Trang chủ Thể loại Tiên hiệp Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 150

  Trong mắt Hạo Thiên Thượng Đế hiện lên một tia chờ mong, nhưng mặt ngoài vẫn luôn tỏ ra bình tĩnh: "Bạch Cẩm, ngươi cảm thấy sư thúc có thể vay được bao nhiêu?”

  Bạch Cẩm kinh ngạc nhìn về phía Hạo Thiên Thượng Đế, nói: "Sư thúc, ngài sở hữu cả tam giới, sao còn cần vay tiền chứ?”

  Hạo Thiên ho khan một tiếng: "Thì mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh mà!”

  Bạch Cẩm nhìn Hạo Thiên Thượng Đế với ánh mắt khó nói, chẳng lẽ là nóc nhà quá cao?

  …

  Bên kia, Sơn Thần, Hà Thần và Thổ Địa của Đại Biệt Sơn vừa hạ giới.

  Linh Giới chính là nơi ở của thần linh thuộc Địa Tiên Giới, nằm giữa U Minh Địa Phủ và nhân gian.

  Trong một tòa cung điện lấp lánh thần quang của Linh Giới, ba vị thần linh bày tiệc mời một vị bằng hữu là Thành Hoàng ở vùng phụ cận đến dự tiệc. Sau buổi tiệc, bốn người ngồi vây quanh một cái bàn.

  Thành Hoàng nhíu mày nhìn bọn hắn: “Hôm nay các ngươi làm cái quỷ gì vậy? Đột nhiên hào phóng đến mức mời ta đến dự tiệc, còn muốn đánh mạt chược gì đó nữa? Nói đi! Có gì cần nhờ vả?”

  Sơn Thần cười ha ha nói: "Không, nhờ vả gì chứ, chỉ là lâu quá không gặp nên nhớ ngươi, muốn mời thần hữu đến tụ tập thôi mà.”

  Thổ Địa cũng cười ha hả nói: "Thuận tiện chơi mạt chược, gắn kết tình cảm!”

  Hà Thần liên tục gật đầu: "Đúng vậy! Phải, phải!”

  Thành Hoàng nhìn ba vị thần linh sốt ruột chưa từng có, trong lòng âm thầm cảnh giác. Ngày hôm nay ba vị này rất lạ, có cái gì đó không thích hợp.

  Sơn Thần chìa tay cười nói: "Thành Hoàng, có thể bắt đầu chơi mạt chược rồi.”

  Vô số duy đoán lướt qua trong đầu Thành Hoàng, thôi thì hắn cứ lấy bất biến mà ứng vạn biến vậy, nghĩ thế hắn liền gật đầu cười nói: "Cũng được! Vậy thì chơi mấy ván.”

  Hắn đưa tay ra phía trước rồi phất nhẹ một cái, một đống hạt châu màu trắng tròn trịa xuất hiện, tản ra hương thơm nhẹ nhàng. Hắn mỉm cười nhìn ba vị thần linh trước mặt, chưa từng thấy nhiều Tín Ngưỡng lực như vậy đúng không?

  Thành Hoàng cười ha ha: "Có tí xíu Tín Ngưỡng Châu thế này thôi nên ta cũng chỉ dám chơi nhỏ, ba vị thần hữu có năng lực thì thắng hết đi!”

  Sơn Thần kinh ngạc kêu lên: "Sao thần hữu vẫn còn dùng Tín Ngưỡng Châu thế?”

  Thổ Địa che hết miệng mũi, nhíu mày nói: "Mùi này làm ta đau hết cả đầu!”

  Hà Thần cũng nói: "Tín Ngưỡng Châu này, hiện giờ còn dùng nó đúng là hiếm thấy.”

  Thành Hoàng hoang mang chẳng hiểu gì cả, phản ứng của đám người này là sao? Hắn nhíu mày không vui: "Ba vị thần hữu có ý gì vậy? Cố tình trêu đùa ta sao?”

  Hà Thần vội vàng giải thích: "Thần hữu có điều không biết, hiện tại thần linh trên Thiên Đình của chúng ta không dùng Tín Ngưỡng Châu nữa, mà đang đổi sang dùng Tín Ngưỡng Kim Tiền.”

  Sơn Thần vẫy tay, một nắm Tín Ngưỡng Kim Tiền lập tức xuất hiện trong tay hắn. Hắn chậm rãi buông tay, Tín Ngưỡng Kim Tiền rơi đầy lên mặt bàn phát ra những tiếng vang leng keng.

  Sơn Thần cảm khái: "Thứ đồ lạc hậu như Tín Ngưỡng Châu này chúng ta không dùng lâu rồi, hấp thụ Tín Ngưỡng Châu còn làm ta ô uế thần thức.”

  Trong đầu Thành Hoàng xẹt qua một tia khinh bỉ, Tín Ngưỡng Châu lạc hậu? Lúc trước là ai tìm đến tận nơi cầu xin ta cho vay Tín Ngưỡng Châu?!

  Thổ Địa cũng phẩy tay một cái, một đồng Tín Ngưỡng Kim Tiền xuất hiện trong tay hắn: “Nói chung ta vẫn thấy Tín Ngưỡng Kim Tiền rất tốt, tự nhiên lại không có kích thích.”

  Hà Thần cũng lấy một đồng Tín Ngưỡng Kim Tiền ra, sau đó còn làm ra vẻ tò mò: "Địa Phủ các ngươi còn đang dùng thứ lạc hậu như Tín Ngưỡng Châu sao?”

  Sơn Thần tiếp lời: "Thành Hoàng này, Địa Phủ các ngươi phải đuổi kịp thời đại đi thôi!”

  Thành Hoàng hừ lạnh một tiếng, đưa tay cầm lấy một viên Tín Ngưỡng Kim Tiền, hắn thử cảm ứng Tín Ngưỡng lực tinh khiết bên trong thứ này, lại nhìn Tín Ngưỡng Châu trước mặt mình, sắc mặt hết trắng lại đen, sau đó đột nhiên biến mất, thậm chí còn không bận tâm đến đống Tín Ngưỡng Châu của mình.

  Sơn Thần, Thổ Địa với Hà Thần liếc nhau, cả đám cười ha ha. Thoải mái, thật là thoải mái.

  Thổ Địa vô cùng hứng thú hỏi: "Tiếp theo phải mời ai?”

  Hà Thần vội vàng nói: "Ta quen đám đầu trâu mặt ngựa của Địa Phủ.”

  Sơn Thần hưng phấn kêu lên: "Mau mời bọn hắn đến đây, chúng ta sửa lại kịch bản chút, vừa rồi cảm thấy hơi giả.”

  Một thời gian sau đó, ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian phổ biến rộng rãi khắp tam giới, được các vị thần biết đến.

  …

  Trong điện phủ của Tần Nghiễm Vương ở dưới Địa Phủ, Tần Nghiễm Vương đang ngồi trên vương vị xử lý tấu chương bày đầy trên án kỷ. Đột nhiên, bên ngoài truyền đến một loạt tiếng động ầm ĩ, vang mãi không dứt.

  Tần Nghiễm Vương khẽ nhíu mày, hắn ném tấu chương lên án kỷ, cất giọng uy nghiêm: "Mẫu Dạ Xoa, bên ngoài ầm ĩ như vậy là có chuyện gì?”

  Mẫu Dạ Xoa từ bên ngoài đại điện đi vào, cung kính nói: "Khởi bẩm Đế Quân, nghe nói là bởi vì Thiên Đình thực hiện chế độ hương hỏa tiền tệ, cụ thể ta cũng không rõ lắm.”

  Tần Nghiễm Vương trầm ổn nói: "Lệnh Thương phán quan đến gặp ta!"

  “Vâng! Mẫu Dạ Xoa cung kính đáp một tiếng, lui ra khỏi Tần Nghiễm Vương Điện, hóa thành một luồng khói đen biến mất tăm.

  Một lát sau, một nam tử trắng trẻo đi vào đại điện, cung kính chắp tay nói: "Bái kiến Đế Quân!”

  Tần Nghiễm Vương uy nghiêm hỏi: "Vì sao bên ngoài ồn ào không ngớt?”

  Thương phán quan đứng dậy, cung kính nói: "Khởi bẩm Đế Quân, Thần Tài của Thiên Đình đã trở về vị trí, mới thành lập một bộ phận gọi là ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian. Ngân hàng đã chặn hết Tín Ngưỡng lực của chư thần Thiên Đình, luyện chế thành Tín Ngưỡng Kim Tiền rồi biến nó thành bổng lộc phát cho tất cả thần linh trên Thiên Đình.

  Sau khi thần linh trên Thiên Đình hạ giới đã đến trước mặt các Âm Thần ở Địa Phủ chúng ta khoe khoang, dẫn đến việc các Âm Thần dưới Địa Phủ bất mãn.”

  Tần Nghiễm Vương hừ một tiếng, âm thanh ấy hùng hồn giống như sấm sét vang vọng trong cung điện, khiến người khác kinh sợ.

  Thương phán quan lập tức cung kính khom lưng, trong đại điện tràn ngập áp lực.

  Chương 636: Không cam lòng

  Tần Nghiễm Vương lạnh lùng nói: "Các ngươi là Âm Thần trông coi hai cõi âm dương, đáng lý không nên so đo thiệt hơn, nay lại vì một chút Tín Ngưỡng lực mà ầm ĩ không ngớt, còn đâu là uy nghiêm của Âm Thần? Tất cả nên bị trừng phạt nghiêm khắc!”

  Thương phán quan vội vàng quỳ một gối xuống đại điện: “Chúng thần có tội!”

  Tần Nghiễm Vương uy nghiêm nói: "Chỉ vì một chút lợi ích nhỏ đã khiến các ngươi mất đi sáng suốt, vậy thì làm sao các ngươi có thể gánh vác trọng trách dưới Địa Phủ ta?”

  Thương phán quan do dự một chút, cung kính nói: "Khởi bẩm Đế Quân, nghe nói ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian này là do Câu Trần Đại Đế thành lập, mục đích là để cân bằng tín ngưỡng của chư thần, giúp những thần linh ở Thiên Đình lâu ngày không thể hạ giới có thể mưu cầu phúc lợi.

  Trong Địa Phủ ta cũng có rất nhiều thần linh đã sống lâu tại Địa Phủ, không thể đi đến nhân gian, bọn hắn nghe được tin tức này tất nhiên sẽ sinh ra cảm giác không cam lòng. Vì sao thần linh trên Thiên Đình lại được lợi như thế mà Địa Phủ ta lại không có? Dù sao Câu Trần Đại Đế cũng là Đốc Tra Đại Đế của Địa Phủ ta.

  Hơn nữa, ở nhân gian cũng có người thờ phụng Âm Thần, cũng đang cật lực yêu cầu Địa Phủ ta thành lập ngân hàng phát hành tiền tệ. Nếu đem so sánh với Tín Ngưỡng Kim Tiền thì Tín Ngưỡng Châu thật sự quá kém.”

  "Hóa ra là Bạch Cẩm." Tần Nghiễm Vương nhíu mày thì thầm, sau đó hỏi: "Ngươi có Tín Ngưỡng Kim Tiền ở đó không!”

  Thương phán quan giơ lên một đồng Tín Ngưỡng Kim Tiền, cung kính nói: "Đế Quân, đây chính là Tín Ngưỡng Kim Tiền được Thiên Đình ban hành.”

  Tín Ngưỡng Kim Tiền bay vào lòng bàn tay của Tần Nghiễm Vương, sau khi cầm được vật thật, Tần Nghiễm Vương cất giọng kinh ngạc: "Vậy mà lại không có bất cứ ý niệm hỗn loạn nào.”

  "Đây chính là nguyên nhân Âm Thần khao khát có được nó."

  "Ngươi đi xuống trước, ngô sẽ quyết sau."

  “Vâng!” Thương phán quan đứng dậy, cung kính lui về phía sau rồi rời khỏi Tần Nghiễm Vương Điện.

  Thân ảnh Tần Nghiễm Vương lóe lên rồi biến mất.

  Ở không gian hư vô nào đó bỗng ngưng tụ thân ảnh của một vị Đại Đế.

  Giọng nói cực lớn của Tần Nghiễm Vương vang lên: "Thiên Đình mới triển khai ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian, các ngươi có biết không?”

  Luân Chuyển Vương nói: "Đương nhiên là biết, Tín Ngưỡng Kim Tiền kia cực kỳ tinh thuần.”

  Diêm La Vương nói: "Tín Ngưỡng Kim Tiền tinh thuần như thế cũng có ích cho cả chúng ta.”

  Tiếp đó là giọng nói đầy uy quyền của Sở Giang Vương: "Bạch Cẩm là Đốc Tra Đại Đế của Địa Phủ, nên đặt ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian trong Địa Phủ.”

  Diêm La Vương nói: "Bạch Cẩm không phải người chúng ta có thể ra lệnh.”

  Luân Chuyển Vương: "Người có thể sai bảo Bạch Cẩm chỉ có nương nương! Nhưng ai sẽ đi gặp nương nương dây?”

  Chín vị Đại Đế đồng thời nhìn về phía Tần Nghiễm Vương.

  Tần Nghiễm Vương vô thức lùi về phía sau một khoảng cách: “Các ngươi nhìn ta làm gì?”

  “Ngươi là đại ca, đương nhiên là ngươi đi!”

  “Đại ca, ngươi là người hiểu rõ ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian nhất, đương nhiên là ngươi đi rồi!”

  “Tín Ngưỡng Kim Tiền còn đang nằm trên người ngươi đấy, tất nhiên là ngươi đi!”

  …

  Tần Nghiễm Vương tức giận quát: "Các ngươi đều hiểu rõ ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian còn gì?”

  Chín vị Đại Đế đồng loạt lắc đầu, đồng thanh nói: "Ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian là cái gì? Chúng ta không biết!”

  Tần Nghiễm Vương tức đến mức bật cười: "Da mặt các ngươi dày thật đấy!”

  Chín vị Đại Đế đồng thời cười nói: "Đều do bản thể truyền xuống.”

  Chín vị Đại Đế ở âm gian đồng thời xuất thủ, một tiếng “ầm” vang lên, hư không bị nghiền nát, Tần Nghiễm Vương lập tức rơi vào trong mảnh vỡ hư không.

  Tại cung điện của Thanh Hoa Đại Đế trên Thiên Đình, Thanh Hoa Đại Đế liên tục hắt hơi mấy cái, hắn sờ sờ mũi, nhíu mày trầm tư, có một loại cảm giác không tốt, không biết là ai đang nói xấu hắn? Tra xét một hồi không ra kết quả, sắc mặt hắn lạnh lẽo. Nhất định là Bạch Cẩm đang âm thầm tính kế ta, Bạch Cẩm đáng ghét, làm hỏng cơ hội của ta, chuyện này chúng ta còn chưa xong đâu!

  …

  Dưới mười tám tầng địa ngục có một thế giới độc lập khổng lồ, đây là U Minh Giới, chính là nơi Vu tộc cư trú.

  Không gian trước cửa vào của U Minh Giới đột nhiên vỡ vụn, hai vị Đại Vu đang canh giữ lập tức hướng về phía vùng không gian bất thường đó hét lớn: "Ai dám tự tiện xông vào U Minh Giới?” Khí tức hùng hậu bừng bừng phát ra xông thẳng đến chỗ không gian bị nghiền nát.

  Thân ảnh của Tần Nghiễm Vương ngã xuống từ chỗ không gian bị nghiền nát, hắn đáp xuống đất, bước chân lảo đảo.

  Hai vị Đại Vu lập tức thu liễm khí tức, trở lại dáng vẻ uể oải trước đó.

  Vị Đại Vu bên trái cười nói: "Thì ra là Tần Nghiễm Vương! Ngươi tới tìm nương nương à?”

  Tần Nghiễm Vương thầm chửi chín vị Đại Đế trong đầu, nhưng vẫn không quên cung kính hành lễ với hai vị trước mặt: "Xin Đại Vu hãy truyền lời cho, Tần Nghiễm Vương có việc quan trọng cầu kiến nương nương!”

  Đại Vu bên phải khoát tay không thèm để ý nói: "Không cần thông truyền, ngươi tự vào đi!”

  “Đa tạ!” Tần Nghiễm Vương sải bước xuyên qua bậc cửa tiến vào U Minh Giới.

  Vừa vào đã gặp ngay Xi Vưu.

  Tần Nghiễm Vương vội vàng chắp tay thi lễ: “Bái kiến Binh Chủ!”

  Xi Vưu cười lớn: "Tần Nghiễm Vương khách khí rồi, Binh Chủ đã là chuyện quá khứ, nương nương bảo ta ra đón ngươi.”

  “Làm phiền Binh Chủ!”

  Xi Vưu thoải mái nói: "Đừng gọi Binh Chủ nữa, cũng không phải người ngoài, gọi ta là lão Xi là được.”

  Chương 637: Ta sinh ra là người Địa Phủ, chết cũng là quỷ Địa Phủ

  Khóe môi Tần Nghiễm Vương giật giật, lão Xi?

  Xi Vưu dẫn Tần Nghiễm Vương đi thẳng tới rừng Thực Thiết, Hắn dừng bước ở bên ngoài rừng cây, nói: "Lão Tần, nương nương đang ở bên trong, ta không đi vào nữa, ngươi tự mình đi đi!”

  “Đa tạ Binh Chủ!”

  Tần Nghiễm Vương đi dọc theo con đường nhỏ râm mát tiến vào rừng cây, không được bao xa đã nhìn thấy một đám Thực Thiết thú đang nô đùa, còn có con trèo lên cây rồi không cẩn thận ngã lộn nhào từ trên cây xuống đất, vô cùng đáng thương.

  Tần Nghiễm Vương đi thêm một lát tới một nơi yên tĩnh.

  Bình Tâm nương nương đang nhàn nhã ngồi trên xích đu, dưới chân có mấy con Thực Thiết thú non đang lăn lộn làm nũng.

  Bình Tâm nương nương mỉm cười, trên tay cầm một cây trúc đùa bỡn đám Thực Thiết thú non.

  Tần Nghiễm Vương sải bước tiến lên, chắp tay thi lễ cung kính nói: "Tần Nghiễm Vương bái kiến nương nương!”

  Bình Tâm nương nương cười nói: "Sao ngươi lại tới đây? Chẳng lẽ Địa Phủ vận hành không thuận lợi?”

  Tần Nghiễm Vương cung kính nói: "Nương nương, hết thảy Địa Phủ đều bình thường, đệ tử đến đây là có chuyện muốn nhờ.”

  "Chuyện gì vậy?”

  Tần Nghiễm Vương do dự một hồi rồi mới cung kính nói: "Nương nương, Câu Trần Đại Đế của Thiên Đình mới thành lập một ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian, ban hành Tín Ngưỡng Kim Tiền, được các chư thần hoan nghênh rộng rãi.

  Nhưng hiện tại, Tín Ngưỡng Kim Tiền chỉ được phổ biến trong các chư thần Thiên Đình, làm rất nhiều thần linh Địa Phủ chúng ta không cam lòng, không biết chư thần Địa Phủ ta đắc tội Đế Quân lúc nào mà khiến Đế Quân chán ghét, không để ý chúng ta!

  Kính xin nương nương đứng ra nói đỡ vài lời cho Địa Phủ, để ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian cũng được thành lập trong Địa Phủ, tạo phúc cho Âm Thần dưới Địa Phủ.”

  Bình Tâm nương nương dừng tay, nhíu mày nói: " Bạch Cẩm thành lập Ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian?”

  Tần Nghiễm Vương cung kính đáp: "Vâng!”

  "Chỉ phát triển ở Thiên Đình?

  Tần Nghiễm Vương cung kính nói: "Vâng!”

  Hắn dừng một chút rồi tiếp lời: "Thần linh Thiên Đình hống hách đến trước mặt các Âm Thần Địa Phủ khoe khoang, dẫn đến rất nhiều Âm Thần của Địa Phủ sinh lòng oán hận.”

  "Rắc!" Nhành trúc trong tay Bình Tâm nương nương gãy đôi.

  Tần Nghiễm Vương hoảng sợ, mơ hồ cảm nhận được một luồng hàn ý khó tả, khiếp hãi đến mức cả người như nhũn ra.

  Bình Tâm nương nương mỉm cười nói: "Nhành trúc này có sâu, Thực Thiết thú ăn không ngon.” Nàng tiện tay xoa xoa, hai đoạn trúc hóa thành bột phấn tiêu tán.

  Tần Nghiễm Vương chảy mồ hôi ròng ròng, sâu nào lại to gan như vậy, dám ăn cây trúc do nương nương trồng, còn khiến nương nương tức giận như thế.

  "Còn việc gì sao?"

  Tần Nghiễm Vương vội vàng nói: "Không ạ!”

  Bình Tâm nương nương mỉm cười nói: "Chuyện này ta đã biết, ta sẽ thông báo đến Bạch Cẩm, bảo hắn mau chóng mở một ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian tại Địa Phủ.”

  Tần Nghiễm Vương khom lưng thi lễ, cảm kích nói: "Đa tạ nương nương!”

  Bình Tâm nương nương mỉm cười nói: "Ngươi trở về trước đi!”

  “Vâng!” Tần Nghiễm Vương khom lưng thi lễ rồi đứng dậy chuyển thế rời đi.

  Sau khi Tần Nghiễm Vương đi rồi, sắc mặt Bình Tâm nương nương lập tức trầm xuống, lẩm bẩm nói nhỏ: "Hay cho Bạch Cẩm nhà ngươi, dám ném Địa Phủ ta sang một bên để toàn tâm dốc sức cho Thiên Đình!”

  Toàn bộ rừng Thực Thiết tràn ngập áp lực nặng nề, đám Thực Thiết thú run rẩy như ve sầu mùa đông, ngoan ngoãn nằm sấp trên mặt đất không dám nhúc nhích, chớp chớp đôi mắt to ngốc nghếch nhìn Bình Tâm nương nương với ánh mắt lấy lòng.

  …

  Trong Điểu Sào trên Thiên Đình, Bạch Cẩm vẫn chưa biết Tần Nghiễm Vương đã tố cáo hắn đến tận chỗ Bình Tâm nương nương, hắn thong dong ngồi xếp bằng trong đại điện, trên đỉnh là vô số tinh thần lóng lánh, Đạo Vận như có như không quấn quanh cơ thể hắn. Thái Cực Chi Đạo, Thế Chi Đại Đạo, Tiệt Thiên Chi Đạo, Tạo Hóa Đại Đạo, Luân Hồi Đại Đạo, tất cả đều đã đăng đường nhập thất.

  Bạch Cẩm có thể thông qua mấy loại đại đạo này bước vào Chuẩn Thánh chi cảnh bất cứ lúc nào. Thế nhưng, hắn vẫn lần lữa không bước đến cảnh giới đó. Một là bởi vì sư phụ đã dặn, dù sao đạo chủng cũng là đạo của người khác, bước lên con đường của Thánh Nhân cũng chính là tự tuyệt Thánh đạo, bởi vì đại đạo đều quy về một mối.

  Nhưng đó chưa phải nguyên nhân quan trọng nhất, còn có một nguyên nhân quan trọng hơn, chính là dù hắn có bước vào loại đại đạo nào cũng sẽ bị Thánh Nhân khác đánh chết!

  Bồ đoàn phía dưới mông Bạch Cẩm đột nhiên hóa thành một cái động đen, trong chớp mắt đã nuốt chửng Bạch Cẩm.

  Cảm giác rơi xuống khiến Bạch Cẩm giật mình tỉnh giấc, hắn mở mắt ra thì phát hiện đã đi tới Bình Tâm Điện ở bên dưới Địa Phủ. Bình Tâm nương nương ngồi trên vân sàng, trên người mang theo uy thế khủng khiếp.

  Bạch Cẩm vội vàng bò dậy, quỳ lên bồ đoàn bái lạy, mừng rỡ nói: "Đệ tử Bạch Cẩm bái kiến nương nương, chúc nương nương vạn phúc kim an!”

  Bình Tâm nương nương bình tĩnh nói: "Bạch Cẩm, ngươi có nhớ ngươi là Đốc Tra Đại Đế của Địa Phủ do chính ta bổ nhiệm không?”

  Trong lòng Bạch Cẩm giật thót, ngữ khí của nương nương hôm nay có chút không tốt! Chẳng lẽ ta đã vô ý chọc phải nương nương? Không phải chứ! Hắn vội vàng đáp lời với giọng điệu cảm kích: "Ân điển của nương nương, làm sao đệ tử dám quên.”

  “Ta còn tưởng rằng ngươi làm Câu Trần Đại Đế trên Thiên Đình vui rồi nên chướng mắt cái chức Đốc Tra Đại Đế ở Địa Phủ!

  Bạch Cẩm lập tức tủi thân kêu lên: "Nương nương, oan uổng quá! Ta sinh ra là người Địa Phủ, chết cũng là quỷ Địa Phủ mà.”

  "Vậy ta hỏi ngươi, Tần Nghiễm Vương vừa báo với ta ngươi vừa mới lập một ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian trên Thiên Đình, giúp Thiên Đình chế tạo tiền xu, có lợi cho việc quản lý chúng thần.

  Vì sao Địa Phủ ta lại không có động tĩnh gì? Chẳng lẽ Địa Phủ ta không xứng có ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian? Hay là ngươi vứt Địa Phủ ta ra sau đầu rồi?”

  Chương 638: Đương nhiên là dùng tiền

  Bạch Cẩm lập tức thở phào, hóa ra là vì việc này, Tần Nghiễm Vương ngươi thật lợi hại! Vậy mà lại học được cái thói đâm thọc.

  Hắn vội vàng ủy khuất kêu lên: "Nương nương, đệ tử thật là oan uổng!

  Đệ tử lập ngân hàng ở Thiên Đình hoàn toàn là vì lo nghĩ cho Địa Phủ, lo nghĩ cho nương nương!"

  "Lo nghĩ cho Địa Phủ? Bạch Cẩm, ta cho ngươi cơ hội giải thích, ngươi mau nói ra! Nếu như vô lý, hừ hừ..." Bình Tâm nương nương nhìn Bạch Cẩm bằng ánh mắt xấu xa.

  Bạch Cẩm chột dạ nói: "Nương nương, nếu cảm thấy vô lý, ngài định phạt ta như thế nào?"

  Bình Tâm nương nương hơi sững sờ, xử phạt hắn như thế nào? Đúng là bản thân chưa nghĩ đến việc này, nàng lập tức híp mắt nói: "Trong Địa Phủ còn có một tầng địa ngục thứ mười chín, nó được chuẩn bị riêng cho ngươi."

  Trong lòng Bạch Cẩm run lên, tầng địa ngục thứ mười chín! Nghe qua đã thấy vô cùng đáng sợ, hắn vội vàng nói: "Nương nương, đệ tử là Đại Đế của Địa Phủ, ở trong lòng đệ tử, Địa Phủ mới là nhà, mới là nơi đệ tử có cảm giác thuộc về mãnh liệt nhất.

  Còn về Thiên Đình, đó chỉ là một chỗ ở bất đắc dĩ mà thôi, đệ tử làm Câu Trần Đại Đế ở Thiên Đình hoàn toàn là vì chúng đệ tử Tiệt Giáo, đệ tử vẫn luôn tuyệt đối trung thành với nương nương!"

  "Thật ra lúc có ý định thành lập ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian, Địa Phủ mới là sự lựa chọn đầu tiên của đệ tử nhưng đệ tử đã thay đổi suy nghĩ, việc thúc đẩy cải cách tiền tệ vô cùng trọng đại, hơi lơ là một tí sẽ gây ra hỗn loạn trong Địa Phủ, thậm chí còn quấy nhiễu đến sự vận hành của Địa Phủ, tăng thêm phiền phức cho nương nương ngài, vậy thì làm sao đệ tử có thể an lòng chứ?

  Sau khi suy nghĩ thật kỹ, cân nhắc được mất, đệ tử mới quyết định thành lập ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian đầu tiên ở Thiên Đình để làm thí điểm, cho dù xảy ra điều gì bất trắc cũng là do Thiên Đình gánh vác, sau đó đệ tử sẽ tiếp tục cải tiến, đến khi Ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian ở Thiên Đình vận hành ổn định mới thành lập ở Địa Phủ.

  Nương nương, đây chính là lòng trung thành của đệ tử!" Bạch Cẩm vô cùng chân thành nhìn Bình Tâm nương nương.

  Bình Tâm nương nương mỉm cười: "Hóa ra Thiên Đình chỉ là thí điểm, vậy thì ta trách lầm ngươi rồi."

  Bạch Cẩm lập tức nói: "Nương nương không sai, lỗi là do đệ tử không thương lượng trước với nương nương mà lại tự ý quyết định."

  Bình Tâm nương nương bật cười: "Cái chân này của ta hơi mỏi."

  Bạch Cẩm lập tức đứng dậy, chạy lên trên, sau đó ngồi xuống bậc thang dưới vân sàng, đưa tay đấm chân cho Bình Tâm nương nương cười nói: "Nương nương, bây giờ ngài cảm thấy thế nào?"

  "Ừm! Đã tốt hơn nhiều. Bạch Cẩm..."

  "Có đệ tử!"

  "Thành lập ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian ở Địa Phủ đi! Có ta ở đây, cứ mạnh dạn mà làm, đừng sợ mắc sai lầm!"

  Bạch Cẩm cảm kích nói: "Đa tạ nương nương!"

  Tiếp đó Bạch Cẩm trò chuyện cùng với Bình Tâm nương nương, thuận tiện làm một bàn thức ăn ngon cho nàng, kể một ít chuyện thú vị trong quá trình truyền đạo ở các hộ gia đình, tiếng cười nói không ngừng truyền ra từ trong Bình Tâm Điện.

  Một hồi lâu sau, Bạch Cẩm mới rời khỏi Bình Tâm Điện, dừng chân tại U Minh thế giới, trong lòng khẽ động, dù sao cũng đã tới rồi, nên đi gặp Địa Tạng một chút mới phải.

  Tại Âm Sơn, Địa Tạng Vương Điện tỏa ra phật quang, chiếu rọi vô số oan hồn lệ quỷ.

  Bạch Cẩm điều khiển tường vân bay đến gần Âm Sơn. Nhìn từ xa, tòa cung điện đang tỏa ra phật quang kia trông giống như mặt trời ở dưới âm phủ.

  Địa Tạng Vương chống gậy tích trượng đi ra đại điện, khom người thi lễ, sau đó cung kính nói: "Cung nghênh Đế Quân giáng lâm Âm Sơn."

  Tường vân hạ xuống Địa Tạng Vương Điện rồi tản đi, Bạch Cẩm đứng trước mặt Địa Tạng Vương, cười nói: "Địa Tạng, nơi này không có người ngoài, ngươi không cần phải khách khí như vậy, cứ gọi ta là lão sư đi!"

  Địa Tạng Vương nở nụ cười, sau đó đứng dậy đưa tay ra: "Mời lão sư vào trong nói chuyện!"

  Bạch Cẩm đi theo Địa Tạng tiến vào đại điện rồi chia nhau ngồi trên hai đài sen.

  "Nghe nói Nhiên Đăng đang làm Đại Thừa Phật Giáo Chi Chủ."

  Ánh mắt Địa Tạng lập tức tối sầm, áy náy nói: "Khiến lão sư thất vọng rồi, ta không giành được vị trí Phật Tổ."

  Bạch Cẩm lắc đầu than thở: "Phật Mẫu làm việc này thật sự có chút không thỏa đáng! Lại để người ngoài làm Phật Tổ khiến đệ tử Phật Giáo chạnh lòng."

  Địa Tạng Vương chắp tay, cung kính nói: "Trí tuệ sư tôn áp đảo thời không vô lượng, đệ tử không thể nào so sánh được, sư tôn lựa chọn Nhiên Đăng làm Phật Tổ ắt có thâm ý riêng."

  Bạch Cẩm nhìn Địa Tạng Vương, nghiêm nghị nói: "Địa Tạng, ngươi cũng đừng tự lừa dối bản thân, thâm ý gì chứ, Phật Mẫu muốn dùng vị trí Phật Tổ làm tiền cược để Nhiên Đăng nhảy vào, ta thật sự cảm thấy chạnh lòng thay các ngươi!"

  Địa Tạng yên lặng không nói.

  Ánh mắt Bạch Cẩm lóe lên, hắn nhỏ giọng hỏi: "Địa Tạng, nói thật với lão sư, ngươi cam tâm sao?"

  Địa Tạng hơi do dự: "Lão sư, vị trí Phật Tổ do Phật Mẫu chỉ định, cho dù ta không cam lòng thì có thể thế nào?"

  Bạch Cẩm cười ha ha, trong mắt hiện lên một tia sáng: "Cũng chưa chắc! Phật Tổ là Phật Tổ, người được vạn Phật tôn kính mới là Phật Tổ, nếu có thể khiến vạn Phật tôn kính thì ngươi chính là Phật Tổ tiếp theo.

  Địa Tạng, bây giờ chính là thời khắc Tiểu Thừa Phật Giáo giao phong với Đại Thừa Phật Giáo, cũng là lúc chúng Bồ Tát và La Hán Linh Sơn đang hốt hoảng, đây là một cơ hội tốt ngàn năm khó gặp, chỉ cần ngươi có thể nhân lúc Thích Ca Mâu Ni và Nhiên Đăng tranh đấu, lôi kéo được nhiều Bồ Tát La Hán về phía mình, khi bọn hắn lưỡng bại câu thương cũng chính là lúc mà ngươi quật khởi."

  Ánh mắt Địa Tạng Vương lóe lên, Phật Tổ được vạn Phật tôn kính, lão sư nói rất có lý! Người có được tâm Phật mới là Phật Tổ.

  Trong lòng rung động, Địa Tạng Vương không nhịn được mà hỏi: "Lão sư, ngài nói xem nên dùng vật gì để lôi kéo chúng La Hán Bồ Tát?"

  Bạch Cẩm lập tức nở nụ cười hiền lành và thuần khiết: "Đương nhiên là dùng tiền!"

  Chương 639: Di Lặc Phật vay tiền

  "Tiền? Tiền tệ phàm tục sao?"

  "Đương nhiên không phải! Thiên Đình vừa mới thành lập một ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian, bên trong kinh doanh tiền tệ, ngươi hoàn toàn có thể dùng số công đức mà bản thân tích lũy được trong những năm qua để đúc thành Công Đức Kim Tiền, sau đó đi lôi kéo các đệ tử Phật Giáo."

  Địa Tạng Vương nghi ngờ hỏi: "Công Đức Kim Tiền?"

  Bạch Cẩm búng tay, một đồng Công Đức Kim Tiền ánh vàng rực rỡ lập tức xuất hiện giữa hai ngón tay: "Chính là cái này, được đúc từ công đức, cũng tương đương với Công Đức Thần Khí. Thông qua công đức, nó chẳng những có thể che chở nguyên thần chi năng mà còn có thể củng cố khí vận chi lực nhờ Công Đức Thần Khí, tốt hơn công đức bình thường rất nhiều."

  Địa Tạng Vương tỏ vẻ đau lòng: "Lão sư, Phật Giáo có tận mấy chục ngàn đệ tử, nếu dùng Công Đức Kim Tiền đi lôi kéo đệ tử Phật Giáo thì phải tốn bao nhiêu công đức lận đấy!

  Lão sư, ta kiếm công đức cũng không dễ dàng!"

  Bạch Cẩm tức giận nói: "Không phải chỉ là một chút công đức thôi sao? Nhìn dáng vẻ không có tiền đồ của ngươi xem, lúc đi ra ngoài đừng nói là đệ tử của ta!"

  "Lão sư, công đức thực sự rất khó kiếm."

  Bạch Cẩm trầm ngâm một lát, sau đó nói: "Thôi được rồi! Nếu ngươi không bỏ được công đức, vậy lão sư cho ngươi thêm một chủ ý nữa, ngươi hãy dùng Công Đức Kim Tiền để mua chuộc những vị Bồ Tát Phật Đà tương đối quan trọng. Đối với những Bồ Tát La Hán bình thường, ngươi có thể sử dụng Huyền Hoàng Kim Tiền để mua chuộc, còn các sư và Kim Cang thì dùng Tử Kim Tiền."

  "Lão sư, thế nào là Huyền Hoàng Kim Tiền? Thế nào là Tử Kim Tiền?"

  Bạch Cẩm vung tay lên, hai đồng tiền lập tức xuất hiện trước mặt, một đồng tiền trong suốt, phía trên có đường vân kim sắc phác họa ra Tử Tiêu Cung, đồng tiền còn lại thì tỏa ra tử sắc.

  "Đồng tiền trong suốt chính là Huyền Hoàng Kim Tiền, được tạo thành do dung hợp linh khí thiên địa và công đức chi khí, có hiệu quả ngưng tâm tĩnh thần.

  Đồng tiền tử sắc chính là Tử Kim Tiền, được luyện thành nhờ Hỗn Độn lực, sẽ có hiệu quả kỳ diệu khi tu sĩ hấp thu để tu luyện."

  Địa Tạng Vương thấp thỏm hỏi: "Lão sư, có phải trong Huyền Hoàng Kim Tiền cũng không có nhiều công đức không?"

  "Không nhiều, một Công Đức Kim Tiền có thể đúc được một trăm Huyền Hoàng Kim Tiền."

  Ánh mắt Địa Tạng lập tức sáng lên, cái này hay đó! Hắn nhanh chóng đứng dậy, cúi người thi lễ, sau đó cảm kích nói: "Đa tạ lão sư đã chỉ điểm."

  Bạch Cẩm cũng đứng dậy vỗ vai Địa Tạng: "Ngươi là đệ tử của ta, đương nhiên ta phải giúp ngươi, cố gắng thực hiện cho tốt! Về phía Bình Tâm nương nương, ta sẽ nói giúp ngươi để ngươi có thể ra vào Địa Phủ trong khoảng thời gian này."

  Địa Tạng cảm động nói: "Lão sư, đệ tử thật sự không biết nên đa tạ ngài thế nào."

  "Ôi chao! Lão sư cũng không cần ngươi phải đa tạ gì cả, có thể thấy ngươi trở thành Phật Tổ là ta đã được an ủi phần nào rồi, cố gắng lên! Lão sư luôn ủng hộ ngươi." Ta có thể có tâm tư xấu gì chứ? Ta chỉ muốn nhìn thấy đệ tử của mình thành công mà thôi, có vậy thì vị cha già như ta mới an lòng được!

  Sau đó Địa Tạng tiễn Bạch Cẩm ra khỏi đại điện, nhìn hắn rời khỏi Địa Phủ. Lúc này, Đế Thính ở bên cạnh cũng lảo đảo đi ra.

  Địa Tạng cười hỏi: "Đế Thính, ngươi biết ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian không?"

  Đế Thính gật đầu: "Thần biết ạ! Thiên Đình vừa mới thành lập một nhánh, đang khiến chư thần chấn động."

  Địa Tạng cười nói: "Đi, chúng ta tới ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian."

  Đế Thính ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Địa Tạng: "Bồ Tát, làm sao ngài có thể ra khỏi Địa Phủ?"

  Địa Tạng Vương ngẩng đầu nhìn trời, ung dung nói: "Bởi vì ta có một lão sư tốt!"

  Sau khi trở lại Thiên Đình, Bạch Cẩm lập tức phân phó Cô Lương đi mở ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian ở Địa Phủ. Về phần những thứ khác, hắn cũng không quan tâm quá nhiều, thậm chí Bạch Cẩm còn chẳng hỏi nhiều đến việc Địa Tạng có đi ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian đổi tiền hay không, bây giờ hắn phải khiêm tốn.

  Sau mấy ngày ở Thiên Đình, Bạch Cẩm một mình đi tới ngân hàng Thiên Địa Nhân Gian. Nhìn thấy Bạch Cẩm, tất cả các tiên thần đang lui tới trước cửa ngân hàng đều nở nụ cười, khom lưng thi lễ.

  Bạch Cẩm mỉm cười đi lên lầu hai, đến một lầu các vắng vẻ, hắn lập tức gõ cửa phòng.

  Bên trong truyền ra một âm thanh khàn khàn: "Phật quang chiếu khắp tam thiên giới!"

  Bạch Cẩm nhỏ giọng đáp: "Đạo pháp vô lượng chư thiên truyền!"

  Sau đó cửa phòng kẽo kẹt mở ra một cái khe nhỏ, Bạch Cẩm nhanh chóng bước vào rồi đóng cửa lại.

  Hắn xoay người quan sát bên trong, một hòa thượng mập mạp, mặc tăng y đang ngồi trước bàn.

  Bạch Cẩm đi tới, ngồi xuống trước mặt hòa thượng mỉm cười: "Di Lặc Phật, sao đột nhiên ngươi lại mời ta tới gặp mặt thế? Còn tỏ vẻ thần bí như vậy! Chẳng lẽ có việc lớn gì sao?"

  "Ôi!" Di Lặc Phật thở dài, sâu xa nói: "Không gạt Đế Quân, hiện nay ta đang cùng đường bí lối!"

  Trong mắt Bạch Cẩm lóe lên ý cười, nghi ngờ hỏi: "Sao lại ra nông nỗi này?"

  Di Lặc Phật than thở nói: "Nhiên Đăng Phật Tổ và Đa Bảo Như Lai tương tranh, đệ tử Phật Giáo rối rít quy y, tất nhiên Phật Tổ tương lai sẽ ra đời ở chỗ bọn hắn."

  Bạch Cẩm cũng thở dài, không nói nên lời: "Chuyện gì vậy chứ! Vì Phật Giáo, ngươi đã đổ biết bao máu thịt, biết bao mồ hôi, còn tạo ra những cống hiến không gì sánh kịp.

  Vị trí Phật Tổ vốn nên là của ngươi, kết quả đầu tiên thì xuất hiện một Nhiên Đăng đoạt đi vị trí Phật Tổ, bây giờ lại có thêm một Đa Bảo Như Lai.

  Ôi! Hai vị Phật Tổ của Phật Giáo lại đều là người ngoài, nực cười biết bao!"

  Bạch Cẩm chân thành nhìn Di Lặc Phật nói: "Sư đệ, ta thật sự cảm thấy không đáng thay cho các ngươi."

  Di Lặc Phật yên lặng không nói nhưng trong lòng thì vô cùng thương cảm, những lời này của Bạch Cẩm thật sự có thể chạm đến nội tâm, sinh ra đồng cảm.


Danh sách chương
Cài đặt
QR
Lưu tủ
Quay lại
Bình luận