Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 140

  Bạch Cẩm đứng lên đánh giá Di Lặc Phật, đột nhiên cười một tiếng nói: “Không biết Phật Mẫu tặng lễ vật gì?”

  Di Lặc cũng nhìn về phía Bạch Cẩm, ôn hòa nói: “Làm phiền Quan Thế Âm Bồ Tát!”

  Quan Thế Âm gật gật đầu vung tay lên, một tôn Lưu Ly Phật to lớn xuất hiện bên trong thiên địa. Tượng Phật to lớn đỉnh thiên lập địa, sau đó Lưu Ly Phật dường như hơi vặn vẹo một chút rồi biến thành một tôn tượng Phật ngọc nhỏ.

  Quan Thế Âm Bồ Tát ôn nhu nói: “Tượng Phật này tên là Lưu Ly Tịnh Tâm Phật, tuy chỉ là Hậu Thiên Linh Bảo nhưng lại có tác dụng tịnh tâm, đeo trên người có lợi cho việc tu hành.”

  Chúng tiên thần ở dưới đều xôn xao, đại đa số tiên thần đều dùng ánh mắt nóng bỏng mà nhìn Lưu Ly Tịnh Tâm Phật, đối với tu sĩ mà nói thì đây quả là chí bảo.

  Chúng môn nhân Phật Giáo cực kỳ hưởng thụ khoảnh khắc chúng tiên thần sùng bái này. Bọn hắn đã khó khăn bao kỷ nguyên, rốt cuộc hôm nay cũng được nở mày nở mặt, Phật Giáo ta cũng có bảo bối.

  Văn Thù chắp tay trước ngực, mỉm cười nói: “Phật mẫu có lời, tặng lễ vật này cho Khổng Tuyên, cũng giúp cho Khổng Tuyên đạo hưu có thêm vài phần nội tình.”

  Thạch Cơ đang ngồi giận dữ nói: “Sư huynh, hành động lần này của Phật Giáo chính là đáng vả mặt chúng ta.”

  Triệu Công Minh cũng cả giận nói: “Đáng hận!”

  Bạch Cẩm nhẹ nhàng nói: “Đừng vội, ta cũng chuẩn bị chút lễ vật, chỉ là nó chưa tới mà thôi.”

  Đám Triệu Công Minh nhìn về phía Bạch Cẩm, không phải chúng ta chỉ chuẩn bị vài kiện Linh Bảo thôi sao? Còn có lễ vật gì chứ? Cho dù có lễ vật thì cũng không sánh được với chí bảo của Thánh Nhân!

  Thần sắc Bạch Cẩm khẽ động, nhẹ giọng thì thầm: “Cuối cùng cũng đến rồi!”

  Bạch Cẩm lớn tiếng nói: “Ý tốt của Phật Mẫu chúng ta nhận lấy nhưng ta cũng chuẩn bị cho sư đệ chút lễ vật, không cần phiền tới Phật Mẫu.”

  Di Lặc cười nói: “Không biết lễ vật đạo hữu chuẩn bị đang ở đâu? Chớ vì tâm hư vinh mà nói bừa.”

  “Đã tới!”

  Ong! Đột nhiên trên hư không nổi lên thất thải quang mang, bên trong có một tiên nữ mặc thải y đi ra, đứng trên đám mây trên cao.

  Thải Phượng tiên tử chắp tay thi lễ với Bạch Cẩm, cười nói: “Sư huynh, ta không đến muộn chứ?”

  Bạch Cảm chắp tay đáp lễ, nói: “Vừa lúc! Làm phiền sư muội rồi.”

  Thải Phượng Tiên tử vung tay lên, một quyển trục bay ra lơ lửng giữa không trung. Nó ‘cạch’ một tiếng mở ra, bốn chữ lớn hiển lộ hấp dẫn ánh mắt mọi người.

  Thải Phượng lớn tiếng nói: “Nương nương có lời: Khổng Tuyên có ngũ đức, ban thưởng một bộ chữ, chúc hắn vô lượng lượng kiếp vĩnh kết đồng tâm.”

  Tất cả mọi người đều nhìn lên không trung, chỉ thấy trên quyển trục họa lệ trong không trung lấp lánh bốn chữ lớn: “Vô Lượng Hảo Hợp!”

  Quyển trục tỏa ra Thánh Nhân chi lực vĩnh trấn hư không, nhất thời tất cả tiên thần đều cảm nhận được áp lực nặng nề, không kìm được cúi đầu xuống.

  Khổng Tuyên vội vàng bái nói: “Bái tạ Nữ Oa nương nương!”

  Tử Dao cũng bái theo nói: “Bái tạ Nữ Oa nương nương!”

  Trong thế giới, vô số tiên thần đứng bật dậy, vội vàng bái nói: “Bái kiến Nữ Oa nương nương!”

  Ngay cả Chu Tước Thánh Tôn cũng đứng dậy, khẽ cúi đầu thi lễ.

  Thải Phượng mỉm cười nói: “Giờ phút này chính là đại hôn của Khổng Tuyên, không cần đa lễ, đứng dậy hết đi!”

  Chúng tiên thần đứng dậy, ao ước đố kị nhìn Khổng Tuyên.

  Chu Tước Thánh Tôn cười nói: “Thải Phượng, mời ngồi!”

  Thải Phượng gật gật đầu bay xuống dưới.

  Ong! Đột nhiên bầu trời lại nổi lên quang mang, quang mang xoay tròn hình thành một cái hắc động tỏa ra thải sắc quang mang, Xi Vưu từ bên trong hắc động đi ra.

  Xi Vưu chắp tay thi lễ với Bạch Cẩm, nói: “Lão sư, nương nương bảo ta mang quà tặng tới.”

  Bạch Cẩm cười nói: “Làm phiền rồi!”

  Xi Vưu vung tay lên, một quyển trục bay ra, nó mở rộng roiof treo cao trên không trung. Trên quyển trục lấp lánh bốn chữ lớn ‘Hỉ Kết Lương Duyên’. Thánh Nhân chi lụcw hạo đãng uy chấn Chu Tước Giới, khí tức ngang bằng với Nữ Oa nương nương!

  Xi Vưu lớn tiếng nói: “Nương nương có lời: Khổng Tuyên chấp pháp tam giới, chuẩn mực nghiêm minh. Chu Tước Thiên Nữ tài đức vẹn toàn, có thể nói là giai ngẫu tự nhiên, cẩm sắt hòa minh. Nay đưa một bộ tự thiếp chúc Khổng Tuyên và Tử Dao tịnh đế chung tiến vô lượng lượng kiếp.”

  Khổng Tuyên và Tử Dao cùng nhau chắp tay thi lễ, cảm kích nói: “Bái tạ Bình Tâm nương nương!”

  Rất nhiều tiên thần khác cũng đứng dậy chắp tay nói: “Bái kiến Bình Tâm nương nương!”

  Chu Tước Thánh Tôn cũng đứng dậy khẽ gật đầu thi lễ. Tuy Tứ Tượng Thần Thú là sứ hộ giả cao quý của hồng hoang nhưng xét về địa vị tôn sùng, thực lực cao thấp thì đều kém xa Thánh Nhân.

  Thải Phượng nhíu mày nhìn về phía Xi Vưu, Xi Vưu cũng nhìn về phía Thải Phượng, trong đầu cùng hiện lên một ý niệm: ‘Gặp được người Địa Phủ/ Oa Hoàng Thiên thì xử lý thế nào? Có cần đánh một trận hay không? Nhưng nhỡ bại trận thì nương nương có giết người hay không?’

  Ánh mắt hai người đối mặt nhau, cả hai đều có một loại cảm giác: ‘Người của Địa Phủ/ Oa Hoàng Thiên thật hung dữ!’

  Ngay lúc hai người chần chờ, toàn bộ bầu trời Chu Tước Giới đã nhuộm lên ánh tím, tử khí tràn ngập khắp vạn dặm, Kim Giác đồng tử từ từ đi ra từ bên trong chắp tay thi lễ với Bạch Cẩm, sau đó hắn vung tay lên, một tòa Đạo cung phong cách cổ xưa bay ra lơ lửng trên bầu trời.

  Chương 586: Thánh Nhân hạ lễ (2)

  Kim Giác đồng tử nói: “Thái Thượng giáo chủ có lời: Đệ tử Tiệt Giáo Khổng Tuyên chí tình chí nghĩa, nay kết lương duyên với Tử Dao Thiên Nữ, thật đáng mừng! Đặc biệt đưa tới một tòa Đạo cung để hai người an cư lạc nghiệp, hạnh phúc êm đềm.”

  Khổng Tuyên và Tử Dao cùng nhau xoay người bái nói: “Bái tạ sư bá!”

  Chúng tiên thần trong thế giới cũng xoay người mà bái, đồng thanh hô lên: “Bái kiến Thái Thượng Thánh Nhân!”

  Thanh âm thật lớn của Kim Giác đồng tử vang lên: “Mời đứng lên!”

  Chư tiên thần đứng dậy ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, chỉ cảm thấy hai mắt như bị đâm lên đau nhức, muốn rơi lệ.

  “Chiếp!” Một tiếng hót thanh thúy vang lên, hai đầu thải sắc phi điểu mỹ lệ kéo theo một cỗ loan giá đi đến, trên loan giá khắc Phượng Hoàng và Chu Tước, chính là một cỗ Phượng Niện.

  Loan giá hoa lệ dừng ở không trung, thân ảnh Bạch Hạc đồng tử hiển hiện lên thi lễ với Bạch Cẩm, sau đó lớn tiếng nói: “Nguyên Thủy Thiên Tôn có lời: Khổng Tuyên của đại đội chấp pháp có công lớn trong việc chấp pháp tam giới, nay kết lương duyên với Tử Dao Thiên Nữ, thật đáng mừng. Đặc biệt tặng một cỗ Phượng Niện nhìn hai người bỉ dực bay cao.”

  Khổng Tuyên và Tử Dao cùng nhau xoay người bái nói: “Bái tạ sư bá!”

  Chúng tiên thần trong thế giới cũng xoay người mà bái, đồng thanh hô lên: “Bái kiến Nguyên Thủy Thánh Nhân!” Trong lòng bọn hắn co quắp, không phải nói Xiển Giáo và Tiệt Giáo đối đầu với nhau sao? Sao Nguyên Thủy Thiên Tôn lại bảo một tiểu bối đến tặng lễ?

  Bạch Hạc đồng tử khẽ gật đầu.

  Rắc! Chu Tước Giới vỡ ra, Thủy Hỏa đồng tử đi ra, chắp tay thi lễ với Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm khẽ gật đầu thi lễ.

  Thủy Hỏa đồng tử lớn tiếng nói: “Thượng Thanh Thánh Nhân có lời: đệ tử Khổng Tuyên của ta và Chu Tước Thiên Nữ quen biết thấu hiểu lẫn nhau, hôm nay kết làm đạo lữ, đặc biệt ban cho trăm vạn Công Đức Kim Tiền.”

  Thủy Hỏa đồng tử vung tay lên. Ầm ầm! Công Đức Kim Tiền tựa như nước mưa rơi xuống từ trên trời, mê hoặc nhân tâm.

  Khổng Tuyên và Chu Tước Thiên Nữ cùng thả Khánh Vân ra, tất cả Công Đức Kim Tiền đều rơi vào Khánh Vân của hai người, khiến Khánh Vân hai người nhuốm màu vàng kim.

  Khổng Tuyên và Tử Dao cùng nhau mừng rỡ bái nói: “Đa tạ sư tôn!”

  Chúng tiên thần trong Chư Tước Giới cũng vội vàng bái nói: “Bái kiến Thông Thiên Thánh Nhân!”

  Bọn hắn đứng lên nhìn chí bảo của Thánh Nhân trấn áp hư không mà tâm thần hoảng hốt. Khổng Tuyên đại hôn nhận được lời chúc phúc từ tất cả Thánh Nhân, chuyện này vinh dự đến cỡ nào chứ? Cho dù Tiệt Giáo có rách nát, lại vẫn có thể có được vinh quang như vậy, quả thực đáng sợ.

  Ngay cả Chu Tước Thánh Tôn cũng rung động, chư thiên Thánh Nhân đến chúc, cho dù là thân phận của hắn cũng không xứng được. Rốt cuộc Bạch Cẩm làm kiểu gì vậy?

  Tất cả chúng tiên thần đều không nhịn được mà nhìn về phía Bạch Cẩm. Bọn hắn không ngu, mỗi một sứ giả của Thánh Nhân đến đều sẽ chắp tay thi lễ với Bạch Cẩm, vì ai mà đến là chuyện rất rõ ràng.

  Bạch Cẩm nhìn về phía Di Lặc, cười nói: “Di Lặc Phật, hạ lễ như vậy có đủ không?”

  Khóe miệng Di Lặc Phật khẽ co giật một chút, cười lớn nói: “Sư huynh đã chuẩn bị lễ vật thì lấy ra sớm một chút chứ, tránh cho chúng ta sốt ruột thay sư huynh.”

  Tất cả mọi người Phật Giáo đều hạ xuống khỏi đám mây.

  Giờ là lúc Khổng Tuyên đại hôn, Bạch Cẩm cũng không vì đắc thế mà không buông tha người, nói: “Khổng Tuyên, nhận lấy hạ lễ rồi chuẩn bị đại hôn đi!”

  Trong lòng Khổng Tuyên dâng lên một dòng nước ấm, còn có cảm động. Nhất định sư huynh đã phải trả một cái giá rất đắt để cầu những thứ này cho hắn! Chi để cho hắn không phải tiếc nuối, ơn nghĩa thế này vĩnh thế không dám quên!

  Khổng Tuyên nhìn bầu trời chắp tay thi lễ, ngũ thải thần quang lấp lánh thu lấy tất cả lễ vật của Thánh Nhân.

  Sau đó nhạc khúc vui tươi được tiến hành, dưới sự chúc phúc của chúng tiên thần, Khổng Tuyên và Tử Dao bái lạy Thiên đạo, thiên địa và Thánh Tôn, kết làm phu thê.

  Sau đó Chu Tước và Khổng Tước bay múa, chúng tiên thần thoải mái dùng yến, cảnh tượng khắp chốn mừng vui.

  Bạch Cẩm ngồi trên cao, bưng chén rượu lên kính một chén với Di Lặc ở xa xa.

  Di Lặc cũng bưng chén rượu lên cười ha hả nhìn Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm truyền âm nói: “Tiểu lão đệ, hôm nay là chuyện gì vậy? Không phải chúng ta đã kết minh rồi sao?”

  Di Lặc truyền âm nói: “Sư huynh, chuyện chúng ta kết minh có điều kiện tiên quyết là ta trở thành Phật Tổ. Tiền đề kết minh của chúng ta đã không tồn tại, chỉ là một môn nhân tầm thường của Phật Giáo, có tư cách gì mà trèo cao lên sư huynh?”

  Bạch Cẩm thở dài một hơi, truyền âm nói: “Aizz… Cũng không biết Phật Mẫu đang tính toán gì, sao lại để một ngoại nhân tiếp nhận vị trí Phật Tổ, đây chẳng phải khiến trái tim các ngươi băng giá sao?”

  Di Lặc truyền âm nói: “Phật Mẫu trí nhược uyên hải, chúng ta há có thể đoán được dự định của Phật Mẫu? Phật Mẫu làm như vậy ắt có thâm ý.”

  “Vì vậy ngươi liền trợ giúp Nhiên Đăng đối địch với ta?”

  Di Lặc cười cười truyền âm: “Lệnh của Phật Tổ, sao ta có thể chống lại được?”

  “Ngươi thực sự cam tâm nhận mệnh?”

  “Thánh dụ của Phật Mẫu, ai dám chống lại?”

  “Vị trí Phật Tổ liên quan tới truyền thừa của Phật Giáo, quan trọng cỡ nào, sao lại dễ dàng trao tặng như vậy? Bây giờ Nhiên Đăng cũng đang trong thời gian thực tập, Phật Mẫu vẫn luôn nhìn chăm chú vào hành động của hắn, các ngươi vẫn còn cơ hội.”

  Chương 587: Ma đạo

  Hai mắt Di Lặc Phật sáng lên, vội vàng truyền âm nói: “Mong sư huynh chỉ giáo.”

  “Các ngươi khôn cần chống lại Thánh dụ của Phật Mẫu, chỉ cần chứng minh Nhiên Đăng không thích hợp làm Phật Tổ là được.”

  “Chứng minh thế nào?”

  “Thứ nhất, thắng hắn trên mặt Phật Pháp!”

  “Điều này không khó! Từ lúc ta bái sư đến giờ vẫn luôn đi theo sư tôn thu hành Phật Pháp, thành tựu trên Phật Pháp của ta, sao một đệ tử Xiển Giáo như hắn có thể so sánh được?”

  “Thứ hai, Nhiên Đăng không thể thống ngự Phật Giáo, khiến Phật Giáo hỗn loạn! Việc này đối với ngươi hẳn là không khó nhỉ?”

  Di Lặc truyền âm nói: “Đám Đại Thế Chí, Địa Tạng, Dược Sư và Lục Áp đều không phục Nhiên Đăng, mượn lực lượng của bọn hắn là có thể dễ dàng khiến Phật Giáo hỗn loạn.”

  “Chẳng những muốn Phật Giáo hỗn loạn mà ngươi cũng phải thừa cơ phát triển thực lực của bản thân, mưu cầu lấy vị trí Phật Tổ. Ta định thành lập một ngân hàng Thiên Địa Nhân Dân, phát hành tiền tệ tu luyện. Nếu đạo hữu cần có thể đến vay để thu mua Phật tâm, ta để ngươi mức lãi suất thấp nhất.”

  Tiền tệ tu luyện? Đó là thứ gì? Vay lại là cái gì? Mặc dù bây giờ hắn chưa rõ lắm nhưng có thể khiến Bạch Cẩm nhìn trúng, ắt là đồ tốt. Di Lặc truyền âm nói: “Vậy thì đã tạ đạo hữu!”

  “Ha ha! Kim đan xá lợi bổn nhân nghĩa, Phật đạo vốn là một nhà, ta vẫn luôn là minh hữu kiên định lớn nhất của ngươi!” Bạch Cẩm chân thành nhìn Di Lặc.

  Di Lặc bưng chén rượu, đứng dậy thi lễ nói: “Bạch Cẩm sư huynh, trước đó vì lo lắng Khổng Tuyên đạo hưu nên lời nói có chỗ đắc tội, mong sư huynh thứ tội!”

  Bạch Cẩm cũng bưng chén rượu đứng dậy, nói: “Đạo hữu nói gì vậy? Chút hiểu lầm ấy sao có thể phá hỏng tình hữu nghị sâu sắc của chúng ta được chứ? Mời!”

  “Mời!” Di Lặc bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch.

  Bạch Cẩm cũng bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch.

  Chúng tiên thần xung quanh đều cười ha hả nhìn hai người Bạch Cẩm và Di Lặc.

  Bạch Cẩm và Di Lặc ngồi xuống nhìn nhau cười, sau đó tiếp tục quan sát ca múa.

  …

  Chu Tước Thánh Tôn ngồi ngay ngắn trên chủ vị, Bạch Cẩm ngồi phía dưới bên tay trái.

  Chu Tước Thánh Tôn mỉm cười nói: “Bạch Cẩm, sao ngươi làm được vậy?”

  “Làm được cái gì?”

  “Ngươi đã bỏ ra cái giá gì mới có thể để chư thiên Thánh Nhân chúc phúc?”

  Bạch Cẩm tằng hắng một cái, cười nói: “Thánh Tôn, thực ra Thánh Nhân cũng rất hào phóng, ta chỉ thỉnh cầu một chút là Thánh Nhân đã vui vẻ đồng ý.”

  

  Chu Tước Thánh Tôn đực mặt ra, chư thiên Thánh Nhân cũng rất hào phóng? Hắn liếc Bạch Cẩm một chút, ngươi không phải đang nằm mơ chứ?

  Ầm ầm! Một tiếng sấm hạo đãng vang vọng khắp hồng hoang.

  Hắc khí cuồn cuộn tràn ngập kéo tới trên bầu trời hồng hoang bao phủ mọi thứ vào bên trong, ban ngày hóa đêm tối.

  Vô số phi điểu đang bay múa trên bầu trời ríu rít hoảng sợ chạy trốn, hắc phong cuồn cuộn càn quét khắp thiên địa hồng hoang, vô số sinh linh khủng hoảng bất an.

  Trong hỗn độn bên ngoài hồng hoang, Thái Thượng giáo chủ, Nguyên Thủy Thiên Tôn, Thông Thiên Thánh Nhân, Tiếp Dẫn Thánh Nhân, Chuẩn Đề Thánh Nhân và Nữ Oa nương nương cùng nhìn về phía hồng hoang. Trong mắt bọn hắn, bên ngoài ba mươi ba trọng thiên của hồng hoang có một phương không gian mới tĩnh mịch, yên tĩnh mà tuyệt vọng.

  Trong Thế ngoại Tịnh thổ, Chuẩn Đề Thánh Nhân ngồi xếp bằng dưới gốc bồ đề, mở miệng nói: “Chư vị sư huynh sư tỷ, các ngươi có biết hồng hoang vừa xảy ra chuyện gì không?”

  Bên trong Ngọc Hư Cung, Nguyên Thủy cúi đầu nhìn hồng hoang đang bị hắc khí bao phủ, ngưng trọng nói: “Giới này không rõ!”

  Nữ Oa nương nương cười nói: “Giới này tồn tại cùng với hồng hoang, bản nguyên tương thông, chính là một trong những tạo hóa của hồng hoang.”

  …

  Thiên Đình tại hồng hoang, Hạo Thiên và Vương Mẫu đi ra khỏi Lăng Tiêu Bảo Điện, ngưng trọng nhìn sự biến hóa trên bầu trời. Đâu là Ma đạo hưng khởi rồi sao?

  Trên U Minh huyết hải, Minh Hà giáo chủ chân đạp Thập Nhị Phẩm Nghiệp Hỏa Hồng Liên, tay cầm hai thanh sát kiếm Nguyên Đồ A Tị ngưng trọng nhìn lên bầu trời, trong mây đen cảm nhận được một cỗ khí tức cực kỳ tĩnh mịch.

  Bên trong Ngũ Trang Quan, Trấn Nguyên Tử đứng trên Nhân Sâm Quả, đạo bào tung bay nhìn lên bầu trời, vô cùng ngưng trọng. Vì sao lại xuất hiện ma khí lớn như vậy?

  Bắc Hải nhấc lên sóng to gió lớn, một tòa cung điện đen nhánh dâng lên từ bên trong lòng Bắc Hải, đại môn cung điện ‘ầm’ một tiếng mở ra. Côn Bằng Yêu Sư từ bên trong đi ra, đứng trước Côn Bằng Điện ngẩng đầu nhìn bầu trời, hồng hoang có biến cố rồi.

  Chu Tước Giới chính là Thủ Hộ Giới của hồng hoang, lập tức liền phản ứng lại với ma khí cuồn cuộn. Ầm ầm! Từng đạo tia chớp đỏ ngòm xẹt qua bầu trời, áp lực khủng bố giáng xuống.

  Đột nhiên Chu Tước Thánh Tôn đứng lên ngẩng đầu nhìn trời, những tiên thần khác cũng trở nên cực kỳ hỗn loạn, rất nhiều Thần Thú nhao nhao tụ lại.

  Bạch Cẩm đứng dậy nhìn bầu trời, ánh mắt xuyên thấu qua Chu Tước Giới thu hết những biến cố ở bên ngoài hồng hoang vào mắt, thất kinh nói: “Thánh Tôn, đây là vì sao? Sao hồng hoang lại xuất hiện nhiều ma khí như vậy?”

  Chu Tước Thánh Tôn ngưng trọng nói: “Đây là một giới khác đang dung hợp với hồng hoang, các ngươi đừng ra ngoài.” Thân ảnh hắn nhạt dần rồi biến mất.

  Chương 588: Thiên Ma Kiếp

  “Chiếp!” Một tiếng hót vang chấn động hồng hoang, bên trong Chu Tước Giới có một đầu Chư Tước cực lớn chậm rãi hiện ra, hai cánh dang rộng bao phủ toàn bộ Chú Tước Giới.

  “Grao!” Phương Đông vang lên một tiếng long ngâm, một đầu Thanh Long to lớn hiện lên.

  “Rống!” Phương Tây hiện lên một tòa Thần Sơn, bên trên là một đầu Bạch Hổ to lớn chiếm cữ, ngửa mặt lên trời gầm thét.

  “Grao!” Sau đó phương Bắc hiện lên biển lớn mênh mông, Huyền Vũ hiện lên trên biển như một tòa cự đại lục địa.

  Hư ảnh của Tứ Thánh Thú phóng lên trên trời đánh tới bên trong Ma Vân cuồn cuộn, thần uy hạo đãng.

  Bên trong Ma Vân cuồn cuộn có một bàn tay trắng xám duỗi ra lao về phía trước, tựa như thương thiên chi thủ.

  Ầm ầm! Già Thiên Thủ Chưởng nén trên đầu Tứ Thánh Thú, trong chốc lát Tứ Tượng Thần Quang va chạm với Ma Vân, uy năng chấn động toàn bộ hồng hoang. Vô số núi lửa phun trào, đại hải nhấc lên thao thiên cự lãng, chúng sinh lầm than.

  Toàn bộ Chu Tước Giới cũng rung chuyển không ngừng, tiên thần bên trong Chu Tước Giới kinh hãi tột độ.

  Trong Địa Phủ, Bình Tâm nương nương nghiêm nghị nói: “Thánh Nhân!”

  Nàng nhìn cự thú đang che trời kia, hẳn sẽ không sai. Đây chắc chắn là Thánh Nhân chi lực! Hồng hoang lại có tôn Thánh Nhân thứ bảy, hơn nữa còn là Ma đạo Thánh Nhân.

  Bên ngoài hồng hoang, Tam Thanh, Nhị Thánh phương Tây và Nữ Oa nương nương cũng cảm nhận được bàn tay kia tản mát ra Thánh Nhân chi lực. Tất cả mọi người đều thất thố, Thánh tâm rất lâu cũng không bình tĩnh lại được, hồng hoang vậy mà vẫn còn Thánh Nhân tồn tại.

  Bên trong thiên địa hồng hoang, Tứ Tượng Thánh Thú giằng co không ngừng với cự thủ, dư ba tản ra đảo lộn toàn bộ khí cơ của hồng hoang.

  Trong lúc giằng co, bên trong ma khí cuồn cuộn hiện lên một tôn tử sắc tế đàn, trên tế đàn có một thân ảnh mặc hắc bào đứng thẳng.

  Hắc bào thân ảnh bái lạy tứ phương rồi ngẩng đầu lớn tiếng nói: “Thiên địa chúng sinh, sinh mà có thọ nhưng chúng sinh trộm đi thiên địa chi cơ, cướp đi tạo hóa của hồng hoang, nghịch thiên mà đi, tổn hại thiên địa để lợi cho thân, siêu thoát khỏi thiên địa luân hồi, lấy vô tận thọ nguyên náo loạn hồng hong, thiên hạ vân nhiễu. Nay Khuê Cương ta lo lắng cho hồng hoang nên lập ra Thiên Ma Kiếp, phàm là tu hành giả đột phá được Thiên Ma Kiếp liền có thể thanh tịnh tiêu dao, nếu không sẽ trầm luân vào Ma Giới. Thiên đạo giám chi!”

  Tất cả chúng tiên thần trên hồng hoang đều không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn trời. Thiên Ma Kiếp là gì? Sau đó bọn hắn lập tức phẫn nộ. Chết tiệt! Ma đầu đâu ra vậy? Dám ngăn trở chúng ta tu hành!

  Ong!

  Trong ma khí cuồn cuộn trên bầu trời hồng hoang hiện ra một đạo tử sắc lôi đình chi nhãn. Nó lạnh lẽo vô tình nhìn chằm chằm lên Khuê Cương.

  Khuê Cương trên tế đàn quỳ một chân xuống, quát lớn: “Mời Thiên đạo giám chi!”

  Ầm! Một đạo tử sắc lôi đình bắn xuống tử tử sắc Thiên nhãn bao phủ lấy Khuê Cương, lôi điện bắn ra tung tóe, sau đó Thiên nhãn dần tản đi.

  Khuê Cương đứng dậy cười ha ha kêu lên: “Thiên Ma Kiếp đã lập, Ma đạo đăng quang!”

  Trên Thiên Đình, Hạo Thiên Thượng Đế khẽ nhíu mày, uy nghiêm hét lớn: “Trấn!”

  Hắn ném Hạo Thiên Tháp trong tay đi phóng ra tử kim sắc quang mang, mang theo hạo đãng chi lực trấn áp về phía cự thủ.

  “Giết!”

  U Minh huyết hải vang lên một thanh âm tràn ngập sát ý, hai đạo Thần Kiếm đỏ rực phóng lên bầu trời mang theo vô biên giết chóc chém về phía cự thủ tái nhợt.

  Bên trong Ngũ Trang Quan, một quyển sách bay ra hóa thành sơn hà hồng hoang trấn áp về phía cự thủ tái nhợt.

  Một tôn cung điện bay ra từ Bắc Hải, những nơi nó đi qua đều trấn áp vô tận thời không, sau đó đánh về phía cự thủ tái nhợt.

  Ầm!

  Ầm!

  Ầm!

  …

  Thanh âm va chạm cực lớn vang lên, cự thủ tái nhợt nhất thời bị đánh bay, trên cánh tay có dấu vết chảy máu.

  “Rống!”

  “Grao!”

  Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước và Huyền Vũ đồng thời đánh về phía cụ thủ tái nhợt. Hạo Thiên Tháp, Địa Thư, Nguyên Đồ A Tị Sát Kiếm và Côn Bằng Điện cũng đánh về phía đó.

  Rất nhiều đại năng đồng loạt ra tay, uy lực khủng bố khiến tất cả mọi thứ trên hồng hoang đều trở nên vặn vẹo.

  Đột nhiên cự thủ tái nhợt nắm lại, một thanh trường thương đỏ sậm hiển hiện, trên trường thương khắc Liên Hoa Phù, tuy là liên hoa nhưng lại mang theo sát lực chi ý, trường thương quét ngang.

  Ầm!

  Tứ Tượng Thánh Thú rút lui.

  Trường thương đâm ra một cái. Keng! Hạo Thiên Tháp nở rộ ra tử kim sắc hỏa quang hoa, nhất thời bị một thương đó chém bay.

  Ở trong Thiên Đình, Ngọc Đế lảo đảo lui lại hai bước, một thân thực lực khủng bố quét ngang chấn động Thiên Đình.

  Trường thương chém ra một cái. Ầm! Tất cả hư ảnh sơn hà đều vỡ vụn, Địa Thư bị một thương đập bay.

  Bên trong Ngũ Trang Quan, sắc mặt Trấn Nguyên Tử ửng đỏ, nhất thời bay ngược ra sau rồi rơi xuống gốc Nhân Sinh Quả.

  Côn Bằng Điện đập về phía cự thủ. Đùng! Trường thương đâm trúng Côn Bằng Điện, Thần quang bắn tung tóe.

  Hai đạo thần kiếm màu đỏ xẹt qua. Ầm! Cự thủ tái nhợt bắn ra vô số hắc sắc quang minh, cánh tay nhất thời rụt lại, trường thương hất lên. Ầm! Hai thanh Tiên Kiếm Nguyên Đồ A Tị đều bị đánh bay.

  Bắc Minh Chi Hải, Côn Bằng Yêu Sư lui lại mấy bước, toàn bộ Bắc Minh Hải nhấc lên sóng gió lớn.

  Trên Huyết Hải, Minh Hà giáo chủ đứng trên Huyết Liên trong không trung, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. Thực lực như vậy, quả nhiên là Thánh Nhân, chắc chắn không sai được.

  “Chiếp!”

  “Rống!”

  Chương 589: Thánh Nhân ra tay

  Chu Tước Thánh Tôn nhấc lên Nam Minh Ly Hỏa, Huyền Vũ Thánh Tôn nhấc lên Huyền Âm Quỳ Thủy đánh về phía ma khí. Thủy hỏa chung sức hình thành một mặt Thái Cực Đồ trấn áp trên cự thủ.

  Ầm! Thái Cực Đồ xoay trong phóng ra Thánh Thú chi lực, cự thủ tái nhợt nhất thời bị bức lui.

  Thanh Long và Bạch Hổ cũng gia nhập vào chiến trường, Tứ Thánh Thú hợp lực điều động thiên địa chi lực của hồng hoang. Trong thời gian ngắn, vậy mà lại đánh ngang tay với cự thủ phía sau ma khí kia.

  “Ma đạo, trấn áp!” Một thanh âm uy nghiêm thật lớn vang lên.

  Cuồn cuộn ma khí hội tụ lại hình thành một gương mặt khổng lồ che khuất bầu trời, lãnh khốc nhìn xuống hồng hoang. Tứ Thánh Thú đứng dưới gương mặt khổng lồ tựa như những con gà rừng, kim quy, trường xà, mèo nhỏ đáng yêu.

  Gương mặt khổng lồ phun ra từng luồn hắc sắc Ma Hỏa, chia ra bốn luồng hình thành một cái lồng giam bao phủ lấy Tứ Thánh Thú.

  Tứ Thánh Thú ra sức giãy giụa bên trong lồng giam, mỗi người dùng pháp lực đâm ầm ầm lên trên lồng giam nhưng tất cả đều vô dụng. Thánh đạo vô địch!

  Keng! Một tiếng kiếm minh vang vọng khắp thiên địa.

  Một đạo thanh sắc kiếm quang xẹt qua, lồng giam tạo thành từ bốn luồng Ma Hỏa nhát mắt bị chặt đứt. Tứ Tượng Thánh Thú thoát ra ngoài, thân ảnh lóe lên một cái khôi phục thành hình người đứng ở trên không trung.

  Một thanh thanh sắc Tiên Kiếm lơ lửng trước Ma Diện to lớn, kiếm dài tam xích so với Ma Diện to lớn lại có vẻ cực kỳ nhỏ bé nhưng thanh kiếm nhỏ bé này lại giống như trung tâm của cả phiến thiên địa, chí tôn chí quý, hấp dẫn ánh mắt mọi người.

  Ma Diện to lớn mở miệng, thanh âm thật lớn vang vọng trong thiên địa: “Thanh Bình Kiếm, Thông Thiên giáo chủ!”

  “Đoạn!” Thanh âm kiên định của Thông Thiên giáo chủ vang lên từ Thanh Bình Kiếm, nhất thời nó liền bắn ra, Ma Diện ‘ầm’ một tiếng vỡ nát.

  Một thanh trường thương duỗi ra từ bên trong ma khí cuồn cuộn. Keng! Thanh Bình Kiếm va chạm với trường thương, vô lượng kiếm khí càn quét ra. Ầm! Toàn bộ bầu trời nứt dần ra như mạng nhện, Tứ Tượng Thánh Thú vội vàng lui lại, ra tay ổn định thiên địa. Thánh Nhân chi uy hiện ra, phát huy vô cùng tinh tế.

  Bên trong hỗn độn, thanh âm của Thái Thượng giáo chủ vang lên: “Thông Thiên, sư tôn mệnh cho chúng ta không được đi vào hồng hoang, ngươi không nên nhúng tay vào.”

  Chuẩn Đề Thánh Nhân cũng lo lắng nói: “Sư huynh, ngài vi phạm sư mệnh, nếu bị lão sư biết được thì làm sao!”

  Thông Thiên Thánh Nhân hừ một tiếng nói: “Ta tiến vào hồng hoang hồi nào chứ? Thanh Bình Kiếm tiến vào hồng hoang, liên quan gì đến Thông Thiên ta?”

  Nữ Oa nương nương cười nói: “Sư huynh nói rất đúng! Nếu sư tôn trừng phạt ngươi, tất nhiên ta sẽ không thuận theo!”

  Bên trong Oa Hoàng Thiên, Nữ Oa nương nương vẫy tay một cái, Hồng Tú Cầu rơi vào trong tay rồi nàng bỗng ném nó về phía hồng hoang. Hồng Tú Cầu hóa thành một đạo hồng quang đánh xuyên hỗn độn rồi tiến vào bên trong hồng hoang.

  Ầm! Thiên thạch Hồng Tú Cầu đánh xuống cự thủ tái nhợt, nhất thời đánh bay cự thủ như một trụ trời.

  Một cự thủ tái nhợt khác lại duỗi ra, nắm chặt quyền đánh về phía Hồng Tú Cầu.

  Leng keng! Tiếng chuông thanh thúy vang lên, thất thải quang hoa hiện lên, Thất Bảo Diệu Thụ hiện lên trên không trung, thất sắc bảo quang khống chế quyền đầu, lưu ly bảo quang giằng có với ma khí cuồn cuộn.

  “Trảm!” Một thanh âm uy nghiêm vang lên.

  Một đạo hỗn độn kiếm khí đảo qua. Phốc! Quyền đầu tái nhợt bị hỗn độn kiếm khí đánh trọng thương, nhất thời lùi vào bên trong ma khí cuồn cuộn.

  Một cự thủ khác cầm trường thương đâm về phía Bàn Cổ Phiên.

  “Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn!”

  Một đạo hào thật lớn vang lên, một mặt Thái Cực Đồ hiển hiện ngăn trở trường thương, Thái Cực Đồ xoay tròn khiến trường thương không thể tiến lên được.

  Một vệt kim quang hiện lên. Ầm! Trường thương nhất thời bị kim quang đánh bay, Tiếp Dẫn Thần Tràng bay lơ lửng giữa không trung.

  Cự thủ tái nhợt cầm trường thương nhất thời bị ép lùi vào bên trong ma khí cuồn cuộn. Bên trong ma khí bao phủ chân trời hiển hiện lên một đạo thân ảnh như ẩn như hiện, hắn chắp hai tay nhìn ra bên ngoài.

  Thanh Bình Kiếm, Thái Cực Đồ, Bàn Cổ Phiên, Tiếp Dẫn Thần Tràng, Thất Bảo Diệu Thụ, Hồng Tú Cầu. Từng kiện Thánh Nhân chí bảo trấn áp thiên địa, Thánh đạo chi quang lấp lánh, Thánh đạo độc tôn.

  “Thái Thượng, Nguyên Thủy, Thông Thiên, Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề, Nữ Oa. Thánh Nhân trên hồng hoang lại thực sự đến rồi.” Thanh âm thật lớn truyền ra từ bên trong ma khí cuồn cuộn.

  Bên trong Thái Cực Đồ truyền ra thanh âm của Thái Thượng: “Dù ta không biết lai lịch của ngươi nhưng nếu đã được Thiên đạo tán thành, ắt phải là sinh linh hồng hoang. Không biết ngươi là Thánh gì?”

  “Ha ha Ta là Hồng Hoang Ma Tổ!” Thanh âm ngạo nghễ vang lên.

  Thông Thiên giáo chủ quát: “Hồng Hoang không có Ma đạo, lùi lại cho ta!” Thanh Bình Kiếm đại phóng ra Thánh đạo chi uy.

  Thái Cực Đồ, Bàn Cổ Phiên, Tiếp Dẫn Thần Tràng, Thất Bảo Diệu Thụ, Hồng Tú Cầu,… Tất cả Thánh Nhân chí bảo đều đại phóng ra Thánh đạo chi quang.

  Thái Cực chi đạo, Thuận Thế chi đạo, Mộng chi đạo, Nhân Quả chi đạo, Tạo Hóa chi đạo.

  Thánh đạo uy áp hồng hoang, ba ngàn pháp tắc ẩn nấp, duy có Thánh đạo độc tôn.

  Dưới rất nhiều uy áp của Thánh đạo, Ma Vân trên bầu trời nhanh chóng thu liễm lại, sau đó đào tẩu ra bên ngoài ba mươi ba trọng thiên.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận