên rất nguy hiểm mau đi xuống đi."
Thanh âm duyên dáng của Đát Kỷ truyền đến: "Đa tạ bệ hạ ưu ái, ta không phải Đát Kỷ, tể tướng Tỷ Can Thừa nói đúng, chúng ta thật sự đều là yêu tinh."
Thanh âm rơi xuống, cơ thể của Đát Kỷ không có sức nào mà ngã về phía sau, một con hồ yêu đứng ở đằng xa, với một đầu ba nghìn sợi tóc bạc, trên đầu mọc ra tai hồ, đuôi hồ to lớn ở phía sau lưng, một vết chu sa đỏ tươi trên trán, mang đầy vẻ đẹp quyến rũ.
Ở bên cạnh Tỳ Bà Tinh, toàn thân phát ra ánh sáng, sau đó hiện ra bộ dáng chân thực là một người nữ tử xinh đẹp, mái tóc màu xanh biếc bung xõa sau đầu, một cơn gió thổi qua, mái tóc đung đưa phát ra âm thanh tỳ bà dễ nghe.
Trĩ Kê Tinh cũng hiện nguyên hình, mặc trên người một cái váy dài sặc sỡ, trên đầu cắm vài chiếc lông gà.
Trụ Vương dưới chân dừng lại, ngẩng đầu nhìn tuyết hồ ly, Tỳ Bà Tinh cùng trĩ kê tinh, đột nhiên không để ý gì mà bật cười ha ha kêu lên: "Chỉ cần quả nhân thích, là yêu tinh thì sao? Ta là Vương Nhân tộc, văn võ bá quan tiền thần vô số, sao có thể không biết ngươi là yêu? Đát kỷ, ta thật sự rất thích ngươi ... "
Ngừng một chút, hắn lại quay đầu nhìn Tỳ Bà Tinh cùng trĩ kê tinh đã khôi phục nguyên hình, chân thành thâm tình nói: "... Ngươi… các ngươi.,, Quả nhân là thật sự thích các ngươi, nếu Tỷ Can nói các ngươi là yêu quái, quả nhân đem người giết hết, nhóm Khương Hoàn dám nói chửi mắng, quả nhân liền đem nhóm này giết hết, ở trong thế giới của quả nhân, bất kể các ngươi là người hay yêu hoặc là thần, đối với quả nhân các người đều là ái phi của ta."
Đát Kỷ lạnh lùng nói: “Nhưng mà người chúng ta thích không phải là ngươi, hai muội muội, chúng ta đi thôi!” Ba yêu bước lên đám mây bay về phía mộ của Hiên Viên mà đi.
Trụ Vương cuống quýt chạy lên lầu, hét lên: "Đừng đi, mau ở lại! Quả nhân ra lệnh cho các người ở lại." Hắn một đường loạng choạng nghiêng ngả chạy lên lầu.
Đát kỷ, Tỳ Bà Tinh và Trĩ Kê Tinh vừa bay ra khỏi Triều Ca thì nghe thấy một tiếng hét lớn: "Yêu quái, chạy đi đâu?!"
Một pho tượng thần tướng uy vũ chặn lại đường đi, tay cầm trường giáo ba đỉnh hai lưỡi, giữa trán có một đôi mắt thần, nghiêm nghị oai phong, bên cạnh nằm một con chó đen.
"Uông!" Hao Thiên Quyển gầm rú về phía ba yêu và Hiên Viên Phần một tiếng.
Đát Kỷ tay áo vung lên. Ầm! Một gợn sóng nở rộ trong không khí.
"Grao! Rống!" Hạo Thiên Quyển ngay lập tức bị cuốn đi.
“Yêu quái, chết đi!” Một tiếng quát nhẹ vang lên.
Một luồng sáng bạc quét ngang không trung, Càn Khôn Quyển mang theo đại thế giới Càn Khôn đánh tới Đát kỷ, Na Tra theo sát ở phía sau, mang theo Hỏa Tiêm Thương đánh về phía Tỳ Bà Tinh.
Một chiếc gương đột nhiên mở ra trước mặt Đát Kỷ, từ bên trong vươn ra một bàn tay. Ầm! không phân biệt phương hướng đánh tới Càn Khôn Quyển phát ra một tiếng động lớn.
Na Tra nhanh chóng ngừng chiến, trong mắt hiện lên vẻ kinh hãi, ai mà lại có thể bắt được Càn Khôn quyển. Đó là ai?
Tam Yêu và Hiên Viên Phần cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, thế nhưng lại có người tới giúp chúng ta.
Bạch Cẩm từ bên trong gương lấy Càn Khôn Quyển.
Na Tra kinh ngạc kêu lên: "Thánh sứ!" Sau đó hắn vội vàng cúi đầu chắp tay thi lễ nói: "Bái kiến sư bá!"
Dương Tiễn do dự một chút, sau đó cũng cúi đầu thi lễ nói: "Bái kiến sư bá!"
Tam Yêu cùng Hiên Viên Phần cúi người thi lễ nói: "Bái kiến Thánh sử!"
Bạch Cẩm vứt Càn Khôn Quyển trong tay đi, Càn Khôn Quyển xoẹt qua một tia sáng bạc bay về phía Na Tra, Na Tra đứng dậy vươn tay nắm lấy, vững vàng đeo Càn Khôn Quyển vào tay.
Bạch Cẩm cười nói: "Hai vị sư diệt, mời trở về đi! Ta sẽ bảo vệ bọn hắn."
Dương Tiễn không cam lòng, cãi lại: "Sư bá, bọn hắn mê hoặc quân vương, hại nước hại dân, khó mà chuộc tội!"
Na Tra vội vàng bay đến bên cạnh Dương Tiễn, cầm lấy cánh tay của hắn chạy đi, thì thào nói: "Này, Nhị ca, đây là số mệnh của n đã hết rồi."
Dương Tiễn cố gắng hai lần tránh ra nhưng không thoát ra được, vì vậy hắn chỉ có thể để mặc Na Tra kéo hắn chạy đi.
Bạch Cẩm vung tay lên, một cái gương mới xuất hiện nói: "Đi theo ta!"
Trĩ Kê Tinh ngập ngừng hỏi: "Thánh sứ, ngài muỗn dẫn chúng ta đi đâu?"
"Đi Hỏa Vân Động tìm Hiên Viên."
Đát Kỷ, Trĩ Kê Tinh và Tỳ Bà Tinh vội vàng bước lên mặt gương.
Xuyên qua mặt gương, ba người xuất hiện trong một khoảng không gian không hư vô, bên trong không gian, một người đàn ông mặc áo xanh mỉm cười nhìn ba người bọn họ.
Đát Kỷ, Trĩ Kê Tinh và Tỳ Bà Tinh vội vàng quỳ xuống, kích động nói: "Bái kiến bệ hạ!"
Hiên Viên bước tới, cúi người nâng ba người lên, nói: "Mau đứng dậy."
Tam Yêu và Hiên Viên Phần vì kích động mà run lên, được Hiên Viên giúp đỡ đứng lên.
"Nghe Thánh Sứ nói, các ngươi có mấy vấn đề muốn hỏi ta đúng không?"
Trong mắt Đát Kỷ mang theo nước mắt nói: “Năm đó lúc Bệ hạ thành công phi thăng ở Hỏa Vân động, Tằng Mệnh tỷ đã ra lệnh cho ba chúng tỷ muội chúng ta canh giữ lăng mộ của Bệ Hạ. Chúng ta đã bảo vệ mộ của Bệ hạ một nghìn năm, một vạn năm, lại một vạn năm cho tới hơn hai mươi hai ngàn sáu trăm tám mươi vạn năm nhưng mà sau này Bệ Hạ lại không đi tiếp chúng ta, cũng không có một câu truyền xuống. Tiểu yêu chỉ muốn hỏi một câu, hơn hai mươi hai ngàn sáu trăm tám mươi vạn năm, Bệ Hạ đã quên chúng ta rồi sao? "





