Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 149

  Cô Lương sửng sốt, lập tức hồn nhiên không thèm để ý nói: “Sư huynh bảo ta làm cái gì, ta sẽ làm cái đó. Ta tin tưởng sư huynh.”

  “Tốt, sư huynh dạy ngươi làm Thần Tài hợp cách.”

  Bạch Cẩm nghiêm túc dạy dỗ Cô Lương một khoảng thời gian, sau đó bảo Cô Lương xây dựng đại điện.

  Mà Bạch Cẩm thì ung dung đi dạo xung quanh, tới gần Dao Trì.

  Lúc này trong Dao Trì đang cử hành yến hội, Hạo Thiên, Dao Trì, Long Cát, Dương Giao, Dương Tiễn, Thất Tiên Nữ có mặt đầy đủ, giống hệt một hồi gia yến.

  Dương Tiễn nhìn về phía Hạo Thiên Thượng Đế trên ghế chủ vị, bờ môi khẽ động, đứng dậy khom lưng thi lễ, trịnh trọng nói lớn: “Đa tạ cữu cữu.”

  Trong mắt Hạo Thiên lộ ra ý cười, mặt ngoài vẫn bình tĩnh nói: “Dao Cơ là muội muội của ta, không cần nói lời cảm tạ, mau ngồi xuống đi.”

  Dương Tiễn ngồi lại vị trí.

  Dao Trì cảm khái nói: “Còn thiếu Thiền Nhi, một nhà chúng ta sẽ đoàn tụ.”

  Hạo Thiên mỉm cười nói: “Thiền Nhi ở Oa Hoàng Thiên rất tốt, một thời gian ngắn nữa ta sẽ đi đón nàng.”

  Dương Tiễn áy náy tự trách: “Đều tại năm đó ta phá vỡ phong ấn của cữu cữu, thiếu chút nữa đã giết mẫu thân.”

  Hạo Thiên nói: “Chuyện này ngươi phải tạ ơn Câu Trần Đại Đế trượng nghĩa xuất thủ. Nếu không có Câu Trần Đại Đế, ta cũng không thể nào cứu mẫu thân của ngươi.”

  Dương Giao kiên định nói: “Ân đức của sư phụ, ta vĩnh viễn không dám quên.”

  Long Cát cũng vừa cười vừa nói: “Sư phụ đối xử với chúng ta rất tốt.”

  Trong lòng Dương Tiễn co quắp một chút, trong đầu vô thức nhớ đến sư phụ của mình. Năm đó sư phụ giúp mình cứu mẫu thân, rốt cuộc hắn có biết chân tướng hay không? Hay là hắn muốn mình giết chết mẫu thân của mình? Tình nghĩa sư đồ bất giác hiện lên một đạo vết nứt.

  Dao Trì cảm thán nói: “Từ khi chúng ta đến Thiên Đình, Bạch Cẩm đã trợ giúp chúng ta rất nhiều! Nếu không nhờ Bạch Cẩm, không biết một nhà chúng ta sẽ như thế nào đây?”

  Dương Tiễn ngẩng đầu hỏi: “Cữu cữu, khi nào thì ta có thể gặp mẫu thân?” Trong mắt hắn mang theo vẻ thấp thỏm cùng mong đợi, tựa như một hài tử lo lắng bất an, còn đâu phong thái của thiên thần?

  Hạo Thiên trầm ngâm trong chốc lát, lắc đầu nói: “Ta không giúp được ngươi.”

  Dương Tiễn vội vã kêu lên: “Cữu cữu…”

  Dao Trì dịu dàng nói: “Dương Tiễn, ngươi đừng sốt ruột. Quả thật trong chuyện này cữu cữu của ngươi không giúp được ngươi.

  Trước đây Dao Cơ xúc phạm giới luật của trời, giới luật hóa thành một vầng mặt trời thiêu đốt đạo hạnh của Dao Cơ. Thời khắc nàng chắc chắn phải chết cũng là lúc Câu Trần Đại Đế xuất thủ cứu Dao Cơ. Để tránh né sự tra xét của giới luật, Câu Trần đưa mẫu thân ngươi vào một bí cảnh mà Thiên Đạo không thể nào bao phủ tới, cũng là để nàng tĩnh tâm tu hành.”

  Dương Tiễn trợn to hai mắt, khó tin nói: “Làm sao tam giới lại có nơi Thiên Đạo không thể bao phủ tới được chứ?”

  Hạo Thiên điềm tĩnh nói: “Trong tam giới không có, nhưng ngoài tam giới thì sao?

  Ngọc Kinh Sơn tách khỏi tam giới, không ở trong Hỗn Độn, đừng nói là ta, ngay cả Thánh Nhân cũng không thể tìm được Ngọc Kinh Sơn. Đó là nơi không có đạo, vượt ra khỏi không gian, thời gian cũng như khí vận.”

  Dương Tiễn tuyệt vọng nỉ non: “Lẽ nào ta không thể gặp lại mẫu thân nữa sao?”

  Long Cát tức giận nói: “Ngươi bị ngốc đấy à? Sư phụ ta có thể đưa cô cô đi Ngọc Kinh Sơn, tất nhiên cũng sẽ có thể đưa ngươi đi Ngọc Kinh Sơn.”

  Hai mắt Dương Tiễn sáng lên, trong lòng lập tức dâng lên lửa nóng. Không sai, còn có Câu Trần Đại Đế.

  Cửu Thiên Huyền Nữ phiêu nhiên từ bên ngoài mà vào, cung kính chắp tay thi lễ: “Bệ hạ, nương nương, Câu Trần Đại Đế cầu kiến.”

  Hạo Thiên Thượng Đế cười ha hả nói: “Vừa nhắc đến Câu Trần là Câu Trần đến, mời hắn vào đi.”

  Cửu Thiên Huyền Nữ đi ra ngoài.

  Một lát sau, Bạch Cẩm đi dọc theo con đường mòn được làm bằng ngọc thạch tiến vào, vừa cười vừa nói: “Ta tới không đúng lúc rồi, sư thúc còn đang dùng bữa!”

  Hạo Thiên Thượng Đế cười ha hả nói: “Đúng lúc lắm! Ngươi cũng ăn một chút đi.”

  Dương Tiễn bỗng nhiên run rẩy, xoay người đi về phía Bạch Cẩm. Lúc tới gần hắn, Dương Tiễn chợt ôm quyền quỳ một chân xuống đất: “Đa tạ sư bá đã cứu mẫu thân của ta!”

  Bạch Cẩm dừng chân, khóe môi khẽ cong: “Ngươi biết rồi sao?”

  “Đại huynh vừa nói với ta.”

  Bạch Cẩm nhấc tay nói: “Đứng lên đi!”

  Dương Tiễn khó kiềm chế đứng dậy, nôn nóng nói: “Sư bá, đệ tử còn có một chuyện muốn nhờ, cầu sư bá để ta được gặp mẫu thân.”

  Dương Giao cũng đứng dậy, chắp tay thi lễ, kích động nói: “Cầu sư phụ để chúng ta được gặp mẫu thân.”

  Bạch Cẩm nhìn về phía Hạo Thiên: “Sư thúc, người cảm thấy thế nào?”

  Dương Giao, Dương Tiễn vừa kích động vừa thấp thỏm bất an.

  Hạo Thiên nói: “Sư điệt hãy giúp bọn hắn một chút.”

  Bạch Cẩm mỉm cười gật đầu: “Nếu sư thúc đã lên tiếng, tất nhiên là có thể.

  Nhưng các ngươi phải đáp ứng ta hai điều kiện.”

  Dương Giao, Dương Tiễn nhất thời mừng rỡ, kích động đồng thanh nói: “Xin sư phụ/sư bá phân phó.”

  “Sau này các ngươi gia nhập vào đại đội Chấp Pháp đi! Làm Chấp Pháp Thiên Thần, dẫn đầu một tiểu đội, chấp pháp tam giới.”

  Hai người đồng thời kích động đáp: “Vâng!”

  “Hơn nữa, tin tức Dao Cơ còn sống tuyệt đối không được truyền ra tam giới, bằng không tiên thần có dã tâm sẽ mượn cớ công kích Thiên Đình.”

  “Chúng ta nhất định sẽ không truyền ra!” Hai người đồng thanh nói.

  Bạch Cẩm nhìn hai người bọn hắn chăm chú, duỗi tay lấy ra một tảng đá trắng tinh, nói: “Đây là hòn đá mở cửa Ngọc Kinh Sơn, cầm đi!”

  Chương 631: Tín Ngưỡng Kim Tiền

  Dương Tiễn lập tức mừng rỡ, đưa tay tiếp nhận viên đá mở cửa Ngọc Kinh Sơn, thậm chí còn kích động đến mức bái lạy một lần nữa rồi mới bước nhanh ra ngoài cùng Dương Giao.

  "Đúng rồi, thông báo cho Na Tra và Ngao Bính một chút, hai người đó cũng được điều đến Chấp Pháp Thần Điện, bảo bọn hắn nhanh chóng đi báo cáo đi."

  Dương Giao, Dương Tiễn đồng thanh đáp vâng, sau đó tăng tốc độ chạy ra ngoài.

  Hạo Thiên đứng dậy nói: "Đa tạ!”

  Bạch Cẩm bước lại gần bàn ăn, cười nói: "Đa tạ cái gì? Tiện tay mà thôi, sư thúc đừng trách ta cướp người của ngươi là được.”

  Hạo Thiên cười ha hả: "Trong số chúng thần trong Thiên Đình, ngươi muốn vị nào thì có thể trực tiếp điều chuyển.”

  Dao Trì cũng đứng dậy, dịu dàng nói: "Các nữ nhi, theo ta đến Nguyệt Cung chơi đùa, nơi này lưu lại cho bọn hắn.”

  Mấy tiên nữ xinh đẹp ríu rít đáp vâng, sau đó cũng theo Dao Trì đi ra ngoài.

  Lúc đi ngang qua Bạch Cẩm, Long Cát còn vui vẻ lè lưỡi, cười hì hì chạy mất.

  Bạch Cẩm bật cười rồi đi lên ngồi đối diện Hạo Thiên.

  Hạo Thiên nói: "Với tính tình của ngươi, nếu không có việc gì thì ngươi thà nằm ườn trong đạo cung Điểu Sào cũng sẽ không đến Dao Trì của ta. Nói đi, lần này lại có chuyện gì?”

  Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Sư thúc, trước đó ở trên triều hội, Trường Sinh Đại Đế và Thanh Hoa Đại Đế đều phê bình chư thần lười biếng, đề nghị lập ra thiên quy nghiêm khắc.”

  Hạo Thiên khẽ gật đầu nói: "Đúng là có việc này, nhưng ta còn chưa đồng ý. Bạch Cẩm, ngươi thấy thế nào?”

  "Sư thúc, lập thiên quy là việc nên làm, nhưng không cần nghiêm khắc. Sư phụ ta đã từng nói, nơi nào có áp bách, nơi đó có phản kháng.”

  Hạo Thiên gật đầu tán thành: "Sư huynh là bậc đại trí tuệ! Lời này thật có lý.”

  "Đệ tử suy xét cẩn thận lại, đột nhiên phát hiện Thiên Đình chúng ta thiếu một thứ vô cùng quan trọng."

  "Hả?" Hạo Thiên nghi hoặc nhìn Bạch Cẩm, nói: "Thiếu cái gì?”

  "Động lực! Sư thúc, sau khi chư thần được phong thần, theo như lẽ thường thì chức vị sẽ không thay đổi nữa, cũng không có lợi gì nên đương nhiên sẽ thiếu động lực.

  Sư thúc, hoàng triều dưới hạ giới còn ban bổng lộc cho quan viên, nhưng Thiên Đình chúng ta lại không có gì cả. Kẻ tận chức tận trách hay loại há miệng chờ sung đều giống nhau. Dần dà, chư thần trong Thiên Đình sẽ sinh ra cảm giác lười biếng, toàn bộ Thiên Đình sẽ giống như một đầm nước chết.”

  Hạo Thiên trầm ngâm một chút, nhíu mày nói: "Động lực, ngươi nói rất có lý.

  Nhưng bổng lộc của Thiên Đình nên phân phối như thế nào? Thần linh không giống phàm nhân ở chốn hạ giới, đồ vật tầm thường cũng không có ích với thần linh.”

  Bạch Cẩm nói: "Sư thúc, ngài quên Tín Ngưỡng lực rồi sao?

  Tín Ngưỡng lực có tác dụng rất lớn đối với thần linh, nó giúp tinh luyện thần lực, uẩn dưỡng thần hồn.

  Hiện tại trên thế gian có rất nhiều tín ngưỡng đối với thần linh, nhưng phần lớn là tín ngưỡng thờ thần sấm, thần gió hoặc thờ thành hoàng, đất đai... nhưng các vị thuộc Châu Thiên Tinh Thần, Lục Bộ Chính Thần lại ít có tín ngưỡng. Tuy nhiên, không thể phủ nhận những thần linh này rất quan trọng đối với thiên địa, như vậy thì bất công với bọn họ xiết bao.

  Vì sao chúng ta không thu nạp Tín Ngưỡng lực rồi luyện hóa để tinh lọc Tín Ngưỡng lực tinh thuần, lấy đó làm phần thưởng cho các vị thần linh, cũng có thể thúc đẩy tất cả thần linh càng có động lực?”

  Hạo Thiên đăm chiêu nói: "Đúng là Tín Ngưỡng lực có tác dụng rất lớn đối với thần linh, nhưng Tín Ngưỡng có độc, ý niệm của nó hỗn loạn, lâu ngày sẽ ảnh hưởng đến thần tính của thần linh, trừ phi có thể luyện hóa nó thật sự tinh thuần.

  Nhưng luyện hóa Tín Ngưỡng lực không phải chuyện tiên thần bình thường có thể làm được, cũng cần đổ vào đó rất nhiều công sức.”

  Bạch Cẩm cười nói: "Sư thúc, điểm ấy thì người không cần quan tâm.

  Nếu như có thể lấy Tín Ngưỡng lực làm bổng lộc cho chư thần Thiên Đình thì nó sẽ được quy về một loại tiền tài thuộc Thần Tài quản lý.

  Vừa hay ta đang có ý định thành lập một ngân hàng kết nối với thiên địa nhân gian, chi bằng luyện hóa Tín Ngưỡng lực của Thiên Đình thành tiền tệ đi!”

  "Tín Ngưỡng Kim Tiền sao?" Hạo Thiên cười ha ha nói: "Bạch Cẩm, xem ra trước khi đến đây ngươi đã có chuẩn bị rồi nhỉ? Vậy thì cứ làm theo lời ngươi nói đi.

  Nhưng ta đoán ngươi không chỉ muốn luyện chế Tín Ngưỡng Kim Tiền đơn giản như vậy?”

  "Chỉ có sư thúc hiểu ta." Bạch Cẩm dựng thẳng bốn ngón tay, nghiêm túc nói: "Ta định luyện chế ra bốn loại tiền cho các thần dùng, cũng là bốn loại tiền tệ lưu hành ở hồng hoang.

  Loại thứ nhất là Tử Kim Tiền, loại tiền này được ngưng kết từ Hỗn Độn lực, tu sĩ có thể hấp thu nó để tu luyện, hiệu quả còn cao hơn cả linh khí thiên địa.

  Loại tiền tệ thứ hai là Tín Ngưỡng Kim Tiền, luyện hóa từ hương khói trong Tín Ngưỡng lực, chính là thứ thần linh yêu thích nhất.

  Loại thứ ba chính là Huyền Hoàng Kim Tiền, dùng linh khí thiên địa trộn lẫn một lượng nhỏ công đức rồi luyện chế, có thể ngưng tâm tĩnh thần.

  Loại tiền tệ thứ tư chính là Công Đức Kim Tiền, loại này được luyện chế hoàn toàn từ công đức, tương đương với Công Đức Thần Khí.”

  Bạch Cẩm ngoéo tay một cái, một đồng Công Đức Kim Tiền lập tức xuất hiện giữa hai ngón tay hắn: "Sư thúc, đây chính là Công Đức Kim Tiền.”

  Hạo Thiên vươn tay nhận lấy Công Đức Kim Tiền, cẩn thận lật nó quan sát, được một lát thì đột nhiên dừng lại rồi kinh ngạc kêu lên: "Tử Tiêu Cung!"

  Ánh mắt thì vẫn dán chặt vào hình vẽ cung điện trên đồng tiền xu.

  Bạch Cẩm cười mỉa nói: "Năm đó ta trẻ tuổi vô tri, nhanh nhảu in hình Tử Tiêu Cung lên đồng tiền, cũng may đạo tổ từ bi nên không trách tội, thế nhưng cũng không thể sửa được.”

  Hạo Thiên liếc Bạch Cẩm một cái, sau đó cất giọng cảm thán: "Lá gan của ngươi cũng lớn thật đấy! Chuyện như vậy ta thật sự không dám làm đâu.”

  “Ta của bây giờ cũng không dám!” Bạch Cẩm thì thầm.

  Hạo Thiên thuận tay cất luôn đồng Công Đức Kim Tiền rồi hắng giọng trở lại dáng vẻ nghiêm túc: "Nếu ngươi đã suy nghĩ chu toàn đến vậy, ta cũng không nhúng tay vào nữa. Về sau, tín ngưỡng của các vị thần trên Thiên Đình đều do ngân hàng gì đó của ngươi quản lý, Thần Tài sẽ phân phát cho chư thần.”

  Bạch Cẩm đứng dậy chắp tay thi lễ, cảm kích nói: "Đa tạ bệ hạ!”

  Hạo Thiên Thượng Đế truyền một đạo pháp chỉ xuống dưới, tín ngưỡng của chư thần Thiên Đình đều bị cắt đứt.

  …

  Chương 632: Ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian

  Tại Cửu Trọng Thiên có một hòn đảo lơ lửng, trên đảo có một tòa thần điện rất lớn mới được xây dựng. Bước vào bên trong thần điện là một dãy cửa sổ nhưng hiện tại vẫn đang trống rỗng.

  Ở một sơn động ẩn mình trên hòn đảo ấy, vô số vật báu và tiền bạc lơ lửng trong không trung, Tín Ngưỡng lực cuồn cuộn không ngừng chảy vào từ mặt phải của đồng tiền, mặt trái thì là lối ra của Tín Ngưỡng Kim Tiền.

  Cô Lương và Bạch Cẩm đứng giữa không trung quan sát cảnh này.

  Cô Lương huơ tay, một đồng Tín Ngưỡng Kim Tiền bay tới, rơi vào lòng bàn tay nàng.

  Trên đồng tiền màu trắng sữa cũng có hình vẽ Tử Tiêu Cung, phảng phất như có từng đám sương mù lượn lờ bay ra từ trong đó.

  Cô Lương đặt Tín Ngưỡng Kim Tiền lên mũi rồi ra sức ngửi.

  Bạch Cẩm liếc nàng một cái: “Ngươi ngửi cái gì đấy?”

  "Sư huynh, ta nghe bọn hắn nói Tín Ngưỡng lực có mùi thơm lắm, ta ngửi thử xem đó có phải sự thật hay không."

  "Làm gì có hương thơm, đó chỉ là ý niệm hỗn loạn trong đầu gây ra ảo giác thôi. Đây là tiền tệ đã trải qua sự tinh chế kỹ lưỡng của lạc bảo, không có lấy một chút tạp chất nào, ngươi có thể ngửi được cái gì chứ?"

  Cô Lương ném tiền xu xuống đất, nàng chống hai tay vào eo, ngẩng đầu ưỡn ngực nói với giọng điệu đắc ý: "Sư huynh, có phải từ nay về sau tất cả những vị thần trên Thiên Đình đều phải nghe lời chúng ta rồi không? Ai không nghe thì ta không phát tiền cho kẻ đó.”

  Bạch Cẩm búng tay vào trán Cô Lương, cười nói: "Cẩn thận bọn hắn kéo đến đánh ngươi.”

  Cô Lương lắc lắc hai búi tóc trên đầu, vẫn đắc ý lắm: "Có sư huynh ở đây, ta không sợ bọn hắn đâu.”

  …

  Trong cung điện của Thanh Hoa Đại Đế, Thanh Hoa Đại Đế và Nam Cực Trường Sinh Đại Đế đang ngồi ngay ngắn. Sắc mặt của Trường Sinh Đại Đế có vẻ không vui cho lắm, bởi vì chuyện tín ngưỡng từ hạ giới truyền tới đã bị cắt đứt.

  Thanh Hoa Đại Đế cảm khái: "Cho dù không có Tiệt Giáo thì Bạch Cẩm vẫn nổi trội như xưa. Ngươi vừa đề nghị thành lập thiên quy là hắn đã tìm cách ngăn chặn tín ngưỡng của tam thần Phúc Lộc Thọ.”

  Nam Cực Trường Sinh Đại Đế sầm mặt, tức giận gằn giọng nói: "Không chỉ mình ta mà tín ngưỡng của tất cả thần linh đều bị chặn, hắn nói muốn tạo ra Tín Ngưỡng Kim Tiền gì đó, phải phân phối dựa theo lượng lao động.

  Từ thuở khai thiên lập địa tới nay, ai lấy được vật gì thì nó vẫn là của mình, chưa bao giờ có cái nguyên tắc phân phối theo sức lao động như hắn nói, hắn không sợ khiến nhiều người nổi giận sao?”

  Thanh Hoa Đại Đế nhìn ra bên ngoài rồi nói: "Như thế cũng tốt, cứ rối tung lên thì chúng ta mới có cơ hội kiếm lời, đây không phải là chuyện chúng ta muốn thấy hay sao?”

  Đột nhiên bị chặt đứt Tín Ngưỡng lực, những thần linh có tín đồ đều bàn tán xôn xao, rất nhiều thần linh cả trên thiên giới và nhân gian đều đứng ngồi không yên.

  Mấy ngày sau, trên hòn đảo lơ lửng giữa Cửu Trọng Thiên bỗng vang lên tiếng ào ào của từng đạo thần quang dâng lên cùng với tiếng nổ ầm khi thần quang nổ tung trên bầu trời, khiến rất nhiều thần linh chú ý.

  Giọng nói trong trẻo của Cô Lương vang vọng khắp chốn: "Ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian chính thức khai trương, chư thần Thiên Đình có thể đến nhận bổng lộc.”

  

  Tại Địa Tiên Giới, trong một không gian Linh Giới đang có ba vị thần linh ngồi xếp bằng luận đạo. Ba người này chính là Sơn Thần, Thổ Địa và Hà Thần của Địa Tiên Giới.

  "Ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian khai trương, chư thần Thiên Đình có thể đến nhận bổng lộc." Giọng nói của Cô Lương vang vọng khắp Linh Giới.

  Thân thể ba vị thần linh nhất thời chậm lại, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

  Sơn Thần hừ một tiếng: "Chặn mất Tín Ngưỡng lực của chúng ta để bán cho chư thần, thật đáng hổ thẹn.”

  Hà Thần nhíu mày: "Cẩn trọng ngôn từ, đây là pháp chỉ của bệ hạ.”

  Thổ Địa mặc một bộ áo bào màu xám ngồi bên cạnh lập tức đứng dậy, khoan thai nói: "Đi thôi! Chúng ta đi xem cái ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian kia coi có vớt được miếng ngon nào không.”

  Ba vị thần linh biến mất khỏi Linh Giới, hóa thành một đạo thần quang phóng lên trời, trên thế gian ở hồng hoang đại địa đã xảy ra rất nhiều chuyện.

  Lúc đi tới hòn đảo nằm lơ lửng giữa Cửu Trọng Thiên, ba vị thần này đã thấy có vô số thần linh tụ tập ở đó từ trước. Có thiên binh bình thường, cũng có những tinh quân tôn quý, thậm chí còn thấy được mấy vị chủ thần, tất cả đều đứng xếp hàng trước ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian.

  “Thời gian đã đến, mở cửa!” Một giọng nói lanh lảnh cất lên.

  Hai cánh cửa lớn của ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian chậm rãi mở ra, trước mắt những người có mặt ở đây xuất hiện một không gian vô cùng rộng rãi, đại điện chia làm hai khu, mỗi khu đều có một cửa sổ.

  Trên quầy giao dịch của khu thứ nhất viết một loạt chữ “Tiền”, khu tiếp theo viết chữ “Tiền tiết kiệm”, đằng sau mỗi quầy đều có một thần nữ đang nở nụ cười hòa nhã với bọn hắn.

  Bốn người Dương Tiễn, Dương Giao, Ngao Bính và Na Tra mặc đồng phục của Chấp Pháp Thiên Thần, bọn hắn ngồi nghiêm chỉnh trên gác xép tầng hai, xuyên qua cửa sổ để quan sát chúng thần đang tràn vào ở phía dưới. Bọn hắn có nhiệm vụ canh gác nơi này, bắt hết những người dám gây sự trong ngân hàng.

  Sơn Thần, Hà Thần và Thổ Địa cũng theo đông đảo thần linh đi vào. Ba người ngơ ngác nhìn chung quanh mà luống cuống tay chân. Bọn hắn không hiểu lối kiến trúc ở đây sao mà kỳ lạ thế, bọn hắn chưa bao giờ nhìn thấy chỗ nào giống như chỗ này.

  Cô Lương bước xuống từ lầu hai, nàng nhìn chúng thần đứng trước mặt mình, nói lớn: "Ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian ta được Câu Trần Đại Đế đề nghị thành lập, chúng ta có nhiệm vụ phát hành bốn loại tiền tệ dựa trên nguyên tắc phục vụ Thiên Đình, tạo phúc cho hồng hoang.

  Chương 633: Gửi tiết kiệm

  Loại thứ nhất là Tử Kim Tiền, loại tiền này được ngưng kết từ Hỗn Độn lực, có thể hấp thu nó để tu luyện, hiệu quả còn cao hơn cả linh khí thiên địa.

  Loại tiền tệ thứ hai là Tín Ngưỡng Kim Tiền, được luyện hóa từ hương khói trong Tín Ngưỡng lực, là thứ rất có ích cho thần linh nhưng đồng thời lại không khiến các vị nhiễm độc từ hương khói.

  Loại tiền tệ thứ ba chính là Huyền Hoàng Kim Tiền, dùng linh khí thiên địa trộn lẫn một lượng nhỏ công đức rồi luyện chế, có thể ngưng tâm tĩnh thần, tránh tình trạng tẩu hỏa nhập ma trong lúc tu luyện.

  Loại tiền tệ thứ tư chính là Công Đức Kim Tiền, loại này luyện chế từ công đức, tương đương với Công Đức Thần Khí, có thể che chở nguyên thần, bảo vệ thân thể.

  Tất cả các vị thần của Thiên Đình đều có thể cầm thần ấn của mình đi tới cửa sổ để lấy tiền.

  Vị nào có công đức có thể sang bên “chế tiền”, dùng công đức luyện chế thành Huyền Hoàng Kim Tiền hoặc là Công Đức Kim Tiền, thiên tài địa bảo cũng có thể luyện chế thành Tử Kim Tiền.

  Chi phí chế tiền chỉ bằng một phần trăm giá trị tài sản muốn chuyển đổi mà thôi.”

  Cô Lương cười hì hì nhìn mọi người: "Hoan nghênh mọi người đến chế tiền!”

  “Một phần trăm đấy, cũng không ít đâu!”

  "Ha ha! Tại sao ta phải bỏ tiền ra để định chế loại tiền xu đó chứ?"

  "Đúng vậy! Một phần trăm công đức thì đắt quá rồi đấy.”

  “Đúng là xấu xa!”

  Các vị thần túm tụm lại nghị luận sôi nổi.

  Cô Lương bỏ ngoài tai những lời bàn tán, nàng lấy ra một cái chuông vàng rực lắc nhẹ vài cái, giọng nói của nàng vang vọng khắp đại điện: “Hiện tại xin được bắt đầu kinh doanh.”

  Trên mỗi cửa sổ đều hiện lên ba chữ lớn: Đang Làm Việc.

  Cô Lương xoay người đi vào trong gác xép bên cạnh. Bốn người Dương Tiễn, Dương Giao, Ngao Bính và Na Tra vội vàng đứng lên, đồng thanh nói: "Bái kiến sư thúc!”

  Cô Lương khoát tay áo, cười hì hì nói với bọn hắn: "Ôi dào! Không cần đa lễ, ngồi xuống, ngồi xuống cả đi.”

  Cô Lương tìm một chỗ ngồi xuống trước bàn, lúc này đám người Dương Giao, Dương Tiễn mới dám ngồi.

  Cô Lương vung tay, trên mặt bàn có thêm một đĩa tiên trân linh quả đang tỏa ra hương thơm dễ chịu.

  Cô Lương bốc lấy một vốc hạt dẻ màu bạc, nàng thảy một quả vào miệng, vừa ăn vừa vui vẻ bật cười, ăn xong mới ngẩng đầu nhìn về phía đám người Dương Giao với Dương Tiễn, nàng hỏi: "Sao các ngươi không ăn? Ăn đi! Đây là thứ ta trộm được từ trong Điểu Sào của sư huynh, quý lắm đó.”

  Ngao Bính nói nhỏ với nàng: "Sư thúc, trộm đồ thế này không tốt lắm đâu!”

  Cô Lương nghiêm túc gật đầu: "Ngươi nói rất có lý!” rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ buồn rầu: "Vậy ta có nên giết người diệt khẩu không nhỉ?”

  Ngao Bính sợ đến nỗi khuôn mặt lập tức trắng bệch.

  Dương Giao vội vàng nói: "Ăn, mọi người cùng ăn nào. Ăn nhiều vào, chớ phí phạm ý tốt của sư thúc.”

  Mấy người vội vàng nhoài người ra tóm lấy mấy thứ trên bàn, chỉ sợ chậm một bước thì sẽ bị tiểu sư thúc giết chết diệt khẩu, Ma Cô Đảo của tiểu sư thúc Cô Lương rất đáng sợ.

  Cô Lương hài lòng nói: "Như vậy mới đúng!”

  Dương Tiễn truyền âm nói: "Đại ca, tiểu sư thúc của ngươi chẳng phải loại tốt lành gì! Lại còn ăn cắp.”

  Dương Giao truyền âm lại: "Sư thúc nói đùa trêu các ngươi thôi! Không được sư tôn cho phép thì ai có đủ khả năng trộm đồ từ Điểu Sào chứ?”

  Trong mắt Dương Tiễn lóe lên một tia kinh ngạc. Chỉ là nói đùa thôi sao?

  …

  Ở đại điện bên dưới, Sơn Thần, Hà Thần và Thổ Địa đang đứng trong góc.

  Sơn Thần nói nhỏ: "Bây giờ phải làm sao?”

  Thổ Địa đáp lại: "Bảo chúng ta trả phí chế tiền là chuyện không thể, chúng ta thu thập chỗ thiên tài địa bảo này dễ dàng lắm chắc? Đi thôi, ta cứ đi nhận bổng lộc gì đó trước đã.”

  Sơn Thần cùng Hà Thần đều gật đầu đồng ý, bọn hắn chỉ là mấy vị thần nghèo ở dưới hạ giới, chẳng có nhiều vật giá trị.

  Sơn Thần, Hà Thần và Thổ Địa tiến lại một ô cửa sổ, cả ba ngoan ngoãn xếp hàng.

  Thần nữ ngồi sau cửa sổ cười nói: "Nếu muốn gửi tiết kiệm thì mời đưa tiền của ngươi cho ta, nếu rút tiền thì hãy xuất trình chứng từ.”

  Sơn Thần ngạc nhiên: "Còn được tiết kiệm nữa sao?”

  Thần nữ gật đầu, giải thích cho hắn: "Giả sử ngươi cảm thấy mình sẽ gặp phải nguy hiểm, hoặc là sắp phải đấu pháp với một tu sĩ cường đại, ngươi có thể mang tất cả tiền của bản thân đến gửi tại ngân hàng chúng ta. Nếu thắng đấu pháp, sau đó ngươi có thể đến đây lấy lại tài sản, còn lỡ thất bại thì cũng không đến mức tiền tích góp cả đời rơi vào tay kẻ địch.

  Chúng ta sẽ trả lại cho thân bằng hảo hữu của ngươi, ngươi thấy có lý không?”

  Sơn Thần vô thức gật đầu: "Rất có lý!”

  Thần nữ mỉm cười nói: "Xin hỏi tôn thần muốn gửi tiết kiệm hay là rút tiền?”

  "Rút tiền, ta là Sơn Thần của Đại Biệt Sơn, đến đây để lĩnh bổng lộc."

  Thần nữ ngồi sau quầy mỉm cười nói: "Xin hãy xuất trình thần ấn của ngươi!”

  Sơn Thần của Đại Biệt Sơn duỗi tay, một tòa thần ấn có màu hơi tối trông như ngọn núi nhỏ hiện lên trên lòng bàn tay hắn.

  Sơn Thần đặt thần ấn lên quầy rồi đưa mắt nhìn thần nữ.

  Thần nữ cầm lấy thần ấn, mắt nàng phóng ra hai đạo thần quang bao phủ thần ấn, nàng nói với hắn: "Sơn Thần Ấn ngũ phẩm, đã lập được ba công lao, bổng lộc cơ sở là một ngàn Tín Ngưỡng Kim Tiền. Ba lần lập công mỗi lần cộng thêm một ngàn Tín Ngưỡng Kim Tiền, tổng cộng là bốn ngàn Tín Ngưỡng Kim Tiền.”

  Nàng đặt thần ấn trên một trận pháp ở trước mặt mình, một loạt âm thanh va chạm leng keng vang lên, lát sau thì chấm dứt.

  Thần nữ trả lại thần ấn cho Sơn Thần, mỉm cười nói: "Đã phát bổng lộc, mời ngài thu nhận!”

  Chương 634: Bị bán đứng

  Sơn Thần nhận lại thần ấn, thần niệm lập tức cảm ứng được trong không gian của thần ấn có thêm bốn ngàn đồng tiền màu trắng sữa đang lơ lửng. Tâm niệm vừa động, một đồng Tín Ngưỡng Kim Tiền xuất hiện chính giữa ngón tay, hắn chỉ vừa chạm vào Tín Ngưỡng Kim Tiền đã cảm nhận được sự khác biệt. Hắn giật bắn mình, kinh ngạc hét to: "Tiền này…"

  Hà Thần và Thổ Địa lập tức xúm tới.

  Hà Thần kinh ngạc nói: "Tín Ngưỡng Kim Tiền này lại không gây ra bất cứ ý niệm hỗn loạn nào trong đầu, sao lại như thế?”

  Thổ Địa cũng hét lên trong sự ngạc nhiên: "Đúng đấy, sao lại thế được?"

  Thần nữ đứng sau quầy cười giải thích: "Ngân hàng chúng ta có phương pháp tinh lọc sạch sẽ, ai tiếp theo?”

  "Là ta!"

  “Để ta!”

  Hà Thần và Thổ Địa đồng thời lao về phía quầy giao dịch.

  Chúng thần từ các phương hướng khác kêu lên kinh ngạc, bọn hắn cầm Tín Ngưỡng Kim Tiền trong tay, yêu thích vô cùng, Tín Ngưỡng lực tinh khiết như thế này là bảo vật khó có được đối với thần linh.

  "Thái Âm Tinh Quân có bổng lộc mười vạn Tín Ngưỡng Kim Tiền, xin hãy nhận lấy." Một giọng nói đột nhiên vang lên.

  Đại sảnh đang hỗn loạn lập tức trở nên yên lặng như tờ, tất cả thần linh đều nhìn về phương hướng phát ra âm thanh.

  Hằng Nga nhận lấy thần ấn rồi xoay người rời đi, khí chất trác tuyệt trong trẻo nhưng lạnh lùng.

  Toàn bộ chúng thần đều nhìn Hằng Nga với ánh mắt vừa hâm mộ vừa ghen tị, nàng ấy xinh đẹp lại còn giàu có, sao không khiến người khác hâm mộ cho được! Nếu có thể kết thành đạo lữ với nàng ấy thì cần gì phải phấn đấu nữa!

  Đến khi thân ảnh Hằng Nga khuất khỏi tầm mắt của chúng thần, đại điện mới khôi phục nguyên trạng, trở lại ồn ào như cũ. Người lấy được Tín Ngưỡng Kim Tiền thì hưng phấn, thần linh không lấy được Tín Ngưỡng Kim Tiền thì xếp hàng trong lo lắng, đợi chờ.

  Sơn Thần, Thổ Địa và Hà Thần của Đại Biệt Sơn bước ra khỏi đại môn của thần điện.

  Sơn Thần đột nhiên dừng lại.

  Thổ Địa hỏi: "Có chuyện gì vậy?”

  Ánh mắt Sơn Thần lóe lên một chút, hắn bật cười ha hả: "Hai vị huynh đệ, thật ra ta có một vị bằng hữu lâu năm ở trên Thiên Đình, giờ ta định qua thăm hắn một chút.”

  Thổ Địa cười ha ha: "Trùng hợp thật, ta cũng có một người bằng hữu ở Thiên Đình, đã lâu không gặp nên rất nhớ hắn.”

  Hà Thần cũng gật đầu cảm khái nói: "Ai mà không có bằng hữu chứ!”

  Sơn Thần cười nói: "Vậy chúng ta cáo biệt tại đây thôi!”

  Ba vị thần linh mỉm cười gật đầu với nhau, sau đó hóa thành ba đạo thần quang lao về ba phương hướng khác nhau.

  Một lát sau, Sơn Thần ngẩng đầu ưỡn ngực đi lên tầng thứ hai, lúc đi ngang qua góc tường lại bất cẩn đụng trúng một vị thần.

  “Thứ lỗi!”

  “Là ta không cẩn thận!”

  Hai người đồng thời cúi đầu nhận lỗi.

  Sơn Thần hơi sửng sốt, không đúng! Sao giọng nói này quen thuộc như vậy? Hắn lập tức ngẩng đầu lên.

  Người đối diện cũng ngẩng đầu nhìn hắn, hóa ra lại là Thổ Địa, hai người sững sờ nhìn nhau.

  Sơn Thần chất vấn: "Nhị đệ, không phải ngươi nói đi thăm bằng hữu sao? Vì sao lại ở đây?”

  Thổ Địa chế giễu: "Thật không giấu gì đại ca, thật ra lúc nãy ta nói dối thôi, ta còn thừa một ít Tín Ngưỡng lực ấy mà.”

  Sơn Thần tức giận nói: "Lão nhị ngươi giỏi lắm, chúng ta đã giao ước với nhau tín ngưỡng nhận được từ Đại Biệt Sơn đều sẽ chia đều. Thế mà ngươi lại lén giấu làm của riêng, ngươi làm ta rất thất vọng.”

  “Đại huynh, ngươi nghe ta giải thích đi!”

  “Không nghe, ta không nghe!”

  Thần sắc Thổ Địa khẽ động, ngẩng đầu hỏi: "Đại ca, không phải ngươi cũng đi thăm bằng hữu sao? Sao giờ lại xuất hiện ở đây?”

  Nét mặt Sơn Thần cứng đờ, đúng vậy! Hắn giải thích kiểu gì bây giờ?

  Thổ Địa cười khẩy: "Chẳng lẽ đại ca cũng..."

  Sơn Thần nắm lấy cánh tay Thổ Địa, cười ha hả làm hòa: "Nhị đệ, đại ca ta tha thứ cho ngươi. Đi thôi, chúng ta lên ngắm tầng hai của ngân hàng một chút.”

  Thổ Địa gật đầu cười ha hả: "Hiếm khi có dịp đến đây một chuyến, đúng là nên đi tham quan cho biết đó đây.”

  Hai người cười vui vẻ đi về phía trước, nhưng mới đi được vài bước, cả hai đều giật mình đứng sững lại, bởi vì bọn hắn nhìn thấy Hà Thần đang xếp hàng ở phía trước.

  Hà Thần quay đầu lại, cũng thấy Sơn Thần và Thổ Địa đang đứng sau lưng, ba vị thần linh nhìn nhau, không nói gì cả.

  Sơn Thần ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Chậc! Không xứng với đạo làm thần mà!

  …

  Tại Tử Ngưng Điện của Thiên Đình, Bạch Cẩm và Hạo Thiên Thượng Đế đang ngồi uống rượu trong hoa viên. Hạo Thiên Kính lơ lửng bên cạnh, đang chiếu lại cảnh tượng diễn ra trong ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian.

  Hạo Thiên cười nói: "Đây là ngân hàng mà ngươi nói đó sao? Hiện tại xem ra cũng rất thành công!”

  Bạch Cẩm nói: "Sư thúc, bây giờ mới chỉ bắt đầu mà thôi, nói đến thành công vẫn còn xa lắm!”

  Mục tiêu của ta là mở thêm nhiều ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian trên khắp hồng hoang, ở cả thiên giới và nhân gian, để phàm nhân và tiên thần đều được sử dụng ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian của ta, từ đó thiết lập trật tự tài chính.”

  "Chí hướng của ngươi rất lớn, nhưng tại sao chỉ mở một ngân hàng?"

  "Sư thúc, có thứ tốt đương nhiên phải để Thiên Đình chúng ta dùng trước, sau đó mới quảng bá ra bên ngoài, đúng chứ! Ta là Đại Đế của Thiên Đình, đương nhiên là coi Thiên Đình như nhà của mình, đặt ngân hàng đầu tiên tại Thiên Đình cũng là điều nên làm mà."

  Hạo Thiên Thượng Đế bật cười: "Nói đúng lắm. Bạch Cẩm, quả nhiên ta không nhìn lầm ngươi.

  Thiên Đình chính là nhà của ngươi, có chuyện gì cứ để sư thúc gánh vác cho ngươi.”

  Bạch Cẩm cười tươi như hoa: "Đa tạ sư thúc!”

  Hạo Thiên lại nghĩ đến cái gì đó: "Nghe nói sau này ngươi sẽ khởi động nghiệp vụ cho vay, chỉ cần trả một khoản lãi nhỏ là có thể cho vay trước một lượng tiền lớn.”

  Bạch Cẩm kinh ngạc: "Sư thúc, sao người lại biết? Mảng nghiệp vụ này vẫn chưa bắt đầu mà!”

  "Ha ha! Thần Tài Cô Lương mà ngươi chọn được thú vị lắm, chỉ cần cho nàng chút đồ ăn ngon thì nàng sẽ nói hết mọi chuyện."

  Bạch Cẩm cạn lời, bất đắc dĩ nói: "Vẫn không đáng tin như trước, bây giờ ta lại cảm thấy hối hận vì chọn nàng làm Thần Tài rồi, có khi lựa chọn này chính là một sai lầm.”


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận