Chương 137
Bình Tâm nương nương nhìn Bạch Cẩm cảm động khôn cùng mà thầm cảm thán trong lòng, Tam Thanh đều nói ngộ tính của Bạch Cẩm không tốt, thật thà thuần khiết.
Đúng là hắn thật thà thuần khiết nhưng nào phải ngộ tính không tốt? Rõ ràng là hắn suy nghĩ quá nhiều, lĩnh ngộ hình phạt của mình thành ban thưởng. Cũng thú vị đấy, từ trước tới giờ hắn chưa từng suy đoán về mình một cách ác ý, tâm tính thật đáng quý.
Bình Tâm nương nương cười khẽ: "Đúng như ngươi nghĩ, vốn dĩ ta ban thưởng kinh thư vì mong ngươi có thể dựa vào đó mà đột phá Chuẩn Thánh. Ngươi có thể hiểu ý ta, ta cũng yên lòng."
Bạch Cẩm gật đầu liên tục, xúc động nói: "Đệ tử hiểu ý tốt của nương nương, cảm kích vô cùng."
Bình Tâm nương nương vừa ngắm nghía cây quyền trượng trong tay vừa mỉm cười khe khẽ: "Từ cây quyền trượng này có thể thấy ngươi thật sự có tâm. Ngươi đã chuyên tâm lĩnh ngộ thì một vạn lần kia không còn quan trọng nữa."
Bạch Cẩm lập tức mừng rơn trong lòng, lên tiếng đảm bảo: "Nương nương cứ yên tâm, đệ tử nhất định sẽ dụng tâm nghiên cứu, sớm ngày bước vào cảnh giới Chuẩn Thánh."
Bình Tâm nương nương khẽ gật đầu, mỉm cười nói: "Tốt lắm!"
Bạch Cẩm ngập ngừng giây lát rồi ngượng ngùng nói: "Nương nương, đệ tử còn có một việc muốn nhờ vả!"
Tâm trạng Nữ Oa nương nương đang tốt đẹp, nàng hỏi thẳng: "Việc gì thế?"
"Đệ tử muốn xin nương nương ban tặng một bức chữ, trên đó viết 'hỉ kết lương duyên'."
Bình Tâm nương nương hơi nhíu mày nhìn Bạch Cẩm: "Ngươi tìm được đạo lữ rồi hả?"
Bạch Cẩm vội vàng giải thích: "Là sư đệ Khổng Tuyên của đệ tử, sắp tới hắn sẽ thành hôn với Chu Tước Thiên Nữ, cho nên đệ tử muốn xin nương nương đề chữ để làm lễ vật chúc mừng!"
Bình Tâm nương nương nhoẻn miệng cười: "Thì ra ngươi tặng quyền trượng cho ta vì xin chữ!"
"Nương nương minh giám, đệ tử tặng quyền trượng chỉ vì tô điểm thêm cho nương nương mà thôi, tuyệt đối không có ý giao dịch. Nếu đệ tử muốn xin chữ thì sẽ thẳng thắn nhờ vả."
"Ta tin ngươi, sẽ đề chữ theo ý ngươi."
Bạch Cẩm lập tức cảm kích bái lạy: "Tạ ơn nương nương!"
Nét mặt Bình Tâm nương nương thoáng thay đổi, giọng nói vô cùng dịu dàng: "Bạch Cẩm, trước đây ngươi nói không còn qua lại với Nữ Oa Cung là nói dối sao?"
Sau sự kiện ở Oa Hoàng Thiên, Bạch Cẩm đã biết ngọn nguồn sự việc, sao có thể bị sự dịu dàng của Bình Tâm nương nương lừa gạt chứ? Hắn trả lời hết sức thành thật: "Không dám giấu nương nương, quả thật đệ tử đã đơn phương cắt đứt liên hệ với Oa Hoàng Thiên nhưng Nữ Oa nương nương vẫn có nhiều thiện ý với đệ tử."
"Thì ra là thế, Nữ Oa từng ra tay với Tây phương tịnh thổ vì ngươi, ngươi có biết không?"
"Đệ tử cũng vừa mới biết thôi. Tuy đệ tử định xa cách Nữ Oa nương nương nhưng hình như Nữ Oa nương nương đã biết quan hệ giữa đệ tử và nương nương rất tốt, lần nào cũng bày tỏ ý tốt. Nhưng nương nương cứ yên tâm, đệ tử một lòng một dạ với nương nương, tuyệt đối không có ý tiếp nhận."
Nữ Oa nương nương nhíu mày, lạnh lùng hừ mũi: "Biết ngươi là người của ta mà nàng còn giành? Nữ Oa được lắm!"
Bạch Cẩm gật đầu lia lịa: "Chính là cái đạo lý này! Nương nương yên tâm, đệ tử chỉ làm Tiểu Bạch Hạc của người thôi."
Bình Tâm nương nương nhìn hắn: "Ngươi cự tuyệt Nữ Oa nương nương, không sợ nàng sẽ ghi hận ngươi à?"
"Chẳng phải còn có nương nương bảo vệ ta sao? Người mới là nữ thần đứng đầu tam giới trong lòng ta."
Bình Tâm nương nương khẽ lắc đầu: "Nếu Nữ Oa thật sự muốn ra tay với ngươi thì ta cũng chẳng thể bảo vệ ngươi chu toàn."
Nàng ngẫm nghĩ giây lát rồi nói: "Bạch Cẩm, lần sau Nữ Oa bày tỏ ý tốt với ngươi, ngươi không cần từ chối."
Bạch Cẩm lộ vẻ khó tin: "Nương nương, người không cần ta nữa rồi à."
Bình Tâm nương nương mỉm cười: "Ngươi hoàn toàn có thể đón nhận lợi ích từ Nữ Oa, sau đó làm việc cho ta, sau này chỗ Nữ Oa có bất kỳ biến động gì ngươi hãy báo lại cho ta, tương lai ta nhất định sẽ khiến Nữ Oa đẹp mặt."
"Hix!" Bạch Cẩm nhăn mặt, khó xử nói: "Nương nương, người biết đệ tử đó, trước giờ đệ tử vẫn luôn thật thà chất phác, thật sự là đệ tử không giỏi trong việc ăn cơm hai nhà!"
"Lúc Khổng Tuyên đại hôn ta sẽ bảo Hình Thiên đến tặng bức chữ."
Bạch Cẩm lập tức chắp tay thi lễ, nghiêm mặt nói: "Tạ ơn nương nương, cho dù đệ tử không giỏi cũng nhất định sẽ dốc sức thực hiện. Vì nương nương, cho dù xông vào nước sôi lửa bỏng đệ tử cũng không chối từ."
Bình Tâm nương nương dặn dò: "Nhớ phải bảo vệ bản thân thật tốt, đừng để bị Nữ Oa lợi dụng."
"Vâng, đệ tử nhất định sẽ cẩn thận. Nương nương, đệ tử còn có chút việc, xin cáo lui trước."
"Ngươi đi đi!"
Bạch Cẩm xoay người chạy ra ngoài rồi hóa thành một đạo hồng quang ra khỏi Bình Tâm Điện, biến mất không còn tăm hơi.
Trong lương đình, Bình Tâm nương nương vung tay lên, tức thì một tấm vân kính xuất hiện. Trong vân kính phản chiếu thân ảnh của Bình Tâm nương nương, đầu đội vương miện, tay cầm quyền trượng, dáng vẻ vừa ung dung vừa hoa lệ.
Bình Tâm nương nương mỉm cười hài lòng, vươn tay xóa vân kính đi, sau đó đặt quyền trượng và vương miện lên chiếc bàn trước mặt rồi gọi: "Xi Vưu, Hình Thiên!"
Xi Vưu và Hình Thiên đi từ bên ngoài vào, cùng ôm quyền hô: "Bái kiến nương nương!"
"Tiếp tục nướng thịt đi!"
"Vâng!" Xi Vưu đáp lời, lập tức đi về phía đống lửa đang cháy hừng hực.
Chương 571: Gặp Địa Tạng
Hình Thiên ưỡn ngực liếc nhìn, tầm mắt bị vương miện và quyền trượng hoa lệ trên bàn hấp dẫn ngay tức thì, lửa giận lập tức bùng lên trong lòng. Bạch Cẩm đáng chết, lại dùng thứ đồ vô dụng này mài mòn tâm tính của nương nương, sao ta có thể để ngươi được như ý?
"Bịch!" Hình Thiên quỳ một chân, vừa chắp tay vừa trầm giọng nói: "Nương nương, đệ tử có lời can gián!"
"Ồ, ngươi muốn nói gì?"
"Khởi bẩm nương nương: Từ lúc ra đời Vu tộc ta đã sống trong thiên địa, trên đội trời dưới đạp đất, hứng gió sương mưa móc, ở trong hang núi nhà đá, không coi hoa lệ là đẹp, không coi tinh xảo là tay nghề. Mặc dù Vu tộc ta chiến bại, tộc nhân sa sút nhưng đáng lẽ ra nương nương cần phải lắng nghe ý kiến từ đông đảo mọi người, làm rạng rỡ Vu tộc chi đạo, phát huy sĩ khí của tộc nhân chứ không phải chìm đắm trong mộng cảnh mà kẻ tiểu nhân gian nịnh thêu dệt nên, tâm linh lạc lối trước đồ vật hoa mỹ."
Hình Thiên trịnh trọng bái lạy: "Xin nương nương hãy gần gũi với Vu tộc, tránh xa tiểu nhân, vậy thì sự hưng thịnh của Vu tộc ta sẽ nằm trong tầm tay."
Xi Vưu ở đằng xa ngạc nhiên nhìn Hình Thiên. Sư phụ bị làm sao thế? Bị teo não hay sao mà lại chỉ trích nương nương không đúng! Hắn vội vàng cúi đầu nhìn chằm chằm vào thịt nướng trước mặt. Không nghe thấy, không nhìn thấy, ta chẳng biết gì hết.
Bình Tâm mỉm cười, ôn tồn cất lời: "Đây không phải những lời ngươi có thể nói ra, ai nói với ngươi thế?"
