Chương 141
Bên ngoài ba mươi ba trọng thiên hình thành một phương không gian mới tĩnh mịch mà im lặng.
Rất nhiều Thánh Nhân chí bảo bỗng giáng lâm vào không gian này, chiếu sáng nơi đây.
Vô số ma khí lăn lộn ở bên trong không gian này hình thành một hắc động hỗn loạn, thông qua nó có thể mơ hồ cảm nhận được đối diện có một thiên địa rộng lớn.
Thanh âm Thái Thượng vang lên: “Ma Giới không ra, vậy phong ấn lại đi!”
Những Thánh Nhân khác đồng thanh nói: “Thiện!”
Trên Thái Cực Đồ hiện ra một hư ảnh Thái Cực, Âm Dương Thái Cực xoay tròn ba về phía hắc động. Ong! Trên hắc động hình thành một mặt phong ấn Thái Cực.
Tử bên trong Bàn Cổ Phiên bay ra một mặt bát quái, bát quái xoay trong bày ra thiên địa chí lý bay về phía hắc động. Ong! Bát quái khắc lên Thái Cực Đồ rồi cùng dung hợp với nó.
Từ bên trong Thanh Bình Kiếm bay ra một đạo kiếm ảnh, hiếm hóa ngàn vạn vọt tới hắc động. Phịch phịch phịch! Tất cả đều bắn vào bên trong Thái Cực Đồ, trên Thái Cực Đồ lập tức có thêm từng đạo kiếm văn.
Bên trong Tiếp Dẫn Thần Tràng bay ra một đóa Kim Liên, bên trong Thất Bảo Diệu Thụ bay ra một gốc bồ đề, bên trong Hồng Tú Cầu bay ra vạn linh lưu quang, tất cả đều bay về phía hắc động dung hợp với Thái Cực Đồ hình thành từng đạo phong ấn cường hãn phong bế lại Ma Giới, cho dù có là Thánh Nhân thì cũng không thể ra vào.
Sau đó tất cả Thánh Nhân chí bảo đều rời khỏi tam giới hồng hoang.
…
Tại trung tâm Ma Giới trên đỉnh núi cao có một tòa cung điện sừng sững, bên cung điện viết ba chữ lớn ‘Hắc Tiêu Cung’.
Bên trong Hắc Tiêu Cung có một nam tử trung niên ngồi xếp bằng trên chủ vị, sắc mặt thâm trầm, một cánh tay khẽ run rẩy. Vậy mà lại bị mấy tên hậu bối đả thương, hồng hoang đã cường đại đến vậy rồi sao?
Bên ngoài Hắc Tiêu Cung có một thanh âm vang lên: “Đệ tử cầu kiến Ma Tổ!”
“Vào đi!” Thanh âm thật lớn vang lên.
Một thân ảnh được bao phủ hoàn toàn dưới lớp hắc bào từ bên ngoài đi vào. Hắn quỳ gối lên bồ đoàn, cung kính nói: “Đệ tử bái kiến Ma Tổ!”
“Ma Tổ, Ma Giới chúng ta đã bị phong ấn, bây giờ Ma Giới không thể dung nhập vào hồng hoang nữa, mưu đồ của chúng ta đã thất bại.”
“Thiên Ma Kiếp đã sinh thành, Thiên đạo sẽ mở ra một thông đạo tiến tới hồng hoang, sẽ liên tục dẫn những tu sĩ nhập ma đến đây. Ngươi không cần phải sốt ruột, bây giờ Ma Giới còn yếu, chưa phải thời điểm triệt để xâm lấn hồng hoang.”
“Ma Tổ, Ma Giới bị phong ấn, chúng ta không thể nhúng tay vào mọi việc trên hồng hoang nữa, sẽ bất lợi cho mưu đồ của Ma Giới ta.”
Ma Tổ xòe bàn tay ra, một đóa Hắc Liên xoay tròn trong lòng bàn tay hắn. Ma Tổ lạnh nhạt nói: “Ta mới là chủ nhân của Ma Giới, bọn hắn há lại có thể phong ấn thủ đoạn của ta.”
Hắn tiện tay vung lên, Hắc Liên bay ra xé rách thời không, sau đó xuất hiện ở hư không của không gian bên ngoài Ma Giới.
Nhìn thấy Hắc Liên đột phá Ma Giới dễ như trở bàn tay, Khuê Cương nhất thời mừng rỡ bái nói: “Ma Tổ thần thông vô lượng, pháp lực ngập trời.”
…
Bên trong Chu Tước Giới, thân ảnh Chu Tước Thánh Tôn hiển hiện ngồi ngay ngắn trên chủ vị, tất cả chúng thần phía dưới đều nhìn về phía Chu Tước Thánh Tôn.
Bạch Cẩm lập tức đứng dậy chắp tay thi lễ, trịnh trọng nói: “Thánh Tôn, Thiên Ma Kiếp đã lập, hồng hoang còn nhiều việc. Ta phải lập tức trở về Thiên Đình, xin cáo từ.”
Chu Tước Thánh Tôn gật đầu nói: “Đi đi!”
Bạch Cẩm xoay người nói: “Thạch Cơ, Cô Lương, Triệu Công Minh, Vân Tiêu, Ô Vân Tiên, Kim Cô Tiên, Long Cát, Tinh Vệ, theo ta trở về Thiên Đình!”
Đám người Thạch Cơ và Triệu Công Minh đứng dậy, đồng thanh đáp: “Vâng!”
Kim Bằng cũng vội vàng đứng lên kêu: “Sư huynh, ta cũng trở về với ngươi!”
Bạch Cẩm mỉm cười nói: “Hôm nay đại huynh ngươi đại hôn, các ngươi ở lại đi.”
Khổng Tuyên chắp tay thi lễ nói: “Đa tạ sư huynh!”
Bạch Cẩm gật gật đầu rồi mang theo đám người Thạch Cơ và Triệu Công minh phá không mà đi.
Ngay sau đó, mấy người Phật Giáo, Ngũ Trang Quan và Huyết Hải cũng nhao nhao rời đi. Thiên Ma Kiếp lập, tu sĩ ứng kiếp. Có thể nói là cực kỳ ảnh hưởng, tất cả chúng tiên thần đều vội vàng trở về các đại thế lực.
Sau khi Bạch Cẩm dẫn mọi người trở về Thiên Đình liền mệnh cho đại đội chấp pháp đóng giữ Tư Pháp Thần Điền, bản thân thì đi tới Dao Trì. Dựa vào sự hiểu biết về Hạo Thiên tiểu sư thúc trong khoảng thời gian này, bình thường nếu không có việc gì thì hắn đều ở bên trong Dao Trì, ngay cả Lăng Tiêu Bảo Điện cũng rất ít khi đến.
Bạch Cẩm đi vào bên trong Dao Trì, quả nhiên nhìn thấy Hạo Thiên Thượng Đế và Dao Trì Vương Mẫu ở trong linh vườn của Dao Trì.
Bạch Cẩm chắp tay thi lễ nói: “Bái kiến hai vị sư thúc!”
Hạo Thiên vẫy tay cười nói: “Bạch Cẩm, mau tới đây!”
Dao Trì cũng mỉm cười nói: “Bạch Cẩm, đi vào Dao Trì không cần đa lễ, mau tối đây ngồi.”
Bạch Cẩm đứng dậy đi về phía trước, sau đó ngồi xuống một cái bàn.
Dao Trì mỉm cười nói: “Bạch Cẩm đến đây vì Thiên Ma Kiếp sao?”
Bạch Cẩm gật gật đầu, hơi nghi hoặc nói: “Dường như sư thúc hoàn toàn không lo lắng về Thiên Ma Kiếp này.”
Hạo Thiên cười nói: “Trước đó chúng ta đã giao thủ với người sau lưng Ma Giới, ngươi có thấy không?”
“Hạo Thiên Tháp của sư thúc trấn áp vạn cổ, đệ tử vừa nhìn liền hoa mắt thần cách.”
Chương 591: Hạ giới đại loạn
Dao Trì ở bên cạnh khinh thường nói: “Bị một các tay của người khác đánh cho tè ra quần, ngươi còn không biết xấu hổ mà đắc ý?”
Hạo Thiên khựng lại, không vui nói: “Ngươi thì biết cái gì chứ? Cánh tay đó chính là tay của Thánh Nhân, toàn bộ hồng hoang có mấy người có thể giao thủ với tay của Thánh Nhân mà không bại trận chứ?”
Bạch Cẩm hiếu kỳ hỏi: “Sư thúc, đệ tử vẫn không hiểu vì sao không cần lo lắng?”
Hạo Thiên giải thích nois: “Sự tình trong hồng hoang ngươi đều đã biết, ta cũng không nhiều lời nữa, chuyện sau đó chắc các ngươi không biết. Sau đó Thánh Nhân đã ra tay phong ấn Ma Giới vào bên trong hư không ngoài ba mươi ba trọng thiên, vì vậy những thiên ma kia cũng không còn đáng sợ.”
Bạch Cẩm vô thức nghĩ đến truyền thuyết Thiên Ma Kiếp mà hậu thế lưu truyền. Không thể đột phá? Chưa chắc! Hắn uyển chuyển nhắc nhở: “Sư thúc, ta cảm thấy chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút thì tốt hơn. E là Thiên Ma Kiếp không chỉ đơn giản như vậy.”
“Bạch Cẩm, thân là Thiên Đế, ngươi phải nhìn ra ra. Thứ chúng ta cần đề phòng không phải những tiểu thiên ma đó, mà là Thiên Ma Giới.”
Hạo Thiên vỗ vỗ bả vai Bạch Cẩm, cảm khái nói: “Bạch Cẩm à, ngươi vẫn phải cải thiện tầm nhìn của mình đi! Làm Thiên Đế là phải làm một khối băng mặt không đổi sắc, ngươi còn phải học hỏi nhiều lắm, về sau ta từ từ dạy ngươi.”
Bạch Cẩm im lặng, nếu có thiên ma đảo loạn hồng hoang, ta xem xem ngài còn không đổi sắc được không.
Hạo Thiên cười ha hả nói: “Dao Trì, hôm nay Bạch Cẩm đến đây, ngươi đi giết con quạ đen kia, chuẩn bị một ít thịt rượu. Ta truyền thụ cho Bạch Cẩm một ít Đề Hoàng chi đạo.”
Dao Trì trừng Hạo Thiên một cái rồi đứng dậy đi ra ngoài.
…
Một bên khác, ở bên trong hỗn độn, mấy vị Thánh Nhân cũng đang rời đi từ Tử Tiêu Cung, sắc mặt cực kỳ nghiêm túc. Bọn hắn đã biết được lại lịch Thiên Ma Giới từ trong miệng Đạo Tổ, nó còn lớn hơn cả trong tưởng tưởng của bọn hắn. Ma Tổ La Hầu!
…
Trên Thiên Đình, sau khi Bạch Cẩm thưởng thức rượu thịt trên Dao Trì xong liền đi về Điểu Sào. Nếu tiểu sư thúc đã thề son sắt Thiên Ma Kiếp không đáng lo thì tạm thời cứ tin hắn đi. Có lẽ hồng hoang không liên quan gì tới truyền thuyết của kiếp trước đi!
Bên trong Dao Trì, Hạo Thiên Thượng Đế cơm nước no nễ ngồi ngăn ngắn tại chỗ ngồi, sắc mặt mỉm cười. Dạy dỗ được tiểu sư điệt rồi, sau này những việc vặt trên Thiên Đình hoàn toàn có thể giao cho Bạch Cẩm phụ trách, sau đó hắn liền có thể ngày ngày bầu bạn với Dao Trì, thật tốt!
“Bệ hạ, bệ hạ, không tốt!” Thanh âm nóng nảy của Thái Bạch Kim Tinh truyền đến từ bên ngoài.
Hạo Thiên Thượng Đế nhíu mày quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Thái Bạch Kim Tinh đang chạy đến, vẻ mặt sốt ruột.
Hạo Thiên Thượng Đế uy nghiêm nói: “Thái Bạch, gặp chuyện thì phải ổn trọng, chớ để mất vẻ uy nghi của thiên thần.”
Thái Bạch Kim Tinh sốt ruột kêu lên: “Bệ hạ, không tốt rồi, hạ giới đại loạn.”
Hạo Thiên sững sờ, vội vàng hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”
“Khởi bẩm bệ hạ, hàng ngàn hàng vạn tu sĩ đồng thời dẫn phát Thiên Ma Kiếp, những kẻ không đủ định lực đang đại khai sát giới dưới hạ giới, trong đó có không ít Đại La Kim Tiên!”
Sắc mặt Hạo Thiên Thượng Đế đại biến, hắn vung tay lên, Hạo Thiên Kính bay ra lơ lửng giữa không trung.
Trong mặt kính là sơn hà lưu chuyển, từng tôn tiên thần nhập ma tung hoanahf, càn rỡ cười lớn không chút kiêng kỵ mà giết chóc. Toàn bộ Địa Tiên Giới lâm vào hỗn loạn, sơn hà đại địa dao động, sinh linh kêu rên.
Hạo Thiên Thượng Đế bỗng đứng bật dậy, hét lớn: “Mau gọi đại đội chấp pháp xuất động!”
“Bệ hạ, đại đội chấp pháp đã xuất động nhưng phạm vi thiên ma ảnh hưởng lần này quá rộng, từ Thiên Tiên phổ thông đế Đại La Kim Tiên đều có thiên ma xâm lấn, phạm vi bao trùm toàn bộ hồng hoang. Ngay cả đại đội chấp pháp cũng không thể dẹp yên Thiên Ma chi họa liền được.”
Hạo Thiên Thượng Đế nhìn vào Hạo Thiên Kính, nói: “Đại đại chấp pháp!”
Mặt kính vừa chuyển, một tôn Đại La Kim Tiên nhập mâ hiện lên mang theo ma khí cuồn cuộn lao xuống một sơn mạch. Hắn há miệng hút vào địa khí của sơn mạch, thiên địa linh tú nhao nhao bay vào bên trong miệng của Đại La Kim Tiên đó, dã thú và yêu thú ở phụ cận đều chết thảm.
“To gan!”
Một vầng minh nguyệt chiếu xuống. Ầm ầm! Đại La Kim Tiên nhập ma liền vỡ nát, Triệu Công Minh lơ lửng trên không trung.
Mặt kính lại chuyển, trên không trung của một quốc gia, tiên thần thủ hộ đang giao chiến với ma tiên nhập ma.
Đột nhiên một tòa đại trận triển khai trên không trung, phù văn lấp lánh hóa thành bão cát quét qua toàn bộ quốc gia đó. Tất cả ma tiên bên trong quốc gia giãy giụa trong bão cát rồi hóa thành từng tòa thạch điêu rơi xuống bên dưới, sau đó vỡ thành phấn vụn.
Bão cát càn quét, toàn bộ ma tiên trong quốc gia đó đều biến mất, chỉ để lại một thành trì rách nát.
Tất cả thiên thần may mắn sống sót đều cảm thấy sợ hãi, vội vàng bái lạy về phía không trung, cảm kích kêu lên: “Đa tạ đại tiên!”
Bên trong Hạo Thiên Kính, thân ảnh Ô Vân Tiên và Kim Cô Tiên cũng lần lượt hiện lên, Tồi Khô Lạp Hủ chém giết ma tiên.
Nhưng thực tế thì hồng hoang quá lớn, sự cố gắng vào giờ phút này của bọn hắn đều vô cùng nhỏ bé mà bất lực.
Bên trong Dao Trì trên Thiên Đình, Thái Bạch Kim Tinh chắp tay nói: “Hạ giới đại loạn, vẫn mong bệ hạ hạ lệnh cho chúng thần xuống hạ giới trừ ma!”
Chương 592: cuộc chiến giữa tu sĩ hồng hoang và thiên ma
Hạo Thiên Thượng Đế đứng dậy, khí tức cường đại dâng lên từ trên người, uy nghiêm quát: “Chúng thần Thiên Đình nghe lệnh, tất cả thiên binh thiên tướng, tám bộ chúng thần, Chu Thiên Tinh Thần, tất cả lập tức hạ giới trừ ma, gột rửa gầm trời.” Thanh âm hạo đãng vang vọng khắp Thiên Đình.
Tất cả thần linh bên trong Thiên Đình đều ngẩng đầu nhìn lên trên trời, cùng nhau chắp tay thi lễ, cúi đầu quát: “Tôn pháp chỉ!”
Bên trong tinh không vô tận, từng tôn thần linh pháp tướng trên mỗi Thái Cổ Tinh Thần chắp tay cúi đầu quát: “Tôn pháp chỉ!”
Tường vân hạo đãng rời khỏi Thiên Đình, tiếng sấm làm trống, thông gió làm cờ, thanh thế to lớn.
Sau Phong Thần lượng kiếp, có thể nói Thiên Đình là thế lực cường đại đệ nhất trong tam giới, chỉ với số lượng thần linh thì còn nhiều hơn cả Địa Phủ, hơn nữa toàn bộ đều là cường giả, ngay cả thiên binh cơ bản nhất cũng là Thiên Tiên chi cảnh.
Sau khi chúng thần Thiên Đình lĩnh mệnh, Hạo Thiên lập tức nói: “Thái Bạch, ngươi nhanh chóng đi mời Câu Trần Đại Đế!”
“Vâng!” Thái Bạch Kim Tinh quay người bước nhanh ra bên ngoài.
Hiện tại Bạch Cẩm cũng đã xuất hiện bên ngoài Điểu Sào, trong lòng không còn gì để nói. Ta đã nói sẽ xảy ra chuyện mà! Ngươi lại hết lần này đến lần khác không tin, bây giờ thì hay rồi. Sốt ruột à? Có điều cho dù thế nào đi chăng nữa thì Thiên Ma Kiếp là điều không thể tránh khỏi.
Bên ngoài Điểu Sào, Thạch Cơ và Cô Lương cũng vội vàng trở về.
Cô Lương vội vàng hỏi: “Sư huynh, đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Thạch Cơ cũng vội vàng nói: “Sư huynh, Thiên Ma Kiếp đáng sợ đến vậy sao? Vậy mà lại xuất động toàn bộ thiên thần trên Thiên Đình. “
Bạch Cẩm gật đầu nói: “Thiên Ma Kiếp thanh thế to lớn, không một lực lượng nào có thể ngăn cản. Các ngươi cũng đến hạ giới đi, hỗ trợ giải quyết những ma đầu cường đại. Dương Giao và Dương Tiễn nghỉ ngơi vậy cũng đủ rồi, để bọn hắn lĩnh thiên binh tham gia việc trừ ma.”
Thạch Cơ và Cô Lương ôm quyền thi lễ, đồng thanh đáp: “Vâng!” Sau đó xoay người bước nhanh ra ngoài, hóa thành hai đạo lưu quang phóng lên trời.
Bạch Cẩm nhìn về phía Thiên môn xa xa, sau lần Thiên Ma Kiếp này, số lượng tu sĩ trên hồng hoang ắt sẽ giảm mạnh, số lượng lớn tiên thần trên hồng hoang vẫn lạc, tổng thực lực của hồng hoang cũng giảm mạnh.
May là tiểu sư thúc ra tay quyết đoán, chúng thần Thiên Đình xuất thủ, hẳn là có thể không chế tổn thất xuống mức nhỏ nhất. Bạch Cẩm xoay người đi vào bên trong Điểu Sào.
Một lát sau, một thanh âm vang lên từ bên ngoài: “Tiểu thần Thái Bạch cầu kiến Đế Quân!”
Môn hộ của Điểu Sào nổi lên một trận gợn sóng, thân ảnh Bạch Cẩm đi từ bên trong Điểu Sào ra, nhìn thấy Thái Bạch Kim Tinh đáng cung kính bái lạy ở bên ngoài.
Thái Bạch Kim Tinh vội vàng nói: “Đế Quân, bệ hạ cho mời!”
“Vẫn ở Dao Trì sao?”
“Bệ hạ đang ở trong linh vườn tại Dao Trì đợi Đế Quân.”
Thân ảnh Bạch Cẩm lóe lên rồi biến mất.
Thái Bạch Kim Tinh đứng lên, lắc lắc đầu bất đắc dĩ nói: “Thiên Đình ta mới vừa đại hưng, sao lại có Ma kiếp náo loạn chứ!” Phất trần trong tay giương lên khôi phục thành một thanh Tiên Kiếm. Thái Bạch Kim Tinh mang theo Tiên Kiếm đi ra ngoài, mỗi bước bước ra thì khí tức trên thân lại tăng lên một bậc, sau mấy bước liền đạt tới Thái Ất Kim Tiên chi cảnh, phong mang tất lộ.
…
Không Khí trên Quán Giang Khẩu hỗn loạn tưng bừng, Dương Giao và Dương Tiến đi ra khỏi đạo cung, ngẩng đầu liền thấy hai tu sĩ đang giao chiến trên không trung, mỗi một lần va chạm đều tóe ra từng đợt gợn sóng trên không.
Một bạch y kiếm tiên, một hắc y đao khách, hai người tung hoành trên không trung.
Ầm!
Đao kiếm tương giao, tiên quang bắn ra tung tóe, dư ba quét ngang, bạch y kiếm tiên chật vật bay ngược trở về.
Hắc y đao khách càn rỡ cười lớn: “Xích Tiêu, ngươi đã không còn là đối thủ của ta, hôm nay ta sẽ phá Kiếm Các của các ngươi, chặt đứt đạo thống của ngươi. Những đệ tử kia của ngươi, từng tên đều phải chết.” Ma khí cuồn cuộn bộc phát ra từ thân thể hắn.
“Ngươi dám!” Bạch y kiếm tiên gầm lên, vô số kiếm quang bay ra từ trong cơ thể như thủy triều mà càn quét về phía hắc y đao khách.
“Chết đi cho ta!” Hắc y đao khách giận dữ chém ra một đao, hắc sắc đao quang chém về phía trước.
Ầm! Thủy triều kiếm quang nhất thời bị đao quang bổ tách ra hai bên tựa như một đao trảm sóng.
Phốc! Bạch y kiếm khách nhất thời bị một đao chém bay, máu tươi chảy ròng ròng nhuộm đỏ trường bào.
Dương Tiễn ở dưới nhíu mày: “Ma đầu ở đâu ra vậy?” Trong tay hiển hiện ra tam tên lưỡng đao.
Ha ha! Hắc y đao khách hung hăng ngang ngược cười lớn truy sát bạch y kiếm khách bị trọng thương.
Đột nhiên một tia sáng hiện lên. Phốc! Hắc y đao khách nháy mắt liền nổ tung, ngay cả nguyên thần cũng không thể chạy thoát.
Dương Tiễn chậm rãi thu hồi Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao, bạch y kiếm khách trên không trung há mồm thở dốc, lập tức chạy về phía xa.
Lập tức một đạo tường vân hiện lên trên không trung, trên tường vân là Thạch Cơ mặc hắc sắc khô lâu linh y đứng thẳng.
Dương Giao vội vàng chắp tay bái nói: “Đệ tử bái kiến sư thúc!”
Dương Tiễn cũng khẽ cúi đầu thi lễ.
Thạch Cơ nghiêm nghị nói: “Ma Giới đã dẫn động thiên ma náo loạn thiên hạ. Câu Trần Đại Đế mệnh cho Dương Giao và Dương Tiễn lĩnh thiên binh đi trừ ma chứng đạo.”
Dương Giao lập tức đáp: “Vâng!”
Tường vân bay lên không trung hóa thành một đạo hào quang rồi biến mất nơi chân trời.
Chương 593: Xin trợ giúp từ Thánh Nhân
Dương Tiễn nhíu mày nói: “Đại ca, sao ngươi phải xuất lực cho Thiên Đình?”
Hắn phẫn nộ nói: “Bọn hắn là người đã hại chết cha mẹ và tiểu muội của chúng ta.”
Dương Giao vỗ trán, giật mình nói: “Có một số việc quên nói cho ngươi. Thiền Nhi chưa chết, chuyện của mẫu thân chúng ta cũng không phải những gì mà ngươi thấy. Trước tiên cứ đi trừ ma với ta, trở về ta nói rõ cho ngươi biết.”
Dương Giao hóa thành một vệt thần quang xông lên trời.
Dương Tiễn chấn kinh một chút, vội vàng kêu lên: “Ngươi nói cho rõ ràng đi chứ!” Hắn hòa thành một vệt thâng quang theo sát Dương Giao.
…
Bên trong Dao Trì, Hạo Thiên đi đi lại lại trong linh vườn, sắc mặt ngưng trọng.
Bạch Cẩm từ bên ngoài đi vào, kêu lên: “Sư thúc!”
Hạo Thiên dừng bước nhìn về phía Bạch Cẩm, cười khổ nói: “Sư điệt, là ta đã xem thường những thiên ma kia, không nghĩ tới bọn hắn có thể đột phá phong ấn của Thánh Nhân, còn có thể náo loạn hồng hoang.”
Bạch Cẩm nói: “Sư thúc quyết đoán quả quyết, rất nhanh liền có thể khống chế được.”
Hạo Thiên Thượng Đế lung lay, nghiêm túc nói: “Không đơn giản như thế, ta vừa dùng Hạo Thiên Kính quan sát tam giới, phát hiện chỉ cần là tu sĩ đã nhập ma thì đều là những tu sĩ vừa đột phá cảnh giới. Nói cách khác, sau này chỉ cần vẫn còn có tu sĩ đột phá thì có thể thiên ma sẽ nhân cơ hội. Toàn bộ tu sĩ trên hồng hoang cảm thấy bất an, thậm chí hồng hoang có thể sẽ lâm vào tĩnh mịch.”
“Chỉ cần có người đột phá liền sẽ có thiên ma?”
Hạo Thiên Thượng Đế nghiêm túc đề điểm, sau đó tằng hắng một cái nói: “Bạch Cẩm à! Bây giờ chỉ có ngươi mới giúp được cho sư thúc.”
“Sư thúc, người muốn ta làm gì?”
Hạo Thiên Thượng Đế lộ ra nụ cười nói: “Làm phiền sư điệt đi ra thiên ngoại tìm Thánh Nhân, sau đó hỏi ý một chút xem làm thế nào để đối phó với Thiên Ma Kiếp?”
Bạch Cẩm nghiêm mặt nói: “Sư thúc, ta cảm thấy chúng ta hẳn vẫn có thể nỗ lực một chút, không thể cứ gặp phải việc gì đều xin trợ giúp từ Thánh Nhân. Có thể hiện ta chúng ta không thể làm gì nhưng tầm mắt cũng có thể nhìn xa ra một chút. Biết đâu sau này sẽ có đối sách thì sao? Ta tin tưởng vào thực lực của sư thúc.”
Hạo Thiên hoài nghi nhìn Bạch Cẩm, nói: “Ta cảm giác ngươi đang giễu cợt ta.”
Bạch Cẩm vội vàng nở nụ cười, nói: “Sao có thể chứ! Không phải chỉ là đi thiên ngoại sao? Ta đi! Bây giờ ta đi liền.”
Bạch Cẩm vội vội vàng vàng xoay người đi ra ngoài, vừa ra khỏi Dao Trì liền hóa thành một đạo hồng quang phóng thẳng lên trời, tiến vào bên trong hỗn độn.
Bạch Cẩm vừa rời đi một lát thì Thái Bạch Kim Tinh lập tức tiến vào Dao Trì, hắn đi vào linh vườn chắp tay thi lễ nói: “Bệ hạ, chúng thần trở về rồi.”
Hạo Thiên Thượng Đế khẽ nhíu mày, nói: “Chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ nhanh như vậy mà đã tiêu diệt hết ma tiên rồi?”
Thái Bạch Kim Tinh vội vàng trả lời: “Bệ hạ, sau khi chúng thần Thiên Đình hạ giới, tất cả tiên thần nhập ma đều đi vào một môn hộ đen nhánh biến mất không còn tăm tích. Chúng ta hoài nghi bọn hắn đang trốn vào bên trong Ma Giới, thực sự không thể lùng bắt được.”
Hạo Thiên Thượng Đế gật gật đầu nói: “Ta biết rồi, ngươi lui xuống đi!”
“Vâng!” Thái Bạch Kim Tinh thi lễ rồi xoay người rời khỏi linh vườn của Dao Trì.
Hạo Thiên Thượng Đế ngồi xuống ghế, đưa tay chỉ vào Hạo Thiên Kính. Hạo Thiên Kính nổi lên một trận gợn sóng, sau đó bình phục lại.
Trong mặt kính hiên lên một ma đầu cảnh giới Kim Tiên đang ngẩng đầu nhìn thần linh trên bầu trời. Hắn càn rỡ cười lớn rồi lùi lại một bước, sau lưng tản ra ma khí cuồn cuộn hình thành một hắc động, sau đó cưới lớn nói: “Tam giới, hồng hoang, ta sẽ trở lại.”
Thân ảnh hắn lui vào trong hắc động, hắc động vặn vẹo rồi biến mất không thấy gì nữa.
Hạo Thiên Thượng Đế thì thầm nói: “Quả nhiên là Ma Giới, nhưng không phải Ma Giới đã bị phong ấn rồi sao? Sao bọn hắn có thể tủy ý tiến vào như vậy?” Ngón tay hắn gõ liên tục lên mặt bàn phát ra tiếng ‘cộc cộc’.
Thân ảnh lộng lẫy của Dao Trì Vương Mẫu từ bên ngoài đi vào, bình tĩnh nói: “Hiếm khi thấy ngươi khẩn trương như vậy!”
Hạo Thiên ngẩng đầu nhìn Dao Trì, ngưng trọng nói: “Chẳng lẽ ngươi còn chưa nhận ra sự đáng sợ của Thiên Ma Kiếp sao? Ngay từ đầu Ma Giới đã dự định dùng Thiên Ma Kiếp liên tục dẫn tu sĩ hồng hoang vào ma đạo, tiến tới Ma Giới. Một khi tới ngày đại môn Ma Giới mở rộng, vô số ma đầu tràn vào, hồng hoang lấy gì mà cản?”
Dao Trì nghiêm túc nói: “Vì vậy hiện tại phải nghĩ ra biện pháp trấn áp Thiên Ma Kiếp xuống, tuyệt đối không thể để thiên ma tiếp tục xâm lấn tiên thần trên hồng hoang.”
Hạo Thiên gật đầu, nói: “Không sau, chính là như vậy!”
Hắn lại cảm khái nói: “Lần này thiên ma lâm phàm, có tám mươi phần trăm những tu sĩ trải qua Thiên Ma Kiếp sẽ hãm nhập vào Ma đạo.”
Dao Trì kinh ngạc nói: “Sao lại nhiều đến thế?”
Hạo Thiên vô thức nhìn về phía Hạo Thiên Kính, giải thích: “Ngoại trừ những thế lực cường đại có truyền thừa viễn cổ như đại giáo của Thánh Nhân và Ngũ Trang Quan, những tu sĩ khác trên hồng hoang nói là tu hành chứ thực chất cũng chỉ tu pháp không tu tâm, lấy thực lực cường đại làm mục tiêu. Trong quá trình tu hành chính là quá trình sát phạt, báo thù đoạt bảo tìm tài nguyên. Đây chính là con đường quật khởi của đại đa số tiên thần của hồng hoang. Chính vì vậy mà mang lòng bạo ngược, dễ dàng bị thiên ma xâm lấn.”
Chương 594: Đến Bích Du Cung
Dao Trì nhíu mày nói: Chẳng lẽ phải trơ mắt nhìn Ma Giới càng ngày càng mạnh, mà chúng ta không thể làm được gì sao?”
Hạo Thiên chần chừ một chút, sau đó lắc đầu nói: “Tạm thời không có biện pháp, giờ phải nhìn xem Bạch Cẩm sư điệt. Nếu Thánh Nhân sư huynh xuất thủ, tất nhiên có thể dễ dàng giải quyết mọi việc.”
…
Bạch Cẩm xuyên qua hỗn độn đi thẳng vào Vũ Dư Thiên, tiếp tục xuyên qua thiên địa bình chướng tiến vào phiến thiên địa bên trong.
Bạch Cẩm chầm chậm tiến vào trong Bích Du Cung, vội vã kêu lên: “Sư phụ, sư phụ! Không hay rồi!”
Tại chủ vị trong Bích Du Cung, thân ảnh Thông Thiên giáo chủ hiển hiện lên, nhíu mày nói: “Đã thành Thiên Đế rồi, sao vẫn cứ nôn nóng như vậy?”
Bạch Cẩm lập tức dừng bước, chắp tay cúi đầu nói: “Đệ tử bái kiến sư phụ!”
Thông Thiên giáo chủ hài lòng gật gật đầu, nói: “Vậy mới có chút dáng vẻ chứ, đứng lên đi!”
Bạch Cẩm đứng dậy, vội vàng nói: “Sư phụ, hạ giới xảy ra chuyện, một số lượng lớn thiên ma xuất hiện, nhiều tu sĩ bị dẫn vào Ma đạo, toàn bộ hồng hoang đang lâm vào hỗn loạn.”
Thông Thiên giáo chủ ung dung nói: “Đây là một cuộc đánh cược, Ma đạo thắng thì Ma Giáo đại hưng, Tiên đạo thắng thì Ma đạo ẩn nấp.”
“Sư phụ, bây giờ là Tiên đạo thắng hay là Ma đạo thắng?”
“Vừa mới bắt đầu, vẫn còn sớm đấy!”
“Sư phụ, bây giờ vừa mới bắt đầu mà hồng hoang đã bị Thiên Ma Kiếp làm cho đại loạn, vẫn mong sư phụ ban thưởng pháp môn khắc chế Thiên Ma Kiếp.”
Thông Thiên giáo chủ liếc mắt một cái, Thiên Ma Kiếp là Thiên đạo đáp ứng, sao ta biết được phải làm gì bây giờ? Ta cảm thấy ngươi đang làm khó vi sư!
Bạch Cẩm trợn tròn mắt nhìn Thông Thiên giáo chủ. Sư phụ, người là Thánh Nhân đó, nhất định có biện pháp, mong sư phụ ban thưởng biện pháp.
Thông Thiên giáo chủ tằng hắng một cái, sau đó uy nghiêm nói: “Bạch Cẩm, ngươi đường đường là Thiên Đế, chỉ gặp chút chuyện nhỏ này đã không biết phải làm sao, thật khiến vi sư thất vọng.”
“Đa tạ sư phụ dạy bảo, sau này đệ tử sẽ ổn trọng hơn. Sư phụ, nếu là việc nhỏ thì người xem…”
Thông Thiên giáo chủ cắt ngang nói: “Sau này gặp phải loại chuyện nhỏ này ngươi trực tiếp đi tìm Thái Thượng là được, không cần đến đây làm phiền ta.”
Bạch Cẩm nghẹn lời, bất đắc dĩ đáp: “Vâng!” Hắn cũng nhìn ra rồi, việc nhỏ gì chứ? Rõ ràng là sư phụ không có biện pháp nào cả.
Ngữ khí Thông Thiên hơi hòa hoãn lại, nói: “Bạch Cẩm, về sau chớ có đặt quá nhiều tinh lực vào những loại chuyện vặt vãnh này, phải làm chính sự nhiều hơn.”
Bạch Cẩm không nhịn được hỏi: “Sư phụ, như thế nào là chính sự?”
“Đương nhiên là thu đồ đệ.” Thông Thiên giáo chủ mặt mày hớn hở, tinh thần phấn chấn.
“Sư phụ, đệ tử đã có đồ đệ.”
Thông Thiên giáo chủ không vui nói: “Mấy con gà con mèo này cũng coi là đồ đệ à?”
Hắn thấm thía nói: “Bạch Cẩm, yêu cầu của vi sư đối với ngươi cũng không cao, tìm cho vi sư hai ba ngàn đồ tôn là được. Ngươi không có thời gian dạy bảo cũng không sao cả, vi sư tự mình ra tay giúp ngươi điều giáo.”
“Không bàn nữa!” Bạch Cẩm đứng dậy chạy ra bên ngoài. Giáo phá rồi thì người cứ ngồi ở Bích Du Cung hưởng thanh phúc đi!
Thông Thiên giáo chủ ở trong đại điện cảm thấy khó thở. Tên đệ tử bất hiếu này! Không thu đệ tử, vậy bao giờ một mạch đạo thống Thượng Thanh mới có thể phục hưng chứ!
…
Bạch Cẩm xông ra khỏi Vũ Dư Thiên, chuyển hướng đi Đại Xích Thiên, trực tiếp tiến vào bên trong Đại Xích Thiên.
Bên trong Bát Cảnh Cung, Thái Thượng ngồi ngay ngắn trong Luyện Đan Điện, trong tay cầm một cây quạt ba tiêu chậm rãi phe phẩy, trông giống như một lão đầu bình thường vậy.
Bạch Cẩm đi vào Luyện Đan Điện, chắp tay thi lễ nói: “Đệ tử bái kiến sư bá bá!”
Thái Thượng mỉm cười nói: “Đến đây, quạt lửa cho ta.”
“Vâng!” Bạch Cẩm tiến lên nhận lấy quạt ba tiêu, sau đó ngồi xếp bằng trên bồ đoàn chậm rãi quạt lửa, ngọn lửa trong lò luyện đan cháy hừng hực.
Bạch Cẩm ngẩng đầu liếc Thái Thượng một cái, sau đó nói: “Sư bá, bây giờ thiên ma đang hoành hành khắp hồng hoang, khắp thiên địa hỗn loạn tưng bừng, sát phạt khắp nơi.”
Thái Thượng khẽ gật đầu nói: “Ta biết rồi!”
“Sư bá, bây giờ tất cả thần linh trên Thiên Đình đều đã hạ giới trừ ma.”
“Ta cũng đã biết!”
“Sư bá, giết chóc cũng chỉ trị ngọn chứ không trị được gốc, không thể diệt trừ tận gốc đám thiên ma náo loạn.”
“Ta đã biết!”
Bạch Cẩm lặng im nhìn Thái Thượng. Sư bá à, người có thể luôn nói câu này được không? Cảm giác như lão nhân gia người đang Phật hóa vậy.
Thái Thượng cũng hơi ngại, giải thích: “Mối họa thiên ma, Thánh Nhân chúng ta cũng vô cùng lo lắng nhưng Thiên Ma Kiếp này đã được Thiên đạo tán thành, chúng ta cũng không có cách gì.”
“Chẳng lẽ cứ để Ma Giới không ngừng lớn mạnh, hồng hoang suy yếu đi sao?”
Thái Thượng ung dung nói: “Một số lượng lớn tu sĩ trên hồng hoang đã bị thiên ma xâm lấn, nhờ vậy mới biết được tính cách của tu sĩ hồng hoang rất kém. Chúng ta dự định hạ phàm truyền đạo, quảng bá đạo thống, lấy kinh văn tư tưởng tịnh hóa chúng sinh chi tâm, lòng có đại đạo ắt không sợ thiên ma.”
Bạch Cẩm nhất thời liền vô thức nghĩ đến trăm nhà đua bách gia tranh minh, bách gia truyền đạo. Chẳng lẽ chính là vì đối kháng thiên ma sao?
“Sư bá, truyền đạo mở mang dân trí, như vậy hiệu quả rất chậm!”





