Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 146

  "Đạo môn cung phụng tu hành? Đại sư huynh làm vậy là định xen vào việc quản lý tu luyện giả sao!"

  "Cũng có tác dụng giáo hóa chúng sinh."

  "Mặc kệ Lí Nhĩ tự mình chơi đi! Vi sư dự định chiêu mộ đệ tử rộng rãi, không quản xuất thân, ngươi cảm thấy thế nào? Khụ… Không được phản đối." Ánh mắt Khổng Khưu nhìn chằm chằm Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm chớp mắt, lập tức hưng phấn nói: "Sư tôn, đệ tử toàn lực tán thành!"

  Hai mắt Khổng Khưu sáng lên: "Ngươi không phản đối?"

  "Sư tôn muốn giáo dục chúng sinh không kể xuất thân, sao đệ tử lại phản đối chứ? Phải giơ hai tay hai chân tán thành mới đúng!"

  Khổng Khưu cười ha hả nói: "Rất tốt, như vậy rất tốt! Bạch Cẩm, rốt cục ngươi cũng nghĩ thông suốt."

  "Nhưng mà…"

  "Nhưng mà cái gì?"

  "Đệ tử cảm thấy cách cục có hơi…nhỏ."

  Khổng Khưu lập tức hỏi: "Cách cục ở đâu nhỏ? Chiêu mộ đệ tử rộng rãi còn chưa đủ sao?"

  Bạch Cẩm giải thích: "Sư phụ, một mình người có thể tuyển nhận bao nhiêu đệ tử? Một nghìn hay là một vạn? So với hồng hoang rộng lớn thật sự là quá tầm thường, cho nên đệ tử mới nói cách cục nhỏ."

  Khổng Khưu suy tư một chút, thu đồ đệ ở hiện tại và ở Tiệt Giáo cũng không giống nhau. Lúc ở Tiệt Giáo, thu đồ đệ đều là tiên thần, một vạn đệ tử đã danh chấn hồng hoang.

  Thế nhưng hiện tại, thu đồ đệ dạy dỗ chủ yếu là tư tưởng, đạo lý. Cho dù thu mười vạn đệ tử cũng đều là con người, ở hồng hoang thì như vậy là quá tầm thường.

  Lúc này Khổng Khưu nhíu mày nói: "Bạch Cẩm, vậy ngươi nói xem phải làm sao?"

  Bạch Cẩm mỉm cười, đầu độc nói: "Sư phụ, đệ tử nghĩ hẳn là người nên xây dựng học viện, giảng kinh thư truyền tư tưởng trước, sau đó đệ tử người dạy dỗ ra lại tiếp tục mở thư viện, đệ tử của đệ tử cũng đi mở thư viện. Cứ như vậy, mỗi khi một thư viện mở ra, tất cả hài tử đều muốn tiến vào thư viện đọc sách, sư tôn người sẽ trở thành nhà giáo dục lớn nhất ở hồng hoang, trở thành thánh hiền mở mang dân trí."

  Khổng Khưu dùng sức vỗ tay một cái, mừng rỡ nói: "Đây mới thật sự là thu nhận và dạy dỗ môn đồ bất kể xuất thân, từ nay về sau đệ tử Nho gia ta sẽ trải rộng hồng hoang. Bạch Cẩm, ngươi không hỗ là ái đồ của vi sư, suy nghĩ thực sự là giống vi sư như đúc."

  "Có thể dốc sức vì sư tôn là vinh hạnh của đệ tử."

  Khổng Khưu cười ha hả nói: "Rất tốt! Rốt cuộc Bạch Cẩm ngươi cũng trưởng thành rồi, đã biết chỗ tốt trong việc thu nhận đệ tử rộng rãi. Về sau ngươi cũng phải thu nhiều đệ tử, chỉ khi có nhiều đệ tử thì mới có thể xuất hiện càng nhiều hiền tài."

  "Sư phụ nói đúng, đệ tử nhất định sẽ nỗ lực học tập sư phụ người." Bạch Cẩm cung kính lên tiếng, trong lòng hết sức cạn lời, còn việc thu môn đồ, sợ là người không nhìn nổi đệ tử thoải mái đây mà.

  Khổng Khưu đánh giá Bạch Cẩm, hai mắt sáng lên, nói: "Bạch Cẩm, ngươi làm Phó môn chủ cho ta đi!"

  Phó môn chủ? Sao nghe kiểu gì cũng không được tự nhiên vậy nhỉ? Có vẻ tương tự như trong môn phái võ lâm, ta chỉ cọ xát một chút công đức chứ cũng không muốn dính dáng quá sâu!

  Bạch Cẩm uyển chuyển cự tuyệt: "Sư phụ, Phó môn chủ gì đó, ta thấy không cần thiết đâu! Đệ tử tài sơ học thiển thật sự là không thể đảm nhiệm được."

  "Mở học viện là ngươi đề xuất, ngươi phải phụ trách tới cùng, Phó môn chủ Nho môn nhất định phải do ngươi đảm nhiệm."

  "Sư phụ, hay gọi là Phó giáo chủ đi! Phó môn chủ gì đó nghe không ổn lắm."

  Khổng Khưu liếc Bạch Cẩm một cái, giải thích: "Có thể coi là Nho gia cũng có thể coi là Nho môn, nhưng không thể gọi là Nho giáo được, nếu không chẳng lẽ gọi ngươi là Phó gia chủ?"

  "Khụ, vẫn nên gọi là Phó môn chủ đi!"

  Khổng Khưu vuốt râu, cười ha hả nói: "Nào, vi sư hỏi ngươi, thư viện nên mở thế nào."

  Hai người ngồi ở trong sân, một người hỏi, một người trả lời, thời gian chậm rãi trôi qua.

  Thỉnh thoảng Khổng Khưu lộ ra thái độ mừng rỡ, ý tưởng xây dựng thư viện dây chuyền thật sự là tuyệt diệu! Ta muốn Khổng viện trải rộng Nhân tộc, ta muốn toàn thiên hạ đều là đệ tử của Khổng Khưu ta, ta muốn Quản Trọng và Lí Nhĩ phải ngước nhìn ta, ha ha ha… Ngẫm lại thật là tuyệt vời!

  Sau đó, Khổng Khưu lại dấn thân vào sự nghiệp giáo dục hùng vĩ, thành lập từng cái học viện trong Lỗ quốc, tất cả các đệ tử đều được phái ra làm sư phụ, tạo dựng nên hệ thống học viện.

  Sư phụ bên này đã xong, kế tiếp là Nhị sư bá, tìm chút chuyện cho bọn hắn làm để bọn hắn đừng ầm ĩ nữa là được, vả lại cũng không xung đột với dự định trước đây của mình.

  Lúc này Bạch Cẩm hướng về phía Tề quốc mà đi, hắn cưỡi mây đạp gió hạ xuống trước tòa tháp cao ở thủ đô Tề quốc.

  Ở bên trong, Quản Trọng đang đọc sách.

  "Đệ tử cầu kiến sư bá!"

  "Vào đi!" Giọng nói khoan thai của Quản Trọng truyền ra.

  Bạch Cẩm đi vào đại điện, cười hì hì nói: "Sư bá!"

  Quản Trọng híp mắt một cái, nói: "Nói đi! Có phải sư phụ ngươi lại tính toán cái gì hay không?"

  Bạch Cẩm lắc đầu liên tục nói không có, sau đó thành khẩn lên tiếng: "Sư bá, sư phụ ta thay đổi rồi."

  "Hắn mà lại thay đổi sao?" Quản Trọng cười ha hả, nhìn Bạch Cẩm nói với vẻ ẩn ý: "Bạch Cẩm, ngươi còn nhỏ nên khá đơn thuần, thế giới của người lớn ngươi không hiểu đâu. Thà rằng tin tưởng hồng hoang bị sụp đổ, cũng đừng tin những gì sư phụ ngươi nói."

  Chương 616: Vì Hồng Hoang mở ra thái bình

  "Sư bá, sư phụ ta hiện giờ là người phàm Khổng Khưu chứ không phải Thánh Nhân Thông Thiên giáo chủ, người vẫn có chút khác biệt."

  "Hửm? Vậy ngươi nói một chút xem hắn thay đổi chỗ nào?"

  "Khởi bẩm sư bá: Trải qua mấy lần hiểu lầm, giờ đây sư phụ ta đã mất hứng thú. Người dự định rời xa những phiền nhiễu trên thế gian, lẳng lặng nghiên cứu học vấn, mở thư viện bồi dưỡng đệ tử, lập chí khiến thư viện của Khổng gia trải rộng các thành trì của Nhân tộc ở hồng hoang, vì chúng sinh lập mệnh, vì chúng linh khai trí, vì hồng hoang mở ra thái bình."

  "Vì chúng sinh lập mệnh, vì chúng linh khai trí, vì hồng hoang mở ra thái bình." Quản Trọng vuốt râu lẩm nhẩm, vui mừng nói: "Nếu hắn thật sự có chí hướng này, thật ra cũng rất hiếm có. Chỉ cần đệ tử Nho môn nghiêm túc nghiên cứu học vấn, ngô sẽ không để ý tới hắn."

  Bạch Cẩm lặng lẽ nhìn thoáng qua Quản Trọng, mừng rỡ nói: "Sư bá rộng lượng!" Thế nhưng, trong lòng hắn biết khả năng này là cực kỳ nhỏ, với tính cách của Nhị sư bá, chắc an ổn không được mấy ngày, khẳng định sẽ có người chỉ trích Nho môn, thậm chí còn âm thầm xuất thủ. Đến lúc đó, giữa sư phụ hắn - người quản lý Nho môn trên danh nghĩa và sư bá sẽ không tránh được một trận loạn chiến, cho nên vẫn nên tìm chuyện cho sư bá làm.

  Bạch Cẩm đề nghị: "Sư bá, đệ tử suy nghĩ một chút, sao người không mở học viện luôn?"

  Quản Trọng cười ha hả nói: "Con đường của ta chính là dùng pháp mà quản, đã ở trong triều đình, mở giảng đường thì có ích gì?"

  "Sư bá, lập pháp tại triều đường, thế nhưng người chấp pháp lại ở trong bách tính, đệ tử cho rằng nếu không lập điều lệ chấp pháp, cho dù sư bá người lập được pháp lệnh tốt thì cũng chỉ là xây lâu đài trên cát mà thôi."

  Quản Trọng buông sách vở xuống, có chút nghiêm túc nói: "Nói quan điểm của ngươi một chút xem."

  "Đệ tử chuyên tâm nghiên cứu Pháp gia, cho rằng pháp là thần thánh bất khả xâm phạm, pháp giả cũng vậy!

  Nếu muốn đảm bảo luật pháp công bình công chính, nhất định phải chú ý đến phương pháp, xác lập bộ phận lập pháp, bộ phận tư pháp, bộ phận chấp pháp. Pháp luật nghiêm cẩn cho nên quá trình cũng phải nghiêm cẩn."

  Quản Trọng lại hỏi: "Nên làm thế nào?"

  Bạch Cẩm cười nói: "Sư bá, đây là chuyện người cần suy nghĩ, đệ tử ta chỉ có một số suy nghĩ ấy thôi."

  Quản Trọng nhíu mày, giục giã nói: "Đừng dây dưa nữa, nói mau."

  Bạch Cẩm suy nghĩ một chút, nói rằng: "Sư bá, đệ tử có một vài suy nghĩ nông cạn, mong sư bá chỉ ra chỗ sai.

  Đệ tử cho là chúng ta phải thành lập hệ thống pháp luật mới, tách rời lập pháp tư pháp và chấp pháp ra khỏi tay quan viên.

  Lập pháp thì chúng ta thành lập Lập Pháp bộ, chấp pháp thì chúng ta thành lập Đốc Sát bộ, tư pháp thì thành lập Pháp viện. Lập Pháp bộ có nhiệm vụ lập pháp, Đốc Sát bộ thẩm định án kiện cũng như chấp pháp, thực hiện nhiệm vụ bắt người phạm pháp, sau đó giao cho Pháp viện định đoạt kết tội. Kết tội xong sẽ trả cho Đốc Sát bộ thực thi, ba bên không can thiệp chuyện của nhau, như vậy mới bảo đảm luật pháp công bằng nghiêm cẩn."

  Quản Trọng suy nghĩ một chút, đánh giá Bạch Cẩm, vui mừng nói: "Ngươi nói rất hay, xem ra ngươi thật sự từng nghiên cứu Pháp gia."

  Bạch Cẩm cung kính nói: "Đây là học thuyết tư tưởng sư bá mới lập nên, tất nhiên đệ tử phải nghiêm túc học tập."

  "Ha ha ha… tốt lắm! Bạch Cẩm ngươi rất tốt, không gạt ngươi, ngô vốn định để cho đám người Quảng Thành Tử hạ phàm, phụ trợ ta thành lập Pháp gia. Nhưng đáng tiếc bọn hắn không có hứng thú đối với học thuyết của Pháp gia, đúng là gỗ mục không thể điêu khắc, vẫn là ngươi đáng tin nhất."

  Bạch Cẩm khiêm tốn nói: "Đệ tử biết mình ngu dốt, không thể so sánh với chư vị sư huynh Xiển Giáo, thầm nghĩ phải học tập nhiều hơn ở trước mặt sư bá."

  Quản Trọng cười ha hả nói: "Ngươi có thể cầu tiến như vậy, tương lai sẽ rất hứa hẹn đây."

  Quản Trọng giơ tay đưa một quyển sách cho Bạch Cẩm: "Đây là pháp điển ta mới hoàn thiện, bên trong ghi lại phần lớn tư tưởng của Pháp gia, ngươi cầm về nghiên cứu kỹ càng một phen."

  Bạch Cẩm vội vã giơ cao hai tay tiếp nhận pháp điển, mừng rỡ nói: "Đa tạ sư bá!"

  Quản Trọng đánh giá Bạch Cẩm, đột nhiên nói: "Bạch Cẩm, năm đó ngươi thành lập đại đội chấp pháp thì đã có hình thức ban đầu của Pháp gia, hiện tại ngươi lại tiếp nhận tư tưởng Pháp gia.

  Ngô lập ra pháp lý, ngươi hoàn thiện pháp luật, có thể thấy ngươi có duyên phận không nhỏ đối với Pháp gia, hay là ngươi lưu lại làm Phó gia chủ cùng ta?"

  Khóe miệng Bạch Cẩm co quắp, thật sự có Phó gia chủ à? Sư phụ và sư bá đặt tên vậy mà lại thống nhất kinh người như thế.

  "Bạch Cẩm, ngươi cảm thấy thế nào?" Quản Trọng thấy Bạch Cẩm không trả lời, lại truy hỏi một câu.

  Bạch Cẩm vội vã chắp tay thi lễ, mừng rỡ nói: "Đa tạ sư bá ưu ái, đệ tử cung kính không bằng tuân mệnh."

  Quản Trọng cười ha hả nói: "Rất tốt! Nào, chúng ta nói tường tận kết cấu của tư pháp, lập pháp, chấp pháp một chút."

  Nói xong, Quản Trọng xoay người đi vào đại điện.

  "Vâng!" Bạch Cẩm cung kính lên tiếng, cũng theo vào bên trong.

  Hai người ngồi xuống trước bàn, một người nói, một người nghe. Cuối cùng, Quản Trọng tổng kết Bộ Tư Pháp thích hợp với xã hội hiện giờ.

  Chương 617: Cũng đến đây là phó gia chủ đi

  Tiếp theo, Quản Trọng ở Tề quốc tiến hành cải cách luật pháp trên diện rộng, thành lập Pháp viện, Pháp hội, Đốc Sát bộ. Đối với những bộ phận mới này, Quản Trọng vô cùng nhiệt tình. Hắn có thể cảm nhận được, tuy rằng tư tưởng Pháp gia đã thành lập, thế nhưng Pháp gia có thể hưng thịnh được hay không, có thể đánh bại Nho môn khiến Khổng Khưu cúi đầu được hay không, tất cả đều có liên quan mật thiết đến ba bộ phận này. Trong lúc nhất thời, toàn bộ Tề quốc nổi dậy cơn sóng cải cách ngút trời, khí thế sục sôi.

  Bạch Cẩm trở thành phó môn chủ Nho gia cũng là phó gia chủ Pháp gia, thường xuyên gặp gỡ các sư phụ sư bá, hôm nay chỉ điểm xây dựng thư viện này, ngày mai chỉ điểm xây dựng pháp viện kia.

  Thấy sự phụ không có việc gì làm liền kiếm việc cho sự phụ làm, để Khổng Khưu biên sạn tài liệu.

  Thấy sư bá rảnh rỗi, liền tìm việc cho sư bá, để Quản Trọng biên tập pháp luật.

  Sau khi tất cả đã vào nề nếp, Nho gia và Pháp gia phát triển lớn mạnh, vượt qua sức sống bình thường, nhanh chóng trở thành dẫn đầu của bách gia, che lấp huy hoàng của các học thuyết khác.

  ……

  Trong một thành trì to lớn, những nam tử mặc đồ đen đeo kiếm đi qua lại.

  Trong phủ chính ở giữa thành trì, một người trung niên anh tuấn ngồi ở chủ vị, phong thái tao nhã, hơn mười người ngồi ở hai bên phía dưới.

  Một lão gia đứng đầu ở bên trái nhíu mày nói: “Cự Tử, Âm Dương gia đột nhiên tấn công chúng ta, phá vỡ một thành trì Mặc gia chúng ta canh giữ.”

  Một nam nhân tức giận nói: “Cự Tử, chúng ta nhất định phải trả thù, ta đề nghị bây giờ lập tức đóng cửa thành, đến trấn áp Âm Dương gia.”

  Trên chủ vị, Mặc Trác điềm tĩnh nói: “Mặc gia ta không sợ Âm Dương gia, nhưng cũng không thể lấy trứng chọi đá, mất đi kế sách, cũng chính là mất đi tiên tri.”

  Một thanh niên kiếm khách không cam lòng nói: “Cự Tử, lẽ nào chúng ta phải nhẫn nhịn sao?”

  Mặc Trác nghĩ ngợi một hồi, mìm cười nói: “Tất nhiên là không, ta đã có dự định rồi.”

  “Mong Cự Tử chỉ giáo!”

  “Trâu Diễn Tề quốc lập ra Âm Dương gia, giờ đây pháp gia Tề quốc lớn mạnh, lấy pháp trị quốc.”

  Chỉ cần chúng ta hành động một chút, là có thể khiến Âm Dương gia và Pháp gia nảy sinh xung đột, đến lúc đó Tề quốc còn có chỗ cho Âm Dương gia dung thân sao?”

  Mọi người ngồi ở dưới mắt sáng rực, Cự Tử nói rất đúng! Tư tưởng của Pháp gia và Âm Dương gia vốn dĩ đã có mâu thuẫn.

  Người thanh niên không kiềm được vui mừng nói: “Cự Tử, chúng ta nên làm thế nào? Hay là ta đi giết đệ tử Pháp gia rồi giá họa cho Âm Dương gia.”

  Mặc Trác nhíu mày nói: “Đừng giết người, chỉ cần thu thập những dấu vết Âm Dương gia vi phạm, giao cho Pháp gia là được, không cần làm những việc khác.”

  Người thanh niên nhanh chóng trả lời: “Rõ!”

  Lão gia nghi ngờ nói: “Cự Tử mưu đồ như vậy có phải là quá rõ ràng rồi không, Pháp gia liệu có mắc lừa?”

  Những người khác cũng đều nhìn Mặc Tử, thủ đoạn vụng về như vậy Quản Trọng Pháp gia nhất định sẽ phát hiện.

  Mặc Tử nhìn mọi người, “Chỉ cần lấy được bằng chứng chứng thực Âm Dương gia loạn pháp, Pháp gia cần thực thi pháp luật, nhất định sẽ ra tay với Âm Dương gia.

  Nếu như Pháp gia không trừng trị Âm Dương gia, pháp luật cũng không còn nghiêm ngặt, pháp gia của Quản Trọng sẽ có thiếu sót, vậy nên cho dù Pháp gia nhận ra thủ đoạn của chúng ta, cũng không sao cả, đây vốn dĩ không phải quỷ kế.

  Tất cả mọi người đứng dậy, cúi người bái lạy vui mừng nói: “Cự Tử cao kế!”

  “Mọi người đi chuẩn bị đi.”

  “Rõ!” Tất cả mọi người quay người nhanh chóng rời khỏi đại diện.

  Mặc Trác đứng lên khỏi chủ vị, hai tay chéo sau lưng nhìn về phía Bắc, xuống nước là cá côn, bay lên trời là chim đại bàng, xuất âm nhập dương, biến hóa vô phương, Trâu Diễn nếu ngươi là chim đại bàng. Pháp luật là lồng chim, cho dù thế nào ngươi cũng không thể thoát khỏi hình phạt treo cổ của Pháp gia, mối thù trước kia giết bằng hữu của ta, giờ đây tính chúng một thể.

  Mặc gia ra tay, nhanh chóng khiêu khích xung đột của Âm Dương gia và Pháp gia, Quản Trọng dùng toàn thế lực Tề quốc, trấn áp Âm Dương gia.

  Âm Dương gia Trâu Diễn quyết đoán kịp thời, vứt bỏ nền móng Tề quốc, đi đến Tần quốc, lúc này mới tránh khỏi vận mệnh bị Pháp gia tiêu diệt.

  Sau đó, Mặc gia và Âm Dương gia luân phiên tính kế đấu tranh không ngừng nghỉ, bách gia khác cũng đều bằng mặt không bằng lòng, bề mặt là bầu không khí hết sức vui vẻ.

  ……

  Ngoài thủ đô Trần Quốc thanh tịnh và đẹp đẽ, có một sân hàng rào, trong sân Lí Nhĩ đang đọc sách, Đồ Sơn Tích Ngọc đang ở trong vườn rau tưới nước, điềm tĩnh tự nhiên.

  Bạch Cẩm đứng ở ngoài sân hàng rào: “Đại sư bá, đệ tử đếm thăm người đây.”

  Trong sân, Lí Nhĩ đặt sách xuống, ngước đầu nói: “Vào đi!”

  Đồ Sơn Thích Ngọc cũng từ vườn rau bước ra, hất nước trên tay, cười nói: “Bạch Cẩm đến rồi! Mau vào đi.”

  Bạch Cẩm đẩy cửa, bước vào sân hàng rào, cười nói: “Vẫn là sư bá an nhàn.”

  Lí Nhĩ vẫy tay nói: “Lại đây ngồi.”

  Bạch Cẩm đi tới, ngồi trên chiếc ghế gỗ đơn sơ cạnh Lí Nhĩ.

  Lí Nhĩ cười nói: “Nghe nói con làm phó môn chủ Nho gia, phó gia chủ Pháp gia.”

  “Đệ tử cũng hết cách! Pháp gia và Nho gia đánh đấu dữ dội, đệ tử chỉ có thể nghĩ mọi cách làm quen trong đó, không ngờ rằng lại trở thành phó gia chủ của hai môn giáo đó.”

  Lí Nhĩ tán dương: “Con làm rất tốt, thư viện Nho gia truyền bá tri thức, pháp viện Pháp gia cân nhắc mức hình phạt, một trong một ngoài, đây là cách tốt nhất.”

  “Sư bá khen quá lời, đệ tử chỉ là đưa ra quan điểm, đều là sư phụ và nhị sư bá vất vả hoàn thiện, thực ra đệ tự ra sức có hạn.”

  “Mọi việc khởi đầu đều khó mà!” Lí Nhĩ quan sát Bạch Cẩm mỉm cười nói: “Hay là, con cũng đến Đạo gia ta làm phó gia chủ đi! Sẵn tiện cũng đưa ra chủ ý hoàn thiện Đạo gia.”

  Chương 618: Chẳng nhẽ phó môn chủ tam gia thật sự là một người sao?

  “Khụ khụ, sư bá, người làm khó con rồi! Sư bá quản lý Đạo gia phát triển phồn vinh hưng thịnh, đệ tử có thể có chủ ý nào hay chứ.”

  “Không cần đùn đẩy, con cứ nói đi.”

  Bạch Cẩm suy tính một hồi nói: “Đệ tử thấy Đạo gia khác với các học thuyết khác, Đạo gia nên tránh xa Triều Đình, xây dựng Đạo quan cung phụng Tam Thanh và các thần, người tu hành trong Đạo quan gọi là Đạo sĩ, Đạo sĩ phổ độ bách tính, tự thân tu hành.”

  Lí Nhĩ bình tĩnh, có thể những thứ này chỉ có thể coi như hợp lệ.

  “Sư bá, đệ tử thấy tương lai của Đạo gia nằm ở tín ngưỡng, để Đạo quan truyền bá tín ngưỡng, vậy nên cần xây dựng quy định hệ thống hoàn toàn mới, về điểm này, Đạo gia hoàn toàn có thể hợp tác với Thiên Đình.”

  Lí Nhĩ vui vẻ nói: “Rất tốt! Ta thu nhận một đệ tử tên Tân Văn Tử, ngươi giúp ta chăm sóc dạy bảo, Đạo quan đầu tiên sẽ do ngươi làm quan chủ!”

  Bạch Cẩm ngạc nhiên nói: “Sư bá, người để con làm quan chủ?”

  “Sao nào? Lẽ nào con không đồng ý?”

  “Đệ tử sợ phụ sự kỳ vọng của sư bá.”

  “Không có kỳ vọng gì, đừng làm mất đi cả Đạo gia là được.”

  Bạch Cẩm không biết nên trả lời thế nào, sư bá, lời nói của người thật là tổn thương.

  “Đúng rồi! Đệ tử phải đi tìm Tân Văn Tử.”

  “Đạo quan là sự tồn tại của tôn giao, cần thiết lập nhiều điều lệ, con tự mình suy xét, đừng đến làm phiền ta.”

  Bạch Cẩm bất lực nói: “Vâng! Đệ tử hiểu rồi ạ.” Người không phải muốn trốn tránh khó nhọc sao? Đệ tử hiểu rồi.

  Đồ Sơn Tích Ngọc từ nhà bếp bước ra, cười nói: “Lí Nhĩ, có thể ăn cơm rồi.”

  Lí Nhĩ đứng dậy cười ha ha nói: “Nào, nếm thử tài nghệ nấu ăn của Tích Ngọc.”

  Bạch Cẩm khen gợi: “Tài nghệ nấu ăn của bá mẫu tuyệt quá.”

  Lắc đầu cảm thán: “Thật ngưỡng mộ sư bá có thể tìm thấy thê tử có tài đức như bá mẫu.”

  Đồ Sơn Tích Ngọc cười nói: “Trong tộc người ta cũng có một vài vãn bối ưu tú chưa xuất giá, Bạch Cẩm nếu như có ý, ta có thể giúp con giới thiệu.”

  Bạch Cẩm mắt sáng rực.

  Lí Nhĩ xua tay nói: “Nàng không cần lo lắng tốn công vô ích, nhân duyên khắp thiên hạ đều do Nguyệt lão nắm giữ, Nguyệt lão không cho phép nàng làm thì nàng làm cũng uổng công, khi duyện phận đến, mới có thể nước chảy thành sông.”

  Đồ Sơn Tích Ngọc nhíu mũi, hừ một tiếng nói: “Chỉ có chàng biết nhiều thôi.”

  Ba người ăn cơm cười cười nói nói, sau đó Bạch Cẩm liền cáo từ rời đi.

  Bạch Cẩm tìm được Tân Văn Tử, xây dựng Tam Thanh quan Đạo quan đầu tiên của Hồng Hoang, Bạch Cẩm là quan chủ đầu tiên, vốn dĩ nghĩ muốn chỉ bảo Tân Văn Tử quản lý một vài tâm đắc của Đạo quan, ai ngờ rằng Tân Văn Tử không có ý muốn quản lý Đạo quan, ngược lại thích sông thích núi, du hành ngoài hồng trần, tịnh tâm tu đạo.

  Tính cách tản mạn này quả thực giống với lão tử, gió chiều nào theo chiều ấy, cuối cùng Bạch Cẩm bất lực chỉ có thể thay Lí Nhĩ thu nhận ba đồ đệ, đó là thái tử Chủ Huyền Thái Thanh quan, ngọc tử Chủ Huyền Ngọc Thanh quan, thượng tử Chủ Huyền Thượng Thanh quan, ba người cùng nhau quản lý đạo môn tam thế tổng lý Tam Thanh quan, nhiệm vụ truyền đạo sau này giao cho bọn họ.

  Sau khi Bạch Cẩm giao lại Tam Thanh quan cho Huyền thái tử, Huyền ngọc tử, Huyền thượng tử, lập tức thoát thân rời đi, bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình, trước tiên đi đến Cơ Quan Thành của Mặc gia.

  Bạch Cẩm cưỡi mây đạp gió đi đến bên ngoài Cơ Quan Thành, bước vào bên trong thành.

  “Xin dừng bước!” Tiếng hét lớn vang lên ở bên trên Cơ Quan Thành.

  Nhiều người ở trên thành lầu xuất hiện, rắc rắc rắc ~ đá trên tường thành nứt ra khắp nơi, hở ra bốn cái lỗ hổng lớn, mỗi một cái lỗ đều có ánh sáng chiếu qua.

  Bạch Cẩm dừng lại ở dưới Cơ Quan Thành, vái chào hành lễ, lớn giọng nói: “Phó môn chủ Đạo gia, Nho gia, Pháp gia Bạch Cẩm, cầu kiến Cự Tử Mặc gia.”

  Trên thành lầu một người thanh niên mặc y phục màu đen nhíu mày nói: “Phó môn chủ Đạo gia, Nho gia, Pháp? Ta chưa từng nghe danh ngươi.”

  Người bên cạnh cười ha ha nói: “Tiểu tử, người nói dối cũng phải nói cho thật một tí chứ! Nào có phó môn chủ của tam gia lại là một người chứ? Ta thấy ngươi chính là gian tế mà Âm Dương gia phái đến.”

  Một giọng nói lớn đột nhiên vang lên giứa không gian: “Mời phó môn chủ tam đạo gia Đạo gia, Nho gia, Pháp gia vào thành!”

  Tất cả mọi người ngước đầu lên nhìn bầu trời, Cự Tử đã nói rồi, mọi người sợ hãi, bàn tán xôn xao.

  Người thanh niên khi nãy cười lớn giờ đây mặt mũi cứng đờ! Chẳng nhẽ phó môn chủ tam gia thật sự là một người sao?

  Người thanh niên mặc y phục màu đen xua tay, hét lên: “Mở cổng thành!”

  Cổng thành được mở ra, tường thành dịch chuyển sang hai bên, hình thành một cánh cửa lớn.

  Hàng loạt đệ tử Mặc gia mặc trang phục thống nhất xếp thành hai hàng bước ra, đồng nhất vái chào hành lễ lớn tiếng kêu lên: “Cung nghênh phó môn chú tam gia Đạo gia, Nho gia, Pháp gia.”

  Bạch Cẩm giơ tay lên đáp lễ, đứng thẳng người nói: “Đều là đạo hữu, không cần khách khí!”

  Tất cả đệ tử Mặc gia đồng thanh nói: “Mời phó môn chủ tam gia Đạo gia, Nho gia, Pháp gia vào thành!”

  Chương 619: Mặc ý

  Bạch Cẩm đi qua hai hàng người, bước vào bên trong Cơ Quan Thành.

  Một thanh mặc mặc y phục màu xám đứng ở cuối cùng, thấy Bạch Cẩm đi tới, cúi chào hành lễ nói: “Cầm Hoạt Li tham kiến phó môn chủ tam gia!”

  Bạch Cẩm quan sát người thanh niên, nói: “Ngươi chính là Cầm Hoạt Li? Ta từng nghe đến ngươi, đồ đệ đứng đầu của Mặc gia, am hiểu truyền thụ Mặc đạo.”

  Cầm Hoạt Li mỉm cười, khiêm tốn nói: “Mặc Tử học cứu nhiều người, đệ tử không bằng ai, nào dám nhận am hiểu Mặc gia? Chẳng qua chỉ là một học đồ nhỏ bé ở Mặc gia mà thôi.”

  “Không kiêu ngạo không nóng giận, không ngông cuồng không hống hách, đây mới là thái độ của người làm học vấn.”

  Cầm Hoạt Li giơ tay cúi người, cung kính nói: “Mời Phó môn chủ.”

  Bạch Cẩm đi theo Cầm Hoạt Li vào trong, đi qua thành trì cuối cùng đến trước một đại điện lớn ở giữa Cơ Quan Thành.

  Một người trung niên mặc áo choàng phong thần anh tuấn đứng trước cửa điện, hai tay chắp sau lưng mỉm cười nhìn Bạch Cẩm.

  Bạch Cẩm lập tức bước đến vái chào hành lễ: “Đệ tử bái kiến sư thúc!”

  Cầm Hoạt Li cũng vái chào hành lễ: “Đệ tử bái kiến Cự Tử!”

  Mặc Tử mỉm cười nói: “Đều đứng dậy cả đi! Cầm Hoạt Li, ngươi lui xuống trước đi.”

  “Vâng.” Cầm Hoạt Li cung kính đáp lại, quay người bước ra ngoài.

  Mặc Tử cười ha ha nói: “Câu Trần Đại Đế giá lâm, quả thực là rồng đến nhà tôm, Mặc gia ta vô cùng vinh hạnh.”

  Bạch Cẩm lắc đầu, cười gượng nói: “Sư thúc, người là trưởng bối, người nói đùa với vãn bối như vậy không hay lắm nhỉ?”

  Câu Trần Đại Đế hèn mọn này ở trước mặt Địa Tiên Chi Tổ là gì chứ?

  Cả Thiên Đình ngoại trừ Ngô Thiên sư thúc, còn có ai có thể hơn người chứ?

  “Ha ha, ta không phải là Địa Tiên Chi Tổ, ta chỉ là một người phàm mà thôi.”

  Mặc Tử đứng khép lại, giơ tay mời nói: “Mời Đại Đế vào trong!”

  Bạch Cẩm cúi người nói: “Sư thúc, mời người đi trước.”

  Mặc Tử khẽ gật đầu, quay người đi vào trong đại điện, Bạch Cẩm cũng bước theo vào, hai người bước vào đại điện, lần lượt ngồi xuống vị trí chủ và khách.

  Mặc Tử vuốt râu nói: “Nghe nói Đại Đế ở Nho môn đề nghị xây dựng thư viện Nho gia, thư viện Nho gia ở khắp nơi, đệ tử nhiều vô cùng, khai sáng tri thức cho chúng sinh, có thể gọi là công đức vô lượng mà! Còn nghe nói rằng Đại Đế ở Pháp gia đề nghị xây dựng Pháp viện, bộ đốc sát, bộ tư pháp, phân cách pháp luật và chính trị, từ đó thực thi pháp luật công bằng công chính công khai, khiến cho những tên đầu trâu mặt ngựa sợ hãi, làm chủ cho chúng sinh, cũng là công đức vô lượng. Còn nghe nói Đại Đế ở Đạo môn, xây dựng Đạo quan, thờ cúng Tam Thanh, truyền bá tín ngưỡng, quản lý người tu luyện, có thể nói là công đức vô lượng.”

  Cự Tử quá khen rồi, những việc này đệ tử không dám tự cho mình là có công lao, đều là sư phụ và sư bá chế định sách lược xây dựng, tạo phúc cho Hồng Hoang. Cự Tử, người đừng gọi con là Câu Trần Đại Đế gì đấy nữa, đệ tử thật sự chột dạ, hay là người gọi con sư điệt, hoặc gọi con Bạch Cẩm đều được.”

  “Haha, nghe nói Câu Trần Đại Đế trước giờ khiêm tốn, quả nhiên không sai, cũng được, vậy ta gọi ngươi Bạch Cẩm.”

  “Bây giờ nghe thoải mái hơn nhiều rồi.” Bạch Cẩm cười nói.

  Mặc Tử cười nhẹ, hỏi: “Bạch Cẩm, lần này ngươi đến vì nhà nào vậy?”

  Bạch Cẩm ngừng cười, nghiêm túc nói: “Đệ tử đến vì Mặc gia.”

  Mặc Tử ngạc nhiên nói: “Vì Mặc gia?”

  “Đúng vậy! Từ khi sư thúc xây dựng Mặc gia đến nay, đệ tử đã nghiên cứu giáo nghĩa Mặc gia, bác ái, không chiến tranh, tiết kiệm, minh quỷ, thiên chí, tiết táng, có thể nói là tư tưởng lợi nước lợi dân, lại độc hành thiên hạ bằng Cơ Quan Thuật, cho dù trong bách gia, Mặc gia cũng là người xuất sắc.”

  Đáng tiếc Mặc gia và Âm Dương gia tranh đấu không ngừng, làm cho Mặc gia phát triển trì trệ, đệ tử rất lấy làm tiếc, vậy nên đặc biệt đến đây muốn nói vài lời với sư thúc.

  Mặc Tử nhíu mày nói: “Ngươi làm thuyết khách cho Âm Dương gia sao?”

  “Không phải, đệ tử lĩnh ngộ được tư tưởng Mặc gia, tự nhận cũng coi như là đồ đệ nửa mùa của Mặc gia, vậy nên đến nói đôi lời về tương lai của Mặc gia, mong sư thúc đừng trách tội đệ tử lỗ mãng.

  “Ha ha” Mặc Tử cười, nói: “Bạch Cẩm ngươi có thể lĩnh ngộ Mặc ý, đây chính là sự công nhận Mặc gia ta, ta nào dám trách tội ngươi, ngươi nói xem tương lai Mặc gia ta có chỗ nào không thỏa đáng? Ta nhất định sẽ chú trọng.”

  “Sư thúc, theo ý kiến của đệ tử, tư tưởng Mặc gia quá hoàn mỹ, hoàn mỹ đến mức vượt qua thời đại này, rất ít người có thể lĩnh ngộ được tư tưởng Mặc gia.”

  Mặc Tử vô thức gật đầu, đây cũng là điều người lo lắng, tìm đồ đệ quả thực rất khó.

  “Sư bá, đệ tử cho rằng một học thuyết muốn phát triển dài lâu, cần có lĩnh vực học thuyết thực tiến, bây giờ Mặc gia chỉ có tư tưởng, lại không có kinh nghiệm thực hiện, hơn nữa đệ tử Mặc gia cũng thiếu phương pháp mưu sinh. Sư thúc người nghĩ xem, Nho gia có học đường, Pháp gia có pháp viện, Đạo gia có Đạo quan, đây đều là nơi đệ tử tam gia thực hiện học vấn, cũng là nguồn gốc để họ phát triển. Nếu như học tử học một học thuyết, lại không thể nuôi dưỡng bản thân, vậy ai sẽ đến học chứ? Sư phụ con từng nói, chỉ có ăn uống no say mới có tư cách theo đuổi ước mơ.”

  “Bây giờ sư thúc còn ở đây, tất nhiên có thể bảo vệ tất cả Mặc Tử, nhưng Mặc gia cần phát triển thì không thể cứ ỷ lại vào một mình sư thúc được, nếu như có một ngày người rời khỏi Mặc gia, đệ tử Mặc gia sợ rằng chỉ có thể dựa vào kiếm pháp Mặc gia để kiếm sống, lúc này đệ tử Mặc gia sẽ trở thành võ sĩ giết người không chớp mắt, lúc đó Mặc g ia cũng đã cận kề với sự diệt vong.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận