Chương 147
Mặc Tử nhíu mày trầm ngâm, trong đầu tưởng tượng ra cảnh khi mình rời khỏi Mặc gia, từng đệ tử Mặc gia xách kiếm đi khắp trong bóng tối, bất giác rùng mình, tương lai của Mặc gia mà Bạch Cẩm nói quả thực đã làm hắn sợ hãi, nhưng kiểu tương lai này không có khả năng xảy ra sao? Mặc Tử tự hỏi lòng mình, có khả năng, hơn nữa khả năng đó còn rất cao, nếu như không ngoài suy đoán, đây chính là tương lai của đệ tử Mặc gia.
Mặc Tử lập tức đứng dậy, trịnh trọng vái chào hành lễ nói: “Đa tạ sư điệt nhắc nhở, ta chỉ chú trọng tư tưởng Mặc gia, lại không chú ý đến vấn đề tồn tại lớn nhất, nếu như không có sư điệt nhắc nhở, tương lai Mặc gia ta quả thực đáng lo.”
Bạch Cẩm vội vàng đứng dậy nói: “Sư thúc, con chỉ tùy ý nói ra vậy thôi.”
Mặc Tử đứng dậy cảm thán: “Ngươi tùy ý nói lại có thể nhắc nhở ta, bị thù hận che mờ đôi mắt, ta suýt chút nữa đã đưa Mặc gia vào chỗ chết.”
“Sư thúc, đệ tử thấy rằng, tranh chấp giứa Mặc gia và Âm Dương gia không có gì hả giận hơn bằng việc chèn ép Âm Dương gia bằng học thuyết Mặc gia, vũ lực đều không là gì.”
Mặc Tử cười lớn nói: “Ngươi nói chí phải, nếu như ta có thể chèn ép Âm Dương gia bằng học thuyết Mặc gia, như vậy mới có thể xả giận. Bạch Cẩm, ngươi thấy con đường của Mặc gia ở hướng nào?”
Bạch Cẩm vô thức tiếp lời: “Đường ở hướng nào? Đường ở dưới chân đấy!”
Mặc Tử tán thưởng: “Bạch Cẩm, ngươi quả thực là người học cao hiểu rộng, đường ở dưới chân, đơn giản rõ ràng, lại mở ra thiên cơ, đúng vậy con đường của Mặc gia quả thực do chúng ta từng bước từng bước tạo ra, vững vàng đi tới tương lai.”
Ta chỉ là thuận miệng nói ra như vậy, sư thúc hình như nghĩ quá nhiều rồi, Bạch Cẩm chân thành nói: “Sư thúc, thực ra Nho gia chúng con cũng rất có ưu thế.”
“Ưu thế gì? Ngươi nói ta nghe!”
“Sư thúc, ưu thế lớn nhất của Mặc gia chính là Cơ Quan Thuật, nếu dùng được nó như có được mấy trăm vạn binh, nhưng đổi với người phàm quả thực quá sâu xa.”
“Đệ tử cho rằng Cơ Quan Thuật của Mặc gia bây giờ đang dùng sai chỗ, tương lai của Cơ Quan Thuật không phải là uy lực truy đuổi sức sát thương lớn mạnh, mà nên đi vào bách tính gia thông thường, để Cơ Quan Thuật phục vụ mọi bách tính.”
Mặc Tử kinh ngạc nói: “Đi vào bách tính gia thông thường? Hoạt động của Cơ Quan Thuật không hề đơn giản.”
Sư thúc, chúng ta hoàn toàn có thể mở một học viện chuyên đào tạo chuyên gia cơ quan, chuyên gia cơ quan phụ trách nghiên cứu cơ quan mới, ví dụ như máy đào đất cơ quan có thể đào đất, máy đập đá cơ quan có thể đập đá, máy gặt cơ quan có thể tự động thu hoạch lúa, xe cơ quan có thể thay thế đi bộ! Chúng ta có thể tiếp tục xây dựng một học viện, chuyên đào tạo chuyên gia thao tác cơ quan, do chuyên gia thao tác cơ quan điều khiển cơ quản, giúp đỡ mọi người trong tộc có cuộc sống tốt hơn. Còn tư tưởng Mặc gia, có thể truyền bá ở hai học viện này, lan truyền một cách vô tri vô giác, tác đọng đến tất cả mọi người trong tộc.”
Mắt Mặc Tử sáng rực, vuốt râu cười nói: “Cách này rất hay, các cơ quan mà ngươi nói không hề khó. Nếu như xây dựng hai học viện này có thể nuôi sống trăm nghìn đệ tử Mặc gia, gặp được nhân tài ưu tú có thể thu nhận vào trong Cơ Quan Thành, chuyên tâm nghiên cứu Mặc học.”
Bạch Cẩm tán thành: “Vẫn là sư thúc suy nghĩ chu đáo.”
Mặc Tử cảm thán nhìn Bạch Cẩm nói: “Đa tạ sư điệt tương trợ, sư điệt chỉ rõ tương lai cho Mặc gia ta, nếu như phát triển theo những lời sư điệt nói, Mặc gia ta sẽ thất bại thảm hại, trấn áp Âm Dương gia nhỏ bé chẳng qua chỉ là việc dễ như trở bàn tay. Những lời ngươi nói chính là ân tình làm sống lại đổi với Mặc gia, ngươi nói xem ta nên báo đáp ngươi thế nào?”
Bạch Cẩm khiêm tốn nói: “Có thể giúp sư thúc là bổn phận của đệ tử, sao có thể đòi báo đáp chứ?”
Mặc Tử hào hứng nói: “Nếu như ngươi đã trở thành phó gia chủ tam gia Nho gia, Pháp gia, Đạo gia, chi bằng cũng làm phó gia chủ Mặc gia, ngươi thấy thế nào?
Bạch Cẩm sững sờ, sao lại là phó gia chứ? Ta thực sự chỉ muốn sẵn tiện tăng thêm chút công đức mà thôi!
Mặc Tử chậm rãi nói: “Lẽ nào ngươi không đồng ý? Hay là ngươi xem thường Mặc gia ta.”
Bạch Cẩm vội vàng nói: “Nhận được lời mời của sư thúc là vinh hạnh của đệ tử.”
Mặc Tử cười nói: “Như vậy mới đúng chứ! Cứ quyết định như vậy đi, sự phát triển sau này của Mặc gia trông cậy cả vào ngươi.”
Giọng nói rõng rạc vang lên trên Cơ Quan Thành: “Từ hôm nay ta bổ nhiệm Bạch Cẩm làm phó gia chủ Mặc gia, muôn đời không đổi thay!”
Tất cả đệ tự Mặc gia đều quay đầu nhìn trung tâm Cơ Quan Thành, đồng loạt chắp tay cúi lạy, đồng thanh kêu lên: “Bái kiến phó gia chủ!”
Âm thanh hùng vĩ vang vọng trên Cơ Quan Thành.
Sau đó dưới sự chỉ đạo của Bạch Cẩm, Mặc gia bắt đầu phát triển Cơ Quan thuật, máy khai thác cơ quan, máy vận chuyển cơ quan, máy bay cơ quan, máy thu gặt cơ quan, toàn bộ xuất lò mới tinh, sau đó chuyện xây dựng học viện giao cho Mặc gia, Bạch Cẩm lại tiếp tục hành trình gia tăng công đức.
……
Chương 621: Ngươi rất giỏi
Trong một căn nhà lớn, các đệ tử danh gia đầu đội mũ cao đang bàn luận viển vông.
Cầu vồng từ trên trời chiếu xuống trước sân nhà, tia sáng hóa thành Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm cúi chào hành lễ, lớn tiếng nói: “Bạch Cẩm, cầu kiến gia chủ danh gia Công Tôn tiên sinh.”
Trong nhà, đệ tử danh danh gia đều quay đầu nhìn ra bên ngoài, Bạch Cẩm, chính là phó gia chủ tứ gia, người đã phát triển lớn mạnh Đạo gia, Nho gia, Pháp gia, Mặc gia sao?
Hậu viện, một nam tử trung niên mặc áo dài xanh bước ra đại điện, vuốt râu cười nói: “Mau mời vào!” giọng nói uy nghiêm vọng ra.
Đệ tử danh gia đều tập trung lại xếp thành hai hàng bước ra, cung kính mời Bạch Cẩm vào trong.
Đi đến hậu viện, Bạch Cẩm nhìn thấy gia chủ danh gia Công Tôn Long.
Bach Cẩm vội vàng cúi chào hành lễ, cúng kính nói: “Đệ tử tham kiếm Công Tôn tiên sinh.”
Công Tôn Long nhanh chóng bước đến đỡ Bạch Cẩm đứng dậy, cười thân mật nói: “Bạch Cẩm, ta đã đợi ngươi nhiều giờ rồi.”
Bạch Cẩm hoài nghi nói: “Tiên sinh đợi ta?”
Công Tôn Long kéo Bạch Cẩm vào trong, cười lớn nói: “Trước kia nghe Văn Ngao Quảng nói, Câu Trấn Đại Đế khoáng đạt hơn người, thân thiện với Long tộc ta, nghe danh đã lâu, lại chưa có dịp chứng kiến, hôm nay Câu Trấn Đại Đế đến đây, thật đáng chúc mừng!”
Bạch Cẩm cung kính nói: “Thánh tôn quá lời rồi, ai dám nói siêu phàm trước mặt thánh tôn chứ?”
Công Tôn Long kéo Bạch Cẩm đi vào đại điện, phân biệt ngồi ở vị trí chủ và khách.
Bạch Cẩm chắp tay nói: “Lần này tùy ý tới đây…”
Công Tôn Long xua tay, ngắt lời: “Hiểu, ta hiểu!”
Bạch Cẩm ngơ ngác, người hiểu gì chứ?
Công Tôn Long dõng dạc nói: “Bắt đầu từ hôm nay Bạch Cẩm trở thành phó môn chủ Danh gia, chủ trì việc cách tân Danh gia.”
Tất cả đệ tử Danh gia ở trong sân đều cung kính cúi chào hành lễ, lớn tiếng nói: “Tham kiến phó gia chủ!”
Bạch Cẩm bất thình lình ngước đầu, kinh ngạc nhìn Công Tôn Long.
Công Tôn Long vuốt râu, cười ha ha nói: “Yên tâm, ta hiểu quy tắc, ta cho ngươi vị trí phó gia chủ, sau đó người giúp ta cải cách Danh gia. Đạo gia, Pháp gia, Nho gia, Mặc gia đều như vậy, nào, mau nói với ta dự định của ngươi.”
Bạch Cẩm không biết trả lời thế nào, ta thật sự không có ý định làm phó gia chủ, chỉ muốn đến gia tăng chút công đức mà thôi!
Bạch Cẩm giải thích: “Công Tôn tiên sinh, người hiểu lầm rồi, họ để ta làm phó gia chủ đơn thuẩn xuất phát từ tình nghĩa cá nhân, không có liên quan gì đến những việc khác.”
Công Tôn Long cười lớn nói: “Tình nghĩa của ngươi và Long tộc ta cũng sâu đậm, cũng làm phó gia chủ cho tộc ta, ngươi thấy thế nào?”
Sắc mặt nghiêm nghị nói: “Đạo hữu từ chối đủ kiểu, lẽ nào là xem thường Danh gia ta?”
Bạch Cẩm há miệng, ta dám nói đúng vậy sao? Khi đó nở cụ cười nói: “Được Thánh Tôn coi trọng, đó là vinh hạnh của đệ tử.”
“Ha ha, vậy mới đúng chứ. Ngươi đã trở thành phó gia chủ Danh gia, mau đưa ra chủ ý cho Danh gia ta, để Danh gia ta phát triển hưng thịnh, lão phu không chờ đợi được nữa rồi.” Công Tôn Long đợi chờ nhìn Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm trầm ngâm một hồi, ngước đầu nói: “Thánh tôn, chi bằng chúng ta kết hợp vối Pháp gia để làm luật sư đi!”
……
Sau đó Bạch Cẩm lại đi tới Tạp gia, hướng dẫn bọn họ đi theo con đường phát minh sáng tạo, được Tạp gia phong làm phó gia chủ.
Lại đi tới Nông gia chỉ dẫn Nông gia xây dựng viện nghiên cứu khoa học nông nghiệp, nghiên cứu kỹ thuật lai giống chiết cành, được Nông gia tôn làm phó gia chủ.
Tiếp theo đi tới Y gia chỉ bảo họ xây dựng Y viện, được Y gia tôn làm phó gia chủ.
……
Bây giờ Bạch Cẩm đã quen, chẳng qua chỉ là phó gia chủ thôi sao? Có câu ngạn ngữ nói rất hay, nhiều phó gia chủ cũng không hề chi.
Thời gian dần dần trôi qua, xuân thu bách gia đã hoàn toàn khác, Bạch Cẩm đưa ra những ý kiến mới lạ, từng ngành nghề mới cũng phát triển vững mạnh, mang lại phồn vinh rực rỡ, nhưng còn truyền kỳ hơn gia chủ của một gia tộc đó là có thêm phó gia chủ bách gia, ai ai nghe đến danh tiếng của phó gia bách gia chủ đều sùng kính, nhân vật vĩ đại dẫn dắt bách gia cải cách, thực hiện tư tưởng bách gia, mặc dù người vẫn chưa truyền đạt văn ngôn cho một gia tộc nào, nhưng lại tinh thông tư tưởng bách gia.
……
Trong một thành trì phồn vinh, người thanh niên cơ bắp cuồn cuộn đang kéo chiếc xe ngựa từ từ bước đi.
Du Cảnh là Lí Nhĩ già nua đang ngồi bên trong xe ngựa.
Bên ngoài vang lên tiếng kêu vội vã: “Mở rồi, pháp viện mở rồi. Vụ án bác sĩ Y viện hại chết bệnh nhân sắp kết án rồi.”
“Cuối cùng cũng mở phiên tòa rồi.”
“Đi, đi đến xem sao!”
“Nghe nói bác sĩ đó mời luật sư rất tài giỏi của Danh gia!”
Bên trong xe ngựa, Lí Nhĩ vuốt râu cười ha ha nói: “Bách gia hạ giới, cuối cùng cũng đem lại khác biệt cho thế giới này.”
Bạch Cẩm tán thành: “Ngoại trừ số ít, còn lại đều là thánh hiền.”
Lí Nhĩ cười nói: “Phó gia chủ bách gia, ngươi mới là có công lớn lao, thánh hiền bách gia đưa ra tư tưởng của mình, ngươi lại thực hiện những tư tưởng đó, đồng thời đạt được thành công, rất giỏi.”
Chương 622: Đa Bảo đi đến Tây Phương
Bạch Cẩm thẹn thùng nói: “Nếu nói tài giỏi thì người đó là sư bá mới phải, nghe nói Tu Bồ Đề đã nhập đạo, trở thành sư tổ Bồ Đề, sư bá lại có thể độ hóa thánh nhân phàm trần nhập đạo môn, công đức lớn lao như vậy, ở Hồng Hoang có mấy người có thể sánh kịp chứ?”
Lí Nhĩ mỉm cười nói: “Ta chỉ là đánh cược với hắn mà thôi.”
Bạch Cẩm tò mò nói: “Đánh cược gì vậy?”
“Ta hỏi hắn, Thiền gia có thể trường tôn được không?”
“Tu Bồ Đề nhất định nói là có.”
“Đúng vậy, Tu Bồ Đề nói Thiền gia thịnh vượng ở phương Đông, ta nói Thiền gia sẽ diệt vong, sau đó chúng ta đã đánh cược.”
Bạch Cẩm cười nói: “Sư bá nhất định sẽ thắng.”
Lí Nhĩ nói: “Ta thua rồi.”
Bạch Cẩm ngạc nhiên, sửng sốt nói: “Sao sư bá lại thua chứ?”
“Ta mượn sức mạnh của Nho gia chèn ép Thiền gia, dùng Pháp gia để tiết lộ vận mệnh Thiền gia, nhưng khoảnh khắc quan trọng nhất Tu Bồ Đề lại nhập đạo, nói Thiền vốn là đạo, mượn vận khí đạo môn một thời gian ngắn để độ qua kiếp này, Thiên gia cũng có nền móng ở phương Đông.”
“Phật vốn dĩ là đạo.”
Lí Nhĩ khẽ gật đầu cười.
“Vậy nên Tu Bồ Đề vì vậy mà nhập đạo.”
“Đúng vậy! Vậy mới nói ta đã thua.”
Bạch Cẩm cười nói: “Nhưng sư bá cũng đã thắng rồi.”
Tu Bồ Đề nhất định còn tưởng rằng mưu trí của mình đã hóa giải mánh khóe của sư bá, thắng được ván cược này, lại không biết từ đầu đến cuối hắn đều nằm trong kế hoạch của người, cuối cùng gia nhập đạo môn. Sư bá, người quả thực tài giỏi, đệ tử bái phục sát đất.”
Lí Nhĩ lắc đầu nói: “Người đứng nói năng lung tung, ta không hiểu tính toán gì, rõ ràng là Tu Bồ Đề đã thắng ta.”
Bạch Cẩm dựng thẳng ngón tay cái, bái phục nói: “Đúng vậy, sư bá không hiểu chút nào về tính toán, đạo môn tư nhiên, tất cả đều là ý trời.”
“Ha ha.” Lí Nhĩ cũng cười.
Bên ngoài Đa Bảo dắt ngựa, cười thầm trong lòng, một già một trẻ không có ai tốt đẹp gì.
Xe ngựa từ từ đi ra khỏi thành trì, men theo con đường cũ mênh mông đi ra ngoài.
Lí Nhĩ đột nhiên nói: “Đa Bảo, ta giảng kinh cho ngươi một lần, ngươi nghe cho kỹ.”
Đa Bảo cung kính nói: “Đa tạ sư bá!”
“Đạo là đạo, phi thương đạo. Danh là danh, phi thường danh. Sư bắt đầu vô danh vô địa, hữu danh vạn vật chi mẫu.”
Tiếng giảng kinh thong thả vang lên.
Đa Bảo dắt xe ngựa, nghe kinh văn đi về phương Tây.
Một lúc lâu sau, kết thúc giảng kinh, Lí Nhĩ khoan thai nói: “Đa Bảo, ngươi tu luyện đạo độc tôn của ta, bây giờ Tiệt giáo đã không còn nữa, con đường đại đại của ngươi cũng đã bị chặt đứt, sau này ngươi có dự định gì?”
Bên ngoài, ánh mắt Đa Bảo lộ rõ vẻ thất vọng, nói: “Con nghe theo sự chỉ dạy của sư bá.”
“Đại Thừa Phật giáo phương Tây phát triển rầm rộ, chính là vì đã độ khách hồng trần Tiệt giáo, dung hòa với vận khí Tiệt giáo, ngươi là đại đệ tử Tiệt giao, nếu như đến phương Tây xây dựng Tiểu Thừa Phật Giáo, có thể hút được vận khí Phật giáo. Khi ngươi chiếm được Đại Thừa Phật Giáo, khi trở thành phật tổ duy nhất của Phật Giáo, con đường đại đạo của ngươi đã thành, ngươi có chấp nhận liều mình tiến lên phía trước không?”
Bạch Cẩm ngồi trong xe ngựa đau buồn nói: “Sư bá! Đa Bảo sư huynh là đại sư huynh của Tiệt giáo ta, trước giờ quan tâm con giống như huynh trưởng, người đưa huynh ấy đến Phật giáo, đệ tử rất không nỡ, đây là tổn thất to lớn của Tiệt giáo ta.”
Đa Bảo đang trầm tư nghe thấy tiếng khóc than của Bạch Cẩm, ngay lập tức tỉnh táo lại, cười lạnh, khóc giả quá rồi đấy, lập tức nảy ra ý định, cho dù là đi đến phương Tây cũng không cho Bạch Cẩm đi cùng.
Lí Nhĩ cười nói: “Ngươi nói có lí, Đa Bảo quả thực tài giỏi, ta tặng ngươi mười viên Cửu Chuyển kim đan có được không?”
“Sư bá, Đa Bảo sư huynh không chỉ là sư huynh thân thiết của con, còn là người đứng đầu đạo chính thống truyền bá Tiệt giáo, phải thêm kim đan.”
“Được, cho thêm năm viên.”
“Đa tạ sư bá, sư huynh cứ yên tâm đi đi! Sư đệ sẽ báo hiếu cho sư phụ thay huynh.”
Đa Bảo vô cảm, hừ làm tiên sao có thể mặt dày như vậy?! Có đồ đệ có ý đồ tham lam lợi ích như vậy quản lý môn giáo, Tiệt giao sao có thể không bại? Sư phụ, người mà sư phụ trông cậy quả là không ra gì mà!
Lí Nhĩ lại hỏi: “Đa Bảo, ngươi có đồng ý đi đến phương Tây xây dựng Phật giáo không?”
Đa Bảo trầm ngâm một lúc, cúi đầu nói: “Đệ tử đồng ý!”
“Rất tốt! Chặng đường đến phía Tây lần này, ngươi có vấn đề gì về chuyện tu luyện có thể hỏi, ta sẽ trả lời hết cho ngươi.”
“Đa tạ sư bá!”
Trong suốt chặng đường, Đa Bảo đưa ra những thắc mắc về tu luyện, Lí Nhĩ lần lượt giải đáp, cứ như vậy càng đi càng xa, càng đi càng thấy hoang vắng.
……
Giao giới giữa Nam Thiêm Bộ Châu và Tây Ngưu Hạ Châu núi nối liên tiếp nhau, cao vút đến tận mây.
Chính tại những ngọn núi nối tiếp nhau ấy, lại có một cửa ải hiểm yếu sừng sững, giống như chặt đứt dãy núi, khảm nạm một thành trì.
Trên cửa ải hiểm yếu lá cờ bay phấp phới, gió thổi đến bay vù vù, hàng loạt chiến sĩ giống như súng trường cao chót vót, canh giữ biên giới, đó là Hàm Cốc Quan.
Một ngày nọ, Quân Hỉ theo lệ đến thành trì tuần tra, đột nhiên nhìn thấy mây tía cuồn cuộn phía Đông Nam, ánh sáng lượn lờ, trong bóng tối còn có kim hoa rơi xuống trong mây tía, bức tranh sáng rực.
Chương 623: Sư huynh, đệ sẽ rất nhớ huynh
Quân Hỉ hoảng hốt, đây là hiện tượng thánh nhân hạ phàm, là thánh nhân nào đến? Mây tía từ từ phủ đến Hàm Cốc Quan, muôn vàn khí tượng, nhưng tất cả tướng sĩ trong cả thành trì đều nhắm mắt làm ngơ, giống như hoàn toàn không nhìn thấy, bọn họ cũng quả thực không nhìn thấy.
Quân Hỉ không nghĩ ngợi gì nhiều, vội vàng hạ lệnh: “Mau mở cổng thành!”
Phó tướng bên cạnh lập tức nói: “Quan lệnh, Hàm Cốc Quan chính là cửa ngõ của Nam Thiêm Bộ Châu, không thể tùy ý mở cổng thành!”
Quân Hỉ nghiêm nghị nói: “Có thánh nhân đến Hàm Cốc Quan, mau truyền mệnh lệnh của ta, mở cổng thành, triệu tập văn võ theo ta đi tới nghênh đón.”
Phó tướng nhìn Quân Hỉ luống cuống như vậy, lập tức hiểu ra, tay nắm chặt hét lớn: “Vâng!”, nói xong liền quay người chạy đi.
Quân Hỉ vội vã đi xuống dưới thành trì.
Cánh cửa to lớn cao cả trăm mét của Hàm Cổ Cốc long trọng mở ra, Quân Hỉ dẫn đầu quan viên trong Hàm Cổ Cốc bước ra, cung kính quỳ xuống trước quan ải nghênh đón.
Dưới mây tía điềm lành, một chiếc xe ngựa thô sơ đi ra khỏi gió cát dần dần hiện ra, dừng lại trước mặt mọi người.
Bạch Cẩm kéo rèm lên, ngó đầu ra hỏi: “Cản đường ở phía trước là người nào?”
“Quan lệnh Hàm Cổ Quan Quân Hỉ dẫn theo quan viên Hàm Cổ Quan cung nghênh thánh nhân giá đáo!”
“Sao ngươi biết thánh nhân giáng lâm pháp trận?”
“Khi ta còn nhỏ từng đi theo dị nhân học nghệ, thông hiểu thuật quan sát khí tượng và mây, mấy ngày trước ta nhìn thấy phía Đông mây tía mù mịt ba vạn lí, liền biết sẽ có thánh nhân tới, đặc biệt dẫn theo quan viên văn võ đến bái kiến người.”
Tiếng của Lí Nhĩ từ trong xe ngựa vọng ra: “Ta không phải là thánh nhân gì, chẳng qua chỉ là một lão già bình thường mà thôi, mong đại nhân rộng lượng, cho chúng ta đi qua.”
Quân Hỉ vội vàng nói: “Thánh nhân đến Hàm Cốc Quan chính là sự vinh hạnh của Hàm Cốc Quan, nào dám ngăn cản? Mong thánh nhân cho chúng ta biết tên, để phàm phu tục tử cung kính.”
“Lão phu Lí Nhĩ.”
Quân Hỉ vui mừng kêu lên: “Thì ra là Đạo tổ tại thượng, mong nhận của đệ tử một lạy.” nói xong liền đầu rạp xuống đất cúi lạy.
Đạo tổ này không phải Đạo tổ bên đó, Đạo tổ Hồng Quân là tổ của giảng đạo Hồng Hoang, Đạo tổ Lí Nhĩ là tổ của đạo môn Hồng Hoang, bởi vì đạo môn thờ cúng Tam Thanh, sau đó trở thành đạo tổ Tam Thanh, mặc dù đồng âm nhưng không đồng nghĩa.
Giọng nói yếu ớt của Lí Nhĩ vang lên: “Đứng lên đi!”
Mọi người quỳ ở phía trước đều đứng lên cả, chia ra hai bên để nhường đường, tôn sùng cung kính nhìn xe ngựa.
Quân Hỉ do dự một lát, khiêm nhường nói: “Đệ tử là tín đồ đạo môn, Đạo tổ đến Hàm Cốc Quan, đệ tử bằng lòng dắt ngựa kéo xe cho Đạo tổ đi qua ranh giới, mong Đạo tổ ưng thuận.”
“Nhưng…” Giọng nói của Lí Nhĩ vọng ra từ trong xe ngựa.
Bạch Cẩm quan sát Quân Hỉ, cười nói: “Ngươi đúng là có duyên phận tốt thật đấy!” Thả rèm xuông, ngồi vào trong xe ngựa.
Quân Hỉ vui mừng chạy lên trên, đi đến trước mặt Đa Bảo cúi chào hành lễ.
Đa Bảo đưa dây cương cho hắn, Quân Hỉ đón lấy dây dắt ngựa đi vào trong Hàm Cốc Quan.
Cạch cạch cạch ~ xe ngựa đi ngang qua trước mặt tất cả quân dân Hàm Cốc Quan, đi qua cánh cửa lớn quan ải đến Tây Ngưu Hạ Châu, tiếp tục đi về phía Tây, lúc lâu sau xe ngựa mới dừng lại trước một con sông lớn sóng vỗ cuồn cuộn.
Quân Hỉ cung kính nói: “Đạo tổ, phía trước không còn đường nữa.”
Bạch Cẩm kéo rèn lên, Lí Nhĩ cúi người bước ra khỏi xe ngựa, đi đến bên bờ sông cỏ cây tươi tốt.
Bạch Cẩm cũng nhảy xuống khỏi xe ngựa, ngước đầu nhìn xung quanh, nói: “Đây chính là Tây Ngưu Hạ Châu! Lần đâu tiên con đến đây.”
Lí Nhĩ giơ tay lấy vòng mũi bò quăng đi, vòng mũi bò bay đi, sáng loáng treo trên giữa không trung, bên trong xuất hiện một quốc gia hoàn toàn khác với phương Tây, người đi qua đi lại rất nhộn nhịp, voi bước đi thong thả.
Lí Nhĩ nói: “Đa Bảo, đi đi!”
Bạch Cẩm nhìn Lí Nhĩ, đau lòng nói: “Sư huynh, đệ sẽ rất nhớ huynh.”
“Hừ.” Đa Bảo lạnh lùng hừm một tiếng, sau đó chỉnh đốn y phục, quỳ xuống phía Đông, cúi đầu ba lần.
Sau khi đứng dậy, nhìn xung quanh hóa thành ánh sáng vàng chiếu vào trong vòng mũi bò, lập tức biến mất.
Trong vòng mũi bò xuất hiện một hoàng cung, trong hoàng cung Hoàng hậu đang nghỉ ngơi ở dưới gốc cây bồ đề, đột nhiên đau đớn kêu lên, đột nhiên sinh ra một đứa trẻ rơi xuống đất.
“Oa ~”
“Gừ ~”
Chín con rồng thần bay lượn xunh quanh phía trên đứa trẻ, há miệng phun ra chín giọt suối phun tắm rửa cho đứa trẻ, phượng hoàng khổng tước và cả hàng trăm loài chim đồng loạt kêu lên, hoa bốn mua đua nở, sen vàng trong hồ cũng nở to như bánh xe.
Đùng đùng đùng ~ tia chợp lóe trên trời, cả hoàng cung đều tràn ngập trong ánh sáng may mắn.
Bên ngoài Hàm Cốc Quan, một đám mây vàng công đức bay đến, tách làm ba trên không trung, năm phần hạ xuống bên cạnh Lí Nhĩ, ba phần hạ xuống bên cạnh vòng mũi bò, hai phần hạ xuống cạnh Bạch Cẩm.
Lí Nhĩ và Bạch Cẩm khua tay nhận công đức, ba phần công đức hạ trên vòng mũi bò, vòng mũi bò lập tức trở nên sáng rực.
Chương 624: Thái Thượng Lão Quân quy vị!
Mắt Bạch Cẩm sáng rực, khát khao nói: “Sư bá, vòng mũi trâu này chẳng qua chỉ là vật liệu thông thường, sao có thể sứng với thân phận của sư bá được chứ? Sư điệt thấy người dùng vòng mũi trâu thô sơ như vậy, vô cùng đau lòng! Đệ tử sẽ thay một vòng mũi trâu pháp bảo mới cho người.”
“Hừ ~” con trâu bực bội kêu lên, trừng mắt nhìn Bạch Cẩm, chỉ nhìn thấy một cánh tay bắt lấy vòng mũi trâu, ánh mắt con trâu tràn ngập lo lắng.
Lí Nhĩ vỗ lên tay Bạch Cẩm, không khách khí nói: “Vòng mùi trâu này bao hàm vận khí hóa phật, sau này có tác dụng lớn đấy.”
Tay vừa giơ ra, vòng mũi trâu đã bay lên tay phía Lí Nhĩ, Lí Nhĩ tùy ý treo trên mũi trâu.
Con trâu vui mừng kêu lên.
Lí Nhĩ nhìn Quân Hỉ nói: “Ngươi dắt trâu kéo xe cho ta, cũng coi như là kết được một phần duyên pháp, có đồng ý bái ta làm sư, chấp nhận làm đệ tử?”
Quân Hỉ vội vàng quỳ xuống, vui vẻ nói: “Đệ tử bái kiến sư phụ!”
Lí Nhĩ khẽ gật đầu, trong tay đột nhiên xuất hiện một bộ kinh thư, giơ tay đưa cho Quân Hỉ nói: “Đây là một tập kinh thư mà ta viết, ngươi cầm lấy để lĩnh hội.”
Quân Hỉ giơ hai tay lên, nhận lấy kinh thư, cung kính đáp: “Vâng!”
Lí Nhĩ quay người bước lên xe ngựa, nói: “Bạch Cẩm, chúng ta về thôi!”
Bạch Cẩm xoa bản tay bé bỏng trắng nõn, sư bá đánh đau thật đấy, đáp lại: “Vâng!” Bạch Cẩm dắt dây cương, quay người đi về phía con đường trở về.
Quân Hỉ hai tay cầm lấy kinh thư, cứ mãi quỳ đó cung kính đưa tiễn xe trâu biến mất trong Hàm Cốc Quan, đến khi không còn nhìn tháy bóng xe trâu nữa mới đứng lên.
Quân Hỉ cầm “Đạo Đức Kinh” trong lòng tràn đầy nhiệt huyết, ta có được kinh thư của thánh nhân, chức quan lệnh này không làm cũng được!
Không lâu sau Quân Hỉ đã từ chức quan viên, đi đến trong vùng núi sâu tu luyện, được giác ngộ, xây dựng phái Thục Sơn đạo chính thống Nhân Giáo Tam Đại ở Thục Sơn.
Bạch Cẩm dắt trâu, tiễn Thái Thượng về Trần Quốc.
Bên ngoài đô thành Trần Quốc trước một sân hàng rào, một bà lão tóc đã bạc phơ chống gậy đầu rồng đứng đó, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía xa, nửa ngày chiều mặt trời lặn xuống phía Tây hoàng hôn buông xuống, bà lão thất vọng lắc đầu, quay người đi vào trong sân.
Đang bước đi, không kiềm được mà quay đầu tiếp tục nhìn về phía Tây, ánh mắt đột nhiên bừng sáng liền quay người lại, ánh mắt mong chờ nhìn về phương xa.
Dưới ánh chiều tà, một điểm đen đang dần dần to lên, một chiếc xe trâu đang dần dần bước ra từ trong ánh chiều tà.
Đồ Sơn Tích Ngọc kích động nói: “Đam ca, huynh cuối cùng cũng trở về rồi.”
Xe trâu bước chầm chậm, tốc độ lại rất nhanh, chớp mắt đã đi tới trước sân.
Bạch Cẩm cung kinh đỡ Lí Nhĩ bước xuống xe.
Đồ Sơn Tích Ngọc bước tới, gương mặt giờ đã xuất hiện nếp nhăn, cười nói: “Huynh trở về rồi.”
Lí Nhĩ gật đầu nhẹ cười khẽ nói: “Trở về rồi.” “Khụ khụ ~” che miệng ho mấy tiếng.
Bạch Cẩn vội vàng nói: “Bá mẫu, sư bá đi đường dài có chút mệt nhọc, con đỡ người vào nghỉ ngơi ạ.”
“Để ta.” Đồ Sơn Tích Ngọc đỡ Lí Nhĩ đi vào trong nhà, vừa đi vừa trách móc: “Huynh đấy mà! Đã cao tuổi như vậy rồi còn đi lung tung, cứ tưởng mình còn giống trước đây sao!”
Lí Nhĩ cười thoải mái nói: “Không đi nữa, đã làm xong việc rồi, sau này huynh sẽ ở bên cạnh muội.”
“Ừ ~” Đồ Sơn Tích Ngọc hạnh phúc gật đầu.
……
Bạch gia phát triển trăm năm, đã hoà nhập vào cuộc sống dân tộc, Cơ Quan thuật được sử dụng khắp mọi nơi, Y viện chữa trị bệnh tật, Pháp viện phán đoán thiện ác, Thư viện truyền bá tri thức.
Người sáng lập học phái bách gia cũng lần lượt qua đời, để lại nhiều câu chuyện truyền thuyết thánh hiền.
Trong sân vườn hàng rào ở bên ngoài Trần Quốc, nhện kết lưới, vườn rau hoang phế, một gò đất cao vút.
Đồ Sơn Tích Ngọc cầm dây gai trong tay, chống gậy đứng phía trước gò đất, u sầu nói: “Đam ca, Đạo gia của huynh rất phát triển, Đạo quan truyền bá khắp nơi, huynh có thể yên tâm rồi. Còn có ~”
Im lặng một lúc rồi lẩm bẩm nói: “Đời này muội sẽ không hối hận.”
Bà run rẩy thắt dây gai lên eo mình, chống gậy đầu rồng đi ra bên ngoài, từng bước từng bước bà già đó lại khôi phục lại vẻ thanh xuân xinh đẹp như trước đây.
Đồ Sơn Tích Ngọc đứng ngoài sân, gậy đầu rồng nhấc lên rồi đột nhiên thả xuống, rầm ~ căn nhà nổi lên một trận sóng gợn rồi biến mất.
Dưới chân bà xuất hiện đám mây, bay về phía Bắc, đi đến Thanh Khưu, bà không phát hiện được là một chân linh bay lên bầu trời, bay đến tận Cửu Trùng Thiên.
……
Trên Thiên Đình, Ngọc Đế Vương Mẫu Tứ Ngự và chúng thần đều đã đến trước Nam Thiên Môn, mây mênh mông cuồn cuộn, thần quang chiếu khắp trời.
Một đạo chân linh từ hạ giới tới, bước xuống trước mặt chúng thần hóa thành một lão đạo mặc y phục đánh Thái Cực Quyền.
Ngọc Đế Vương Mẫu đồng thời cúi chào hành lễ: “Cung nghênh Thái Thượng Lão Quân quy vị!”
Toàn bộ Tứ Ngự và chúng thần thiên đình cúi chào hành lễ, cung kính nói: “Cung nghênh Thái Thượng Lão Quân quy vị!”
Thái Thượng Lão Quân giơ tay lên cười thoải mái: “Sau này triều kiến đều là quan, không cần đa lễ, đừng lên cả đi!”
Chúng thần lúc này mới đứng lên.
Thái Thượng Lão Quân vuốt râu cười nói: “Ta lại là người quy vị cuối cùng trong thánh hiền bách gia, thật đáng hổ thẹn!” ngước đầu nhìn lên trời.
Vù ~ từng đám mây vàng công đức tạo thành trên không trung, bầu trời đầu sao, rải khắp Hồng Hoang, chói rọi mọi người.
Mây vàng công đức trên đầu Thái Thượng Lão Quân chia làm ba, năm phần hạ xuống bên Thái Thượng Lão Quân, ba phần hạ xuống bên Bạch Cẩm, hai phần còn lại hạ xuống Địa Tiên Giới, phân hóa muôn vàn giống như một trận mưa công đức rơi xuống trong cơ thể đệ tử Đạo gia.



