Chương 138
Toàn thể tiên thần cùng quay về phía chủ vị thi lễ, âm thanh to lớn vang vọng khắp Dao Trì: "Tạ ơn bệ hạ!"
Hạo Thiên Thượng Đế vừa chắp tay thi lễ vừa nói: "Mời chư vị thưởng yến."
Một nhóm tiên tử, tiên nga, mỹ cơ, mao nữ nhẹ nhàng bay lên, tay áo tung bay, xoay người nhảy múa trên quảng trường ở trung tâm yến hội.
Chúng tiên ngồi kín yến hội, ai nấy đều khen tấm tắc, ăn uống linh đình.
Sau rượu và thức ăn là Bàn Đào được mang lên.
Vàng vàng đỏ đỏ ngát hương bay, hấp dẫn muôn đời thứ quả này.
Giống lạ Vũ Lăng đâu sánh được, quả tiên Thiên phủ chính loài đây.
Mỡ màng vân tía nhân gian hiếm, hạt nhỏ vị thanh quý bấy nay.
Có phúc được ăn, ôi tuyệt diệu! Sống lâu muôn tuổi chẳng ai tày.
Sau khi ăn Bàn Đào, chúng tiên thần sôi nổi đứng dậy, tụm năm tụm ba trò chuyện, thưởng thức phong cảnh Dao Trì.
Trong một hoa viên, Di Lặc đang ngắm một mảnh hoa hướng dương.
Bạch Cẩm thong dong đi tới rồi mỉm cười lên tiếng: "Di Lặc, sao ngươi không chung vui cùng tiên thần bên ngoài mà lại ở đây ngắm hoa một mình?"
Di Lặc xoay người nhìn Bạch Cẩm, sao hắn lại tới đây? Trong lòng thầm nhấc lên cảnh giác, hắn khẽ mỉm cười: "Ta không thích ầm ĩ nên tránh ở đây cho yên tĩnh. Chẳng phải Đế Quân cũng đến đấy ư?"
Bạch Cẩm cười khẽ: "Ta cố ý đến tìm ngươi."
Di Lặc kinh ngạc hỏi: "Tìm ta ư?" Hắn cực kỳ cảnh giác, nụ cười cũng gượng gạo thấy rõ. Nếu vị Câu Trần Đại Đế này đổ dồn thù hận của Tiệt Giáo lên người mình thì phiền to.
Di Lặc vội vàng giải thích: "Đế Quân, trong lượng kiếp mọi chuyện đều thân bất do kỷ, nếu ta có chỗ đắc tội thì mong Đế Quân thứ lỗi!"
Bạch Cẩm thở dài cảm khái: "Phật Đà nói gì thế? Thắng bại do trời định, Tiệt Giáo không có chí bảo trấn áp khí vận nên phải chịu kiếp này.
Phật Giáo các ngươi có thể hưng thịnh, ta cũng vui thay các ngươi."
Di Lặc khẽ gật đầu: "Đế Quân có thể nghĩ thoáng như thế thật đáng mừng. Theo ta biết thì Phật Giáo đã thoát ly huyền môn, đệ tử Xiển Giáo và Nhân Giáo đều coi Phật Giáo là kẻ thù. Haizz..."
Bạch Cẩm nở nụ cười chân thành, thành khẩn nói: "Đây chính là chỗ khác biệt giữa Tiệt Giáo chúng ta và bọn hắn. Tiệt Giáo ta chủ trương hữu giáo vô loại, bác ái chúng sinh. Phật Giáo cũng thế mà huyền môn cũng vậy, đều là đại giáo chốn hồng hoang. Chúng ta phải vứt bỏ quan niệm hạn hẹp một môn một giáo, xuất phát từ đại cục và cả hồng hoang mà phát triển hồng hoang dựa theo nguyên tắc bốn 'cái lợi'."
Di Lặc bất giác gật đầu, Đại Đế nói rất đúng! Đệ tử Xiển Giáo và đệ tử Nhân
Giáo phải nhìn xem, đây mới là trách nhiệm cần có ở đệ tử của Thánh Nhân, đây mới là hoài bão của người làm Đế Quân.
Di Lặc lại hỏi: "Đại Đế, bốn 'cái lợi' là gì?"
Bạch Cẩm gật đầu, vui mừng nói: "Rất tốt, ngươi có thể hỏi ra vấn đề này chứng tỏ ngươi đã có giác ngộ. Bốn 'cái lợi' nghĩa là… Tuy Tiệt Giáo đã hạ màn nhưng cũng để lại hạt giống giúp hồng hoang phồn vinh. Hơn nữa Phật Giáo ra mặt sẽ mang lại bầu không khí mới cho hồng hoang. Một cành hoa nở không làm nên mùa xuân, trăm hoa đua nở xuân đầy vườn. Từng đạo thống đua nhau ra mặt, dẫn dắt trào lưu mới có thể dẫn dắt hồng hoang trở nên cường đại! Di Lặc, ngươi nói xem có phải đạo lý này không?"
Di Lặc kính nể: "Đại Đế lòng dạ bao la, Xiển Giáo và Nhân Giáo đều không sánh bằng!"
Bạch Cẩm cảm khái: "Di Lặc à, sau này Phật Giáo chắc chắn sẽ là đại giáo đứng đầu hồng hoang, ngươi phải lãnh đạo thật tốt, đừng để Phật Giáo dẫm vào vết xe đổ của Tiệt Giáo."
Di Lặc ngạc nhiên hỏi: "Đại Đế, ngài nói vậy là có ý gì?"
Bạch Cẩm nghi hoặc: "Lẽ nào ngươi không biết Thánh Nhân đã rời khỏi hồng hoang?"
"Đương nhiên là ta biết."
"Thánh Nhân rời khỏi hồng hoang, không phải lượng kiếp thì không được ra vào, tất nhiên cũng không thể tiếp tục chấp chưởng đại giáo. Đạo thống của Nhân Giáo sẽ do Huyền Đô đại pháp sư chấp chưởng, đạo thống của Xiển Giáo sẽ do Quảng Thành Tử chấp chưởng, mà đạo thống của Phật Giáo cũng nhất định sẽ được truyền lại, và ngươi chắc chắn là người thích hợp nhất."
Sắc mặt Di Lặc thoáng thay đổi, đạo thống của Phật Giáo sắp được truyền lại ư? Trong lòng bùng lên một ngọn lửa nóng hừng hực, hắn vội vàng chắp tay thi lễ và nói: "Mong sư huynh chỉ rõ!"
"Ngươi hãy nghe sư huynh phân tích cho ngươi một lượt."
"Đạo thống của Phật Giáo chắc chắn sẽ nảy sinh trong mấy đệ tử của Thánh Nhân các ngươi, khẳng định là sẽ không xem nhẹ sự ưu tú của các ngươi, để một người ngoài truyền thừa đạo thống của Phật Giáo. Làm vậy chẳng phải sẽ khiến các ngươi đau lòng sao?"
Di Lặc bất giác gật đầu, vô cùng tán thành câu nói của Bạch Cẩm. Chúng ta vào sinh ra tử vì Phật Giáo, sao Phật Tổ có thể truyền lại cho người ngoài?
Bạch Cẩm nói tiếp: "Trong số các đệ tử của Thánh Nhân chỉ có mấy người nổi bật nhất là Di Lặc ngươi, Dược Sư, Lục Áp, Đại Thế Chí và Địa Tạng. Ngươi có lòng tin tranh đoạt với bọn hắn không?"
Di Lặc tiếp tục gật đầu. Nếu chỉ có mấy người này thì mình vẫn tự tin.
“Truyền thừa đạo thống là chuyện quan trọng, không xét theo thứ tự nhập môn trước sau mà lựa chọn dựa theo bản lĩnh. Xét từ điểm này thì ngươi chắc chắn là người thích hợp nhất. Nghe nói ngươi là người lương thiện, được đông đảo Phật Đà Bồ Tát trong Phật Giáo ủng hộ. Hơn nữa trong Phong Thần Chiến, Phật Giáo xem ngươi là người dẫn đầu, ngươi đã là Đại sư huynh của Phật Giáo. Từ đó có thể thấy hai vị Thánh Nhân cũng có ý để ngươi chấp chưởng Phật Giáo."
Chương 576: Chỉ vì đệ tử Tiệt Giáo khi xưa thôi sao?
Di Lặc không kìm được nở nụ cười, sau đó vội vàng buông lời khiêm tốn: "Đám Đại Thế Chí, Dược Sư cũng rất giỏi."
"Bọn hắn kém xa ngươi!"
"Sau này phải xem tu hành nữa, tu hành tức là xem tâm tính, không vì ngoại vật mà vui, không vì bản thân mà buồn, dù núi sập trước mắt cũng không biến sắc. Về điểm này thì bọn hắn không bằng ngươi. Đại Thế Chí chỉ biết kêu to gào lớn, Dược Sư chỉ biết trách trời thương dân, Lục Áp ôm lòng thù hận, Địa Tạng lại càng kém cỏi, oán thiên trách địa trong Địa Phủ. Trong các môn nhân của Phật Giáo này, chỉ có Di Lặc ngươi lòng dạ bao dung, bao dung những chuyện thiên hạ khó lòng bao dung, hé miệng mỉm cười, cười những kẻ nực cười trên thế gian, tâm tính siêu nhiên nhập Thánh."
Di Lặc càng cười rạng rỡ hơn. Hắn ưỡn cái bụng phệ, lắc đầu nói: "Sống một kiếp người phải bao dung hết thảy những chuyện mình không muốn. Đối mặt với thế gian muôn màu bằng thái độ mỉm cười trước nhân sinh, đây là tấm lòng khoan hồng độ lượng và từ bi của Phật."
Bạch Cẩm vỗ tay khen ngợi: "Tâm tính tuyệt vời, tu hành tuyệt vời! Nhưng tiếp theo phải xét đến lai lịch. Ngươi, Dược Sư, Đại Thế Chí và Địa Tạng đều có lai lịch thâm hậu, không phân cao thấp. Mà Lục Áp là thái tử Yêu tộc, thân phận không rõ ràng. Nếu hắn trở thành chủ Phật Giáo thì chẳng phải Phật Giáo sẽ trở thành Yêu Giáo hay sao? Vì vậy Lục Áp lại bị loại bỏ lần nữa. Tiếp nữa là xét tu vi!"
"Sư huynh, về mặt tu vi thì ta kém bọn hắn."
"Nhưng mà thời gian ngươi nhập môn ngắn nhất. Bọn hắn trải qua trăm triệu năm khổ tu mới đạt thành Đại La cảnh, còn ngươi nhập môn trong khoảng thời gian ngắn đã đạt đến cực hạn của cảnh giới Đại La. Từ đó có thể thấy Di Lặc ngươi tuyệt đối là người có tư chất cao nhất trong số các đệ tử Phật Giáo. Tóm lại là Di Lặc à, vị trí Phật Tổ này không phải ngươi thì là ai?"
Di Lặc không giấu được nụ cười trên gương mặt, cố gắng giữ lý trí, khiêm tốn cất lời: "Vị trí Phật Tổ vẫn cần sư tôn khâm điểm, đệ tử không tham không cầu."
Bạch Cẩm nghiêm túc khuyên nhủ: "Di Lặc à, ngươi lãnh đạo Phật Giáo trong Phong Thần Chiến chứng tỏ trước mặt hai vị Thánh Nhân Phật Giáo, địa vị của ngươi hơn xa đám Địa Tạng. Vào thời điểm quan trọng này, ngươi không nên khiêm tốn mà nên chủ động ra mặt, dũng cảm gánh vác trọng trách, dẫn dắt Phật Giáo, tạo phúc cho hồng hoang."
Di Lặc Phật chắp hai tay trước ngực, gương mặt treo nụ cười: "Sự lựa chọn của sư phụ mới là thích hợp nhất."
Bạch Cẩm khẽ bật cười, biết là Di Lặc đã động lòng. Hắn nói: "Di Lặc, sau này tương lai của Phật Giáo và hồng hoang nhờ cả vào ngươi đó."
Di Lặc Phật chắp hai tay trước ngực, niệm một câu Phật hiệu: "A di đà Phật, ngã Phật từ bi phổ độ chúng sinh thoát khỏi bể khổ. Một cành cây, một ngọn cỏ, một con kiến đều có thể thành Phật."
Bạch Cẩm khen ngợi: "Thật là nguyện vọng lớn lao! Nguyện vọng lớn lao thế này phải làm Phật Tổ."
Di Lặc mỉm cười nhìn Bạch Cẩm, Bạch Cẩm cũng nhìn hắn.
Cuối cùng Di Lặc mất kiên nhẫn trước bèn nói: "Sư huynh, ta không có kinh nghiệm quản lý một giáo, mong sư huynh vui lòng chỉ giáo."
"Ha ha, ngươi đã gọi ta là sư huynh thì đương nhiên ta sẽ biết gì nói nấy, không biết không nói."
Di Lặc vừa chắp hai tay trước ngực thi lễ vừa nói: "Cảm ơn sư huynh!"
Bạch Cẩm ôn tồn bảo: "Di Lặc, chắc là lệnh bổ nhiệm của Thánh Nhân sắp tới rồi đó, ngươi chuẩn bị kỹ càng đi! À đúng rồi, nhớ là đừng tiết lộ chuyện này. Quan hệ giữa ta và hai vị Thánh Nhân của Phật Giáo khá thân thiết, ta sợ đám sư huynh sư đệ kia của ngươi sẽ nghi ngờ ta xin chức vị Phật Tổ cho ngươi dẫn đến sinh lòng xa cách."
Di Lặc Phật đáp lời: "Sư huynh cứ yên tâm, ta tuyệt đối không tiết lộ."
Sau đó hắn lại hỏi: "Sư huynh, ngài đến chỉ dẫn cho ta mà không có yêu cầu gì sao?"
Bạch Cẩm buồn bã nói: "Không giấu gì Phật Tổ, trong Phong Thần Chiến ngày xưa mấy nghìn đệ tử Tiệt Giáo ta bị Thánh Nhân phương Tây độ hóa, nếu một ngày nào đó đạo hữu trở thành Phật Tổ, mong đạo hữu quan tâm bọn hắn nhiều hơn."
"Chỉ vì đệ tử Tiệt Giáo khi xưa thôi sao?"
"Tất nhiên!"
"Không yêu cầu gì khác sao?"
"Không có yêu cầu khác."
Di Lặc Phật vững lòng, nở nụ cười khẽ: "Đế Quân, ta không gánh nổi danh hiệu Phật Tổ."
Bạch Cẩm cười ha ha: "Nhưng đó là chuyện sớm muộn mà thôi!"
Di Lặc đảm bảo: "Đế Quân yên tâm, đến lúc đó ta nhất định sẽ đối xử bình đẳng với tất cả các đệ tử Phật Giáo."
Giọng nói của Bạch Cẩm đong đầy vui mừng: "Vậy thì ta cũng yên tâm, tương lai của Phật Giáo và hồng hoang giao cho ngươi đó! Ngươi phải nhớ rằng kim đan xá lợi vốn nhân nghĩa, Phật Đạo vốn là một nhà, chúng ta mãi mãi là hậu thuẫn vững chãi của ngươi. Có đôi khi bước ra một bước là sang một thiên địa hoàn toàn khác, cơ hội chỉ dành cho người can đảm và cố gắng."
Di Lặc Phật trầm ngâm như có điều suy nghĩ, vừa chắp hai tay trước ngực thi lễ vừa nói: "Cảm ơn sư huynh đã chỉ dạy."
Bạch Cẩm không dám xem nhẹ, cũng chắp tay đáp lễ rồi mới xoay người rời đi.
Di Lặc Phật đứng dậy, vươn tay hái một cành hoa rồi cầm hoa mà mỉm cười. Hắn tự lẩm bẩm một mình: "Khi ta thành Phật, chư thiên chúng sinh sẽ buông bỏ ác đạo, không theo nhận thức về cái ác."
Chương 577: Tìm gặp Lục Áp
Ở một nơi khác, Bạch Cẩm im hơi lặng tiếng vào trong một tòa cung điện.
Thân Công Báo dạo chơi trong yến hội, lặng lẽ đi đến gần Dược Sư Phật.
Sau đó Dược Sư Phật xoay người rời đi và cũng đi vào trong cung điện.
Trong đại điện, Dược Sư Phật chắp tay thi lễ nói: "Bái kiến Đế Quân! Chẳng hay Đế Quân gọi ta đến đây vì chuyện gì?"
Bạch Cẩm đi đến, thở dài một hơi rồi cảm khái: "Thịnh thế phồn hoa, chung quy không thể tránh khỏi cảnh lá rụng tàn lụi. Nhưng hoa tàn đâu phải vật vô tình, hóa bùn nuôi ủ hoa thì xuân sau. Phật Giáo các ngươi có thể hưng thịnh, ta cũng vui thay các ngươi."
Dược Sư hơi nhíu mày, hỏi với vẻ nghi hoặc: "Đế Quân, ngài nói với ta những lời này là có ý gì?"
Trong đầu Bạch Cẩm lóe lên một ý nghĩ: ‘Tên Dược Sư này chẳng đi theo kịch bản gì cả! Không được, mình phải dẫn dắt hắn lên con đường đúng đắn.’
Bạch Cẩm tươi cười nói: "Tiệt Giáo sụp đổ, Phật Giáo phất lên, đây là một vòng Thiên Đạo luân hồi. Ta là ngoại môn thủ đồ của Tiệt Giáo, đương nhiên phải chúc mừng một phen, hoàn thành quá trình chuyển tiếp này."
Dược Sư chắp hai tay trước ngực, cúi đầu thi lễ: "Cảm ơn Đế Quân! Có điều Phật Giáo đã thoát ly huyền môn, không nhận nổi lời chúc của Đế Quân."
Cuối cùng hắn cũng đi theo con đường đúng đắn. Bạch Cẩm hắng giọng cảm khái: "Tiệt Giáo ta chủ trương hữu giáo vô loại, bác ái chúng sinh. Dù là Phật Giáo hay huyền môn đều là đại giáo của hồng hoang ta. Chúng ta phải vứt bỏ quan niệm hạn hẹp một môn một giáo, xuất phát từ đại cục và cả hồng hoang mà phát triển hồng hoang dựa theo nguyên tắc bốn 'cái lợi'."
Dược Sư không kìm được bèn hỏi: "Đế Quân, bốn 'cái lợi' là gì?"
Bạch Cẩm gật đầu, vui mừng nói: "Rất tốt, ngươi có thể hỏi ra vấn đề này chứng tỏ ngươi đã có giác ngộ... Một cành hoa nở không làm nên mùa xuân, trăm hoa đua nở xuân đầy vườn. Từng đạo thống đua nhau ra mặt, dẫn dắt trào lưu mới có thể dẫn dắt hồng hoang trở nên cường đại! Dược Sư, ngươi nói xem có phải đạo lý này không?"
Dược Sư tỏ thái độ kính nể: "Đại Đế lòng dạ bao la, nhìn xa trông rộng khiến người ta khâm phục không thôi."
Bạch Cẩm cất lời: "Dược Sư, sau này Phật Giáo chắc chắn sẽ là đại giáo đứng đầu hồng hoang, ngươi phải lãnh đạo thật tốt, đừng để Phật Giáo dẫm vào vết xe đổ của Tiệt Giáo."
Dược Sư nhíu mày ngờ vực: "Đế Quân, rốt cuộc ngài có ý gì?"
Bạch Cẩm nghi hoặc: "Lẽ nào ngươi không biết Thánh Nhân đã rời khỏi hồng hoang?"
"Đương nhiên là ta biết."
Chốc lát sau Bạch Cẩm mỉm cười đi ra khỏi đại điện, để lại một mình Dược Sư trầm tư trong đại điện.
Sau đó Bạch Cẩm lại đi vào trong một tòa cung điện khác, tiếp đó Đại Thế Chí cũng đi vào trong đó. Một lát sau Đại Thế Chí nhanh chân rời đi, sốt sắng đi móc nối tình cảm với một đám đệ tử Phật Giáo.
Trong một góc khuất ở bên ngoài, Thân Công Báo tới gần Lục Áp nói vài câu.
Lục Áp trầm ngâm liếc nhìn một tòa cung điện khác rồi xoay người đi đến đó.
Lục Áp vừa bước vào cung điện, Bạch Cẩm lập tức chắp tay thi lễ bái lạy: "Bái kiến thái tử điện hạ."
Lục Áp né tránh, thái độ cảnh giác: "Đạo hữu, ngươi có ý gì?"
Bạch Cẩm đứng dậy, tươi cười nói: "Ta là Thương Thiên Bạch Hạc, cũng là một thành viên trong Yêu tộc. Điện hạ là thái tử của Yêu tộc, đương nhiên ta muốn đến gặp ngài."
Lục Áp ngẩng đầu bốn mươi lăm độ nhìn trời, đồng thời cười gượng: "Ta còn được xem là thái tử gì chứ? Giờ đây Yêu tộc đã quy thuận Côn Bằng dưới sự dẫn dắt của Bạch Trạch và Yêu Thánh rồi."
Bạch Cẩm lên tiếng: "Côn Bằng chỉ là Yêu Sư mà thôi, Tam Túc Kim Ô mới là hoàng tộc của Yêu tộc ta. Trước kia Yêu Hoàng Đế Quân và Đông Hoàng Thái Nhất uy áp một thời đại, mang lại sự hưng thịnh cho Yêu tộc ta, vinh quang biết mấy! Đến giờ ta vẫn còn nhớ vinh quang thuở trước, luôn kính trọng và ngưỡng mộ."
Lục Áp cảm thấy xúc động, phụ hoàng và hoàng thúc đó! Mặc dù hắn thừa biết rất có thể là Bạch Cẩm nói dối luôn miệng nhưng vẫn không đè nén được niềm kiêu hãnh và hào hùng trào dâng trong lòng, cũng có thiện cảm với Bạch Cẩm hơn.
Hắn ủ ê nói: "Khắp hồng hoang không còn nhiều người nhớ về vinh quang của Tam Túc Kim Ô nữa."
Bạch Cẩm vội vàng cất lời: "Thái tử điện hạ, hiện tại có một cơ hội tốt có thể chấn hưng Yêu tộc, giúp cho hào quang của Tam Túc Kim Ô lại trải khắp hồng hoang lần nữa."
Lục Áp không kìm được bèn hỏi: "Chẳng hay là cơ hội gì?"
"Thánh Nhân đã rời khỏi hồng hoang, không phải lượng kiếp thì không được ra vào, tất nhiên cũng không thể tiếp tục chấp chưởng đại giáo. Đạo thống của Nhân Giáo sẽ có Huyền Đô đại pháp sư chấp chưởng, đạo thống của Xiển Giáo sẽ do Quảng Thành Tử chấp chưởng, mà đạo thống của Phật Giáo cũng nhất định sẽ được truyền lại, ngươi đoán xem sẽ truyền cho ai?"
Sắc mặt Lục Áp thoáng thay đổi, tim đập thình thịch. Trước đó hắn chưa từng nghĩ tới chuyện này.
"Đạo hữu, ý của ngươi là Tây Phương Nhị Thánh sẽ truyền vị trí Phật Tổ cho ta phải không?"
Bạch Cẩm cười ha hả đáp: "Chỉ có thể là ngươi."
"Tại sao?"
"Ngươi hãy nghe vi huynh phân tích cho ngươi một lượt."
"Đạo thống của Phật Giáo chắc chắn sẽ nằm trong tay mấy đệ tử của Thánh Nhân các ngươi, khẳng định là sẽ không xem nhẹ sự ưu tú của các ngươi, để một người ngoài truyền thừa đạo thống của Phật Giáo, làm vậy chẳng phải là sẽ khiến các ngươi đau lòng sao?"
Chương 578: Hợp tác
Lục Áp bất giác gật đầu, vô cùng tán thành lời nói của Bạch Cẩm. Nếu để một người ngoài làm Phật Tổ thì chúng ta là cái thá gì?
Bạch Cẩm nói tiếp: "Trong số các đệ tử của Thánh Nhân chỉ có mấy người nổi bật nhất là ngươi, Di Lặc, Dược Sư, Lục Áp, Đại Thế Chí và Địa Tạng. Ngươi có lòng tin cạnh tranh với bọn hắn không?"
Lục Áp tự tin nói: "Tất nhiên là có!"
Bạch Cẩm cười sang sảng: "Di Lặc chỉ là một tên mập mà thôi, Dược Sư chỉ là một lão đầu chăm sóc linh thảo, Đại Thế Chí càng là kẻ thô lỗ ngu ngốc, Địa Tạng thì lại rúc bộ xương khô trong nấm mồ Địa Phủ. Chỉ mình ngươi có thân phận tôn quý nhất là Yêu Hoàng thái tử, mặt trời oai nghiêm trên thiên không, phù hợp với giáo lý của Phật Giáo. Vị trí Phật tổ không thuộc về ngươi thì thuộc về ai?"
Thân hình Lục Áp càng thêm thẳng tắp, thấp thoáng phát ra khí thế bá vương mạnh mẽ. Bạch Cẩm phân tích như vậy, đúng là chỉ có mình phù hợp với vị trí Phật Tổ nhất! Lồng ngực hắn nóng hừng hực, trong mắt bập bùng lửa nóng. Nếu mình chấp chưởng Phật Giáo chắc chắn có thể khôi phục lại uy danh của Yêu tộc thời thượng cổ. Hắn liếc nhìn Bạch Cẩm theo bản năng. Không hẳn là không thể cho Yêu tộc và Phật Giáo hợp tác với nhau phản công Thiên Đình, khiến Yêu tộc chiếm cứ Thiên Đình lần nữa.
Dường như Bạch Cẩm không phát hiện ra ánh mắt xấu xa của Lục Áp, hắn nói bằng giọng điệu chân thành: "Lục Áp đạo hữu, hiện giờ Thánh Nhân trong tam giới đã biến mất, quần Phật đứng đầu. Vào thời điểm quan trọng này ngươi không nên khiêm tốn mà nên dũng cảm gánh vác trọng trách làm Phật Tổ, dẫn dắt Phật Giáo, thể hiện uy nghiêm của Tam Túc Kim Ô."
Lục Áp thẳng thừng hỏi: "Yêu cầu của ngươi là gì? Đừng nói với ta là vì vinh quang của Yêu tộc, ta không tin đâu."
Bạch Cẩm sửng sốt giây lát rồi bật cười ha hả: "Quả nhiên không có chuyện gì có thể gạt được ánh mắt của đạo hữu, ta diễn chân thành như thế mà vẫn bị ngươi nhìn thấu."
Lục Áp bình tĩnh nhìn hắn và nói: "Khi xưa phụ vương còn tại thế từng truyền Đế Hoàng chi đạo cho ta. Trước đây ta ngu ngốc chẳng biết gì hết, bây giờ từng trải nhiều nên đương nhiên cũng biết nhiều hơn. Hồng hoang này hoàn toàn không có tình cảm gì hết, chỉ có lợi ích đơn thuần mà thôi. Lần này ngươi đến tìm ta nhất định là có yêu cầu nào đó phải không?"
Bạch Cẩm gật đầu khen ngợi: "Đạo hữu thật cao minh, có điều như thế ta càng yên tâm hơn. Không giấu gì đạo hữu, lần này ta tìm đạo hữu là vì một ước định."
Ước định ư? Lục Áp nhíu mày nhìn đối phương: "Ước định gì cơ?"
Bạch Cẩm dừng cười, nghiêm nghị nói: "Ta muốn Thiên Đình."
"Giờ ngươi đã là Đế Quân của Thiên Đình rồi đấy thôi."
Bạch Cẩm chìa một tay ra rồi thình lình nắm lại, hăng hái nói: "Chỉ là một trong Tứ Ngự cỏn con, ta chưa từng quan tâm. Ta muốn cả Thiên Đình, ta muốn làm Thiên Đế duy nhất."
Ánh mắt Lục Áp chợt đóng băng, nhìn thẳng vào Bạch Cẩm. Không ngờ mục đích của hắn lại là Thiên Đình, thảo nào hắn lại tìm mình kết minh, vậy thì có thể giải thích hết thảy. Hắn bình thản cất lời: "Sư huynh, chí hướng của ngươi không nhỏ đâu."
Bạch Cẩm bày ra vẻ mặt đong đầy khát vọng: "Hiện giờ chu thiên thần linh trên toàn Thiên Đình đều là đệ tử Tiệt Giáo ta, Thiên Đình nhất định phải thuộc về Tiệt Giáo ta. Thật sự là một mình Hạo Thiên chiếm vị trí Thiên Đế không ổn tí nào, chi bằng truyền lại cho ta, vậy cũng xem như một chuyện tốt có đúng không?"
Chuyện tốt á? Ta thấy ngươi mơ đẹp thì có. Lục Áp mấp máy môi nói: "Ngươi còn vô liêm sỉ hơn ta!"
"Hì hì, thường thôi thường thôi." Bạch Cẩm không hề để bụng.
"Nhưng ta được lợi ích gì?"
"Lợi ích là vị trí Tứ Ngự có thể dành cho Yêu tộc các ngươi. Nghe nói Yêu tộc vẫn còn bốn vị Yêu Thánh, vô cùng phù hợp với Tứ Vị."
Bạch Cẩm giơ tay lên, giọng nói tràn đầy tự tin: "Đạo hữu, ngươi thấy sao?"
Lục Áp sải bước đi tới, vỗ bốp vào tay Bạch Cẩm, đồng thời nói: "Thành giao!"
Hắn thầm bổ sung thêm một câu trong lòng: "Phật Giáo ta muốn, mà Thiên Đình ta cũng muốn."
Bạch Cẩm cười ha ha: "Chúc mừng Phật Tổ!"
Lục Áp cũng mỉm cười: "Chúc mừng Đại Đế."
Bạch Cẩm thả tay xuống rồi nói: "Phật Tổ nán lại đã, để ta đi trước kẻo bị người khác phát hiện ra chúng ta ở cùng nhau thì không tốt!"
Lục Áp gật đầu.
Bạch Cẩm đi ra ngoài, thong dong trà trộn vào trong đám tiên thần, tìm bừa một chỗ ngồi xuống tự uống tự vui một mình. Mưu kế này chỉ tùy tiện gieo một hạt giống, song khó nói có thể mọc rễ nẩy mầm hay không. Nhưng mà không sao hết, có thể thành công là tốt nhất, không thành công cũng chẳng sao, lần sau lại cố gắng là được, tương lai còn dài.
Lục Áp nhìn theo Bạch Cẩm rời đi rồi đứng một mình trầm tư trong cung điện. Hắn siết chặt nấm đấm, trong mắt ẩn giấu vẻ hưng phấn và kích động, càng nghĩ càng cảm thấy Bạch Cẩm nói có lý. Chỉ bằng mấy tên vớ vẩn như Di Lặc mà cũng muốn tranh đoạt vị trí Phật Tổ với mình ư? Vị trí Phật Tổ không thuộc về mình thì thuộc về ai?
Mãi lâu sau Bàn Đào thịnh yến mới dần kết thúc trong tiếng nói cười vui vẻ và vô số lời chúc phúc.
Các thế lực lớn mạnh ở hồng hoang như là Xiển Giáo, Nhân Giáo, A Tu La Giáo, Ngũ Trang Quan lần lượt rời đi.
Chương 579: Tam Thanh tụ họp
Đông đảo môn nhân Phật Giáo đứng trên tường vân, sau gáy tỏa ra Phật luân thần thánh phi phàm.
Di Lặc chắp hai tay trước ngực, khom người thi lễ, cười ha ha nói: "Tạ ơn Đại Thiên Tôn đã tiếp đãi."
Trước kia chuyện này rất bình thường nhưng lúc này lại trở nên cực kỳ gai mắt trong mắt đám Đại Thế Chí, Dược Sư, Lục Áp. Bọn hắn bất giác nhìn Di Lặc với ánh mắt bất mãn, ngươi trở thành người đại diện của Phật Giáo từ khi nào thế?
Hạo Thiên nở nụ cười: "Sau này Thiên Đình vận hành chư thiên, mong Phật Giáo phối hợp tạo phúc cho hồng hoang, cùng tu phúc đức."
Di Lặc còn chưa trả lời thì Đại Thế Chí đã vội vàng cướp lời: "Đại Thiên Tôn cứ yên tâm, vì phồn vinh của hồng hoang, Phật Giáo ta sẽ không khước từ."
Dược Sư cũng cười khẽ: "Phật Giáo ta phổ độ chúng sinh, lòng dạ từ bi, chắc chắn sẽ không làm chuyện gì gây hại đến hồng hoang."
Di Lặc đứng thẳng người, ánh mắt lộ rõ vẻ không vui. Các ngươi ngắt lời ta là có ý gì?
Bạch Cẩm đứng dậy cười ha ha: "Sau này hồng hoang xin nhờ đạo hữu."
Di Lặc, Đại Thế Chí, Dược Sư, Lục Áp đều gật đầu trong trạng thái mờ mịt. Đế Quân đang nhấn mạnh giao ước với mình đó mà!
Sau khi Phật Giáo rời đi, tiên thần trên Thiên Đình ai về chỗ nấy vận hành thiên địa.
Sau khi Bàn Đào thịnh hội kết thúc, đám người Di Lặc trở về thánh địa phương Tây, bắt đầu tranh đấu gay gắt. Đệ tử Phật Giáo cũng nhao nhao đứng về trận doanh, thậm chí còn dẫn tới vài lần đại chiến khiến thánh địa Phật Giáo phương Tây chướng khí mù mịt, hỗn loạn vô cùng, thu hút huyền môn phương Đông hóng chuyện.
Bên trong Đại Xích Thiên trong Hỗn Độn, Thái Thượng ngồi thưởng thức trà dưới gốc cây trà Thái Cực. Hắn vung tay lên, tức thì hai tách trà bay ra rơi về hai phía khác nhau. Tiếp theo, hai tia nước trà trong ấm trà nóng hổi cũng bắn ra rồi rơi vào trong từng tách trà, không bắn ra ngoài một giọt nào.
Thái Thượng ung dung cất lời: "Ngày xuân trăm hoa nở, Nguyên Thủy và Thông Thiên đến thưởng trà!"
Hai thân ảnh xuất hiện trên bàn trà, biến từ hư ảnh thành người thật, chính là Nguyên Thủy và Thông Thiên. Ba người tạo thành thế chân vạc.
Thông Thiên liếc nhìn Nguyên Thủy, nhíu mày hỏi: "Đại huynh, ngươi mời ta đến uống trà sao còn phải mời người không liên quan?"
Nguyên Thủy lạnh lùng hừ mũi thể hiện sự bất mãn: "Ngươi bảo ai là người không liên quan hả?"
"Đương nhiên là ngươi!"
Nguyên Thủy tức giận nói: "Đại huynh, sao ngươi lại mời cái tên không biết tốt xấu này?"
"Ngươi nói ai không biết tốt xấu đấy?"
"Tất nhiên là ngươi!"
Thông Thiên bỗng đứng phắt dậy, giận dữ quát: "Nguyên Thủy, ngươi được lắm! Trước kia ngươi hủy diệt đại giáo của ta, hôm nay còn buông lời độc ác. Đến đây nào, hôm nay chúng ta tính sổ hết thù mới hận cũ một lượt đi!"
Bỗng nhiên Nguyên Thủy cũng hiếu chiến hét lên: "Ngươi thật sự cho rằng ta sợ ngươi đấy à?"
Thái Thượng gõ bàn 'cộp cộp', bực bội lên tiếng: "Đừng ầm ĩ nữa, ta nhức đầu lắm! Các ngươi không thể bình tĩnh một chút sao? Tất cả ngồi xuống cho ta!"
Thông Thiên và Nguyên Thủy cùng ngồi xuống, nhìn nhau mà không nói gì, chỉ hừ mũi rồi quay đầu sang chỗ khác.
Thái Thượng hít sâu một hơi, cảm thấy bất đắc dĩ. Nếu biết trước sẽ thế này thì mình sẽ gọi Bạch Cẩm đến, khỏi cần làm khó bản thân.
Hắn ôn tồn nói: "Thông Thiên, ngươi đừng trách chúng ta, khí vận của Tiệt Giáo hỗn tạp, cực thịnh mà suy, đây là thiên số. Chúng ta cũng bất đắc dĩ mà thôi. Thượng bảng đáng chết nhưng thứ nên giữ lại cũng đã giữ lại.
Nguyên Thủy, ngươi mau trả Quy Linh và Kim Linh cho Thông Thiên đi!"
Trong mắt Nguyên Thủy lóe lên vẻ lúng túng, sau đó hắn nói với vẻ mặt bình tĩnh: "Quy Linh và Kim Linh không đủ tâm tính tu hành, dùng lời lẽ ác độc với ta nên bị ta đưa vào luân hồi sửa đổi, khi nào tâm linh viên mãn sẽ tự trở về."
Thông Thiên giận dữ quát: "Nguyên Thủy, đó là đệ tử của ta!"
Nguyên Thủy khinh thường: "Mấy vạn đệ tử mà chỉ có mấy lương tài, ngươi không dạy dỗ tốt thì để ta giúp ngươi."
"Đệ tử của ngươi thì tốt lắm hả? Còn không phải nhiều lần bị đại đội chấp pháp Tiệt Giáo ta diệt sạch sao?"
"Thực lực cao hay thấp không đại diện cho tu hành mạnh hay yếu, ngươi lẫn lộn rồi. Môn hạ đệ tử của ta có Nhiên Đăng nhìn thấu sinh tử, Quảng Thành Tử thấy rõ động tĩnh, Xích Tinh Tử hiểu rõ âm dương, Thái Ất cứu khổ muôn nơi, Ngọc Đỉnh bền gan vững chí, đám người Thanh Hư Đạo Đức Chân Quân, Linh Bảo đại pháp sư, Hoàng Long Chân Nhân, Phổ Hiền Chân Nhân, Từ Hàng Đạo Nhân, Cụ Lưu Tôn, Đạo Hành Thiên Tôn, Văn Thù Quảng Pháp Thiên Tôn, Vân Trung Tử, Nam Cực Tiên Ông đều có pháp lực, căn hành và ngộ tính cực cao."
"Ta khinh!"
Thái Thượng bưng tách trà lên, vội vàng nói: "Trước tiên đừng tranh luận nữa, mau uống trà đi! Nước trà sắp nguội rồi!"
Thông Thiên và Nguyên Thủy cùng bưng tách trà trước mặt lên nhấp một ngụm rồi lại đặt tách trà xuống.
Thái Thượng cười sang sảng: "Lần này ta mời hai vị hiền đệ đến đây vì nghe tin gần đây Phật Giáo cực kỳ hỗn loạn, ta rất vui nên cố ý chuẩn bị bữa lẩu mời hiền đệ tới dự tiệc, cùng xem cuộc chiến hỗn loạn của Phật Giáo."
Cảm xúc của Thông Thiên đã dịu lại, giọng nói có phần đắc ý: "Là Bạch Cẩm làm đó!"
Nguyên Thủy cũng gật đầu khen ngợi: "Bạch Cẩm khá lắm!"
Thông Thiên nói tiếp: "Chưa từng hy vọng thì sẽ không thất vọng."
"Dù là ai trở thành Phật Tổ, các đệ tử Phật Giáo khác cũng không phục. Phật Giáo gặp nhiều khó khăn rồi đây."
"Bạch Cẩm thuần khiết, dùng mưu kế cũng rất đơn giản, chỉ cần bọn hắn đối đầu một lần thì không khó lật tẩy."