"Là Phong Bá!"
Trong một tòa cung điện bằng đá ở U Minh thế giới, một lão đầu cầm quạt hương bồ hắt xì mấy hơi liên tiếp. Hắn lẩm bẩm: "Lạ nhỉ? Sao lại cảm thấy có người nguyền rủa mình? Là lão bất tử Bạch Trạch kia đúng không?"
Hắn vừa xoa mũi vừa phe phẩy chiếc quạt hương bồ đi về phía bộ lạc Vũ Sư, không hề biết mình đã bị Hình Thiên bán đứng không chút do dự.
Trong Bình Tâm Điện, Bình Tâm nương nương nói với vẻ mặt dịu dàng: "Thì ra là Phong Bá!"
Nàng vung tay, Ảo Mộng Châu treo trên cây lập tức phát ra ánh sáng rực rỡ tạo thành một cột sáng bao quanh Hình Thiên.
Thân ảnh Hình Thiên lảo đảo, ngã bộp xuống đất, ngay sau đó tiếng ngáy vang lên như sấm rền.
Hình Thiên gãi rốn, lẩm bẩm trong mơ: "Bạch Cẩm, chịu một đấm của ta! Có ta ở đây, ngươi đừng hòng tới gần nương nương!"
Bình Tâm nhìn Xi Vưu cười khẽ: "Xi Vưu, ngươi muốn nói gì?"
Xi Vưu cuống quít xoay thịt nướng trước mặt rồi ngẩng đầu lên cười xòa: "Nương nương, thịt nướng của ngài sắp xong rồi."
Bình Tâm gật đầu hài lòng. Nàng vung tay lên, Hình Thiên lập tức biến mất dạng, tiếng ngáy cũng mất tăm.
...
Ở một nơi khác, sau khi rời khỏi Bình Tâm Điện, Bạch Cẩm không trở về Thiên Đình mà chuyển hướng đến Âm Sơn giữa chừng. Hai vị sư thúc ở phương Tây khiến sư phụ và sư bá không vui, đương nhiên người làm đệ tử vãn bối cũng phải tỏ thái độ, kịp thời giải quyết nỗi ưu sầu cho sư phụ và sư bá, đó là giác ngộ cần có ở một đệ tử ưu tú.
Ở trung tâm Âm Sơn nơi âm phong gào thét, Phật quang chiếu rọi khắp không gian như một viên minh châu tọa lạc trong Âm Sơn tĩnh mịch.
"Thuở ấy những hóa thân của Địa Tạng Bồ Tát ở các thế giới hiệp chung lại một hình, rơi lệ thương cảm mà bộc bạch cùng đức Phật rằng: Từ số kiếp xa xưa đến nay, ta được đức Phật tiếp độ dắt dìu, nhờ đó ta có được thần lực huyền diệu và đại trí tuệ. Ta phân hiện thân hình ra ở cùng khắp trăm nghìn tỷ hằng hà sa thế giới. Trong mỗi thế giới hóa hiện trăm nghìn tỷ thân. Mỗi thân đó hóa độ trăm nghìn tỷ người làm cho quy kính ngôi Tam Bảo, mãi mãi tách khỏi vòng sinh tử, hưởng niềm vui niết bàn. Những chúng sinh nào ở nơi Phật Pháp chỉ làm việc lành bằng một sợi lông, một giọt nước, một hạt cát, một bụi nhỏ, hoặc chỉ bằng chừng mấy sợi tóc, ta đều độ thoát dần dần, thu được lợi ích lớn. Cúi mong đức Thế Tôn chớ vì những chúng sinh ác nghiệp trong đời sau mà sinh lòng lo lắng."
Tiếng Phạn âm ngâm xướng vang dội văng vẳng trong thiên địa.
Trong Âm Sơn, hàng nghìn hàng vạn oan hồn lệ quỷ nằm nhoài trên tảng đá. Kẻ thì quỳ sụp trên mặt đất, kẻ thì chiếm cứ không trung, ai nấy đều ngẩng đầu nhìn cung điện trên đỉnh núi trung tâm, tắm mình trong Phật quang, oán khí trên người từ từ tiêu tán trong Phạn âm ngâm xướng.
Bạch Cẩm giẫm lên âm vân cuồn cuộn đi tới Địa Tàng Vương Điện, tiếng Phạn âm ngâm xướng lập tức biến mất, hàng nghìn hàng vạn oan hồn lệ quỷ bỗng tỉnh lại, gào thét hóa thành từng đám khói đen tản ra khắp nơi, chui vào từng ngóc ngách trong Âm Sơn. Âm Sơn trở nên trống rỗng chỉ trong nháy mắt.
Ầm! Cung điện của Địa Tạng Vương mở ra, Địa Tạng Vương đầu đội Tì Lô Quan, tay cầm thiền trượng bước ra từ trong Phật quang, vừa cúi đầu thi lễ vừa niệm: "A di đà Phật, đệ tử cung nghênh U Minh Đốc Tra Đại Đế!"
Bạch Cẩm đáp xuống trước Địa Tàng Vương Điện, tươi cười chào hỏi: "Địa Tạng, đã lâu không gặp, ngươi vẫn khỏe chứ?"
"Khởi bẩm Đế Quân, trong Địa Phủ không buồn không lo, rất tốt!"
Bạch Cẩm bước đến vỗ vai hắn, thân thiết nói: "Nếu gặp phải chuyện gì ở Địa Phủ thì ngươi cứ nói với ta ngay nhé! Ngươi đã gọi ta là 'lão sư' thì ta không thể để ngươi bị người ta bắt nạt."
Địa Tạng thản nhiên đáp lời: "Cảm ơn Đế Quân! Ngoại trừ Minh Hà giáo chủ bên cạnh có hơi dữ một chút, còn lại đều rất tốt!"
Minh Hà giáo chủ? Ha ha, Bạch Cẩm cười ha hả nói sang chuyện khác: "Địa Tạng, ngươi không mời ta vào trong ngồi một lát à?"
Địa Tạng Vương lưỡng lự giây lát mới nghiêng mình chìa tay nói: "Mời Đế Quân vào trong!"
Chương 572: Bốn ‘cái lợi’
Bạch Cẩm đi vào bên trong đại điện. Trong đại điện có một đóa Thiên Diệp Bảo Liên tọa lạc ở chủ vị, bên dưới có từng đài sen.
Bạch Cẩm nhẹ nhàng nhảy lên, tùy ý ngồi trên một đài sen.
Địa Tạng Vương ngồi xuống đài sen ở đối diện hắn.
Bạch Cẩm ung dung cất lời: "Địa Tạng à, Tiệt Giáo ta thất bại trong Phong Thần Chiến, Tây Giáo ngươi rút khí vận của Tiệt Giáo ắt sẽ hưng thịnh."
Địa Tạng chắp hai tay trước ngực, bình tĩnh nói: "Đại Đế, xin nén bi thương! Thắng bại là chuyện thường tình ở hồng hoang." Thái độ rất cung kính nhưng loáng thoáng lộ vẻ xa cách.
Điều này cũng chẳng có gì lạ. Trong Phong Thần Chiến, huyền môn và Phật Giáo đã hoàn toàn trở mặt, đương nhiên là lúc này Địa Tạng Vương phải giữ khoảng cách để tránh cho sau này nhân quả vướng mắc khó gỡ.
Dường như Bạch Cẩm không để ý tới thái độ của đối phương, hắn cảm khái: "Thịnh thế phồn hoa, chung quy không thể tránh khỏi cảnh lá rụng tàn lụi. Nhưng hoa tàn đâu phải vật vô tình, hóa bùn nuôi ủ hoa thì xuân sau. Phật Giáo các ngươi có thể hưng thịnh, ta cũng vui thay các ngươi."
Địa Tạng Vương không kìm được bèn hỏi: "Sư huynh, ngươi nghĩ như vậy thật ư?"
Bạch Cẩm gật đầu, nói với dáng vẻ nghiêm túc: "Tất nhiên, không có nửa phần giả dối."
"Nhưng Phật Giáo đã thoát ly huyền môn."
Bạch Cẩm nở nụ cười chân thành, thành khẩn nói: "Phật Giáo cũng thế mà huyền môn cũng vậy, đều là đại giáo chốn hồng hoang, tuy là hai mạch nhưng cũng là hồng hoang nhất thể. Chúng ta phải loại bỏ quan niệm hạn hẹp một môn một giáo, xuất phát từ đại cục và cả hồng hoang mà phát triển hồng hoang dựa theo nguyên tắc bốn 'cái lợi' để tạo phúc cho chúng sinh. Đây là lý tưởng của huyền môn, cũng là lý tưởng của Phật Giáo các ngươi, không có gì khác biệt."
Địa Tạng Vương tò mò hỏi: "Đại Đế, bốn 'cái lợi' là gì?"
"Bốn cái lợi chính là thúc đẩy cải cách có lợi cho sự nâng cao thực lực của hồng hoang, thúc đẩy cải cách có lợi cho sự xúc tiến công bằng - chính nghĩa - hài hòa ở hồng hoang, thúc đẩy cải cách có lợi cho sự tăng cường cảm giác hạnh phúc và cảm giác vinh dự của chúng sinh hồng hoang, thúc đẩy cải cách có lợi cho việc vận động tính tích cực của chúng sinh hồng hoang. Ngươi cũng thấy hiện tại rất tốt mà. Tuy Tiệt Giáo đã hạ màn nhưng vẫn có sức ảnh hưởng sâu sắc, vạn tiên triều bái, xuyên suốt hàng nghìn hàng vạn đạo thống, là hạt giống phồn vinh hưng thịnh của hồng hoang. Vả lại Phật Giáo phồn vinh hưng thịnh sẽ mang đến hướng gió mới, gieo hạt giống mới cho hồng hoang. Một cành hoa nở không làm nên mùa xuân, trăm hoa đua nở xuân đầy vườn. Từng đạo thống đua nhau ra mặt, dẫn dắt trào lưu mới có thể dẫn dẫn dắt hồng hoang trở nên cường đại hơn! Có liên quan gì tới Phật Giáo hay là Tiệt Giáo chứ? Địa Tạng, ngươi nói xem có phải đạo lý này không?"
Địa Tạng vô cùng kính nể: "Đại Đế lòng dạ bao la như hồng hoang thiên địa, có thể dung chứa vạn vật. Địa Tạng bái phục!"
Bạch Cẩm cười sang sảng: "Địa Tạng à, sau này Phật Giáo chắc chắn là đại giáo đứng đầu hồng hoang, ngươi phải lãnh đạo thật tốt đó, đừng để Phật Giáo dẫm vào vết xe đổ của Tiệt Giáo."
Địa Tạng ngạc nhiên hỏi: "Đại Đế, ngài nói vậy là có ý gì?"
Bạch Cẩm nghi hoặc: "Ngươi không biết hả? Thánh Nhân đã rời khỏi hồng hoang rồi."
"Đương nhiên là ta biết chuyện này."
"Thánh Nhân rời khỏi hồng hoang, không phải lượng kiếp thì không được ra vào, tất nhiên cũng không thể tiếp tục chấp chưởng đại giáo.
Đạo thống của Nhân Giáo đã có Huyền Đô đại pháp sư chấp chưởng, đạo thống của Xiển Giáo sẽ do Quảng Thành Tử chấp chưởng, mà đạo thống của Phật Giáo cũng nhất định sẽ được truyền lại, và ngươi chắc chắn là người thích hợp nhất."
Sắc mặt Địa Tạng thoáng thay đổi. Đạo thống của Phật Giáo sắp được truyền lại ư? Mình là người thích hợp nhất sao? Hắn vội vàng hỏi: "Mong lão sư chỉ rõ!"
"Ngươi hãy nghe vi sư phân tích cho ngươi một lượt."
Địa Tạng gật đầu lia lịa, nhìn Bạch Cẩm bằng ánh mắt ẩn giấu nỗi mong đợi mơ hồ.
Bạch Cẩm phân tích: "Đạo thống của Phật Giáo chắc chắn sẽ nằm trong tay mấy đệ tử của Thánh Nhân các ngươi, khẳng định là sẽ không xem nhẹ cống hiến của các ngươi, để một người ngoài truyền thừa đạo thống của Phật Giáo."
Địa Tạng gật đầu theo bản năng, vô cùng tán thành lời nói của đối phương.
Bạch Cẩm nói tiếp: "Trong số các đệ tử của Thánh Nhân chỉ có mấy người nổi bật nhất là ngươi, Dược Sư, Lục Áp, Đại Thế Chí và Di Lặc."
Địa Tạng tiếp tục gật đầu, mơ màng chìm vào trầm tư.
"Người truyền thừa đạo thống phải xét theo thứ tự nhập môn trước sau, nếu Tiệt Giáo ta không sụp đổ thì đạo thống của Tiệt Giáo sẽ do Đa Bảo sư huynh kế thừa, đây là truyền đích. Xét từ mặt này, Di Lặc và Lục Áp đã bị loại bỏ, bởi vì thời gian bọn hắn nhập môn khá ngắn, thuộc lớp tiểu sư đệ."
Địa Tạng gật đầu hùa theo: "Sư huynh nói rất đúng!"
"Sau đó lại xét đến tu hành, mà tu hành chính là xem công đức. Ngươi tọa trấn Địa Phủ, độ hóa vô số âm hồn lệ quỷ, có thể nói là công đức gia thân, phúc đức vô lượng. Toàn thể Phật Giáo trừ hai vị Thánh Nhân ra còn ai dám so với ngươi?"
Địa Tạng Vương không kìm được nụ cười, khiêm tốn nói: "Chỉ là chút công đức nhỏ bé mà thôi, không đáng nhắc đến! Thật ra đám Dược Sư, Đại Thế Chí cũng có chút ít công đức dù vẫn kém ta một chút."
Chương 573: Thuyết phục Địa Tạng
"Tiếp theo, điều kiện lựa chọn thứ hai là xét lai lịch. Ngươi, Dược Sư và Đại Thế Chí đều có lai lịch vững chắc, không phân cao thấp. Mà Lục Áp là thái tử Yêu tộc, thân phận không rõ ràng. Nếu hắn trở thành chủ Phật Giáo thì chẳng phải Phật Giáo sẽ trở thành Yêu Giáo hay sao? Vì vậy Lục Áp lại bị loại bỏ lần nữa. Cả Di Lặc nữa, mặc dù ta không biết hắn có lai lịch gì nhưng hắn một thân toàn mỡ, suốt ngày cười ngây ngô, xét ngoại hình thì không thể làm chủ Phật Giáo."
Địa Tạng buột miệng nói: "Nghe đâu lai lịch của Di Lặc là hoa hướng dương, quay về phía mặt trời mà mỉm cười."
"Vậy thì càng không được, nếu hắn làm chủ Phật Giáo thì đệ tử Phật Giáo các ngươi đều quay về phía mặt trời mà cười ngu suốt à!"
"Lão sư nói chí lý, ta cũng cảm thấy không được."
"Còn xét tu vi nữa!"
"Lão sư, tu vi của chúng ta cũng không phân cao thấp."
"Trước đây tu vi của các ngươi không phân cao thấp nhưng giờ đã khác rồi.
Trong cuộc chiến Cửu Khúc Hoàng Hà Trận, đám người Dược Sư, Lục Áp, Đại Thế Chí, Di Lặc đều bị phế tam hoa trên đỉnh và ngũ khí trong ngực, chắc chắn là sau này phải tu hành lại từ đầu, chưa đầy trăm triệu năm thì không thể khôi phục trạng thái toàn thịnh. Mà Phật Giáo là đại giáo đứng đầu hồng hoang sao có thể một ngày vô chủ, vì vậy bọn hắn không thể làm Phật Tổ, còn ngươi lại là đối tượng tốt nhất. Tóm lại là Địa Tạng à, vị trí Phật Tổ này chắc chắn thuộc về ngươi rồi." Bạch Cẩm chân thành nhìn Địa Tạng Vương.
Địa Tạng không giấu được nụ cười trên gương mặt, xua tay nói lời khiêm tốn: "Lão sư, đệ tử còn rất nhiều điều thiếu sót, sao có thể gánh vác trách nhiệm lớn lao này? Không được, không được đâu! Đệ tử sợ hãi!"
Bạch Cẩm thuyết phục: "Địa Tạng, ngươi đừng xem nhẹ mình. Ngươi không bị liên lụy bởi Phong Thần Chiến, từ đó có thể thấy ngươi chính là vị Phật có phúc đức thâm hậu. Vào thời điểm quan trọng này, ngươi phải chủ động bước ra, dũng cảm gánh vác trọng trách, dẫn dắt Phật Giáo tiến tới phồn vinh, tạo phúc cho hồng hoang."
"Địa Tạng, sau này tương lai của hồng hoang nhờ cả vào ngươi đó."
Địa Tạng Vương chắp hai tay trước ngực và niệm một câu Phật hiệu: "A di đà Phật! Đệ tử không có kinh nghiệm quản lý một giáo, e là không thể làm chủ một giáo."
Bạch Cẩm trấn an: "Đừng sợ! Ta từng quản lý đệ tử ngoại môn của Tiệt Giáo, nếu ngươi có vấn đề gì không hiểu thì có thể tới hỏi ta. Ngươi đã gọi ta là lão sư thì đương nhiên ta sẽ biết gì nói nấy, giúp ngươi quản lý Phật Giáo.”
Địa Tạng xúc động nói: "Tạ ơn lão sư! Lão sư giúp đỡ ta như vậy, thật sự là đệ tử không biết lấy gì báo đáp."
"Ngươi có thể tạo phúc cho hồng hoang chính là sự báo đáp tốt nhất đối với ta."
Bạch Cẩm bay xuống khỏi đài sen rồi nói: "Địa Tạng, chắc là lệnh bổ nhiệm của Thánh Nhân sắp tới rồi đó, ngươi hãy chuẩn bị sẵn sàng, đến lúc đó đừng để mất chừng mực."
"Vâng!"
"À đúng rồi, nhớ là đừng tiết lộ chuyện này. Quan hệ giữa ta và hai vị Thánh Nhân của Phật Giáo khá thân thiết, ta sợ đám sư huynh sư đệ kia của ngươi sẽ nghi ngờ ta xin chức vị Phật Tổ cho ngươi dẫn đến sinh lòng xa cách."
Địa Tạng Vương cũng bay xuống khỏi đài sen, tỏ lòng cảm kích: "Tạ ơn lão sư đã suy nghĩ cho ta."
Hắn chợt nảy ra một ý, bèn vội vàng lên tiếng: "Lão sư, Tiệt Giáo đã sụp đổ, chi bằng ngươi cũng tới Phật Giáo đi! Một ngày nào đó ta chấp chưởng Phật Giáo, ngài sẽ là Phó giáo chủ của Phật Giáo."
Bạch Cẩm buồn bã nói: "Không cần đâu. Tiệt Giáo sụp đổ, lòng ta cũng chết theo, không còn hùng tâm tráng chí ngày xưa nữa, cũng không muốn tranh đoạt gì nữa. Sau này hồng hoang giao cho ngươi đó." Hắn xoay người đi ra ngoài.
Địa Tạng Vương tiễn Bạch Cẩm tới bên ngoài cung điện.
Bạch Cẩm dừng bước xoay người nhìn Địa Tạng và khích lệ hắn: "Ngươi phải nhớ rằng kim đan xá lợi vốn nhân nghĩa, Phật Đạo vốn là một nhà, sau này Xiển Giáo và Nhân Giáo chúng ta chính là hậu thuẫn vững chãi của ngươi. Không cần sợ hãi, nên tranh thì phải tranh, cuộc đời có được mấy lần đọ sức, lúc này không đọ thì lúc nào đọ."
Địa Tạng chắp hai tay trước ngực, khom người chín mươi độ bái lạy, đồng thời cảm kích nói: "Tạ ơn lão sư chỉ dạy."
Khi hắn đứng thẳng dậy, thân ảnh Bạch Cẩm đã biến mất.
Đế Thính đi từ bên cạnh ra và hỏi: "Bồ Tát, Đốc Tra Đại Đế nói gì với ngài vậy?"
Địa Tạng nhìn ra đằng xa, ung dung trả lời: "Chuyện liên quan đến đại sự của hồng hoang, không thể xem nhẹ."
Đế Thính nhỏ giọng nói: "Bồ Tát, tuy ta không nghe thấy tiếng lòng của hắn nhưng ta cảm thấy ngài nên giữ cảnh giác."
Địa Tạng Vương nhíu mày, sau đó hàng mày lại giãn ra. Hắn cười khẽ: "Đế Thính, bởi vì ngươi có thể lắng nghe tâm linh của vạn vật nên lúc gặp lão sư mới cảm thấy bất an. Lai lịch của lão sư là Thương Thiên Bạch Hạc với trái tim thuần khiết không tì vết, làm việc quang minh chính đại. Hắn là lương sư chí hữu của ta, đừng nghi ngờ hắn."
Đế Thính đứng bên cạnh thầm nghĩ lẽ nào mình quá cảnh giác thật ư?
Địa Tạng Vương nở nụ cười: "Đế Thính, ngươi đi truyền tin cho tất cả hòa thượng rằng hôm nay mở yến tiệc, ta sẽ ban thưởng tiên quả linh nhưỡng."
"Bồ Tát có chuyện vui gì thế?"
"Sau này các ngươi sẽ biết. Đã đến lúc từ biệt Âm Sơn này rồi."
Chương 574: Dao Trì thịnh hội
Nháy mắt ở Địa Tiên Giới đã trôi qua ba năm, ở Thiên Giới cũng trôi qua ba ngày.
Dao Trì thịnh hội được tổ chức, bên trong Thiên Đình tiên tử dạo chơi, hoàng kim lực sĩ canh gác, chúng tiên thần tập trung ở Dao Trì Thánh Địa, vô cùng náo nhiệt.
Chu Thiên Thần Linh viên mãn, khắp chốn mừng vui, Vương Mẫu nương nương bày tiệc, mở cửa Bảo Các, tổ chức Bàn Đào thắng hội trong Dao Trì.
Hương quỳnh ngào ngạt, ráng đẹp vẩn vơ. Đài dao phô vẻ biếc, gác ngọc tỏa hơi mờ.
Phượng múa loan vờn hình thấp thoáng, hoa vàng nhị ngọc vẻ lưa thưa.
Bên trong bày: bình phong chín phượng vờn ráng đỏ, đôn hoa bát bảo vẽ cầu vồng, chén ngọc nghìn hoa thắm, bàn vàng năm sắc trong.
Trên bàn bày: môi vượn cùng tay gấu, tủy phượng với gan rồng, sơn hảo hải vị ăn ngon tuyệt, quả lạ hoa tươi đẹp lạ lùng!
Chúng tiên thần đã tề tụ, Hạo Thiên Thượng Đế và Vương Mẫu ngồi ngay ngắn tại vị trí của mình.
Bên trái lần lượt là Câu Trần Thượng Cung Đại Đế, Nam Cực Trường Sinh Đại Đế, Thanh Hoa Đại Đế, Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi Đại Đế, sau đó mới đến lượt chúng tiên thần ngồi vào chỗ.
Nhật Quang và Nguyệt Quang đứng trước cổng Dao Trì với nhiệm vụ canh gác và truyền lệnh.
Một đám tường vân bay tới, hơn mười vị tiên gia của Xiển Giáo với Nhiên Đăng dẫn đầu đứng trên tường vân.
Nhật Quang hô to: "Chúng tiên Xiển Giáo tới!"
Bên trong Dao Trì lập tức yên tĩnh, một thân ảnh mặc thanh bào đi ra. Người này là Thân Công Báo.
Thân Công Báo đứng trước Dao Trì vuốt hai chòm râu nhỏ, vừa chắp tay thi lễ vừa cười ha ha: "Các vị đạo hữu, đã lâu không gặp."
Quảng Thành Tử bất giác nhíu mày: "Thân Công Báo, sao ngươi lại ở đây?"
Vân Trung Tử cũng ngạc nhiên hỏi: "Chẳng phải ngươi được phong làm Phân Thủy Tướng Quân sao? Ngươi có tư cách gì mà vào Dao Trì tham dự hội Bàn Đào?"
Thân Công Báo bật cười ha hả: "Khiến chư vị sư huynh thất vọng rồi. Nhờ bệ hạ không vứt bỏ, phong ta làm Ngoại Giao Thần. Xin mời chư vị thượng tiên của Xiển Giáo!" Hắn chìa tay mời.
Nhiên Đăng mỉm cười: "Ngươi có duyên pháp tốt đẹp đấy!" Hắn dẫn chúng tiên Xiển Giáo đi vào trong Dao Trì Thánh Địa.
Khi đến quảng trường ở Dao Trì, chúng tiên Xiển Giáo bái kiến Thượng Đế và Vương Mẫu, sau đó ngồi ngay ngắn ở bên phải.
Lập tức có mấy nghìn ánh mắt nhìn sang, có trêu ghẹo, có phẫn nộ, có oán độc.
Lúc này chúng đệ tử Xiển Giáo mới chợt nhận ra tuy Tiệt Giáo đã sụp đổ song đệ tử Tiệt Giáo đã lắc mình biến đổi, chiếm cứ phần lớn thần vị trên Thiên Đình, Thiên Đình nghiễm nhiên đã trở thành Thiên Đình của Tiệt Giáo. Bọn hắn lập tức trở nên nghiêm túc, thầm nhủ sau này phải giữ cảnh giác với Thiên Đình.
"Ngũ Trang Quan đến!" Tiếng hô to của Nguyệt Quang vang lên.
Trấn Nguyên Tử dẫn theo Minh Nguyệt và Thanh Phong vừa tuấn mỹ vừa ngầu đi vào.
Hạo Thiên Thượng Đế và Dao Trì Kim Mẫu dẫn đầu chúng thần đứng dậy cung nghênh, chào hỏi xong lại ngồi về chỗ.
"A Tu La Giáo đến!"
"Địa Phủ đến!"
"Yêu tộc ở Bắc Câu Lô Châu đến!"
...
Từng tiếng hô của Nhật Quang và Nguyệt Quang vang lên.
Từng thế lực lớn nối tiếp lộ diện, tụ tập khắp nơi bên trong Dao Trì.
Đột nhiên Phật quang màu vàng quẩn quanh, Phạn âm từ phía Tây vọng tới.
Ánh mắt Nhật Quang và Nguyệt Quang chợt sáng ngời, khó nén nỗi bi thương trào dâng trong lòng. Nếu chúng ta không chết hẳn là cũng oai phong như thế!
Nhật Quang và Nguyệt Quang nhìn nhau, trong mắt đong đầy vẻ kiên định. Cho dù chúng ta đang ở Thiên Đình cũng phải góp sức cho Phật Giáo.
Lần này không phải một người hô mà cả hai đồng thanh hô: "Phật Giáo phương Tây đến!" Âm thanh to lớn vang vọng khắp Thiên Đình.
Chúng tiên thần trong Dao Trì đều yên lặng, nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài.
Di Lặc, Dược Sư và Đại Thế Chí dẫn theo đông đảo đệ tử Phật Giáo tiến vào trong Dao Trì, khoảng chừng mấy trăm người đông nghìn nghịt.
Di Lặc chắp tay thi lễ, cười ha hả nói: "Bái kiến Hạo Thiên Đại Thiên Tôn, bái kiến Dao Trì Kim Mẫu!"
Các đệ tử Phật Giáo còn lại cũng chắp tay thi lễ: "Bái kiến Hạo Thiên Đại Thiên Tôn, bái kiến Dao Trì Kim Mẫu!"
Hạo Thiên cười sang sảng: "Thanh thế của Phật Giáo rầm rộ thật đấy!"
Di Lặc cười ha ha: "Sau Phong Thần Chiến, Phật Giáo hưng thịnh một lượng kiếp, đây là biểu hiện của sự hưng thịnh."
Hạo Thiên khẽ gật đầu: "Các ngươi ngồi vào chỗ đi!"
Tất cả đệ tử Phật Giáo cùng chắp hai tay trước ngực thi lễ rồi tự tìm chỗ ngồi xuống, mỗi đệ tử Phật Giáo chiếm một vị trí, tức thì không đủ chỗ ngồi.
Dao Trì trên ghế chủ vị lập tức không vui, sắc mặt khó coi. Ta mời Phật Giáo phương Tây các ngươi tham dự hội Bàn Đào nhưng chỉ mời các đệ tử thân truyền của Thánh Nhân như Đại Thế Chí, Dược Sư, Di Lặc. Các ngươi dẫn nhiều môn nhân đến đây là có ý gì? Bàn Đào thịnh hội là sự kiện ai cũng có thể tham gia chắc?
Dường như Hạo Thiên không hề để bụng, cười ha hả nói: "Thêm chỗ!"
Một vị Hoàng Cân Lực Sĩ lập tức đi tới mang ghế ra bổ sung chỗ ngồi. Tiếp đó một nhóm tiên tử thần nữ bưng sơn hào hải vị, quả lạ thơm ngon ra ngoài.
Di Lặc Phật, Đại Thế Chí, Dược Sư Phật dẫn dắt chúng Phật và Bồ Tát đồng loạt chắp tay thi lễ tỏ lòng cảm kích: "Tạ ơn bệ hạ!" Sau đó ngồi xuống.
Hạo Thiên Thượng Đế nhìn chúng tiên nhân rồi mỉm cười lên tiếng: "Hiện giờ Phong Thần đã kết thúc, kiếp khí đã tiêu tan, hồng hoang lại được hưởng một lượng kiếp thanh tịnh. Nhân dịp chu thiên thần thánh viên mãn, thiên địa chúc mừng, trẫm bày yến tiệc Bàn Đào ở Dao Trì cùng chúc mừng với chư thiên tiên thần!"



